Saturday, November 18, 2017

TÔI LÀM THÔNG DỊCH VIÊN LỰC LƯỢNG ĐẶC BIỆT

TÔI LÀM THÔNG DỊCH VIÊN LỰC LƯỢNG ĐẶC BIỆT

Trước khi đi lính tôi theo một thằng bạn đi làm thông dịch viên cho Lực Lượng Đặc Biệt (LLĐB), A team, dân sự chiến đấu biệt kích Mỹ biên phòng gì đó. Tới xin việc ở trại Lê Văn Duyệt, trên đường Lê Văn Duyệt (Quân Khu Thủ đô đóng ở đó thì phải.)

Một anh thiếu tá Mỹ interview, hỏi dăm ba câu, cho biết tháng tháng được đi phép (về Sài Gòn cẩn thận) bốn ngày, đi về bằng máy bay, hẹn hôm sau đi luôn. Hôm sau tôi ra phi trường Tân Sơn Nhất, gặp một anh LLĐB Việt, tôi còn bận đồ dân sự (thằng bạn tôi chưa sắp xếp xong chuyện riêng nên chưa đi được.)

Hóa ra cố vấn Mỹ không chuẩn bị kỹ, không phát đồ nhà binh cho tôi. Anh LLĐB Việt nhăn nhó kiếm đồ rằn ri cho tôi, bắt thay ngay tại sân bay (dường như tránh việc để nhân viên dân chính đi máy bay quân sự, sợ tai tiếng, lỡ máy bay rớt báo chí chụp hình lộ ra có chở dân thường thế nào đó!) Máy bay caribou (hay C123, C130 chẳng nhớ nữa) chở lên đồn điền cao su M. T., quận A. L.

Trại mới thiết lập, công sự phòng thủ còn chưa hoàn tất , dân làng còn được mướn vào làm bao cát đắp lên mép giao thông hào. Toán LLĐB Việt có 3 sĩ quan, 1 đại úy trại trưởng, 1 thiếu úy trại phó, 1 chuẩn úy phụ trách tình báo, cỡ chục hạ sĩ quan, đều mũ xanh, mang AR15 màu lục (tiền thân của XM 16). Mỹ có 1 đại úy, 1 trung úy, và 10 hạ sĩ quan mũ xanh. Thông dịch viên (tổng cộng có tới năm thằng lận, lúc nào cũng có một thằng đi phép) theo cố vấn Mỹ trong mọi giao dịch với chính quyền làng, mua bán với dân làng, mướn nhân công vào làm trong trại, giao dịch với toán LLĐB Việt, đủ chuyện đủ việc, trăm thứ bà dằn. Tôi thì vì có khai làm thày giáo, nên luôn luôn được theo làm thông dịch trong các buổi Mỹ huấn luyện chiến thuật, vũ khí, tác xạ cho lính dân sự chiến đấu/biệt kích Mỹ.


Tôi vận dụng kiến thức Cao Đẳng Quân Sự thu nhận được hồi học trung học, tốt nghiệp trung sĩ đàng hoàng (sau này vào Thủ Đức tôi ăn lương trung sĩ ngay từ ngày nhập ngũ), cho nên làm công việc dịch doạc cũng đỡ lớ ngớ! Trại có ba đại đội dân sự chiến đấu, hai đại đội gồm toàn lính Miên nguyên là lính của Sơn Ngọc Thành gì đó, đại đội thứ ba gồm người Việt, kinh thượng một nhà, đủ cả. Miên cũng có đứa nói tiếng Việt sơ sơ. Khi thực tập phản phục kích trong rừng cao su, lính Miên tập thì tập nhưng không tin; một trung đội trưởng lắc đầu nói với tôi: "Chết, trung sĩ ơi. Tập thì tập chớ nó bắn mà mình lao đầu chạy vô chỗ nó nằm thì chết mất." Tôi nghĩ bụng: “Mẹ kiếp. Thế này thì đánh chác cái đếch gì!”



Tôi theo đi hành quân một lần dài hai ngày, một đêm, mệt ngất ngư, nhưng không gặp địch. Trong rừng lúc dừng quân, xác định điểm đứng, tôi lại vận dụng kiến thức Cao Đẳng Quân Sự, nhưng nhìn vào bản đồ chỉ thấy hoa mắt, không thấy vòng cao độ nào cả. Mấy trung sĩ Việt và Mỹ thì chỉ chỏ và gật gù, “ta đang ở đồi 25”; thiếu úy M. trại phó cũng ngơ ngáo chẳng khác gì tôi. Sau đấy anh thật thà bảo tôi: “Ghê quá ông ạ! Tôi hành quân ở đồng bằng quen, lần đầu đi rừng, chẳng biết phương hướng đâu mà lần.”


Thằng bạn tôi gặp rủi, đúng kỳ tôi đi phép thì nó theo đi hành quân vào vùng mỏ vẹt lưỡi câu gì đó, gặp mật khu địch, đụng trận lớn, cố vấn trưởng đại úy J. bị thương ở đùi, chết một trung sĩ LLĐB Mỹ; bên Việt Nam tổn thất bao nhiêu tôi không nhớ. Tôi biết tin này lúc còn đang đi phép ở SG vì được một thằng trong toán LLĐB Mỹ cũng nghỉ phép cho biết. Nó dẫn tôi vào bịnh viện thăm đại úy J., sau đó còn hãnh diện cho tôi đọc bài báo Time kể vụ anh J. bị thương.


Tôi nhớ có nói thêm “forget about Vietnam” sau khi chúc anh J. mau lành bịnh. Tôi nhớ anh trung sĩ Mỹ chết hình như là gốc da đỏ, tên S. Hết phép, tôi lên trại, thằng bạn kể kết quả chuyến hành quân: Phá được một kho vũ khí lương thực của địch, bắt được một lính cái. Thằng bạn kể nó đưa nước cho em uống, em lắc đầu chê.


Tôi hết sức hên: tháng sau, đúng lúc tôi đi phép, toán đi công tác dân sự vụ, civic action, khám bịnh phát thuốc cho dân, (thực thi chủ trương thu phục nhân tâm, winning the people’s heart and mind) bị phục kích khi mới ra khỏi trại trên một cây số, chết thêm anh team sergeant người Mỹ, nhân vật thứ ba trong toán sau hai sĩ quan cố vấn.


Trưởng trại bên Việt Nam là một ông đại úy. Ổng gạ được cố vấn Mỹ xỉa tiền mua một dàn trống, mướn ca công, nhạc sĩ để làm văn nghệ cho lính lên tinh thần. Ông mang từ đâu lên một em bé ca sĩ và một anh nhạc công rỏm, cầm ghi ta khảy phèng phèng, đếch thấy bấm được lấy một ắc co làm cảnh! Thế là tối tối ông trưởng trại gật gù gõ trống xập xình, anh nhạc công khảy đàn phèng phèng đệm cho em ca sĩ gân cổ hát.

 Thay vì nghe/xem văn nghệ rỏm, tôi hoặc vào phòng anh trại phó thiếu úy M. tán gẫu, hoặc đàn đúm uống bia với toán Mỹ nếu là thứ bảy chủ nhật. Chẳng bao lâu sau, một hôm thằng tà lọt của anh đại úy trưởng trại đương đêm kêu tôi vào trạm y tế. Thấy em ca sĩ nằm trên giường, đắp drap trắng, anh trại trưởng mặt xám mét ngồi bên cửa.

Có cả em y tá người Việt mà Mỹ mướn làm ở trạm y tế. Em này thường ngày ngủ ngoài làng; chắc em được triệu vô vì có bịnh nhân đàn bà. Em y tá nói em ca sĩ bị băng huyết. Thằng medic Mỹ bảo tôi hỏi: "Is it a miscarriage or an abortion? Tell him to tell the truth!" Anh đại úy xác nhận là phá, không phải xảy. Tôi không biết em ca sĩ được chăm sóc thế nào, vì sau đó thấy người ta không cần tôi thông dịch nữa, tôi về phòng ngủ.

Nghe nói hôm sau em được một toán convoi chở đi bệnh viện quận. Em không được trực thăng tản thương tức thời như anh dân sự chiến đấu bị súng bạn cướp cò cho một phát ngay bụng, đem vào trạm y tế cứ than bụng đầy hơi, bụng đầy hơi quá. Thế là dẹp vụ chiến tranh tâm lý, chấm dứt cảnh hát ả đào, có cô đầu, kép hát, và trại trưởng cầm chầu, tom tom chát chát. Nghe nói sau đó anh trại trưởng còn chịu một trận tê tái nữa: vợ anh mò lên M.T., gọi anh ra hỏi tội, xỉ vả.
Được đúng hai tháng tôi cuốn gói về Saigon.

No comments: