Tuesday, April 21, 2015

TRUYỆN HÀI PHẠM DUY TỐN


TRUYỆN VUI CƯỜI
PHẠM DUY TỐN

Anh lính ngớ ngẩn

Xưa có một ông Quan đi làm ở huyện sở; có cái lông voi vẫn để xỉa răng, bỏ quên ở nhà. Mới gọi một thằng lính, bảo nó rằng :
– Mày về bẩm với bà đưa cho tao cái lông voi.
Anh lính ngớ ngẩn, đi đường quên mất, không nhớ là lông gì, chỉ nhớ “lông” mà thôi. Về đến nhà, bẩm bà xin bà một cái lông cho Quan. Bà ngẩn ra, không hiểu làm sao ông lại cho nó về lấy một cái lông ! Hay là ông nhớ, mà muốn có một cái của mình để cho đỡ nhớ chăng ? Thôi, dễ thường phải thế đấy ! Vội vàng vào trong buồng, luồn tay nhổ một cái, gói vào mảnh giấy, đưa cho thằng lính mà dặn nó rằng :
– Mầy phải giữ cho cẩn thận, đừng có giở ra xem mà bay mất thì mày chết.
Thằng lính vâng, rồi đi.
Nhưng mà ban nãy nó quên, chỉ nhớ ông dặn về lấy cái lông, cho nên bây giờ nó tò mò, muốn biết rõ là lông gì. Đi đến bờ sông, nó mới giở ra xem. Chẳng may gió thổi sợi lông bay mất. Nó sợ quá.
Song nó đã biết đó là lông gì rồi, cho nên vội vàng chạy về nhà, nói chuyện đầu đuôi với mẹ, và xin mẹ một cái lông khác để thế vào, không có thì Quan đánh chết. Mẹ thương con, bèn nhổ cho con một cái, gói vào giấy cẩn thận, rồi đưa cho con mang đi.
Thằng lính đem về trình Quan.
Quan giở ra, trông thấy; giận lắm, quát lên rằng :
– Lông gì thế này ?
– Dạ,… bẩm… lông… lông…
– Lông ! lông ! lông l.. … mẹ mày đây à!
Thằng lính về nói với mẹ nó:
– Quan huyện ta tinh ý lắm. Quan nhìn thấy là biết ngay lông của mẹ.

Anh chàng lẩn thẩn
Ngày xưa có một anh tính khí lẩn thẩn: hễ vợ đi đâu, cũng đi theo đấy; vợ ngồi đâu cũng ngồi ngay bên cạnh, để giữ gìn cái của vợ, kẻo sợ nó đánh rơi mất.
Người vợ bảo làm sao cũng chẳng nghe, cứ quấn quít, không chịu rời nó ra một bước nào.
Vợ tức mình quá, một hôm, mới nhặt một cái mảnh sành, giắt sẵn vào lưng, rồi ra đi chợ. Anh chồng lẽo đẽo theo sau.
Ði đến một cái ao, nó quay lại bảo cu cậu về đi, không về thì nó vất cái ấy xuống ao cho rồi. Cu cậu không về. Nó mới cầm miếng mảnh sành, ném đánh “bõm” một cái xuống ao, mà nói giỗi rằng:
– Bảo mãi cũng chẳng nghe thì để làm gì mà không vất đi cho rảnh
 Nói rồi, ngoay ngoảy đi.
Anh nọ tưởng vợ ném cái ấy xuống ao thật, vội vàng chạy về nhà lấy cái gầu đến tát nước. Tát cạn ao rồi, xắn quần, lội xuống ao mị tìm. Tôm cá nhảy chung quanh bên mình vô số, cũng chẳng bắt, cứ hì hục mò tìm cái kia; mãi cũng không thấy.
Có một chị đi đến đấy, thấy thế hỏi rằng:
– Bác tìm gì vậy? Sao cá nhiều thế kia, mà không bắt?
– Tôi tìm cái này. Chẳng thiết gì cá!
– Thế thì bác cho tôi xuống bắt ít cá vậy, chẳng có hoài của.
– Ừ, cá đấy, tha hồ xuống mà bắt. Nhưng mà hễ có tìm thấy cái gì, thì phải trả tôi.
Chị nọ cũng chẳng biết là cái gì; chỉ muốn bắt mấy con cá, cho nên cứ ừ liều. Rồi vén váy, lội xuống ao, bắt cá. Ai ngờ chị ta cúi chổng mông, để hở cái gì ra! Anh kia trông thấy, vội vàng chạy lại, nắm lấy cái ấy, mà kêu lên rằng:
– A! a! a! đây rồi! Của tôi đây rồi! Gớm! Mầy để tao tìm mãi từ sớm đến giờ!
Nói rồi, lại trách chị kia rằng:
– Sao chị tệ thế? Chị bắt được, mà chị lại không trả cho tôi?
Chị nọ kêu giãy nãy:
– Buông ra! Ô hay chửa kìa!
Anh ta không buông, cữ giữ chặt lấy.
Chị cãi của chị, anh cãi của anh; đương lôi thôi thì người vợ vừa về đến đấy, thấy thế, vội vàng tốc váy lên, bảo chồng rằng:
– Của nhà ta đây kia mà! Ơ nhầm! Buông bác ấy ra chứ!
Anh nọ trông lên, thấy rõ của mình đâu vẫn ở đấy, mới buông chị kia ra, mà nhăn nhở nói rằng:
– Ô hay! Của bác ấy cũng như cái của ta nhỉ?

Phạm Duy Tốn
Trích trong tập truyện BẨM QUAN LỚN, NGÀI MINH LẮM !

No comments: