Thursday, December 25, 2014

VĂN HÓA, XÃ HỘI VIỆT NAM


Sinh viên kiếm cơm mùa Giáng Sinh

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2014-12-24
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Noel 2010 tại thương xá Tax - giờ chỉ còn trong ký ức
Noel 2010 tại thương xá Tax - giờ chỉ còn trong ký ức
RFA

Sài Gòn mùa Đông, không còn cái lạnh đầy thi vị và lãng mạn của
một hòn ngọc Viễn Đông xưa, một Sài Gòn mùa Đông ngập phố ngập phường, người Sài Gòn tập sống chung với lũ lụt, gián, chuột cống và cá rô phi… Một Sài Gòn xưa phai dấu, một Sài Gòn khác đang hiện hồn, nhảy ốp đồng giữa thành phố ba trăm năm tuổi này. Giáng Sinh Sài Gòn cũng không còn thi vị như xưa, đây là mùa kiếm cơm của những sinh viên nghèo, những sinh viên xa nhà, thậm chí cũng là mùa kiếm cơm của nhiều sinh viên không nghèo về vật chất nhưng lại thích kiếm tiền bằng cách cho mướn thân. Đương nhiên, chữ thuê mướn thời bây giờ ở Sài Gòn cũng đổi màu.

Sinh viên nghèo kiếm cơm mùa Giáng Sinh
Một sinh viên tên Nguyệt, đang học năm thứ ba ở trường đại học khoa học xã hội và nhân văn Sài Gòn tại 12 – Đình Tiên Hoàng, chia sẻ: “Đa số mấy người họ cần tiền thì phải tranh thủ những ngày lễ Tết, những ngày người ta nghỉ thì họ lo họ làm để kiếm thêm tiền. Bởi vì những ngày Tết thì người ta trả lương hậu hĩnh hơn và công việc cũng nhiều hơn. Đa phần sinh viên ở quê thì chịu khó làm để gửi một phần về quê, hoặc là trang trải một phần cho mình. Nhưng thường thì chỉ bám trụ được tới ngày Mồng Một Tết. Có một số nơi thì họ ở lại bán hết Tết luôn, tại vì ngày xưa kinh tế còn tốt thì bà con còn nghỉ sớm ăn Tết rồi mở cửa muộn, nhưng giờ họ cả năm đã ế rồi nên họ bán qua Tết, không nghỉ luôn!”
Theo Nguyệt, kể từ đầu tháng 12 dương lịch, sinh viên các trường đại học ở Sài Gòn bắt đầu tìm việc làm, đặc biệt là sinh viên xa nhà thường tìm việc ráo riết trong dịp này để làm kiếm tiền mua vé xe về Tết. Hơn nữa, phần đông sinh viên Sài Gòn gốc miền Trung làm thêm tất bật bởi sau mùa mua gió, kinh tế gia đình của họ gặp nhiều khó khăn, khoản viện trợ từ cha mẹ cũng eo hẹp đi phần nào. Chính vì vậy, họ phải tăng công suất làm việc.
Có nhiều bạn sinh viên làm thêm đến ba bốn việc trong một ngày và bỏ lớp trong suốt thời gian từ đầu tháng 12 cho đến lúc thi học kì, mọi mối liên hệ với nhà trường chỉ thông qua lịch học, thông báo và những bài vở của bạn bè được photocopy lại. Thường thì họ chọn lịch làm việc theo kiểu từ 5h sáng bắt đầu đi dọn dẹp, bày biện bàn ghế quán cà phê, phụ pha chế và phục vụ khách cho đến 9h sáng thì tiếp tục đến quán cơm để dọn dẹp, lau chùi chén bát, sau đó ăn qua quýt một dĩa cơm và chuẩn bị bưng cơm phục vụ khách đến ăn trưa. Buổi chiều lại sang quán nhậu để làm việc tiếp cho đến 10h đêm, thậm chí có khi làm đến 12h đêm cho đến lúc khách ra về.
Thường thì những ngày cuối tuần, các sinh viên này lại tiếp tục đi làm cho các nhóm nấu ăn phục vụ đám cưới trong thành phố. Với công việc bắt đầu từ 12h trưa, làm cho đến 10h, có khi 12h đêm, họ được trả công mỗi người từ bảy chục ngàn đồng đến 100 ngàn đồng. Đó là mức giá chung của các nhóm tiệc cưới trả cho sinh viên. Công việc của họ ở đây chủ yếu là bưng bê, khuân vác các nồi nước lẩu, bình gas, bếp gas, sắp xếp bàn ghế, lau chùi chén bát, dĩa, ly và khi khách đến thì bưng bê thức ăn, gắp đá bỏ cho khách. Tiệc tan thì các sinh viên lại lau dọn vệ sinh khu tiệc cưới, sau đó lại khuân vác mọi thứ ban đầu trở về chỗ cũ.

Với lịch làm việc chật cứng và công suất làm việc cao, có nhiều sinh viên xuống ký, mất sức phải nhập viện, đó là chuyện rất bình thường của sinh viên Sài Gòn xa nhà và đặc biệt trong mùa Giáng Sinh này, nhiều bạn sinh viên nữ không lựa chọn công việc nặng nhọc giống như sinh viên nam, họ đã tham gia dịch vụ cho thuê mướn bản thân. Có rất nhiều người chọn loại dịch vụ này.

Cho thuê mướn bản thân, khỏe và có nhiều tiền
Đó là lời nhận xét của một sinh viên tên Hương, đang học năm thứ hai trường đại học luật Sài Gòn. Hương cho biết thêm: “Nói chung là có nhiều kiểu cho thuê, như đi chơi cho vui hoặc đi chơi với bạn bè, nói chung là muôn kiểu trá hình nên cũng khó nói lắm. Chẳng hạn là có hai ba ông sếp thuê bốn đến năm người rồi cùng đi chơi cho vui!”

Theo Hương, dịch vụ cho thuê bản thân trong giới sinh viên hiện nay đang nở rộ trên đất Sài Gòn, nhất là trong dịp Giáng Sinh này và sẽ kéo dài cho đến hết Tết âm lịch. Hình thức cho thuê bản thân cũng như phương cách cho thuê rất đa dạng, phức tạp. Thường thì giới sinh viên nữ cho thuê nhiều nhất, cũng có vài sinh viên nam điển trai tham gia loại dịch vụ này. Nếu đối tượng cho thuê của sinh viên nữ là một số người nhà giàu, giới có tiền, thậm chí nhà doanh nghiệp nước ngoài đang sống xa nhà thì đối tượng thuê của sinh viên nam thường là những bà nhà giàu chết chồng, li dị chồng hoặc cô đơn triền miên, sống đến năm mươi, sáu mươi tuổi rồi vẫn chưa kiếm được chồng mặc dù tiền bạc rủng rĩnh túi.

Và loại hình cho thuê bản thân cũng lắm điều phức tạp, nhiều cô gái làng chơi cũng trá hình sinh viên, lên các trang mạng rao cho thuê bản thân. Đương nhiên là nhóm trá hình sinh viên này ít khi nào được thuê bởi giới có tiền đánh mùi rất nhanh về đối tượng họ sắp thuê. Chính vì vậy, các cô làng chơi trá hình chỉ được các cậu ấm tập tọ ăn chơi, thuê đi du lịch để du hí với nhau trong vài ngày với mức chi phí từ 3 triệu đồng đến 5 triệu đồng trên một tuần có bao ăn ở.
Trong khi đó, những sinh viên có nhan sắc và một số cô chiêu chấp nhận cho thuê bản thân với giá tiền cao ngất ngưởng, chỉ riêng một đêm Giáng Sinh, người thuê phải trả cô gái mình thuê từ 5 triệu đồng đến bảy triệu đồng chỉ đển nắm tay đi chơi, tặng quà Giáng Sinh và có thể đi xem phim, sau đó đưa về khách sạn.
Nhưng cũng theo Hương, cái giá phải trả cho việc để người khác thuê bản thân cũng không phải nhỏ, vì không hiếm trường hợp khách yêu cầu phải đi khách sạn với họ và đặt điều kiện nếu không đi thì chỉ nhận một nửa số tiền đã thỏa thuận. Vì muốn cho thuê bản thân để kiếm nhiều tiền và không phải chung chi cho ai nên đa phần các nữ sinh viên chấp nhận điều kiện thứ hai của khách để kiếm đủ số tiền đã thỏa thuận và nhận thêm tiền bồi dưỡng.

Ngược lại, nếu chấp nhận nộp thuế cho những đường dây cho thuê bản thân có tổ chức hẳn hoi thì không bị khách quấy rối nhưng mức thuế đóng cho chủ quản đường dây này có khi cao trên 50% số tiền kiếm được từ khách. Chính vì vậy, có đường dây cũng mất tiền mà không có đường dây nhưng xui xẻo cũng mất tiền, chỉ có một cách là mất phẩm hạnh thì tiền còn nguyên trong túi.
Mùa Giáng Sinh lại về trên đất miền Nam, chắc Chúa sẽ buồn lắm khi nhìn các con của Ngài càng lúc càng thay đổi theo chiều hướng thực dụng và lạnh lùng với đồng loại, vạn vật!
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.
 

 Nạn trộm cắp bùng phát ở miền Trung
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2014-12-26
Chìa khóa vạn năng vẫn là công cụ kinh điển của kẻ trộm
Chìa khóa vạn năng vẫn là công cụ kinh điển của kẻ trộm
RFA
Miền Trung, miền của mưa chang và nắng cháy, bão lụt, thiên tai hoành hành, con người phải đối diện với bốn bề khó khăn, nghèo khổ, thiên nhiên đang dần kiệt quệ vì nạn khai thác bừa bãi… Gần đây, nạn trộm cắp bộc phát, từ việc trộm cướp chó cho đến nạn trộm vào nhà giữa ban ngày khoắn sạch đồ đạt, nhiều gia đình trắng tay giữa mùa mưa lụt, một cái Tết ảm đạm đang chờ họ, có thể nói đây là tình trạng vô cùng xấu đối với miền Trung nghèo khổ vốn chất phác, mộc mạc và thật thà!


Nạn đập chó tăng mạnh
Một người  tên Nghĩa, ở Đông Hà, Quảng Trị, bức xúc: “Trộm cắp chó giờ là tệ nạn xã hội rồi, vì do dư thừa lao động, trình độ, ý thức của người dân chưa cao và nhu cầu ăn thịt chó ở ngoài Bắc rất cao, lễ hội, tiệc tùng họ trưng bày, làm thịt chó để ăn. Xuất phát từ ý thức của họ kém, họ đi ăn trộm chó để kiếm thêm thu nhập dẫn đến một số việc rất đáng tiếc.”


Theo ông Nghĩa, nạn trộm chó bây giờ không còn đúng với cái tên gọi “trộm chó” của nó nữa mà phải nói là nạn cướp chó, vì nhiều người dắt chó đi dạo ở đoạn đường vắng, những kẻ cướp chó xông đến khống chế người và ung dung cầm sợi xích, lôi con chó lại gần, nhấc bổng lên và bỏ bao mang đi. Hành động của những kẻ này hoàn toàn không chút mảy may lo sợ chủ sẽ hô hào kêu cứu, hành vi của chúng vừa chuyên nghiệp lại vừa lạnh lùng không thể tả!

Và vì sao nạn trộm chó lại tiếp tục bùng phát? Vừa đặt câu hỏi, vừa tự trả lời, ông Nghĩa cho rằng sở dĩ nạn trộm chó vẫn bùng phát là vì ba nguyên nhân: Tầm văn hóa của con người nói chung và giới cán bộ nhà nước nói riêng còn quá thấp; Tình hình kinh tế đất nước vẫn chưa có gì tốt đẹp và; Một nền giáo dục thiếu nhân tính, thiếu tính tự trọng đã dẫn đến một xã hội quen với trộm cắp.


Ở khía cạnh tầm văn hóa của người dân cũng như giới cán bộ, ông Nghĩa cho rằng hiện tại, dù muốn hay không, đa phần người dân vẫn hành động và làm việc theo kiểu noi gương cán bộ, thấy những gì cán bộ nhà nước làm, người dân sẽ học hỏi và làm theo vì điều đó đảm bảo an toàn cho họ trên góc độ chính trị cũng như an ninh bản thân. Chính vì vậy, việc các cán bộ lai vãng, rề rà bù khú ở các quán thịt chó cũng làm kích thích rất lớn tính thèm thịt chó trong nhân dân.

Và đáng buồn là cán bộ rất mê thịt chó, đa phần cán bộ đều mê thịt chó, nếu không mê thịt chó thì sẽ rất cô đơn trong guồng máy nhà nước vì thiếu bạn nhậu thân thiết. Chính vì vậy, nhu cầu về thịt chó trên thị trường chưa bao giờ giảm và hơn hết là kẻ trộm chó, cướp chó thừa biết là Việt Nam chưa hề có một biện pháp chế tài nào được pháp qui hóa về tội trộm chó. Có giỏi lắm khi bị bắt cũng chỉ bị phạt hành chính là cùng. Chính vì vậy, càng bị phạt càng phải bắt cho nhiều chó để bù vào khoản tiền phạt.

Vả lại, cán bộ an ninh muốn cho nạn trộm cướp chó chấm dứt thì phải không ăn thịt chó, bởi một khi anh ăn thịt chó thì anh cũng là đồng lõa với kẻ trộm, bởi hơn 80% thịt chó trên thị trường có nguồn trộm cắp, anh ăn thịt chó cũng có nghĩa là anh đồng lõa với trộm cắp. Chưa có một cán bộ nào ý thức được việc này nếu không nói là họ rất khoái trá khi ăn thịt chó. Miếng ăn khoái khẩu đã che mất lương tri của họ, xã hội sẽ còn lũng đoạn vì chó!

Hơn nữa kinh tế đất nước chưa bao giờ có dấu hiệu khả quan, nạn thất nghiệp xãy ra dài dài, lương công nhân không đủ sống và nhiều người làm đủ thứ nghề vẫn không trả nổi tiền điện hằng tháng cũng là nguyên nhân sâu xa dẫn đến nạn trộm cắp gia tăng, trong đó, bắt trộm chó là cánh cửa thoáng nhất đối với kẻ trộm vì mức độ hình phạt rất mập mờ của nó.

Một đạo tặc vừa bị đánh hội đồng trên đường phố
Một đạo tặc vừa bị đánh hội đồng trên đường phố
Và, nền giáo dục hô hào rừng vàng biển bạc, nền giáo dục coi trọng đồng tiền, thầy giáo thiếu tư cách, có thể cưỡng bức tình dục học sinh cũng như hiệu trưởng có thể dụ nữ sinh của mình đi bán dâm sẽ làm cho con người trở nên chây lì, lười biếng và hưởng thụ, ích kỉ. Đây là nguyên nhân dẫn đến trộm cắp gia tăng.


Nạn trộm vào nhà khoắn giữa ban ngày
Một người vừa bị trộm khoắn sạch tài sản giữa ban ngày, ở Lao Bảo Quảng Trị, bức xúc: “Xưa ăn trộm cũng có văn hóa, nó vô nó ăn trộm con gà con vịt thì sáng ra vợ tôi đứng chửi đầu ngõ là ai cũng biết nhà tui vừa bị ăn trộm. Nhưng giờ ăn trộm thì thôi, không còn gì để bàn, nếu lỡ mình thấy nó ăn trộm nhà mình thì tốt nhất là để yên chứ la lên là nó đè dao vô cổ mình là chết. Hôm rồi nó vô nhà tôi nó giả vờ là bạn của con tôi, khi nó ra là gần 100 triệu tiền dành dụm mua xe cho con của vợ chồng tui mất luôn, coi như bao nhiêu tiền dành dụm của mình không cánh mà bay.”


Theo người này, chưa bao giờ nạn trộm cắp lại dữ dội như hiện nay. Những năm từ 1970 đến 1980, do tình hình kinh tế khó khăn, mọi thứ đều thiếu thốn, nạn trộm cắp ở miền Trung cũng rất dữ dội nhưng lúc đó chủ yếu là trộm gà, trộm vịt. Cứ nhà nào sáng mai ra, thấy nhà nào có một bà già hoặc bà sòn sòn đứng chửi bâng quơ mấy thằng ăn trộm thì đích thị nhà đó vừa mất trộm đêm qua.


Nhưng trộm cắp thời đó, theo ông là có văn hóa hơn trộm cắp thời bây giờ, ít nhất cũng biết ăn trộm và nếu bị chủ nhà phát hiện, trộm không được thì dọt chạy chứ không chuyển hẳn sang cướp khi bị chủ nhà phát giác như bây giờ.


Hơn nữa, thời đó không có chuyện trộm vàng, trộm bạc, xông thuốc mê, thậm chí khi bị chủ nhà phát giác thì giết luôn, chuyển thành cướp. Đó là chưa nói đến những trường hợp trẻ em bỏ học sớm, lao vào cờ bạc, rượu chè, hút chích, trộm cắp tiền của gia đình, sau đó tập làm quen với nghề trộm, rồi nghề cướp, ra đường chặn xe trấn lột, vào nhà trộm của người khác. Nói chung là nạn trộm cướp bây giờ thiên hình vạn trạng. Rất tiếc là chuyện này lại xãy ra ngay trên đất miền Trung, mảnh đất vốn cần cù, ham học, ham làm.


Như chuyện gia đình ông bị trộm, buổi chiều, nhà chỉ còn mình vợ ông ở nhà, có hai cô gái chừng 18, 19 tuổi gì đó vào, giới thiệu với vợ ông là bạn của con trai ông, sau đó một đứa ngồi nói chuyện với vợ ông, một đứa giả vờ đi toilet, sau đó lại than đau bụng, lại đi toilet lần nữa, lần này đi lâu hơn nhưng vợ ông nghĩ là chuyện tế nhị nên không hỏi. Khi hai cô gái này đi ra, bà xuống bếp thì phát hiện cánh cửa phòng riêng của hai vợ chồng bà bị cạy và khi kiểm tra thì hỡi ôi, cửa tủ bị cạy, tiền vàng ông bà dành dụm gần 100 triệu đồng đã bị lấy sạch.

Hiện nay, trộm cướp đã tràn lan ở khu vực miền Trung. Đời sống của dân nghèo vốn bất an về kinh tế càng trở nên bất an hơn nhiều lần.
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.
 http://www.rfa.org/vietnamese/reportfromvn/theft-in-central-vn-12262014112714.html

 


Tiếng lóng mới cho các quán nhậu
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2014-12-22
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Ngoài các quán nhậu, các cò dắt gái hoạt động ngang nhiên trên đường phố.
Ngoài các quán nhậu, các cò dắt gái hoạt động ngang nhiên trên đường phố.
RFA files

Quán nhậu “sung sướng lên tận thiên đường xã hội chủ nghĩa” là câu cửa miệng để tiếp thị của các cô gái bán hoa ở các quán nhậu này và cũng là câu mà các mà cò dắt gái dùng để tiếp thị với các mày râu khi mời họ đến các tụ điểm ăn chơi này. Không ở đâu xa, ngay tại thành phố Đà Nẵng, nơi mà người ta có thể yên tâm khi để xe ngoài cổng, ít lo lắng về chuyện trộm cướp. Nhưng bù vào đó, các bà vợ nếu không biết quán xuyến chuyện gia đình khéo léo, các ông chồng sẽ dễ dàng sa vào bẫy “sung sướng đến tận thiên đường xã hội chủ nghĩa” và nhận kết cục tán gia bại sản vì cái thiên đường này.
Mua dâm thay thế cho “miếng trầu là đầu câu chuyện”
Một bà vợ có chồng mê “thiên đường sung sướng” này, yêu cầu giấu tên, chia sẻ nỗi bức xúc của bà: “Có đồng nào là cho gái ăn hết đồng đó, không mang về nhà, nhà nghèo đói cũng chịu, có bao nhiêu cho đĩ bấy nhiêu. Mà mấy con đó đâu có vừa, cho chừng nào nó ăn hết chừng đó, ăn hết rồi nó móc ruột ra nó ăn, nó đâu nghĩ cho gia đình của mình, ăn được là nó ăn thôi.”
Theo người phụ nữ này, hiện nay, tình trạng các quán nhậu ven biển, dọc theo đường Phạm Văn Đồng, Trường Sa và Võ Nguyên Giáp (tức là đường Hoàng Sa cũ) và đường Nguyễn Tất Thành, đặc biệt là các quán nhậu có biển hiệu ghi bằng chữ Trung Quốc, các cô chân dài làm nghề bán dâm đã trú ẩn và hoạt động hết công năng ở các quán này. Hình thức bán dâm của họ khá phức tạp và lộ liễu. Thỉnh thoảng vẫn có vài ổ mại dâm bị công an đến làm việc nhưng con số bị bắt có thể nói là chưa đạt đến 10% so với thực tế.
Đặc biệt là các quán nhậu có biển hiệu ghi bằng chữ Trung Quốc, các cô chân dài làm nghề bán dâm đã trú ẩn và hoạt động hết công năng ở các quán này...Hình thức bán dâm của họ khá phức tạp và lộ liễu. Thỉnh thoảng vẫn có vài ổ mại dâm bị công an đến làm việc nhưng con số bị bắt có thể nói là chưa đạt đến 10% so với thực tế
Thường thì các ông chồng hẹn với các đối tác làm ăn và đãi khách bằng cách dẫn nhau đi mua dâm ở các quán này. Kiểu đãi khách bằng mua dâm hiện tại giống như là một hành vi giao tiếp đơn thuần theo kiểu “miếng trầu là đầu câu chuyện” của ông bà ngày xưa. Nếu ngày xưa không có miếng trầu cay sẽ khó nói chuyện với nhau thì hiện tại, những đối tác làm ăn với nhau hoặc quan hệ bạn bè, bà con đều đãi nhau theo kiểu này.
Một khi các ông rủ nhau đi nhậu, các bà vợ ở nhà chỉ nghĩ rằng đây là một việc rất bình thường bởi chuyện ăn nhậu là chuyện giao lưu bạn bè, thân hữu đã được qui chuẩn hoá bằng câu nói của cựu chủ tịch thành phố Nguyễn Bá Thanh “Đà Nẵng có nhiều quán nhậu nhất Việt Nam… Nếu không giàu thì lấy tiền đâu mà đi nhậu!”. Và đa phần các bà vợ không hề hay biết rằng phía sau các quán nhậu này là một thứ dịch vụ khác đang âm thầm rỉa rói hạnh phúc gia đình của họ.

Cũng theo người phụ nữ này, chồng bà là một cán bộ nhà nước, và đa phần khách đến các quán nhậu có gái mại dâm đều là cán bộ nhà nước, những người không phải là cán bộ nhà nước thì phải có nhiều tiền, hoặc là mới nhận tiền đền bù giải toả đất ở hoặc là dân áp phe làm ăn. Những thành phần không phải cán bộ nhà nước ít có cơ hội đến quán nhậu “sung sướng đến tận thiên đường xã hội chủ nghĩa” hơn so với giới cán bộ, công chức, viên chức nhà nước.
Bởi giới cán bộ nhà nước mới có nhiều phi vụ chồng chéo để áp phe, có nhiều khoản tiền mờ ám nào đó để mánh khoé mà đi nhậu, chính những đồng tiền không phải đổ mồ hôi mà vẫn có này là cái cớ, là động lực tốt nhất để dắt nhau đến quán nhậu mà vợ con không biết và có thể tung tẩy, gọi gái bán dâm để hành lạc. Tất cả đều có thể diễn ra một cách vô tư, vô tội vạ bởi khi người ta không tốn mồ hôi, nước mắt mà vẫn có tiền đầy túi thì việc tiêu tiền cũng chẳng khác gì việc dọn vệ sinh định kỳ cho não trạng vốn dĩ bám đầy ám muội.
Bởi giới cán bộ nhà nước mới có nhiều phi vụ chồng chéo để áp phe, có nhiều khoản tiền mờ ám nào đó để mánh khoé mà đi nhậu, chính những đồng tiền không phải đổ mồ hôi mà vẫn có này là cái cớ, là động lực tốt nhất để dắt nhau đến quán nhậu
Đương nhiên, trong cơn giận chồng, người phụ nữ này đã không tiếc lời mắng nhiếc những kẻ giống như chồng của bà nhưng không phải là sai. Hoạt động mại dâm trong các quán nhậu sung sướng đến tận thiên đường xã hội chủ nghĩa tại Đà Nẵng đã vượt đến tầm cao mới, nói theo cách của giới cán bộ ưa chơi bời.

Khách cán bộ thường chơi theo mùa thi đua của cơ quan
Một chủ quán chuyên cung cấp gái chân dài cho khách nhậu, tên Tuấn, là bảo kê của khu vực bờ biển đường Nguyễn Tất Thành, chia sẻ: “Giá hữu nghị cho một em là bảy xị (bảy trăm ngàn), chưa tính khách sạn, nghiêm túc đàng hoàng, không có vấn đề gì, đó là đi chơi, uống rồi nó về. Còn qua đêm với nó thì thỏa thuận, thường thì khoảng một triệu đến một triệu hai. Mấy đứa đó khoảng 24 – 25 tuổi. Nó không phải dân Đà Nẵng mình mà là dân Tuy Hòa. Muốn miền Tây thì có miền Tây, miền Tây thì không ngon hàng bằng Tuy Hòa, Tuy Hòa chiều khách lắm, đảm bảo an toàn, không có vấn đề gì hết.”
Theo anh này, việc kiếm một cô gái để lên thiên đường trong một đêm hay nhiều đêm tại Đà Nẵng có khi còn dễ hơn kiếm một hộp cơm gà để mua. Vấn đề là có chịu chơi và có đủ tiền để chơi hay không mà thôi. Gần đây, kể từ ngày các sòng bài của người Trung Quốc đi vào hoạt động cũng như các quán nhậu chuyên phục vụ người Hoa ở khu vực đường Trường Sa, Hoàng Sa trở nên đắt đỏ thì các cô gái từ miền Tây phải dạt lên khu vực Hoà Khánh để nhường chỗ cho các cô gái trẻ từ Phú Yên, Bình Định, Quảng Ngãi, Huế, Quảng Trị đến bán dâm.
Việc kiếm một cô gái để lên thiên đường trong một đêm hay nhiều đêm tại Đà Nẵng có khi còn dễ hơn kiếm một hộp cơm gà để mua. Vấn đề là có chịu chơi và có đủ tiền để chơi hay không mà thôi
Số gái bán dâm chiếm áp đảo và có giá đi khách tương đối đắt phải nói đến các cô gái Phú Yên, Bình Định và Thừa Thiên Huế. Các cô này thường có độ tuổi từ 15 đến 25, qua khỏi tuổi này, thường thì các cô đã rút về quê để lấy chồng, sống một cuộc đời khác hoặc lên chức má mì. Ngược lại, các cô miền Tây thì chơi tẹt ga, không cần nghĩ đến tương lai nên đến độ tuổi 30 hoặc trên 30 vẫn còn bôn tẩu xứ người kiếm khách qua đêm trong bối cảnh ế ẩm cuối mùa.

Cũng theo anh chủ quán này cho biết, khách hàng mua dâm ở Đà Nẵng khá ổn định, theo mùa thi đua của cơ quan. Hễ cơ quan nào đang thi đua chống tham nhũng thì nhất định các quan chức, công chức trong cơ quan đó chơi gái bạo nhất, chiếm số lượng đông nhất. Giải thích về vấn đề này, anh này lấy ví dụ, như ngành y tế Đà Nẵng nói riêng và cả nước nói chung đang có phong trào thi đua đối xử tốt với bệnh nhân, chống phong bì thì đa phần cán bộ y bác sĩ không dám nhận phong bì của người nhà bệnh nhân nhưng có thể nhận lời đi nhậu và ngủ qua đêm với một cô chân dài trẻ tuổi nếu người nhà bệnh nhân hiểu ý. Mà có ai hiểu ý bác sĩ hơn người nhà bệnh nhân. Chính vì vậy, trong mùa thi đua của ngành y tế, giới mại dâm Đà Nẵng bội thu nhờ vào đội ngũ y bác sĩ này.
Và các ngành khác cũng vậy, càng thi đua chống tham nhũng, chống tiêu cực bao nhiêu thì các ổ mại dâm cao cấp càng ăn nên làm ra bấy nhiêu nhờ vào cuộc chạy đua thành tích trong sạch, liêm khiết này bấy nhiêu.
Câu chuyện mại dâm “sung sướng đến tận thiên đường xã hội chủ nghĩa” là một câu chuyện dài và âm ỉ, khó nói!
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

TPHCM: Không cho tiền người hành khất

Bắt đầu từ ngày 28/12, những người ăn xin, những đối tượng vô gia cư sinh sống trên đường phố Sài Gòn sẽ được đưa vào các trung tâm hỗ trợ xã hội nếu cơ quan hữu trách không xác minh được gia cảnh và nơi cư trú của họ.

Bắt đầu từ ngày 28/12, những người ăn xin, những đối tượng vô gia cư sinh sống trên đường phố Sài Gòn sẽ được đưa vào các trung tâm hỗ trợ xã hội nếu cơ quan hữu trách không xác minh được gia cảnh và nơi cư trú của họ.

Chính quyền TPHCM kêu gọi dân chúng không cho tiền những người ăn xin trong nỗ lực đưa tất cả những người vô gia cư và hành khất vào các cơ sở xã hội.
Bản tin trên Asia News Network hôm nay cho biết bắt đầu từ ngày 28/12, những người ăn xin, những đối tượng vô gia cư sinh sống trên đường phố Sài Gòn sẽ được đưa vào các trung tâm hỗ trợ xã hội nếu cơ quan hữu trách không xác minh được gia cảnh và nơi cư trú của họ. Còn những người vô gia cư mang quốc tịch nước ngoài sẽ bị trả về nước.
Ủy ban Nhân dân thành phố cũng đề nghị các tổ chức tôn giáo vận động tín hữu thực hiện chủ trương không cho tiền những người hành khất.
Giới hữu trách nói đây là một chiến dịch xã hội thiết yếu vì những người ăn xin làm xấu mỹ quan và hình ảnh của thành phố.
Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hứa Ngọc Thuận được báo trong nước dẫn lời cho hay số người hành khất trong thành phố đang gia tăng vì nhiều người giả dạng tàn phế hay bệnh tật để lừa gạt lòng tốt của người khác và thành phố đã chỉ thị điều tra các cá nhân-tổ chức cầm đầu.
Theo chính quyền thành phố, khi về các trung tâm xã hội, những người lang thang sẽ được học văn hóa, học nghề, và được giới thiệu việc làm.
Bên cạnh đó, thành phố cũng lập ra các đường dây nóng để người dân thông báo khi phát hiện có người ăn xin và yêu cầu những ai hảo tâm đóng góp qua các tổ chức đoàn thể chính trị xã hội hay các tổ chức từ thiện xã hội.
Chưa rõ liệu đây có là một giải pháp bền vững Việc giải quyết tình trạng người xin ăn lang thang phải được giải quyết theo hướng căn bản, thiết thực và bền vững này.
Nguồn: ANN, Tuoitre


No comments: