Wednesday, August 27, 2014

CHUYỆN CƯỜI * SỢ VỢ


CHUYỆN CƯỜI * SỢ VỢ


- Một ông hay bị bạn bè chê cười vì sợ vợ, ông ta bèn tìm đến một người bạn và hỏi làm thế nào để hết sợ. Bạn ông ta khuyên: - Ông thử uống rượu vào xem, có chút men sẽ làm ông tự tin hơn khi đứng trước bà ấy. Vài ngày sau, ông chồng gặp lại bạn và than: - Thôi, thôi! Tôi chẳng dám làm theo cách ấy nữa đâu. Hôm trước, tôi thử uống rượu và nhìn bà ấy thành hai, nỗi sợ của tôi còn tăng gấp đôi.

- Sư cụ ngồi đàm đạo với mấy người khách, có người hỏi: - Trong đám ta đây ai là người sợ vợ nhất? Chưa ai dám đáp thì sư cụ đã nhận ngay: - Kể sợ thì tôi đây sợ nhất! Mọi người lấy làm lạ mới hỏi: - Sư cụ có vợ đâu mà sợ? - Tôi sợ đến nỗi không dám lấy vợ.



- Chồng cãi nhau với vợ. Sau khi chuẩn bị hành trang để ra đi, anh ta liền nói lời từ biệt: - Tôi tự nguyện đi làm nhà du hành vũ trụ đây. Thà va đập vào các thiên thể, hy sinh ở một hành tinh bí ẩn nào còn hơn cãi cọ suốt đời thế này với cô! Nói rồi anh ta đi ra và đóng sập cửa lại. Nhưng chỉ một phút sau đã quay vào nói: - Cô thế mà may! Ngoài phố trời mưa.

- Một anh chàng ra vẻ ta đây là người không sợ vợ, hung hổ tuyên bố với bạn bè rằng: - Vợ tôi ý à, hư là tôi vả cho gãy hết cả răng ấy chứ. - Chà, thế bây giờ xin được hỏi rằng, răng vợ cậu là thật hay giả? - Thật 100% - Còn răng của cậu? - Có cái nào còn là thật đâu!

- Có anh nọ xưa nay rất là sợ vợ. Vợ nó quát tháo thế nào, anh ta cũng ngậm miệng, không dám cãi một lời. Anh ta đi đánh bạc, mãi xẩm tối mới về. Thổi cơm ăn xong, chị vợ ngồi chờ chồng mỏi mắt. Chị ta tức lắm. Khi anh chồng vừa mới ló mặt vào ngõ, chị ta đã chạy ra túm ngực lôi vào nhà, gầm rít. Anh ta vừa gỡ tay vợ túm ngực, vừa kêu xin: - Bỏ tôi ra! Tôi xin bu nó! Chị vợ được thể càng làm già, túm luôn tóc ấn đầu anh ta xuống. Anh ta liền vung tay gạt ngã chị vợ, tát cho luôn chị vợ mấy cái, rồi trợn mắt, quát: - Người ta đã sợ thì để cho người ta sợ chứ!

- Chàng trai đi chơi về muộn, tâm sự với bạn: - Ước gì lúc này tớ được là con chuột nhỉ! - Sao ông có ý muốn lạ lùng vậy? Làm người chẳng sướng hơn sao? - Đúng thế. Nhưng vì chuột là con vật duy nhất mà vợ tớ sợ.
- Dưới địa ngục, Diêm Vương tập hợp tất cả đàn ông lại và nói: - Ai sợ vợ đứng sang 1 bên!!!. Tất cả lũ lượt kéo nhau sang bên "sợ vợ" chỉ còn đúng 1 người đàn ông đứng ở bên "không sợ vợ". Diêm Vương lại gần vỗ vai anh ta và nói: - Anh đúng là 1 người đàn ông dũng cảm và gan dạ. Vì sao anh lại không sợ vợ? Anh ta trả lời: - Dạ thưa vợ tôi dặn không được tụ tập ở chỗ đông người.


 Vào một ngày đông lạnh lẽo, cô người mẫu phàn nàn với họa sĩ là quá lạnh nên không thể khỏa thân được.
- Cô nói đúng, vậy hãy mặc quần áo vào, chúng ta ngồi uống cà phê một chút - Họa sĩ nói.
Một lúc sau, đột nhiên có tiếng gõ cửa gấp gáp, ông họa sĩ tái mặt, cuống quýt giục người mẫu:
- Nhanh lên, cởi quần áo ra, vợ tôi đấy!
 

Có 1 ông quan rất sợ vợ . Có người mách ông ta được 1 kế để trị vợ
- Một hôm nào đó, ông uống nhiều rượu vào cho say, khi say rượu là không biết sợ ai cả. Nhân cơ hội đó, ông đánh cho bà ấy một trận nên thân, lần sau bà ấy mới biết sợ ông.
Vị quan nọ quả nhiên làm theo kế đó, uống rượu vào, ngà ngà say nên đánh vợ một trận khá đau. Vợ ông ta có sợ ông ta thật. Nhưng sau khi tỉnh rượu vợ ông ta hỏi :
- Hàng ngày ông hiền lành vậy, mà sao hôm nay ông độc ác thế?
Vị quan nọ nói:
- Lúc đó tôi say rượu chẳng nhớ gì cả.
Nghe chồng nói là say rượu đánh vợ, vợ ông ta chẳng nói chẳng rằng liền tát ông ta hai cái ù tai. Ông quan vội nói ngay:
- Không phải tại tôi mà là người ta bảo tôi làm thế đấy.
Vợ quan liền nói:
- Ừ, kẻ bày mưu đáng ghét thật. Còn ông, làm quan mà tai mỏng như vậy thì cũng đáng đánh lắm rồi.

 
- Hai người cùng sợ vợ, lâu ngày thành bệnh, một người khạc ra đờm đỏ, một người khạc ra đờm xanh. Họ rủ nhau đi tìm thầy chạy chữa. Thầy bảo: - Ðờm đỏ, may còn hi vọng, chứ đờm xanh thì chịu, không sao chữa được nữa. Nên về mà lo hậu sự đi thôi. Cả hai cùng hỏi thầy: - Sao đờm xanh, đờm đỏ lại khác nhau như thế? Thầy nói: - Ðờm đỏ tự phổi ra, họa còn có phương cứu chữa, chứ đờm xanh là mật vỡ mất rồi, còn chữa thế nào cho lành được. (Vỡ mật vì sợ vợ).

  
so-vo-201213-5ba06

Có anh sợ vợ, một hôm ngủ trưa, chiêm bao, bỗng cười khúc khích.
Vợ thấy thế đập dậy, hỏi:
- Chiêm bao gì mà cười?
- À! Mơ lấy được vợ lẽ.
Vợ nổi cơn ghen, túm lấy áo chồng làm ầm ĩ. Anh chồng hoảng quá, vội phân trần:
- Chuyện chiêm bao chứ có phải chuyện thực đâu mà làm thế.
- Muốn chiêm bao gì thì chiêm bao, chứ chiêm bao như thế thì không được.
- Thế thì từ nay không dám chiêm bao như thế nữa.
Vợ lại bảo:
- Ngộ sau cớ chiêm bao như thế mà không cười thì ai biết đâu.
Chồng làm ra vẻ hối hận:
- Vậy từ rày tôi không ngủ ngày nữa vậy.


  - Trời bên ngoài đang dông tố dữ dội, bà chủ tiệm bánh mì định đóng cửa đi về thì có một người đàn ông đội mưa gió chạy vào để mua một ổ bánh mì thịt. Bà chủ tiệm ái ngại hỏi: – Ông có vợ rồi phải không? – Thì đúng là có vợ rồi. Bộ bà nghĩ, mẹ tôi nỡ sai tôi đi mua một ổ bánh mì trong trời dông bão như thế này sao?
 

 Hôm nọ đi đánh chén, sau một hồi chuyện đông chuyện tây, chuyện “ơ rô”, cả bọn chuyển sang chuyện sợ vợ.
Một anh sồn sồn mở màn: “Thiệt là vô lý, mình làm ra tiền, lâu lâu đi nhậu với anh em mà về nhà gặp vợ, nó e hèm một cái là mặt mình xanh như đít nhái”. Một anh khác: “Không biết cái lũ sư tử ấy nó ăn cái thứ gì mà hung dữ dẫy không biết!”…
Một anh gầy gầy thiệt thà nói: “Vợ mình thì mình sợ, chớ có sợ vợ ai đâu, mấy ông thắc mắc làm gì cho mệt!”. Thấy có lý, cả bọn cười hi hi ha ha, nói ờ thì vợ ai nấy sợ, nhưng có đứa sợ ít, đứa sợ nhiều.

 Một anh béo chưa vợ, chưa có kinh nghiệm đau thương, liền đứng phắt lên đọc thơ cóc: “Con bò có một cái u. Đàn ông sợ vợ thì ngu hơn bò!” rồi cười hẹ hẹ, chỉ vào anh gầy: “Thằng này là sợ vợ nhứt hạng”.
Bỗng dưng bị ví là ngu hơn bò, anh gầy nổi cáu: “Nói cho mấy ông biết, cả tỉnh này đều sợ vợ tui, không riêng tui nhé!”. Nghe thế, cả bọn cười rộ, nói mày sợ vợ mày thì có, mắc gì tụi tao lại sợ. Vậy là anh gầy hùng hổ: “Mấy ông không tin hén? Vậy thì đến nhà tui ngay bây giờ cho biết thế nào là… lễ độ”.

Đã làm vài lon bia nên anh nào cũng hăng. Dù cuộc nhậu đang dở dang nhưng khi nghe anh gầy mời về nhà để kiểm chứng vợ anh ta hung dữ ra sao, cả bọn nhất trí đi ngay, không quên mang theo mấy đĩa mồi và thùng bia đang uống dở.

Đến nơi, không có cô vợ ở nhà, cả bọn liền bày biện ra sàn nhà để tiếp tục cuộc nhậu và chém gió, nhưng ngồi chưa nóng chỗ thì vợ anh gầy bất thần trở về. Không kịp cho bọn đàn ông chào hỏi vài câu lấy lòng,  thị đã dậm chân thình thịch, chống nạnh tru tréo: “Bớ người ta, mấy ông rủ rê chồng tui ăn nhậu ngoài đường chưa đã hay sao mà còn kéo về nhà? Mấy ông định biến nhà tui thành quán nhậu hả? Sao mà tui khổ dữ vầy nè trời!”.

Gặp đúng cô vợ chua ngoa, đanh đá cá cày, cả bọn sợ quá, nhất là anh béo, quáng quàng xỏ dép đi giày, không nói chẳng rằng, ba chân bốn cẳng như điện chớp lửa xẹt lên xe vọt chạy. Anh gầy cũng quăng bát đĩa, thục mạng chạy theo, đắc chí réo to: “Mấy con bò kia thấy chưa? Chúng mày còn sợ vợ tao huống chi tao?”.
Bọn chạy đằng trước chẳng biết có nghe thấy không vì chẳng thằng nào dám ngoái lại.

 

***

No comments: