Sunday, June 22, 2014

CHUYỆN VUI CƯỜI


 VỢ TÔI HAY GIẬN

Tôi chỉ nói có một câu mà bị vợ giận, cấm vận cả tuần.
Vợ bảo tôi đi mua cái chiếu trúc. Tôi vào siêu thị, nhặt một cái đóng hộp vuông vức rồi ra tính tiền. Về nhà mở ra, có vài mẩu trúc bị gãy. Vợ làu bàu:

- Chán anh thật đấy, đi mua hàng chẳng chọn kỹ gì cả. Lần trước mua cái ấm siêu tốc, dùng một tháng cũng hỏng.
- Ừ, anh thừa nhận mình chọn gì cũng đại khái. Đến chọn vợ cũng đại khái nữa mà.
Tôi gật đầu lia lịa biết lỗi, thế mà vợ vẫn giận.

Bóng đèn trong phòng ngủ không sáng. Tôi loay hoay tháo bóng ở phòng khách, lắp thử vào xem hỏng do bóng hay do đường dây điện. Cuối cùng, tôi vẫn phải đi mua thêm một bóng đèn nữa và sửa điện ở cả phòng ngủ lẫn phòng khách.
Vợ bị sai giữ cầu thang cho tôi sửa điện nên tỏ ra bực bội:
- Sao anh còn tháo bóng ở phòng khách làm gì? Hóa ra anh ngốc thật.
- Thế giờ em mới biết là anh ngốc à? Anh biết mình ngốc từ cái hôm lồng tay vào nhẫn cưới ấy.
Tôi đã cười rất tươi, thế mà vợ vẫn giận.

Vợ đọc một bài báo nói về ảnh hưởng của bố mẹ tới con cái, tóm tắt lại cho tôi:
- Khoa học chứng minh con thừa hưởng trí thông minh của mẹ và nét đẹp của bố...
- Thảo nào thằng Bo nhà mình đi học toàn bị cô chê dốt.
Tôi đã đồng tình với vợ, thế mà vợ lại giận.

Cuối tuần, vợ chồng tôi trốn con đi ăn chân gà nướng. Vợ gặm mãi cái chân gà không xong, e thẹn bảo:
- Con gà này già quá, em ăn không nổi.
- Còn anh thì gà già cũng không vấn đề gì. Cả đời anh đã quen ăn thịt già rồi.
Tôi buột miệng nói, không hề có ý ám chỉ vợ lớn tuổi hơn mình, thế mà vợ vẫn giận.


Vợ hỏi:
- Đố anh biết, đàn ông hay phụ nữ, ai thông minh hơn?
- Chắc là phụ nữ thông minh hơn.
Vợ có vẻ hài lòng. Tôi được đà nói tiếp:
- Phụ nữ thông minh nên em mới lấy được người như anh, còn đàn ông ngốc nghếch nên...
Tôi chưa kịp nói hết câu thì vợ đã hầm hầm đứng dậy và bỏ đi.



ỨNG XỬ CỦA CÁC HOA HẬU

Trong nhiều cuộc thi hoa hậu đủ loại đã diễn ra, phần ứng xử luôn để lại cho khán giả những cảm xúc kinh ngạc và kinh hoàng về sự thông minh của những câu hỏi và những câu trả lời.
Dưới đây, chúng tôi xin trích lại một số câu như thế để các bạn tham khảo.

Hỏi: Nếu đoạt vương miện, em có hiến dâng thân mình cho hòa bình thế giới không?
Trả lời: Em luôn luôn sẵn sàng. Nhưng muốn có hòa bình thì chiến tranh phải kết thúc. Nhiều cuộc chiến tranh kết thúc bằng đàm phán, vậy em xin hiến dâng thân mình cho đàm phán trước.

Hỏi: Nếu gặp một chàng trai giàu nhưng ngu ngốc và một chàng trai nghèo nhưng thông minh, em sẽ chọn ai?
Trả lời: Em sẽ chọn trai nghèo vì chàng chắc chắn không đủ tiền mua vé vào xem đêm chung kết, do đó không biết em nói gì hôm nay. Em sẽ yêu chàng tha thiết, nhưng chỉ bằng lòng làm đám cưới khi chàng đã giàu rồi.

Hỏi: Em hãy giải thích về bốn chữ “Công, dung, ngôn, hạnh”.
Trả lời: Công là chim công, ý muốn nói người con gái lúc nào cũng phải sặc sỡ và rực rỡ như con công lúc xòe đuôi.
Dung chỉ thêm một dấu huyền nữa sẽ thành Dùng, ý muốn nhắc phụ nữ hiện đại bất cứ vật gì cũng phải biết dùng.
Ngôn chỉ cần thêm một dấu sắc nữa sẽ thành Ngốn, ý muốn bảo con gái gặp gì cũng phải ăn ngốn ngấu cho hết, không được bỏ phí. Còn Hạnh là viết tắt của hai chữ “Hạnh nhân”. Thứ đấy làm nhân bánh rất ngon. Ý muốn nhắc nhở người con gái mỗi khi làm bánh không được quên bỏ thứ này vào. Nếu bánh mua thì phải kiểm tra xem hạnh nhân đó giả hay thật.

Hỏi: Xin em giải thích về “tam tòng, tứ đức”.
Trả lời: Tam là ba, tòng là Võ Tòng, một chàng trai rất to khỏe trong truyện Tàu. Ý câu này nhắc phụ nữ muốn an toàn phải làm quen với ba ông như Võ Tòng thì mới yên tâm trong cuộc sống.
Tứ là bốn, đức là nước Đức. Ý muốn nói phụ nữ hiện đại phải du lịch sang Đức bốn lần thì mới đủ tiêu chuẩn.

Hỏi: Hãy kể một câu chuyện mà em thích nhất và giải thích tại sao?
Trả lời: Chuyện em thích nhất là chuyện Tấm Cám. Em phải thích chuyện này vì bạn bè dặn là nếu nói thích một chuyện khác có thể ban giám khảo sẽ không hiểu.
Em còn thích vì em rất hay ăn cơm tấm, nhất là loại cơm tấm bì sườn. Tuy em không ăn được cám nhưng heo thích ăn và em thấy heo rất dễ thương khi nó còn bé.

Hỏi: Em hãy đọc hai câu mà em nhớ nhất trong Truyện Kiều và giải thích tại sao?
Trả lời: Dạ thưa ban giám khảo, đấy là hai câu: “Bên ngoài thơn thớt nói cười. Mà trong nham hiểm giết người không dao”. Em thích hai câu này vì nó có “thớt” và “dao”. Đó là hai dụng cụ rất cần thiết cho người phụ nữ khi vào bếp làm nội trợ.
Em tin rằng phụ nữ không biết nội trợ cũng chả khác gì đàn ông không biết lái xe, gia đình chả an toàn được.

Hỏi: Nếu trở thành hoa hậu, em sẽ đội vương miện ở chỗ nào?
Trả lời: Kính thưa ban giám khảo, em còn phải xem vương miện làm bằng gì đã. Nếu nó bằng vàng hay kim cương thì em chỉ đội ở những nơi không có trộm cướp. Nếu bằng bạc em sẽ đội khắp nơi, cả khi đi ngủ. Còn nếu nó bằng cườm thì em chỉ đội khi nào không bước đi trên nền xi-măng, đề phòng nó bị rơi vỡ tan ra mất.

Hỏi: Em hãy cho biết giá trị của áo tắm đối với phụ nữ, và cách chọn áo tắm để làm nổi bật những phẩm chất của em?
Trả lời: Kính thưa ban giám khảo! Đầu tiên, em xin tuyên bố áo tắm có hai loại, loại mặc khi đi tắm và loại mặc khi đi thi. Loại đi tắm có thể mua hoặc thuê, còn loại đi thi do ban tổ chức phát, từ chối sẽ bị loại cho nên đừng dại gì từ chối. Cách chọn áo tắm hay nhất là không phải chọn cho mình mà chọn cho người khác. Làm sao để khi thấy mình tắm, ban giám khảo đều muốn tắm theo thì mới thành công!

(Saigon Echo)
 

CHÂN LÝ NẰM NGAY GIỮA HÁNG

 Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần đi dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn.
Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:
- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ.
Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:
- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).
Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc biết ý liền mời ông vào vị trí giữa bàn.

Vừa ấm chỗ ông lại nói:
- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?
Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa… ông đều lắc đầu tất.
Đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:
- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy ấy.


 Có một vị sư một lần lên xe buýt “chẳng may” ngồi cạnh một em chân đã dài mà nhà lại nghèo.
-Sau một hồi trêu trọc nhà sư, cô gái hỏi:
-Bạch thầy, giữa hai chân thầy có cái gì ạ?
-Nhà sư nghĩ mình đi tu thi chỉ dùng có mỗi một chức năng (mono ấy mà) nên có cũng như chết rồi. Nghĩ vậy nhà sư trả lời cô gái: “ giữa hai chân ta có một xác chết”

-Cô cười bảo: “ Thế thì giữa hai chân em cũng có……”
-Nhà sư tò mò???? Có cái gì cơ…
-Cô gái: Thế mà cũng hỏi, có cái quan tài chứ cái gì nữa.



1 comment:

Unknown said...

Vui thật, cảm ơn rất nhiều.
...................................................................................
Mr Hùng - Chuyên chụp hình cưới tại studio JERRY KHANG.
Keyword: Dịch vụ chụp hình cưới tại Studio JerryKhang