Sunday, March 6, 2016

VƯỜN THƠ





THOẢNG CHÚT HƯƠNG XƯA
                                                                              
Ta về gió động cành lan
Như trong hư ảo dịu dàng tiếng mưa
Ta về thoảng chút hương xưa
Trong dư âm cũ còn thừa nhớ mong
Ta về ngắm lại dòng sông
Thuyền ơi còn cắm bên dòng tương tư?
Ta về khoảng cách xa mù
Đón trăng quê cũ tiếng thu ngập ngừng
Ta về lòng bỗng rưng rưng
Như trong sương khói chập chùng ý thơ
Ta về như thể trong mơ
Bóng ai, ai đó như chờ, như than.
Hai mươi năm có muộn màng?
Hai mươi năm đã lỡ làng duyên nhau
     
SƯƠNG MAI
 
WAFTING OLD PERFUME
Back I came. The wind moved the orchid lightly,
And the rain fell faintly as illusive as nightly.
I was back.  There wafted the perfume of old,
In that repercussion remained a longing to hold.
I came back, to check if that river did cause
Upon its stream of lovesickness any boat to pause.
Back to that dim distance, our old country found,
I welcomed the moon, the hesitant autumn sound.
Back,  and  my heart suddenly felt  tears flowing,
In the mist and smoke poetic inspiration showing.
I had come back as if in a dream hard to believe
With the image of someone still to wait, to grieve.
Two decades had since elapsed: late, this dove?
Alas! Twenty years long sufficed to ruin our love.
     
Translation by THANH-THANH
Vietnamese Choice Poems
 

LỜI THẦY NĂM XƯA
    
Con nhớ mãi ngày xưa con bé nhỏ
Bước đến trường chưa tròn tuổi đôi mươi
Khoanh tay nghe thầy giảng thật tuyệt vời
Từng lời dặn như khuôn vàng thước ngọc
Ánh mắt thầy nhìn con và đoán được
Một quê hương trong sâu thẳm trái tim
Thầy nhắc nhở... chúng ta người Việt Nam
Sống nơi đâu luôn nhớ về cội nguồn
Bài học làm người thầy đã dạy con
Con luôn nhớ dù cuộc đời sóng gió
Lời thầy văng vẳng bên tai nhắc nhở
Ôi... dịu ngọt làm sao con quên được
Con sẽ hứa và làm tròn nguyện ước
Xin học tiếp bài học còn dang dở
Lời giảng của thầy trên từng trang vở
Bài học của thầy đậm nét yêu thương.
    
                                             LOAN SÀI GÒN
 
       MY TEACHERS’ TEACHINGS
I always remember my former teachers’ lessons
Leaving in our juvenile mind deep impressions. Cross-armed we listened to their wonderful precept;
Each commandment was beau ideal for us to accept.
The teachers looked at us and could guess, smart,
Through our eyes a dear homeland in our inner heart.
They admonished us that we are of Viet descent:
Anywhere to live, always recall it, never to be bent.
Your lessons on human behavior you gave so clever,
Even in troubles I have kept in memory for ever.
Your succulent explanations in our ears still ring;
How sweet... how could I forget such well-spring.
I have promised that we will try to win the laurel
And continue to learn/acquire that unrealized moral.
My precious teachers’ teachings are all books above
And above all manifest such a sense of noble love.
Adaptation by THANH-THANH 
 
LỜI NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH
(Kính tặng Quý Anh Chị Em Thương Binh còn sống tại quê nhà, với trọn Tình Nghĩa mang Ơn).
Võ Đại Tôn.

Nửa đêm nghe tiếng súng
Vọng về từ cõi mê.
Một đời trai luôn giữ vẹn Tình Quê
Bao kỷ niệm sóng hồn dâng thổn thức.
Đêm chiến hào từng phiên gác trực
Cùng anh em đồng đội chung lòng.
Quên thân mình, bảo vệ núi sông
Hòa chung máu vào mạch sâu đất Mẹ.
Nơi hậu phương còn bóng tình son trẻ
Hay con thơ bập bẹ tiếng đòi cha.
Tạm gác sau lưng, tiến bước rừng xa
Ngăn chân địch, giữ sơn hà Tổ Quốc.
Trời U-Minh, Vũng Rô, Đầm Dơi, An Lộc,
Đèo Chu Prao, Bình Giả, Đồng Xoài.
Hạ Lào, Pleime, viết sử máu đời trai
Nay sót lại xác thân già không vẹn.
Sau cuộc chiến, Quê Hương đầy uất nghẹn
Trời hỏa châu soi rõ bóng tham tàn !
40 năm - đời vẫn mãi lầm than
Không tiếng súng, thêm muôn ngàn vết đạn.
Bắn thủng lưng dân nghèo, bao khổ nạn
Dân Tộc buồn, nghe tiếng khóc từng đêm.
Dù thân tàn nhưng còn Nghĩa anh-em
Không phế thải - giữ vàng son kỷ niệm.
Vì Danh Dự, vẫn còn đây Trách Nhiệm
Ngẩng cao đầu chung thủy với Quê Hương.
Đời Thương Binh, biết rõ lẽ Vô Thường
Nhưng hồn vẫn theo chân cùng Tổ Quốc.
Không van xin, dù tật nguyền "thua cuộc"
Vẫn nguyên tình vì đồng đội chi binh.
Một đời trai & đâu quản ngại hy sinh
Giờ bóng xế, không cúi đầu tủi nhục.
Dù bạo lực, cũng không hề tuân phục,
Sá gì đâu cơm áo thí ven đường.
Lòng vui nhận nếu chia sẻ Tình Thương
Cùng Thông Cảm, không phải ban từ thiện !
Đôi nạng gỗ, xe lăn, cùng chung tuyến
Giữ lòng son, mong Tổ Quốc hồi sinh.
Trong đêm tối lầm lủi bóng Thương Binh
Chờ ánh nắng bình minh rồi sẽ đến.
Thuyền Tự Do ngày mai về đậu bến
Cùng toàn dân vui Lẽ Sống Con Người !
Hãy lắng nghe, văng vẳng tiếng vang cười
Từ Thương Binh, dù xác thân tàn tật.
Mẹ Việt Nam ban tình thương hoa mật
Ôm đàn Con, chung sức dựng quê nhà.
Trời Nhân Bản trẩy hội tiếng đồng ca
Cùng sông núi choàng hoa lên nạng gỗ !.
Thời gian qua còn hằn sâu vết khổ
Nhưng cuối cùng thỏa nguyện với tình Quê
Đời Thương Binh : - Trung Nghĩa vẹn câu thề !.
Hải Ngoại - Đêm cuối năm 2015.


LỜI NGƯỜI VỢ THƯƠNG BINH VNCH(Kính tặng Quý Chị-Em một đời tận tụy thủy chung lo cho người chồng Thương Binh từ trận chiến trở về…)Võ Đại Tôn

Bao năm trời chiến chinh
Từng đêm nghe tiếng súng.
Lịm thảng thốt, em nguyện lời kinh tụng
Cầu xin anh được mọi an bình.
Ôm con vào lòng, không nghĩ lẽ Tử Sinh,
Luôn mong đợi phút anh về, chiến thắng.
Dòng lệ âm thầm giữa đời mưa nắng
Còn tình nhau, nuôi sống tâm hồn.
Rồi một chiều mưa, trong bóng xế hoàng hôn
Tin anh về, xác thân không toàn vẹn !.
Em nhìn anh, cố lau dòng lệ nghẹn,
Anh vẫn còn ! - Như thế đủ cho em.
Đồng đội bao người vào Quân Sử, không tên,
Anh còn sống - Đời cho em diễm phúc.
Hoàng Tử lòng em, dù máu loang quân phục,
Vẫn còn nguyên Tình đẹp thuở anh đi.
Con nhìn anh, đầu thơ dại nghĩ gì,
Như muốn hỏi : - "Ông nào đây, xa lạ !".
Em khẽ nói : - "Con hãy nhìn tượng đá
Dù rêu mờ, vẫn đẹp giữa trời xanh" !
Xác thân anh khơng còn được nguyên lành
Em vẫn sống cùng tim anh trọn kiếp.
40 năm - bao nhọc nhằn nối tiếp
Sá gì đâu ! - Ta mãi sống bên nhau.
Quê hương mình còn bao nỗi khổ đau
Ta cố sống - dù cháo rau từng bữa.
Dìu nhau đi, như ngày xưa đôi lứa
Dưới hàng me tan học, bước chân về.
Xin anh cười, em vẫn vẹn câu thề
Bờ hạnh phúc, thuyền em không tách bến.
Một ngày mai bình minh rồi sẽ đến
Quê Hương mình vui hát bản Tình Ca.
Em tưởng thấy nạng gỗ nở thành hoa
Anh chiến thắng, cùng Toàn Dân trẩy hội.
Em và con dìu anh chung bước vội
Trên đường Xuân Tổ Quốc đã hồi sinh.
Anh vẫn còn tình đồng đội bên mình
Và có cả em-con cùng chia sống.
Dù thân tàn, anh mãi là hoa mộng
Một đời em : - Xin hãnh diện về anh,
Người Thương Binh, chung máu tạo Công Thành !

Võ Đại Tôn

Chiều cuối năm 2015
Hải Ngoại.
__._,_.___

MÙA XUÂN TRONG TRÁI TIM LY HƯƠNG
Em bên đó có đón xuân không nhỉ
Ta bên này như thế kỷ buồn tênh
Lặng nghe gió tạt bên thềm
Âm vang như tiếng sóng đêm cợt đùa
Trời đất cũng khi mưa khi nắng
Dải ngân hà vẫn nặng sầu vương
Có ai chia nỗi đoạn trường
Mùa xuân của kẻ ly hương không nhà
Em còn hát khúc ca dạo trước
Ngày yên vui non nước thanh bình
Bỗng đâu chinh chiến điêu linh
Xua đi ánh nắng bình minh ngọt ngào
Anh từ đó tâm hồn chao đảo
Xa người yêu tâm não thê lương
Mặc cho bão táp phong sương
Tấm thân xin gửi trùng dương sóng giồi …

Nay thắm thoát bốn mươi năm lẻ
Ðếm thời gian quạnh quẻ trôi qua
Chữ tình theo gió phôi pha
Dẫu trong tâm vẫn thiết tha tình đầu
Thuở trời đất nhuộm màu luân lạc
Thuở gươm đao bạo ác nhiễu nhương
Anh đi tìm một con đường
Bao năm tóc đã pha sương mất rồi
Nhìn cây cỏ đâm chồi nẩy lộc
Biết mùa xuân dân tộc đã về
Xót xa một mối tình quê
Bốn mươi năm vẫn tư bề quạnh hiu !

nguyễn phan ngọc an - 2016
www.trangthongocan.blogspot.com



CÁNH ÉN MÙA XUÂN
(Thất ngôn độc vận)

Có con chim én về đâu đó
Gợi nhớ xuân nào nơi cố hương
Năm tháng bình yên trong dĩ vãng
Bâng khuâng nghe giọng hát lên đường

Những khúc bình ca từ cuối ngỏ
Ngọt ngào âm hưởng mẹ yêu thương
Sông núi bao mùa yên giấc ngủ
Chiến tranh ly loạn cõi vô thường

Giọt máu anh hùng cho vận nước
Chôn vùi xuân với tóc pha sương
Cánh én mang niềm vui trở dậy
Mùa xuân luân vũ khúc nghê thường

Đồng ruộng nào còn trơ gốc rạ
Đau lòng chim quốc khóc tha phương
Thầm hỏi đêm dài nào gắn bó
Trăm con nước đổ lệ sầu vương

Cố xứ người về, xuân vẫn đợi
Hành trang mờ cả dấu sa trường
Dẫu chẳng Kinh Kha soi dấu sử
Triệu, Trưng, Phù Đổng với Hùng Vương

Lung linh hạt cát trên sa mạc
Hay chiếc thuyền con giữa đại dương
Ngược thủy triều nước vồ sóng dập
Vẫn mơ màng hát khúc ly hương …

nguyễn phan ngọc an - 2016
www.trangthongocan.blogspot.com

 



Thơ và tà quyền Việt Cộng
Ngô Minh Hằng
Khi chỉ mặt tội đồ, Thơ lên tiếng
Tội bán quê hương, tội giết dân lành
Là Thơ đã cùng tà quyền tuyên chiến
Cùng tà quyền Thơ trực diện đấu tranh
*
Thơ biết đảng có xe tăng, đại pháo
Có súng của Nga có đạn của Tàu
Có bày công an bất lương tàn bạo
Có lũ côn đồ mặt ngựa đầu trâu
*
Thơ biết đảng có nhà tù, cũi sắt
Có quan thày là Tàu cộng, Liên xô
Và biết đảng, bọn gian hùng muôn mặt
Đầu đảng là tên quốc tặc họ Hồ
*
Thơ biết đảng nuôi cả bày công cụ
Để kinh tài và thọc gậy, đâm lưng
Đội lốt quốc gia, mặt người dạ thú
Đánh phá cá nhân, quậy nát cộng đồng !
*
Thơ biết đảng tung ra trò nghị quyết
Để mong người yêu nước nản, buông tay
Để khống chế và để mong tiêu diệt
Bất cứ ai đem tội đảng phơi bày!
*
Thơ biết đảng có tiền muôn, bạc tỉ
Có chức quyền nhưng chẳng có lòng dân
Thì dẫu đảng dựng bao trò ma mị
Đảng cũng tan vì đảng thế, ai cần!
*
Vũ khí của Thơ chỉ là ngòi bút
Ngòi bút đơn sơ, bé nhỏ, thật thà.
Nhưng dũng cảm đối đầu quân bán nước
Với quật cường bất khuất của Ông Cha
*
Và với đồng bào kiêu hùng nhịp bước
Đòi quyền người, đòi toàn vẹn núi sông
Thì dẫu đảng mấy hung tàn bạo ngược
Nhằm nhò gì, Thơ kể chúng như không!
*
Đã tranh đấu, Thơ ngán chi nghị quyết
Và chấp đảng Hồ phun bẩn, bôi dơ
Khi chỉ mặt bọn cộng thù qủy quyệt
Thơ đã tôn vinh tổ quốc, màu cờ...
*
Chỉ có bọn "cây người" và Việt cộng
Mới căm thù và oán ghét đấu tranh
Vì cộng bán quê, nuốt tươi nòi giống
Phá kỷ cương nên hận bậc trung thành
*
Chỉ có bọn "cây người" và Việt cộng
Mới độc tài, mong dập tắt nguồn thơ
Vì chúng sợ Thơ tưới mầm hy vọng
Phù Đổng vươn vai quang phục cõi bờ
Ngô Minh Hằng
***
=
 


 https://youtu.be/pRYreAZSBG0


THOÁNG MỘT GÓC CHIỀU

Lóang thoáng một góc chiều
Những dấu mòn chẳng nhớ
Người hồ tan bóng đợi
Tình trên cành quạnh hiu

Có ai còn trở lại
Tìm ký ức xanh rêu
Để viết tình ca mãi
Ý nghĩa gì buổi chiều?

Trăm con đường chìm ảo
Trời xanh đã nhạt màu
Con chim nằm trên cỏ
Phơi xác thời gian đau


Có tiếng cười trang sách
Tình yêu cùng hướng nhìn
Trang sách giờ khép lại
Tình ngỡ ngàng lặng thinh


Ngồi co một góc hờ
Tìm một phím đàn rơi
Bài tình ca thú thật
Hương lửa đã phai mờ

Thấp thoáng một bóng người
Đi về phía ước mơ
Một ước mơ đánh mất
Ở góc chiều mưa rơi!

NGHIÊU MINH
__._,_.___



No comments: