Monday, September 29, 2008

RANDALL KENNEDY* TÂM SỰ CỦA MỘT GIÁO SƯ DA ĐEN


Tâm sự của một giáo sư da đen
(trước sự thắng bại của Thượng nghị sĩ Barack Obama)



Lời giới thiệu: Sau đây là tâm sự của một giáo sư da đen, ông Randall Kennedy (1) trước sự tranh cử tổng thống của Thượng nghị sĩ Barack Obama. Phỏng dịch bài báo: “A Big ‘What If’” đăng tải trên tờ The Washington Post National Weekly Edition số Sept. 22-28, 2008.
Trần Bình Nam


Tôi là một người da đen sinh năm 1954 tại bang South Carolina, năm xẩy ra vụ án Brown versus Board of Education (2). Sợ hãi không khí kỳ thị bởi các luật lệ Jim Crow bố mẹ tôi dọn về Hoa Thịnh Đốn vào cuối thập niên đó, khi tôi vừa 5 hay 6 tuổi.
Trong gia đình tôi chuyện kỳ thị đen trắng và phản ứng chống đối của người da đen được nói đến hằng ngày. Cha tôi thuật lại cho chúng tôi nghe luật sư Thurgood Marshall đã cãi trước tòa như thế nào trong vụ kiện Rice versus Elmore để hủy bỏ luật chỉ cho phép cử tri da trắng đi bầu trong cuộc tranh cử sơ bộ của đảng Dân chủ tại South Carolina.



Hôm đại hội Dân chủ (cuối tháng 8/2008) khi thấy Thượng nghị sĩ Barack Obama nhận sự đề cử của đảng Dân chủ ra tranh cử tổng thống Hoa Kỳ tôi không cầm được nước mắt khi nhớ lại chỉ mấy chục năm trước đây tôi đã đến một nhà quàn tại D.C. để tiễn đưa lần cuối ông Medgar Evers, chủ tịch chi nhánh NAACP (National Association for the Advancement of Colored People) bị một kẻ da trắng quá khích giết.



Chưa có một cuộc tranh cử nào làm tôi quan tâm và xúc động như cuộc tranh cử này. Chưa từng có một ứng cử viên nào đủ can đảm vượt qua bao nhiêu rào cản không cho người thiểu số, trong đó có người da đen, giành chức vụ tổng thống Hoa Kỳ, được hiểu ngầm chỉ dành cho một người Mỹ da trắng. Với sự thông minh, dũng cảm, hoạt bát Thượng nghị sĩ Obama đã lớn tiếng truyền rao thông điệp: một người da đen có thể trở thành tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.



Tôi phấn khởi ủng hộ Thượng nghị sĩ Obama, và trước khí thế như nước dâng tôi hồi hộp chờ ngày ông thắng cử. Tuy nhiên tôi đang cùng với sinh viên của tôi tìm hiểu cuộc bầu cử này nên tôi có cơ hội nhìn vào những khía cạnh tế nhị của vấn đề, và do đó tôi biết sự thắng cử của Thượng nghị sĩ Obama không phải là một chuyện đương nhiên như nhiều người tưởng. Mặc dù đảng Cộng hòa cầm quyền đã 8 năm, uy tín tổng thống Bush đang xuống rất thấp, Thượng nghị sĩ Obama vẫn có thể thất cử.
Nếu việc đó xẩy ra thì sao ? Tôi sẽ nghĩ thế nào ? Những người da đen khác sẽ nghĩ như thế nào ?



Nghĩ như thế nào còn tùy vào cách nhìn của mỗi người vào những yếu tố làm cho Thượng nghị sĩ Obama thất cử. Năm 1960 Thượng nghị sĩ John F. Kennedy, một người Mỹ theo đạo Công giáo La Mã ra tranh cử tổng thống và yếu tố tôn giáo là điều làm ông luôn luôn suy nghĩ. Trong một cuộc nói chuyện vận động phiếu của người Tin Lành tại Texas, Thượng nghị sĩ Kennedy nói: “Nếu tôi thất cử vì vấn đề lập trường tôi sẽ trở về nhiệm vụ của một Thượng nghị sĩ và tin rằng dân chúng Hoa Kỳ đã công bình với tôi. Tuy nhiên nếu tôi thất cử chỉ vì tôi là người theo đạo Công giáo La Mã thì tôi nghĩ quần chúng đã tước mất quyền có thể làm tổng thống của 40 triệu người Công giáo tại Hoa Kỳ khi họ mới sinh ra. Như vậy quốc gia chúng ta sẽ là kẻ thua thiệt … trước lịch sử và trước mắt của người dân.”



Nếu Thượng nghị sĩ Obama thất cử thì làm sao để biết ông ta thất cử vì lập trường hay vì ông ta là một người da đen? Sự việc sẽ tùy theo mầu sắc của cuộc tranh cử trong vài ba tuần lễ cuối cùng, và tùy theo sự phân tích phiếu bầu. Giả sử xem khối cử tri thường bầu cho ứng cử viên Dân chủ lần này có chạy trốn Thượng nghị sĩ Obama và dồn phiếu cho ông John McCain không.


Tôi nghĩ rằng nếu Thượng nghị sĩ Obama thất cử đa số người da đen sẽ cho rằng ông ta bị kỳ thị. Và họ sẽ tin như đinh đóng cột rằng nếu hai ứng của viên thay đổi mầu da – John McCain đen, Barack Obama trắng – thì Obama đã đắc cử dễ dàng.
Suy nghĩ này sẽ làm cho người da đen thất vọng và nổi giận. Nhớ lại trong những ngày đầu tranh cử, thăm dò dư luận cho thấy cử tri da đen ủng hộ bà Hillary Clinton hơn. Vì sao ? Vì cử tri người da đen không nghĩ ông Obama có hy vọng gì. Nhưng rồi ông ta thắng ở Iowa, và xuýt thắng tại New Hampshire đã thắp lên niềm hy vọng ông ta có thể thắng, và cử tri người da đen đã nhiệt tình ủng hộ ông.



Tuần lễ Thượng nghị sĩ Obama được chính thức đề cử cũng trùng với tuần lễ cách đây 45 năm mục sư Martin Luther King Jr. đọc bài diễn văn “Tôi có một ước mơ – I have a dream”. Ông Obama trở thành nguồn hy vọng nghìn năm một thuở của người Mỹ da đen. Một sinh viên trong lớp của tôi viết: “Bỗng chốc, có một người da đen mang đến một niềm hy vọng độc đáo có lẽ cho cả thế hệ của tôi, mà cha mẹ và ông bà nội ngoại tôi không bao giờ mơ ước có thể có được. Tôi đặt hết tin tưởng vào Thượng nghị sĩ Obama.” Bạn hãy tượng tượng người sinh viên này sẽ thất vọng như thế nào nếu Thượng nghị sĩ Obama thất bại?



Lẽ dĩ nhiên cũng có những người da đen nghĩ khác. Như nhà bình luận bảo thủ Thomas Sowell hay Ken Balckwell, nguyên bộ trưởng ngoại giao bang Ohio chắc hẵn muốn thấy ông Obama đắc cử vì khác biệt chính kiến. Cũng có nhiều người da đen bên cánh tả không thích ông Obama. Giáo sư Adolph Reed tại đại học Pennsylvania từng kêu gọi cử tri đừng bỏ phiếu cho ông Obama (và John McCain) vì cả hai đều thuộc thành phần bảo thủ trong cánh tả không khác gì ông Bill Clinton. Một thành phần không nhỏ sợ rằng ông Obama thắng làm cho mọi người nghĩ rằng không cần phải làm gì nữa để cải tiến quan hệ chủng tộc trong xã hội Hoa Kỳ. Còn nữa, một thành phần cho rằng Thượng nghị sĩ Obama chọn con đường chính trị trung tả chưa dứt khoát chọn chính sách đối lập hoàn toàn với đường lối bảo thủ của liên danh Cộng hòa, nên họ cũng không thương tiếc gì nếu ông Obama thất cử.



Ngoài ra cần phải nói rằng một số người da đen sẽ bình thản nếu ông Obama thất bại vì họ cho rằng ông Obama thắng cũng không làm cho đời sống khó khăn của họ thay đổi gì. Một số khác không muốn đặt nhiều hy vọng vào ông Obama vì sợ thất vọng khi ông thất cử. Mẹ tôi sẽ buồn nếu ông Obama thất cử nhưng Mẹ tôi sẽ không vì thế mà thất vọng. Mẹ tôi thường nói: “Người da trắng sẽ có trăm phương nghìn kế để làm cho ông Obama không thể trở thành tổng thống Hoa Kỳ”. Quý vị đừng quên Mẹ tôi đã nuôi dưỡng thành công ba anh em chúng tôi trong xã hội kỳ thị Hoa Kỳ. Cả ba đều tốt nghiệp tại đại học Princeton, trở thành luật sư và một người là chánh án của tòa án liên bang. Mẹ tôi tuy từng bị kỳ thị nhưng cũng từng thấy các rào cản của người da đen dần dần được cất bỏ. Nhưng không vì thế bà để cho hiện tượng Obama làm cho bà mơ tưởng hảo huyền.



Nếu ông Obama thất cử tôi sẽ cảm thấy bị tổn thương và vô cùng thất vọng. Tôi sẽ kết luận rằng cơ may nghìn năm một thuở đã vuột khỏi tầm tay. Tôi sẽ cho rằng cử tri người Mỹ đã phạm một sai lầm to lớn vì còn tinh thần kỳ thị, một thứ kỳ thị lảng đảng không dữ tợn và bạo hành như biểu hiện kỳ thị của nửa thế kỷ trước, nhưng vẫn còn khả năng cản không cho họ vượt qua cái rào cản tâm lý cần thiết .
Nếu Thượng nghị sĩ Obama thất cử, trong thời gian đầu tôi sẽ hoảng hốt cảm thấy mình bị ruồng bỏ, tức giận và chán chường vì thế tất thắng của cuộc tranh cử rõ ràng ở trong tay của đảng Dân chủ, một cuộc tranh cử đảng Cộng hòa không thể thắng và vì Thượng nghị sĩ Obama chứng tỏ có khả năng trội hơn Thượng nghị sĩ McCain.
Tuy nhiên tôi cũng hy vọng rằng nổi buồn phiền của tôi không kéo dài lâu khi nghĩ đến những gì đã xẩy ra cũng đã là những diễn biến thuận lợi cho cuộc tranh đấu của người da đen: một đảng chính trị lớn đã đề cử một ứng cử viên da đen ra tranh cử chức vụ cao nhất nước Mỹ, và người ứng cử viên đó đã tỏ ra xứng đáng, thu phục được cảm tình của hằng triệu người Mỹ thuộc mọi chủng tôc.




Tôi hy vọng tôi sẽ chia sẽ sự lạc quan của hai người học trò của tôi. Một người viết: “Ông Obama thất cử dù là một việc đau lòng cũng là một báo hiệu bánh xe đã chuyển … sự thay đổi đã lên đường”. Người sinh viên thứ hai viết: “Để có sự thay đổi chúng ta phải tin vào sự thay đổi trước khi nó tới dù đang đối diện với sự thất bại.”
Cho nên nếu Thượng nghị sĩ Obama không thành công vào tháng 11 này, ông ta cũng đã hiến cho nhân dân Mỹ - kể cả những người thất vọng nhất - một món quà mang lại sự an tâm và sự tự hào. Ông Obama đã đạt đến đỉnh cao và chứng tỏ có thể đứng tại đó … nếu lần này không phải là ông thì lần khác sẽ là một người da đen nào đó.



Trần Bình Nam (phỏng dịch)
Sept. 29, 2008
binhnam@sbcglobal.net
www.tranbinhnam.com



(1) Randall Kennedy là giáo sư luật học tại đại học Harvard.
(2) Vụ án do Oliver L. Brown kiện Hội đồng giáo dục Topeka, bang Kansas vi phạm Hiến Pháp vì phân biệt chủng tộc tại trường học. Oliver Brown thắng vụ kiện, và sự kiện này làm căn bản cho cuộc tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền của người da đen sau này.


Saturday, September 27, 2008

SƠN TRUNG * TUYỂN TẬP THƠ III





SƠN TRUNG

TUYỂN TẬP THƠ III
===



MỤC LỤC


55. TÔI XA THÀNH PHỐ
56. NHỊP HAI
57. CON TÀU ĐI
58. GỬI VỀ XỨ HUẾ
59. ĐỢI TRÔNG
60. THẦM HỎI
61. LỜI THUYỀN GỬI BẾN
62. QUÁ KHỨ
63. HOANG SƠ
64. THÀNH PHỐ ĐÓNG CỬA
65. MÙA MƯA SÀI GÒN
66. NIỀM TIN ĐÃ MẤT
67. DỊU NHẸ
68. NHỚ NGÀY XƯA
69. U HOÀI
70. GIẤC NGỦ CAO NGUYÊN
71. CHIỀU CAO NGUYÊN
72. ĐÊM CAO NGUYÊN
73. MƯA CAO NGUYÊN
74. ĐÊM CAO NGUYÊN
75. TÌNH YÊU EM
76. NẾU NGÀY MAI. . .
77. MÙA MƯA THÀNH PHỐ
78. THÀNH PHỐ NGƯỜI YÊU
79. MÙA THU CANADA
80. ANH SẼ ĐƯA EM VỀ
81. TÔI SẼ TRỞ VỀ
82. NHƯ LÀN MÂY
83. THƯƠNG NHỚ ĐẦY VƠI
84. YÊU VÀ GHÉT











+++





55. TÔI XA THÀNH PHỐ



Tôi xa thành phố bao giờ
Màu mưa đổ xuống chơ vơ sân tàu.
Biệt ly không tiễn đưa nhau
Ái ân qua nửa mái cầu chênh vênh.
Xa rồi ga nhỏ buồn tênh,
Đôi đường sắt nhỏ băng mình hư vô.
Nghiêng nghiêng ngày cạn lưng bờ
Xa rồi khói bạc lững lờ tháng năm.
Mình về phố nhỏ bao lăm
Con đường đất đỏ âm thầm bay đi.
Buồn đau mái tóc xuân thì
Còn mông mênh lắm ngõ về tương lai!
6-61




==







Tàu đi nhịp hai
Tàu đi nhịp hai
Qua sông, qua suối
Tàu đi nhịp hai.



Đi không đưa tiễn
Chẳng buồn làm chi
Xa thành phố cũ
Chẳng mong ngày về!


Tàu đi nhịp hai
Tàu đi nhịp hai
Qua sông, qua núi,
Tôi nghe mưa rơi
Mưa từng nhịp hai.


Tàu đi nhịp hai
Xa thành phố rồi
Con đường trải rộng
Đi về tương lai!


Tôi sẽ đi xa
Về phương trời xa
Tôi sẽ đi mãi
Sayonara!
Sayonara!
6-61



===



57. CON TÀU ĐI



Con tàu đưa tôi đi
Con rắn dài mang những tia lửa đỏ
Miệng hú từng tràng dài
Phun những làn khói bạc
Như quái vật tiền sử.


Con tàu đi trong rừng núi ban đêm
Xa xóm làng
Xa những phố phường
Xa kinh dô ánh sáng
Trở về nguyên thủy âm u
Xuyên qua hàng thế kỷ.



Con tàu đi nhịp hai
Sáng chiều cùng nhịp điêu
Nỗi buồn khôn nguôi
Kéo dài hàng thế kỷ!


Cuộc đời vẫn tiếp nối,
Không có nhà ga vĩnh viễn
Buồn ơi!
Buồn ơi!


Mây ôm đầu núi
Sương phủ mặt ghềnh
Buồn tênh!


Tiếng còi tàu như tiếng hú ma quái
Vọng lại
Những thế kỷ sau


Tất cả một màu đêm
Tàu đi nhịp hai
Những núi rừng xa lạ
Tàu đi phương nào?
Trời không ánh sao
Tàu chạy một mình
Trong đêm mông mênh
Buồn tênh!


Khuôn mặt em đã thành dĩ vãng
Tôi mang trong tôi những tháng này ra đi
Biệt kinh kỳ
Tôi sẽ đi, đi mãi
Không trở về
Không trở về!
6-61


==



58. GỬI VỀ XỨ HUẾ



Trời Huế đô giờ nắng hay mưa?
Tôi ngồi đây thương nhớ niềm xưa!
Áo trắng chiều nao đi về phố nhỏ
Buồn ơi! Buồn hơn bao giờ!



Trời Sài gòn hôm nay âm u,
Tôi lắng nghe tiếng gọi mùa thu.
Không gian phố phường xa lạ,
Tôi cúi đầu lang thang trong mưa.



Thành phố ơi, bao năm chung vui,
Lòng yêu thương tôi gửi cho người.
Khi tàu đi, ngồi trong toa vắng
Tôi thấy đâu người
buồn đưa tiễn tôi?



Trời Huế đô giờ mưa không em?
Tóc em mầu giòng sông ban đêm.
Nỗi u buồn xuôi về biển cả,
Những đêm dài đi qua vai em!



Có còn gì không? khi người đi xa,
Tôi biết rồi đây ngày tháng phai nhòa
Tôi sẽ ra đi tan vào đêm bể
Em sẽ quên người khách lạ đi qua. . .



Đêm Sài gòn đèn lên bao giờ
Đại lộ dài lòng nghe bơ vơ.
Bâng khuâng nỗi niềm xưa cũ
Trời Huế đô, trời mưa tạnh chưa?
9-61


==



59. ĐỢI TRÔNG


Chiều nay mưa lạnh,
Lòng sao bâng khuâng!
Mưa hoài không tạnh,
Thương nhớ trào dâng!
Bốn bề váng lặng,
Phòng văn cô đơn.
Lòng thêm sầu nặng.
Biết nói gì hơn?
Anh mãi chờ em,
Mãi trông em đến.
Để được cùng em,
Say phút êm đềm.
Anh yêu dáng ai,
Như cánh hoa mai.
Dịu hiền trinh trắng,
Giữa trời xuân tươi.
Lòng anh mong ước,
Lòng anh mê say.
Duyên từ kiếp trước,
Yêu nhau từ ngày...
Say giấc mơ êm,
Lòng anh triền miên.
Gió lùa khe cửa,
Ngỡ bước chân em!



==



60. THẦM HỎI



Buổi sáng tôi ra suối,
Tôi ngồi nhìn cá lội.
Cá tung tăng từng đàn,
Có con nào cô đơn ?


Buổi trưa tôi lên đồi
Tôi nhìn những đàn nai.
Đôi mắt thơ ngây quá,
Phải chăng nai tin đời ?




Buổi chiều ra vườn chơi,
Tôi nhìn muôn hoa cười.
Ôi hoa xinh tưoi quá,
Phải chăng hoa yêu người?



Buổi tối nhìn sao trời,
Rất gần, rất xa xôi.
Đêm khuya sao còn thức
Sao nhìn xuống nhà ai ?



===



61. LỜI THUYỀN GỬI BẾN


U sầu ngày tháng trùng dương,
Thuyền đi để lại nhớ thương bến nhiều.
Thuyền đi bến sẽ cô liêu
Sông xanh hờ hững, tiêu điều cỏ cây.
Tháng ngày mây trắng lờ bay
Thuyền đi xa bến, cách dây ân tình.
Đêm nao thuyền ngược sông xanh
Ngày mai về đậu bên thành ái ân.
Đừng buồn ngày tháng chia phân
Mai về tình sẽ muôn phần thắm tươi
Thuyền dù phiêu bạt phương trời
Đêm đêm thuyền vẫn trông vời bến yêu
Thuyền đi nhớ bến cô liêu
Nhớ dòng sông cũ những chiều say mơ
Thuyền đi say mộng giang hồ
Lòng thuyền vẫn tưởng đến bờ bến xưa
Thuyền đi nhớ ánh trăng mờ
Nhớ bao câu hát điệu hò trên sông
Bây giờ ngày tháng mênh mông
Thuyền còn phiêu bạt ở trùng dương xa
Bến sầu gắng đợi ngày qua
Ngày mai sẽ hát khúc ca tương phùng
Khi thuyền trở lại bến sông
Rồi thuyền sẽ kể chuyện cùng bến nghe
Bao nhiêu buồn khổ chia ly
Sẽ quên đi lúc bến kề thuyền vui



==




62. QUÁ KHỨ


Tình đi qua, sầu ở lại lâu dài
Xuân Diệu


Sao tôi buồn những chiều thứ bảy
LÒng bâng khuâng những ngày tháng trùng dương.
Tôi ra đi, lòng rộng mở mười phương
Thành phố cũ quảng đường xưa xa thẳm.
Quá khứ ơi, chiều hôm nay buồn lắm
Người xưa đâu những ánh mắt đêm dài?
Đôi tay ngà, lời tình tự trên môi
Sương rơi đọng mái tóc dài thương nhớ!
Tôi ngồi đây, nửa cuộc đời dang dở
Tiếc cho nhau những ngày tháng qua rổi.
Giòng thời gian từng giây phút trôi xuôi,
Sầu trở lại nhắc nhở ngày băng giá.
Tôi ra đi dấn thần vào đất lạ
Thành phố xưa, giờ em hỡi buồn không?
Chiều xuống dài những đại lộ mênh mông
Buồn chủ nhật cuối mùa thu cỏ úa.
Tôi cúi đầu đi làm người khách lạ
Sống bơ vơ trong bóng tối đêm dài
Không mưa rơi mà nghe lạnh hai vai
Buồn trĩu nặng âm thầm về gác trọ.
Ngày tháng đi vẫn nguyên màu đau khổ
Trái sầu tư làm đắng cả đôi môi.
Hình bóng em rạng rỡ giữa lòng tôi
Nỗi trống trải gây nên niềm thương nhớ.
Tôi ngồi đây nghe không gian tan vỡ
Quá khứ ơi, giờ em hỡi buồn không?
11-61


==


63. HOANG SƠ



Buổi hoàng hôn, lá cây nằm yên ngủ
Công viên buồn trải rộng đến hoang sơ.
Lòng tôi đi lưu lạc đến bao giờ?
Năm tháng hỡi sắt son màu vĩnh viễn
Tôi nuôi lớn trong tôi mối sầu đưa tiễn
Tôi đưa tôi trong những chuyến ra đi.
Tôi đưa tôi ra tận bến phân ly
Trọn một kiếp tôi làm người khách lữ.
Nỗi cô đơn sáng lên màu đau khổ
Tôi tìm tôi trong thành phố bơ vơ.
Hồn tôi đi lưu lạc đến bao giờ?
Chốn trần thế, tiếc thiên đường đã mất.
Ôm sầu tư, giấc ngủ chiều chủ nhật
Bước mênh mông ôi những sáng thứ hai.
Những môi cười, cửa sổ, cánh tay dài
Tôi bỗng gặp hồn tôi trong quá khứ!
Đi bên tôi, một linh hồn tan vỡ
Gió tháng mười làm chợt tối không gian.
Vì sao khuya hay ánh mắt mẹ hiền,
Đang theo dõi nẻo đường đời con bước?
Buồn làm chi, đã làm thân lưu lạc,
Tháng năm ơi, bến cũ, cánh buồm đi.
Người tôi yêu, mái tóc biếc nghiêng che
Tôi sẽ chọn con đường xuyên qua bể!
11-61


==



64. THÀNH PHỐ ĐÓNG CỬA



Mặt trận hôm nay đã mở
Tôi đi vào nghĩa địa hoang vu
Cỏ ứa chưa mọc trên nấm mộ
Đang gieo thành những giọt máu đỏ
Miệng súng đen ngòm
Ngày mai tôi ra mặt trận
Phải xé tan màn đen tối
Lửa cháy lưng trời
Tôi sẽ đứng lên trong tiếng cười man dại
Xung quanh tôi thành phố sụp đổ
Quân thù đang tiến tới
Nỗi buồn hôm nay
Ghi trong lòng thành phố
Người người ra đi cúi đầu
Thành phố buồn suốt đêm thâu
Ngày mai biển lửa
Sẽ cháy khắp thành phố chúng ta
Tiếng còi báo động
Rú lên trong đêm khuya
Em bé kinh hoàng vùng dậy
Nhìn bầy quỷ của bóng đêm dày đặc


Ngày mai tôi ra mặt trận
Giã từ thành phố hôm nay.
10-61



==




65. MÙA MƯA SÀI GÒN



Sài Gòn trời mưa tháng sáu
Ai buồn và ai vui?
Tôi ngồi trong quán nhỏ
Như nhìn những con sông trôi


Tôi muôn gần bên em
Những khi chiều xuống
Và thành phố lên đèn
Để nhìn đôi mắt em
Trong đêm sao thành phố.



Con đường xa xôi
Đi lên phi cảng
Con đường u tối
Đi ra ngoại ô.
Con đường quanh co
Đi vào thành phố
Con đường nào
Đi vào hành tinh em?


Mưa suốt buổi chiều
Mưa suốt mùa mưa
Những đêm dài không ngủ
Tôi nghe năm ngón tay em
Vân vê tà áo nhỏ
Xin giữ mÔi em còn nguyên son đỏ
Cánh bướm đùng bay!
6-62



==


66. NIỀM TIN ĐÃ MẤT



Anh vẫn là con trai
Dù qua bao nhiêu lần ân ái
Nhưng em không còn là con gái
Khi đã một lần yêu.




Trời Sài Gòn mưa nhiều
Mưa những chiếu tháng bảy
Trời mau mưa. mau tạnh
Như tình người chóng qua.
Em tiếc một mùa hoa
Sao mà em khóc?



Con đường phố mênh mông
Những đêm khuya trống vắng
Anh không muốn nhìn đôi mắt em buồn
Những đêm không ngủ.



Con đường anh đi qua
Xa hàng thế kỷ
Anh vẫn còn dại khờ
Không khôn bằng người con gái khi đã từng yêu!
Những đêm dài đại lộ
Gần nhau trong vòng tay
Anh lắng nghe nỗi buồn thầm lặng
Không biết ngày mai
Một tháng hay một năm
Chúng mình không còn yêu nhau nữa?



Biết lấy gì mà tin
Khi mất tuổi mười sáu ?
Còn gì buồn hơn
Khi niềm tin đã mất!
8-62




==




67. KHÚC CA BUỔI CHIỀU



Buổi chiều buồn không
Hàng cây thân cong
Mặt tường vôi xám
Em còn nhớ mong?




Tôi ngồi nơi đây
Buồn suốt chiều nay
Nỗi lòng cỏ úa
Nhớ mùa heo may!


Chiều nao bên nhau
Hoa sim, rừng lau
Đem cài mái tóc
Giờ tình xa nhau!



Tôi bước ra đi
Không lời giã từ
Con tằm thoát xác
Vẫn còn vương tơ
8-62




==






68. DỊU NHẸ


bằng những lối nào
em vào hồn tôi nhè nhẹ
tình em đi vào tim tôi
như khói thuốc buổi chiều
lan dần vào quán nhỏ
một ngọn đèn đỏ
bóng tối trên tường
chiếc bàn nho nhỏ
tôi cầm tay em
thành phố vào đêm
tôi yêu tất cả
em đứng bên tôi
bằng những lời ân ái
tôi nhìn em đ6i mắt đắm đuối
bóng tôí đêm dài
mấy ngọn đèn đỏ
mặt bàn xanh xanh
tay em thon nhỏ
chất rưọu vàng mơ
và khói thuốc
và tiếng cười
thiên đường đau khổ
5-62


==



69. NHỚ NGÀY XƯA



Bờ vai thon nhỏ
Mỗi lầm em khóc trong tay anh
Em sợ ngày mai tan vỡ
Ngày mai chúng ta rời xa bàn tay lưu luyến!
Anh vuốt nhẹ tóc em
Và lau giòng nước mắt
Bằng những lời an ủi
Để cho em quên trời xanh
Ngày mai
sẽ nổ
tan tành!


Bây giờ xa thật rồi
Em còn nhớ anh không?
Có nhớ chăng những buổi chiều trong gian nhà nhỏ?
Chỉ hai chúng mình
Và bầu trời xanh
Ngoài khung cửa sổ



Nha Trang hàng dừa xanh
Những con thuyền nho nhỏ
Màu cát trắng triền miên
Em còn nhớ hay quên
Sóng trùng dương xóa bước chân dĩ vãng.



Con đường đi vào thành phố
CÓ dậu hoa vàng
Có dàn hoa đỏ
Nhà ai hởi em?


Gặp nhau trong phút chốc
Anh phải lên đường.
Con đường đi ra phi trường
Trong đêm
Có xa không em?
5-63

==




70. U HOÀI



Mưa rơi! Mưa rơi!
Mưa bay ngang trời
Cành pensée tím
Buồn nhớ thương ai!



Rừng thông im nghe
Sương khuất lối về
Nỗi buồn thác đổ
Gió lay màn che.


Mưa buổi hoàng hôn
Phố vắng u buồn
Hàng cây đứng rũ
Sầu len vào hồn.


Mưa rơi đêm dài
Con tàu ngàn khơi
Nỗi buồn thủy thủ
Người em xa với. . .
5-63




====




71. GIẤC NGỦ CAO NGUYÊN



Hồn anh nằm giữa trùng dương,
Rừng thông im vắng nhớ thương em nhiều.
Đêm về giấc ngủ cô liêu,
Anh như ôm chặt buổi chiều bên em.
Giấc mơ đêm lạnh cao nguyên,
Mùi thơm nếp áo, u huyền tóc mây.
Con tàu hải đảo đêm say,
Trùng dương diệu vợi chở đầy nhớ thương.
Thành đô đại lộ nắng vàng,
Hồn anh núi biếc âm vang nhạc buồn.
Đồi cao tắt nắng hoàng hôn,
Anh đi phố vắng, em buồn không em?
Rừng thông gió lạnh triền miên,
Nhớ em thành phố cao nguyên chập chùng.
5-63



==



72. CHIỀU CAO NGUYÊN


Anh ngồi trên cỏ biếc
Giữa rừng thông mênh mông
Chiều cao nguyên gió lạnh
Thương nhó em vô cùng


Những cành hoa hoang dại
Sắc hoa tím nhớ nhung
Khói chiều hay sương lạnh
Như lòng anh mông lung

Sài gòn nắng hay mưa
Anh ngồi đây bơ vơ
Xa vòng tay yêu dấu
Thành đô khuất sương mờ


Ra đi không đưa tiễn
Em buồn nhiều không em?
Xa tháng ngày diễm ảo
Em có nhớ không em?
5- 63



==




73. ĐÊM CAO NGUYÊN



Một ngày xa cách em
Muôn ngàn lần thương nhớ
Anh ngồi trong bóng đêm
Mơ ánh đèn thành phố


Cao nguyên rừng âm u
Đồi thông đêm lộng gió.
Hồn anh giờ hoang vu
Nhớ những chiều thành phố


Hai đứa ngồi bên nhau
Đôi vòng tay âu yếm
Buổi chiều qua rất mau
Biết bao tình lưu luyến


Giờ anh xa cách em
Gió lạnh rừng cao nguyên
Đêm buồn mưa khép cửa
Anh thầm gọi tên em.


Đêm cao nguyên mưa đổ
Ướt cánh mimosa
Anh nằm nghe thương nhớ
Những ngày vui đã qua
5-63



==



74. MƯA CAO NGUYÊN



Mưa cao nguyên, mưa lạnh
Mưa rơi khắp đồi thông
Mưa rơi trên cỏ biếc
Mưa rơi, mưa mênh mông.



Đồi thông nằm im mơ
Thương nhớ hơn bao giờ
Buổi chiều qua hoang vắng
Lòng anh một trời mưa.



Đêm mưa. Sương mờ bay
Lòng thương nhớ ai đây?
Một trời mưa bao phủ,
Hoài vọng em tháng ngày.



Đôi môi hồng tóc mây
Tình trong trắng thơ ngây
Anh yêu em tha thiết
Một ngày một đắm say.



Cả một trời mưa gió
Đêm dài, đêm cao nguyên
Nỗi buồn trong tim nhỏ
Như thác chảy triền miên.. .
5-63



==


75. TÌNH YÊU EM


Anh không đi lễ chùa
Và cũng không thờ chúa
Anh tin tình yêu em
Dìu anh qua đau khổ!


Anh không hề tụng kinh
Và chẳng làm dấu thánh
Anh thầm gọi tên em
Những đêm dài hoang lạnh


Anh không mang tràng hạt
Và tượng mẹ Đồng trinh
Nhưng anh rất yêu quý
Tấm hình em xinh xinh
Những buổi chiều thương nhớ



Anh chẳng có thánh đường
Và chẳng có quê hương
Anh đã mất tất cã
Chỉ còn chút tình thương
Của người em bé nhỏ!
5-63



==





76. NẾU NGÀY MAI. . .



Còn gì vui hơn khi ta yêu nhau
Anh yêu em rồi, từ thuở ban đầu.
Anh yêu trong tim, yêu bằng hơi thở
Những đêm dài, anh chắp tay nguyện cầu


Nhưng rồi ngày mai, tình ta về đâu?
Núi cao chập chùng, muôn giòng sông sâu.
Đi vào tương lai, giòng đời trôi chảy
Còn gì buồn hơn, ngày mai xa nhau.


biển khơi mênh mông, sóng cả muôn trùng
Đi vào tương lai, đi vào đêm đông.
Ôi buồn thay, công Dã Tràng xe cát
Mộng vàng son rồi cũng thành hư không!


Còn gì buồn hơn khi tình xa nhau
Vết thương nào mà lòng không buồn đau!
Mỗi lần yêu là héo dần hoa mộng
Biết bao giờ quên mối tình sâu?


Kỷ niệm buồn vui, tháng ngày bên nhau
Nếu ngày mai, ngày mai đời bể dâu.
Anh sẽ ra đi xa ngàn vạn dặm
Tìm cô đơn để quên nỗi buồn đau!
5-63


===




77. MÙA MƯA THÀNH PHỐ



Anh ngồi đây giữa buổi chiều mưa lạnh
Hồn bâng khuâng vọng tưởng đến em yêu.
Công viên buồn, thành phố cũng đìu hiu
Những đại lộ chơ vơ ngày tháng rộng.
Chiếc hồn anh trôi trên muôn đợt sóng
Niềm cô đơn trải rộng đến chân trơi
Xa một ngày mà cảm thấy chơi vơi
Nhớ hơi thở, nhớ vòng tay âu yếm.
Buổi chiều đi qua, anh ngồi tưởng niệm.
Nhớ thương như thân thêể vắng bàn tay.

Như đêm thu vắng cả ánh trăng đầy
Như biển rộng vắng cánh buồm viễn xứ
Như mùa hè không sắc hoa phượng nở
Như phố phường đêm vắng hẳn ánh đèn
Như đi vào thành phố không người quen.
Như sân khấu không có người ca hát
Anh nhớ thương em cả tấm lòng tha thiết
Hai chúng ta một thực thể yêu thương
Anh ôm hình em, giấc ngủ đêm trường
Ngày xa cách, anh đi vào cô độc.
Có bao giờ nhớ anh em ngổi khóc?
Có bao giờ em thầm gọi tên anh?
Có bao giờ em đợi lá thư xanh?
Có bao giờ em hôn anh trong mộng?


Có bao giờ em thấy lòng trống rỗng
Có bao giờ em buồn vì trời mưa
Có bao giờ em mơ những giấc mơ
Cánh hoa thắm nở đêm dài vô tận1
10-63







==



78. THÀNH PHỐ NGƯỜI YÊU


Đà Lạt đẹp, có rừng thông im vắng,
Gió vi vu ca khúc nhạc muôn đời.
Nhưng sao bằng thành phố của em tôi,
Nắng đại lộ những buổi chiều sánh bước.

Đà Lạt đẹp vì có nhiều thác nước,
Chảy triền miên giữa rừng núi êm mơ,
Nhưng sao bằng mái tóc của em thơ
Suối tóc chảy đôi bờ vai thương nhớ.



Đà Lạt đẹp vì có nhiều hoa nở
Sắc tím pensée và sắc thắm hoa hồng.
Nhưng sao bằng đôimôi thắm chờmong.
Đã chín mọng men say mùi nho mới.


Đà Lạt đẹp vì tháng ngày diệu vợi,
Trời nhiều mây, nắng ấm chảy trên cành.
Nhưng sao bằng nơi hò hẹn chúng mình,
Trọn một buổi mà vẫn còn luyến tiếc!



Đà Lạt đẹp vì có nhiều hồ nước biếc,
Mây trắng bay, cành liễu rủ yêu kiều,.
Nhưng sao bằng màu mắt của em yệu,
Trùng dương xanh dìu anh vào giông tố.
5-63




====




79. MÙA THU CANADA


Mùa thu Canada,
Nắng vương trên đồi xa.
Hoa vàng khoe sắc thắm,
Đàn chim non reo ca.


Mùa thu Canada
Cây rừng thay sắc lá.
Bầu trời như xuống thấp
Mưa rơi trên rừng già.


Mùa thu Canada,
Mây trời đi thong thả.
Lá vàng rơi khắp chốn,
Tuyết rơi xuống mọi nhà.


Mùa thu Canada,
Gió rét cắt làn da.
Cây khô cành trụi lá
Hoa tuyết rơi nhạt nhòa !


Trong tháng ngày băng sơn,
Tim ai còn rực lửa ?
Hồn ai là núi đá ?
Lòng ai Sahara?
Hồn ta Niagara!


Dù đi Tokyo,
Hay về Monaco.
Lòng ta luôn thương nhớ,
Montreal và Toronto.



===




80. ANH SẼ ĐƯA EM VỀ


Ngày mai không còn màu cờ đỏ
Anh sẽ đưa em về thăm låi quê xưa



Anh sẽ đưa em về Sơn Tây,
Thăm quê em Thạch Thất
Anh sẽ cùng em lên Sài Sơn
Thăm chùa Thầy
Chúng mình sẽ đi khắp
Một trăm gian chùa cổ.
Anh sẽ cùng em,
Thăm chùa Tây Phương
Đãnh lễ Bồ tát nghìn mắt trăm tay.
Anh sẽ cùng em lên núi Tản,
Cao chót vót chín tầng mây.
Thăm động phủ của Sơn Tinh đại thắng


Anh sẽ đưa em về Hà Nội,
Thăm phố phường năm cửa Ô xưa
Anh sẽ cùng em đi dạo Bờ Hồ
Thăm chùa Trấn Quốc,
Thăm đền Ngọc Sơn
Thăm những hàng bia Văn Miếu
Thăm cung điện của Ngọc Hân, Nguyễn Huệ.



Anh sẽ cùng em đi trẫy hội Chùa Hương
Thăm am Phật Tích,
Thăm động Tuyết Quynh
Và cầu nguyện chư Phật mười phương!
Anh sẽ đưa em về Bắc Ninh
Quê hương Quan họ
Đêm trăng rằm nghe khúc hát ân tình.



Anh sẽ cùng em
Ghé phủ Từ Sơn
Tìm những khúc ca ân ái
Của Trương Quỳnh Như và Phạm Thái.



Anh sẽ đưa em về Quảng Bình
Qua sông Gianh
Quê hương anh,
Bốn bề núi sông vây phủ
Nghe âm vang thời Trịnh Nguyễn phân tranh!



Anh sẽ đưa em vào đất Thần Kinh
Để nghe tiếng chuông chùa Thiên Mụ
Để nhìn nước sông Hương xanh
Để lên thăm núi Ngự Bình
Để vào trong Đại Nội
Thăm điện ngọc đền vàng!


Anh sẽ đưa em lên Đà Lạt,
Thăm Cao nguyên bốn mùa thông bát ngát.
Anh sẽ cùng em thăm hồ Than Thở,
Thăm thác Cam Ly
Thăm tuần trăng mật!
Rồi chúng ta sẽ trở về Đồng Nai
" Nhà Bè nước chảy chia hai,
Trăm năm nghìn kiếp chưa phai ân tình!"



Em ơi!
Vừng trăng không bao giờ mất,
Và muôn năm còn những buổi bình minh!




===

81.CẢM ƠN EM


Cảm ơn rừng đã cho xanh mát,
Cảm ơn em đã cho anh nụ cười.
Cảm ơn suối đã cho dịu ngọt,
Cảm ơn em đã cho anh niềm vui.
Cảm ơn hoa đã cho hương ngát,
Cảm ơn em đã cho anh làn môi.
Cảm ơn sao đã cho bầu trời thăm thẳm,
Cảm ơn em đã cho anh vào mê đắm.
Cảm ơn sông đã cho đôi bờ trường giang rộng,
Cảm ơn em đã cho anh cơn bình bồng.
Cảm ơn biển đã cho bao đợt sóng,
Cảm ơn em đã cho anh niềm rung động.
Cảm ơn gió đã cho mây trôi xuôi,
Cảm ơn em đã cho anh những phút bồi hồi.
Anh là người hạnh phúc,
Xin cảm ơn em !
Xin cảm ơn đời !
2008



82. TÔI SẼ TRỞ VỀ



Khi tôi trở về,
Thăm lại non sông,
Chúng ta có còn gặp lại nhau không ?
Khi tôi trở về,
Em đã lấy chồng,
Hay còn chiếc bóng phòng không?


Khi tôi trở về,
Em má đỏ môi hồng,
Hay mái tóc như bông?
Khi tôi trở về,
Em mang áo rét mùa đông,
Hay đã yên nghĩ trên đồi thông?


Tôi sẽ trở về,
Thăm lại mái nhà xưa,
E không còn gặp lại mẹ già
Tháng năm còm cõi nắng mưa.
Căn nhà quạnh quẽ,
Ngõ trước vườn sau,
Không còn ngào ngạt hương cau,
Và không còn riu rít tiếng chim sâu….. .



Tôi sẽ trở về,
Thăm lại ngôi trường xưa
Nhưng tôi mất dấu địa đàng,
Ngôi trường đã thành cổ mộ,
Chôn đi bao quá khứ yêu thương.
Làm sao tôi nghe tiếng reo vang,
Lúc ra chơi sân trường nắng ấm quê hưong.
Và tiếng trống tan trường,
Tiếng chân nhỏ đi về trong xóm vắng.



Tôi sẽ trở về,
Thăm lại giòng sông xưa
Tôi đứng bên này bờ
Nhìn sang bên kia bờ.
Sương khói mênh mông trường giang rộng
Đâu còn em áo trắng đơn sơ?



Tôi sẽ trở về,
Thăm lại thành phố cũ,
Thăm những con đường xưa ta đi,
Thăm những đêm dài đại lộ,
Nhưng đâu còn hàng me cổ thụ,
Và những hoa phượng rơi rụng chiều mưa?


Tôi sẽ trở về,
Sẽ đi tìm những căn nhà không số,
Và những nguời đã mất tên.
Tôi sẽ đi tìm lịch sử
Của một thời hoa niên.
Tôi sẽ trở về
Và sẽ không quên, không quên.

Tháng 3 - 2002



==



83. NHƯ LÀN MÂY



Người đã đi thật sao?
Người ra đi hôm nào?
Người đã đi về đâu?
Đám mây bay về phương nào?
Sóng biển dường như xôn xao!
Lòng ta còn nghe nao nao!


Bèo đã trôi thật xa, thật xa
Theo giòng sông chảy xiết
Chẳng biết đâu là bến bờ!
Tình ngày xưa bay xa, thật xa.
Sau ngày chúng ta ly biệt
Ai biết đâu năm tháng hững hờ
Không một lần gặp nhau trong mơ!


Mây đã bay thật xa, thật xa
Qua bên kia dãi Ngân hà
Mây không bao giờ trở lại
Suốt một đời đi xa, thật xa!
Thời gian và không gian
Đời hợp rồi tan
Ta là cơn mưa lũ
Trôi phăng phăng ra đại dương
Nhưng quê hương
Vẫn còn ở đó
Và tang thương rất lớn ở trong lòng.
Không còn cây đa cũ
Không còn tiếng hò câu hát mênh mông
Cô gái ngày xưa đi lấy chồng
Không người người giặt lụa bên sông
Hoa xưa thay màu sắc
Sõi đá cũng bềnh bồng
Cánh bèo không trôi ra biển cả
Cũng chìm xuống đáy sông
Và lá khô không bay xa
Cũng vùi trong cát bụi dù rất nông, rất nông!


Con đường ta đi đã thành lịch sử
Và những ngày xưa đã thành quá khứ
Quê hương chỉ là niềm thương nỗi nhớ
Không còn cây đa bến cũ
Và chúng ta đã đi thật xa, thật xa.
Qua bên kia dãy quan hà!



==



84. THƯƠNG NHỚ ĐẦY VƠI
Tặng các anh em và bạn cũ



Thương nhớ phương nao, thương nhớ hoài!
Lòng nghe cuồn cuộn nước sông trôi.
Như cánh diều bay trong nắng ấm,
Như đêm mưa bão gió không thôi!



Thương nhớ mênh mông, nhớ một trời,
Nhớ về quê mẹ chốn xa xôi.
Nhớ con sông vắng, bến đò cũ,
Nhớ cánh đồng xưa, trăng sáng soi.


Thương nhớ bâng khuâng, nhớ một đời,
Nhớ bè bạn cũ thuở vui chơi.
Nhớ mái trường xưa, khe suối mát,
Nhớ con đường nhỏ rẽ muôn nơi.


Thương nhớ ngàn năm, thương nhớ ai,
Như cánh buồm lớn nhớ biển khơi.
Ngày đã bay đi theo gió cát
Lòng như núi đá chắn ngang trời.

Thương nhớ mênh mang, thương nhớ hoài,
Tấm lòng muôn thuở bóng trăng soi.
Hoàng hạc bay đi chưa trở lại,
Vẫn còn mây trắng tháng năm trôi!
Nguyễn Thiên Thụ
25-8-2008

===



85. YÊU VÀ GHÉT


Tôi mang linh hồn Nguyễn Đình Chiểu.
Lòng đầy những ghét, những yêu.
Tôi yêu những người trung hiếu,
Tôi ghét lũ quỷ ma.
Tôi yêu Vương Thúy Kiều,
Và Kiều Nguyệt Nga
Là những đóa hoa,
Ghét Sở Khanh,Hồ Tôn Hiến, Tú bà
Ghét Trịnh Hâm, Bùi KIệm.
Là một lũ gian tà .
Tôi lấy bút làm gươm đâm kẻ ác.
Ngàn năm bút vẫn không tà.
Tôi ghét bầy gian manh.
Tôi yêu hòa bình,
Ghét quân xâm lược, gây chiến tranh.




Tôi yêu Khổng Tử
Và những trang tứ thư, ngũ kinh.
Chan chứa bao tình.
Tình yêu đất nước và tình yêu gia đình.
Tôi yêu Lão tử Đạo Đức kinh,
Vô vi thanh tĩnh
Chống cạnh tranh, yêu chuộng hòa bình.
Và Trang tử Nam Hoa kinh
Trang sinh là bướm,
Hay bướm là Trang sinh?
Tôi yêu Lý Bạch, Đỗ Phủ
Và những bài thơ Đường
Thơm ngát mùi hương
Nhưng tôi không thể yêu
Tần, Hán, Đường,
Tống, Nguyên, Minh , Thanh,
Và bọn Mao Trạch Đông
Đã gây chiến tranh
Và xâm lược đất nước tôi.




Tôi yêu nước Pháp,
Tôi yêu Lamartine,
Rimbeau
Jean Jacques Rousseau
Montesquieu
Những mối tình
Những bài thơ.
Và những tư tưởng dân chủ, tự do
Nhưng tôi không yêu
Bọn thực dân Pháp
Albert Sarraut,
Decoux,
Chúng là kẻ thù,
Đã giết dân tôi và bắt dân tôi làm nô lệ!




Tôi yêu nước Nga,
Với những văn hào lừng danh thế giới,
Leo Tolstoy, A.Fedorov, Sakharov
Boris Pasternak, K. Simonov...
Và Solzhenitsyn
Đã bất khuất chiến đấu cho hòa bình
Và cho tự do
Nhưng tôi ghét
Những Lenin, Stalin
Những đồ tể giết hàng triệu dân Nga
Và đã xuất cảng cách mạng vô sản.
Làm cho thế giới máu lệ chan hòa!




Tôi yêu đất nước Thái Lan,
Với những tháp bạc, chùa vàng
Trên tầng cao
Những tượng Phật xếp thành dãy,
thành hàng,
Sẵn sàng
đưa tay tế độ
trần gian.
Và những đoàn sư sãi mặc y vàng
Đi khất thực
bước trầm tư trong thành phố,
Nhưng tôi đau khổ
Vì bọn hải tạc giết người, cướp của
Hãm hiếp những phụ nữ nước tôi
Bao nhiêu xác người,
Đã vào miệng cá,
Và dạt trôi
trên biển cả !




Tôi yêu nước Việt tôi,
Bốn ngàn năm lịch sử trôi xuôi.
Tôi yêu Lý Thường Kiệt,
Hưng Đạo vương,
Nguyễn Trãi, Phan Thanh Giản,
Hoàng Diệu,
Nguyễn Tri Phương,
Đã lấy máu tô hồng trang lịch sử,
Đã chiến đấu bảo vệ quê hương..
Nhưng tôi không thể nào quên,
Bọn tôi tớ Nga Hoa
Nước biển đông không thể xóa nhòa
Tội ác của Hồ Chí Minh,
Trường Chinh,
Phạm Văn Đồng
Đã giết người, cướp của
Đã bán nước và nhượng biển đông




Tôi cầu mong
Một ngày gió lộng
Mặt trời rực sáng phương Đông
Thế giới hòa bình
Và đất nước tôi sớm ngày giải phóng.

8-2008

*=========





86. TÔI ĐÃ THẤY


Tổ quốc ta chưa bao giờ nhục dến thế,
Đau đớn nào bằng cắt đất, nhượng biển cho người!
Hỡi đồng bào thân mến của ta ơi,
Hãy đứng dậy giành lại từng tất đất.
Máu bình Mông, diệt Mãn vẫn còn sôi,
Nếu để chậm, chúng sẽ bán giang sơn hết sạch!
Hồn Hưng Đạo, Quang Trung vẫn thức,
Các đấng vua Hùng, tiên tổ Lạc Long Quân,
Người có thấy cháu con bán thân khắp chốn.
Làm vợ Đài Loan, làm gái Trung quốc, Cao Miên,
Thời thực dân, nhân dân ta đau khổ ,
Vẫn trong vòng thuộc địa cỏn con,
Nay tủi nhục mà tốc độ đã nhân lên.
Và trải rộng khắp moi nơi trên thế giới.

Đồng bào ơi! Hãy xông tới,
Hãy cứu lấy non,sông, Tổ quốc Việt Nam ta.
Hãy lấy máu xương bảo vệ sơn hà,
Cả toàn dân vùng lên làm bão tố!

Tôi đã thấy Hồng Hà gầm lên như thác đổ,
Tôi đã thấy Cửu Long cuộn cuộn những căm hờn.
Biển cả ơi, rừng núi và ngục tù,
Một buổi vùng lên nhổ phăng cờ đỏ.
Xin kêu gọi hồn thiêng chiến sĩ,
Nào Khái Hưng, Phan Văn Hùm, Huỳnh Phú Sổ,
Vũ Hoàng Chương, Trần Văn Bá, Nguyễn Mạnh Côn
Kẻ trước, người sau một buổi đứng lên,
Xóa sạch hẳn kinh hoàng và tội ác!

Tôi đã thấy cách mạng Pháp,
Phá ngục Pastilles để giành lấy dân quyền.
Tôi đã thấy nhân dân Xô Viết vùng lên,
Xé cờ đỏ, lật mặt những tên bạo chúa.
Tôi đã thấy nhân dân Hung gia Lợi, Ba Lan
CẢ Đông Âu một sáng đã làm nên lịch sử.

Tôi đã thấy nhân dân ta vùng dậy,
Những tiếng hô rung chuyển mặt hồ Gươm,
Những bước chân đi đạp đổ thành trì bạo chúa.
Chúng ta đòi nhân quyền, tự do, dân chủ,
Bắt quân thù quỳ gối trước lịch sử!

Đất nước ta không thể nghèo hèn,
Tài sản ta không bị cướp bóc,
Mảnh giang sơn ta không thể bị chiếm đoạt
Ta phải vùng lên,
Cất cao tiếng hát
Và bắn thẳng vào quân thù!

Đất nước ta phải được tự do,
Nhân dân ta phải được hạnh phúc.
Những con chim bồ câu trắng,
Bay giữa buổi bình minh,
Trong thế giới rất chân thực
và thật hòa bình.

===

Wednesday, September 24, 2008

SƠN TRUNG * TUYỂN TẬP THƠ I





SƠN TRUNG

TUYỂN TẬP THƠ I






MỤC LỤC




TẬP I

1. CHIỀU THÁNG TÁM
2. BUỒN THU
3. THẦM LẶNG
4. BUỒN CÔNG VIÊN
5. VẦN THƠ ĐAU KHỔ
6. HOÀI VỌNG EM
7. NHỚ MẸ
8. MƯA ĐỔ
9. LÁ THƯ XƯA
10.BUỒN GA VẮNG
11.THẦM HỎI
12.CHIỀU
13.CUỘC ĐỜI XA CÁCH
14.NHÀ VẮNG BÊN SÔNG
15.HOÀI VỌNG EM
16.KHÓC MAI HƯƠNG
17.ĐỢI TRÔNG
18.MẶT TRỜI LÊN CỬA SỔ
19.MƯA BUỒN
20.TƯƠNG BIỆT
21.NHỚ VƯỜN XƯA
22.ÁNH SAO ĐÊM
23.TƯƠNG BIỆT
24.TÌNH XUÂN
25.NHƯ BIỂN CẢ


TẬP II


MY LOVE IS LIKE A RED, RED ROSE
26.XUÂN LỮ THỨ
27.PHỐ MỜ
28.GỬI NGƯỜI QUA SÔNG
29. MƯA GIÓ
30.TRĂNG XA
31.TRĂNG NƯỚC
32.EM ĐÃ SANG ĐÂY
33.GỬI EM TÔI
34.MƯA HẢI VÂN
35.XUÂN YÊU
36.PHỐ CUỐi NĂM
37.EM XA RỒI!
38.SẦU ĐÊM MƯA
39.SẦU LỮ THỨ
40.DANG DỞ
41.NIỀM ĐAU SÂU KÍN
42.ĐÊM MƯA
43.NGÀY MƯA
44.NHỚ EM
45.ĐÒ CHIỀU
46.BIÊN GIỚI
47.ĐI XA NỮA
48.TÔI XA THÀNH PHỐ
49.NHỊP HAI
50.CON TÀU ĐI
51.ĐỢI TRÔNG
52.ĐỢI CHỜ
53.CHIỀU THÁNG TƯ
54.BUỒN THÀNH PHỐ


TẬP III


55. TÔI XA THÀNH PHỐ
56. NHỊP HAI
57. CON TÀU ĐI
58. GỬI VỀ XỨ HUẾ
59. ĐỢI TRÔNG
60. THẦM HỎI
61. LỜI THUYỀN GỬI BẾN
62. QUÁ KHỨ
63. HOANG SƠ
64. THÀNH PHỐ ĐÓNG CỬA
65. MÙA MƯA SÀI GÒN
66. NIỀM TIN ĐÃ MẤT
67. DỊU NHẸ
68. NHỚ NGÀY XƯA
69. U HOÀI
70. GIẤC NGỦ CAO NGUYÊN
71. CHIỀU CAO NGUYÊN
72. ĐÊM CAO NGUYÊN
73. MƯA CAO NGUYÊN
74. ĐÊM CAO NGUYÊN
75. TÌNH YÊU EM
76. NẾU NGÀY MAI. . .
77. MÙA MƯA THÀNH PHỐ
78. THÀNH PHỐ NGƯỜI YÊU
79. MÙA THU CANADA
80. ANH SẼ ĐƯA EM VỀ
81. TÔI SẼ TRỞ VỀ
82. NHƯ LÀN MÂY
83. THƯƠNG NHỚ ĐẦY VƠI
84. YÊU VÀ GHÉT





===





Lời Nói Đầu


*


Một số bài thơ trong tập này tôi đã viêt trong thời học trò, trong khoảng 1960 khi ở Huế, học Quốc Học. Tôi cất kỹ trong ngăn tủ, chưa hề đăng tải vì tôi cho rằng thơ tôi không có sắc thái mới lạ. Nay mấy chục năm trời trôi qua, giở lại tập thơ cũ, lòng bồi hồi nhớ thuở hoa niên.


Nay ra hải ngoại, không những riêng tôi mà nhiều người, đã làm thơ, viết văn, ghi lại cảm xúc của mình, nhất là ghi lại hình ảnh tươi đẹp của quá khứ đã rời xa theo con tàu tách bến thuở nào.


Tôi lại nghĩ sau Lý Đỗ, muôn triệu người vẫn cầm bút, vẫn sáng tác. Ánh mặt trời rạng rỡ ban ngày vẫn còn có không gian và thời gian cho trăng sao. Tôi muốn nhấn cung tơ, muốn ca theo nhịp đập của con tim theo cảm xúc của tôi.


Tôi thu thập các bản thảo, được tất cả gần 200 bài, đem chia thành ba tập tương ứng ba giai đoạn trong đời tôi:

+YÊU EM MÀU ÁO TRẮNG: Thời ở Huế
+EM NHƯ MỘT NỤ HỒNG : Thời ở Huế và Sài gòn.
+MỘT TRỜI TUYẾT TRẮNG : Thời ở Sài gòn và hải ngoại.


và để tại GIA HỘI THƯ TRANG

http://sontrung.blogspot.com


Trước đây, năm 2000, một số thơ của tôi đã đăng tải trên
http://vanhoavietnam.tripod.com
bằng font VPS Times,nay tất cả đã chuyển qua font Unicode.



Sau khi đã đăng tải ba tập thơ trên, tôi bèn chọn lọc một số và cho vào "TUYỂN TẬP THƠ SƠN TRUNG" đăng trên
< http://www.sontrung.com > và
< http://sontrung.blogspot.com >



Than ôi, vua Trần Anh Tông trước khi mất đã cho đốt hết các tác phẩm văn nghệ của Ngài, trong đó có quyển Thủy Vân Tùy Bút. Phải chăng Ngài nghĩ rằng thơ Ngài không hay hoặc Ngài theo quan điểm Phật môn " vạn pháp giai không"? Còn tôi, tôi đã chôn thơ tôi gần nửa thế kỷ. Nay tôi đưa thơ tôi ra ánh mặt trời bằng kỹ thuật điện tử. và mở hội Tao Đàn vì tôi nghĩ tất cả bộ môn nghệ thuật đều làm đẹp cho cuộc đời, và tất cả cũng chỉ là cuộc chơi trong ba vạn sáu ngàn ngày ở cõi Ta Bà này! Xin mời các bạn bước vào tâm hồm tôi. . .

Sơn Trung


+++










++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++














1. CHIỀU THÁNG TÁM



Một chiều mùa thu
Phố đông người qua.
Em đi trong mưa,
Má em bứng đỏ,
Tóc em suối mơ!



Em đẹp làm sao!
Tôi yêu em nhiều.
Lòng nghe dạt dào,
Tiếng mùa thu dậy,
Trong đôi mắt yêu.




Em đi trong mưa,
Đôi bàn tay ngà.
Dáng mềm như tơ,
Em nghĩ gì em,
Trong đôi mắt thơ?



Đôi gót chân em,
Bước trên đường phố.
Từng hạt mưa nhỏ,
Vương trên tóc em,
Như màu liễu rũ!



Em mỉm nụ cười,
Tôi chửa trao lời.
Em cúi đầu đi,
Em không dừng lại,
Mưa từng hạt rơi,
Đôi lòng xa xôi!




Khi nào mưa gió,
Phút giây nào đó,
Em đi qua đây,
Em đừng ngại ngần.
Lòng tôi quán nhỏ,
Mời em dừng chân!



==



2. BUỒN THU



Gió heo may lạnh
Đây mùa thu sang.
Sao lòng cô quạnh?
Sao lá rụng vàng?
Sao trời im vắng?
Mây trắng giăng hàng?
Mưa hoài không tạnh.
Mưa ngập trường giang
Tháng ngày tắt nắng,
Ôi buồn mênh mang!


===


3. THẦM LẶNG



Yêu tha thiết từ lâu màu áo trắng,
Thời gian ơi còn vướng mãi tơ lòng!
Em ở phương nào có biết hay không ?
Anh đã chết giữa miềm thương nỗi nhớ!
Đêm đêm nghe trùng dương lớp sóng vỗ
Lòng nao nao trội dạt đến xa khơi.
Mắt u huyền, suối tóc chảy bờ vai
Em đẹp quá để lòng anh tan vỡ!
Đây hồn anh, hoa yêu vừa chớm nở,
Bóp nát đi, em đừng có ngại ngùng!
Anh vẫn thầm yêu, vẫn mãi nhớ nhung,
Anh uống hết vị men tình cay đắng!
Không gian nào em, chân trời hững nắng?
Anh buông xuôi mặc sóng nước trường giang,
Rồi ngày mai em sẽ bước sang ngang,
Em còn nhớ ngày xưa màu áo trắng?
Không gian rộng mà sao như hoang vắng?
Bước ra về như giấc ngủ triền miên?

Sân vắng tanh, ga nhỏ vẫn điềm nhiên,
Khép chặt cửa cho lòng thêm cô độc.
1960





====



4. BUỒN CÔNG VIÊN



Đèn lên thành phố khi nào,
Tôi đi sỏi nhỏ lối vào bâng khuâng.
Hành tinh cát trắng xa gần,
Tay ôm giấc ngủ ái ân phai mầu.
Công viên chiều xuống da nâu,
Còn trơ ghế đá nỗi sầu trống không.
Giấc đêm thảm cỏ mênh mông,
Hồn tôi hóa kiếp côn trùng mỏng manh.


===


5. VẦN THƠ ĐAU KHỔ


Lẽ nào chúng mình mãi là người xa lạ,
Cứ nhìn nhau bằng đôi mắt thờ ơ !
Để rồi giữa thời gian biển cả,
Trọn đời chúng mình vẫn cứ bơ vơ ?
Em đẹp như một vì sao nhỏ,
Sáng long lanh giữa góc trời xa.
Anh là một tìn đồ đau khổ
Nguyện cầu giữa đêm tối bao la !
Muôn vạn trường thành ngăn cách không gian sâu!
Có bao giờ chúng mình được gặp nhau?
Để anh hôn lên làn tóc rối,
Để anh nhìn vaò đôi mắt sâu.
Để anh lắng nghe lời em nói,
Để mộng tình tràn ngập suốt đêm thâu!
Nhưng em xa cách quá,
Có bao giờ anh gặp em đâu?
Tháng ngày qua hờ hững,
Cho lòng anh khổ đau!

===


6. HOÀI VỌNG EM

Đã biết bao mùa ta đợi em,
Nhớ thương, hoài vọng tóc buông rèm.
Tâm tư lạc hướng tình xa cách,
Thương nhớ bao giờ gửi đến em?


Thoáng gắp nhau rồi chẳng nói năng,
Người về xa cách mấy tuần trăng.
Ta đi tìm vết chân người cũ,
Mùi tóc hôm nào ngát mãi chăng?


Sương gió bao giờ sắc áo phai,
Muôn đời còn vọng ánh mắt ai.
Tâm tư thầm lặng bao ngày tháng,
Cho đến ngàn sau dạt cuối trời. . .



==


7. NHỚ MẸ



Năm hết, tết đến rồi,
Đêm nay, đêm ba mươi.
Hương trần bay thơm ngát,
Pháo nổ khắp nơi nơi.


Mẹ ơi, con lặng nghe,
Gió lạnh đón xuân về.
Chuông chùa xa rên rỉ,
Lòng con buồn tì tê.


Con mơ về quê ta,
Đêm nay bóng mẹ già.
Tựa mình bên bếp lửa,
Thương nhớ đứa con xa.


Đôi mắt già đẫm lệ,
Thức biết mấy đêm đâu,
Đêm nay lại thêm sầu,
Khóc mùa xuân vắng lạnh.


Con biết lắm mẹ ơi,
Vui chi kiếp nổi trôi.
Nhưng vì thời tao loạn,
Đời trai chẳng yên vui.


Đêm nay giữa quê người,
Con lạc bước chơi vơi.
Lạnh lùng nghe gió thổi,
Con để mặc lệ rơi.. .
1956


===



8. MƯA ĐỔ


Những chiều mưa đổ
Anh muốn sang thăm em.
Cho lòng vơi thương nhớ
Mưa rơi tràn ngõ
Cánh hoa nhạt phai màu.
Sao lòng ta xa nhau
Thương nhớ gửi về đâu
Khi những chiều mưa đổ?


Mưa rơi tràn nội cỏ,
Mưa phủ cả đồng quê
Mưa rơi khắp sơn khê
Không gian đầy mây xám
Lòng sao buồn tái tê ?


Những chiều mưa đổ
Một mình trong phòng nhỏ
Nghe từng hạt mưa rơi
Từng âm thanh tan vỡ
Ôi lòng thêm thương nhớ!




Mưa đan ngang trời
Mưa mãi không thôi.
Sầu lên chơi vơi
Giữa rừng mưa thác đổ!


Mưa ngập hè phố,
Dãy tường xám chơ vơ
Lòng sao nghe hoang vắng
Như một đảo hoang vu!

Anh muốn dầm mưa,
Một mình
Đi vào trong bão tố
4-60


==




9. LÁ THƯ XƯA


Năm tháng dãi dầu, bao mùa mưa nắng,
Nét mực xưa giờ chắc đã phai màu?
Bài thơ nào ta đã gửi tặng nhau,
Em còn giữ hay em đành đốt cháy?


Tình thờ ơ mà riêng lòng sóng dậy
Anh hoài nghi, anh nào hiểu lòng em!
Biết lấy gì đốt sáng không gian đêm?
Con tàu mãi đi vào trong đêm tối!
Mộng Đào nguyên, thuyền ơi chưa tỏ lối,
Biết bao gi ờ ta låi g¥p em xưa?
Vĩnh biệt rồi thuyền khi đã xa bờ,
Không gian rộng tìm đâu màu áo trắng?



Tháng ngày trôi, anh bước đi thầm lặng,
Anh thiết tha ấp ủ mối tình xưa.
Dù ngày mai có chết xuống đáy mồ



Tim còn sáng cho lên màu ngọc biếc.
Gặp một lần để trọn đời cách biệt
Biết làm sao nối tiếp lại ngày xưa?
Có bao giờ ta gặp lại trong mơ,
Tay cắp sách, em bước vào lớp học?



Mây mùa thu không đẹp bằng mái tóc,
Ánh sao nào hiền dịu như mắt em?
Cách biệt rồi tình đã trở về đêm,
Mặt trời tắt lặng chìm trong biển nhớ!
5-60


==



10. BUỒN GA VẮNG


Em ra đi cho lòng anh luyến tiếc,
Biết nói gì trong giây phút chia tay?
Con tàu đi theo những nhịp đường rầy
Để còn lại nơi đây hồn ga nhỏ.
Buổi ra đi sương mai vương mùi cỏ,
Dấu chân em còn in vết cát vàng
Đưa tiễn em, lòng thương nhớ mênh mang,
Hồn mở cửa bơ vơ theo mây trắng.
Con tàu đi để nhà ga vắng lặng
Buồn trông theo làn khói biếc lững lờ
Một đời người đã mấy bận tiễn đưa
Mà mỗi bận lòng vơi nhiều hay it?
Bởi vì đâu khi tình gần ly biệt
Lòng nao nao, thương nhớ cũng trào dâng?
Em xa rồi, anh bỗng thấy bâng khuâng
Cả một nửa linh hồn như đi lạc!


Thời gian ơi, hãy dừng đôi cánh bạc
Cho đôi ta tận hưởng phút cuối cùng.
Ngày mai xa lòng dù có nhớ nhung,
Làm sao được, không gian xa vời vợi!
Cách biệt nhau để ngày trông, tháng đợi
Mắt ai xanh mà vương mối u hoài?
Em xa rồi, anh còn biết yêu ai
Cho lấp bớt khoảng thời gian trống trải!



Mộng vàng son, tình ơi chưa kịp hái,
Lúc si mê, thương nhớ mấy cho vừa!
Con tàu đi khuất trong đám khói mờ
Hay dừng lại ở một nơi nào đó?
Anh muốn thành những nhà ga nho nhỏ
Để phút giây còn gặp gỡ em hoài!



Em có nhìn theo những đám mây trôi
Và có thấy con sông dài uốn khúc?
Khi ra đi lòng em có thổn thức
Cho sương mù rơi phủ cả rừng xa?
Khóe mắt u buồn dâng khúc ly ca,
Thương nhớ cũng xa rồi ngàn vạn dặm.



==


11. THẦM HỎI


Sao trời mưa
Cho em mang áo màu?
Sao trời gió lạnh,
Cho đôi mắt em u sầu?
Em yêu ai chưa?
Mà sao em buồn mơ?
Em có chồng chưa chưa,
Sao tóc em màu hoang dại!
10-60



===



12.CHIỀU


Một chiều thu nhẹ,
Tôi sang thăm em
Nắng lên thành phố
Hiền như mắt em



Đường vào xóm nhỏ
Nắng vương trên cành.
Tơ chiều lơ lửng
Như màu tóc xanh.



Nắng ngoài cửa sổ
Tôi ngồi bên em
Chuyện lòng đây đó
Chiều trôi êm êm.



Áo em màu trắng
Hồn em thơ ngây
Lòng tôi tha thiết
Cuộc đời dang tay.



Tôi về thành phố
Đi trong bơ vơ
Tháng ngày xa lạ
Nhớ bàn tay ngà




===



13. CUỘC ĐỜI XA CÁCH


Bao giờ thuyền sang bên kia sông?
Bao giờ em đi lấy chồng?
Yêu em, mối tình thầm lặng
Tháng ngày ta mãi chờ mong.


Xa em, lòng sao nhớ nhung!
Đàn ơi sao để dây tơ chùng?
Thương nhau mà sao xa cách?
Tấc gang mà sao như muôn trùng?

Cuộc đời, một giòng sông sâu,
Ngày mai ta biết về đâu?
Khi em vui mùa nắng mới,
Nhớ chăng xưa mắt ai sầu?





Buồn thay những lúc đêm mưa
Bâng khuâng bên ánh đèn mờ
Hồn đi vào trong gió lạnh
Nhớ em lòng thêm bơ vơ. . .


Yêu nhau tình chẳng hẹn lời
Gần nhau mà sao xa xôi?
Cuộc đời muôn trùng dương rộng,
Buồn cho ngày tháng pha phôi!
11-60









===


14. NHÀ VẮNG BÊN SÔNG


Ngày xưa đất nước vẫn thanh bình
Làng tôi trai gái sống yên lành.
Có đôi vợ chồng son mới cưới,
Duyên tình ấp ủ ấm lều tranh.


Một túp lều con ở bên sông
Tổ của đôi chim, đôi vợ chồng.
Có giàn bầu bí, lá xanh mướt
Có vườn hoa đẹp mãi đơm bông!


Nhưng một ngảy kia súng nổ vang,
Lửa hờn bốc cháy khắp quê hương.
Bao máu xương rơi, bao người chết,
Anh xa xóm cũ đến sa trường!





Môt năm, hai năm, bảy tám năm,
Tin về ngày một vắng hơi tăm.
Bóng người chinh chiến chưa trở lại,
Đau lòng nàng đợi kẻ xa xăm!


Bao mùa gió lạnh, bao mùa đông
Bên sông, nước biếc chảy lạnh lùng
Nàng mãi đưa thoi đêm dệt vải,
Lẽ loi bên ánh lửa bập bùng.


Nhưng nàng chờ đợi chẳng được lâu,
Thời gian chảy xiết, nước qua cầu.
B‡ng mt hôm kia nàng biŒt tích
ñ‹ buÒn nhà cÛ với sông sâu!





Thời gian hờ hững thoáng qua sông
Người đi biền biệt đã bao đông.
Người nằm trong cát hay gối cát?
Gian nhà cũ ấy vẫn chờ mong!
Đông 1955






===



15. HOÀI VỌNG EM



Đã biết bao mùa ta đợi em,
Nhớ thương, hoài vọng tóc buông rèm.
Tâm tư lạc hướng tình xa cách,
Thương nhớ bao giờ gửi đến em?



Thoáng gắp nhau rồi chẳng nói năng,
Người về xa cách mấy tuần trăng.
Ta đi tìm vết chân người cũ,
Mùi tóc hôm nào ngát mãi chăng?



Sương gió bao giờ sắc áo phai,
Muôn đời còn vọng ánh mắt ai.
Tâm tư thầm lặng bao ngày tháng,
Cho đến ngàn sau dạt cuối trời. . .




====




16. KHÓC MAI HƯƠNG



Hôm kia em còn đi học,
Nắng thu nhuộm mái tóc.
Gió đùa áo trắng tung bay.
Thế mà hôm nay,
Em đã mất!



Một ngày mưa rơi đày,
Em về trong lòng đất!
Đôi bờ mi khép chặt.
Em vĩnh biệt tháng ngày.. .




Em còn trẻ lắm,
Tuổi em mới mười lăm.
Đời đang độ trăng rằm,
Sao em đành dứt bỏ?





Em đi về nơi đâu?
Chiều thu hoa tím phai màu,
Mưa rơi ngõ hẹp. mây sầu buông trôi!



Em ơi!
Tiễn em, anh nghẹn lời,
Tim anh rướm máu,
Anh tiếc nuối cuộc đời.
Giờ đâu còn đôi môi đỏ?
Đâu còn dáng nguời xinh xinh.



Em đã chết rồi!
Em đã nằm dưới mộ!
Em có buồn không?
Hỡi người em bé nhỏ?



Sớm nay đưa em về nghĩa trang,
Một sớm vội vàng.
Em đi không bao giờ trở lại.
Nhìn theo chiếc xe tang,
Mà lòng anh buồn tê tái!




Ôi chiếc quan tài đỏ,
Mới đóng hôm qua.
Còn thơm mùi gỗ!
Em nằm trong đó ư?
Có nghe tiếng lòng anh nức nở?


Sáng mai nắng đổ,
Tơ trắng vương ngang trời.
Em đã mất rồi!
Em đã nằm dưới mộ!
Lòng anh lệ tràn rơi.. .
Thương em sớm biệt cõi đời
Tim anh rướm lệ nghẹn lời khóc em!
57



===



17. ĐỢI TRÔNG



Chiều nay mưa lạnh,
Lòng sao bâng khuâng!
Mưa hoài không tạnh,
Thương nhớ trào dâng!
Bốn bề váng lặng,
Phòng văn cô đơn.
Lòng thêm sầu nặng.
Biết nói gì hơn?
Anh mãi chờ em,
Mãi trông em đến.
Để được cùng em,
Say phút êm đềm.
Anh yêu dáng ai,
Như cánh hoa mai.
Dịu hiền trinh trắng,
Giữa trời xuân tươi.



Lòng anh mong ước,
Lòng anh mê say.
Duyên từ kiếp trước,
Yêu nhau từ ngày...
Say giấc mơ êm,
Lòng anh triền mi ên.
Gió lùa khe cửa,
Ngỡ bước chân em!



===



18. MẶT TRỜI LÊN CỬA SỔ




Rồi ngày mai xa Huế
Tôi sẽ buồn thương nhớ những chiều mưa
Ra đi chưa hẹn ngày trở lại
Tôi u hoài những ngày tháng đơn sơ.


Không nơi nào mưa nhiều
Như mưa buồn xứ Huế.
Trời mưa. Mưa...Mưa
Tóc em dài như đêm tháng chin trời mưa. . .



Những chiều trôi qua,
Em ngồi bên cửa
Linh hồn tôi không thoát lưới tóc em
Mưa vây thành phố!


Một sáng tôi đi,
Người tôi yêu còn say giấc ngủ
Em không nghe tiếng còi vời vợi
Tôi ra đi trong rét mướt mùa đông!



Nhà ga cuối cùng
Thành phố nào xa lạ
Tôi lên từng bậc thang gác trọ
Hồn ngủ yên trong bóng tối đêm dài
Hay tôi còn nghe mưa rơi
Trên thành phố Huế ?




Mưa rơi! Mưa rơi!
Người tôi yêu còn say giấc ngủ
Em sẽ quên mặt trời lên cửa sổ
Tôi gục đầu bên hành lý đau thương!




===





19. MƯA BUỒN


"Il pleut dans mon coeur
comme il pleut sur la ville"
Paul Verlaine




Mưa rơi trên phố,
Mưa qua nhà ai?
Nghe buồn mưa đổ,
Nhớ em đêm dài.



Mưa về gác trọ,
Mưa ướt vưòn cây.
Mưa qua cửa sổ,
Quạnh hiu lòng này



Trong đêm mưa lạnh
Em đang làm gì?
Trời mưa chưa tạnh,
Em nghĩ ngợi gì?


Đôi bàn tay nhỏ,
Tóc xỏa bờ vai.
Sao em thương nhớ
Cho mắt u hoài.



Trời mưa mau mau.
Mưa suốt đêm thâu
Anh xin quỳ gối ,
Chắp tay nguyện cầu.



'Khi trời mưa gió,
Lảm đôi chim non.
Cùng nhau ấp ủ,
Đôi lòng cô đơn'



Mưa rơi đêm vắng,
Mưa rơi suốt đêm.
Mưa hoài không tạnh,
Lòng thêm nhớ em!
1-61



===


20. TƯƠNG BIỆT



Sớm nay hoa nắng nở lưng trời,
Ta để lòng thương nhớ một người.
Giây phút tình ta gần cách biệt
Sao lòng lưu luyến mãi không thôi?



Hoa nở vàng hoe, mộng úa vàng,
Mối sầu như lệ thấm từng trang.
Người đi ánh mắt xa xôi quá,
Đâu biết lòng ai trót vấn vương.



Nắng sớm chảy tràn suối tóc ai,
Mắt huyền ngập đọng mối u hoài.
Mai nào Lưu Nguyển rời tiên động,
Suối chảy hoa trôi vạn dặm dài.





Ta muốn mưa nhiều cả sáng nay,
Đê sầu dịu nhẹ lúc chia tay.
Người về ngã ấy phương trời mộng,
Đâu biết nơi này ai đắng cay?


Bóng người đã khuất nẽo Tiêu tương,
Áo trắng mờ phai nắng dặm trường.
Ai đứng trông ai, ai có biết,
Đôi bờ Ngân Hán vạn trùng dương!
Hè 60

===


21. NHỚ VƯỜN XƯA



Vườn nhà xưa có trồng hai cây khế,
Từ lâu đời, cành ngọn vươn cao.
Khi mùa xuân sang, hoa tím nở ngạt ngào,
Ong bướm dạo chập chờn tầng lá biếc.
Mãy cây nhãn, mãng cầu và cam, quít,
Đàn chim sâu ríu rít buổi chiều về,
Luống ngò thơm, đám hoa cải vàng hoe,
Giang sơn đó nay có gì thay đổi?



Trước nhà ta xưa có trồng cây ổi,
Lá xinh xinh, trái bạc, chín thơm ngon,
Và cây lựu đầy những quả no tròn,
Da rám nắng để lộ hàng hột trắng.



Vườn nhà xưa những sớm mai rực nắng,
Đàn bướm bay qua những đóa hồng nhung,
Hoa ô mai sắc tươi thắm vô cùng.
Cành lá vẫn che ngang trời cố lý?



Người ra đi ở chân trời góc bể,
Lòng vẫn thương những ruộng lúa, nương khoai.
Nhớ con sông xưa chia hai xóm Đông Đoài,
Chiếc cầu gỗ với những đàn cá đối.
Dãy huyền vũ khi mùa đông gió thổi,
Đã chở che tình làng xóm bao la.
Từ làng trên cho đến tận thôn xa,
Quê hương cũ nay có gì thay đổi?



Tình trao về những người còn ở lại,
Nhớ thương nhiều, chẳng biết thuở nào nguôi!




===




22. ÁNH SAO ĐÊM



Bây giờ rõ mặt đôi ta,
Biết đâu rồi nữa chẳng là chiêm bao?


Chỉ còn đêm nay nữa, thuyền còn đậu bến sông khuya. Nhưng ngày mai khi vừng đông hé rạng, tiếng gà giục giã gáy tàn canh, thuyền sẽ xa bến và theo dòng nước đi về phương xa.
Thuyền xa bến, thuyền lưu luyến khôn cùng. Biết bao nỗI nhớ nhung, biết bao niềm thương mến sẽ dâng lên ngập cả hồn đôi kẻ sắp chia ly.
Không gian đêm mênh mông khiến nỗI buồn trải dài vô tận.


Đêm nay, đứng trên bờ sông vắng, tôi nhìn thấy một vì sao nhỏ đẹp nhất ở trời xa. Giữa trờI đất bao la đen thẫm, vì sao long lanh tỏa ánh dịu hiền như viên ngọc bích rạng ngời giữa tấm thảm nhung xanh. Vì sao đẹp như cả một lin h hồn trong, như ánh mắt của một người thân mến mà riêng lòng đã nặng tưởng từ lâu Tất cả linh hồn tôi hướng đến vì sao, tôi quên cả sương đêm lạnh rơi đầy vai áo trắng.



Trong giây phút diệu huyền, tôi tưởng chừng như lạc đến Thiên Thai, nơi Lưu Nguyễn ?đã sống những tháng ngày diễm ảo. Tôi mơ ước nhưng biết bao giờ mộng thành sự thực, vì không gian đã đầy bao núi cả, sông sông.



Tôi rất buồn khi nghĩ đến giờ đây Sao xa cách những ngàn vạn dặm, làm sao tôi hiểu được linh hồn Sao?
Đêm hầu tàn và thời gian cũng đã mỏi mòn đôi cánh bạc. Giữa lúc bóng đêm hấp hối trên cành lá, trên bến sông, biết bao người đã thầm lặng chia tay. Nhưng những cái nhìn lưu luyến, cái vẫy tay chào tạm biệt có bao giờ nói hết được nỗi lòng nhau!


Bình minh lên, con thuyền nhổ neo rời bến để đi về muôn phương. Con thuyền âm thầm đi trong tiếng gà xao xác, trong tiếng nghẹn ngào, nức nở của những kẻ chia ly. Con thuyền đi không còn mong ngày trở về bến cũ trong một đêm có ánh sao dịu hiền đẹp như ánh mắt ngườI thương.

(VIết lưu bút cho K.H cuối niên học 60)




===








23. TƯƠNG BIỆT
Tặng K.H


Sớm nay hoa nắng nở lưng trời,
Ta để lòng thương nhớ một người.
Giây phút đôi ta gần ly biệt,
Sao lòng lưu luyến mãi không thôi?



Hoa nở vàng hoe, mộng úa vàng,
Mưa sầu như lệ ướt không gian.
Người đi ánh mắt xa xôi quá,
Đâu biết lòng ai trót vấn vương!




Nắng sớm chảy tràn suối tóc ai,
Mắt huyền ngập đọng mối u hoài.
Mai nào Lưu Nguyễn rời tiên động,
Nắng tiễn người đi vạn dặm dài!



Ta muốn mưa nhiều cả sáng nay
Để sầu dịu nhẹ lúc chia tay.
Người về ngã ấy phương trời mộng,
Đâu biết nơi này ai đắng cay?




Bóng người đã khuất nẻo Tiêu Tương
Áo trắng mờ phai nắng dặm trường.
Ai đứng trông ai, ai có biết?
Đôi bờ Ngân Hán vạn trùng dương!
3-60


==


24. TÌNH XUÂN



Miệng em cười như đóa hoa hàm tiếu
Hàm răng em trong suốt ánh lưu ly.
Đôi môi em như viền thắm yên chi,
Nắng sớm êm dâng tràn lên khóe mắt
Khúc xuân ca nghe tưng bừng réo rắt
Chim hót vang trong suối nhạc du dương.
Hội mùa xuân họp lại tự muôn phương,
Những cánh bướm đa tình về hội ngộ,
Anh cùng em bước đi trong vườn Ngự
Lòng đắm say trong điệu nhạc du dương.
Ta bước đi trong vũ khúc nghê thường,
Anh đắm đuối ấp hôn bàn tay ngọc.
Nắng mùa xuân chảy tràn trên suối tóc,
Má em hồng cháy rực lửa yêu đương
Đôi môi em ôi ngọt lịm như đường
Anh say đắm trong men nồng vạn cổ.
Đây giây phút chàng thư sinh Thôi Hộ,
Giữa mùa xuân bỗng gặp được người yêu.
Đây khi chàng Kim gặp gỡ Thúy Kiều
Đây cả một mùa xuân yêu chớm dậy.




Nguyện cầu em, muôn đời tươi thắm mãi,
Để cho anh muôn kiếp sẽ phượng thờ
Để vì em, anh viết những bài thơ.
Anh ca ngợi, tôn sùng hoa Diễm Sắc.
Đây cả một mùa xuân vương ý nhạc,
Trai hào hoa gặp gỡ gái khuê trang.
Chỉ trăng sao ta hẹn ước đá vàng,
Yêu nhau mãi trong tình yêu bất diệt.
Anh nhìnem, đôi mắt nhìn tha thiết
Linh hồn anh giao quyện lấy hồn em
Cả hai ta ngập giữa không gian êm,
Nghe xao xuyến nắng lên màu Như Ý.
Sắc cỏ biếc trải dài về vạn lý
Tình đôi ta theo cánh gió bay xa,
Anh bâng khuâng, ngây ngất khúc Hoan Ca.
Mồng 3 canh tí (31-1-60)


===


25. NHƯ BIỂN CẢ

Có bao giờ biển cạn không em?
Và màu xanh đại dương sẽ mất
Và có bao giờ nắng vàng sẽ tắt
Mùa xuân về không có tiếng chim ca?
Cũng như tình yêu của anh
Sẽ không bao giờ mất
Vì không bao giờ biển cạn em ơi!

Sông dài và biển rộng
Biết lấy gì đo được tình anh?
Tình cuồng si như sóng bể
Tình bao la như biển xanh xanh.
Và lòng anh như muôn con sông
Trọn đời chĩ xuôi về một hướng
Anh yêu em tất cả tấm lòng. . .

Chân trời nắng đẹp
Đại dương xanh mênh mông
Thuyền anh chở nắng mai hồng
Để về xây những ước mong chưa thành!
Anh dâng em một linh hồn trong
Muôn đời tình anh không đổi
Biết lòng em có nhận hay không?


Vì biển không bao giờ cạn,
Nên trọn đời anh mãi yêu em.
Nếu lòng em hờ hững
Thì thuyền anh đành trôi mãi trong đêm!
4-60






Xin xem Tuyển tập II





SƠN TRUNG * TUYỂN TẬP THƠ II





SƠN TRUNG

 TUYỂN TẬP THƠ II






MỤC LỤC



MY LOVE IS LIKE A RED, RED ROSE
26.XUÂN LỮ THỨ
27.PHỐ MỜ
28.GỬI NGƯỜI QUA SÔNG
29. MƯA GIÓ
30.TRĂNG XA
31.TRĂNG NƯỚC
32.EM ĐÃ SANG ĐÂY
33.GỬI EM TÔI
34.MƯA HẢI VÂN
35.XUÂN YÊU
36.PHỐ CUỐi NĂM
37.EM XA RỒI!
38.SẦU ĐÊM MƯA
39.SẦU LỮ THỨ
40.DANG DỞ
41.NIỀM ĐAU SÂU KÍN
42.ĐÊM MƯA
43.NGÀY MƯA
44.NHỚ EM
45.ĐÒ CHIỀU
46.BIÊN GIỚI
47.ĐI XA NỮA
48.TÔI XA THÀNH PHỐ
49.NHỊP HAI
50.CON TÀU ĐI
51.ĐỢI TRÔNG
52.ĐỢI CHỜ
53.CHIÊU THÁNG TU
54.BUỒN THÀNH PHỐ








==



MY LOVE IS LIKE A RED, RED ROSE

ROBERT BURNS (1759-1796)

===

O, my luve's like a red, red rose
That's newly sprung in June
O, my luve's like the melodie
That's sweetly play'd in tune


As fair art thou, my bonie lass
So deep in luve am I
And I will luve thee still, my Dear
Till a' the seas gang dry


Till a' the seas gang dry, my Dear
And the rocks melt wi' the sun!
O I will luve thee still, my Dear
While the sands o' life shall run


And fare thee weel, my only Luve
And fare thee weel a while!
And I will come again, my Luve
Tho' it were ten thousand mile


-------



EM NHƯ MỘT NỤ HỒNG


Em như một nụ hồng,
Tháng sáu nở tươi thắm.
Em như khúc nhạc nồng
Ngọt ngào và say đắm.



Em, em đẹp vô cùng.
Lòng anh càng điên dại.
Anh yêu em mãi mãi
Cho dù cạn biển đông!



Cho dù cạn biển đông,
Dù đá thành tro bụi
Anh vẫn một tình hồng,
Dù đời có lại không!



Dù mai đây chia phôi
Dù chỉ trong khoảnh khắc !
Anh vẫn tìm đến nơi ,
Dù ngàn vạn dặm đường dài!

Sơn Trung dịch



===





26. XUÂN LỮ THỨ



Đêm nay xuân đến khắp nơi nơi,
Trong gió muôn hoa hé miệng cười
Tiếng pháo sang xuân rộn ràng quá,
Hương trầm bát ngát, nhạc xuân vui.



Ta khách giang hồ sống tha phương,
Đêm nay buồn nhớ về quê hương.
Gục đầu bên cửa lòng cay đắng,
Nào biết tìm đâu chút tình thương?



Ta chết đêm nay giữa nẻo đời,
Hồn ta phiêu bạt về xa xôi.
Ta nẳm yên lặng trong đêm tối,
Nghe bước xuân về khắp nơi nơi. . .



Lòng ta tơi tả như xác pháo
Nào biết mai đây bước về đâu?
Trơ trọi giữa đời muôn vạn nẻo,
Trong khi thiên hạ tình đậm sâu!



Ta chẳng còn chi trên cuộc đời,
Đời ta đã hết những ngày vui.
Xuân về đẹp cánh mai vàng nở,
Nhưng ở lòng ta mưa ngập trời.



Môi ta thấm mãi chén đắng cay,
Ta gắng đêm nay cạn chén say.
Rồi ngủ tràn đi quên mọi sự,
Cho hồn vương vấn khói hương bay.



Đêm về lạnh lẽo vạc kêu sương,
Sóng biển mênh mông, gió ngàn phương.
Trời tối đêm nay, đêm tận thế,
Hồn ta chìm xuống đáy đại dương.



Đêm nay thao thức suốt canh thâu,
Thao thức bao nhiêu lại khổ sầu.
Gió lạnh rì rào qua khe cửa
Hồn ta như lạc xuống hang sâu.


==





27.PHỐ MỜ



Một chiếc xe vắng khách
Lắc lư trên đường dài.
Hàng cây chưa vương bụi.
Hoa lá còn xanh tươi



Trong lúc trời mờ sáng
Mây buồn như ngừng trôi.
Em bé thất thểu bước,
Bà quán mở hàng rồi.


Phố phường đang im ngủ
Đường sá không bóng người.
Núi xa xanh xanh lắm,
Đèm mờ trong sương mai.
6-57

==


28. GỬI NGƯỜI QUA SÔNG



Mùa xuân năm ấy vắng bóng nàng,
Lòng tôi khô héo sầu mênh mang.
Tôi mãi đợi chờ, mãi trông ngóng.
Ôm ấp trong tim giấc mộng vàng.



Bóng nàng sâu đậm ở tim tôi,
Tôi quên sao được môi nàng cười!
Nhưng từ độ ấy xa nhau mãi,
Tôi chỉ gặp nàng trong mộng thôi!



Đô thành cát bụi vạn nẻo đường,
Tìm đâu cho thấy bóng người thương?
Nàng ở phương nao? Nào ai biết,
Bao chiều mưa gió ngập phố phường!


Tôi quên sao được một buổi chiều,
Quê người hoang lạnh, lòng cô liêu.
Tôi đã gặp nàng cùng tâm sự
Đôi mắt huyền kia nói rất nhiều!



Cũng vì buổi ấy tôi yêu nàng,
Nhưng mà duyên kiếp quá bẽ bàng,
Duyên ta chưa một lời ước hẹn,
Ngờ đâu nàng đã bước sang ngang!



Một mùa xuân mới hoa nở hồng,
Mưa xuân phủ ngập cả bến sông.
Nàng đã qua đò về bên ấy,
Vui cùng duyên thắm với rượu nồng!


Nàng đã ra đi chẳng một lời,
Tạ từ bạn cũ với lòng tôi.
Xác pháo chiều mưa như lệ thắm
Vội vàng chi lắm hỡi người ơi!



Môi nàng thuở ấy chưa tô đỏ
Mà nay nghe nói đã thắm hồng.
Nàng về bên ấy chắc vui nhỉ
-Đời người chỉ một chuyến sang sông!

7-57


===


29. MƯA GIÓ



Em ơi!
Nắng lên không được một ngày,
Trời nổi giờ
Mưa lạnh chiều bay
Lòng mơ say
Thương nhớ người em nhỏ
Cùng ta gặp gỡ những ngày. . .


Bên lò sưởi đỏ
Đôi mắt huyền thơ ngây
Lệ buồn sẽ nhỏ
Hạnh phúc từng phút giây!


Nhưng chiều nay,
Mua đầm đìa nội cỏ
Sương vương khòm lá cành cây
Em về xóm, cũ
Em chẳng sang đây
Để lòng ta thương nhớ
Bâng khuâng vương vấn chiều nay!


Em nhớ chăng lời ước cũ
Cùng ta thề thốt những ngày. . .?
Chiều nay lòng lạnh giá,
Mưa chiều lặng bay.
Trên sân lá vàng rụng đầy
Những ngày vui đi mau quá
Nắng lên không được một ngày!
2-58


==

30.TRĂNG XA


Dù cho cách trở trường giang,
Đôi bờ chỉ một trăng vàng mà thôi.
Dù cho dòng nước ngăn đôi,
Nhưng cùng chung một đêm trời sáng trăng.



===



31.TRĂNG NƯỚC


Chiều nay trăng lên sớm,
Trăng sáng cả trời đông.
Trên đường về vui bước,
Em hớn hở trong lòng.


Gió Thuận An hây hây
Theo trăng gió về đây.
Cầu Trường Tiền rộn bước,
Phất phới tà áo bay!


Trăng sáng rực giữa trời
Trăng đẹp quá trăng ơi.
Làn mây tơ mơn mởn,
Trăng cũng vừa đôi mươi!


Nghiêng chiếc nón xinh xinh,
Nhìn ánh trăng lung linh
Em cười vang trong gió,
Theo nhịp guốc thanh bình.


Trên dòng sông xanh xanh,
Chiếc cầu trắng hiền lành
Nhởn nhơ đàn bướm trắng
Sương về thêm long lanh.
Ướp thơm hồn băng thanh!


Bên đường còi xe vang
Đèn xe chớp đỏ vàng
Lớp người tuôn như nước
Lòng em thêm rộn ràng!


Em say nhìn trời cao,
Trời không một vì sao.
Gió bâng khuâng ý lạ,
Dòng sông nước dạt dào
1957


==



32. EM ĐÃ SANG ĐÂY


Em đã sang đây một buổi chiều,
Môi em thoáng điểm nụ cười yêu.
Em cười ròn rã vang trong gió,
Sưởi ấm lòng anh buổi quạnh hiu!



Em đã sang đây một sáng mai,
Môi em điểm thắm nụ cười tươi
Hương trinh thơm ngát hồn thơ mộng,
Đôi mắt mùa thu đẹp tuyệt vời.


Em đã sang đây dừng lại đây
Gió đùa lả lướt mái tóc mây.
Nhìn em say đắm mà không nói,
Em biết lòng anh yêu tự ngày?



Em đã sang đây, sang một mình,
Nhưng mà anh chỉ lặng làm thinh.
Em đâu có biết rằng khi ấy
Biển cả lòng anh dậy sóng tình.



Em đã sang đây, em lại về,
Để lòng anh lạnh giữa chiều quê.
Nắng chiều đã tắt, sương rơi lạnh,
Gió núi chiều nay lại thổi về!
5-57


==




33.GỬI EM TÔI



Đã bao mùa xa nhau,
Nhớ thương về xóm cũ
Tin nhà biền biệt vắng,
Ai mà chẳng buồn đau!



Cách những mấy sông sâu,
Cách những mấy nhịp cầu!
Không gian đầy núi biển,
Thương nhớ gửi về đâu?



Nhiều đêm gió lạnh về
Lòng anh buồn tái tê!
Xót thường đàn em nhỏ,
Không tình anh chở che!



Chua xót lắm em ơi!
Đời mình đã mồ côi.
Thế mà thời loạn nỡ
Bắt chúng mình chia phôi!



Những chiều giữa quê người,
Anh lặng nghe mưa rơi.
Nghe tiếng lòng thổn thức
Tiếng gọi chiều xa xôi!


Quê mình, nắng không lên,
Gió lạnh buốt Đèo Ngang.,
Đồng hoang vì nước mặn,
Chua xót dòng Linh giang.



Nhiều đêm trong giấc mơ,
Anh thấy về quê xưa.
"Trên đường làng vắng lặng,
Hoa lá vườn xác xơ".



Bỗng bốn bề súng nổ
Giặc thét đạn reo vang,
Anh ngã trên vũng máu,
Tỉnh mộng lòng bàng hoàng"


Xa nhau lòng nhớ nhau
Thiết tha tình máu mủ
Dù cách mấy sông sâu,
Dù cách mấy nhịp cầu!


Đường thiên lý còn dài
Chúng ta còn ngày mai
Vận bỉ sẽ sang thái
Em hãy đợi tương lai!
12-56

==



34. MƯA HẢI VÂN
Gửi L.Y.



Chiều nay gió lạnh buốt không gian,
Mây xám chiều dâng đọng cuối ngàn.
Chim nhạn chiều bay về biển cả,
Ai buồn nhớ đến chuyện ly tan?


Nhìn cõi xa xăm mưa mịt mùng,
Lòng tôi thêm lạnh bởi nhớ nhung.
Đèo cao, biển rộng cách đôi ngả
Người có buồn chăng chiều lạnh lùng?


Tôi ngồi yên lặng giữa chiều nay
Để ngắm khắp trời mưa lạnh bay.
Để tưởng hình dung người xa vắng
Để lòng đắm đuối bởi mê say.


Tôi nghe tiếng gọi ở xa xôi,
Tôi thấy đôi môi đẹp của người.
Phút chốc lòng tôi ấm cúng lại
Tưởng như người đã đến bên tôi!


Bao nhiêu năm tháng lòng cô liêu,
Thương nhớ sầu dâng chiều lại chiều,
Tình vẫn âm thầm chưa thổ lộ
Sợ rằng vỡ giấc mộng thương yêu!



Bao đêm thương nhớ dạ mông lung,
Tôi ước mơ nhiều mộng trẻ trung.
Cùng lứa xuân xanh, cùng tuổi trẻ
Lẽ nào đôi đứa mộng không chung?


Giờ đây xa cách mấy trùng dương,
Tình đã xa nhau vạn dặm đường
Biết đến bao giờ cùng hội ngộ
Bao giờ chung một mộng yêu đưong?



Nơi đây gió lạnh thổi tư bề
Thương nhớ chiều nay lòng tái tê.
Tôi muốn không gian thành biển cả,
Để lòng trôi dạt bến đê mê.


Thương yêu đôi ngả giờ ly cách,
Người ở chân mây kẻ cuối trời
Chim nhạn có về bên kia núi,
Xin cho nhắn gửi một đôi lời!
1-59


==




35. XUÂN YÊU



Xuân đã về trên ngàn hoa nội cỏ,
Xuân đã về trong ánh mắt thương yêu.
Anh cứ ngồi yên lặng cả buổi chiều.
Nghe xuân đến giữa lòng chiều rạo rực.
Mây trắnmg ngừng trôi, nắng vàng thổn thức,
Hiến trái tim, dâng trọn cả niềm thương.
Trong phút giây tình đẹp lẫn sắc hương,
Cả vũ trụ say sưa giờ hội ngộ.
Anh đợi chờ em cả mùa xuân cũ
Cả nắng vàng và gió lạnh năm xưa.
Anh yêu em lòng tha thiết say mơ
Anh ước vọng một mùa xuân bất diệt
Đôi mắt em ôi rạng ngời ánh nguyệt
Và tóc em là cả một trời mây.
Và làn da em thơm ngát hương bay
Em là cả một mùa xuân bất tận.
Trọn đời anh sẽ là người hầu cận
Vì em là công chúa của mùa xuân.
Yêu say mê và không chút ngại ngần
Yêu tất cả với tình yêu trọn vẹn.
Nắm tay nhau và cùng nhau ước hẹn
Trọn đường đời ta mãi mãi yêu nhau
Yêu kiếp này và cả đến kiếp sau
Tình muôn thuở vẫn trọn lời vàng đá.
Ta cùng nhau cùng đi vào xứ lạ
Cùng say sưa trong hương vị tình yêu
Hai tâm hồn cùng đắm đuối giữa men chiều,
Cùng hòa hợp trong cung đàn ân ái.
Ta yêu nhau và không bao giờ ngần ngại.
Vì muôn hoa chỉ đẹp giữa mùa xuân
Và mỗi năm xuân chỉ đến một lần!
2-59


==


36. PHỐ CUỐi NĂM



Chiều 29 đi dạo phố
Người ta đi rất đông
Áo xanh
áo đỏ
Áo hồng
Trời oi bức
Chảy mồ hôi
Họ nói
Họ cười
Những nét mặt quen thuộc.


Họ đi về đường Gia Long
Họ đi về phố Trần Hưng Đạo
Họ về cửa Đông Ba
Họ đi qua Thượng Tứ
Họ đi mấy vòng?
Họ đi tìm chi,
Hợ mua những thứ gì?
Họ ra bờ sông,
Họ đứng trên cầu,
Họ là người hạnh phúc
Vì họ đang yêu nhau?
Hay họ là người thảm sầu
Là người lữ khách cô đơn
Đi tìm vui giữa những đám ngưới đông đúc!
Họ thấy thú vị gì
Giữa ngày cuối năm nóng nực?
2-59



==


37. EM XA RỒI!


Một chiều nào em đi qua đây
Gió chiều về, tà áo em bay.
Tóc em dài như lời thơ vương vấn,
Anh ru hồn trong giấc ngủ hôm nay.

Mùa đông về, gió bấc vi vu,
Hoài vọng em ngày tháng sương mù.
Anh yêu em ngàn năm không dứt
Anh nhớ hoài suốt cả mùa thu.

Anh đi vào lối cũ đê mê,
Rừng đêm mưa gió tư bề,
Niềm thương lá vàng cỏ úa
Lòng anh nhà vắng không rèm che.

Mưa nhiều, mưa suốt cả mùa đông
Lòng em có buổn nhớ hay không?
Lối xưa sương mù che khuất
Đào nguyên đâu còn nữa mà mong!
1-61



==


38. SẦU ĐÊM MƯA



Giấc Nam kha khéo bất bình
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không!

Bầu trời đầy mây
Mưa đêm nhẹ bay
Mộng hồn tan tác
Lòng thêm đắng cay!


Bao mùa nắng úa,
Mấy độ thu gầy
Cuộc đời lưu lạc
Tay trắng hoàn trắng tay!

Đường đời cô độc
Lòng ta ai hay.
Mưa đêm rơi ngập
Mỏi cánh chim bay!



Trải qua cơn giông bão,
Lòng tỉnh giấc mơ say.
Giờ đâu còn mộng đẹp,
Ta ước mơ những ngày. . .


Bao năm trời phiêu bạt
Sống mòn mỏi nơi này
Đường đời lặng bước
Sống cho qua tháng ngày



Cuộc đời không định hướng
Sống cho hết đêm nay
Trùng dương luôn nổi sóng
Ta như cánh chim chiều thoảng bay.


Ta vẫn ngồi nơi đây
Đã mấy mùa mưa bay
Hoài niệm hương dĩ vãng
Lòng run theo gió heo may!

*

Ngoài trời mưa bay
Mây đen giăng đầy
Ván cờ thành bại
Lòng ta ai hay?
Buồn riêng tâm sự
Chua chát lắm thay!
Bao mùa lận đận
Tay trắng hoàn trắng tay.
1959

==


39. SẦU LỮ THỨ


Lặng nghe tiếng dế suốt đêm trường
Lòng như sóng cuộn nỗi hoài hương.
Đất lạ trời xa sầu viễn xứ
Quê nhà xa cách mấy trùng dương!


Bao năm lưu lạc ở quê người,
Sóng gió thân đành phận nổi trôi.
Thất bại bao phen cằn mái tóc
Mối sầu năm tháng vẫn khôn nguôi!


Xanh mắt bao mùa mãi đợi trông,
Bao mùa lặng đón ngọn thu phong.
Bao mùa ôm ấp, bao hoài vọng
Lận đận bao mùa chỉ uổng công!


Thời gian tô đậm nét u hoài
Tâm sự riêng lòng ai biết ai,
Mây lạnh,trời cao, đêm vắng lặng
Hồn bay theo gió đến sao Mai!
9-59

==


40. DANG DỞ


Có những chiếc tàu chưa ra đi
Có những con thuyền chưa đỗ bến.
Có những bài thơ
Chưa trọn vẹn
Có những giấc mơ
Chưa thực hiện.
Có những tâm tình
Chưa nói thành lời.
Có những hạt mưa rơi
Đã vỡ tan trước khi xuống biển
Có những nỗi buồn
Không bao giờ vơi!
1959



=


41. NIỀM ĐAU SÂU KÍN



Tôi sẽ tự xây tù ngục
Dể giam giữ linh hồn tôi.
Hay tôi sẽ đóng con thuyền lớn
Để vượt trùng dương xa xôi?


Tôi không biết ngày mai
Vì thuyền chưa ghé bến
Bầu trời rộng mênh mông
Linh hồn tôi bé nhỏ
Đây là con sông
Nhưng tôi chưa sang bên kia bến.
Tôi vừa hai mươi
Đi chưa hết cuộc đới
Đã gục ngã trong đêm mưa gió.
Giòng nưóc trong xanh
Nhưng lòng tôi mong manh
Như sợi tơ chiều sắp đứt


Đêm xuống
Tôi nhìn từng vì sao
Đang nức nở trong thiên hà rộng lớn
Tôi nghe từng giòng sông đen
Cuốn phăng đàn mây xám
Tôi muốn ngắt trái tim tôi
Ném tung vào không gian
Tôi muốn cắt giây đàn
Tôi muốn đập vỡ tan vũ trụ
Tôi muốn lìa xa cuộc đời
Tôi muốn tự giam tôi
Trong ngục tối
Hay tôi sẽ lưu đày tôi
Trên đảo không người.
59


==




42. ĐÊM MƯA


Đêm mưa sao dài vô tận
Đêm âm u không ánh sao
Lệ không rơi mà nghe tuôn chảy
Trắng đêm bên ngọn dầu hao.


Đêm dài, trời mưa, trời mưa
Cuộc đời đã hết khổ chưa?
Mưa đêm rơi tràn ngỏ hẹp
Bao giờ cuộc đời hết mưa?


Bóng đêm đổ dài chơ vơ
Mưa đêm rách nát vườn thưa
Mưa hoài không bao giờ tạnh
Sống mãi tháng ngày gió mưa!


Đêm mưa, trời không kết sao,
Mây đen chiếm hết trời cao.
Suốt cuộc đời không ánh sáng
Buồn mưa, tiếng dế nghẹn ngào.


Thao thức suốt đêm chờ sáng
Cả lòng ướt sũng vì mưa
Không tương lai và dĩ vãng
Mưa rơi còn đến bao giờ!



Mưa hoài, mưa suốt cuộc đời
Mưa rơi từng giọt đầy vơi
Trắng đêm, đếm hoài không hết
Đêm mưa, lòng ai mưa rơi?
10-59

==


43. NGÀY MƯA


Đường về Đập Đá xa thẳm
Ngõ về Gia Hội hoang vu.
Đi sang Lò Rèn máy điện gầm gừ
Mối sầu gieo nặng tâm tư,
Bao giờ núi Ngự xanh như thuở nào?
Mây che kín Phu Văn Lâu
Trường Tiền trắng mấy nhịp cầu
Chiều mưa nào thấy áo mầu tung bay!


Đường Gia Long
Ngắn không đầy một gang
Phố Trần Hưng Đạo
Một mặt chênh vênh
Chiều mưa mái ngói buồn tênh,
Con đò lạc bến lênh đênh giữa giòng!
59


=



44. NHỚ EM


Đông đã tàn đi theo gió may
Lòng ta buồn lạnh suốt đêm nay
Cung đàn im tiếng, lòng thao thức
Em ở phương nào, em có hay?


Tương tư sầu khổ đã bao chiều
Ta đắm chìm trong chốn tịch liêu.
Ta viết những lời thơ thắm thiết
Thơ yêu, ta gửi đến người yêu!


Em có bao giờ chờ đơi không?
Bao ngày nắng hạ, bao mùa đông.
Tháng năm tình vẫn tình xa cách
Em biết chăng lòng ta nhớ mong ?


Bao giờ em nhĩ? Biết bao giờ?
Cho tình hai đứa thắm duyên tơ?
Sâm Thương biền biệt giờ đôi ngã
Khi nao thuyền ghé bến sông mơ?
12-59



==


45.ĐÒ CHIỀU


Đò chiều ai bước sang ngang?
Đò chiều ai đứng lỡ làng trông ai?
Người đi đến chốn xa xôi,
Người về mang mối u hoài ngàn năm.
Sông dài trôi chảy xa xăm,
Tình sầu như ánh trăng rằm bơ vơ.
Đò chiều có nhớ bến xưa
Đò chiều có nhớ giấc mơ ban đầu?
Trăng non soi mái cô lâu,
Đò chiều lơ lửng qua cầu sông mơ.
12-59


==


46. BIÊN GIỚI


"I travelled among unkown men"
Wordworth


Tôi về ngủ trong cô liêu
Tắt mặt trời buổi sáng
Chiều thứ bảy
Tháng tư
Có người con gái tôi yêu
Đi qua thành phố.
Hay những người xa lạ
Đang dẫm chân lên
màu nắng chưa phai!

Những miệng giếng ban đêm
Nuốt ánh sao trời
Người lữ khách không về quán trọ
Vươn tay dài những đường sắt song song.


Tôi ngồi ôm quá khứ
Chiếc hành lý cuộc đời
Tôi sẽ làm người thủy thủ
Để ra đi những chuyến trùng dương.
Xa con sông bé nhỏ
Ngày mai ghé bến
Tôi sẽ tìm tôi
Trong thành phố cô đơn.
6-60


==



47. ĐI XA NỮA


Đi xa nữa, thuyền ơi, đi xa nữa,
Bể mênh mông, trời đất rộng mười phương.
Hồn lãng du say tiếng gọi lên đường,
Tim khao khát những mảnh trời xa lạ!



Đi xa nữa, dấn mình trên biển cả,
Phuơng trời xa đang reo gọi ta đi
Đời phiêu lưu, ta chẳng quản gian nguy
Cánh buổm rộng ngang tàng căng trước gió!


Ta say sưa nghe nhịp thuyền sóng vỗ
Hôn vút bay theo mây trắng trùng dương.
Màu nước xanh, ánh nắng mới huy hoàng,
Chân trời rộng đón mời ta đi tới!



Giương buồm lên, quên tháng ngày u tối,
Xa cuộc đời trầm lặng ở ven sông.
Ta ra đi mơ ánh nắng mai hồng,
Cánh buồm trắng với khoang thuyền trống trãi.


Ta ra đi chưa hẹn ngày trở lại,
Mây trùng dương đã khép kín đường về.
Biển mênh mông réo gọi vị đồng quê
Mầu lúa chín, sóng lúa vàng vời vợi!


Đi xa nữa, hãy dương buồm thẳng tới,
Ra khơi xa, từng đợt sóng muôn trùng.
Màu biển xanh và mây trắng mông lung
Đàn ó biển cuồng say đôi mắt lửa!


Đi xa nữa, thuyền ơi đi xa nữa
Hãy quên đi những ngày tháng ưu sầu
Trôi phiêu lưu hay chìm xuống vực sâu,
Hãy đi mãi, đi về nơi vô tận!
3-60

==



48. TÔI XA THÀNH PHỐ



Tôi xa thành phố bao giờ
Màu mưa đổ xuống chơ vơ sân tàu.
Biệt ly không tiễn đưa nhau
Ái ân qua nửa mái cầu chênh vênh.
Xa rồi ga nhỏ buồn tênh,
Đôi đường sắt nhỏ băng mình hư vô.
Nghiêng nghiêng ngày cạn lưng bờ
Xa rồi khói bạc lững lờ tháng năm.
Mình về phố nhỏ bao lăm
Con đường đất đỏ âm thầm bay đi.
Buồn đau mái tóc xuân thì
Còn mông mênh lắm ngõ về tương lai!
6-61




==




49. NHỊP HAI



Tàu đi nhịp hai
Tàu đi nhịp hai
Qua sông, qua suối
Tàu đi nhịp hai.



Đi không đưa tiễn
Chẳng buồn làm chi
Xa thành phố cũ
Chẳng mong ngày về!


Tàu đi nhịp hai
Tàu đi nhịp hai
Qua sông, qua núi,
Tôi nghe mưa rơi
Mưa từng nhịp hai.


Tàu đi nhịp hai
Xa thành phố rồi
Con đường trải rộng
Đi về tương lai!


Tôi sẽ đi xa
Về phương trời xa
Tôi sẽ đi mãi
Sayonara!
Sayonara!
6-61



===



50. CON TÀU ĐI


Con tàu đưa tôi đi
Con rắn dài mang những tia lửa đỏ
Miệng hú từng tràng dài
Phun những làn khói bạc
Như quái vật tiền sử.


Con tàu đi trong rừng núi ban đêm
Xa xóm làng
Xa những phố phường
Xa kinh dô ánh sáng
Trở về nguyên thủy âm u
Xuyên qua hàng thế kỷ.



Con tàu đi nhịp hai
Sáng chiều cùng nhịp điêu
Nỗi buồn khôn nguôi
Kéo dài hàng thế kỷ!


Cuộc đời vẫn tiếp nối,
Không có nhà ga vĩnh viễn
Buồn ơi!
Buồn ơi!


Mây ôm đầu núi
Sương phủ mặt ghềnh
Buồn tênh!


Tiếng còi tàu như tiếng hú ma quái
Vọng lại
Những thế kỷ sau


Tất cả một màu đêm
Tàu đi nhịp hai
Những núi rừng xa lạ
Tàu đi phương nào?
Trời không ánh sao
Tàu chạy một mình
Trong đêm mông mênh
Buồn tênh!


Khuôn mặt em đã thành dĩ vãng
Tôi mang trong tôi những tháng này ra đi
Biệt kinh kỳ
Tôi sẽ đi, đi mãi
Không trở về
Không trở về!
6-61


==



51. ĐỢI TRÔNG


Chiều nay mưa lạnh,
Lòng sao bâng khuâng!
Mưa hoài không tạnh,
Thương nhớ trào dâng!
Bốn bề váng lặng,
Phòng văn cô đơn.
Lòng thêm sầu nặng.
Biết nói gì hơn?
Anh mãi chờ em,
Mãi trông em đến.
Để được cùng em,
Say phút êm đềm.
Anh yêu dáng ai,
Như cánh hoa mai.
Dịu hiền trinh trắng,
Giữa trời xuân tươi.
Lòng anh mong ước,
Lòng anh mê say.
Duyên từ kiếp trước,
Yêu nhau từ ngày...
Say giấc mơ êm,
Lòng anh triền miên.
Gió lùa khe cửa,
Ngỡ bước chân em!



==



52. ĐỢI CHỜ



Em biêt không em có những chiều
Lòng anh tha thiết nhớ em yêu.
Bâng khuâng giây phút tình xa vắng,
Anh thấy lòng anh quá quạnh hiu.



Sao em không đến giữa chiều nay,
Cho nắng xuân vàng nhuộm sắc mây?
Cho ánh mắt yêu nhìn đắm đuối,
Cho hồn chìm ngập giữa mơ say!


Anh ước mơ sao có những chiều
-Những chiều gió nhẹ thoảng hương yêu.
Đôi ta cùng bước trên dồi vắng
Cùng uống tận cùng vị tịch liêu!


Em biết không em, có những đêm,
Bâng khuâng nghe khúc nhạc êm đềm.
Nghe lòng nao nức, tim run nhẹ
Tràn ngập trong ta hình bóng em!



Có những đêm dài mộng ngát hương
Đôi lòng chìm đắm giữa yêu thương.
Đê mê xiết chặt bàn tay ngọc
Ngây ngất vị nồng hương ngọc lan!



Có những đêm buồn trăng lên cao,
Ngoài kia thấp thoáng mấy vì sao.
Phòng văn lạnh lẽo, hồn theo mộng,
Chỉ có trăng khuya lọt ánh vào!
3.59


===





53. CHIÊU THÁNG TU



Em đến thăm tôi với
Cứu nổi buồn tháng tư.
Chiều hôm nay bể lặng
Nhưng sóng trào ưu tư!


Chiều đi qua thành phố
Tiếng nhạc sầu buông rơi
Đắng cay lòng cổ độ,
Xin cứu lấy hồn tôi!


Đôi mắt em u sầu
Gợi nhớ giòng sông sâu.
Mùi hương trầm dĩ vãng
Buổi chiều sắc da nâu!


Chiều ơi, chiều xuống đi
Không gian mong manh quá
Hồn tôi không trở về
Lạc nẻo đường băng giá.
5-60


==




54. BUỒN THÀNH PHỐ



Áo tôi rách vai
Bao giờ thay áo mới?
Tôi ngồi trong bóng tối
Chờ ban đêm trăng sáng bên ngoài.
Cuộc đời buồn hơn vui
Những bóng đêm đổ dài thành phố
Trời tối thì thắp đèn lên
Nhưng cuộc đời tối đen
Biết lấy gì cho rạng rỡ?


Những mái nhà
Những giàn hoa đỏ
Tôi đi giữa thành phố đêm dài.
Một cánh hoa rơi
Đôi hàng song sắt
Có nghĩa gì đâu!
Đêm tối chiến trường
Hay là nghĩa trang
Kiếp người trong lô cốt
Ở bên ngoài là những vòng kẽm gai dọc ngang!
6-60



==

XIN XEM TậP III