Sunday, September 14, 2014

VỀ BÀI THƠ " ĐỒNG CHÍ CỦA TÔI " CỦA VĂN CAO



BÀI THƠ VỀ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT
CỦA VĂN CAO

(Không có trong trong triển lãm CCRĐ)

ĐỒNG CHÍ CỦA TÔI(*)

Người ta, các đồng chí của tôi
Treo tôi lên một cái cây
Đợi một loạt đạn nổ
Tôi sẽ dẫy như một con nai con
Ở đầu sợi dây
Giống như một nữ đồng chí
Một anh hùng của Hà Tĩnh
Tôi sẽ phả

Như mọi chiến sĩ bị địch bắn
Đảng Lao động Việt Nam muôn năm
Cho mọi người hiểu khi tôi chết
Vẫn còn là một đảng viên
Cho mọi người hiểu khi tôi chết
Máu của tôi vẫn còn là máu của Việt Nam
Ở dưới gốc cây có các cụ già các bà mẹ
đã nuôi cách mạng
Các em nhỏ từ ba tuổi đứng nhìn tôi
dẫy chết
Có mẹ tôi
Ba lần mang cơm đến nhà tù
Hãy quay mặt đi
Cho các đồng chí bắn tôi
Tôi sợ các cụ già không sống được
Bao năm nữa
Để nhìn thấy xã hội chủ nghĩa
Của chúng ta.
Chết đi mang theo hình đứa con
Bị bắn
Tôi sợ các em còn nhỏ quá
Sẽ nhớ đến bao giờ
Đến bao giờ các em hết nhớ
Hình ảnh tôi bị treo trên cây
Bị bắn
Hãy quay mặt đi
Cho các đồng chí bắn tôi…
Nước mắt lúc này vì Đảng nhỏ xuống
Dòng máu lúc này vì Đảng nhỏ xuốn
Đảng Lao động Việt Nam muôn năm
Đảng Lao động…
 

 Nhạc sĩ Văn Cao
(1956)


Bảo tàng lịch sử quốc gia VN vừa trưng bày triển lãm về Cải cách ruộng đất 1946-1956, để chứng minh là cuộc cải cách đúng đắn vì "dân cày có ruộng". Bây giờ hàng triệu dân cày đâu còn ruộng nữa, thì sao ? Thật trớ trêu cho câu chuyện đang cố vùi đi, lại bới lên như một niềm tự hào ?





Văn Cao (ảnh Nguyễn Đình Toán)
Tôi đã được Nhà thơ - Nhạc sĩ Văn Cao cho công bố bài thơ về Cải cách ruộng đất của ông, Đồng chí của tôi, như một bi kịch mà ông giữ mãi trong sổ tay cho đến khi từ biệt cõi đời...

Giữa quá nhiều bất trắc cuộc đời, tiếng thơ Văn Cao chẳng bao giờ đổi giọng. Chữ nghĩa của ông như được viết ra từ ngòi bút kim cương chứ không phải bút lông bút sắt. Và khi tiến hành chọn bản thảo tập thơ Lá, Văn Cao rất vui lòng ủy thác cho Nguyễn Thụy Kha, Thanh Thảo và tôi tuyển chọn. Hầu như ông hoàn toàn yên tâm về việc đó. Ông nói : “ Ba thằng mày bảo được là được ! ”.

Dù là trong thời kì “đổi mới” rất mạnh mẽ, chúng tôi vẫn thấy ông có một bài thơ mà nhà xuất bản khó lòng chấp nhận, đấy là bài Đồng chí của tôi viết năm cải cách ruộng đất (1956). Bài thơ tràn đầy lòng tin vào chủ nghĩa xã hội mà cảnh tỉnh những sai lầm của hiện tại, nó là tiếng lòng thống thiết của người cộng sản bị xử bắn oan gửi tới các đồng chí của mình.

Không trung thực với Đảng, không có lòng can đảm của một đảng viên, không chan chứa một trái tim nhân đạo… không thể viết được một bài thơ rớm máu như thế. Nhưng 30 năm và hơn thế nữa, nó vẫn chỉ là bài thơ của riêng ông. Chúng tôi biết điều đó, và đề nghị ông “để lại”, ông đồng ý ngay. Đầu năm 1995, tôi nhắc lại với ông bài thơ ấy, và thấy đã đến “thời” bài thơ có thể in được rồi, nhưng ông nói sau khi nhấp một ngụm rượu: “ Thôi, cứ để sau khi mình chết rồi in cũng chưa muộn ”. Ngày ông qua đời, tôi bỗng mở sổ tay xem lại bài thơ ấy, và tôi đã khóc.
Nguyễn Trọng Tạo


 
Thứ Năm, ngày 07 tháng 8 năm 2014


ĐỒNG CHÍ CỦA TÔI

Đặng Huy Văn: “Đồng Chí Của Tôi” là một bài thơ cho đến nay vẫn còn bị cấm in thành sách của nhạc sĩ Văn Cao, tác giả Quốc Ca VN vì nó mô tả chân thực một vụ xử bắn trong CCRĐ. Vụ xử bắn này được diễn ra ngay trên quê hương Hà Tĩnh máu thịt của tôi. Đọc bài thơ lên, nhất định các dư luận viên ăn lương của đảng CS VN sẽ vô cùng phẫn nộ vì cho rằng, nhạc sĩ văn Cao đã bịa ra để nói xấu đảng và bác Hồ chứ chuyện này không có. Nhưng xin thưa các vị, chuyện này đã xẩy ra trước mắt tôi vì người bị bắn trong bài thơ này chính là một bà cô họ của tôi, một người bạn cùng hoạt động trong cuộc kháng chiến chống Pháp với chú tôi trước đây.


Ngày đó, từ tháng 8 năm 1954 đến tháng 7 năm 1956, chuyện tử hình một cán bộ có công với cuộc kháng chiến chống Pháp tại Hà Tĩnh là một chuyện bình thường. Nhiều cán bộ đảng viên trong kháng chiến chống Pháp như chánh phó chủ tịch xã, chủ tịch huyện và các huyện ủy viên, chủ tịch tỉnh và các tỉnh ủy viên cũng đã bị quy là “Quốc Dân đảng” và bị bắt giam hoặc bị bắn chết một cách dã man như thế. Đó là chưa kể tới hàng ngàn “địa chủ cường hào gian ác” khác của quê tôi cũng đã bị giết chết một cách oan uổng hơn thế. Trung bình, cứ sau một người bị xử bắn là lại có thêm từ 7 đến 10 người khác “ăn theo” bằng hình thức tự tử vì quá sợ hãi.


Ngoài ra, còn có rất nhiều người già, phụ nữ và trẻ con trên quê tôi đã bị chết đói thê thảm vì chủ trương “không được tiếp tế cho các gia đình địa chủ”nữa... Nên có thể nói CCRĐ là một thành tựu vĩ đại ngoài sự mong đợi của các đồng chí cố vấn Trung Quốc do Mao chủ tịch cử sang để trợ giúp cho sự nghiệp vĩ đại của chủ tịch Hồ Chí Minh! Cuối cùng nhờ tài trí khôn khéo của chủ tịch Hồ Chí Minh, một nhà tình báo lão luyện, cuối năm 1956, trước quốc dân đồng bào, người đã “thành khẩn” lau nước mắt và xin lỗi toàn thể nhân dân cùng hàng vạn oan hồn CCRĐ đã lỡ phải hi sinh vì cách mạng, mà đất nước ta mới được “độc lập, tự do và hạnh phúc” như ngày nay!

Nhân dịp kỷ niệm tròn 60 năm ngày bác Hồ đã cử các Đội Giảm Tô, CCRĐ cùng đoàn cố vấn Trung Quốc về với quê hương Hà Tĩnh của tôi, tôi xin phép nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo được đăng lại bài thơ này từ trang nhathonguyentrongtao.wordpress.com của anh. Xin được cám ơn anh rất nhiều!


ĐỒNG CHÍ CỦA TÔI(*)

Người ta, các đồng chí của tôi
Treo tôi lên một cái cây
Đợi một loạt đạn nổ
Tôi sẽ dẫy như một con nai con
Ở đầu sợi dây
Giống như một nữ đồng chí
Một anh hùng của Hà Tĩnh
Tôi sẽ phải kêu lên
Như mọi chiến sĩ bị địch bắn
Đảng Lao động Việt Nam muôn năm
Cho mọi người hiểu khi tôi chết
Vẫn còn là một đảng viên
Cho mọi người hiểu khi tôi chết
Máu của tôi vẫn còn là máu của Việt Nam
Ở dưới gốc cây có các cụ già các bà mẹ
đã nuôi cách mạng
Các em nhỏ từ ba tuổi đứng nhìn tôi
dẫy chết
Có mẹ tôi
Ba lần mang cơm đến nhà tù
Hãy quay mặt đi
Cho các đồng chí bắn tôi
Tôi sợ các cụ già không sống được
Bao năm nữa
Để nhìn thấy xã hội chủ nghĩa
Của chúng ta.
Chết đi mang theo hình đứa con
Bị bắn
Tôi sợ các em còn nhỏ quá
Sẽ nhớ đến bao giờ
Đến bao giờ các em hết nhớ
Hình ảnh tôi bị treo trên cây
Bị bắn
Hãy quay mặt đi
Cho các đồng chí bắn tôi…
Nước mắt lúc này vì Đảng nhỏ xuống
Dòng máu lúc này vì Đảng nhỏ xuống
Đảng Lao động Việt Nam muôn năm
Đảng Lao động…
 
 Nhạc sĩ Văn Cao
(1956)


Hà Nội, 8/8/2014

Đặng Huy Văn



TÌNH ĐỐNG CHÍ CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN

VAN MỘC CƯ SĨ


Khi nghe người Bắc Kỳ di cư kể chuyện đấu tố ngoài Bắc, đa số đồng bào miền Nam không tin. Họ nói bác Hồ yêu nước thương dân đâu làm những việc vô nhân đạo như thế. Rằng bọn di cư nhận tiền Mỹ Ngụy nên tuyên truyền láo khoét. Người ta cả đời hy sinh cho cách mạng đâu có thể làm những việc phản dân, hại nước như thế. Rằng chuyện kể vô lý, ai đời vài sào ruộng mà bị quy là địa chủ rồi đem bắn ư? Chuyện càng phi lý vì cộng sản giết bọn Việt gian chứ sao lại giết đồng chí cộng sản của mình, những đồng chí trung kiên đã vào tù ra khám thời Pháp thuộc, và đã hăng hái tham gia kháng chiến, đã từng lãnh đạo tỉnh, xã, hội Phụ lão cứu quốc, hội Liên Việt?

Nhưng rồi năm tháng, cái kim trong bọc cũng lòi ra nhất là khi bọn Nam Kỳ hồi kết nói mọi việc cho họ hay. Và  sự kiện 1975  đã làm cho  dân Nam kỳ thấy tận mắt mọi sự. Người ta biết rõ cái gian manh, tàn ác của Nguyễn Tất Thành và âm mưu thâm độc của Mao Trạch Đông. Hồ Chí minh dù là người Việt hay người Hoa thì cũng là nô lệ của Trung Cộng, luôn luôn tuân lệnh Trung cộng. Cải Cách Ruộng Đất cũng do lệnh Trung Cộng và Nga Sô. Mọi cách thức tàn ác, gian manh trong CCRD, trong tra tấn tù nhân, trong khủng bố nhân dân đều học từ Trung Cộng và Liên Xô.

Nhưng tại sao người ta lại làm nhiều điều phi lý, mâu thuẫn và hèn hạ  trong CCRD?

- Người cộng sản bị Pháp bắn, theo lời tuyên truyền của Việt cộng  thì hô to cộng sản muôn năm, còn bị cộng sản bắn mà cũng hô cộng sản muôn năm ư?  Pháp bắn hô cộng sản muôn năm,. cộng sản bắn cũng hô cộng sản muôn năm, té ra coi coi cộng sản cũng như thực dân Pháp ư? không phân biệt bạn thù hay sao?
Phải chăng vì sợ cộng sản quá, cộng sản  giết chết  cũng không dám oán than. Đó là bi kịch của người cộng sản mù quáng và sợ hãi!  Võ Nguyên Giáp cũng vì hèn nhát, sợ hãi mà quỳ lạy đàn em, nhục nhã như thế đấy!

 Tôi sẽ phải kêu lên
 Như mọi chiến sĩ bị địch bắn
Đảng Lao động Việt Nam muôn năm


 Một nguyên do khác là  các nạn nhân muốn nói họ chết oan, họ trung thành với đảng, không phản bội đảng, sao đảng lại bắn họ?  Và phải chăng hô như thế là cầu xin cộng sản buông tha cho con cháu họ?

-Tại sao lại gọi những người bắn mình là "đồng chí":
Hãy quay mặt đi
Cho các đồng chí bắn tôi

Bọn đấu tố điêu, vu khống các ông,  chúng cầm súng, cầm gươm giết các ông  là bọn nông dân ngu dốt bị cộng sản lợi dụng, bị cộng sản thúc đẩy, bắt buộc.. Bọn đó là đồng chí ư? Kể cả Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng... đại ác, đại bịp cũng là   " đồng chí", là " lãnh tụ  "  ư?

-Cộng sản đã phản bội dân tộc, chạy theo Nga, Tàu thi hành các chính sách phản dân hại nước. Cộng sản đã tàn sát các ông , đã coi các ông là " kẻ thù của nhân dân  " , đã xử tử hình, đã bỏ tù các ông, đã đuổi các ông ra khỏi đảng, tại sao các ông còn" cố đấm ăn xôi "?  Thực tế phũ phàng trước mắt,  còn lợi lộc gì, danh vọng gì  mà  các ông vẫn còn trung thành với bọn chúng, vẫn muốn đeo theo bọn chúng? Tại sao không tranh đấu giải phóng bản thân mình, con cháu mình, dân tộc mình khỏi chế độ cộng sản độc tài ? Tại sao tinh thần nô lệ quá nặng như vậy? Tại sao lại trung thành với ác quỷ? Ngu dại một lần  mà chưa tỉnh ngộ sao?

Cho mọi người hiểu khi tôi chết
Vẫn còn là một đảng viên


- Sống trong chế độ cộng sản tàn ác, nghèo khổ như thế mà nhiều người vẫn tin tưởng vào thiên đường cộng sản ư?
Để nhìn thấy xã hội chủ nghĩa
Của chúng ta.


XHCN như đã thực hiện ở Nga, Trung cộng và Việt nam thì có gì mà tự hào, khoe khoang  là Của chúng ta ? Các ông thiếu suy nghĩ. Đúng là thấy người sang bắt quàng làm họ.. Ai cùng hàng ngũ với các ông mà các ông vơ vào và vỗ ngực xưng " chúng ta  "? Các ông chết, bị tù, bị cộng sản khinh miệt, căm thù, coi các ông là súc vật, thế mà các ông là tự cho là cùng hàng ngũ với các chiến sĩ cộng sản bách chiến bách thắng ư? Và bọn cộng sản cướp của, giết người và man trá sao  các ông gọi chúng là  " cách mạng "?

- Chết như thế là chết oan ức,  cộng sản cười man rợ trên những cái chết này. Chết oan ức như thế mà cho là vì đảng ư? Đau khổ như thế mà vì đảng  ư?  Cộng sản có coi những cái chết này là  những cái chết có giá trị không? Chắc chắn là không! Sống như ở đia ngục mà vẫn ca tụng  cộng sản,  vẫn còn muốn cho đảng tàn ác dã man này tồn tại muôn năm ư?

Nước mắt lúc này vì Đảng nhỏ xuống
Dòng máu lúc này vì Đảng nhỏ xuống
Đảng Lao động Việt Nam muôn năm
Đảng Lao động

Những hành động  phi lý ngây ngô trên là  do sự chuyên chế và tàn bạo của cộng sản. Bọn  cộng sản đã huấn luyện đảng viên và nhân dân  bằng chính sách sắt máu, nhồi sọ, và khủng bố. . Kết quả họ đã đào tạo nên những nô lệ và con người hèn hạ., mất nhân cách và  óc suy luận.. Một số người kể cả văn nghệ sĩ,  và trí thức  đã biến thành  những con chim non bị mắt rắn độc thôi miên sợ hãi, run rẩy cúi  rạp mình xuống mặc cho rắn độc nuốt chửng!

Ôi!  loài người một số ngu dại quá chừng  !  Văn Cao tháo xiềng xích,  chạy ra đến cửa ngục lại chạy vào, đeo xiềng xich vào cổ, vào chân tay và hô to  nhà tù muôn năm! Văn Cao mà như thế đấy! Đó là bi kịch của Văn Cao, của người Cộng sản và nửa nước Việt nam. Phải là những con người thật sự yêu nước, phải là tinh hoa của dân tộc có ý chí quật cường, có trí óc thông minh  mới sớm ý thức được hiểm họa cộng sản và  cương quyết vùng lên chống cộng sản  như Phan Khôi, Trần Dần, Nguyễn Hữu Đang, Lê Đạt, Hoàng Cầm, Phùng Quán, Phùng Cung, Trần xuân Bách, Trần Độ, Nguyễn Kiến Giang, và các chiến sĩ Quốc gia  Viet Na m...

No comments: