Saturday, December 20, 2014

THƠ CHÂM BIẾM


 

 CHƯA ĐI...CHƯA BIẾT

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn
Đi rồi mới biết chẳng hơn đồ nhà,
Đồ nhà tuy xấu tuy già
Nhưng là... đồ thật, không là đồ “sơn”

 Chưa đi chưa biết Đồ sơn
Đi rồi mới biết to hơn đồ nhà
Đồ nhà bằng chiếc là đa
Đồ sơn bằng chiếc bàn là Liên-xô


Chưa đi chưa biết Hải Dương.
Đi rồi mới biết cũng thường như ai
Chỉ có là cái hưởng dai
Ông già biết hưởng, cậu trai biết sài


 Chưa đi chưa biết Quảng Ninh
Đi rồi mới biết cửa (khẩu) mình mở ra
Cửa mình trong những năm qua
Biết bao đồng chí đi qua cửa mình


 Việt Nam đất nước đẹp xinh
Bang giao quốc tế cửa mình mở ra
Hàng tây cho chí hàng ta
Muốn xuất nhập cảng phải qua cửa mình
Hàng Tây phải báo phải trình
Hàng ta thì cứ cửa mình mà chui


 Chưa đi chưa biết Hòn Chồng
Đi rồi mới thấy Hòn Ông to đùng.
Hòn Ông là hòn của chung
Hòn chồng tuy nhỏ nhưng mà của em.


 Chưa đi chưa biết Cửa Lò
Đi rồi mới biết nó to thế này
Ta to một, nó to hai
Mở ra một nửa, bằng hai vại cà


 Chưa đi chưa biết Cửa Lò
Đi rồi mới biết toàn giò với mông.

 Chưa đi chưa biết Huế thương
Ði rồi mới biết cũng thường mà thôi
Khác nhau là ở cách chơi
Hắn chơi dưới nước, mình chơi trên bờ


 Chưa đi chưa biết Nha Trang
Đi rồi mới biết họ sang hơn mình.
Sáng tắm biển, chiều tắm sình
Tối có hồ nhỏ cho mình tắm chim.


 Chưa đi chưa biết Lâm Đồng
Đi rồi mới biết nhiều lông như đầm
Lông Đầm nói lái coi chừng
Lái qua lái lại Đâm Lồng (Đôn Lầm) như chơi


 Chưa đi chưa biết Vũng Tàu
Đi rồi mới biết họ giàu hơn ta.
Sáng tắm biển, chiều mát xa
Có gà móng đỏ thả ra... đá liền.


 Chưa đi, chưa biết Vũng Tàu
Đi rồi mới biết ta giàu hơn Tây
Đúng là họ thiếu vai may (vải may)
Hai mảnh bé xíu làm vày (váy), làm ao (áo) !


 Chưa đi chưa biết Bình Dương
Đi rồi mới biết kỷ cương rất cần
Mát xa rồi lại mát gần
Âm dương cách biệt một lần cao su

 Chưa đi chưa biết Sài Gòn
Ði về trong túi không còn một xu
Hỏi ra mới biết mình ngu
Thằng lớn ăn ít, thằng cu ăn nhiều

 Chưa đi chưa biết Bến Tre
Đi rồi mới biết toàn tre với dừa
Dừa to, dừa nhỏ, dừa vừa
Trèo lên, tụt xuống nước dừa đầy tay

 Chưa đi chưa biết Bà Đen,
Đi rồi mới thấy đen hơn bà nhà,
Bà nhà tuy có hơi già
Nhưng mà vẫn... trắng hơn là Bà Đen!

 Nghe đồn nức tiếng Cà Mau
Đi rồi mới biết không đâu bằng nhà,
Cà-nhà tuy có hơi già
Nhưng là ...cà chậm, không là cà mau

 Chưa đi chưa biết Ninh Kiều
Đi rồi mới biết đĩ nhiều hơn dân


 Chưa đi chưa biết Tây Ninh
Đi rồi mới thấy cửa (khẩu) mình mở ra
Mở ra để đón hàng qua
Hàng nội hàng ngoại đều qua cửa mình


 Chưa ăn chưa biết (kẹo) cu đơ
Ăn rồi mới biết cu đờ ra cu


 Chưa đi chưa biết Cali
Đi về mới biết cái gì cũng mê
Cali đi dễ khó về
Em đi sửa ngực chị về sửa mông .


 Chưa đi chưa biết Hòn Khoai
Đi rồi mới biết cũng hai cái hòn
cũng méo méo cũng tròn
mình mà không giữ không còn Hòn Khoai


 Chưa đi chưa biết Sài Gòn
Đi rồi mới thấy chẳng còn như mơ
Những tưởng đẹp ngẩn đẹp ngơ
Ai ngờ khiếp hãi vật vờ nghẽn xe.

 Chưa đi chưa biết Ăng-co
Đi rồi thấy họ đẹp to hơn mình
Của mình nhếch nhác kém tình
Của họ lạ lẫm thực tình tính tang

Chưa đi chưa biết Bến Tre,
Nếu đi sẽ thấy cá mè như nhau.
Toàn là mặt lợn đầu trâu,
Cướp nhà, cướp đất, đè đầu dân oan.

Chưa đi chưa biết Bà Đen,
Nếu đi sẽ thấy chúng hèn đáng khinh.
Tàu xâm lăng thì làm thinh,
Dân đen phản đối, tội hình phạt ngay

.Chưa đi chưa biết Bình Dương,
Nếu đi sẽ thấy đau thương vô cùng.
Thấy tàu thì nó gập lưng,
Thấy dân thì nó lại hùng hổ lên.

Chưa đi chưa biết Cà Mau,
Nếu đi sẽ thấy một màu tang thương.
Cầm quyền là lũ bất lương,
Thụt két, tham nhũng, một phường lưu manh.

Chưa đi chưa biết Cần Thơ,
Nếu đi sẽ thấy xác xơ dân mình.
Người dân khổ cực mưu sinh,
Cầm quyền chiếm đất xây dinh, dựng nhà.

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn,
Nếu đi sẽ thấy tệ hơn đồ tồi.
Trên cao một lũ ngu ngồi,
Để dân khốn khổ một đời lầm than.
Chưa đi chưa biết Huế thương,
Nếu đi sẽ thấy dân thường thở than.
Lưu manh, trộm cướp làm quan,
Cướp sông, cướp cạn, dân oan kêu trời.

Chưa đi chưa biết Hải Dương,
Nếu đi sẽ thấy chuyện thường xảy ra.
Có miếng đất tốt dựng nhà,
Lãnh đạo nhìn thấy, thế là mất toi.


Chưa đi chưa biết Hòn Chồng,
Nếu đi sẽ thấy dân không còn gì.
Trên cạn bị lãnh đạo đì,
Dưới biển Trung Cộng nó đì mạnh hơn.

Chưa đi chưa biết Lâm Đồng,
Nếu đi sẽ thấy đau lòng tổ tiên.
Giang sơn một giải cao nguyên,
Để tàu khai thác nát nghiền quê hương.

Chưa đi chưa biết Tây Ninh,
Nếu đi sẽ mới biết dân tình làng quê.
Ngày xưa ruộng luá ê hề,
Bây giờ xuất cảnh làm thuê cho tàu.

Chưa đi chưa biết Quảng Ninh,
Nếu đi sẽ thấy hoảng kinh phận đời.
Kiện thưa khó hơn kiện trời,
Viết ra sự thật thì ngồi tù ngay.

Chưa đi chưa biết Quy Nhơn,
Nếu đi sẽ thấy chẳng hơn nhà tù.
Dân đen cho đến thày tu,
Bất đồng ý kiến là tù mọt gông.

Chưa đi chưa biết Sài Gòn,
Nếu đi sẽ thấy chẳng còn thân quen.
Đường xá hỗn độn, thay tên,
Công an, cảnh sát tống tiền giữa trưa.

Chưa đi chưa biết Sông Hương,
Nếu đi sẽ thấy sông thường thở than.
Còn đâu đất Việt dân Nam,
Giang sơn gấm vóc nó mang dâng tầu.

Chưa đi chưa biết Nha Trang,
Nếu đi sẽ thấy từng hàng lệ rơi.
Mỗi lần nhìn ra biển khơi,
Giang sơn sao lại để trôi sang tàu.

Chưa đi chưa biết Vũng Tàu,
Nếu đi sẽ thấy giặc tàu xâm lăng.
Lãnh đạo gục mặt lặng câm,
Biểu tình, phản đối, người dân đi tù!

Chưa đi chưa biết gần xa,
Nếu đi sẽ thấy toàn là lưu manh.
Từ trung ương đến thừa hành,
Thấy tàu thì sợ chỉ hành hạ dân

Chưa đi chưa biết Cali,
Nếu đi sẽ thấy những gì đúng, hay.
Cột đèn mà có chân tay,
Nó cũng vượt biển sang đây tức thì.

Thế mà cũng thấy lắm khi,
Bao người áo gấm bay về Việt Nam.
Hoặc là nghe lũ việt gian,
Đem tiền mà cúng nuôi đoàn lưu manh.


Chúng nó đè cổ dân lành,
Đến cả những bậc tu hành chẳng tha.
Mất Hoàng Sa, mất Trường Sa,
Tây Nguyên Bauxite bán ra cho tàu.


Trí thức chống đối một câu,
Đánh đập, bắt bớ, nhốt sâu trong tù.
Quả là lũ lãnh đạo ngu,
Đôi tai đã điếc, mắt mù đã lâu.

Hỡi người dân Việt toàn cầu,
Đoàn kết chống cộng, chống tàu ngoại xâm.
Một ngày mai sẽ thật gần,
Cờ vàng rực rỡ ba phần Việt Nam.



MƯỜI THƯƠNG



Một thương phá hại xóm làng,
Hai thương bác bảo gian nan trường kỳ.
Ba thương cơm độn củ mì,
Bốn thương hội họp bất kỳ ngày đêm.
Năm thương chân cứng đá mềm,
Bắt đi đánh trận đông Miên, hạ Lào.
Sáu thương sản lượng bình cao,
Để cho mức thuế ngày nào cũng tăng.
Bảy thương sản xuất siêng năng,
Thuế rồi nhịn đói nhăn răng cả nhà.
Tám thương được hát quốc ca,


Của hai nước bạn là Nga với Tàu.
Chín thương nô lệ cúi đầu,
Chùi giày Trung Cộng, quạt hầu Nga Sô.
Mười thương có một bác Hồ,
Làm cho điêu đứng cơ đồ Việt Nam!



VÌ AI   
Ai sinh tên Duẫn tên Duân,
Em đã không quần, cái áo cũng không.
Ai sinh tên Sắt tên Đồng,
Em đã mất chồng, mất cả thằng Cu.
Ai sinh tên Khủ tên Khu,
Tố cha giết mẹ, bỏ tù toàn dân.

Ai sinh một lũ ngu đần
Thằng  Minh , thằng Giáp, thằng Duân,
Thằng Thọ, thằng Kiệt, thằng Lành,
Tụi mày có biết dân tình cho không?
Rau muống nửa bó một đồng,
Con ăn bố nhịn, đau lòng thằng dân!

No comments: