Saturday, December 30, 2017

SƠN TRUNG * CÁCH MẠNG LÀ GÌ?



CÁCH MẠNG LÀ GÌ?
 SƠN TRUNG

Cách mạng

Tự điển Thiều Chửu  định nghĩa Cách mệnh là  Ðổi, đổi chính thể khác gọi là cách mệnh 革命.
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, Cách mạng là xóa bỏ cái cũ để thay thế bằng cái mới tiến bộ hơn, là một sự thay đổi sâu sắc, thường là xảy ra trong một thời gian tương đối ngắn. Các cuộc cách mạng có thể dẫn đến thay đổi trong các thể chế chính trị-xã hội, hoặc thay đổi lớn trong một nền kinh tế hay văn hóa. Cách mạng đã từng xảy ra trong nhiều lĩnh vực như xã hội, chính trị, văn hoá, kinh tế, công nghiệp.

Hán Việt Từ Điển của Đào Duy Anh định nghĩa cách mệnhheo nghĩa cũ là đổi mênh vua (vua chịu mệnh trời(, đổi triều vua như Thang Vũ cách mạnh.Hiện nay cách mệnh nghĩa là đổi chế độ cũ mà xấu dung nên chế độ mới mà tốt đẹp.Vd:chính trị cách mệng kinh tế cách mệnh. (révolution).
Khai Trí Tiến Đưc định nghĩa cach là Ðổi, đổi cũ thay mới gọi là cách mệnh 革命.(Cách cố đỉnh tân. Dùng cách bạo động mà thay đổi chính trị.
Cách mạng là xóa bỏ cái cũ để thay thế bằng cái mới tiến bộ hơn, là một sự thay đổi sâu sắc, thường là xảy ra trong một thời gian tương đối ngắn. Các cuộc cách mạng có thể dẫn đến thay đổi trong các thể chế chính trị-xã hội, hoặc thay đổi lớn trong một nền kinh tế hay văn hóa. Cách mạng đã từng xảy ra trong nhiều lĩnh vực như xã hội, chính trị, văn hoá, kinh tế, công nghiệp...

Cách mạng thường được thực hiện dưới sự cưỡng ép của nhà nước hay quần chúng đông đảo, tạo ra một sự thay đổi về chất trên các mặt chính trị, kinh tế, hay văn hóa, xã hội. Đối lập với cách mạng thường được gọi là phản cách mạng, tức quay lại với cái cũ, trung thành với cái cũ hoặc cái đang tồn tại, hay một sự thay đổi tiệm tiến có kế thừa cái cũ.

Trong chính trị, Cách mạng và đảo chính có những điểm giống và khác với nhau: Cách mạng và đảo chính đều được tiến hành nhằm lật đổ chế độ chính trị cũ, nhưng khác nhau ở mục tiêu sau đó: cách mạng là thay chế độ cũ bằng 1 chế độ mới tiến bộ hơn về cơ cấu và tính chất, còn đảo chính là thay thế 1 chính quyền này bằng 1 chính quyền khác có bản chất giống như cũ.

Ngoài ra, đảo chính thường chỉ được thực hiện bởi một nhóm lãnh đạo nhắm vào một nhóm các lãnh đạo khác, trong khi cách mạng thường được tổ chức bởi phần lớn quần chúng xã hội và lật đổ cả thể chế chính trị cũ. Ví dụ: Cách mạng Tháng Mười được thực hiện bởi đông đảo quần chúng nhằm thay thế chế độ Nga hoàng bằng nền Cộng hòa Xô viết nên được coi là cách mạng, trong khi đảo chính Thái Lan 2006 được thực hiện bởi một số tướng lĩnh nhằm lật đổ cá nhân Thủ tướng, và chính phủ mới vẫn áp dụng cơ cấu chính trị trước đó nên được coi là đảo chính.

Thông thường các học thuyết bảo vệ cho cách mạng là chủ nghĩa cách mạng, chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa tự do, chủ nghĩa tiến bộ, chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa vô chính phủ và chủ nghĩa công đoàn (nhưng không phải tất cả những gì các trường phái này mang lại đều nhất thiết là cách mạng). Đôi khi chủ nghĩa phát xít cũng được xem là cách mạng hoặc có khi xem là phản cách mạng (hay cách mạng cánh hữu).

Từ nguyên
George Washington là một nhà lãnh đạo nước Mỹ trong cách mạng Mỹ
Trong nhiều ngôn ngữ của châu Âu, các từ mang nghĩa "cách mạng" được bắt nguồn từ revolutio (sự quay) trong tiếng La Tinh thông dụng (Vulgar Latin), từ này có nguồn gốc từ revolvere (quay, xoay) trong tiếng La Tinh. Năm 1390, từ này được du nhập vào tiếng Anh qua từ révolution trong tiếng Pháp cổ, khi đó có nghĩa thuộc lĩnh vực thiên văn học. Các từ cùng gốc La Tinh này trong tiếng Anh và tiếng Pháp bắt đầu mang sắc thái chính trị kể từ thế kỷ 17, đặc biệt là sau cuộc lật đổ vua James II của Anh năm 1688. Còn trong tiếng Việt từ cách mạng là từ gốc Nhật.

Cách mạng chính trị và cách mạng xã hội
Cách mạng chính trị là sự thay đổi nhà cầm quyền hoặc hình thức tổ chức nhà nước hiện tại bằng nhà cầm quyền hoặc hình thức tổ chức nhà nước khác được xem là tiến bộ hơn bằng phương pháp bạo động hoặc bất bạo động mà không tuân theo những thủ tục được pháp luật quy định.
Cách mạng Chính trị thường được thực hiện bởi bạo lực, và những thay đổi lớn trong bộ máy quyền lực thường có kết quả nhanh chóng hơn bằng việc sử dụng bạo lực, như ở cuộc Cách mạng Tháng Mười Nga năm 1917Cách mạng Pháp.

Một cuộc cách mạng chính trị có thể sử dụng vũ lực để lật đổ nhà cầm quyền, tiêu diệt những cá nhân bị xem là phản cách mạng (như đã xảy ra ở Anh, Pháp và Nga); trong khi đó một cuộc cách mạng xã hội thường là sự thay đổi một xã hội thông qua các học thuyết và tư tưởng mới như trong thời kỳ Phục Hưng.

Tuy nhiên, những cuộc cách mạng xã hội thường không có mốc thời gian rõ ràng, và hầu hết các cuộc cách mạng chính trị đều trở thành cách mạng xã hội, vì chúng tạo ra cơ sở triết học hoặc nền móng xã hội mới khi tiến hành cách mạng. Những cuộc cách mạng trong thế giới hiện đại có thể trở thành những cuộc cách mạng tự docách mạng cộng sản. Trái lại, một cuộc đảo chính thường tìm kiếm sự thay đổi nhà cầm quyền hoặc đường lối chính trị hiện thời hơn là đặt mục tiêu cải cách xã hội dựa trên quan niệm, ý tưởng về một xã hội tốt đẹp hơn.

Một vài nhà triết học Chính trị coi các cuộc cách mạng giống như cái đích của mình. Hầu hết những người vô chính phủ ủng hộ cách mạng xã hội như chứng kiến sự đổ vỡ của bộ máy nhà nước và thay thế vào đó một tình trạng xã hội không có thứ bậc. Chẳng hạn trong số những người theo Chủ nghĩa cộng sảnChủ nghĩa Mác, có một sự tách biệt giữa người ủng hộ nhà nước Xô Viết (phái chính thống chủ nghĩa Mác) xem nhà nước này là công cụ của giai cấp vô sản và phái theo Chủ nghĩa Trotsky chỉ trích nhà nước Xô Viết xem đây là mtj hệ thống quan liêu nhân danh giai cấp vô sản.

Cách mạng Chính trị và xã hội thường "thể chế hóa" những ý tưởng hay khẩu hiệu hay nhân vật của cuộc cách mạng để tiếp tục nắm vai trò quan trọng trong đời sống chính trị của một đất nước, ngay cả khi cuộc cách mạng đó đã kết thúc nhiều năm. Các hệ thống chính trị mới thường thể chế hóa những cuộc cách mạng này để hợp pháp hóa những đường lối của chính quyền. Ví dụ như việc Pháp, Mỹ, Nga... tiếp tục kỷ niệm quá khứ cách mạng qua những ngày nghỉ lễ, những bài hát hay bằng hình thức khác.

Những cuộc cách mạng văn hóa, tư tưởng hay triết học
 Những cuộc cách mạng công nghệ
Chúng thường dẫn tới những thay đổi trong xã hội, văn hóa và triết học.

Từ điển cũng như con người quan niệm không rõ rệt về từ ngữ “Cách mang”. Thực chất cái mà người ta gọi là cách mạng chẳng qua là một cuộc đảo chánh, một cuộc cướp chính quyền. Họ lập một chính phủ khác, một thể chế khác nhưng bản chất vẫn là đàn áp, bóc lột và tham nhũng. Nhiều khi họ còn phản quốc hại dân. Người cộng sản xưng là cách mạng nhưng cái đó là chuyên chế, độc tài tàn bạo theo chủ trương đấu tranh giai cấp.Cộng sản nói dẹp bỏ giai cấp, san bằng bất công nhưng chính họ tạo ra nhiều giai cấp:
Tôn Đản là của vua quan
Nhà Thờ là của trung gian nịnh thần
Đồng Xuân là của thương nhân
Vỉa hè là của nhân dân anh hùng.


Thực tế cộng sản làm cho nhân dân mất tự do hạnh phuc và đói nghèo. Cứ nhìn Bắc Hàn và Nam Hàn, Trung qu ốc lục địa và Đài Loan ta thấy hai thể chế chính trị tạo ra hai nền kinh tế và xã hội khác nhau.


Theo BBC, Bình Nhưỡng đã tăng lương tối thiểu cho công nhân của mình tại Kaesong từ 70,35 đôla lên 74 đôla/tháng, bắt đầu từ tháng Ba.

Giới chức Seoul nói miền Bắc không thể tự tiện thay đổi luật lao động.
 http://www.bbc.com/vietnamese/world/2015/03/150318_kaesong


BBC nêu chín điểm so sánh chính giữa Bắc Hàn và Nam Hàn, mà quan trọng là những điểm sau:

+Điệnthoại di động:

Triều Tiên 3,2 triệu

Nam Hàn: 56,9 triệu

+Người Triều Tiên thấp hơn Hàn quốc

+Đường sá Triều Tiên không tốt


+Quân Đội:
Triều Tiên: 119.000
Nam Hàn: 630 ngàn

 +Năm 1996, Hàn Quốc trở thành thành viên của OECD, một mốc quan trọng trong lịch sử phát triển của đất nước. Giống như các quốc gia phát triển khác, ngành dịch vụ đã tăng nhanh, chiếm khoảng 70% GDP.[14] Cùng với sự phát triển về kinh tế, đời sống của nhân dân được nâng cao rất nhanh trở nên ngang bằng các quốc gia phát triển khác ở châu Âu và các nước Bắc Mỹ. Chỉ số phát triển con người (HDI) đạt 0,912 vào năm 2006. Hiện nay, thu nhập và tài sản của Hàn Quốc đang tăng một phần là do sự đầu tư và xuất khẩu công nghệ cao sang các nước đang phát triển như Trung Quốc, Việt Nam, và Indonesia


+Nói chung, kinh tế CHDCND Triều Tiên đang gặp nhiều khó khăn vì không tồn tại cơ chế thị trường đồng thời thường gặp phải thiên tai như hạn hán, lụt lội, lạnh giá.[13] Hơn bất cứ nước nào trên thế giới, CHDCND Triều Tiên áp dụng chính sách điều hành kinh tế bằng những mệnh lệnh từ cấp cao, ít chịu ảnh hưởng của thị trường. Do những sai lầm về chính sách cũng như sự sụp đổ của hệ thống Xã hội chủ nghĩa, sự bao vây cấm vận của Mỹ đã khiến Bắc Triều Tiên từ tụt hậu rồi lâm vào nạn đói những năm 1990, dù nước này vốn từng có thời phát triển hơn cả Hàn Quốc[14] Gần đây nhất là vụ đổi tiền năm 2009 trong Chương trình cải cách tiền tệ được cho là đã xóa sạch các khoản tiết kiệm trong người dân [9][15]
Truyền thông của Hoa Kỳ các nước phương Tây và Hàn Quốc thường mô tả rằng nền kinh tế CHDCND Triều Tiên đang đứng trên bờ sụp đổ và điêu tàn



Trong Đêm Giữa Ban Ngày”, Vũ Thư Hiên đã viết về Hồ chí Minh và đảng cộng sản như sau :

Nhờ đảng gỡ hộ cho tôi cái màn ảo tưởng, lần đầu tiên trong đời tôi thấy mắt mình nhìn sự vật sáng rõ đến thế. Tất cả như tuột hết vẻ hào nhoáng bề ngoài lớp vỏ mạ bong ra,phơi hình thù thật của chúng,trần trụi,lõa lồ dưới ánh mặt trời. Cũng nhờ Đảng tôi trút bỏ được niềm sùng kính đói với ông Hồ Chí Minh. Tại sao tôi lại có thể mê muội đến thế nhĩ? (tr.456).

Ông có tiến bộ nhưng ông chưa thực sự là một người quốc gia chân chính. Ông chưa thực sự trút bỏ được quá khứ. Ông không tiến bộ bằng Nguyễn Chí Thiện . :
-Ông vẫn còn xem những ngưòi công sản là những nhà cách mạng,trong khi chúng ta xem tất cả người công sản là tội nhân trước lịch sửViệt Nam và thế giới.
-Ông vẫn còn có ảo tưởng về một chủ nghĩa Mác nhân bản, chủ nghĩa cộng sản ,bác aí như Thiên Chúa giáo (tr.99).


Tôn Thất Tần thở dài :
-Vậy cái gì còn lại trong chủ nghĩa Mác sau khi anh thất vọng với nó ?
-Phần nhân bản của nó,đãy là tất cả những gì còn trong tôi. Tôi thích mục đích của cái xã hội mà Mác tưởng tượng ra : Đưa con người từ vương quốc tất yếu qua vương quốc tự do (tr.676). 



  Người cộng sản sính dùng từ “cách mạng”. Trong Đêm Giữa Ban Ngày”, Vũ Thư Hiên cho những hành động cướp của, giết người của cộng sản là “cách mệnh”.Ngôn ngữ và tâm tư  ông không thống nhất, câu trước và câu sau mâu thuãn nhau. Ông vẩn yêu cộng và thiên cộng khi ông chê Nguyễn Chí Thiện chống cộng vung vít! Rõ ràng cái miệng ông lắt léo khi thi chống cộng khi thì bênh vực cộng sản. Ông, Bùi Tín và Dương Thu Hương cùng chung kỹ thuật mà nhóm “thông tin đa chiều”

Ông vẩn yêu cộng và thiên cộng khi ông chê Nguyễn Chí Thiện chống cộng vung vít! Rõ ràng cái miệng ông lắt léo khi thi chống cộng khi thì bênh vực cộng sản. Ông, Bùi Tín và Dương Thu Hương cùng chung kỹ thuật mà nhóm “thông tin đa chiều”, nghĩa là  đi chiều nào cũng được, chống cộng cũng hay mà bênh cộng cũng tốt.



Thân phụ ông là ông Nguyễn Đình Huỳnh mới thật tiến bộ và hiểu rõ thế nào là cách mạng. Ông đi làm “cách mạng” nhưng sự thực là theo cộng sản phản quốc hại dân, cho nên ông nói ông không dám về làng vì ông  đi làm “cách mạng”như ông mà chỉ là phản quốc hại dân!



Các tài liệu hai phe tư bản và cộng sản đều gọi là  cộng sản là vô sản nhưng thực tế nay đã khác xa. Khi người cộng sản nắm được chính quyền thì họ trở thành giai cấp thống trị chứ không còn là giai cấp bị trị nữa.Trước kia họ hô hào tư do dân chủ nhưng khi họ cầm quyền thì họ  thực hiện nền dân chủ tập trung, nghĩa là quyền tự do dân chủ không còn ở trong tay nhân dân mà tập trung vào tay đảng cộng sản!

Bởi vậy mà Ngoại trưởng Mỹ John Kerry nói Viechỉ còn "chủ nghĩa tư bản cuồng nhiệt" tại Việt Nam.http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-37646535.


Trần Đưc Thảo nhận xét: tư hữu kiểu cũ do làm cần cù, tích lũy mà có được; tư hữu kiểu mới do chiếm đoạt bằng chữ ký và quyền lực. (Trần Đức Thảo. Những Lời Trăng Trối)


 Theo sự chiêm nghiệm của triết gia TÐT thì HCM chưa đọc kỹ học thuyết sách vở của Marx, “tư duy xổi nên chưa tiêu hóa được”; nhưng lại “đọc thuộc lòng cuốn “Le Prince” của Machiavel,” cuốn chỉ bày tận dụng mọi thứ để người ta sùng bái. “Ông cụ” luôn luôn chứng tỏ một bề ngoài nặng lý trí đến vô cảm; không thiết tha với gia đình; không có bạn hữu thân tình. “Ông cụ” rất ghét cánh Tây học. Trong vòng thân cận, chỉ có toàn hầu cận ít học được “ông cụ” đào tạo để phục tùng; rồi sau đề bạt lên làm lớn.

Ông cụ” làm thơ là “do cuồng vọng chính trị,” là để “ca ngợi mình” và “hô hào quyết chiến.” Nhà triết học này còn cho rằng, trên thân phận HCM có một bóng ma quái nó đè. Ðó là “ bóng ma đế quốc bành trướng vô cùng độc đoán, lấn át của Mao.”(Trần Đức Thảo. Những Lời Trăng Trối).
 Trần Đức Thảo nhận định  HCM, kẻ đã lừa mọi người từ Âu sang Á; khiến nhà tư tưởng số một Việt Nam TÐT phải nói thẳng rằng, Napoléon, Hitler cũng có tâm thức tự cao tự đại nhưng “không gian trá đến mức tinh quái” để có những “hành động muôn hướng, muôn mặt, trí trá còn hơn cả huyền thoại Tào Tháo trong cổ sử Trung Quốc!”(Trần Đức Thảo. Những Lời Trăng Trối)..

 Đó là giai cấp tư sản đỏ phát, sinh từ tinh thần vô sản vùng lên đấu tranh cướp lại quyền lực trong tay giai cấp tư sản thống trị!


Một điều đáng chú ý nữa là bài báo nhận định rằng tại các xã hội Phương Tây ngày nay, "nhiều nước tư bản phát triển đang đứng trước ngưỡng cửa của một thời đại mới, một chế độ xã hội mới".
"Đó là thời đại của sự phát triển đỉnh cao của nhân loại. Đó không còn là chủ nghĩa tư bản với đúng nghĩa của nó nữa. Có người gọi đó là xã hội hậu tư bản."
"Thực tiễn cho thấy, trong các nước tư bản phát triển ở đỉnh cao hiện nay đã xuất hiện rất nhiều nhân tố của chủ nghĩa cộng sản như các nhà sáng lập chủ nghĩa Mác dự báo."Chủ nghĩa tư bản 'khuyết tật nhưng phát triển' (Chủ nghĩa tư bản 'khuyết tật nhưng phát triển' .http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-41808806


Nhà báo Phan Thanh Tâm kêu gọi ông bà nào giỏi tiếng Tây tiếng Mỹ nên dịch sách ra cho thế giới biết thêm về HCM, kẻ đã lừa mọi người từ Âu sang Á; khiến nhà tư tưởng số một Việt Nam TÐT phải nói thẳng rằng, Napoléon, Hitler cũng có tâm thức tự cao tự đại nhưng “không gian trá đến mức tinh quái” để có những “hành động muôn hướng, muôn mặt, trí trá còn hơn cả huyền thoại Tào Tháo trong cổ sử Trung Quốc!”(Phan Thanh Tâm.Trần Đức Thảo Những Lời Trăng Trối)



 




No comments: