Sunday, September 7, 2014

QUYỀN ĐƯỢC BIẾT CỦA NHÂN DÂN

 

  Kêu gọi của Dân Làm Báo gửi các bạn trong thôn

Bà con thôn Dân Làm Báo quý mến,
Trong thông điệp gửi đi từ phong trào “Chúng Tôi Muốn Biết”, Mạng lưới Blogger Việt Nam chia sẻ:
“Chúng Ta có quyền được biết, và chúng tôi muốn biết những gì đã và đang diễn ra. Các bạn - những người dân Việt Nam nặng lòng yêu nước, với trách nhiệm trước cha ông và hậu thế, hãy cùng chúng tôi cương quyết tranh đấu và kiên trì đòi hỏi trên cơ sở quyền được biết này. Chúng Ta hãy bắt đầu từ nội dung Hiệp ước Thành Đô 9-1990 bạn nhé!”
Được Biết là Quyền Của Công Dân - thông điệp gửi đi ngắn gọn này mời gọi những công dân Việt Nam sẵn sàng công khai đòi hỏi được biết thực trạng thông tin về đất nước mình.
Dân Làm Báo ủng hộ phong trào này và mời gọi bà con trong thôn cùng thể hiện quan điểm của mình bằng hình ảnh (hoặc video) với những thông điệp ngắn ngọn nhất vì mục tiêu là Quyền Được Biết Của Công Dân.
Tôi Muốn Biết, Bạn Muốn Biết, Chúng Ta Muốn Biết
I Want to Know, You Want To Know, We Want To Know
Được Biết là quyền của Chúng Ta.
It’s Our Right To Know.
Xin hãy chia sẻ thái độ và thông điệp của bạn cùng chúng tôi để chúng ta cùng nhau làm nên sự đổi thay.
Hình ảnh, clip, xin gửi về email DLB: lienlacdanlambao@gmail.com
Cám ơn bà con trong thôn đã, đang và sẽ đồng hành cùng DLB.

danlambaovn.blogspot.com

***
MLBVN: Hãy lan tỏa chiến dịch "CHÚNG TÔI MUỐN BIẾT"
"Không thể có một xã hội dân chủ và tiến bộ nếu người dân không được biết về những quyết sách can dự trực tiếp đến đời sống của mình và nhất là đến sự tồn vong của dân tộc."
Chúng Ta có quyền được biết, và chúng tôi muốn biết những gì đã và đang diễn ra.

Các bạn - những người dân Việt Nam nặng lòng yêu nước, với trách nhiệm trước cha ông và hậu thế, hãy cùng chúng tôi cương quyết tranh đấu và kiên trì đòi hỏi trên cơ sở quyền được biết này.

Chúng Ta hãy bắt đầu từ nội dung Hiệp ước Thành Đô 9-1990 bạn nhé!

Nếu bạn đã sẵn sàng để cùng chúng tôi đòi Quyền Được Biết xin mời bạn cùng thể hiện quan điểm của mình bằng hình ảnh và chia sẻ cùng chúng tôi thông điệp của bạn:

- Tôi muốn biết
- I want to know

- Chúng tôi muốn biết
- We want to know

- Được biết là quyền của công dân
- It's our right to know

Email của chúng tôi là: mangluoiblogger@gmail.com

Rất vui nếu được đồng hành cùng các bạn trên con đường tìm kiếm tự do bắt đầu bằng việc thể hiện thái độ và hành động nhỏ này.

*
MLBVN: Hãy lan tỏa chiến dịch "CHÚNG TÔI MUỐN BIẾT"...


Trần Thị Nga (Facebook Thuy Nga)
Blogger Nguyễn Tiến Nam (Tác giả gửi về mail MLBVN)
Đặng Hữu Nam (Facebook Trung Bac Nam)
Trần Hạnh (Tác giả gửi về mail MLBVN)

*

*

  Đỗ Thị Minh Hạnh và thông điệp Tôi Muốn Biết


Minh Hạnh xin kính chào quý vị!
Kính thưa quý vị, là một người dân Việt Nam, có bao giờ quý vị quan tâm và muốn biết về hiện tình đất nước, về con người, về giá trị nhân văn lịch sử và tương lai của đất nước Việt Nam? 
Hay những vấn đề liên quan tới vận mạng của đất nước, như toàn vẹn lãnh thổ, những chính sách của nhà nước Việt Nam đối với nước ngoài về những ký kết, những thỏa hiệp, hoặc những chính sách của nhà nước đối với dân tộc Việt Nam?
Hay những vẫn đề xã hội như: Y tế, giáo dục, môi trường và An ninh xã hội? 
Quyền được biết là quyền lợi chính đáng cũng như là cần thiết đối với mỗi người dân, với quyền này, người dân Việt Nam hiểu hơn về xã hội, và có những đóng góp tích cực để xây dựng cho quê hương đất nước. 
Thế nhưng ở Việt Nam, quyền được biết dường như bị che khuất ở một nơi góc nào đó, nếu quý vị quan tâm về vấn đề này, Minh Hạnh đồng hành cùng Mạng Lưới Blogger Việt Nam xin đưa ra thông điệp “Tôi Muốn Biết”.

Đỗ Thị Minh Hạnh


  

Trịnh Kim Tiến: Hiệp ước Thành Đô năm 1990 là cái gì?


Tôi được sinh ra ở miền Bắc, cái nôi của XHCN, được giáo dục định hướng dưới mái trường XHCN. Tôi được học nhiều về những chiến công hiển hách, niềm tự hào dân tộc với những chiến thắng vang dội chống đế quốc, chống thực dân. 

Nhưng tôi lại không hề được dạy cho biết đến những mất mát thương đau mà Trung Quốc - hàng xóm "tốt", anh em "tốt" đã và đang gây ra cho dân tộc, đất nước mình một cách đầy đủ. Chiến tranh biên giới Việt - Trung, nỗi đau Gạc Ma, tôi chưa bao giờ được nghe thầy cô kể về nó. Đó là nỗi đau thế hệ của tôi, một thế hệ bị bịt mắt, bịt tai bằng một thứ vinh quang ảo. 

Cho đến khi mọi sự kiện, mọi ký kết buộc phải công khai, chúng tôi mới được quyền biết. 

Đất nước này là của ai? Của nhân dân, của chúng tôi hay của một mình đảng Cộng sản, một nhóm lợi ích? 

Nếu đất nước là của nhân dân thì chúng tôi có quyền yêu cầu được biết tất cả mọi thứ liên quan đến hiện tình đất nước. Chúng tôi cần được biết điều gì đã diễn ra trong tiến trình lịch sử ngay từ bây giờ. 

Thông tin về chủ quyền quốc gia không thể do thời báo Hoàn Cầu hay Tân Hoa Xã công bố có chủ đích mà chúng tôi cần thông tin từ trong nước, từ chính phủ Việt Nam! 

Hiệp ước Thành Đô năm 1990 là cái gì? 

Tôi chưa biết, nhiều người như tôi cũng chưa biết rõ về nó và giờ chúng tôi muốn biết để con cái chúng tôi sau này được biết. Tôi không muốn con mình giống hình ảnh của tôi trước đây, lớn lên và bị giáo dục trong sự dối trá, giả tạo. Sống mà không được biết mình đang sống trong hoàn cảnh đất nước như thế nào. 

Tôi Muốn Biết - Chúng Tôi Muốn Biết.
It’s Our Right To Know!


Tôi muốn biết vì tôi là công dân chứ không phải thần dân của chế độ

Trần Quốc Việt (Danlambao) - Bức màn bí mật về mật ước Thành Đô ngay từ đầu đã như tấm vải liệm rủ xuống số phận và tương lai của cả một dân tộc! Một quốc gia sẽ biến mất một cách đau đớn cực kỳ sau quá trình lăng trì chậm kéo dài hàng chục năm. Việt Nam đã chính thức bắt đầu chịu cảnh lăng trì kể từ ngày mật ước Thành Đô được ký kết. 

Phong trào "Tôi muốn biết" đã chạm vào điểm nhạy cảm nhất trong lương tri của đa số người Việt trong và ngoài nước: Mật ước Thành Đô. Nó như là vết thương không bao giờ lành trong tâm tưởng chúng ta. Bao nhiêu ngờ vực trỗi dậy như muôn vàn hạt muối chà xát không ngừng vào vết thương lòng ấy. Họ đã bán đứng Việt Nam như thế nào? Tương lai của tổ quốc và của con cái chúng ta ra sao? Ngày nào mật ước Thành Đô chưa được tiết lộ là ngày ấy chúng ta phải sống dở chết dở phần hồn với biết bao nhiêu câu hỏi và ngờ vực trong đầu. Chúng ta chết không thể nào nhắm mắt được chừng nào mật ước Thành Đô không được bạch hóa cho nhân dân Việt Nam biết...
*
Tôi lớn lên ở Đà Nẵng. Nơi tôi thường đến và luôn luôn muốn đến ở thành phố này là Cổ Viện Chàm nằm ở cuối đường Bạch Đằng chạy dọc theo sông Hàn. Tôi đến để ngắm những bức tượng trầm mặc u buồn - vết tích của một nền văn minh vàng son. Bước đi giữa các bức tượng, nhiều tượng không còn nguyên vẹn, tôi trầm tư mặc tưởng và thấy lòng mình lắng dịu lại, nghe như thoảng đâu đây tiếng vang vọng rì rào trong gió của nền văn minh tưởng chừng như đang muốn trở mình từ quá khứ xa xăm. Rồi trên đường về nhà, tôi vừa đi vừa suy nghĩ lan man về số phận của những người Chàm ngày xưa, về những nghệ sĩ điêu khắc tài hoa ấy, và về nền văn minh của họ. Khi tạc những bức tượng đẹp và thấp thoáng bao nét trầm tư ấy, họ có chợt nghĩ rằng đất nước, nền văn minh, dân tộc họ biết đâu sẽ diệt vong và thế giới mai sau chỉ còn nhìn thấy hình ảnh của nền văn minh đã biến mất qua những bức tượng đá xám gãy vỡ và những tháp Chàm rêu phong đổ nát theo thời gian. Tôi đã muốn biết rất nhiều về nền văn minh Chàm.
Mấy ngày qua hình ảnh những người Việt Nam cầm bảng ghi dòng chữ "Tôi muốn biết" cứ hiện ra trong lòng tôi và khiến tôi liên tưởng đến những tượng Chàm ở Đà Nẵng. "Tôi muốn biết" là tiếng kêu vang lên của những người Việt Nam không muốn số phận của quê hương và tương lai con cháu mình phải bị biến mất như số phận của dân tộc và văn minh Chàm. Bối cảnh lịch sử khác nhau nhưng số phận chung cuộc là như nhau giữa người Chàm và người Việt nếu chúng ta không hành động. Khởi đầu của hành động ấy là muôn vàn tiếng kêu "tôi muốn biết" và kết thúc phải là cuộc cách mạng sinh tồn nếu chế độ tiếp tục nhắm mắt bịt tai trước biển âm thanh và hình ảnh dâng trào "tôi muốn biết" ấy.
Phong trào "Tôi muốn biết" đã chạm vào điểm nhạy cảm nhất trong lương tri của đa số người Việt trong và ngoài nước. Đó là mật ước Thành Đô. Nó như là vết thương không bao giờ lành trong tâm tưởng chúng ta. Bao nhiêu ngờ vực trỗi dậy như muôn vàn hạt muối chà xát không ngừng vào vết thương lòng ấy. Họ đã bán đứng Việt Nam như thế nào? Tương lai của tổ quốc và của con cái chúng ta ra sao? Ngày nào mật ước Thành Đô chưa được tiết lộ là ngày ấy chúng ta phải sống dở chết dở phần hồn với biết bao nhiêu câu hỏi và ngờ vực trong đầu. Chúng ta chết không thể nào nhắm mắt được chừng nào mật ước Thành Đô không được bạch hóa cho nhân dân Việt Nam biết.
Nhà báo kỳ cựu Nayan Chanda phỏng vấn Thủ tướng cộng sản Đỗ Mười trong Dinh Độc Lập tại Sài Gòn vào ngày 11 tháng 2, 1991. Đỗ Mười cùng với Nguyễn Văn Linh và Phạm Văn Đồng là những người dự hội nghị Thành Đô từ ngày 3-4 tháng 9, 1990. Nayan Chanda đã hỏi Đỗ Mười liên tiếp hai lần về các thỏa thuận và hiệp ước trong hội nghị thượng đỉnh Thành Đô nhưng Đỗ Mười chỉ trả lời rất chung chung về quan hệ hai nước Việt Trung ¹. Bức màn bí mật về mật ước Thành Đô ngay từ đầu đã như tấm vải liệm rủ xuống số phận và tương lai của cả một dân tộc!
Nhà báo Nayan Chanda mới đây đã viết bài bàn về chính sách bành trướng của Bắc Kinh. Trong bài viết ấy ông đề cập đến hình thức xâm lăng mới tên "lăng trì" của Trung Quốc đối với các nước lân bang tức "giết chết qua tùng xẻo hàng ngàn lần." ² Một quốc gia sẽ biến mất một cách đau đớn cực kỳ sau quá trình lăng trì chậm kéo dài hàng chục năm. Việt Nam đã chính thức bắt đầu chịu cảnh lăng trì kể từ ngày mật ước Thành Đô được ký kết.
Nhà cầm quyền chắc chắn không cho nhân dân biết về mật ước Thành Đô. Nhưng chúng ta hãy thực thi quyền sinh tồn của người Việt Nam. Chúng ta phải biết tất cả về mật ước Thành Đô. Hàng triệu người Việt Nam hãy cất lên tiếng nói "tôi muốn biết" để nâng cao ý thức của tất cả mọi người về mối hiểm nguy như ngọn giáo treo lơ lửng trên đầu của dân tộc. Nếu cần thiết chúng ta sẵn sàng trả giá cho điều chúng ta muốn biết bằng một cách mạng khởi đi từ lòng yêu nước.
Tôi muốn biết vì tôi là công dân chứ không phải thần dân của chế độ. Tôi muốn biết vì tôi là người Việt Nam! Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con ở bên Mẹ để bảo vệ Mẹ không bị cảnh lăng trì.
___________________________________
Chú thích:
¹ Meet Chanda, The Asian Wall Street Journal Weekly, 2/11/1991, trang 29
² Nayan Chanda, China's Long Range Salami Tactics In East Asia, NPQ, Spring 2014


Chúng ta có quyền,và cần phải biết!

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Bởi vì: “tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân, các cơ quan Nhà nước, cán bộ, viên chức Nhà nước có nghĩa vụ phải tôn trọng nhân dân, tận tụy phục vụ nhân dân, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của nhân dân” (điều 8 HP 2013).
Một thực tế hiển nhiên, gần như là toàn dân Việt trong và ngoài nước ai cũng biết, sau khi trắng trợn chà đạp HĐ Paris 1973 dùng súng đạn Nga Tàu đánh chiếm miền Nam, đảng CSVN vênh váo khoa trương gọi là chống “đế quốc Mỹ xâm lược” cứu nước, nhưng kết quả nhãn tiền chỉ ra là Mỹ không có tham vọng một cm2 đất nào của VN mà trên thực địa là hàng ngàn km2 đất đai biên giới Bắc Việt Nam lại lọt vào tay Trung Quốc.!?
Cụ thể mà bất cứ ai cũng nhìn thấy, đó là “Ải Nam Quan” nơi phân định biên giới Việt-Trung, một trọng điểm chứng tích từng tồn tại 4000 năm lịch sử giữa hai quốc gia, bên này cửa “ải” là đất nước Nam, bên kia cửa “ải” là đất phương Bắc thì giờ đây Ải Nam Quan đã “bốc hơi” biến mất mà vết tích vị trí nền móng cũ lại nằm sâu trong nội địa Trung Quốc? Toàn bộ sự kiện hao hụt cương thổ ấy diễn ra sau hội nghị “bí mật” tại Thành Đô/TQ tháng 9/1990 giữa các chóp bu 2 đảng CSVN và CSTQ.
Điều 11/Hiến Pháp Việt Nam qui định: 
1) “Tổ quốc Việt Nam là thiêng liêng, bất khả xâm phạm.
2) Mọi hành vi chống lại độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, chống lại sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc đều bị nghiêm trị.” 
Không còn Ải Nam Quan, nên Đất nước Việt Nam giờ đây chỉ từ mũi Cà Mau đến Lũng Cú, Hà Giang.
Vậy thì thất thoát cương thổ quốc gia rành rành như thế đó, “lãnh thổ không còn toàn vẹn” như xưa dưới sự lãnh đạo nhà nước và xã hội của đảng Cộng sản Việt Nam, ai phải chịu trách nhiệm? Ai là kẻ cần phải bị “nghiêm trị”, theo Hiến Pháp khi chủ tâm tương nhượng (hay bán rẻ) chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia!? 
Đó là điều rất quan trọng mà toàn dân tộc rất muốn và có quyền “phải được biết”, bởi khẳng định từ Hiến Pháp (2013):
“Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân, Các cơ quan Nhà nước, cán bộ, viên chức Nhà nước có nghĩa vụ phải tôn trọng nhân dân, tận tụy phục vụ nhân dân, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền” (điều 8 HP)
Tương tự như vậy khi soi rọi lại quá khứ. Dù Điều thứ 32 Hiến Pháp nước VNDCCH (miền Bắc năm 1946) qui định:
Những việc gì quan hệ đến vận mệnh, quyền lợi quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết”.
Thì liệu lời này của ông Phạm Văn Đồng viết cho ông Chu Ân Lai trong công hàm 1958 như sau: “Chúng tôi xin trân trọng báo tin để đồng chí Tổng lý (Chu Ân Lai) rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4.9.1958 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc. Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc”.
Chi tiết bản tuyên bố ngày 4.9.1958 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” có được toàn dân miền Bắc biết đến và phúc quyết theo Hiến Định trước khi Phạm Văn Đồng ký!??.
Cả 2 trường hợp (công hàm 1958 và Hiệp Định Thành Đô 1990) kẻ trước người sau các chóp bu CSVN bất chấp ý kiến, không đoái hoài đến nhân dân, nối tiếp cùng một hành vi “vi Hiến” trắng trợn dẫn đến hao hụt nghiêm trọng cương thổ quốc gia mà toàn dân Việt Nam không hề được “có quyền biết” dù Hiến Pháp qui định bắt buộc nhà nước phải cho nhân dân biết, trước khi thừa hành.
Dẫn chứng như vậy để thấy rằng dưới mắt các “chóp bu CSVN” gần trăm triệu dân Việt chỉ như đàn lừa và giang sơn gấm vóc này là tài sản riêng của họ.
Không! Không thể im lặng mãi được, chúng ta phải biết những sự kiện “cần phải biết” mà bản chất của nó diễn ra khác với lẽ thông thường...
Trong mọi tranh chấp, khi “dĩ hòa” không thể là “vi quý” thì cơ quan tài phán là đích đến của mọi nẻo đường công lý.
Tranh chấp Biển Đông. Theo luật quốc tế, giữa các kháng nghị có 1 khoảng gián đoạn thời gian 50 năm hoặc nhiều hơn mà các đối tượng im lặng thì những đòi hỏi lãnh thổ trở nên vô hiệu. Hoàng Sa của Việt Nam đã bị Trung Quốc đánh chiếm 40 năm rồi (1974). Từ đó đến nay CS/Việt Nam chưa gửi bất kỳ 1 kháng nghị, đơn kiện nào lên Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ) và Tòa án Trọng tài Luật Biển (ATLS) thì chỉ còn 10 năm nữa, nếu không có bất kỳ một kháng nghị hay đơn kiện nào thì theo Luật biển coi như Việt Nam chấp nhận mất Hoàng Sa và một số đảo ở Trường Sa vĩnh viễn về tay Trung Quốc. Việc Trung Quốc đã ngang nhiên hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong EEZ của Việt Nam và đang nỗ lực làm thay đổi hiện trạng quần đảo Trường Sa cho thấy Việt Nam không thể chần chừ, trì hoãn trong việc khởi kiện giải quyết tranh chấp biển đảo với Trung Quốc.
Vì sao vấn đề này, nước láng giềng, CP Philippines bác bỏ đàm phán song phương tiến hành khởi kiện Trung Quốc gần mười năm qua còn các chóp bu CSVN thì lại “chung thủy trung thành” với đàm phán song phương và không khởi kiện TQ!? khi mà 100% công luận, chuyên gia công pháp quốc tế đều khuyến cáo và khuyến khích VN khởi kiện Trung Quốc tức thì! và vô số học giả, sĩ phu, yêu nước cảnh báo: “Chúng ta sẽ mắc vào một tội rất lớn đối với dân tộc và nhân dân sẽ không thể nào tha thứ, nếu không khởi kiện”.
Quả là một điều rất “bất bình thường” mà chúng ta gần trăm triệu dân Việt “cần phải biết”.
Lại càng “cần phải biết” hơn nữa khi 90% các nước cộng sản trước kia trong đó có cường quốc hàng đầu CS/Xô Viết đã từ bỏ CNXH quay về với đa nguyên tự do dân chủ thì CSVN huy động ngân sách rất lớn của quốc gia cho một cuộc góp ý sửa đổi Hiến Pháp (2013) không phải để thăm dò hay xin phúc quyết từ toàn dân về tương lai của thể chế XHCN mà ngược lại lợi dụng để củng cố thêm điều 4 HP tiếp tục duy trì CS/độc tài toàn trị, đặt quốc gia Việt Nam vào vị thế là một trong những nước XHCN lẻ loi cô lập trên 190 quốc gia đa nguyên hay tự do dân chủ trong LHQ!? Thật là ngược chiều với xu thế chính trị văn minh thế giới! Chúng ta “cần phải biết” tại sao các chóp bu CSVN duy trì sự nghịch lý này.
Cũng nghịch lý không kém mà toàn dân Việt Nam rất “cần phải biết”.
Một “lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh” mà CSVN tâng bốc đến tận may xanh thì báo chí quốc tế (polskatimes. Ba Lan) lại điểm danh chỉ mặt HCM là một trong 13 tên độc tài đẫm máu nhất thế kỷ 20 mà “nhà nước, đảng ta” thì không có cách gì phản bác được dù có đại sứ quán chính thức tại Ba Lan!?.
Không phải ngẫu nhiên mà mới đây ngày 2/9 trên một danh sách 20 tướng tá đảng viên CSVN, công thần một thời của "nhà nước, đảng ta” cùng ký tên kiến nghị với tư cách là người chủ và người bảo vệ đất nước Nhân dân, lực lượng vũ trang “phải được biết” (nguyên văn) chính xác hoàn cảnh thực tế của Quốc gia. Vì vậy, Nhà nước phải báo cáo rõ ràng với Nhân dân về thực trạng quan hệ Việt-Trung và về những ký kết liên quan đến lãnh thổ trên biên giới, biển đảo và các hợp đồng kinh tế ảnh hưởng lớn đến an ninh chủ quyền của Quốc gia và về Hội nghị Thành Đô…
Không còn như “một đàn cừu” ngoan ngoãn “Quân đội ta trung với Đảng…” mà đã thức thời nhận diện vị trí chính xác khẳng định từ câu mở đầu trong thư kiến nghị: “Chúng tôi là những người lính trọn đời “Trung với Nước, Hiếu với Dân”, luôn trăn trở với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và Nhân dân…” Rõ ràng đó là chân lý không thể phủ nhận, không có Dân, không có Nước, không có Tổ quốc thì không có một cái đảng thổ tả nào hiện diện được.
Tuồng như đã rõ, chúng ta 85 triệu đồng bào trong đó có các vị tướng tá thức thời ấy như chung một chiến hào không chấp nhận thân phận của lớp người bị trị để cho vài chục kẻ mạo danh khoác áo là “đầy tớ nhân dân” để cai trị.
Đất nước không của riêng ai, chúng ta “cần phải biết” và có quyền phải biết tất cả những gì liên quan đến sự thịnh vượng, tồn vong của quốc gia dân tộc của chính mình và con cháu chúng ta mai sau, chúng ta không cho phép bất cứ ai núp bóng sau lưng chúng ta “mãi quốc cầu vinh” cho đảng phái phe nhóm cá nhân con cháu bầy đàn họ.
Sẽ là một bọn lưu manh, bịp bợm nếu họ không bị câm hay điếc khi chúng ta lên tiếng “chúng tôi cần phải biết” mà họ im lặng thay cho trả lời.

No comments: