Wednesday, March 11, 2015

VƯỜN THƠ

 
NẾU
Nếu em là tuyết trắng
Anh xin làm mùa đông
Ủ nhau trong giá lạnh
Giữa đất trời mênh mông...
Nếu em là đồng cỏ
Anh xin làm dòng sông
Tưới nước lên đồng cỏ
Những ngày hè nắng hong...
Nếu em là dòng suối
Ban nước ngọt đời anh
Yêu em, yêu đắm đuối
Dời dâu bể cũng đành...
Nếu em là đường sắt
Anh xin làm tàu đêm
Phá canh trường vắng lặng
Trên đường dài triền miên...
Nếu răng em lược ngà
Anh dừng bước phong ba
Nhờ lược em chải tóc
Sáng sớm đến chiều tà...
Nếu môi em trái đắng
Anh nguyện hứng giọt cay
Nếu em là rượu nồng
Anh sẽ uống thật say...
Yêu em, yêu mãi mãi
Không bao giờ tàn phai
Ở kiếp sống hôm nay
Và nghìn kiếp về sau...
Tình yêu dù đắng cay
Nhưng hương vị ngất ngây
Càng nếm càng thêm say
Quên thời gian tháng ngày...
Nếu em là chiếc cầu
Nối liền sông Nam Bắc
Anh là người thứ nhất
Đặt chân lên chiếc cầu...
Nếu em là cơn gió
Anh xin làm làn mây
Cùng chim trời bay lượn
Qua đồi núi rừng cây...
Nếu em là trang giấy
Anh xin làm bài thơ
Tô thắm cho tình ta
Cho đời thêm mộng mơ...
Nếu em là kiếp sống
Anh xin lùi thời gian
Cho thương yêu vĩnh viễn
Cùng với gió mây ngàn...
Nếu em cánh én mỏng
Cho nghiêng xuống đời anh
Cho lòng anh xao động
Dịu nỗi sầu lưu vong...
Nêu em là chim biển
Anh sẽ là đại dương
Nếu em là dòng nước
Anh sẽ là biển cả
Là sông, là hồ,
là suối, là giọt sương...
    
TRỌNG LỄ
I F
    
If you were white snow,
I would beg to be wintertime
in the immense universe
to warm each other in the cold clime.
If you were a meadow,
I would become a sweet stream
to water the prairie
against each summer sunbeam.
If you were a brook
that provides me with fresh source,
I would love you passionately
through all vicissitudes' course.
If you were the railroad,
I would be the night train
on the long infinite path
to pierce the silent night domain.
If your teeth were an ivory comb,
I would stop my last venturous stride
to have you do my hair
from morning until eventide.
If your lips were a bitter fruit,
I would volunteer to taste the tart.
If you were the warm wine,
I would drink it with my whole heart.
I love you the eternal love
never ever to degenerate
during this subsistence on earth
and thousand future lives of my fate.
Love although vinegary
has its excited flavor's prime:
More to taste, more to get infatuated
until total oblivion of time.
If you were the bridge
to tie the North to the South section,
I would be the first traveler
to put my feet on that connection.
I you were the wind,
I would make myself a cloud
to fly with the wild birds
over mountains and forests so proud.
If you were a blank page,
I would write a poetic theme
to deepen our love
and enrich our existence as a dream.
If you were life itself,
I would get times backwards revolve
to render our love everlasting
in the vast universe to dissolve.
If you were the slight swallow wing
that slants on my days its flight,
It would move my heart
to lighten my nostalgic plight.
If you were a seagull,
I would be the big blue.
If you were the stream,
I would be the great oceanic hue,
the river, the lake,
the brook, the drop of dew...
    
Translation by THANH-THANH
Đọc đối-chiếu Bài Thơ NẾU của Trọng Lễ
 thơ dư thị diễm buồn

Giữa tháng Chạp, em lẩy lá mai
Đàn én lưng trời tíu tít bay
Lá rơi tua tủa như đàn bướm
Vườn động nên ngàn bươm bướm bay

Nhánh trụi lá
Cây trơ cành
Đầu mùa xuân
Hoa mai nở
Cả khu vườn thanh thoát màu vàng anh

Gió mang mác
Sương long lanh
Bầu trời xanh
Xuân phơi phới
Nắng lấp lánh suối nước uốn quanh

Thương chàng lính chiến chốn xa xăm
Tết nầy chắc hẳn chẳng về thăm

Vọng gác đêm xuân ngoài biên trấn

Đồn vắng, Ba Mươi thiếu chị hằng

Hương xuân đào, cúc… thọảng bâng khuâng
Ánh hỏa châu rơi, vọng gác gần
Tiếng súng đì đùng thay tiếng pháo
“Kẻng” thay phiên gác, lính chờ xuân…

Chợ hoa em bán ngày cuối năm
Dập dìu người đến thưởng hoa xuân
Em giữa ngàn hoa khoe sắc thắm…
Không thắm bằng em thoáng thẹn thùng!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

 


NGUYỄN KHÔI  - THƠ SƠN CƯỚC
                -----------
Lời dẫn : NK sinh ở Yên Bái(1938) , lớn lên ở Thái Nguyên, làn việc ở Sơn La 21 năm, 1984 về Hà Nội giúp việc Hội Đồng Dân Tộc...nên có điều kiện  cảm nghĩ  nhiều về vùng Dân tộc- miền núi.
     *1-  VỚI SA PA
Đã thầm hẹn lên Sa Pa nghỉ mát
Ra "Cầu Mây" cùng đứng tựa rung rinh
Thỏa mắt ngắm Phăng Xi Păng bát ngát
Trời thần tiên riêng của chúng mình.
    Sa Pa mộng đẹp hơn cả mộng
    Sa Pa mơ hơn cả giấc mơ
    Mây thì cứ vẩn vơ phiêu lãng
    Cõi diệu huyền thực thực hư hư.
Ừ dạo cảnh một mình đơn lẻ quá
Chơi "chợ tình" ai đó kéo cùng co
Cứ như thể buổi đầu "cho" mắc cỡ
Ở dưới kia Cốc Lếu đợi mong chờ.
    Sa Pa đấy thả hồn thơ bay bổng
    Cứ như là hẹn đến để mà yêu
    Một chén rượu uống trong chiều lạnh cóng
    Một nụ hôn sương khói ở bên đèo.
            Mùng 1 tháng 8 Bính Tý.
                        *
*2-       NGƯỜI H'MÔNG (1)
Như con Ngựa phi trên đỉnh núi
Chân người H'mông không biết mỏi bao giờ
Như con Gấu ở đầu ngọn suối
Nhà người H'mông ở giữa sương mù
Như Mặt Trời cất trong hang tối
Đời người H'mông xưa bếp lửa âm u...
  Đã đi cày phải cày lật đất
  Đã đi săn phải bắn được Nai
  Đã đi chợ phải ăn "thắng cố"
  Đã yêu ai phải "cướp" được ai
  Đã đi học phải hay con chữ
  Đi đó đây
  kể cả nước ngoài.
  Cãi "lý" với người H'mông phải mệt
  Một ông Đồ Nghệ hóa thành hai.
Người H'mông mình hiên ngang lắm chứ
Vai đeo "lù cở"
tay súng dài...
Đã trèo dốc
"đá tai mèo" phải vỡ
Đã xay Ngô thành bột mới thôi
Tay kéo bễ khoan nòng súng thép
Rèn lưỡi gươm chẳng sợ cường quyền
Với đồng tộc bà con thân thiết
Người H'mông ta khẳng khái dịu hiền.
  Cắt khúc Nứa cất thành tiếng Sáo
  Chúm làn môi thành một tiếng đàn
  Đưa ánh mắt dang vòng tay thành múa
  Chắp những đoạn Tre thổi rộn rã tiếng Khèn...
Người H'mông mình bỏ cây Thuốc Phiện
Tìm cái cây đổi mới cuộc đời
đuổi ma đói, xây Mường bản mới
Vườn cây xanh điện sáng ngang trời.
   Ôi, Mương bản quê hương Mèo Vạc
   Từ Bắc Hà đi tới Quế Phong
   Ở đâu xanh cánh rừng mới mọc
   Ngựa hí vào Mường bản người H'mông.
                       -------
(1) Ngườì H'mông = người Mèo, một tộc người vô Tổ Quốc ( như người Di Gan bên Châu Âu, người Kurd ở Trung Đông luôn bị xua đuổi, đàn áp, chèn ép...?) sống rải rác ở Trung Quốc, Việt Nam. Lào, Thái Lan, Myanma.  - Sơn La 1993
                                  *
*3-   TRƯA MƯỜNG ẢNG
Trưa Mường Ảng cam vàng và lúa chín
Về Sơn La còn ghé viếng bạn xưa
Nắng như cả khoảng trời tây đổ xuống
Một màu vàng no ấm ngập trời trưa.
  Ai đó hát ngất ngư Phố Bản
  Lũ nghé tơ nhảy giỡn rộn bờ khe
  Ngọn gió quẩn thổi tung viền váy đỏ
  Làm ngả nghiêng lơi lả cánh rừng tre.
Suối như nghỉ, chỉ tiếng gà tao tác
Ai đó ra bến tắm thả Hạc vàng
Thả cả tiếng "đàn môi" sang xứ khác
Trời Điện Biên mấy trắng lang thang...
   Chẳng ai nói...nghe thầm thì từ đất
   Tình thoảng qua chất ngất tựa Pha Đin
    Trưa Mường Ảng hồn nhiên và hoang ngát
    Một tiếng lòng thao thiết phải không em ?
                 Lai Châu 3-11-2000
                              *
*4-           GỬI  YÊN  BÁI
      Tặng : Nhà văn Thế Phong  (1)
Nơi mẹ sinh tôi đầu nguồn nước lũ
Đi biệt tăm chẳng có ngày về...
                     *
Ơi Yên Bái, người đi không ngoái lại
bỏ lại vầng trăng, câu hát lưng đèo
Về Hà Nội giữa dòng đời ngang trái
đi tìm hoài một dáng thương yêu.
   Đâu hương Quế, hương Hồi chiều xanh ngát ?
   Giữa phố phường chật chội sặc hơi Tiền
   Giữa chen chúc  lòng ngắc ngư câu hát
   Thèm một khoảng rừng ở góc Công viên.
Ta là người điên - kẻ quên quá  khứ
Trong cơn mê lảnh một tiếng còi Tàu
cứ ngỡ đêm rừng qua ga Phú Thọ
Lứa lập lòe ai đợi bến Âu Lâu ?
   Nơi sông Thao đổ vào đầu Phố
   Cây Đa mé chợ : nơi "đoạn đầu đài" (2)
   Phố là Phố của người đi chẳng nhớ
   Tiếng súng đùng đoàng chạng vạng hôm mai (3)
Ai đi xa có ngày về Yên Bái
Tôi đi xa là trốn biệt nơi này
Là kẻ phụ tình, đứa quên xứ sở
Để cõi lòng rỉ máu, buốt đôi tay.
----
(1) Nhà văn Thế Phong (1932) quê Yên Bái cùng sinh ra ở nhà thương phố Yên Thái - Thị xã Yên Bái, trước NK 6 năm đều là những kẻ bỏ đi biệt xứ.
(2) nơi xử tử Nguyễn Thái Học & các chiến sĩ VNQDĐ 1930.
(3) Yên Bái là nơi quyết chiến khốc liệt giữa Việt Minh & Quốc Dân Đảng năm 1946.
                      *
*5-    VẲNG TIẾNG ĐÀN BẦU
      "Chữ nghèo chẳng dễ hiểu đâu
      Xa sâu như tiếng đàn Bầu trong đêm"
                  -thơ Lý Phương Liên
  Đàn Bầu vẳng tiếng phiêu diêu
Một dây tưng tửng bao nhiêu là tình
  Mình nghe mình thấu đời mình
Cái duyên quê kiểng tình tinh phận nghèo.
  - Ai không có lúc bị nghèo ?
"Ăn chia tem phiếu" (1) đối meo một thời
  Lương còm, xài "Lý tưởng" thôi
Tương lai xa tít chân trời Liên Xô (3)
  Giao thừa thưởng thức "tiếng thơ" (4)
Đàn Bàu thánh thót lửng lơ bổng trầm
  Nhớ quê, chẳng thể về thăm
Kiến bò bụng lép...âm thầm thương ai
  Đường đi bom đạn dặm dài
Những mong đỡ khổ : ngày mai Hòa Bình .
  - Bây giờ sống đã vung vinh
"Thị trường" rộng mở...đâu mình với ta ?
  Nhà giầu thả sức xa hoa
Dân nghèo nheo nhóc...nhẩn nha tối ngày.
  Bây giờ tay chẳng bắt tay
Mặt vênh Phố thị, Ngâu vầy dáng quê.
   -Đàn Bầu ai gảy ai nghe
Gió lùa nhà trống...tái tê tiếng đàn.
----
(1) Thời bao cấp Xã Hội Chủ Nghĩa  (xếp hàng cả ngày)
(2) Liên Xô - CCCP (cho các cháu phá, đã có Liên Xô chịu)
(3)Nghe thơ chúc tết ...
     Quê, mùa đông bão giá & lạm phát 2011
               NGUYỄN KHÔI
                Nhà văn Hà Nội
Quê : Đình Bảng, Từ Sơn, Bắc Ninh
Nr : 259/39 phố Vọng, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội

 

No comments: