Sunday, September 27, 2015

VƯỜN THƠ



MẶC ĐỖ ĐỖ QUANG BÌNH 
VƯƠNG TÂN 

Sống chỉ thiếu một năm tròn thế kỷ
Viết rất nhiều nhưng chỉ còn lại mấy cái truyện ngắn
Lòng luôn tiếc nuối tác phẩm ưng ý
 Đứng ngồi không yên bị thiêu hủy
Sống  xa đất nước 40 năm khắc khoải
Phải làm một cái gì cho quê hương
Nhưng lực bất tòng tâm đành nhắm mắt xuôi tay
Vương tân




 
TÔI VỚI ANH;

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Tôi với anh sinh ra trên nước Việt
Anh miền Bắc có sông Đuống sông Hồng
Miền Nam tôi có chín nhánh Cửu Long
Nuôi ruộng lúa Tiền, Hậu Giang, Đồng Tháp...

;Vườn cây quằn trái thênh thang bát ngát
Cho dân Nam có cuộc sống ấm no
Khi chúng tôi trong lứa tuổi học trò
Chăm sách vở, kính thầy, yêu bè bạn...

Gặp người khốn khổ trong cơn hoạn nạn
Lễ phép đưa đường, giúp đỡ, viếng thăm...
Khi ốm đau mọi chữa trị, thuốc thang...
Chánh phủ cho, lo cả nhà dưỡng lão...

Hãng xưởng thị thành, nông thôn nếp, gạo...
 Trường dạy nghề đào tạo những sinh viên
Học kỹ thuật và đạo đức thánh hiền...
 Tương lai đẹp dựng, xây, bồi... đất nước

 Nền tảng đó có từ muôn thuở trước
Trên nước Việt Nam hùng vĩ gấm hoa...
Ai tội đồ, rước Cộng sản vào nhà?
Để Nam Bắc cắt chia... dòng Bến Hải!

Dân miền Nam sống hiền hòa nhân ái
 Luôn siêng năng trong tài trí, thiện tâm...
 Cùng quyết lòng xây dựng một miền Nam
 Chánh thể Cộng Hòa an cư, lạc nghiệp...

 Miền Bắc Cộng sản ác gian, oan nghiệt...
Bắt thiếu niên bỏ học, đào hầm chông...
Gieo mầm thù hận, oán... tận đáy lòng
Lẻn vào Nam gây “nồi da xáo thịt”

Say máu Cộng không kể già, trẻ nít...
Đại bác nả bừa tan tát giáo đường...
Bịnh nhân chết... bởi pháo kích nhà thương
 Giết học trò giờ chơi trường Cai Lậy...

Đất Thần Kinh đặt hầm chông, mìn, bẫy
Tết Mậu Thân tàn sát cả vạn người...
Những oan hồn biết đến thuở nào nguôi...
> Huế yêu ơi, Huế sầu thương chất ngất!

Tôi với anh sống trên cùng dãy đất
Chia cắt hai miền, Nam Việt sáng tươi
Nơi đất Bắc Cộng kềm kẹp tơi bời
Theo Tàu, Nga... toàn trái ngang, ác đức...

 Cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam thống nhứt
 Mấy mươi năm, dân tộc có được gì?
Chúng tôi, giờ anh làm kiếp chim di!
 Lãnh hải, lãnh thổ... Cộng đem chia bán

Rước Tàu phù vào tạo lập doanh bản...
Làm đường, xây nhà... chỉ để mị dân
Tốt làm chi đó cái bọn vô thần...
Chiếm nước ta... làm quận nhà chúng nó!

“Độc lập tự do” cũng câu nói đó!
 Ai mà tin! Anh bị gạt nửa đời...
 Nỗi xác xao cay đắng mãi không nguôi...
Hãy bỏ Cộng, cùng Quốc Gia dựng nước

 Quê hương sẽ thanh bình như thuở trước
Màu cờ vàng phấp phới rợp trời xanh
> Sao xả thân cho chế độ gian manh?
Tội gì anh, còn chần chờ chi nữa...

 Chạy thụt mạng qua được vùng đất hứa...
Hãy cùng chúng tôi dưới bóng cờ vàng
 Ta trở về giải phóng cứu Việt Nam
 Nếu tim anh còn quê hương, dân tộc

Anh đã biết dân bị Tàu đầu độc
Ác, gian, bán trôn, cướp giựt, lao nô...
Từ Bắc vào Nam nếp sống xô bồ...
Cai trị dốt, tham... thương dân chẳng có!

Không nhận Quốc Kỳ Vàng Ba Sọc Đỏ?
Là anh không cùng Chánh Nghĩa Quốc Gia
Là vĩnh viển anh không phải bạn ta!
Dù tôi anh cùng giống dòng Hồng Lạc!

 DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Email: dtdbuon@hotmail.com
ĐT: (530)822 5622 



 RỪNG THU XƯA VẪN NHỚ

Khi tôi về, rừng thu xưa chưa rụng lá
Vàng thu treo trong nắng buổi về chiều
Vùng kỷ niệm một thời ôm ước vọng
Ðọng trong hồn nỗi hoang vắng tịch liêu

Người đi thuở ấy trong giông bão
Không nói mà sao nhớ thiết tha
Chưa dám cầm tay rưng nước mắt
Ngày vui tao ngộ phải chia xa

Sóng tình chưa gợn trong dòng mực
Nét bút chưa quen để tỏ nhiều
Thoảng nhẹ hương thơm hoa nhớ bướm
Bâng khuâng vừa gợn chút tin yêu

Người đi biền biệt không quay lại
Hằn dấu tim đau những sớm chiều
Từ ấy hồn thu thêm nặng trĩu
Rừng thu in dấu những đìu hiu

Tôi về đánh thức mùa thu cũ
Gởi gió rừng xưa tuổi xế chiều
Chiếc bóng đơn côi ôm kỷ niệm
Người ơi … hoa vẫn mãi cô liêu …

nguyễn phan ngọc an - 2015
\




NHÌN LẠI TRƯỜNG XƯA

Thấy lạ xa…ồ… đây là góc phố !
Chợt biết mình…Từ Thức năm xưa
Trường học… còn…một bức tường sắp đổ
Rũ đầu im…khóc lặng mấy gốc dừa.

Thầy, bạn, gái, trai, bảng xanh, phấn trắng
tập vở, mực xanh, chép, học hán văn
bán tự vi sư… làm sao quên lãng
Ghi khắc trăm năm , ghi khắc ngàn năm

Thủa ấy học trò, đẹp thay dĩ vãng !
Vẫn bóng hình xưa chung thủy trở về
Áo trắng dài bay những chiều lãng đãng
Để hồn bùi ngùi chết thưở đam mê



Rũ bụi thời gian tìm hương tàn đó
Đập kính hồn cho tan biển nát trời
Đâu Người, đâu Đời Nha Trang ngày nọ ?
Thương nhớ vô cùng, ơi thương nhớ ơi !

TỪ VŨ



MUSING ON THE OLD SCHOOL

How strange, oh, this is the street corner perhaps!
I suddenly realize I have just got back from Elysium:
The school... only a remaining wall... going to collapse,
Some coconut trees droop as if to cry, dull and dumb.


Teachers, friends, girls, boys, black board, white chalk,
Copybooks, blue ink, writing/learning Classic Chinese.
Teaching even half a word is a teacher, how to balk?
I would keep in mind my whole life, the sense to seize.

They were so beautiful those school days, that dear past!
The old beloved images faithfully return, each cheers.
White long split dresses waving in the evening vast,
To make my sensitive soul sad to the verge of tears.



Clear the time dust to retrieve of yore the fragrance!
Break up the mind mirror to smash sky, shatter sea!
Where are old days' Nha Trang people, life, pleasance?
How morosely I miss you, sempiternal souvenirs in me!

Translation by THANH-THANH

__._,_.___

Posted by: Nhuan Xuan Le

Reply via web post Reply to sender Reply to group Start a New Topic Messages in this topic (1)
Chính Nghĩa tự có tính thuyết phục - Nhân Nghĩa tự có tính cảm hóa

http://www.chinhnghia.com
http://www.kimau.com
http://www.tinhhoa.org
http://chinhnghiaviet.informe.com/forum/


No comments: