Saturday, September 20, 2014

ĐÈN CÙ


TS Phan Văn Song viết về Đèn Cù
Đừng Để Ánh Sáng Ảo Của « Đèn Cù »Che Quyền Người Dân Lật Đổ Bạo Quyền?
 

****


Bài 1

A/ Chế độ Hà nội qua ánh sáng ảo « Đèn Cù » :

1/ Tranh giành quyền lực giữa hai đám gia nô :

Suốt mấy tuần qua, dư luận cộng đồng Hải ngoại bổng rộn lên bởi một cuốn sách, thiên hạ rủ rê, kháu nhau, cùng nhau bàn tán, quảng cáo cho nhau, cùng rầm rộ đọc cuốn Hồi ký Đèn Cù của Trần Đĩnh. Chúng tôi cũng (như mọi người) nhận được cuốn sách ấy do chú em bên Mỹ gởi tặng. Và hơn một tuần qua, đêm nào cũng bỏ ra nửa giờ (một sự cố gắng hết mình không thể vượt qua nổi) để ráng đọc ( nói theo Tây « pour ne pas mourir idiot » gọi là để biết cũng như người ta) để xem tác giả muốn nói gì ? Đến hôm nay đã trên mười đêm vẫn chưa đọc hết nổi nửa cuốn. Để biết gì ? Chẳng gì ngoài những gì mình đã biết rồi, bởi những kinh nghiệm cá nhơn, qua những chung đụng suốt 5 năm (với 4 năm ngục tù) với những người của chế độ đương quyền cộng sản, từ những cán bộ quản giáo, binh sĩ hoặc công an gát tù kém học, hay những cán bộ kinh tế hay quân đội với một trình độ tương đối văn hóa và hiểu biết khá hơn qua 14 tháng « làm việc » với ban quân quản thuộc K9 điều hành cơ sở BGI. 

Nói tóm lại, tất cả, mọi sự mọi việc, từ những chế độ đối đải, hay quan hệ trao đổi khi làm việc - (xin lỗi bà con khi dùng từ ngữ nầy, vì không có từ miền Nam tương đương khác để dùng). Không có từ ngữ miền Nam để dịch từ ngữ chế độ của miền Bắc ! vì từ chế độ của định nghĩa cộng sản ngầm nói quy chế, cách thức làm việc, quan hệ, cư xử lẫn nhau, giữa con người và con người - đến cá nhơn của những nhơn vật được nói, được kể, được tả trong « Đèn Cù » đều là những điển hình, « con đẻ » của một chế độ ( nghĩa miền Nam) chánh trị rỗng tếch, thùng rỗng kêu to, bề ngoài, đạo đức giả, giả tạo, đểu cán, khốn nạn, lấy cái nói láo, cái xạo, cái đểu, làm phương châm, lấy cái lường gạt làm phương tiện, để sống còn, để tranh nhau, chiếm đoạt địa vị chức vụ, … hại dân hại nước ! Và cái nguy hiểm hơn cả, là cùng nhau bảo vệ, kẻ gia nô Liên Xô, người gia nô Tàu Cộng. Đại diện chế độ chánh trị gia nô nầy là câu nói của Lê Duẩn, câu nói đã ngu, và lại càng ngu xuẩn hơn là buộc người nhà mình hãnh diện viết trên tấm bia nơi mộ chôn của mình « Chúng ta đánh Mỹ là chúng ta đánh giùm cho Liên Sô và cho Trung Quốc ! ». Đây cũng là tất cả cái tinh thần của cả cuốn hồi ký của tác giả Trần Đĩnh !

Tác giả tự cho là người yêu « Hòa Bình chống Chiến Tranh ». Thật sự tác giả thuộcphe Gia nô thân Liên Sô vi trung thành với học thuyết, được huấn luyện Mác-Xítchống phe Gia nô thân Trung Cộng, với chủ nghĩa Mao-ít lai căng. Tác giả cũng tự cho anh là nạn nhơn vụ án Xét Lại. Có thể đúng ! nhưng tác giả không thuyết phục người đọc, cá nhơn tôi vẫn nghi ngờ, vì Trần Đĩnh không cắt nghĩa rõ ràng tại sao anh « không bị đi tù » như những người khác (Vũ Thư Hiên …), chỉ bị đi « làm việc », nói theo từ cộng sản là « hỏi cung », « chất vấn » kiểm thảo » ( chúng tôi người viết chỉ bị « tạm giữ để điều tra » thôi, đã ngồi tù 4 năm. 

Chúng tôi khi được thả về nhà, hoàn toàn không tội vì sau 4 năm, chúng được nhận giấy « tạm tha », tạm tha vì không có tội vì không có án. Không án mà đã 4 năm ! Vậy án Xét lại là bao nhiêu năm tù ở ? Tác giả không ngày tù nào ! Tác giả nay đã 84 tuồi (tác giả già hơn cá nhơn tôi đúng một con giáp - nếu ngày sanh khai đúng ? vì cả chế độ miền Bắc cộng sản, ít ai có hồ sơ lý lịch đúng đắn cả, đứng đầu sổ, với Hồ Chí Minh ngày sanh cũng đã là hai ba cái, còn ngày chết khỏi nói cũng sai, lần nầy không phải lỗi tại lão nhưng do các đệ tử sợ xúi quẩy nên cho lão sống thêm một ngày-chết ngày 2 /09 khai ngày 3/09 ! - thì tuy tác giả sanh cùng ngày cùng tháng với tôi, nhưng anh sanh năm con Ngựa lớn 1930 còn tôi cũng con Ngựa nhưng nhỏ hơn một giáp), anh tự khai rằng anh đã bất mãn chế độ ? trước năm 1975 rồ. 

Vì là nạn nhơn Vụ Án Xét lại, anh vào Nam trễ, nhưng cũng được vài lần từ sau 1975, nhưng sao anh không tỉnh ngộ (như Dương Thu Hương) ngay những lúc ấy ? hay vài năm sau nầy, khi trong nước đã có những phong trào đấu tranh đòi Nhơn quyền ? đòi Dân chủ ? hay chống Tàu ? anh phải chờ đến ngày nay, năm 2014, mới tỉnh ngộ để viết, để chê bai, để chưởi bới, để tố cáo đồng bọn từ Hồ chí Minh đến Trường Chinh Lê Duẩn, Lê Đức Thọ … là những tay bịp bợm, đểu cán vân vân và vân vân … nhưng khổ một nỗi là nay tất cả đề chết cả, không một tay còn sống để tự biện hộ. Tác giả chưởi, chê một chế độ chánh trị mà tác giả không nói rõ rằng tác giả là một tòng phạm, vì tác giả đã phục vụ trong giới tuyên truyền, trong giới báo chí, tác giả từng viết tiểu sử những Hồ Chí Minh, những Trường Chinh và những tay đại ma đầu khác. 

Tác giả đúng là một tội phạm, một tội phạm chánh vì đã lường gạt, vì đã, bằng ngòi bút tác giả hô hào nhơn dân Việt Nam xung phong bỏ mình vào cái gọi là Cứu Nước. . bằng ngòi bút, đã xúi dục nhơn dân Việt Nam, quần chúng Việt Nam … nhứt là những thanh niên, thanh nữ Việt Nam suốt bao năm tháng, suốt bao thế hệ, hy sanh cả tuổi xuân mình lao đầu vào chổ chết để …con cháu của họ ngày nay vẫn tiếp tục làm nô lệ, công nhơn hạng bét, cu li, cửu vạn cho tư bản ngoại quốc vào đầu tư làm giàu cho các hậu duệ của bạn bè tòng phạm với tác giả. Còn đất nước Việt Nam ? Tác giả có lý, tác giả đã thua, vì Việt Nam ngày naykhông được làm chư hầu cho Poutine mà là do nhóm Mao-ít Tàu Cộng chiếm giữ. Có lẽ vì thế mà tác giả đã cay cú phanh phui chưởi bới ? Còn cái gì làm cá nhơn chúng tôi dị ứng cuốn Hồi ký Đèn Cù, đó là văn phong. Chúng tôi đã đọc nhiều sách do các tác giả gốc miền Bắc cộng sản, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp, Tô Hoài.… nhưng với văn phong của Trần Đĩnh thật rất xa lạ với chúng tôi …


2/ Văn Phong ngoại lai :

Phải !Tác giả Trần Đĩnh dùng một giọng văn rất xa lạ đối với người miền Nam như chúng tôi. Nhiều đoạn tôi phải đọc đi đọc lại để hiểu, nhiều từ ngữ xa lạ của miền Bắc cộng sản, hoàn toàn xa lạ với chúng tôi. Hai ba lần tôi gọi điện thoại cầu cứu anh bạn, cựu thầy giáo Việt Văn ở các trường trung học ở Sài gòn ( bạn tôi cũng được chú em tôi gởi tặng cuốn Đèn Cù) bạn tôi cũng không hiểu các từ ngữ ấy. Cách hành văn lối kể chuyện cộng sản thật tình không thuận lỗ nhỉ, những câu văn nửa chừng xuân, lơ lững con cá vàng, nói không hết ý, lấp lững kiểu cộng sản, tự ý kiểm duyệt, hay tự ý đục bỏ, tôi thua. Mình dân sống miền Nam, muốn gì nói nấy, phát ý phải nói rõ ý. Đã gọi là dám viết sách chưởi lung tung, mà còn sợ húy, phải viết tắt PM, viết tắt là X,…mình không biết PM là ai, X là X ?. Phải cần phụ đề Việt ngữ. « Đèn Cù » là một cuốn sách viết cho các người cộng sản trong cuộc đọc. Phải ở phải sống phải theo thời luận Cộng sản đọc mới hiểu. Đây là một loại sách cho những « initiés - người trong cuộc » đọc, người cùng « clan – nhóm » đọc. 


Chúng tôi người Việt Nam ngoài cuộc, hoàn toàn không hiểu ; và chẳng có ích lợi gì cho vận mệnh tương lai của dân tộc và của đất nước Việt Nam khi đọc cuốn sách nầy ! Mất toi một lô thì giờ. Thật là mất tiền không tiếc 25 dollars cộng cước phí, chỉ tiếc công chú em và công mình đọc, thêm thời gian viết những giòng nầy-mà phải viết, sợ bà con bị ánh Đèn Cù ảo, sợ lời thật ảo.. lóa mắt, lừa tai ! …… Đèn Cù cũng được trình bày dưới dạng « người trong cuộc, nhơn chứng sống biết nhiều hiểu nhiều, (kiểu tôi không phải thằng mù sờ voi, mà tôi là thằng sáng mắt thấy rõ) dưới dạng hồi ký sống, và viết sự thật về những chuyện « thâm cung bí sử của triều đình cộng sản », nhưng nhìn kỹ, đọc kỹ đây cũng là một bài « biện hộ Hồ Chí Minh » 


: Ông Cụ không biết gì cả, ông Cụ không tán thành …và ông Cụ (cũng như Võ Nguyên Giáp và cả Trần Đĩnh..) ngậm miệng ăn tiền. Thật là thằng chống cũng hèn, thằng gia nô cũng hèn ! Vì phe gia nô Nga đấm đá giành giựt quyền lực với phe gia nô Tàu, thế thôi, that’s it ! Tất cả đều hèn, kẻ thắng được cầm quyền, đưa vận mệnh Việt Nam vào con đường Hán hóa, cũng như kẻ mất quyền ngậm miệng ăn tiền, bắt đầu bằng Hồ Chí Minh, qua Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh hay Phạm Văn Đồng…hay cả Lê Duẩn và Lê Đức Thọ cặp bài trùng Mao-ít, họ đều là những tay hèn số một, nhưng đại diện điển hình cho cái Hèn của nhóm cộng sản Việt Nam phải nói là Tố Hữu, khi làm thơ Khóc Xì Ta Lin đã là một cái biểu tượng một cái Hèn  rồi, nhưng khi tỏ ra uất hận khi các đồng chí mình chê Mao, lại là một cái Đại Hèn thứ hai. Thử hỏi ở miền Nam mình có ai khóc Kennedy hơn cha hơn mẹ mình không ? Thử hỏi miền Nam mình có ai uất hận khi Nixon bị nạn Watergate mất chức không ? (đáng uất hận lắm chứ ! vì Watergate mở đầu cho « sự mất miền Nam » !


3/ Nhóm Xét lại = nhóm Phản tỉnh, đại diện cho Chánh nghĩa ? Ảo tưởng :


Đèn Cù đối với chúng tôi, chỉ là một chiến dịch được dàn dựng lên, như một bức tường ảo để chứng minh rõ rằng ở chế độ (chánh trị) miền Bắc ( hồi đó trước năm 1975) vẫn đã có những người « bất đồng ý kiến » rồi - xin quý bà con nhận rõ tôi không nói chánh kiến mà là dùng từ ý kiến – và như vậy chứng minh một cách tự nhiên, qua vai trò Trần Đĩnh, người kể chuyện, với một giọng văn cố gắng trá hình vô thưởng vô phạt đại diện một nhóm người, chống chế độ, yêu hòa bình, chống chiến tranh (sic) đã có mặt ( Trần Đĩnh cũng quơ luôn ông Hồ cho ông già Hồ ăn có vào nhóm luôn, on ne prête aux riches, người ta chỉ cho nhà giàu thiếu nợ) Nhóm người được mệnh danh là Nhóm Xét lại, và đã bị trù dập. Ở đây, chúng ta không cần bàn tán về nhóm xét lại, hay chủ nghĩa xét lại, chẳng qua chỉ là một nhóm chánh trị tranh giành quyền lực đó thôi. Xét lại, thân Nga, yêu Hòa binh, chống Chiến tranh ? Láo phét ! Quên sao thời kỳ chiến tranh lạnh ? Quên sao Blocus Berlin ? Quên sao chạy đua Vũ trang ? Quên sao giàn hỏa tiễn ở Cuba ? Và làm sao quên được vai trò Liên Sô trong chiến tranh xâm lăng miền Nam, chống Việt Nam Cộng Hòa miền Nam, chống quân đội Mỹ và đồng minh đến cứu Việt Nam ? Súng AK của ai ? Giàn hỏa tiễn SAM của ai ?


 Chiến đấu cơ MIG 15, 17, 21 của ai ? Xe tăng T54 của ai ? Và vai trò của các cố vấn Nga ? Và vai trò các xạ thủ cao xạ của mạng lưới bảo vệ Hà nội ? Trong Đèn Cù Trần Đĩnh hoàn toàn bỏ qua những vai trò ấy chỉ nói đến Chống Tàu để hợp thức hóa hay cập nhựt hóa, và thời đại hóa, một hình ảnh do « Đèn Cù » sáng tạo chạy theo thời luận ngày nay của nhơn dân Việt Nam trên đà đấu tranh đòi quyền Tự chủ và chống Họa Hán hóa ! Phải đúng, Việt Nam và chế độ miền Bắc Cộng sản có theo Tàu, nhưng cũng như có theo Nga, rồi theo Nga chống Tàu, rồi 1979 lãnh bài học Tàu, đáng lý phải sáng mắt nhưng sau năm 1989 khi Đông Âu sụp đổ lại mặc áo thụng qua triều cống ở Thành Đô-Cheng Du « khấu đầu dưới trướng liệu điều kêu ca » với Tàu. 

Cả một quá trình gia nô ! Từ ngày khởi đầu Cách mạng tháng tám rồi đến ngày nay là một chuổi dài gia nô… Ngày nay đám gia nô vẫn cầm quyền. Gia nô Tàu, nhưng vẫn gởi người đi triều cống cầu cạnh Huê kỳ mong được làm gia nô Huê kỳ. Và nhóm cựu Xét lại gia nô Nga, trở cờ dùng Đèn Cù đưa ra một ánh sáng ảo để nhơn dân Việt Nam, cùng dư luận những người yêu nước Việt Nam ở Hải ngoại cũng như ở quốc nộitin tưởng vào những con người nầy, và mong người trong nước và cả Hải ngoại tin cậy sẽ trao cờ chánh nghĩa cho các người cựu Xét lại, nay Phản tỉnh cầm quyền… Đừng hòng, dân Việt Nam không có ngu lần thứ hai nữa đâu ! Quá khứ Gia nô Nga, quá khứ gia nô bọn quyền lực gia nô Tàu còn đó, ngày nay chả nhẽ bước sang gia nô Mỹ mà nhơn dân tin sao ? Đừng mong …

Lợi dụng Phong trào Chúng Tôi Muốn Biết, tác giả Trần Đĩnh được một nhóm người ( ai ? với dụng đích gì ? ) tung sách Đèn Cù ra với hy vọng rọi một ánh sáng trả lời với một cái gọi là sự thật với những chuyện gọi là thâm cung bí sử hay sự thật bề trái của những tay đầu sỏ thuở xưa. Thế nhưng những sự thật ấy không trả lời được những sự thật của Phong trào Chúng Tôi Muốn Biết. Đấy chỉ là những chuyện đấm đá thuở xưa của hai thế lực phe phái. Phong Trào Chúng Tôi muốn


Biết làMuốn Biết Sự Thật Ngày nay : tình hình tham nhũng ? gia tài tài sản của nhưững tên đầu sỏ ngày nay ? Hay hãy thử kiểm điểm những thất thoát, những phần của gia tài, tài sản quốc gia Việt Nam, bị thất thoát, rút ruột, ăn cắp …bởi toàn bộ các đảng viên Đảng Cộng sản cầm quyền, và đòi hỏi những trả lời thật, bằng những con số thật ! …. Cũng trong hướng trả lời Phong Trào Chúng Tôi muốn Biết, Nhà Cầm Quyền Cộng sản Hà Nội đã tổ chức cuộc triễn lãm Cải Cách Ruộng Đất cũng chỉ để chứng tỏ cái mở lòng mình, thật tình nói thật. Nhưng đi đêm mãi cũng gặp ma, vỏ quýt dày móng tay nhọn, .. bị khinh mãi người dân đâm ra khôn, dân chúng rủ nhau mặc áo đỏ, cầm biểu ngữ tụ tập trước Phòng Triễn lãm « Hỏi Giấy Nhà Cầm Quyền ». 


Triễn lãm Cải Cách Ruộng Đất hồi xưa, để cho Nông Dân hồi xưa có Ruộng có Đất ? Vậy thì hãy trả lời những chuyện Nhà Đất ngày nay, của Nông và Dân ngày nay bị Đảng ngày nay ăn cắp ? Trả lời sao đây ? và Phong Trào nầy đã buộc Nhà Cầm quyến Cộng sản phải đóng cửa dẹp cái Triễn lãm Cải Cách Ruộng Đất. Thật là Gậy Ông Đập Lưng Ông.Triễn lãm là để Giải Độc Chuyện Đất Đai ngày xưa, nhưng lại bị Chuyện Đất Đai ngày nay phá bỏ. Trần Đĩnh dùng ánh sáng ảo của Đèn Cù để soi ánh sáng vàosự thật ngày xưa, nhưng sự thật ngày nay đang bị những đòi hỏi của Nhơn dân dùng Đèn Pha Dân Chủ, Đèn Pha Nhơn Quyền soi vào và phá vỡ những huyền thoại Cách mạng do đảng Cộng sản dùng Bạo Quyền dùng độc tài đảng trị kềm kẹp Nhơn dân .


Kết luận : Đã đến lúc Nhơn quyền phải lật đổ Bạo Quyền.


Chỉ có Lật đổ Bạo quyền Cộng sản mới Biết được những sự thật. Một cuốn Đèn Cù, hai cuốn Đèn Cù không kể hết được… 600 trang, 1200 trang một Trần Đĩnh, hai Trần Đĩnh cũng chưa kể đủ sự thật !…dù Trần Đĩnh đầy tài nghệ với quá trình viết tiểu sử Hồ Chí Minh, tiểu sử Trường Chinh cũng không viết được tất cả những sự thật mà Nhơn dân Việt Nam ngày nay muốn biết. Dù sao đi nữa, với một quá trình chuyên nghiệp viết những tiểu sử của những nhơn vật đầu sỏ cộng sản, thì đấy chỉ chứng minh rõ là chẳng qua, chỉ là quá trình của một tay viết mướn đầy tài nghệ, giỏi dùng những mỹ từ đầy láo khoét. Vì tất cả chúng ta ngày nay ai ai cũng biết rõ là Hồ Chí Minh với một tiểu sử, một lý lịch, từ gia cảnh, gia thế, gia tộc, đến hành trình cuộc đời đều mang một quá khú, một lịch sử đầy mờ ám, láo khoét :

 Từ tên giả, ngày sanh giả, ngày chết giả, con người sống đã giả, và đến ngày nay cả xác chết nằm trong cái lăng tuy xây bằng xi măng cốt sắt kiên cố, cũng giả nốt - bụng không nội tạng, đầu không óc não, chưa kể một lô sửa sai, che dấu bằng sáp son, nhựa phấn ! Vậy thì làm sao tin tưởng trác giả Trần Đĩnh nói thiệt ? Ai làm chứng ? Các chứng nhơn chết cả rồi ! Chuyện thâm cung bí sử ? từ Hồ Chí Minh, đến Trường Chinh, qua những người bạn cùng lứa với Trần Đĩnh như Chế Lan Viên, Phan Kế An, Lê Liêm … đâu rồi ? Nhưng có một sự thật, ấy là lòng dạ con người, quan hệ đối đãi với nhau của những đồng chí ấy với nhau ! Tất cả đều đối đãi với nhau bằng bề mặt, bằng láo khoét cả. Cả cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh có thấy gọi ai là bạn không ? âu là tình bạn ? Tình Bạn với cái nghĩa của người miền Nam mình, có tao có mầy, parce que c’est toi, parce que c’est moi, chết sống bên nhau !

Đôi hàng chia sẻ :

Tiện đây, chúng tôi cũng xin được nói đến những người trí thức nạn nhơn cộng sản mà anh em Hải ngoại mình hùa nhau thương tiếc, chắc lưỡi hít là. Đây xin nói riêng đến là hai vị Ngưyễn Mạnh Tường vàTrần Đức Thảo, xin chỉ nói đến hai vị ấy thôi và nói rằng : chúng tôi không thương tiếc gì các Cụ ấy cả, trái lại chúng tôi trách hai Cụ ấy một cái tội rất lớn.

Các Cụ đã làm cái gương để bao nhiêu thế hệ đàn em đi lầm đường. Lỗi hai Cụ ấy to lắm. Hai Cụ học giỏi, hai Cụ là thần tượng của bao nhiêu đàn em trí thức. Hai Cụ bị lường gạt vì hai Cụ kém cái tài nhận xét, kém cái thông minh nhận thức -Tây nó gọi là discernement .Các Cụ không có discernement. Cụ Trần đậu Agrégation về Philosophie, một sức học vượt bực, Cụ làm luận án về Marx mà không biết gì về Marx cả. Năm 1950, Cụ sống ở Pháp mà Cụ không biết bao nhiêu người Đông Đức vượt ngục bức thành Bá linh, Cụ cũng không biết Blocus Berlin, vậy thì Cụ sống với ai ? Cụ sống trong Tháp Ngà trí thức Mác Xít ! 

Trong Đèn Cù Trần Đĩnh kể Cụ Trần vào Sài gòn thấy Sài gòn sống thoải mái và nghe được nhạc Trịnh Công Sơn, mới hiểu rõ chế độ miền Nam không bị kềm kẹp như Hà nội tuyên truyền !. Chán quá Cụ Trần Đức Thảo ơi ! Bà Dương Thu Hương suốt đời sống ở Hà nội, sắp hàng tem phiếu quen rồi, vào Sài gòn thấy mình bị lầm còn « biết » ngồi xuống vệ đường khóc cho thân phận mình. Còn Cụ Trần Đức Thảo ? Cụ Thảo từng sống ở Việt Nam thời Tây đô hộ, Cụ có sắp hàng và lãnh tem phiếu không ? Cụ qua Pháp du học thời chiến tranh vừa dứt, Cụ có lãnh tem phiếu và sắp hàng, thời Tây đô hộ mình không ? Thế mà khi về ở Hà nội, Cụ, tuy xếp hàng tem phiếu, Cụ vẫn tin rằng miền Nam bị Mỹ kềm kẹp không có chén sành ăn cơm, ,phải lấy vỏ dừa thay chén, không có gạo ăn, dân miền Nam đói. Người dân miền Bắc ngu, vì thất học, vì sợ, đã đành, 


Cụ với bằng Agrégation de Philosophie, sống bên Pháp bao nhiêu năm, Cụ sao cũng ngu như vậy. ? Vì Cụ ngu mà đàn em tưởng Cụ khôn nên một lô đàn em theo Cụ về Bắc chết cả. …Tội các Cụ to lắm, .. Các Cụ đáng tội chết là đúng, các Cụ còn lôi theo một lô đàn em. Chúng tôi hoàn toàn chẳng những không phục Cụ mà còn oán Cụ nữa, vì các Cụ hơn mọi người chúng tôi. Các Cụ được đất nước nuôi đưỡng, hưởng Tứ Ơn.

Hưởng Tú Ơn : Hưởng Ơn Trời Đất cho cái may mắn, thông minh hơn người học một biết mười. Hưởng Ơn Đất Nước tạo những người Việt Nam cần cù, hiếu học, học hành khoa bảng, kiến thức ngang ngữa với Tây phương. Hưởng Ơn Đồng Bào cực khổ làm ăn, để đưa những cái trí thông minh đặc biệt người Việt Nam mình xuất ngoại so sánh không thua gì ngoại quốc. Và hưởng Ơn Cha mẹ, dấng sanh thành nuôi dưởng.

Các Cụ đáng lý phải biết trả cái Trung cái Hiếu rằng mình thành công thành tài giúp Đất Nước, giúp Nhơn dân, giúp Gia đình, giúp Đồng bào. Hai Cụ lại không, hai Cụ về phục vụ Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản lường gạt Nhơn dân, gây chiến tranh máu lửa. Cuối cùng Cụ Nguyễn Mạnh Tường chết trong đau khổ kéo theo bà vợ và đứa con. Còn Cụ Trần Đức Thảo, trở về Pháp sống nhờ tiền bố thí của đám đàn em. Uổn công ! vô tích sự. ! 


Xác các Cụ, thân thể các Cụ đời sống các Cụ, sự nghiệp các Cụ, các Cụ có quyền đi sai, làm sai. nhưng các Cụ không có quyền để đảng Cộng sản dùng các Cụ làm vũ khí tuyên truyền lôi các đàn em theo. Tội các Cụ to lắm !Tôi nghiệp ! Tội Nghiệp. ! Ngày nay muốn dứt cái vòng lẫn quẫn phải dứt bỏ Bạo quyền. Đấu tranh đầu tiên là đấu tranh đòi Nhơn quyền. Một trong những Nhơn quyền là quyền lật đổ bạo quyền, hôn quân. Đó là quyền Công dân. Đấu tranh cho Dân Chủ là đấu tranh với Nhà cầm quyền, trong quan hệ trao đổi, xin cho. Đấu tranh cho Nhơn quyền là lật đổ Bạo quyền trả quyền cho Nhơn dân. Ngày Nay phải lấy cái Nhơn quyền số một là lật đổ Bạo quyền . Lật đổ Đảng Cộng sản là giải quyết tất cả. Lật đổ Đảng

Cộng sản là thành lập một chế độ Dân Chủ, Công Bằng, Luật Pháp, Hiến Định. Lật Đổ Đảng Cộng sản là tìm lại Tự Do, tìm lại Tự Quyết ! Mong lắm !

Hết Kỳ 1.

*****

Tuần tới : Nhơn quyền là Lật đổ Bạo quyền.
Hồi Nhơn Sơn, Mùa Thu 2014
Phan Văn Song



TÁC PHẨM ĐÈN CÙ TRONG NƯỚC CỜ
THÍ XE GIỮ TƯỚNG CỦA CS HÀNỘI


Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất


Cuốn sách được quảng bá rầm rộ và đón nhận ân cần nhất vào lúc này trong cộng đồng người Việt tỵ nạn là cuốn Đèn Cù. Từ tác giả cho đến tác phẩm, có rất nhiều điểm đặc biệt và độc đáo [quảng cáo nói thế] khiến nó trở thành cuốn sách đặc biệt, tức khác mọi người, tức không giống ai. Chẳng thế mà người giới thiệu cuốn Đèn Cù, nhà báo Ngô Nhân Dụng, đã kết luận ở ngay trên đầu bài viết của ông như thế này: "Nếu không phải là kho chứng liệu quan trọng và đầy đủ nhất thì đây là cuốn sách đọc lý thú nhất …"


Người viết cuốn Đèn Cù là nhà thơ kiêm nhà báo Trần Đĩnh. Ông Trần Đĩnh có năng khiếu thi ca, viết lách, nên nghiễm nhiên trở thành nhà báo vào lúc còn rất trẻ [19 tuổi] ngay khi vừa mới bước chân vào ATK (An toàn khu) của đảng cộng sản VN trong khu rừng già Việt Bắc. Ông được nâng đỡ và dậy dỗ nghề làm báo bởi người thầy đầy quyền lực lúc đó là TBT Trường Chinh, người đang nắm giữ tờ báo cơ quan ngôn luận và tuyên truyền của đảng là tờ Sự Thật, mà nhiều giới viết lách trong "đảng Kaki" ở miền Nam quen thòng vào mấy chữ "nó nói láo" để giải thích, thành ra là "Sự thật, nó nói láo".


Cũng nhờ có cái bóng của tên sư phụ Trường Chinh nên Trần Đĩnh được sống ung dung thoải mái với nghề báo bổ của ông suốt cả cuộc đời cho đến ngày nay, bên cạnh những cây cổ thụ trong đảng từ tên cáo già cho đến hầu hết bọn đàm em, tôi tớ. Tài viết lách của ông dĩ nhiên là số dzách, nhưng tên ông thì ngày nay bỗng dưng người ta mới khám phá ra trong tác phẩm Đèn Cù. Ông chuyên về nghề viết tiểu sử cho vua quan, từ Hồ Chí Minh trở xuống. Chính vì được ở cạnh và quen biết nhiều nhân vật nắm quyền lực trong đảng nên cuốn Đèn Cù - theo quảng cáo - mới trở thành cuốn sách độc đáo và hấp dẫn, có thể được kể là bestseller trong cộng đồng người tỵ nạn vì những câu chuyện có tính cách thâm cung bí sử, ít người biết tới.

Tác phẩm Đèn Cù từ trong nước không biết đi theo con đường mòn nào ra hải ngoại, người ta chưa biết được. Ngày xưa, khi quân đội cũng như vũ khí, tiếp liệu của Bắc Việt xâm nhập miền Nam, trưóc khi lên đường, chúng tập trung tại Thanh Hóa, qua đường mòn Hồ Chí Minh, điểm cuối cùng khi vô đến miền Nam là Lộc Ninh, rồi mới phân tán đi các chiến trường. Cuốn Đèn Cù xâm nhập cộng đồng hải ngoại bằng con đường nào thì không biết.



Nó tập trung ở đâu trước khi xuất hiện tại hải ngoại, điểm này xin nói sau, nhưng điểm dừng chân cuối cùng của nó là tờ báo Người Việt tại Nam California. Người ta không mấy ngạc nhiên khi thấy điểm hẹn của cuốn Đèn Cù cũng giống như các cuốn Thằng Hèn của Tô Hải, hay cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức. Từ đó người ta có thể suy ra - mà chắc là trúng - điểm xuất phát của Đèn Cù là ở đường Yết Kiêu, Hànội, và như hế là nó cũng xâm nhập vào cộng đồng tỵ nạn tại hải ngoại qua con đường mòn mang tên lão giặc già. Lại nữa, khi tới điểm hẹn là tờ Người Việt, cuốn sách này còn được các nhà bình luận của trường phái "Trăng Liên Sô tròn hơn trăng Mỹ" thổi ống đu đủ lên đến tận tầng mây xanh, hơn cả Thằng Hèn của Tô Hải hay Bên Thắng Cuộc của Huy Đức.

Có mấy cái ống loa tham gia tiếp hơi của mấy ông trong Khối 8406 chuyên viên chống cộng bằng nghề chuyển bài của người khác. Nghe thổi, người ta có thể biết chắc, các vị đó chưa biết mặt biết mũi cuốn Đèn Cù ra răng ra rứa. Các ngài cứ thấy cái loa gốc hót thế nào thì cũng hót theo như làm vậy.

Như thường lệ, cứ mỗi lần có một cuốn sách lạ xuất hiện thì tôi đoán lại sẽ có điện thoại và chờ. Quả đúng là như vậy. Cú phone reo lên là của một người bạn, xưa kia là sĩ quan không quân, và nay là bác sĩ châm cứu. Mấy cái nghề của anh chẳng liên hệ gì đến chữ nghĩa, nhưng cái đầu anh lại là một thư viện lớn. Nói là một tủ sách thì có hơi hẹp hòi. Phải nói là thư viện mới đúng. Sách gì anh cũng đọc nên biết rất nhiều, và biết tường tận. Tôi phục bạn ở chỗ đó. Khi vừa nghe mấy cái loa đài ca lên bài Đèn Cù thì hôm sau anh gọi tôi hỏi đã có quyển sách này chưa, và khoe liền: "Tôi mới mua một cuốn và đang đọc". Tôi trả lời ậm ừ là chưa mua, nhưng cũng đọc được dăm ba chục trang trên internet ở dạng PDF.


Tôi chưa kịp hỏi thì anh đã than phiền: "sao văn chương gì mà đọc lủng cà lửng của, khó nuốt quá". Thì ra không phải một mình tôi, mà bạn tôi cũng có chung một cảm tưởng như thế. Thú thật lúc đó tôi đọc chưa hết cuốn sách, nhưng rất tin vào lời giới thiệu của nhà bình luận trường phái "Trăng Liên Sô tròn hơn trăng Mỹ". Tôi dự tính viết về cuốn Đèn Cù vì tin vào một lý lẽ rất đơn giản là nhà bình luận của tờ báo đứng ra xuất bản cuốn sách thì nhất định "mèo phải khen mèo dài đuôi" là cái cẳng. Quả thật nhà báo Ngô Nhân Dụng khen tờ Đèn Cù và tác giả, ông Trần Đĩnh, hết cỡ thợ mộc, không còn chừa chỗ để ai khen gì được nữa. Khá khen nhà báo Ngô Nhân Dụng, thế mà cũng rành business, show hàng toàn đồ xịn khỏi chê vào đâu được.

Lời giới thiệu của ông Ngô Nhân Dụng cho thấy nội dung toàn đồ xịn của cuốn sách thì nhất định Đèn Cù sẽ đắt như tôm tươi. Trước hết theo ông Ngô Nhân Dụng, văn phong của tác giả Trần Đĩnh là number one. Nhà phê bình họ Ngô hạ bút viết như đinh đóng cột rằng: "Trần Đĩnh gọi cuốn sách này là "truyện Tôi" … Truyện Tôi là một loại văn xuôi mới, do Trần Đĩnh tạo ra. Mai mốt có thể sẽ không còn ai viết Truyện Tôi nữa. Mà có ai viết thì chắc chắn cũng không viết giống như Trần Đĩnh. Đèn Cù là một cuốn sách độc đáo". Nó độc đáo thế nào thì ông Ngô Nhân Dụng cho biết: "Cuốn sách này tuyệt nhiên không dung lối văn viết báo. 


Nhà báo không ai mở đầu bằng mấy chữ: "Viết này vất vả," rồi chấm câu. "Lười là rõ," lại chấm câu. Cái khí văn đó tràn suốt tác phẩm. Có thể gọi đó là khí văn Trần Đĩnh. Một nhận định nhỏ mà bần bút xin mạn phép thêm vào đây là, cuốn Đèn Cù viết theo thể văn xuôi, nhưng nếu tác giả Trần Đĩnh muốn biến nó thành một tác phẩm văn vần - tức là thơ - thì cũng rất dễ dàng. Chỉ cần với cái "khí văn" độc dáo của mình, ông Trần Đĩnh dựa theo lối mần thơ của đại thi hào Du Tử Lê, cứ vài ba, hay dăm bẩy chữ, ông ngắt câu, xuống dòng là thành thơ rồi. Ông Trần Đĩnh sẽ có cuốn trường thi Đàn Cù không mấy chốc.


Ông Trần Đĩnh viết văn có "khí" đã vậy mà lại còn có "đức" nữa. Cái đức trong văn chương của ông theo nhà phê bình Ngô Nhân Dụng là "kể sự thật". Như thế phải hiểu là toàn bộ tác phẩm của ông Trần Đĩnh không có cái gì là phịa hay dối trá (fake or fiction) cả. Chẳng hạn như khi ông thuật lại cảnh xác bà Nguyễn Thị Năm địa chủ bị đấu tố chết đem chôn. Chiếc quan tài quá nhỏ, bọn du kích phải đứng lên trên tử thi mà đạp, xác bà Năm mới lọt vào áo quan. 


Thuật lại màn dựng tóc gáy này xong, ông Trần Đĩnh mới bật mí người kể là nhà báo Tiêu Lang. Tiêu Lang thố lộ: "Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị qui là thương địa chủ". Đúng là sự thật không còn gì thật bằng. Xin nhớ, Tiêu Lang chứ không phải Trần Đĩnh sợ bị qui là thương địa chủ. Sự thật rất thật ở điểm là Tiêu Lang sợ chứ không phải Trần Đĩnh sợ. Muốn biết lý do tại sao thì xin cứ hỏi ông Trần Đĩnh. Hay như một thí dụ khác, Tác giả đứng với Tô Hoài trên lề đường nhìn toán tù binh Mỹ bị đưa diễu trên đường phố cho dân chửi rủa, ném đá. Khi người phi công cuối cùng qua trước mặt, bỗng Tô Hoài chạy ra với tay đấm vào mặt người tù binh, nhưng cố ý đấm hụt. Tô Hoài giải thích với Trần Đĩnh: "Mình phải bầy tỏ lập trường, nếu không có đứa nào nó báo cáo mình đứng ngoài coi trong lúc nhân dân căm thù thì nguy".

Lạ nhỉ, có hai người là bạn bè đi với nhau, Tô Hoài biểu diễn màn kịch "đấm hụt" vì sợ bị báo cáo. Tô Hoài sợ ai? Còn Trần Đĩnh tại sao không đóng kịch, tại sao không sợ bị báo cáo? Đây lại cũng là một sự thật rất thật nữa. Nhưng sự thật này cũng chỉ là một nửa. Còn nửa kia là Trần Đĩnh không đóng màn kịch đấm hụt vì ông đếch sợ Tô Hoài báo cáo. Lý do tại sao thì có lẽ Tô Hoài cũng biết, nhưng biết để bụng thôi chứ sức mấy mà dám nói. Những sự thật này tác giả Trần Đĩnh chỉ viết có một nửa, còn nửa quan trọng tại sao ông lại không viết ra cho bà con đọc cho vui.

Rồi một chuyện này nữa mới là động trời. Trần Đĩnh dám nắm tay người yêu của "Bác" là cô Nông Thị Xuân và dám lấy tên cô làm bút hiệu. Như thế có gan trời không? Trần Đĩnh đã chứng kiến tận mắt, và biết rất rõ Hồ Chí Minh lưu manh và tàn ác đến cỡ nào. Biết Hồ dùng nickname để viết báo kể tội bà Nguyễn Thị Năm địa chủ, người từng chứa chấp và nuôi ăn lũ đàn em của Hồ, nhưng chính Hồ quyết định cho đấu tố để giết bà. Bà Năm chết rồi một cỗ hòm tử tế cũng không có, chỉ có nhà báo Tiêu Lang thương hại, mà cũng chỉ dám thương thầm trong bụng. Biết Hồ giả dạng đi thị sát các cuộc đấu tố để giữ cho đúng chính sách triệt hạ hữu khuynh mà hắn đã đề ra. Biết Hồ dâm dục và trác táng đến cỡ nào, thế mà cả gan "cua" người tình của hắn. Trần Đĩnh bản lãnh gì mà không sợ mó dái ngựa, không sợ cả cô Xuân tố cáo? Cái nửa sự thật này cũng không được Trần Đĩnh nhắc tới.


Cả đến nhân vật Z, ngưòi con gái hộ lý của Hồ trong sách là ai, Trần Đĩnh cũng vẫn giấu. Hơn nữa thế kỷ rồi, ông còn sợ cái gì nữa! Vẫn là cái sự thật một nửa. Như vậy thì cái gì che lấp một nửa "Cái Đức viết báo" của tác giả Trần Đĩnh, làm mất đi sự vuông tròn mọi góc cạnh của sự thật. Câu trả lời ông Ngô Nhân Dụng đã xì ra, mà có lẽ vì thổi ống đu đủ quá trớn nên sự thật trần truồng và rất lộ liễu? Ngô Nhân Dụng viết: "Độc giả sẽ không ngạc nhiên khi đọc những tình cảm thân mến của tác giả (Trần Đĩnh) với nhân vật Hồ Chí Minh". Ông Ngô Nhân Dụng nói không sai, bằng chứng là trong toàn cuốn sách, tác giả Trần Đĩnh luôn luôn cẩn trọng gọi Hồ là Bác (viết hoa) hoặc Cụ (viết hoa) với một lòng tôn kính, và xưng cháu với Hồ. Tóm tắt lại là tác giả Trần Đĩnh muốn bảo vệ cái thần tượng Hồ Chí Minh của ông. Và chúng tôi xin nhấn mạnh thêm, đó cũng là nỗ lực và là công tác quan trọng nhất của đảng Việt gian cộng sản hiện naỵ


Đến đây thì người ta đã có đủ lý do để xác định được mục đích của tác phẩm Đèn Cù là gì, nó xuất xứ từ đâu, đi theo con đường mòn nào để tới được điểm hẹn cuối cùng là tòa soạn nhật báo Người Việt tại Nam California. Sự thành công của tác phẩm Đèn Cù ra sao thì chúng ta phải chờ. Thời gian sẽ trả lời. Bởi vì kết quả này tùy thuộc vào yếu tố chính là tinh thần và nhận thức của mọi người. Chúng ta có ý thức đúng không và có đủ sáng suốt để nhận thức không. Chúng tôi buồn lòng phải nói ra rằng, cái trở ngaị nhất trong công cuộc chống cộng hiện nay trong cộng đồng tỵ nạn chúng ta là tình trạng bát nháo và vô ý thức của cộng đồng. Tình trạng này, Lenin sư tổ của đảng CS Liên Sô đã cảnh giác các đồng chí của hắn. Chúng ta cũng nên lấy đó mà tự răn mình:

Nhiệt tình và Dốt nát trở thành Phá hoại

Câu hỏi đặt ra là tại sao đảng VGCS lại phải bảo vệ cái thần tượng Hồ Chí Minh của chúng, và chúng đã thực hiện công việc bảo vệ này như thế nào.

Câu trả lời nên coi là một nguyên lý bất biến. Nguyên lý rất rõ ràng là nếu thần tượng Hồ Chí Minh bị sụp đổ thì tất nhiên đảng VGCS cũng sẽ phải sụp đổ theo. Vì thế, VGCS phải ra sức củng cố địa vị của Hồ Chí Minh cho thật vững chắc và bảo vệ nó. Điều đáng tiếc là nhiều tổ chức và cá nhân chống cộng, kể cả giới trí thức, vì quá xô bồ và bát nháo đã tiếp sức cho VGCS trong công tác này.

Có hai tội trạng chắc chắn đưa đến sự sụp đổ thần tượng Hồ Chí Minh nếu người chống cộng biết khai thác. Cả hai tội ác này Hồ đều phạm phải. Đó là tội bán nước và tội xua quân chiếm VNCH.

1. Tội bán nước - Sự kiện Hồ làm Việt gian và bán nước thì chúng tôi đã đề cập đến trong bài viết "Sự thật về Hồ Chí Minh, không biết hay biết mà không dám nói" rồi. Nhờ nhà báo Việt Thường cung cấp tài liệu là những văn kiện chính thức của đảng CSVN, và do sự tìm tòi thêm của mình, chúng tôi đã chứng minh tường tận và tương đối đầy đủ về hai tội trạng này của Hồ. Bài viết của chúng tôi nhằm phê bình đĩa DVD của Lm Nguyễn Hữu Lễ. DVD tố cáo các tội ác của Hồ Chí Minh [điều đó là đúng] nhưng lại làm ngơ cái tội ác lớn nhất là tội bán nước của hắn. Chúng tôi không dám dị nghị về tinh thần chống cộng của cha Lễ, nhưng quả thật có nghi ngờ rằng chung quanh cha Lễ có bàn tay của VC hay Việt Tân nhúng vào với mục đích gián tiếp gỡ tội cho Hồ để củng cố địa vị cho hắn. Dù muốn dù không thì thiển nghĩ, đây cũng là một hình thức tiếp tay cho VGCS và nằm trong sách lược của chúng là bảo vệ Hồ để giữ đảng.


Dư luận cũng như báo chí hiện nay đang ì xèo về chuyện VGCS bán nước. Để ý một chút, chúng ta không mấy khó khăn nhìn ra rằng dư luận đang có xu hướng kết án "sự kiện Thành Đô" - tức là tội bán nước - bằng cách tất cả tội trạng đổ trên đầu Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Lê Khá Phiêu v.v. nhưng lại bỏ sót cái tên Hồ Chí Minh. Đó là chủ tâm của bọn cầm quyền Hànội hiện nay. Có phải chỉ có những tên CS này bán nước, còn Hồ Chí Minh thì không? Như chúng tôi đã trưng dẫn trong bài viết "Sự thật về Hồ Chí Minh ….. ", có những sự kiện chứng tỏ Hồ là Việt gian bán nước. Cũng có những sự kiện khác, kẻ thi hành việc bán nước lúc hồ còn sống là Ung Văn Khiêm hay Phạm Văn Đồng, và ngày nay là các đồng đảng thế hệ sau của Hồ.

Nhưng dù ai đi nữa, theo chế độ đảng trị của CS thì chủ tịch đảng tức Hồ Chí Minh phải chịu trách nhiệm chứ không đổ thừa cho ai được. Hồ không thể bịp bợm, vừa lau nước mắt vừa xin lỗi trước quốc dân như trong vụ Cải Cách Ruộng Đất: "các chú làm thế chứ bác đâu có muốn thế". Trong mọi trường hợp mỗi khi tố cáo và lên án tội bán nước của VGCS, lờ đi tên Hồ Chí Minh trong vấn đề này, chúng tôi không tin là vô tình, mà là một dụng ý nằm trong sách lược của bọn đầu sỏ Hànội. Chúng thà hy sinh cả một lũ chốt thí cũng không sao, miễn là địa vị "cha già dân tộc" của Hồ phải được bảo vệ. Với đảng VGCS, Hồ Chí Minh không thể bị kết tội là Việt gian bán nước. Luận điểm chúng tôi đặt ra là, bảo vệ sự tồn tại của Hồ tức là bảo vệ sự tồn tại của đảng VGCS. Đảng VGCS luôn theo đuổi sát luận điểm này.


2. Tội xâm lược miền Nam - VGCS cần phải phủ dụ để giữ yên dân chúng miền Nam, đồng thời để chinh phục hơn 3 triệu người miền Nam tỵ nạn tại hải ngoại. Sách lược của những tên đầu sỏ BCT là đổ cái tội xâm lược miền Nam lên đầu kẻ khác để giữ thanh danh và uy tín cho Hồ. Các người bị đổ tội là Lê Duẫn và Lê Đức Thọ. Cuốn Đèn Cù là một cố gắng, nhưng tin rằng chưa phải là cố gắng cuối cùng cho chính sách này. Chính sách trút trách nhiệm này - không chối cãi được - được bàng bạc thể hiện trong cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh. Chúng ta hãy đọc bình luận Gia Ngô Nhân Dụng viết về vấn đề này: "Đối với bên ngoài, Lê Duẫn bám sát chủ trương của Mao gây cuộc chiến tranh xâm chiếm miền Nam. Theo Trần Đĩnh thì Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp không muốn đánh, nhưng không chiếm được đa số nên chịu phục tùng …"


Luận điệu đổ tội này, như chúng ta thấy, xuất phát từ những thành phần dân chủ cuội trong nước trước đây là Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, Trần Khuê, Nguyễn Văn Trấn v.v. rồi lan ra hải ngoại. Nhiều trí thức và đảng phái quốc gia tại hải ngoại đã dễ dàng rơi vào cái bẫy chuột chù này của bọn dân chủ cuội trong nước. Xin nêu một thí dụ điển hình là GS Trần Nhã Nguyên với cuốn "Lịch Sử Việt Nam 1940 - 2007". Ông Trần Nhã Nguyên là một giáo sư trung học, tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm thời VNCH. Sau 30-4-1975 ông chạy ra hải ngoại viết báo và viết sách.



Trong cuốn Lịch Sử VN 1940 - 2007, ông Nhã Nguyên trích dẫn một số nhân vật vốn là đối thủ của Lê Duẫn và Lê Đức Thọ cho rằng về cuối đời, Hồ đã mất hết quyền hành về tay bọn Duẫn - Thọ, và ông đi đến kết luận: "Ai ngờ con người đầy huyền thoại như Hồ Chí Minh, xác của ông đến nay còn được bảo trì ở lăng Ba Đình, lại mang nhiều niềm uất hận. Đến giờ phút cuối đời, chỉ trối trăn vài lời di chúc, cũng bị liên minh Lê Duẫn-Lê Đức Thọ xóa tẩy, thêm bớt, ngày qua đời cũng đổi. Đặc biệt là bao nhiêu thập niên qua, xác của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn còn giá trị như một kho báu trong chính sách bùa chú cho sự sống còn của đảng" (Lịch Sử Việt Nam 1940 - 2007 trang 746).


Bọn dân chủ cuội trong nước và lũ theo voi hít bã mía tại hải ngoại, về hình thức, có vẻ chống tập đoàn đương quyền tại Hànội, nhưng thật bất hạnh, chúng lại rơi đúng vào cái bẫy mà bọn ma đầu Hanội giương ra, tức là cái sách lược đổ hết tội lên đầu đàn em để cứu Hồ. Sự thực rõ ràng lắm nếu chúng ta chịu khó nhìn vào cái lăng mộ của Lê Duẫn và để tâm suy nghĩ một chút. Thật là mưu mô cao siêu và vô cùng thâm độc! Quí vị tưởng rằng bọn cầm quyền Hànội xây lăng mộ để thờ Lê Duẫn thật sao? Hoàn toàn không phải. Mà ngược lại, chúng cố tình hổ hắc ín lên cái thây ma Lê Luẫn đang nằm trong mồ.

Nếu thực tâm xây lăng mộ để thờ Lê Duẫn thì lũ ma đầu Bắc Bộ Phủ đã chẳng trương lên ngay trước tiền đình tấm bảng ghi câu nói vô cùng ngu xuẩn của Lê Duẫn để muôn đời ngưòi VN mỉa mai: "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, cho Trung Quốc". Còn gì là tinh thần yêu nước, là công trạng, là danh dự của một ông Tổng Bí Thư? Qua tấm bảng này, Lê Duẫn hiện nguyên hình là một tên đầy tớ của ngoại bang, vâng lệnh quan thầy Nga Tầu xua quâm xâm chiếm miền Nam.



Bán nước chứ còn gì nữa. Nếu đuổi Mỹ để "giải phóng" miền Nam là tội, thì kẻ phạm tội ác này là Lê Duẫn chứ không phải Hồ. Đúng logic là thế. Thâm độc chưa! Dù đền thờ nguy nga đồ sộ, nhưng với cái bảng đề công kiểu này, Lê Duẫn gánh hết mọi tội lỗi thay cho Hồ Chí Minh trong chủ trương xâm lược miền Nam. Thế mà cũng có nhiều người tỵ nạn, kẻ cả bọn trí thức cục phân vẫn cứ tưởng là thật. VGCS xây lăng mộ cho Lê Duẫn để ghi nhớ công ơn của Duẫn là thật! Thế có buồn không!


Chỉ cần bỏ một chút xíu công sức thôi, người ta đã có thể dễ dàng lật tẩy sự gian manh của bọn Bắc Bộ Phủ. Này nhá, nếu Hồ Chí Minh không chủ trương gây chiến để xâm lược miền Nam, thì tại sao trước tết Mậu Thân 1968 hắn lại gởi mấy câu thơ này vào miền Nam để động viên tinh thần bộ đội của hắn đang đánh nhau trong đó:


Xuân này hơn hẳn mấy Xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp nước nhà.
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ,
Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta.


Hồ chí Minh hồi tết Mậu Thân tuy có già, nhưng không phải là đã lú lẫn. Bằng chứng là hắn vẫn còn tỉnh táo để làm thơ kia mà. Hơn nữa, trong hệ thống cầm quyền của chế độ độc tài toàn trị miền Bắc, ai dám có những quyết định quan trọng vượt quyền của chủ tịch đảng? Chạy tội cho Hồ Chí Minh trong vấn đề xâm lược miền Nam chỉ là một mánh lới lừa bịp người dân ít học và bọn trí thức đầu bò gía trị không bằng cục phân. Kể cũng tội Lê Duẫn, nhưng hắn đã chết rồi chẳng biết được, con xe bị thí để cho con tướng tội đồ được yên vị. Tác phẩm Đèn Cù đã góp công không nhỏ trong nước cờ thí này của bọn đầu lãnh Hànội.

Nhưng dù sao Đèn Cù cũng là một cuốn sách chứa đựng ít nhiều những dữ kiện được coi là sử liệu. Tác giả, để chứng tỏ sự trung thực của các dữ kiện ông viết ra, đã dám thẳng thắn thách thức: "Vâng, tôi xin đối mặt với công luận đây. Tôi ăn gian nói dối thì các ông cứ việc vạch ra". Đây là một thái độ thành khẩn đáng khen, nhưng đồng thời cũng là một thách thức có vẻ kiêu căng và tự mãn. Có lẽ bởi vì xưa nay ai cũng cho rằng đảng VGCS là một đảng chuyên môn gian dối và lừa bịp, cho nên thiển nghĩ, tác giả Trần Đĩnh, một đảng viên kỳ cựu, mới cảm thấy cần phải mạnh mẽ tự khẳng định mình và thách thức như thế. Kẻ hèn này không dám tự coi mình là một tiếng nói công luận, thành thử không muốn làm công việc gọi là vạch ra sự ăn gian nói dối, nếu có, của tác giả Trần Đĩnh.

Thế nhưng, theo nhận xét riêng của chúng tôi, ý tưởng chính (main idea) trong cuốn Đèn Cù của tác giả Trần Đĩnh là muốn tố cáo tội ác gây ra cuộc chiến tranh Nam - Bắc. Vì thế, chúng tôi muốn nêu lên điều khẳng định này là, người chủ trương gây chiến tranh để chiếm miền Nam là Lê Duẫn là sai, sai lầm hoàn toàn. Kẻ gây ra tai họa này không phải ai khác hơn là Hồ Chí Minh. Trút tội lên đầu Lê Duẫn là sách lược "thí xe để giữ tướng" hiện nay của VGCS. Trong nước, VGCS mở hết chiến dịch này đến chiến dịch khác ca tụng đạo đức và công ơn của Hồ. Trong khi tại hải ngoại, chúng hướng dẫn có kế hoạch dư luận đi theo con đường này bằng truyền thông và các tác phẩm văn học trong đó có Đèn Cù.


Tác giả Trần Đĩnh tin rằng Lê Duẫn đi theo chủ trương của Mao gây ra cuộc chiến tranh xâm chiếm miền Nam, trong khi đó Hồ và Võ Nguyên Giáp không muốn đánh là sự hiểu biết và cách suy nghĩ của tác giả. Chúng tôi tôn trọng quyền tự do tư tưởng của ông, nhưng khẳng định rằng cách suy nghĩ đó phù hợp với sách lược của đảng là bằng mọi giá phải bảo vệ địa vị Hồ để giữ vững sự tồn tại của đảng, cho dù phải hy sinh cả những đảng viên có công và trung kiên nhất của đảng.

Chuyện ngoài lề. Anh bạn bác sĩ châm cứu của người viết như đã nói đến ở trên, sáng nay lại phone than phiền: "…. Loại sách viết về vấn đề VN luôn luôn rất hấp dẫn đối với tôi, nhưng từ trước tới nay, tôi chưa đọc cuốn sách nào tầm thường như cuốn Đèn Cù. Toàn là chuyện … khổ lắm, biết rồi. Nói mãi. Chán!"

Ngày 10-9-2014
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
 



No comments: