Tuesday, February 27, 2018

BÁC SĨ TRẦN XUÂN NINH * TRẬN MẬU THÂN 1968



 

 Tội ác của VC trong ngày Tết Mậu Thân 1968 tại Huế.
BS Trần Xuân Ninh

Người từ xa, không biết địa hình địa vật nghe thế thì thấy có lý lắm. Nhưng người sống tại chỗ thì dư biết rằng thời đó dân cư tụ tập sống trong những chòm xóm nhỏ, chung quanh là ruộng đồng sông rạch hay đồi núi, chẳng mấy ai héo lánh. Như cá nhân người viết này, sống ở Đồng Ông Cộ, quận Bình Thạnh chỉ cách chợ bà Chiểu và tòa tỉnh trưởng Gia định chừng gần 2 cây số mà ngay sau nhà là rạch, là dừa nước chẳng ai lội vô đó làm gì.

 Len lỏi xâm nhập từng nhóm nhỏ do đó không khó. Và chẳng thể nào khoe là có nhân dân che chắn nuôi dưỡng cho đơn vị lớn, như Nguyễn thiện Nhân. Cho nên trong dịp tết Mậu Thân tôi, sau giao thừa giật mình tỉnh dậy vì những tràng liên thanh chát chúa của AK47 ngay phía sông rạch đàng sau nhà thì mới biết là có đánh nhau. Nói đến tổng tấn công tết Mậu Thân, thì ở Sài gòn chỉ có những giao tranh từng đơn vị nhỏ ở một số ngoại ô và một số tấn công đặc công ngắn ngủi, giới hạn. Cái mà gọi là tổng công kích đợt hai cũng tương tự. Vài tiểu đoàn Thủy Quân Lục Chiến hay Nhẩy dù là đủ thanh toán chiến trường. 

Và nhiều trận đánh là không có thương binh vì trước khi rút đi thì đồng đội đã thi ân chấm dứt cuộc sống của những kẻ không đủ sức chạy, không có điều kiện chữa trị, để giữ bí mật thực trạng. Ngay khu chùa Ấn Quang, sát nhà thương Nhi đồng là chỗ tôi thực tập, kể là có VC trong đợt hai, thì giao tranh cũng chỉ dưới hình thức quân đội hay lực lượng an ninh VNCH bao vây lục soát từng căn nhà tiêu diệt những tổ đặc công VC, sau khi dân chúng chạy ra ngoài. Chẳng có lấy một em nhỏ bị thương đưa vào bệnh viện. Tôi còn nhớ lúc đó có phái đoàn thượng nghị sĩ phản chiến Ted Kennedy bất ngờ đến khu giải phẫu tiểu nhi tôi đang làm để tìm dấu vết thương vong chết chóc. 

Thì đã thất vọng hoàn toàn, vì chằng có lấy một em bé nào phỏng bởi bom napalm, mà chỉ có vài bệnh nhân bị thương vì pháo kích. Đa số trẻ em nằm trong khu là những trường hợp mổ có hẹn, để chữa những bệnh hay tật có từ trước. Số bệnh này cũng ít hơn thường lệ, cha mẹ ở quê không tội gì đưa con đi lên Sài gòn mổ trong khi nghe nói là có đánh nhau. Tóm tắt, đợt hai, tuy có gây không khí chiến tranh, nhưng không làm cản trở bao nhiêu sinh hoạt thường ngày của dân Sàigòn, trừ một vài địa điểm có súng nổ. Khác hẳn tình trạng Huế là nơi thực sự VC có đưa đơn vị lớn vào tấn công, chiếm và cai trị Huế 26 ngày, thì số người bị VC thảm sát đã lên sáu bẩy ngàn người, như mọi người đã thấy.

Nghĩ cho cùng chiến tranh là giết chóc, chẳng có gì lạ. Giết chóc vì căm thù, vì cuồng tín như là VC. Giết chóc vì tự vệ, như là phía VNCH. Giết chóc vì những “thiệt hại râu ria” (collateral damage) như truyền thông Âu Mỹ dùng để nói về những sai lệch oanh kích hay những tin tức tình báo sai lạc gây chết người. Thay vì tiêu diệt một buổi họp các quân khủng bố thì tiêu diệt một đám cưới. Vậy thì còn gì để nói về Mậu Thân?

Ít nhất thì người ta biết rằng Mậu Thân là một chiêu thí quân để tạo chiến thắng tâm lý với sự a tòng của truyền thông Tây phương. Bằng đánh lớn ở Huế và Quảng Trị, vì điều kiện địa lý cho phép. Bằng đánh đặc công, đơn vị nhỏ ở Sài gòn và các thị trấn khác, do yêu cầu thực địa chiến trường. Thái độ thí quân này chẳng có gì lạ, khi mà đảng CSVN được nuôi dưỡng trong tinh thần cuồng tín của Hồ chí Minh đã viết ra từ năm 1923 sau khi đọc luận cương Lenin, và trong lời kêu gọi nếu cần thì đốt cháy cả dẩy Trường Sơn để giải phóng miền Nam thì cũng làm.

Qua Mậu Thân, người được biết sự bất lực của tình báo Mỹ, được kể là đầy đủ phương tiện nhân sự cũng như tiền bạc, vì không biết được toan tính của VC. Ở đây, không nói đến sự yếu kém của tình báo VNCH, mà nhiều người đã chê bai. Có người đã cho rằng Mỹ a tòng với kế hoạch của VC vì lực lượng Mỹ đã đóng một vai trò rất mờ nhạt, thụ động trong vụ Mậu Thân. Người ta cũng biết được thâm ý của Mỹ là viện trợ cho quân lực VNCH võ khí dư thừa không xử dụng từ thế chiến thứ hai. Chính người viết bài này khi ra trường bị trưng dụng làm y sĩ đã được học một tháng quân sự, tập bắn súng Garand M1, dài 1,1m, nặng 4,3kg. Một tháng trước tết Mậu thân các lực lượng tổng trừ bị VNCH như TQLC, Nhẩy dù mới được viện trợ một số súng AR15 tự động đầu tiên chưa hoàn chỉnh còn nhiều trục trặc. để thay cho súng bán tự động M1, M2 nhẹ hơn nhưng hay bị kẹt đạn. Trong khi đó thì VC được cung cấp súng tự động AK47 tức là loại súng hiệu quả nhất để tiến hành Mậu thân.


Cũng với Mậu Thân, người ta biết nhưng không để ý đến lối loan tin nửa sự thực của truyền thông Âu Mỹ, qua bức hình tướng Nguyễn ngọc Loan phản ứng bắn chết tên VC Bảy Lốp trên chiến trường khi tên này bị bắt dẫn tới, sau khi giết hết cả nhà một sĩ quan cảnh sát VNCH.  Hay là không hề có loan tin VC chặt cổ cả nhà sĩ quan chỉ huy trường trường thiết giáp, trừ một em bé sống sót vì trốn trong cầu tiêu. Eddie Adams, người phóng viên đưa tin tướng Loan đã viết xin lỗi vào dịp tướng Loan từ trần.

Nhưng chuyện đã rồi, phong trào phản chiến chống VNCH đã trổi lên, giúp Mỹ đổi chiều chiến lược, lui ra khỏi VN bằng hiệp định Paris. Nhưng hệ quả không chỉ có thế, mà còn là hội chứng VN tiêu cực kéo dài cho dân Mỹ đến thời tổng thống Reagan và Bush bố. Cái kỹ thuật vo tròn bóp méo dư luận này mới được ông Trump chỉ ra bằng mấy chữ truyền thông tin già và đang làm dư luận Mỹ xáo xào hơn một năm nay, chưa biét bao giờ dứt. Điều cần nhớ cho chúng ta là kỹ thuật này sẽ chẳng bao giờ dứt để mà biết rằng không thể nào nhắm mắt tin truyền thông ngoại quốc.
Nghĩ được như thế và không quên những hình ảnh VC nã súng lớn giết dân bỏ chạy trong mùa hè đỏ lửa 1972, trên đại lộ kinh hoàng, hay vào tháng 3/1975 trên đường chạy trốn ra khỏi các thành phố cao nguyên VC đã chiếm thì không thể nào bị ảnh hưởng bởi những bài viết trên truyền thông tin giả kể rằng người dân Huế hân hoan đón mừng bộ đội năm Mậu Thân.
Nhưng thôi, nói chuyện cũ làm gì, dầu rằng là chuyện cũ đúng. Chỉ cần nhìn ngay chế độ và xã hội VC bây giờ. Mặc dầu không có chiến tranh, mặc dầu VC đã thống trị VN 42 năm. Đường xá mở rộng, xe cộ đông đúc, nhà cao tầng từng quầng. Thế mà sao người VN vẫn chỉ muốn ra đi, ngay cả những cán bộ cấp lớn cũng không dấu diếm nói thẳng ra rằng con cái họ chỉ muốn ở ngoại quốc?  
Bác sĩ Trần Xuân Ninh
 

No comments: