Saturday, October 18, 2014

THANH THANH * THƠ SONG NGỮ

  MẮT BIẾC HỒ THU
       Mắt  em  là  cả  hồ  thu
Tiếng em thánh thót như ru men tình            
       Ước sao chỉ có đôi mình   
Nhưng đâu chỉ có chúng mình ước ao              
       Đêm nào ngước mắt trông sao
Cùng em mơ ước nơi nào viễn du         
         
       Nhìn em đáy mắt hồ thu        
Anh quên giấc mộng viễn du nơi nào            
       Bâng khuâng gió lọt song đào  
Nhớ đôi mắt biếc hôm nào tương tư              
       Đường trần một cõi hoang vu
Đi hoài mới biết thiên thu nhớ người           
       Nơi đây có núi cùng đồi    
Có con suối nhỏ da trời màu xanh          
       Em ngồi xoã tóc bên mành
Bài thơ anh mới viết thành tặng em             
 
  Toàn Phong NGUYỄN XUÂN VINH
YOUR EYES, AN AUTUMN LAKE
Your nice eyes look like an autumn lake,
Your sweet voice lulls me in love to partake.
I wish there only were the two of us
Although not only we two to yearn for thus:
That night, while looking up at each star,
I dreamed of, together with you, traveling afar.
But, admiring your deep eyes, the lake of fall,
Our long trip dream of that time I forgot all.
With the wind through the window prolonged
I recall your eyes for which those days I longed.
How the ways of life have seemed desolate:
As I go farther my missing you is to escalate.
In this place there are enough mountains, hills,
And the blue sky, the small spring, the gills.
You sit by the blind, your hair hangs down;
This is the poem I just wrote for you as a crown.
 
                        Translation by THANH-THANH

 
       MÀU XANH
Hôm nay về lại trên Quê Hương.
sao vẫn còn điều gì lưu luyến...
có phải tôi còn cả bầu trời.
vầng tóc em bay bay trong gió...
Chiều nay dừng lại bên quê xưa,
nhìn từng hàng cây, từng cánh lá;
hương vị này, làm xao xuyến mãi,
một bức tranh, màu xanh tĩnh vật...
Vẫn còn hoài nụ cười xứ sở,
Em trao tôi những quả ngọt ngào;
rồi như có điều gì muốn nói...
cùng cái tình sông nước mênh mông.
Nụ cười không phai với tháng năm,
sức trẻ trung nào có thời gian;
người đẹp Bình Dương trong ký ức,
Ký ức từ một thời đã yêu...
                        LA TOAN VINH
           GREEN SCENE
I have already come back to my homeland,
But why I feel missing something today?
Is it that I need the whole sky,
your hair to float and the wind to play...
This afternoon I stop by the old village,
look at each row of trees, each leaf though mean:
this flavor always moves my heart,
just a painting of still-life green.
There remains forever the native smile
as you offered me the fruits so sweet,
and you seemed to have something to say
for the immense scenery with a hearbeat.
Your smile does not fade through the years,
your youth is never by time bound.
Oh my Binh Duong beauty in my memory,
the memory of the prime of love found...
                      Translation by THANH-THANH

 

No comments: