Sunday, November 28, 2010

THƠ NGUYỄN KHÔI


VỀ QUÊ

(Đông Ngàn tĩnh nhất khu) - Sấm Trạng Trình (1) -------------
Về quê cứ ngỡ sang Tây
Đồng xưa chừng đã cuốn bay về Trời...
Đường đôi "Đại Lộ" hẳn hoi
Xóm xưa lên Phố...ngời ngời biển tên
Công viên- Biệt thự mọc lên
Người đâu tới ở giọng miền khó nghe
Hỏi thăm tìm lối ta về
"Nhà minh" khuất nép sau kia Cao tầng
Ao xưa đẫ hóa Nhà hàng
Môi son đon đả mấy "Nàng Tiếp Viên"
(-Đâu rồi Gái xóm dịu hiền ?
-"Tân nương Đài Bắc" kiếm tiền độ thân...! )
Đền to, Đình lớn tân trang
Khói hương cầu khấn Thánh thần đông vui
... Quê ta cứ ngỡ Quê Người
Tình quê chừng đã nhuốm mùi kim ngân ?
Mẹ cha ? -Thôi, đã từ trần
Anh em bán xới kiếm ăn phương trời...
Về Quê thảng thốt đôi lời
Hồn thơ vất vưởng tặng Người không quen...
-(1) Thị xã Từ Sơn=xưa là huyện Đông ngàn, phủ Từ Sơn,tỉnh Bắc Ninh.
Viết tại Phố(xóm) Đình, Phường(làng)Đình Bảng 10-10-2010 Nguyễn Khôi



TÂY TIẾN

Tuyệt CHIÊU của Quang Dũng

I Tiểu sử Quang Dung:

Quang Dũng tên thật là Bùi Đình Dậu (tức Diệm)sinh năm 1921 tại làng Phượng trì,tổng Đại Phùng,huyện Đan Phượng(Hà Tây).Quang Dũng là lấy tên con trai làm bút danh(năm 1952 viết tập ký sự"Đoàn võ trang tuyên truyền Việt-Lào",ký tên là Trần Quang Dũng.Cụ thân sinh là một chức dịch,mẹ là người phụ nữ đảm ven Đô(làm ruộng và buôn bán nhỏ).Gia đình khá giả nên Quang Dũng gửi ra Hà Nội học văn, học võ,học vẽ,học đàn...để sau này,trong lĩng vực nào anh cũng có những thành tựu đáng kể,trong đó kiệt xuất phải nói là thơ.


Từ sau ngày Tổng khởi nghĩa 19-8-1945,Quang Dũng được cử làm Phái viên Quân Sự Bắc Bộ,làm công việc cất dấu máy móc quân sự,đi các địa phươbg tìm mua súng đạn,giành chiếc máy bay Nhật ở Ba Vì.Rồi với tư cách Chính trị viên phó Đại đội Tổng vệ binh Cảnh vệ Khu 2...khoảng cuối năm 1947 anh gia nhập đoàn quân Tây tiến.Sau một thời gian chiến đáu ở Lào trở về Hoà Bình thành lập trung đoàn 51 .Đại đội trưởng Quang Dũng ở đó đến cuối năm 1948,rồi được chuyển sang đơn vị khác.Rời xa đơn vị cũ,chưa bao lâu,ngồi ở Phù Lưu Chanh(Kim Bảng-Hà Nam)thi sĩ bồi hồi viết "nhớ Tây tiến",bài thơ xuất thần viết liền một mạch trong một đêm đẻ trở thành kiệt tác thơ Việt Nam thế kỷ xx.

Trước Tây tiến ,Quang Dũng đã có "đôi mắt người Sơn Tây" rất nổi tiếng với "Vầng trán em mang trời quê hương/mắt em dìu dịu buồn tây phương/Tôi nhớ xứ Đoài mây trăng lắm...".Về Nhạc thì có "Ba Vì mờ cao" với "từ xa thương nhớ Ba Vì ơi !/thời gian như muồn phai bóng người/giang hôduwngf bước/nhớ nhung Ba Vì ơi ! Sau Tây tiến còn là "Những lang đi qua","vườn ổi","em mãi là tuổi 20","mây đầu ô",,,cũng như các bài buổi đầu làm thơ"Chiêu Quân","cố Quận" đều là nhữn bài thơ hay riêng một chất thơ Quang Dũng.

Nếu ví Hoang Cầm (thơ) là tinh hoa của hồn quê Quan họ thì Quang Dũng là "bạch vân thiên tải không du du" là hồn thơ của mây trắng xứ Đoài với "Sông Đáy chậm nguồn qua phủ Quốc?sáo diều khuya khpawts thổi đêm trăng" cùng "mây ở đầu ô mây lang thang..."

Lang thang lãng tử thích ngao du sơn thuỷ đi đó đi đây là kiếp đoạn trường của đời nghệ sĩ...cái tinh thần thượng võ ,cái khí,cái thần của người thơ ấy được đúc nên từ lòng yêu que hương xứ sở-yêu đời,đời đẹp như thơ,như đời người chiến sĩ chỉ biết hi sinh,chỉ biết phụng sự lý tưởng và đất nước mà nhà thơ đã đi trọn cuộc đời.
Nhà thơ Quang Dũng từ trần ở Hà Nội ngày 14-10-1988.Ông đã được Giải thưởng Nhà Nước về Văn học.Bài thơ Tây tiến đã được chọn một đoạn khắc vào Đài tưởng niệm các Liệt sĩ Tây tiến ở Châu Trang,xã Thượng Cốc,huyện Lạc Sơn (Hoà Bình)ngày 20-12-1990,và tượng đồng bán thân của Vệ Quốc Quân Quang Dũng được đặt tại Trường Tiểu học quê nhà là một minh chứng về sự tôn vinh của Nhà Nước-Nhân dân đối với Nhà thơ yêu quí của chúng ta.

II Về địa danh Tây Tiến

Thời điểm 1947 thuộc "Đội vũ trang tuyên truyền Tây Tiến (trung đoàn 52).BCH Đội gồm đ/c Đoàn Hải làm chỉ huy trưởng,đ/c Phúc Thảo làm chỉ huy phó,Văn Sinh&Quang dũng làm uỷ viên.Trong 2 năm 1947-1948 quân ta đả bám sát quần nhau với địch ở vùn biên giới Việt-Lào,ngoài sự hy sinh,tổn thất trong chiến đấu ,trên 200 chiến sĩ Tây tiến đã ngã xuống vì bệnh sốt rét ác tính,suy dinh dưỡng(...đoàn binh không moc tóc/Quân xanh màu lá...)là vậy !'

Mường Lát là một bản dân tộc Thái vùng biên giới Việt-Lào ,bên tả ngạn Sông Mã(Thanh hoá)nhưng lại giáp với Mộc Châu(Sơn La) về phía bắc,giáp Hoà Bình về phía nam.Núi rừng ở đây trùng điệp lên tới tận Sài Khao,nơi cư trú của bản Người dân tộc Dao(Man,Mán-"hèn lên Man điệu...")quanh năm sương phủ.Mùa mưa ở Mường Lát,cả đất trời đẫm trong hơi nước như mây khói bốc lên ngùn ngụt,mịt mù trong đêm.Hành quân từ rừng về bản,bộ đội phải đốt đuốc soi đường,Câu thơ "Mường Lát hoa về trong đêm hơi" là thi sĩ đặc tả "lửa" ở đây được cách điệu thành "hoa"(như kiểu"đầu tường lửa lựu lập loè đâm bông")

Câu"trôi dòng nước lũ hoa đong đưa" là câu thơ tài hoa,làm ta liên tưởng tới câu ca dao xứ Mường :

Trăm thứ hoa không bằng hoa con gái
trăm thứ trái không bằng trái bông cơm
trăm thứ thơm không bằng thơm con mái...
Mà trái bông cơm là lúa gạo,con mái là con gái tuổi dậy thì...Các chàng trai "Vệ Trọc "(đầu trụi không còn tóc) vừa ở rừng ra thấm đượm tình nghĩa Quân dân,được các em (hoa rừng)chèo thuyền đi đón...thì làm sao quên được "hồn lau nẻo bến bờ" ?Thơ Quang Dũng vừa trữ tình vừa bi tráng là vậy !

III Bài thơ buổi đầu trình làng:

Theo tạp chí Văn nghệ số 11-12 tháng tư,tháng năm năm1949-Văn nghệ Bộ Đội của Hội Văn Nghệ Việt Nam-
Thư ký Toà Soạn: Nguyễn Huy Tưởng
thì bài thơ in ở trang 17,toàn văn như sau :

NHỚ TÂY TIẾN
Sông Mã xa rồi,Tây tiến ơi
Nhớ về rừng nuia,nhớ chơi vơi.
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi;
Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hut cồn mây súng ngửi trời;
Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Lương mưa xa khơi.
Anh bạn dãi dầu không bước nữa,
Gục lên súng mũ bỏ quên đời...
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêmm Mường Hịch cọp trêu người.
Nhớ ôi ! Tây tiến cơm lên khói
Mai châu mùa em thơm nếp xôi.

Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nọi giáng kiều thơm.

Rải rác biên cương mồ viễn xứ,
Chiến trường đi chẳng tiếc ngày xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất,
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.


QUANG DŨNG (Đoàn quân nhân văn nghệ L.K.3)

Chú ý:Pha Lương=Pha luông.giáng kiều=dáng kiều.
Bài thơ thiếu hẳn 1 đoạn 8 câu"doanh trại bừng lên hội đuốc hoa...trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ?"

IV TÂY TIẾN
Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu, anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.
(Phù Lưu Chanh, 1948)

V nhà thơ Xuân Diệu phê bình TÂY TIẾN:

Trả lời Sửa XoáTrong tập TIẾNG THƠ(15-5-1949) Xuân Diệu viết :"...Bài thơ hơi buồn,có đoạn buồn lắm:tứ thơ không mới,có những câu văn hoa.Nhưng toàn bài rung rung như những dây đồng.Đoc lên, trong miệng còn ngân âm nhạc.Cái cảnh miền Tây gian nan đặc biệt:bộ đội Tây tiến là một trong những bộ đội nhiều hy sinh.Đánh giặc đã đành,mà người với rừng núi còn tranh nhau ai thua ai được.

Một bạn tôi lên thăm bộ đội quá thượng du Thanh Hoá,trên biên giới Việt-Lào kể rằng:"Núi giăng màn trùng điệp;một anh đội viên chỉ quãng chập chùng trước mặt nói:-Một mình tôi phụ trách 5 cây số núi".Lên đến nguồn Sông Mã,còn đâu là đồng bằng? Lúc mới đầu chưa quen thổ ngơi,nhiều chiến sĩ chết.có lẽ cái rùng rợn buổi đầu ấp sâu vào tâm hồn tác giả.Những chiến sĩ lưa thưa giữa nghìn trùng rừng núi chắc cảm thấy mình"cheo leo chòi biên cương",cảm thấy mình lạc đời.Những anh con trai Hànoi lên đến đây cạo troc đầu,hay là sốt rét rụng cả tóc,người mặc áo chàm hay là mặt lây sắc lá,hay là ốm tái màu da;giặc sợ các anh như sợ hùm :nhưng các anh dù thế nào cũng nhớ HàNoi cho được:
Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Măt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ HàNoi dáng kiều thơm

Bài thơ chỗ thì đẹp,chỗ thì ghê,man rợ rồi lại êm ái;đoạn sau cùng đầy những tiếng từ ly.Những tên đất Sài Khao,Mường Lát,Pha Lương...ngân động.Đén cái tên Sầm Nứa thì câu thơ buồn mà hay quá;hồn đây là tâm hồn người sống nghĩ chuyện bên Lào:
Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.


VI BÌNH của Nguyễn Khôi:
a) Bài bình 1:
TÂy TIẾN là một trong vài bài thơ hay nhất của thơ Việt Nam 1945-2000.Đọc Tây Tiến,ta cứ ngỡ như đang đọc một bài Cổ phong-Tương tiến tửu(của Lý Bạch)đương đại ?Cái lối "tráng sĩ hề"-một đi không trở lại ngang tàng hào hoa của các chàng trai HaNoi(thời1946).Với thủ pháp nghệ thuật độc đáo theo kiểu 1 câu chia 2 vế âm /dương đối nhau:
dốc lên khúc khuỷu/dốc thăm thẳm
heo hut cồn mây/súng ngửi trời...
đã tạo sự cân bằng hằn vào trí nhớ của người đọc;còn "đêm mơ HaNoi dáng Kiều thơm" là câu thơ để đời "tử bất hưu" nghìn năm mới mới xuất hiện !
Cái tài hoa của thi sĩ về mặt dùng "chữ" thì xưa nay ít ai có được,ví dụ như: trong bài thơ có 3 chữ "Hoa"(hoa là ám chỉ về con gái-phái nữ):
-Câu "Mường Lát hoa về trong đêm hơi" đây là cái "cảm" của Nhà thơ về cái mùi thương yêu ấy( trong bài thơ "Gửi Tuyên Quang" của NK viết sau 45 năm cũng có cái "cảm" đồng điệu ây:
Đêm HaNoi đã nhạt mùi hoa sữa
tưởng tóc ai phảng phất hương rừng...)
-Câu "đêm trại bừng lên hội đuốc hoa":Đuốc hoa đây là "hoa chúc" tưng bừng của cái"kìa em xiêm áo" với "nàng e ấp"...
-Câu "trôi dòng nước lũ hoa đong đưa",Ai đã từng"đi Châu Mộc chiều sương ấy" đây là vùng thượng nguồn Sông Mã chung giữa ta và Lào ( Sầm Nưa) thường là đi thuyền mà Câu thơ Sống Chụ Son Sao đã tả "hoa Áy rờn trôi ngang Sông Mã" đoi bờ là hoa rừng và các cô gái Thái(VN)-Lào ra sông tắm giặt...
Câu kết "hồn về SầmNua chẳng về xuôi" là thể hiện"làm trai có chí xông trời thẳm"của anh Bộ đội Cụ Hồ đi giải phóng dân tộc với tinh thần Quốc tế cao cả!
Quang Dũng với Tây Tiến đã góp phần đưa thơ Việt Nam đương đại lên môt dỉnh cao nghệ thuật lãng mạn cách mạng,hoành tráng với tâm chí "Nay ở trong thơ nên có thép" thật là tuyệt vời Xưa nay hiếm là vậy !

b) Bài bình 2 ( đăng trong thông tin Họ Bùi ở Việt Nam ):
Cho đến nayTây tiến vẫn là một đài thơ(Thi Sơn)đầy kỳ bí.Cái ma lực,cái âm hưởng của bài thơTây tiến...chưa ai lý giải hết được.Phải chăng cái hay là bởi lời thơ,ý thơ,hình tượng thơ Giầu nhạc điệu được chứa trong một hồn thơ thật mới lạ và rất sâu sắc ? Con người nồng hậu,nét bút tài hoa trong cách sử dụng ngôn ngữ thơ và hình ảnh thơ đã làm nên kiệt tác thơ Tây tiến.Cái độc đáo của bài thơ là không có cấu tứ,cái kết của bài thơ(của cuộc hành binh)lại không nằm ở cuối bài mà lại nằm ở 2 câu 13=14/34 :
Nhớ ôi,Tây tiến cơm lên khói
Mai châu mùa em thơm nếp xôi
Với Tây tiến,Quang Dũng dưa ta đi vào một thế giới đầy mùi hương hoài niệm,của sự vọng tưởng diệu huyền.Với Tây tiến,Quang Dũng đã xây tượng đài về anh Bộ đội Cụ Hồ (Vệ Quốc Doàn-Vệ Út-Vệ túm-lính râu ria) thời kháng chiến 9 năm đầy gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng-Cái buổi đầu đi làm cách mạng của những trai tài gái sắc đất Hà thành(và ven ĐÔ)hiên ngang,hào hoa phong nhã,cái thời"chiến trường đi chẳng tiếc ngày xanh"(tả thực) với "đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm"(lãnh mạn).

Bút pháp bậc thầy của Tây tiến là Nhà thơ đã vận dụng sáng tạo kỹ xảo thơ truyền thống(thơ Đường)với "phép đối" trong từng câu,đoạn thơ,từng khổ thơ tạo ra 2 vế âm / dương ,tương phản trong một "Trường đối nghịch"(thủ pháp đối lập)nhằm tô đậm ý tưởng"không ca ngợi một chiều" mà là phản ánh đúng hiện thực của cuộc chiến...đó là sự đói chọi,sự tàn khốccủa chiến tranh lấy ý chí(Việt Nam)chọi lại sắt thép(thực dân Pháp).Thủ pháp đối ý ,đối âm trong Tây tiến với nững câu thơ ăm ắp hồn chiến sĩ,tạ nên khẩu khí bi tráng của toàn bài.ĐÓ là lối diễn đạt độc đáo,cao thủ mà hình như chỉ riêng Quang Dũng một mình trong cõi thơ"dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm/heo hút cồn mây súng ngửi trời" để Tây tiến ở một vị trí tượng đài vút lên trời xanh giữa núi rừng Tây bắc hùng vĩ của Tổ Quốc !


Trong Tây tiến có một hình tượng thơ đã làm không ít người thắc mắc,đó là"có nhớ dáng người trên độc mộc/trôi dòng nước lũ hoa đong đưa"...đó chẳng qua là một từ HOA"ẩn dụ" cảm từ câu ca dao Xứ Mường"trăm thứ hoa không bằng hoa con gái"mà con gái Thái-Mường là "bông hoa rừng"chèo thuyền độc mộc đưa Bộ đội qua sông đang mùa nước lũ...Qua rồi để nhà thơ lãng mạn lưu giữ một bóng dáng cô lái đò trên "Châu Mộc chiều sương ấy" cứ đong đưa trong con mắt Người Sơn Tây đẹp đến lạ lùng.
Cái chết(hi sinh) của người chiến sĩ nay không phải là "da ngựa bọc thây" mà là"chiến bào thay chiếu anh về đất" để Sông Mã gầm lên như súng thần công bắn vang trời tiễn đưa người anh hùng...
Dùng cái bi,cái mất mát để tôn vinh cái hào hùng...Vớicảm hứng lãng mạn cách mạng được đặc tả trên cái nền hiện thực đã tạo nên âm hưởng,ma lực kỳ diệu của bài thơ Tây tiến rất kinh điển mà cũng rất hiện đại-Đó là một trong những bài thơ hay nhất của thơ Việt Nam thế kỷ XX đặt trong hành trang ta mang theo đi vào thế kỷ XXI,hội nhập cùng làng thơ thế giới hôm nay.

VII Trao đôiỉ với bạn ý Như:
Về 2 bài thơ TÂY TIẾN và ĐỒNG CHÍ:
Theo thiển ý của NK thì 2 bài này đều viết về NGƯỜI LÍNH ,đều do 2 Nhà thơ Lính , cùng thời viết ra nhằm ca ngợi,tôn vinh Anh Bộ đội Cụ Hồ ( thời kháng chiến 9 năm chồng thực dân Pháp xâm lược );Hai bài thơ này đều thuộc "diện" THƠ HAY (trong số 100 bài thơ chọn lọc thế kỷ 20-nxb Hội Nhà Văn 2007 ),được nhiều người yêu thích và đều được đưa vào Sách Giáo khoa giảng dạy trong Nhà trường CHXHCN VN. Tuy nhiên,cách bình phẩm,cách thưởng thức 2 bài thơ này,với riêng NK cảm nhận thì :
-Bài TÂY TIẾN là 1 trong 5 bài thơ vào loại HAY NHẤT trong số 100 bài chọn lọc kể trên ;Với bút pháp Hàn Lâm,đó là con chim đại bàng vẫy lên đôi cánh mênh mông trên trời thơ xứ Việt...Nó đẹp hoành tráng,kỳ bí-đọc phải suy ngẫm,rất nhiều ý tại ngôn ngoại...chắc là kể cả mai sau,TÂY TIẾN còn tốn nhiều giấy mực người đời bình phẩm về nó ?

-Bài ĐỒNG CHÍ,với bút pháp bình dân,đó là thứ ca dao được chắt lọc cô đọng: lời lẽ ngắn gọn dễ hiểu,vừa tầm với những người Nông dân (bần cố)mặc áo Lính (thời 1947),đó là Con chim Sáo,chim Bồ câu gần gũi thân thưong với quảng đậi quần chúng thời buổi đầu Cách mạng.

VIII Đôi lời kết :

Tây Tiến ra đời đến nay đã qua 62 năm, bài thơ cũng như thân phận tác giả đã nếm đủ nỗi thăng trầm thế sự, có một thời khá dài người ta đã cố ý" trẩm" (chìm) nó đi tưởng nó đã đi vào quên lẵng ? - Nhưng không, thây giáo của NK từng bảo : chỉ sợ Thơ anh không hay thôi, con hay đích thực thì sẽ bất hủ Tây Tiến với Quang Dũng quả là vậy . Đây là TUYỆT CHIÊU của Quang Dung- một áng thơ đạt tiêu chí "kim cổ kỳ thi" của đân tộc Việt Nam ta, có bị "đánh" cũng không chết! Nó có thể sánh với HOÀNG HẠC LÂU của Thôi Hiệu, TƯƠNG TIẾN TỬU của Lý Bạch - những thiên thi ca kỳ bí, thiên hạ sẽ còn tốn nhiêu bút mục"bàn" về nó. Ở Việt Nam ta đương đại có 3 Thi sỹ Họ Bùi:
- Hoàng Cầm (Bùi Tằng Việt) với Lá Dieu Bông ...
- Quang Dũng (Bùi Đình Diệm) với Tây Tiến, Đôi Mắt người Sơn Tây ...
- Bùi Giáng với Mắt Buồn ...
Đó là 3 trái Núi thơ ( Thi Sơn ) sừng sững trên bầu trời thơ Việt đứng sau Nguyễn Trái, Nguyễn Du .... Để cho ta tự hào về sự tài hoa trong sáng của tiếng Việt đầy ắp hồn quê. Để thêm yêu tiếng Việt như "ngàn mày tràng giang" say muôn đời.
Góc thành nam Hà Nội ngày 7-10-2010
Nguyễn Khôi

Thursday, November 25, 2010

BÙI TÍN * ĐỈNH CAO NHÂN SỰ CỘNG ĐẢNG


Bùi Tín Blog
Hình: photos.com
Khủng hoảng gay gắt ở đỉnh cao quyền lực
Bùi Tín Blog


Chưa bao giờ lãnh đạo cao nhất của đảng CS và của chính quyền độc đảng trong nước bị bủa vây bởi những vấn đề gay gắt nan giải như hiện nay.

Đây không phải là mong muốn chủ quan, cũng không phải là bịa đặt có ác ý của một ai. Đây là sự thật rành rành, một thực tế bướng bỉnh không ai che dấu được.

Có thể nói từ khi thành lập đảng CS từ năm 1930 đến nay, chưa có khóa Bộ Chính trị nào của đảng phải đương đầu với một loạt cuộc khủng hoảng gay gắt chồng chất như hiện nay, vào cuối năm 2010 này.

Những khủng hoảng gay gắt hiện nay trên đỉnh cao quyền lực được biểu hiện ra sao?

Thứ nhất là: khủng hoảng chính trị gay gắt biểu hiện ở 3 văn kiện cơ bản của Đại hội XI là Báo cáo chính trị, Cương lĩnh quá độ lên CNXH, Chiến lược 10 năm đều bị bác bỏ toàn bộ, tận gốc, cả về lý luận lẫn thực tiễn. Các quan điểm nòng cốt của Bộ Chính trị: kiên định chủ nghĩa Mác–Lenin, kiên định CNXH, kiên định một đảng duy nhất độc quyền, kiên định kinh tế quốc doanh là chủ đạo… đều bị coi là sai lầm cơ bản, là tai họa hiển nhiên. Để nguyên Cương lĩnh không thể được. Sửa chữa, vá víu không ổn. Mà viết lại thì ê chề mất mặt. Đây là vấn đề nát óc biểu hiện bế tắc trọn vẹn của đảng về lý luận, về đường lối, về trí tuệ. Nó thúc đẩy cuộc khủng hoảng niềm tin đối với đảng lên đến tột đỉnh.

Hai là về tổ chức, Bộ Chính trị hiện nay được xã hội, được đông đảo đảng viên CS đánh giá là «những người lùn» so với tất cả các khóa trước. Về thành tích chống thực dân, về công lao đóng góp cho đất nước, về trình độ kiến thức và giao tiếp quốc tế, về sáng kiến trong lãnh đạo, về lập luận để truyền đạt chính kiến, cả 15 vị hiện nay đều lu mờ, yếu kém, không ai gây được một ấn tượng gì đáng kể ra. Cả 15 vị không ai viết nên một cuốn sách, một bài báo đặc sắc, nếu không phải là những công thức tẻ nhạt, mòn vẹt. Xin nhớ chúng ta cùng thế giới đã bước sang nền văn minh của kiến thức, của truyền thông. So sánh với các nhà lãnh đạo các nước dân chủ châu Á và thế giới, các nhà lãnh đạo nước ta càng «lùn», «lùn tịt». Mà Việt Nam nhân tài thật sự có bao giờ hiếm.

Vậy mà chính những người này vừa đóng cửa họp kín chọn ra những ủy viên Trung ương đảng, những ủy viên Bộ Chính trị sẽ thay thế họ trong khóa XI sắp tới. Họ lựa chọn ra sao? Trước hết họ chọn người trong phe nhóm của họ, theo chính hình ảnh, tiêu chuẩn riêng của họ, theo nhóm lợi ích riêng, không hề đếm xỉa đến đạo đức, tài năng như họ rêu rao. Xin chờ xem. Nông Quốc Tuấn con trai ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh từng bị gạt ra khỏi Trung ương khóa X, Nguyễn Chí Vịnh đầy tai tiếng từng bị chặn lại, hãm lại không cho chức trung tướng và thứ trưởng Quốc phòng hồi năm 2006, nay đã được lặng lẽ lên cấp lên chức, để có thể vào Trung ương khóa XI. Đây là một sự khiêu khích ngang ngược toàn đảng, toàn xã hội.

Về tổ chức nhân sự, hiện vẫn còn chưa ngả ngũ hẳn trong nội bộ Bộ Chính trị về toàn bộ số ủy viên Trung ương mới, về Bộ Chính trị mới. Ai đi? ai ở? ai ra, ai vào? Cho đến cả Tổng bí thư, sẽ là ông Trọng, ông Việt, ông Sang hay ông Dũng? Không ai được đa số khi thăm dò. Ai là Chủ tịch nước mới, là Chủ tịch Quốc hội mới? là Thủ tướng mới? Chả lẽ vào ra vẫn những người ấy?

Ba là - điều này mới thật là hệ trọng - Bộ Chính trị hiện tại vấp phải khủng hoảng toàn diện nặng nề, lâm vào bế tắc giữa lúc xã hội đang thức tỉnh nhanh, công luận không còn im lìm, cam chịu, bị động như xưa nữa. Nền văn minh nghị trường lan vào Quốc hội độc đảng, để nhiều đại biểu dám đàng hoàng chất vấn chính phủ, thủ tướng, hỏi vặn các bộ trưởng, đòi lập Ủy ban điều tra, đòi bỏ phiếu tín nhiệm các thành viên chính phủ.

Một em gái 16 – nay 17 tuổi – công khai đặt 13 câu hỏi chân thực cho những người lãnh đạo (mời các bạn đọc bài: 15 bác đỉnh cao líu lưỡi trước em gái 16 tuổi, trên VOA).

Nguyên phó Chủ tịch nước, 7 ông tướng quân đội và công an, nguyên ủy viên trung ương, nguyên bộ trưởng, thứ trưởng tham gia ký Kiến nghị lần 2 về bauxite, gia nhập hàng ngũ gần 3 ngàn trí thức, viên chức, đảng viên, thanh niên ngoài đảng, ủng hộ mạng bauxite dẻo dai, mạng đã có 20 triệu lượt người vào đọc. Mạng bị Công an lườm nguýt, liên tục tìm cách ngăn chặn, chống phá không xong, còn vu cáo là bị bọn phản động mua chuộc!

Lại còn cư dân blog, Internet ngày càng đông đảo, ngày càng quan tâm đến tình hình chính trị, theo dõi chặt từng phiên họp Quốc hội, bình luận rôm rả, đưa tin tỷ mỷ, chính xác mọi sự kiện chính trị của đất nước, tự mình nhận làm nhiệm vụ giám sát đảng và nhà nước. Đây là hình ảnh sinh động nhất về xã hội công dân, xã hội dân sự đang vươn dậy như Phù Đổng, được nhà văn hóa Nguyễn Hưng Quốc phong cho là «quyền lực thứ 5». Cũng có tin mừng là mạng Talawas nổi tiếng hấp dẫn, có tác dụng đổi mới tư duy văn hóa- xã hội theo hướng nâng cao dân trí dân chủ, đang chuẩn bị «tái xuất giang hồ» thành một mạng văn hóa – chính trị hẳn hoi, khi mà hoạt động chính trị trong nước trở nên cấp bách nhằm cứu vãn đất nước khỏi cuộc trầm luân toàn diện, đe dọa hủy diệt độc lập dân tộc và hủy diệt luôn nền văn minh và văn hóa truyền thống Minh Triết Việt.

Cuộc thức tỉnh của toàn xã hội đang diễn ra hàng ngày. Các bạn thân của tôi, các nhà báo trẻ trong nước cho biết chỉ trong vòng mấy tháng nay, công luận theo dõi chăm chú, thích thú các sự kiện Vinashin, khai thác bauxite, cho thuê rừng biên giới 30 vạn héc-ta với giá bèo bọt 10 đôla/1 ha, vụ cưỡng dâm tập thể nữ sinh ở Hà Giang, vụ Trần Khải Thanh Thủy bị vu vạ, Vụ Điếu Cày hết hạn tù vẫn bị giam, vụ luật sư Hà Vũ «mua dâm»… và tất cả đã làm cho mọi người hiểu rõ về luật pháp. Thế nào là bị cáo, bị can, là khởi tố, là chánh án, công tố, là luật sư, thế nào là phiên họp công khai, là nguyên tắc chỉ bị xem là có tội sau khi tòa tuyên án, là quyền bảo vệ, quyền kháng cáo, là chứng cớ giả và chứng cớ tin cậy được, thế nào là tranh tụng, là quyền tố cáo, khiếu nại, là bình đẳng giữa mọi công dân. Xưa kia bao giờ cũng phải coi đảng, nhà nước việc gì cũng đúng, cũng công bằng, cũng không chê vào đâu được. Bây giờ mỗi người phải tự suy nghĩ, xét đoán, nhận định, và chỉ cái gì mình nhận ra là đúng mới đáng tin.

Cho nên các cuộc họp Trung ương 13 B, C hay 14, 15 sắp đến để chuẩn bị cuối cùng cho Đại hội XI, và mọi diễn biến của Đại hội XI, từ nội dung các văn kiện trình bày, việc bầu bán các cơ quan lãnh đạo, và tình hình «hậu Đại hội XI» sẽ được chăm chú theo dõi, nhận xét, bình luận. Sẽ có khối chuyện mới mẻ, có khi khó lường trước. Công luận không còn như trước, xã hội thời đổi mới, mở cửa không còn như trước, khi xã hội công dân tự phát lớn phổng lên để tự khẳng định mình, khi giới trí thức tư nhận ra vai trò kẻ sỹ thời nhiễu nhương, khi nữ nhi – hơn một nửa số dân – không cam tâm ngồi trong bếp, khi em gái 16 tuổi dám chất vấn các bác ở trên cao…

Cái họ sợ nhất, lo nhất, ngăn chận bằng mọi cách mà không xong, đó là một thế lực đối lập tuy còn hơi tản mạn đang hình thành trên thực tế, sinh động, nhiều hình nhiều vẻ, thành một thế lực chính nghĩa, có tâm, có tầm, ngang nhiên thách thức thế lực cầm quyền sa sút lung lay, chỉ còn dựa vào ngụy biện, lừa dối, nói lấy được, dựa vào súng ống và nhà tù, mỗi khi đuối lý.

15 vị lãnh đạo cao nhất đang tìm cách cứu đảng nhằm mục đích duy nhất là tìm ra lối thoát riêng cho cá nhân và phe cánh. Nhưng toàn dân, bị họ dồn vào đường cùng sẽ tự tìm ra cách cứu mình, cứu nước. Thế cùng tất biến.

Quan nhất thời. Đảng cũng nhất thời. Chỉ có Nhân dân là vạn đại. Khi đông đảo nhân dân muốn thoát Đại nạn, đó sẽ là ý trời vậy. Có nghĩa là không có thế lực hung hãn nào ngăn nổi ý dân.

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/tin/khung-hoang-gay-gat-o-dinh-cao-quyen-luc-11-26-10-110871204.html



Thứ Năm, 18 tháng 11 2010




Vấn đề nhân sự và câu châm ngôn dân dã

Bùi Tín Blog

Vấn đề nhân sự cầm quyền đang là vấn đề cực kỳ hệ trọng và cấp bách ở nước ta. Đó là vấn đề làm thế nào để phát hiện, lựa chọn những đại biểu tài giỏi nhất vào bộ máy lãnh đạo, cầm quyền các cấp của đất nước. Làm thế nào để trong đảng Cộng sản, có thể phát hiện, lựa chọn được những đảng viên xuất sắc nhất, có đức và tài cao nhất, vào các cơ quan lãnh đạo.

Có thật hiện nay các vị trí Tổng bí thư, Chủ tịch Nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, cũng như các Ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên trung ương đảng, các phó thủ tướng, bộ trưởng, các đại biểu Quốc hội… đều là thuộc về những người có tâm và có tầm cao nhất, thuộc về tinh hoa của dân tộc, của nhân dân?

Đúng lý ra là phải như thế.

Được như vậy sẽ là đại phúc cho dân tộc. Tầng lớp cầm quyền, cai trị đất nước sẽ tận tâm phục vụ đất nước, đem hết sức mình ra phục vụ nhân dân, bảo vệ độc lập, lãnh thổ toàn vẹn đất nước, mang lại phồn vinh cho toàn dân cùng hưởng.

Nhưng thực tế nước ta không được như vậy, còn rất xa mới được như vậy. Cho nên vấn đề nhân sự cầm quyền từ thấp lên cao nhất đang là vấn đề hệ trọng nhất, nóng bỏng nhất hiện nay, khi đảng Cộng sản sắp bước vào Đại hội XI để bầu ra Ban Chấp hành trung ương mới, Bộ Chính trị mới, Tổng bí thư mới, và

Đã có rất nhiều ý kiến cho rằng cung cách lựa chọn nhân tài hiện nay là yếu kém, là không hiệu quả, mang tính chất bè phái, hạn hẹp, chủ quan, duy ý chí, rất thiếu trách nhiệm. Thành ra bộ máy cầm quyền, lãnh đạo, cai trị quốc gia không gồm những tinh hoa của đất nước; ngược lại, có quá nhiều người tâm thì lạnh, tầm thì thấp, lại ở những vị trí cao nhất, có nhiều quyền lực nhất của đất nước. Tai họa quốc gia bắt nguồn từ đó.

Nhân tài là nguyên khí của quốc gia. Nhân tài cầm quyền yếu kém, thậm chí ham lợi riêng, tài năng mỏng manh thì xã hội sẽ mất đà phát triển bền vững, nhân dân sẽ chịu ách bất công, cực nhục trước cường quyền hung bạo, độc đoán.

Vấn đề phát hiện, tuyển lựa nhân tài cầm quyền nên là một đề tài bàn luận, hội thảo rộng rãi trong xã hội, trong giới trí thức, trên các phương tiện truyền thông đại chúng, trong đại hội đảng các cấp; cần bàn bạc cho ra lẽ, đến nơi đến chốn, coi như một đề tài trọng điểm, một nút chặn lớn cần giải tỏa để đất nước tiến lên. Không vậy tình hình sẽ bế tắc từ gốc. Cả đất nước này sẽ đi xuống; đảng CS sẽ mất thêm uy tín vốn đã sa sút trầm trọng, đang có nguy cơ xuống tận đáy nếu lãnh đạo không tỉnh ngộ.

Đó là vì nếu cứ làm như cũ, Bộ Chính trị hiện đã chọn xong danh sách Trung ương khóa XI, đã trao đổi gần xong danh sách 15 ủy viên Bộ Chính trị mới, còn tổng bí thư đang chọn vòng cuối cùng giữa 4 ứng viên (các ông Trọng, Sang, Việt, Thanh) trong kỳ họp Trung uơng kỳ 13 sắp tới. Nghĩa là vẫn là chọn trước, kín đáo, giữa 4 bức tường trên đường Hùng Vương, do trưởng Ban Tổ chức Trung ương Hồ Đức Việt chuẩn bị. Tất cả đều làm trong bóng tối, sau lưng toàn đảng, bịt mắt toàn dân, trước cả Đại hội XI, theo cái nguyên tắc «dân chủ tập trung », nghĩa là dân chủ đảo ngược, dân chủ cắt xén, dân chủ bị phủ định, bất chấp luật pháp, nguyên tắc và điều lệ đảng!

Do tình hình gần đây xấu đi, thói độc đoán quan liêu trở lại nặng nề hơn trước, nên mới có hiện tượng khác thường là cậu con ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh là Nông Quốc Tuấn tuy đã bị Trung ương khóa IX kỳ họp cuối bác bỏ đề nghị của chính ông Mạnh, không cho vào Trung ương, lần này lại được cử làm bí thư tỉnh ủy, nhằm cơ cấu lại vào Trung ương khóa XI! Chuyện «cố đấm ăn xôi» này thật ngang ngược, và chứng tỏ Ban Tổ chức Trung ương do Hồ Đức Việt cầm đầu vẫn chứng nào tật ấy, khinh thường toàn đảng, khinh thường dư luận xã hội đến mức nào. Rồi đây người ta sẽ nhận ra là bao nhiêu góp ý cho văn kiện Đại hội về vấn đề nhân sự, lựa chọn nhân tài lãnh đạo… đều bị bỏ ngoài tai, nhân sự mới còn tệ hơn nhân sự cũ vốn đã không ngang tầm trách nhiệm thì tâm lý xã hội đối với đảng sẽ nặng nề ra sao?

Có thể nói một cách thẳng thắn rằng 15 vị trong Bộ Chính trị hiện nay, nếu đưa ra so sánh với hơn 20 cán bộ đảng viên vừa làm cuộc hội luận góp ý với các văn kiện Đại hội (xem bài 'Túi khôn dân tộc' bác bỏ hoàn toàn Cương lĩnh của Bộ Chính trị), hay với một số vị ký tên vào kiến nghị bauxit (kỳ 2), hay cả với các trí thức của Viện VDS, thì rõ ràng họ đều vượt 15 vị ấy cả về đức và tài, cả về tâm và về tầm cao trí tuệ. Vượt khá xa nữa. Đây là bi kịch, có thể nói là thảm kịch của đất nước.

Cuối cùng, nhân nói đến nhân sự lãnh đạo của đất nước, xin kể lại một câu châm ngôn dân gian, nảy sinh ra từ Câu lạc bộ Ba đình, dành cho cán bộ đương chức và về hưu của cơ quan trung ương và Bộ Quốc phòng, một bạn gửi sang cho tôi. Đó là:

Những người đảng ghét, dân yêu,
Ngẫm ra không ít bậc «Siêu anh tài»
Những người đảng đến khoác vai
Xem ra phần lớn là loài bất nhân!

Ai đã sáng tác ra 4 câu thâm thúy như thế? Đó là sáng tác tập thể, truyền miệng của quần chúng có lương tri, rất mẫn cảm về chính trị. Mà là quần chúng chất lượng cao đấy!

Họ là xã hội dân sự, là xã hội công dân đang lừng lững bước tới, không một sức mạnh hung hãn nào cản nổi.

15 vị trong Bộ Chính trị đang nắm trọn quyền hành của quốc gia tuy không được dân bầu ra, chỉ do nội bộ một đảng bầu ra với nhau, tự cho mình quyền sinh quyền sát đối với bất cứ người dân Việt nào trong hơn 80 triệu dân, hãy ngẫm nghĩ cho thật sâu về câu châm ngôn lý thú ấy của nhân dân.

Họ là nhân dân, vô danh tiểu tốt, nhưng nâng thuyền là họ, lật thuyền cũng là họ. Xin 15 vị trên thượng đỉnh quyền lực hãy chịu nghe lẽ phải, nghe số đông, nghe quần chúng, nghe số đảng viên lương thiện, và tỉnh ngộ. Hãy có lương tri trong sáng của cả dân tộc, một dân tộc trọng nghĩa tình, yêu nước, thương dân, có đạo nghĩa, biết cố kết để cứu nước trước mọi hiểm họa khi Tổ quốc lâm nguy.

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/tin/van-de-nhan-su-va-cau-cham-ngon-dan-da-11-24-10-110447204.html



Wednesday, November 24, 2010

BÙI TÍN * BỘ CHÍNH TRỊ


15 bác đỉnh cao líu lưỡi trước em gái 16 tuổi
Hình: ASSOCIATED PRESS

Chia sẻ

Tin liên hệ

Ðường dẫn liên hệ

Hầu hết những kiến nghị và góp ý với các văn kiện dự thảo chuẩn bị cho Đại hội XI đảng CS Việt Nam đều tập trung phê phán sự lãnh đạo của Bộ Chính trị, còn chỉ rõ Bộ Chính trị khóa hiện tại phạm những sai lầm vượt quá các khóa trước, từ chống lãng phí tham ô, cải cách hành chính, bảo vệ môi trường đến cải cách phúc lợi xã hội, cải cách y tế, đổi mới giáo dục…đều sa sút lớn. Từ vấn đề quan tâm đến nông dân, nông thôn, nông nghiệp đến cải thiện cuộc sống của người lao động; từ quan tâm đến phụ nữ nghèo khổ bị buôn bán qua biên giới, đưa đi lao động sang Nam Triều Tiên, Trung Đông… đến người dân các vùng lũ, lụt, Bộ Chính trị khóa hiện tại tỏ ra vô trách nhiệm, buông trôi, gần như bỏ mặc.

Các góp ý của cán bộ kỳ cựu, đảng viên lâu năm 30, 40 năm tuổi đảng đều chỉ rõ Bộ Chính trị khóa hiện tại là Bộ Chính trị của vụ Vinashin, của vụ bauxite trên địa bàn chiến lược Tây Nguyên, là Bộ Chính trị của các vụ tham nhũng quốc tế Securency, Nexus Technologies ở Úc và ở Mỹ vẫn bị che che dấu dấu, của vụ cưỡng dâm tập thể của các quan chức cộng sản đầu tỉnh Hà Giang vẫn bị bóp ngẹt một cách gian trá, của vụ án dựng lên vụng về về Luật sư Cù Huy Hà Vũ mua dâm chỉ nhằm trả thù và bịt mồm một trí thức ngay thật dám đứng thẳng dậy vì quyền sống tự do của nhân dân và dân tộc.

Bộ Chính trị bị tập trung chĩa mũi nhọn trong đấu tranh mấy tháng nay là có lý do, có cơ sở. Vì nói là đảng lãnh đạo nhưng thật ra gần 3 triệu đảng viên CS chỉ là một khối không hồn, không có tác dụng gì đối với đường lối, chủ trương, chính sách của đảng; ngay cả Ban chấp hành trung ương gồm 160 ủy viên chính thức và 21 ủy viên dự khuyết hầu hết phân tán ở các điạ phương và các ngành, mỗi năm họp 2 lần, cũng không có tác động gì nhiều đến các đường lối, chủ trương chính sách của đảng, tuy phần lớn mỗi vị đều ra sức tận dụng chức quyền để kiếm lợi, không ít còn tác yêu tác quái ở địa phương mình, như ở Hà Giang, Đà Nẵng, Ninh Bình, Bình Thuận, Sóc Trăng, Cà Mau…

Theo cơ chế dân chủ tập trung - nghĩa là dân chủ bị cắt xén, bị đảo ngược, Bộ Chính trị 15 người hiện nay mới thật là cơ quan lãnh đạo toàn quyền tối cao, có quyền lực vô hạn, tuyệt đối, theo nguyên tắc «chuyên chính vô sản» của Lenin là tự đặt trên luật pháp, ngoài luật pháp và hiến pháp, có quyền sinh quyền sát đối với mỗi một công dân mà không có một quyền lực nào khác kiềm chế, kiểm tra, cân bằng. Trong đảng CS, người ta gọi đó là nguyên tắc «sự lãnh đạo thường xuyên, liên tục và tuyệt đối của đảng».

Do đó việc Bộ Chính trị 15 người hiên tại bị tập trung phê phán, bị chất vấn, bị mổ xẻ ngay trong Quốc hội là lẽ đương nhiên. Do đó bài viết «Ủy viên Bộ Chính trị, ông là ai?» của Blogger Nắng chang chang (dân làm báo) đã có gần một triệu người đọc và truyền bá rộng rãi chỉ trong vòng 3 tuần lễ.

Tác giả điểm mặt từng vị trong 15 vị để kết luận không một ai có tài năng gì xuất chúng, có trình độ hiểu biết gì sâu rộng, có đạo đức gì cao siêu vượt số đông, thậm chí tỏ ra kiến thức chỉ ở mức trung bình, hiểu biết thế giới nông cạn, đạo đức rất đáng nghi ngờ, khả năng ngoại ngữ giao tiếp thô kệch, mà sao lại có quyền hành kinh khủng đến thế.

Nhà báo này còn so sánh với các khóa Bộ Chính trị trước kia, và nhận ra 15 người hiện tại không ai có thành tích gì chống thực dân, giành độc lập, không hề bị tù đày, không có một chiến công hay thành tích gì nổi bật, trình độ viết lách, tranh luận chỉ sàn sàn bậc trung, Bộ Chính trị lại không do công dân hay Quốc hội bầu ra, vậy sao lại có quyền vô hạn đến thế? Có chế độ nào lộn xộn, vô lý, phi pháp đến vậy.

Giữa lúc cư dân bloggers xôn xao với bài «Ủy viên Bộ Chính trị, ông là ai?» thì một bài viết khác, của một em gái mới 16 tuổi, em Nguyễn Đắc Hải Di – Joyce Anne Nguyen - hiện du học ở Oslo - Na Uy, với đầu đề là «Bài viết không có tựa» cũng được truyền đi rất rộng trong và ngoài nước. Em sinh viên khoa học xã hội quan tâm đến tình hình chính trị của nước ta đã là chuyện hiếm, vậy mà những chính kiến của em khá là sắc sảo, không kém phần hồn nhiên, thu hút sự chú ý của đông đảo bạn đọc. Em Hải Di đặt ra những câu hỏi nóng bỏng, rất cần gửi đến 15 vị Bộ Chính trị lúc này, nguyên văn là:

«Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ hoàn toàn không quan tâm đến nhân dân? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không cho phép nhân dân biểu tình hoặc chỉ đơn giản là cất tiếng nói? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ gạt ngang không đếm xỉa đến bản kiến nghị phản đối 1 dự án gây tác hại trầm trọng đến môi trường, sự sống và cả an ninh lãnh thổ đất nước? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ chặn Blog, chặn Website?

Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi dân oan khiếu kiện, họ không bao giờ giải quyết? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không đầu tư công sức vào nền giáo dục, tiếp tục những trò cải cách chạy vòng quanh không cần thiết, bằng cách lấy kiến thức năm này đắp vào năm khác và quay vòng? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không giải quyết vấn đề tham nhũng trầm trọng và giải thích Việt Nam không phải là nước tham nhũng nhất thế giới và quốc gia nào cũng có?

Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không màng đến vấn đề giao thông, để hàng chục ngàn người chết mỗi năm, và phần lớn vì đường sá chật chội, đầy ‘lô cốt’, kém chất lượng và gây ra nhiều cái chết phi lý? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ xem nhân dân là con cái không được phép cãi lời và ‘hàng xóm’ không cần can thiệp? Họ là những người lãnh đạo như thế nào mà họ lên nắm quyền khi nhân dân không biết họ là ai để bàu cho họ? Họ là những người lãnh đạo như thế nào mà họ dù làm bất cứ điều gì, vẫn tiếp tục giữ cái ghế của mình? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ e ngại mọi sự so sánh và kết luận đó là vọng ngoại và phản quốc? Họ là những người lãnh đạo như thế nào khi họ không dám nhìn thẳng vào khuyết điểm và huyễn hoặc nhân dân rằng mọi đất nước có vấn đề riêng và đất nước ta đang ngày càng tiến bộ?»

Một em gái 16 tuổi - mới là công dân dự bị, dám đặt ra một loạt 13 câu hỏi tâm huyết, chứng tỏ rằng tình hình chính trị nước ta đang chuyển biến sâu và rộng đến mức nào.


Và cũng chứng minh giới phụ nữ ta đang thức tỉnh mạnh mẽ ra sao. Cô luật sư Công Nhân làm thơ chế riễu độc quyền đảng trị. Nhà văn Võ Thị Hảo hỏi tội kẻ nào đã tàn phá nền văn hóa nền nã của đất Kinh kỳ Thăng Long, chỉ đích danh thủ phạm là những kẻ cổ xúy đấu tranh giai cấp, tận diệt tư hữu, khinh thị tri thức, chà đạp luật pháp. Các blogger nữ Mẹ Nấm, Đoan Trang…lên án cường quyền độc đảng với giọng nói mềm mỏng mà lạt mềm buộc chặt, lý lẽ đâu ra đấy, pha nét châm biếm thú vị. Nữ nhi thời này thật nổi bật.

Em Hải Di có thể rồi sẽ là một nữ đại biểu của một quốc hội nhân dân trong tương lai. Vì quốc hội hiện nay 91% số đại biểu là đảng viên, là một cái hội của đảng, do đảng chọn, tuân theo lệnh của đảng, trên thực tế là cái hội riêng của Bộ Chính trị CS, của 15 người, không hề được nhân dân ủy nhiệm. Gọi là Quốc hội là không đúng, là ăn gian.

Xin mời 15 vị chóp bu của đảng trả lời 13 câu hỏi nói trên của một công dân dự bị 16 tuổi. Hãy tưởng tượng một cuộc chất vấn công khai, một bên là 15 bác lãnh đạo cấp cao nhất và một bên là em sinh viên công dân dự bị 16 tuổi Hải Di.


Chúng ta sẽ chứng kiến cảnh 15 bác lãnh đạo ấp úng, loanh quanh, ngụy biện và…líu lưỡi trước một cháu gái 16 tuổi vừa e thẹn vừa tươi cười thoải mái tự tin cho mà xem.

http://www.voanews.com/vietnamese/news/dinh-cao-tri-tue-11-22-2010-109940324.html

Tuesday, November 23, 2010

TS. NGUYỄN PHÚC LIÊN * KINH TẾ CỘNG SẢN


LÝ DO LẠM PHÁT TẦU “MADE IN CHINA“

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 22.11.2010

Hôm qua, Chúa Nhật 21.11.2010, nhân đọc nhật báo Le Monde ngày thứ Sáu 19.11.2010, chúng tôi viết tóm tắt những gì mà Ký giả Harold THIBAULT từ Thượng Hải viết trong hai bài báo sau đây: Bài thứ nhất mang đầu đề: LA FLAMBEE DES PRIX MET EN DANGER LE MIRACLE ECONOMIQUE CHINOIS (Tăng vọt giá cả đẩy phép lạ Kinh tế Tầu vào nguy cơ)

Bài thứ hai mang đầu đề: LE MIRACLE CHINOIS MENACE PAR L’INFLATION GALOPANTE (Phép lạ Kinh tế Tầu bị đe dọa bởi Lạm phát nhẩy vọt) Trong hai bài này, Ký giả Harold THIBAULT nói đến Độc chiêu QE2 $600 tỉ tạo hậu quả là những khối vốn “đầu cơ“ nước ngoài dồn vào Trung quốc tạo tình trạng Lạm phát, Vật giá nhảy vọt, đe dọa “phép lạ Kinh tế “ Tầu.

Trung quốc tố cáo mưu hiểm của Chính sách Tiền tệ Mỹ do Giáo sư Tiến sĩ Ben BERNANKE chủ trương. Tiến sĩ Martin WOLF, cựu Tổng Giám đốc World Bank tại Ấn Độ và Bình luận gia trưởng của báo Financial Times, đã lên tiếng nói rằng Hoa kỳ không có trách nhiệm gì cả đối với Tầu bởi lẽ Hoa kỳ không bao giờ khuyên Tầu tích trữ Dự trữ ngoại tệ Đo-la tới 2’500 tỉ để bây giờ phải than vãn.

Đồng thời Tiến sĩ Alan S.BLINDER, Giáo sư Kinh tế tại Đại học Princeton và là bạn của Tiến sĩ Ben BERNANKE, đã lên tiếng dằn mặt Trung quốc cũng như những nước cứ quy trách nhiệm cho Mỹ bằng câu tuyên bố thẳng thừng sau đây: “More important, the U.S. is a sovereign nation with a right to its own monetary policy.” (The Wall Street Journal 16.11.2010, p.17) (Quan trọng hơn nữa, Hoa kỳ là một Quốc gia có quyền tối thượng với quyền quyết định cho Chính sách Tiền tệ riêng của mình).

Trong bài viết hôm qua, chúng tôi chỉ nói đến những Biện pháp cấp thời mà Thủ tướng ÔN GIA BẢO tuyên bố ngày 17.11.2010 như Kiểm soát Vật giá… để ngăn chặn Lạm phát và trình bầy Lý do Lạm phát đến từ nước ngoài (Chính sách Tiền tệ FED, QE2 $600 tỉ chẳng hạn). Chúng tôi vẫn nghĩ rằng tình trạng Lạm phát hiện nay tại Trung quốc có những lý do nội tại quan trọng hơn mà chúng ta phải tìm hiểu bởi lẽ Vật giá nhẩy vọt đã bắt đầu trước khi FED tuyên bố Độc chiêu QE2 $600 tỉ, mới từ ngày 03.11.2010.

Chúng tôi đi tìm những lý do nội tại Trung quốc. Hôm nay, 22.11.2010, đọc tờ Financial Times 22.11.2010, trang 2, chúng tôi gặp được bài của Tiến sĩ James KYNGE, Chuyên viên nghiên cứu về Trung quốc và Chủ nhiệm tờ China Confidential. Bài viết mang đầu đề là CHINA’S TWILIGHT ECONOMY PILES PRESSURE ON TO INFLATION FIGHT (Kinh tế nhá nhem tranh tối tranh sáng Trung quốc chất chồng áp lực đưa đến Lạm phát). Tác giả bài báo này đã trình bầy Lý do nội tại Trung quốc đưa đến Lạm phát và yêu cầu Trung quốc đừng gian giảo nhất thiết đổ lỗi cho Mỹ hoàn toàn.

Tác giả đã sử dụng những từ “Made in China “ để gọi những lý do nội tại Lạm phát này. Đừng đổ lỗi hoàn toàn cho Mỹ, mà trước hết hãy tìm những Lý do nội tại Trung quốc. Mở đầu cho bài trên đây, Tiến sĩ James KYNGE viết: “China has lambasted the US for its decision to launch another $600bn in monetary easing, fearing that this round of “quantitative easing “ may feed the flood of money rushing into mainland China from overseas. But while capital inflows are a problem for Beijing, there should be no doubt that China’s sweilling money supply and resurgent inflation are primarily “Made in China “. (Financial Times 22.11.2010, page 2)

(Trung quốc đã khiển trách Hoa kỳ về quyết định tung ra lượng tiền $600 tỉ nữa trong chính sách tiền tệ, sợ rằng đợt Rót Tiền vào Lưu hành (Quantitative Easing) này có thể cung cấp làn sóng tiền ập vào nội địa Trung quốc từ những nước ngoài. Nhưng trong khi những làn sóng nhập vốn là vấn đề riêng của Bắc kinh, thì người ta không nghi ngờ rằng việc cung cấp tiền căng phồng lên và lạm phát tái phát sinh là chính hiệu “Made in China “.

Những Lý do Lạm phát “Made in China“ gồm những gì ? Lý do thứ nhất là Nhà nước Tầu, vì để giữ cái tiếng là lấy lại mau chóng đà phát triển cũ sau cuộc Khủng hoảng, đã quá vội vàng bơm vốn cho các Công ty nhà nước. Lý do thứ hai là hệ thống bơm vốn ngầm giữa các Ngân Hàng và các Công ty mà chính Nhà nước không kiểm soát được. Tiến sĩ James KYNGE đưa ra những con số bơm vốn để chứng minh cho những khẳng định của mình.

* Giữ thể diện quán quân tăng trưởng sau Khủng hoảng Năm 2009, Nhà nước bơm vốn cho các Công ty trong năm 2009 là Rmb9’600 tỉ ($1’450 tỉ: “Bank lending ballooned to a record Rmb9’600bn ($1’450bn) as China rushed to reflate its economy after the financial crisis” (Ngân hàng cho vay thổi phồng vốn cho vay kỷ lục Rmb9’600 tỉ ($1’1450 tỉ) trong năm 2009 khi Trung quốc vội vàng phát động Kinh tế sau cuộc Khủng hoảng Tài chánh)

Năm 2010, Nhà nước chính thức ra Nghị quyết 2010 rót vốn Rmb7’500 tỉ ($1’130 tỉ), trong khi ấy các Ngân Hàng đã thực hiện trong 10 tháng của năm 2010 lượng tiền Rmb6’900 tỉ ($1’095 tỉ). Giữ thể diện quán quân tăng trưởng nhằm xuất cảng sang hai Thị trường Hoa kỳ và Liên Âu, trong khi ấy Hoa kỳ và Liên Âu đang trong tình trạng đình trệ Kinh tế, nghĩa là thiếu Mãi lực tiêu thụ cho chính hàng của Trung quốc.

* Hệ thống cho vay vốn ngầm mà Nhà nước không kiểm soát nổi Chúng tôi gọi là hệ thống cho vay vốn “ngầm” để dịch những từ mà Tiến sĩ James KYNGE sử dụng : “subterranean world of finance “ hay “underground financial system “. Có lẽ dùng chữ “ngầm “ chưa lột được ý nghĩa của Tác giả, mà phải dùng những chữ hệ thống tài chánh “đường hầm“ hay hệ thống tài chánh “đi chui “. Nếu là đi chui, rúc đường hầm, thì hệ thống rót vốn này gọi là “ngoại bảng cân đối kế toán“ (off-balance-sheet). Hệ thống rót vốn đường hầm này không phải chỉ nguyên từ những Ngân hàng tư mà còn từ những Ngân Hàng nhà nước, nhất là tại các Tỉnh. Tiến sĩ đưa ra những con số rót vốn đường hầm như sau:

=> Những Ngân hàng tư sử dụng “private “ funds Theo những con số cung cấp từ Use-Trust, một Tổ chức Tư vấn Kỹ nghệ, thì số vốn ngầm rót ra trong hai Tam Cá Nguyệt 2 và 3 tổng cộng là Rmb3’934.13 tỉ ($624.46 tỉ): “According to Use-Trust, a trust industry consultancy, the volume of bank trust lending conducted off the balance sheets of banks totalled Rmb2’005.26bn ($318.29bn) in the third quarter of this year, up from Rmb1’928.87 ($306.17bn) in the second quarter” (Theo Use-Trust, một Tổ chức Tư vân Kỹ nghệ, thì số lượng vốn ngân hàng cho vay ngoài bảng cân đối kế toán tổng cộng là Rmb2’005.26 tỉ ($318.29 tỉ) trong Tam cá nguyệt thứ ba của năm nay và Rmb1’928.87 tỉ ($306.17 tỉ) trong Tam cá nguyệt thứ hai)

=> Những ngân hàng nhà nước cũng cho vay đường hầm Mặc dầu dưới sự kiểm soát của Ủy Ban Điều Chỉnh Ngân Hàng Trung quốc, những Ngân Hàng nhà nước cũng đi đường hầm cho vay chui. Con số cho vay chui lên tới tối thiểu Rmb2’000 tỉ ($320 tỉ): “The off-balance-sheet lending by state banks this year was said to have reached at least Rmb2’000bn ($320 tỉ) (Số vốn cho vay ngoại bảng can đối kế toán bởi các Ngân hàng nhà nước năm nay được nói đã đạt tới tối thiểu Rmb2’000 tỉ ($320 tỉ) \

Những số vốn cho vay đường hầm này không những tạo áp lực làm Lạm phát, mà còn trở thành một thứ “Super Subprime Credit “ tạo Khủng hoảng Tài chánh và Kinh tế cho Trung quốc. Kết luận tổng thể cho cả vốn rót chính thức và vốn rót đường hầm vào Kinh tế tại Trung quốc, đó là Lý do Lạm phát cực kỳ nguy hiểm “Made in China“ chứ không phải đến từ nước ngoài hay từ Độc chiêu QE2 $600 tỉ Hoa ky mà Trung quốc luôn luôn muốn đổ lỗi cho người khác.

Tiến sĩ James KYNGE viết: “It is the pressures caused by such ballooning money supply… that are the prime causes of inflation.” (Financial Times 22.11.2010, page 2) (Đó là những áp lực gay ra từ việc cung cấp tiền căng phồng lean như vậy đã là những nguyên cớ chính yếu tạo Lạm phát hiện nay.) Phê bình về những Biện pháp chống Lạm phát Tiến sĩ James góp thêm ý kiến cho Trung quốc về việc chống Lạm phát:

=> Công kích Hoa kỳ về “Quantitative Easing“ $600 tỉ không chữa được Lạm phát bởi lẽ những áp lực gây Lạm phát do chính mình làm ra “Made in China “
=> Những Biện pháp Kiểm soát giá cả , lấy từ kho dự trữ ra 62'400 tấn thịt heo và 210'000 tấn đường. Đó chỉ là nhất thời hời hợt mang tính cách mỵ dân.

=> Vấn đề chính là phải kiểm soát được việc cho vay vốn “đường hầm “. Làm thế nào kiểm soát được những đường hầm này khi mà chính những Ngân hàng nhà nước cũng đi đường hầm vì muốn ăn hối lộ. Phép lạ Kinh tế Trung quốc bị đe dọa là ở chỗ không còn kiểm soát nổi.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế Geneva, 22.11.2010
Web: http://VietTUDAN.net