Saturday, September 23, 2017

TUYẾT XỨ THI CÁC


Thời gian
 
Gỡ từng lớp sương mù
Đã dày che kỷ niệm
Trận lá đổ đầu thu
Dấu chân xưa biền biệt..
Lạ những chồi cỏ non
Gió đi buồn không xiết
Tay cặp vở nào còn…
Ngẩn ngơ cành xuân biếc.
Tình một thuở trẻ con
Ta một thời đánh mất
Sỏi đau trên lối mòn
Người qua rồi xa khuất.
Sao biển ngát ngàn non
Môi nhòe lệch vết son
Hạt muối sương rơi mặn
Tê giọt đời lỡ đắng.
Chong đèn hờ ru con
Ru mây lời ru trắng
Tóc ngả bóng hoàng hôn
Tìm nguôi quên thầm lặng.
LÊ MAI


Time


I freed myself from each curtain of fog
That had covered souvenirs so thickly.
The early fall’s fall of leaves in the bog,
And old footprints also gone so quickly.
Strange were grass buds in their prime;
The wind passed, left sadness anyhow.
No longer the notebooks-in-hands time
But astounded one young spring bough.
The childish love of that green period
Which was only once and I had it lost.
The worn path hurt by pebbles myriad:
That wight being absent at such a cost.
Stars over sea resembled montanes tiny;
My lipstick blurred, scalene like a stain.
The dew drops fell, I tasted them briny:
Tongue stiff, bitter life wrongly to gain.
Lamp on while lulling my child to sleep,
Void lullaby to clouds as empty breeze,
As hair changes color to dusk to sweep
I silently try to seek oblivion and ease.
Translation by THANH-THANH



Bài thơ sau đây được nhặt từ túi áo một chiến binh miền Bắc tử trận tại chiến trường miền Nam những năm 1969. Trong hồi ký của tử sĩ nầy, người ta còn biết anh là con của bà Trần Thị Phấn ở Hải Dương. Bài thơ nầy được đăng trên báo chí VNCH thời đó. Bài thơ không ghi tên tác giả, được một thường dân miền Nam mến thương cảnh ngộ và ghi lại :

"Từ buổi con lên đường xa mẹ
Theo anh em sang Lào rồi dấn bước vào Trung
Non xanh núi biếc chập chùng
Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ

Tuổi thanh xuân cuộc đời như hoa nở
Vì hòa bình đâu ngại bước gian nguy
Mấy tháng trời, ngày nghỉ đêm đi
Giày vẹt gót áo sờn vai thấm lạnh

Có những chiều Trường Sơn núi rừng cô quạnh
Mẹ hiền ơi con nhợt nhớ quê mình
Khói lam chiều, giàn mướp lá lên xanh
Con bướm nhỏ mái đình xưa, ôi nhớ quá!

Vào nơi đây tuy đất người xa lạ
Nhưng miền Nam vẫn cùng một quê hương
Vẫn hàng dừa xanh, vẫn những con đường
Vẫn hương lúa ngọt ngào

Tiếng tiêu gợi nhớ
Con trâu về chuồng
Ðã qua buổi ban đầu bỡ ngỡ
Con nhìn ra nào giải phóng gì đâu?

Buổi chợ đông vui, đồng lúa xanh màu
Mái chùa cong buông hồi chuông tín mộ
Lớp học tưng bừng những đàn trẻ nhỏ
Ðang nhịp nhàng vui hát bản đồng ca

Và sau vườn luống cải đã vàng hoa
Ðàn bướm nhỏ rủ nhau về hút mật
Xóm dưới làng trên niềm vui ngây ngất
Sao người ta bắt con phải đốt xóm phá làng

Phải gài mìn gieo tang tóc thương đau
Ðã nhiều lần tay con run rẩy
Khi gài mìn để phút sau bỗng thấy
Xác người tung và máu đổ chan hoà

Máu của ai
Máu của bà con ta
Máu của người như con như mẹ
Ðêm hôm ấy mắt con tràn lệ
Ác mộng về, con trằn trọc thâu canh."

(Bạn đọc Nguyễn Anh Tuấn sưu tầm)

 


Trần Thị Lam
11.06.2016
ĐỐI THOẠI LẠC LONG QUÂN VÀ ÂU CƠ
Lời nàng Âu Cơ

Trần Thị Lam

Lạc Long Quân chàng hỡi có hay
Biển nổi sóng và lòng em quặn thắt
Trèo lên đỉnh non cao để thu vào tầm mắt
Những sông núi biển bờ từng ghi dấu đôi ta.

Chàng đã đi biền biệt phía khơi xa
Lời ước hẹn "khó khăn hãy gọi ta"chàng còn có nhớ
Thiếp phận nữ nhi yếu mềm như cỏ
Con dại cái mang muôn sự cậy nhờ chàng.

Đất Phong Châu xưa kia mờ mịt khói Cam Tuyền
Khi vận nước gian nan mà lòng người li tán
Nhìn con cháu hôm nay lòng thiếp buồn vô hạn
Dám mong chàng nhờ cậy bóng tùng quân.

Nếu bão nổi lên từ phía biển Đông
Tiếng trống Đống Đa có vang lên trong lòng hậu thế
Ai buồn khổ với mưa nguồn chớp bể
Ai vun vén riêng tư ôm giấc mộng kê vàng.

Lạc Long Quân chàng ơi, thiếp ngóng trông chàng...

Lời Lạc Long Quân

Tuyet Trinh Thu

Ta đã nghe, nàng ơi, và không chỉ tiếng nàng
Mà còn tiếng của trăm con, vạn cháu
Ta đã nghe những căm hờn ứa máu
Ta sẽ về, cùng sóng triều dâng

Ta từng nghe các con hô " Đánh" chẳng phân vân
Tin các con chẳng dửng dưng nhìn rừng khô biển chết
Bao cái ác phương Bắc phương Tây đều cúi đầu trước con dân đất Việt
Nàng cứ yên lòng tin con cháu, nàng ơi

Ta cũng nghe các con lo âu: "Tổ Quốc nhìn từ biển"
Bất ổn mênh mang, không cửa đóng then cài
Ta sẽ về, không mang theo vạn phép thần thông
Mà mang triệu niềm tin: cháu con mình sinh từ trứng, lớn thành người...Tự trọng!

P/s: Cô Trịnh Thu Tuyết nguyên là giáo viên văn,
Trường THPT Chu Văn An, Hà Nội.
 
 NỖI OAN NÀNG MỴ CHÂU


Nguyễn Thanh Huyền

Đất nước mất rồi tội đổ xuống Mỵ Châu
Người con gái ngây thơ biết làm sao mưu sâu kế độc
Người con gái ngây thơ chỉ khát khao hạnh phúc
Chỉ muốn được yêu thương, gắn bó, sum vầy.

Nước không mất từ khi Triệu Đà xua quân sang đây
Mà mất lúc An Dương Vương nhờ nỏ thần thắng giặc
Chiến thắng lẫy lừng lại gieo mầm bất trắc
Khi vận nước treo vào cái lẫy nỏ vô tri.

Nước không mất vì nỏ thần Trọng Thủy mang đi
Mà vì An Dương Vương lơ là cảnh giác
Để giặc vào nhà tội ai to nhất?
Mỵ Châu lỡ sai lầm là bởi từ đâu?

Giặc đến sát chân thành còn chuốc rượu cùng nhau
Đất nước lâm nguy cùng con lên lưng ngựa
Khi giặc đuổi cùng đường không thể quay lại nữa.
Chém đầu con rồi biền biệt đáy biển sâu.

Có ai thấy oan không những giọt máu Mỵ Châu?
Ai ngờ ngợ vệt đường lông ngỗng rớt
Dấu chân ngựa bụi đường còn lấp hết
Mà gió cuộn khói bay lửa cháy ngập trời...

Mỵ Châu xưa đã bị chém đầu rồi
Tượng đá mang đớn đau ngàn năm chưa hết
Xin đừng thêm những Mỵ Châu chịu lời oan nghiệt
Vì gánh tội thay cha bên bờ biển mai này.

P/s: Tác giả Nguyễn Thanh Huyền còn có bút danh khác là Nguyễn Lam Điền, Thiền Nguyễn. Hiện nay, cô là giáo viên Ngữ văn, trường THPT Chuyên Nguyễn Trãi, tỉnh Hải Dương.

Đào Tiến Thi

RỒI HÃY MANG THEO
Hãy dành cho tôi
Một chỗ thật gần
Tôi đàn anh nghe
Một bài hát mới
Bài hát của tôi
Không có nhiều lời
Bài hát của tôi
Như vầng trăng mới

Hãy dành cho tôi
Một chỗ thật tình
Tôi kễ anh nghe
Đoạn đường đi tới
Đoạn đường phía trước
Khó khăn xuôi ngược
Đoạn đường phía sau
Là cuối đường hầm

Hãy ngồi lại nhau
Trong tình thân mới
Núi sông mặt trời
Giao mùa phơi phới
Hãy ngồi lại nhau
Ca cùng khúc hát
Hát cho cuộc đời
Nở chung nụ cười

Hãy dành cho nhau
Từng ánh mắt nồng
Trong vòng tay xinh
Muôn tình thân ái
Hãy dành cho nhau
Hãy dành cho nhau

Hãy dành cho tôi
Một thuở dại khờ
Vui đùa tung tăng
Trên giồng đất mới
Từng luống cây xanh
Hoa trái ngọt ngào
Và những đêm trăng
Thanh bình đem tới

Hãy dành cho tôi
Một chút nhiệt thành
Tôi cùng anh đi
Trên đường phố cũ
Đường phố xanh me
Tâm tình không dứt
Và gối tay nghe
Trong tuổi thì thầm

Hãy dành cho nhau
Đậm đà thương mến
Như thị xương da
Trong hình tượng mới
Hãy dành cho nhau
Như dành hôm trước
Và mãi hôm sau
Như mối tình đầu

Rồi hãy mang theo
Như gió qua lều
Như vầng trăng non
Vào từng kí ức
Rồi hãy mang theo
Rồi hãy mang theo...


NGHIÊU MINH
ĐƯỜNG VỀ HÂU GIANG


Từ Sài Gòn xuôi về miền Lục Tỉnh,
Vườn mênh mông hoa trái trĩu quằn cây.
Cô bán hàng rám nắng má hây hây,
Trên vai mỏng mâm dứa thơm Bến Lức.
Hành khách đông trưa hè càng oi bức,
Xe chạy đều, gió ào ạt tạt ngang.
Gói cốm chuồi trắng dẻo chợ Long An,
Thơm sầu riêng, béo dừa, dòn đậu phọng.
Đám mạ xanh rạp theo chiều gió lộng,
Bầy chuồn chuồn săn muỗi dọc bờ mương.
Xe tạm dừng nghỉ tạm bến Trung Lương,
Mận hồng đào, mía ghim cùng kẹo chuối…
Qua Sầm Giang lòng buồn thương tiếc nuối,
Chiến công xưa hiển hách dễ nào quên.
Cái Bè, Cai Lậy… chiến sử ghi tên,
Bao ân nghĩa dành cho người lính chiến.
Đồng Tháp Mười, rực khung trời kỷ niệm,
Quê ngoại nghèo, tang tóc bởi đao binh.
Mong người dân được nếp sống an bình,
Bã danh lợi vẫn không hề vướng bận.
Xe dừng lại chờ qua đò Mỹ Thuận,
Cam, mít, xoài, ổi xá lỵ chín cây.
Thịt nướng, tôm càng, cá chẻm, chim quay…
Vùng Châu Thổ, món ăn ngon thơm phức.
Bờ Cửu Long bông ô môi tím rực,
Dịu gió hiền, mát rượi nước phù sa.
Ghe thương hồ xuôi ngược sóng giang hà,
Rẽ sang phải, đường đi về Sa Đéc…

Ngày quang đãng hay bão bùng sấm sét,
Đêm trăng trong hay chiều tối mưa rơi.
Qua Vĩnh Long khách nhớ mận da người,
Nha Mân đó, nem chua còn hương vị!
Bạn tôi thất tình học làm thi sĩ,
Thơ khen Thiền Đức, thích chợ Trường An.
Đìa ấu xanh nằm dọc lộ Ba Càng,
Em Vĩnh Bình, học trường Tống Phước Hiệp.
Qua Cái Vồn, bắc Cần Thơ nối tiếp,
Tiếng động cơ dòn nổ ở phi trường.
Nhớ mãi những chiều đưa đón người thương,
Sau phi vụ, Đại Bàng về Trà Nóc.
Đoàn Thị Điểm, ôi thuở còn đi học,
Phan Thanh Giản trước lớp sóng phế hưng.
Vẫn hiên ngang như cây đứng giữa rừng,
Cho đất nước những thanh niên ưu tú.
Nhãn Bạc Liêu, cá duồng mùa nước lũ,
Gạo nàng hương phơi trắng chợ Sóc Trăng.
Tới Cà Mau rừng tràm đước bạc ngàn,
Dấu binh lửa vùng Vị Thanh, Cờ Đỏ…
Bến Năng Gù, đò đưa qua thôn nhỏ,
Dân trường trai không xem nặng lợi danh.
Trồng trọt, ruộng nương hướng đạo tâm lành,
Làng Hòa Hảo ngân vang hồi kinh kệ.
Vận nước nổi trôi, hồng trần dâu bể,
Sấm giảng truyền, Thánh Địa tiếng ngâm vang.
Lấy đức ở đời bể ải trầm luân,
Giáo lý “Tứ Ân” ấm lòng nhân thế.
Đây dòng An Giang, Thất Sơn ngạo nghễ,
Trái cây mười tám, một chục đủ đầu.
Nắng miền Nam hong mượt lãnh Tân Châu,
Bến Tre đó, nước dừa tươi mát lịm.
Mộc Hóa giặc cày, pháo bừa Chương Thiện,
Em Hà Tiên tóc chải lược đồi mồi.
Đến Hòn Chông nghe sóng vỗ chơi vơi,
Ra Hòn Trẹm nhớ bóng người tu nữ.
Cao Lãnh, Gò Công… chạnh lòng cô lữ,
Phiêu bạc chân trời, gan ruột héo hon.
Cố hương ơi, ta vẫn đợi mõi mòn,
Ngày trở lại để nguôi lòng thương nhớ.
Dư Thị Diễm Buồn




No comments: