Saturday, June 23, 2018

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

SỰ SỤP ĐỔ CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN TẠI VIỆT NAM 

Trước đây, trên thế giới, có 15 quốc gia chính thức theo chủ nghĩa cộng sản và 11 quốc gia tự nhận là cộng sản hoặc theo khuynh hướng cộng sản. Mười lăm quốc gia ở trên là: Albania, Bulgaria, Czechoslovakia, Đông Đức, Hungary, Mông Cổ, Ba Lan, Romania, Liên Xô, Yugoslavia, Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam. Mười một quốc gia ở dưới là: Angola, Benin, Congo, Ethiopia, Mozambique, Zimbabwe, Grenada, Nicaragua, Campuchia, Afghanistan và Nam Yemen. Tổng cộng, từ hai bảng danh sách ấy, có cả thảy 26 nước cộng sản hoặc có khuynh hướng theo cộng sản. Từ đầu thập niên 1990, tất cả các chế độ cộng sản ấy đều lần lượt sụp đổ. Hiện nay, trên cả thế giới, chỉ còn năm nước mang nhãn hiệu cộng sản: Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam.

Chưa có dấu hiệu nào cho thấy chủ nghĩa cộng sản ở năm quốc gia này sẽ sụp đổ sớm. Trong năm nước, có ba nước có quan hệ chặt chẽ với nhau: Trung Quốc, Việt Nam và Lào. Có lẽ Lào chỉ thay đổi được thể chế chính trị nếu, trước đó, Việt Nam cũng thay đổi; và Việt Nam có lẽ chỉ thay đổi nếu trước đó Trung Quốc cũng thay đổi. Như vậy, quốc gia có khả năng châm ngòi cho bất cứ sự thay đổi lớn lao nào là Trung Quốc.

Tuy nhiên, ngay cả khi Trung Quốc và Việt Nam chưa thay đổi và chưa từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, giới nghiên cứu cũng phát hiện những dấu hiệu suy tàn âm thầm của chủ nghĩa cộng sản bên trong hai quốc gia này.

Ở đây, tôi chỉ tập trung vào Việt Nam.

Nhìn bề ngoài, chế độ cộng sản tại Việt Nam vẫn mạnh. Hai lực lượng nòng cốt nhất vẫn bảo vệ nó: công an và quân đội. Dân chúng khắp nơi bất mãn nhưng bất mãn nhất là nông dân, những người bị cướp đất hoặc quá nghèo khổ. Có điều nông dân chưa bao giờ đóng được vai trò gì trong các cuộc cách mạng dân chủ cả. Họ có thể thành công trong một số cuộc nổi dậy nhưng chỉ với một điều kiện: được lãnh đạo. Trong tình hình Việt Nam hiện nay, chưa có một tổ chức đối kháng nào ra đời, hy vọng nông dân làm được gì to lớn chỉ là một con số không. Ở thành thị, một số thanh niên và trí thức bắt đầu lên tiếng phê phán chính phủ nhưng, một, số này chưa đông; và hai, còn rất phân tán. Nói chung, trước mắt, đảng Cộng sản vẫn chưa gặp một sự nguy hiểm nào thật lớn.

Thế nhưng, nhìn sâu vào bên trong, chúng ta sẽ thấy quá trình mục rữa của chủ nghĩa cộng sản đã bắt đầu và càng ngày càng lớn. Như một căn bệnh ung thư bên trong một dáng người ngỡ chừng còn khỏe mạnh.

Sự mục rữa quan trọng nhất là về ý thức hệ.

Khác với tất cả các hình thức độc tài khác, chủ nghĩa cộng sản là một thứ độc tài có… lý thuyết, gắn liền với một ý thức hệ được xây dựng một cách có hệ thống và đầy vẻ khoa học. Thật ra, chủ nghĩa phát xít cũng có lý thuyết, chủ yếu dựa trên sức mạnh và tinh thần quốc gia, nhưng không phát triển thành một hệ thống chặt chẽ và có ảnh hưởng sâu rộng như chủ nghĩa cộng sản. Còn các chế độ độc tài ở Trung Đông chủ yếu gắn liền với tôn giáo cộng với truyền thống quân chủ kéo dài (thường được gọi là độc tài quốc vương, sultanistic authoritarianism) hơn là lý thuyết. Nhiều nhà nghiên cứu nhấn mạnh: các chế độ cộng sản không thể tồn tại nếu không có nền tảng ý thức hệ đằng sau.

Ý thức hệ cộng sản một thời được xem là rất quyến rũ vì nó bao gồm cả hai kích thước: quốc gia và quốc tế. Ở bình diện quốc gia, nó hứa hẹn giải phóng đất nước khỏi ách đô hộ của chủ nghĩa thực dân; ở bình diện quốc tế, nó hứa hẹn giải phóng giai cấp vô sản và tạo nên sự bình đẳng và thịnh vượng chung cho toàn nhân loại. Ở bình diện thứ hai, chủ nghĩa cộng sản, gắn liền với một ước mơ không tưởng, rất gần với tôn giáo; ở bình diện thứ nhất, đối lập với chủ nghĩa thực dân, nó rất gần với chủ nghĩa quốc gia. Trên thực tế, hầu hết các nước cộng sản trước đây đều cổ vũ và khai thác tối đa tinh thần quốc gia trong cả quá trình giành chính quyền lẫn quá trình duy trí chế độ. Sự kết hợp giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa quốc gia dễ thấy nhất là ở các nước thuộc địa và cựu thuộc địa như Việt Nam.

Sau năm 1991, tức sau khi chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, ý thức hệ cộng sản cũng bị phá sản theo. Thực trạng nghèo đói, bất công và áp bức dưới các chế độ cộng sản ấy đều bị vạch trần và phơi bày trước công luận. Sự hứa hẹn về một thiên đường trong tương lai không còn được ai tin nữa. Tính hệ thống trong chủ nghĩa Marx-Lenin cũng bị đổ vỡ. Nền tảng ý thức hệ của các chế độ cộng sản bị tan rã tạo thành một khoảng trống dưới chân chế độ.

Để khỏa lấp cái khoảng trống ấy, Trung Quốc sử dụng hai sự thay thế: chủ nghĩa Mao và Nho giáo (trong chủ trương tạo nên một xã hội hài hòa, dựa trên lòng trung thành). Việt Nam, vốn luôn luôn bắt chước Trung Quốc, không thể đi theo con đường ấy. Lý do đơn giản: Đề cao chủ nghĩa Mao là một điều nguy hiểm cả về phương diện đối nội lẫn đối ngoại; còn với Nho giáo, một là Việt Nam không am hiểu sâu; hai là, nó đầy vẻ… Tàu, rất dễ gây phản cảm trong quần chúng. Bế tắc, Việt Nam bèn tạo nên cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh. Nhưng ông Hồ Chí Minh lại không phải là một nhà lý thuyết. Ông chỉ là một người hành động. Ông viết nhiều, nhưng tất cả đều rất thô phác và đơn giản. Hơn nữa, ở Việt Nam hiện nay, cũng không có một người nào giỏi lý thuyết để từ những phát biểu sơ sài của Hồ Chí Minh xây dựng thành một hệ thống sâu sắc đủ để thuyết phục mọi người. Thành ra, cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh hoàn toàn không trám được khoảng trống do sự sụp đổ của ý thức hệ Marx-Lenin gây ra. So với Trung Quốc, khoảng trống này ở Việt Nam lớn hơn gấp bội.

Mất ý thức hệ cộng sản, chính quyền Việt Nam chỉ còn đứng trên một chân: chủ nghĩa quốc gia.

Nhưng cái chân này cũng rất èo uột nếu không muốn nói là đã lung lay, thậm chí, gãy đổ.

Trên nguyên tắc, Việt Nam vốn có truyền thống yêu nước rất cao. Bao nhiêu chế độ ra đời từ giữa thế kỷ 20 đến nay đều muốn khai thác và tận dụng lòng yêu nước ấy. Tuy nhiên, với chế độ cộng sản hiện nay, việc khai thác vốn tài sản này gặp rất nhiều khó khăn. Lý do là lòng yêu nước bao giờ cũng gắn liền với sự căm thù. Không ai có thể thấy rõ được lòng yêu nước trừ phi đối diện với một kẻ thù nào đó của đất nước. Hai kẻ thù chính của Việt Nam, trong lịch sử mấy ngàn năm, là Trung Quốc; và gần đây nhất, là Mỹ. Nhưng Việt Nam lại không dám nói quá nhiều về hai kẻ thù này. Với Mỹ, họ cần cả về phương diện kinh tế lẫn phương diện chiến lược. Đề cao truyền thống chống Mỹ, do đó, là điều rất nguy hiểm. Đề cao truyền thống chống Trung Quốc lại càng nguy hiểm hơn: Trung Quốc có thể đánh hoặc ít nhất đe dọa VIệt Nam bất cứ lúc nào.

Bởi vậy, Việt Nam, một mặt, phải hạ giọng khi nói về truyền thống chống Mỹ và phải né tránh việc nhắc nhở đến truyền thống chống Trung Quốc. Hai hành động này có lợi về phương diện đối ngoại nhưng lại có tác hại nghiêm trọng về phương diện đối nội: chính quyền hiện ra, dưới mắt dân chúng, như những kẻ hèn, hèn nhát và hèn hạ. Từ một chế độ được xây dựng trên thành tích chống ngoại xâm, chế độ cộng sản tại Việt Nam lại bị xem như những kẻ bán nước, hoặc bán nước dần dần bằng cách hết nhượng bộ điều này sang nhượng bộ điều khác trước sự uy hiếp của Trung Quốc.

Trước sự sụp đổ của cả hai nền móng, ý thức hệ cộng sản và chủ nghĩa quốc gia, đảng Cộng sản Việt Nam bèn chuyển sang một nền tảng khác: kinh tế với phương châm ổn định và phát triển. Nội dung chính của phương châm này là: Điều cần nhất đối với Việt Nam hiện nay là phát triển để theo kịp các quốc gia khác trong khu vực cũng như, một cách gián tiếp (không được nói công khai), đủ sức để đương đầu với Trung Quốc. Nhưng để phát triển, cần nhất là phải ổn định về chính trị, nghĩa là sẽ không có thay đổi về thể chế và cũng không chấp nhận đa đảng.

Phương châm ấy, thật ra, là một sự bịp bợm: Nó chuyển vấn đề từ chính trị sang kinh tế với lý luận: nếu vấn đề quan trọng nhất của Việt Nam hiện nay là vấn đề kinh tế thì mọi biện pháp sửa đổi sẽ chỉ giới hạn trong phạm vi kinh tế. Với lập luận này, chính quyền có thể trì hoãn mọi yêu cầu cải cách chính trị.

Tuy nhiên, nó hoàn toàn không thuyết phục, bởi, ai cũng thấy, lãnh vực kinh tế là mặt mạnh nhất của chủ nghĩa tư bản và cũng là mặt yếu nhất của chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản. Tất cả các quốc gia dân chủ ở Tây phương đều có hai đặc điểm nổi bật: về chính trị, rất ổn định và hai, về kinh tế, rất phát triển. Ở Việt Nam, người ta cố thu hẹp phạm vi so sánh: các cơ quan truyền thông chính thống chủ yếu tập trung vào các nước Đông Nam Á, đặc biệt Thái Lan với một thông điệp chính: đa đảng như Thái Lan thì lúc nào cũng bị khủng hoảng. Nhưng ở đây lại có hai vấn đề: Một, dù liên tục khủng hoảng về chính trị, nền kinh tế của Thái Lan vẫn tiếp tục phát triển, hơn hẳn Việt Nam; hai, ngày nay, do xu hướng toàn cầu hóa, tầm nhìn của dân chúng rộng rãi hơn nhiều; chính quyền không thể thu hẹp mãi tầm nhìn của họ vào tấm gương của Thái Lan được.

Về phương diện lý luận, chiêu bài ổn định và phát triển, do đó, không đứng vững. Về phương diện thực tế, những sự phá sản của các đại công ty quốc doanh và đặc biệt, khối nợ nần chồng chất của Việt Nam khiến dân chúng càng ngày càng thấy rõ vấn đề: các chính sách kinh tế của Việt Nam không hứa hẹn một sự phát triển nào cả, nếu không muốn nói, ngược lại, chỉ lún sâu vào chỗ bế tắc.

Thành ra, có thể nói, tất cả các nền tảng chế độ cộng sản Việt Nam muốn nương tựa, từ chủ nghĩa Marx-Lenin đến chủ nghĩa quốc gia và lập luận ổn định để phát triển, đều lần lượt sụp đổ. Chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay như một đám lục bình chỉ nổi bập bềnh trên mặt nước. Sự tồn tại của nó chỉ dựa vào sự trung thành của công an. Do đó, một mặt, đảng cộng sản đưa ra sự khuyến dụ đối với công an: “Còn đảng, còn mình”; mặt khác, họ ngoảnh mặt làm ngơ trước hai tệ nạn do công an gây ra: tham nhũng và trấn áp dân chúng một cách dã man. Nhưng chính sách này chỉ càng ngày càng biến công an thành một đám kiêu binh và càng ngày càng đẩy công an cũng như chính quyền trở thành xa lạ với dân chúng. Sự xa lạ này càng kéo dài và càng trầm trọng, đến một lúc nào đó, trở thành đối nghịch với quần chúng.

Một nhà nước được xây dựng trên một đám kiêu binh, trong thời đại ngày nay, không hứa hẹn bất cứ một tương lai nào cả.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguyễn Hưng Quốc

Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt Nam.
     
bởi: Vô danh
04.05.2014 04:13
“chủ nghĩa tư bản đang giãy chết”, “chủ nghĩa tư bản đã chết từ đời tám hoánh.”, là thích đùa giỡn, hay nói thật nửa được nửa mất do bởi câu chuyện tầm phào từ nơi quán nhậu hoặc tiệm cà phê. Xin hỏi Phan bảo Lâm và Nhô HK;lối vận hành nền kinh tế của Tân Gia Ba và Trung Quốc dựa theo chủ nghĩa gì thế.
Kinh tế Mỹ, Trung Quốc, Tân Gia Ba đều là những nền kinh tế vận hành theo tư bản chủ nghĩa, đều là kinh tế tổng hợp có sự góp phần và can thiệp của Nhà Nước trong sự điều hành khác với kinh tế tự do trước đó. Điểm khác nhau: Mỹ theo tư bản đại nghị, Trung Quoc và Tân Gia Ba áp dụng chủ nghĩa tư bản toàn trị được khống chế bằng bạo lực đối với thành phần đối kháng. Thế nhưng gần đây, Singapore nới lỏng để có tiếng nói đối lập trong cấu trúc và vận hành. Ngược lại, Trung Quốc thì không.
Cái mà người ta có thể thấy ngay trong hiện tại ở Trung Quốc là hiện tượng chính trị hóa thương mại và thương mại hóa chính trị. Chính trị hóa thương mại xảy ra khi hoạt động của nền kinh tế phụ thuộc nặng nề vào quyền kiểm soát của đảng cầm quyền. Thương mại hóa chính trị xảy ra khi đảng cầm quyền tham gia vào những hoạt động kinh tế nhằm tạo ra những lợi nhuận riêng cho mình. Những hoạt động này bao gồm hình thành những cơ sở kinh tài riêng của đảng hay quân đội. Sử dụng những thông tin kinh tế do đảng cầm quyền nắm để mang lại lợi nhuận cho cá nhân các đảng viên hay các cơ sở của đảng. Thông qua những hoạt động này giới cầm quyền của những quốc gia theo chủ nghĩa tư bản toàn trị tạo ra những nhóm lợi nhuận có đặc quyền chính trị, có lợi nhuận kinh tế lớn và những nhóm lợi nhuận này đã hình thành một mạng lưới kinh tế, an ninh và chính trị để bảo vệ sự tồn tại của đảng cầm quyền.
Nhờ ap dụng mô hình theo chủ nghĩa tư bản toàn trị, gạt giá trị tự do và nhân quyền bằng bạo lực, nền kinh tế TQ sẽ vượt qua Mỹ vào cuối năm nay.
Thế nên “chủ nghĩa tư bản đang giãy chết”, “chủ nghĩa tư bản đã chết từ đời tám hoánh.”, là câu chuyện tầm phào được nghe ở diện tào lao điều được diều mất cũng đúng phần nào khi các chính trị gia Trung Quốc cảnh báo “ sử đổi hay là chết”.
chủ nghĩa tư bản phương Tây có khả năng tự đổi mới, tự hoàn thiện để thích ứng với từng giai đoạn phát triển của xã hội loài người. Chủ nghĩa tư bản phương Tây đã đi từ giai đoạn tích lũy tư bản kinh khủng để trở thành chủ nghĩa tư bản nhân bản, nhân vị và dân chủ và là chổ dựa cho các phong trào chính trị đòi dân chủ trên khắp thể giới trong nhiều thập niên vừa qua.
Việt Nam ta thì sao!.Theo Nhà Văn CS nổi tiếng một thời, Nguyễn Ngọc : “VN đang phát triển một loại chủ nghĩa tư bản man rợ".

bởi: Ông nội Nhô từ: Sai Gòn
04.05.2014 00:04
Bài viết của anh Quốc đã mố xẻ và phân tích rất logic. Chắc chắn bộ chính trị đảng CSVN đang lo sợ giờ "giao thừa" sắp đến...nên bọn chúng đang âm thầm cho con cháu sang các nước tư bản dọn đường cho kế hoạch đào tẩu...

bởi: Ly son từ: Australia
03.05.2014 22:36
Kinh te khong phat trien Nguoi dan ngheo doi luc ay nguoi dan het so "dam kieu binh"khong le xa sung vao hang trieu dan khong co gi trong tay nen Nguoi dan hay "noi vong tay lon" dam kieu binh se so luc ay se khong con cong san tren Que Huong Viet Nam ""Day Ma Di Hoi Dong Bao Oi"

bởi: Ho van Hui từ: Ba dinh
03.05.2014 19:39
Baì viết củ mỉ cù mì nhiều chi tiết độc đaó nhưng tiếc là caí tâm̀ nhiǹ của tác giả vẫn loay hoay và bị "reflected " bởi các ý thức hệ - trào lưu - lic̣h sử - chính trị - địa lí này nọ qúa nhiều, tóm ḷaị là đặt nặng và phân tích trên lí thuyết, thiếu phần dẫn chứng dựa trên thực tế

Chỉ có 1 đ̀iêu căn bản mà tác giả không nhắc tới, đó là caí subject về con ngươì - về caí bản chất tiềm tang̀ trong con ngươì - caí tính tham sân si vốn ngã chi phối loai ̀ vật

Noí thẳn g ra thì caí CNCS trên thế giới và ở VN đã tiêu ma từ lâu rôì, đám ở VN hiện nay chỉ là tập hợp của cái goị là "nhóm lợi ích " - tức là cung̀ có lợi, cu`ng cộng sinh bám viú vào nhau, ngoai mie^̣ng thì ba hoa CS nay nọ - nhưng bản chất là độc taì cực đoan ̣tham lam vô bờ bến Tệ hơn nữa là đám này rất độc ác thiếu lòng nhân cũng như tri thức, làm sao leò laí 1 đất nước trong thơì kỳ hiện tại ???

Việt cộng có 1 câu slogan ngớ ngẩn ngu ngốc nhưng ḷai phản ańh hoàn toàn đunǵ về ttương ḷai của chính họ

"Coǹ đảng, còn ta"

Thật qúa đúng, ̣̣̣ nếu mà Đảng tiêu ma thì ta lam̀ gì đây? tiêǹ đâu xây nhà lầu ̉ tiêǹ đâu cho con đi du học, tiền đâu mua xe hơi ? trong khi dân thì nghèo đoí khắp nơi ̣

bởi: Vô danh
03.05.2014 18:13
Linh hồn của CNCS là bình đẳng theo nguyên tắc lấy của người giàu chia đều cho người nghèo.Nhưng băng đảng sau khi cướp của giết người thì ôm lấy hết và tiếp tục bóc,lột,ăn,nuốt dân và làm mọi cho ngoại bang. Ngày hôm nay băng đảng giàu sụ,dân nghèo mạt,chết chính chỗ này.Nếu băng đảng nhả của ra chia đều cho dân thì CNCS sẽ sống lại.Chắc không dám nên đành lương lẹo.

bởi: Song Đao từ: Paris
03.05.2014 15:59
Trước 75, CS Quốc Tế dốc toàn lực cho chiến tranh VN để lấy tiếng cho chủ nghĩa Mac-Lê nên họ chiếm được miền Nam VN. Vì dồn hết sức lực vào VN nên CS Quốc Tế sức cùng lực tận đành phải chấp nhận tan rã năm 89 mặc dù trươc đó họ cố dấu diếm sự thực là thắng chiến tranh VN nhưng bị phá sản. TQ, VN nhờ kịp thời cải cách theo Mỹ nên tạm thời còn thoi thóp. Họ theo Kinh Tế Tư Bản nhưng vẫn cố bám Độc Tài của CS và nuôi hy vọng là họ sẽ sống sót như thế. Nhưng họ đã sai lầm, nửa Tư Bản nửa CS gây ra sự lạm quyền, tham nhũng. Điều quan trọng nhất là sự phát triển Kinh Tế của VN dựa vào sự Độc Tài, khai thác tài nguyên bất chấp sự phản đối của Dân nên đất đai, sông ngòi, mùa màng bắt đầu bị ô nhiễm. Có thể thấy rõ nhất nạn ô mhiễm bên TQ vì họ khai thác tài nguyên thiên nhiên với tỷ lệ lớn lao hơn VN nhiều. Nội cái đập thủy điện ở Vân Nam cũng đủ làm cho dân sống ở hạ lưu sông Cửu Long ngất ngư vì khô cạn nước và làm chết ngư sản. Kinh Tế của TQ, VN bắt đầu chậm lại. Ý dân là ý trời nhưng CS không bao giờ đếm xỉa đến ý dân, vì thế sống nhờ vào Độc Tài cũng có nghĩa là sống phản thiên nhiên, mà phản thiên nhiên thì không thể tồn tại. Chính Quyền VN Độc Tài nên luôn luôn lo sợ Dân nổi lên trước mặt nhưng chính đằng sau lưng, búa liềm thiên lôi về ô nhiễm môi trường đang giáng thẳng xuống đầu cho đến khi quỵ sụp.

bởi: DNCD
03.05.2014 15:04
Khi Sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng sản tại Việt Nam se xay ra o VN thi luc do dan VN tha ho vac gay goc ra dap chet cac con chuot cong do (red sour rats) beo map, di khg muon noi vi an xuot ngay xuot dem trong cai DCSVN kia hay la cai to chuot cong vi dai nhat o Dong nam A Chau! roi dem BBQ de cho cac chu cho doi khat o VN an no ne!

bởi: Hoà từ: VN
03.05.2014 10:29
"Hơn 70.000 lượt người viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp"

Ông Quốc ơi, ngày 30 tháng 4 vừa qua với 70 ngàn ngưởi viếng thăm mộ VNG điều này nói lên lòng dân trong nước ra sao ? và sự cứng chắc của CSVN ra sao ? Thật ra nói VNCS cũng sai vì thật ra VN hiện tại chẳng có dấu hiệu gì của cái CS cổ điển mà ông cứ ôm vào nó mà đả phá! VN hiện nay là một chế độ tư bản được điều hành bởi chính quyền Độc đảng mà thôi ! chính quyền độc đảng này nó văn minh và thoáng hơn kiểu độc đảng hay Độc tài cá nhân( coi thì đa đảng nhưng cũng chỉ là độc đảng ). Trong chế độ độc đảng VN , nó được điều hành bởi một tập thể lãnh đạo ( ban bí thư trung ương đảng bộ có tổ chức rất hệ thống và chặt chẽ, nó ít sai lầm hơn sau khi biến đổi và thoát khỏi kiểu cộng sản cổ điển )
Còn về thành phần chống đối trong nước , ông có nghĩ rằng thời tột đỉnh thịnh vượng của nhà Lý, nhà Trần, nhà Lê , Quang Trung... hìan toàn không cí kẽ chống đối không ? Đó là lẽ tự nhiên và không có kẻ chống đối mới là quái thai ( Bắc Hàn chẳng hạn !) .
Đọc những tham luận của ông Quốc, tôi có cảm tưởng CSVN xụp đổ tan ra đến nơi rồi và nó cứ lập đi lập lại 40 năm qua với các ngài chống CS khác, nhưng CS VN vẫn vững chắc ! Theo tôi thời kỳ 199i CS Liên sô xụp đổ là thời kỳ đen tối nhất của CSVN ( thời CS cổ điển ) mà CSVN vượt qua được và biến thể thì ngày nay VN còn vững trãi hơn nhiều ! Tôi không dám chắc nhưng 20, 30 năm nữa chính quyền VN hiện nay vẫn bình chân , ông Quốc ráng sống để nhìn xem sao !

bởi: Vô danh
03.05.2014 05:44
Thuc ra thi o VN chang co 1 thu chu nghia nao ca, ban chat cua no la van minh TQ va van hoa nong dan (van minh lua nuoc) cong lai. Thanh ra neu co 1 the luc nao do ung ho ve tien bac va vu khi thi co the lam nen su khac biet. Truoc day Lien Xo va TQ rat biet tan dung cai nhuoc diem nay. Nhung ngay nay dan tri VN co phan duoc nang cao (chu yeu la o cac thanh phan truc tiep hoac gian tiep tiep xuc voi nuoc ngoai), va co them internet nen cai nhuoc diem co hu nay cua VN co phan bi lam giam di su anh huong tieu cuc cua no. Nhung voi cau cua mieng cua so dong nguoi VN la " phai chi bac Ho con song thi dau den noi nay " thi cai cu thay doi ve tu duy sau bao nhieu nam bi "tay nao" xem ra con kho khan lam lam!!!
Thoi thi tram su phai cho TQ sup do truoc da.

bởi: buc xuc
03.05.2014 02:08
Bài viết thiển cận người viết không nắm rõ kiến thức không nhìn vào đúng thực trạng của thế giới và thực tế của Việt Nam, đọc xong có vẻ như người viết chỉ hiểu được một phần nào đó rồi nói tùm lum ba hoa... và cái kết là dùng long căm thù đối với cộng sản để viết lên bài viết kích động như thế này...

bởi: Nguoi Ranh Rang từ: USA
03.05.2014 00:37
Khi ngón tay chỉ trăng, thì nên nhìn trăng, đừng nhìn ngón tay!

Từ khi đạo Công Giáo thành hình hơn 2014 năm trước, người ta luôn gọi đây là Đạo chứ chưa bao giờ gọi là Chủ Nghĩa! Chủ Nghĩa Cộng Sản ra đời trong thập niên 1840, và cho tới bây giờ người ta vẫn gọi là Chủ Nghĩa chứ không thể gọi là Đạo được!

Một đạo giáo có thể được xem là "tàn lụi" khi không còn giáo hữu giáo dân. Một chủ nghĩa có thể được xem là "chết" khi chủ nghĩa đó không còn chính nghĩa và gây thiệt hại hơn là làm lợi cho người theo đuổi chủ nghĩa này!

Sự chết của chủ nghĩa Cộng Sản đã được ghi nhận từ năm 1989 với sự sụp đổ của Bức Tường Berlin. Nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam có thực sự đang đi vào đường cùng? Bế tắc trước một chủ nghĩa đã mất chính nghĩa, đảng cộng sản Việt Nam nhanh chóng dựng lên một chủ nghĩa mới "Tư Tưởng Hồ Chí Minh" để tự trấn an mình. Nhưng chỉ dựa vào mớ lý thuyết của một người chuyên "vay mượn tư tưởng của người khác", mà viết nên một chủ nghĩa mới thì không ổn. Từ đây có thể suy ra, Đảng Cộng Sản Việt Nam hoàn toàn không còn chính nghĩa để tiếp tục cầm quyền cai trị.

Cái được gọi là "Ổn Định Xã Hội, Phát Triển Kinh Tế" thực ra chỉ là một mỹ danh vô thực thôi. Làm sao xã hội ổn định được khi chính trị không ổn? Làm sao kinh tế phát triển được khi không còn một nền cai trị có chính nghĩa?

Đàn áp sự chống đối từ phía người dân là tự cô lập chính phủ và tước đi sự Tự Do của người dân. Dùng một thế lực để trị một thế lực khác có cùng ý nghĩa là bán rẻ sự Độc Lập của chính mình. Mình được Hạnh Phúc khi người dân phải chịu nghèo đói bất công là Ích Kỷ.

Hãy đứng lên đòi công lý cho dân tộc. Hãy mang Tự Do, Độc Lập, Hạnh Phúc đến cho người dân Việt Nam. Mong lắm thay!!!

bởi: Long BR từ: USA
02.05.2014 21:56
Muốn có chủ nghĩa CS, phải có con người mới CS chủ nghĩa !

Mắc mướu chổ đó. Quý vị theo công thức chủ nghĩa lập thành nhà nước, chủ nghĩa sụp đổ, nhà nước tiêu tùng. Đúng.

Nhưng chưa đủ. Quý vị quên một thực tế: VC nói xuôi được, nói ngược cũng được. Không có chủ nghĩa CS thì có chủ nghĩa kinh tế thị trường (định hướng XHCN). Đốt giải Trường Sơn để đánh Mỹ là yêu nước. Kiều hối đem về VN thì càng thương nòi.

Sao cũng được. Nhưng nên nhớ, cờ búa liềm vẫn tung bay!

bởi: Nhô từ: Hoa Kỳ
02.05.2014 19:02
Ngày nay, không có một quốc gia nào trên thế giới là quốc gia Cộng Sản hay quốc gia Tư Bản. Tất cả các nước trên thế giới ngày nay theo đuổi một chính sách kinh tế "mixed economy" giữa chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Tư Bản.

Mà nói rằng chủ nghĩa Cộng sản đã sụp đổ ở VN thì cũng phải nói là trước đó nhiều chục năm chủ nghĩa Tư Bản đã tàn rụi ở nước Pháp, khi nhà nước Pháp quốc hữu hoá, tịch thu tài sản các ngân hàng, các hầm mỏ, các đại công ty tư nhân về tay nhà nước Pháp.

Xa hơn nữa, linh hồn của chủ nghĩa Tư Bản nằm ở chổ Kinh Tế Thị Trường, trên định luật cung cầu của Adam Smith, lấy nguyên tắc tự do kinh tế laissez -fair làm nền tảng. Ngày nay, tất cả các nền kinh tế của các quốc gia trên thế giới đều có thành phần kinh tế nhà nước, chiụ sợ chỉ đạo của nhà nước.

Tinh thần tự do kinh tế Laissez-Faire của chủ nghĩa tư bản đã chết từ đời tám hoánh. Và không ai thừa nhận chủ nghĩa tư bản đã sụp đổ toàn cầu.

Laissez-Faire trong kinh tế có ý nghĩa là tự do, muốn làm gì thì làm, hoàn toàn không có sự can thiệp của chính quyền. Và đây chính là linh hồn của chủ nghĩa tư bản. Linh hồn này đã ánh sáng chân lý thiêu cháy từ đời tám hoánh nào rồi thầy trò của các bạn dân chủ ợ. Ngày nay không có kinh tế của một quốc gia nào mà không có sự can thiệp của chính quyền.

Chủ nghĩa, giáo thuyết nào dù có là chân lý thì nó chỉ là phương tiện để con người đạt được cứu cánh chân lý. Nó như ngón tay chỉ mặt trăng, người ta phải nương vào ngón tay để nhìn thấy mặt răng chân lý.

CSVN không giáo điều. Độc lập tự do là bất biến, tuỳ thời tuỳ lúc mà vạn biến để bảo vệ nền Độc Lập-Tự Do cho tổ quốc và dân tộc.

Các bạn dân chủ thì giáo điều cứng ngắc. Âu đó cũng là các bạn dân chủ được đẻ ra, được nuôi dưỡng trong cái văn hoá "cúi đầu vâng phục".

Nếu nói là Chủ Nghĩa CS đã sụp đổ ở VN thì cũng phải nói rằng chủ nghĩa Thiên Chúa Giáo (Christianism) đã bị sụp tiệm ở Vatican vào cái thời giáo dân bỏ giáo hội, từ chối Giáo Hoàng, cải đạo thành người Tin Lành, Thành người Anh Giáo.

Nói rằng chủ nghĩa CS đã sụp đổ ở VN thì cũng phải nói rằng chủ nghĩa công giáo (Catholicism) từ cái ngày nhà nước Vatican thay thế Vaticano I thành Vaticano II. Cái ngày nhà nước Vatican bắt đầu theo đuổi Công Đồng Vaticano II, Giám Mục Ngô Đình Thục cũng đã từng tuyên bố Vatican không còn giáo hoàng, và Thục tự động thành lập Giáo Hội Công Giáo mới. Những tuyên bố của ông Quốc cũng giống tuyên bố của Thục mà thôi.
Trả lời
bởi: Catfish từ: Miền tây
04.05.2014 08:46
Chính sách kinh tế "mixed economy" giữa chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Tư Bản mà bạn nói chính là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đó. Cũng chính nó đã làm cho dân miền tây chúng tôi điêu đứng khi xuất khẩu các tra, tôm,... vào thị trường Mỹ. Vì Mỹ không xem VN là kinh tế thị trường mà chỉ là "mixed market economy".
Trả lời
bởi: Dân làm cá từ: Miền tây
03.05.2014 14:43
Bởi vì ta sử dụng "mixed economy" nên mới có quái thai là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Ngày nào ta còn "mixed economy" thì ngày đó nông dân chúng tôi bán cá tra, tôm,... vào Mỹ sẽ bị đánh thuế vì VN không phải là kinh tế thị trường đúng nghĩa. Ai là người đau khổ cùng cực vì cái gọi là "mixed economy" đây? Đừng cổ xúy cho những gì không thuộc về qui luật nữa, để cho dân bớt khổ đi.
Trả lời
bởi: Bà Già Trầu
03.05.2014 13:59
Cái kiểu lên kinh phong này mới làm người ta ghét cộng sản, mới làm cộng sản sụp đổ nè.

Thời ông Diệm, cộng sản tuyên truyền ông Diệm thuộc Công giáo đàn áp Phật giáo, làm cho Phật giáo ghét ông Diệm, ghét Công giáo. Sau này người ta biết được toàn là tuyên truyền từ cộng sản nằm vùng, gây bất mãn trong hàng ngũ tướng lĩnh đệ nhất Cộng Hòa, trà trộn phân hóa hai giáo phái lớn ở Việt Nam Phật giáo và Công giáo. Bên Công giáo có hệ thống quản trị giáo lý bền vững, nên cộng sản không làm gì được, tuy nhiên bị bên Phật giáo ghét. Hiện tại bây giờ cũng còn những người già vẫn tin là Phật tử lúc đó bị chế độ ông Diệm đàn áp.

Nhưng cái chiêu phân hóa của CS mà cựu CT Nguyễn Minh Triết vẫn thường dùng nó đã mất hiệu nghiệm với các tôn giáo ở VN hiện nay, vì người dân có thông tin và vì có người vạch trần ra cho thấy. Nó cũng không hiệu nghiệm với với bộ phận TT Obama thời ông Triết viếng thăm. Cái đoạn youtube ông Triết ba hoa về phân hóa nội các Obama vẫn còn làm cười ra nước mắt đấy.
Cộng ản ác mà không nói láo thì chưa hẳn người dân đã ghét. Người dân thật sự ghét vì cả hai cái Ác và Láo trộn lại. Cái Láo làm cho cái Ác tán rộng nhiều người biết hơn.

Cộng sản có sụp đổ thì cũng tại nó thôi. Vì cái Ban Tuyên giáo chỉ có hai bàn tay không che được cái mặt nhám nhúa của đảng.

bởi: tu do từ: australia
02.05.2014 18:08
Bai viet va nhan dinh cua a Nguyen Hung Quoc y nghia rat hay,cho du nguoi VN minh tha khap moi noi van nuoi cai hy vong,khong phai hy vong cho tuong lai giau sang phu qui,con hau thanh dat ?,do cung la chuyen nho thuong tinh trong xa hoi. Hy vong rang che do cong san phi nhan doc tai dang tri, khong con tren que huong VN,chinh DCSVN da gieo sau kho han suot 39 nam nay,thu hoi no con ton tai trong bao lau,toi hy vong rang nhat dinh che do CSVNXHCN phai sup do thoi.Luc dat nuoc moi tien trien nhu cac nuoc ma nguoi Viet da va dang dinh cu tren toan the gioi.

bởi: Nội Nhô & TỬ từ: Cà Mau
02.05.2014 17:50
@ Phan Bao Lam Nói lâu, nói dài thành nói dại là bản chất của con cháu ông già năm ở "Ba Đình" nhưng chưa nói đến "Thới Giới cộng Đồng" cho nên hơn ông già "Ba Đình" cũng được, cố lên để tìm hiểu cái Xã hội Chủ nghỉa hay Chế độ Cộng Sản VN như thế nào!!! là thanh niên phải đi làm nô lệ "lao động & tình dục" cho ngoại ban... Giáo dục & Đào tạo toàn những tên ngu Xuẩn như: Trích "Thiếu tướng Trần Duân - Giám đốc Công an tỉnh Lai Châu khẳng định cầu sập là do quá tải và "vì người Mông khi khiêng quan tài thường đi rất nhanh" & Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Phạm Vũ Luận khẳng định:“Thực tế những người có bằng giả, hay bằng thật nhưng chất lượng giả chỉ có thể “chui” vào hệ thống công chức nhà nước, chứ không thể vào được các doanh nghiệp tư nhân” còn người có "Tài" không thể sống & làm việc với tập đoàn ĐCSVN "Nhà Toán Học N-B-C... " Còn nền "Kinh Tế" thì sa sút là do sự Tham Ô, Tham Nhũng của tập đoàn ĐCSVN Trích "cố vấn chính sách về Cải Cách Hành Chính và Chống Tham Nhũng của Liên Hiệp Quốc chứng kiến từ đầu đến cuối việc hai cảnh sát giao thông Buôn Ma Thuột đòi tiền “mãi lộ” một cách trắng trợn vào đêm 20 tháng 4, 2014." và còn rất nhiều sự kiện... Chính quyền CSVN bưng bít thông tin mà tội nghiệp cho Phan B L.
Trả lời
bởi: Phan Bảo Lâm từ: TpHCM
04.05.2014 05:40
Xin lỗi bạn, bạn đi sang các nước xung quanh xem nơi nào không có tham nhũng. Chỉ nội đi từ biên giới VN - Campuchia đến đền Pret Vihia ở biên giới Thái Lan - Campuchia thôi đã phải "mua đường" 5 - 6 lần, cứ đi qua 1 tỉnh là y như rằng phải làm thủ tục "mãi lộ". Đừng có nói Campuchia là CS nhé, tội nghiệp cho họ. Họ là xứ dân chủ đa đảng chính hiệu đấy mà tham nhũng còn tràn ngập huống gì ai. Chỉ có 1 quốc gia duy nhất không có tham nhũng ở Đông Nam Á là Singapore thôi ạ. Tôi bị bưng bít hay bạn bị bưng bít ? Ngoài VN ra thì nước nào cũng tốt à ? Thế thì sang Ukraina mà hưởng cái sự tự do chém giết cho nó sướng đi nhé. Hay là sang Thái để hưởng cái tự do biểu tình mà bạn luôn thèm khát. Nhớ chọn màu áo mà mặc khi đi biểu tình đấy, dễ bị "đánh nhầm" lắm. Đọc mấy tờ báo "lá cải" rồi cho rằng VN là xấu nhất TG. Những chuyện vụn vặt ấy ở đâu chả có ? Chống đối chính quyền VN là chống đối cái sự điều hành nhà nước của họ đầy những toan tính vụ lợi cá nhân thôi, chớ còn chế độ nào chả có cái xấu. Đừng có mà so sánh VN với mấy cái nước "văn minh". Người Tây Ban Nha không có bỏ nước mà đi dưới chế độ độc tài phát xít Phrăng-cô. Người Đức, Ý, Nhật cũng thế. Chỉ có người VN là không chịu được sự độc tài của CS nên bỏ nước mà đi nhằm xây dựng 1 VN "văn minh và giàu mạnh" .....ở hải ngoại.

bởi: phọt từ: cóc nhái chằng hiu
02.05.2014 16:14
"CSVN dựa vào Tàu , dựa vào Công an, biến CA thành đàu gấu, và cũng dựa và đầu gấu chính tông để cướp bóc và đàn áp, khủng bố người dân; thì, đố người dân nào còn giữ mạng sống khi trực diện với các loại côn đồ này : Tàu, Công an đầu gấu, đầu gấu chính tông, mà dư luận viên theo như ngôn từ viết lách của họ thì cũng CA tuyển chọn, thì sự sụp đổ của họ là chuyện xa vời.
Căn cứ vào sự lì lợm của các Quan CS, căn cứ vào sự cướp bóc trắng trợn của họ qua vụ Cống Ruộc, Văn Giang, Dương Nội...;và, qua sự oán hận căm hờn của lớp dân oan, qua tiếng khóc than của trẻ nít mất cha và vợ mất chồng do bị CA đánh đập, qua sự đau thương rên rỉ của tầng lớp bị hành hạ áp bức, thì, CS nhà ta còn rất khá mạnh. Thời mạt vận xui rủi sinh ra thế này." (vô danh).
Chính xác hơn ông Quốc nhiều lần.
bởi: Lê Trần từ: VN
02.05.2014 10:12
Đọc qua bài viết của TS Nguyễn hung Quốc,TS Đoàn xuân Lộc , mới nhận chân được caí Học vị tiến sĩ của Phó GS.Tiến sĩ Vũ quang Hiển,chuyên gia nghiên cưú sử học Hà nội .Trong lần phát biểu với PV đài BBC ngày 30-4-14 ,Ông Hiển cho rằng : trước năm 1975 ,miền Nam VN thực hiện chủ nghĩa thực dân .
Thật ngao ngán.hết chổ nói .Thế mà cũng có học vị Tiến sĩ !!