Saturday, April 26, 2014

NGUYỄN BÁ THANH * NÓI CHUYỆN VỚI 4500 CÁN BỘ



ÔNG NGUYỄN BÁ THANH: BÁC HỒ TỪNG LÔI XỀNH XỆCH MAO TRẠCH ĐÔNG QUA MÁT-XCƠ-VA GẶP XÍT-TA-LIN !



Đây là một phần bài nói của ông Nguyễn Bá Thanh trước 4.500 cán bộ các cấp của Đà nẵng
Thứ Hai, ngày 25 tháng 2 năm 2013



30-4-1975 ta giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, giang sơn thu về một mối. Như vậy sau 117 năm kể từ ngày Pháp nổ phát súng xâm lược vào Đà nẵng 1858 mở đầu cho cuộc xâm lược. Như các đ/c biết trong kháng chiến đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh và bộ tham mưu tối cao có đức có tài, những tên tuổi như Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh…, góp phần vào trong chiến thắng chống Mỹ. Phải nói uy tín của Đảng đối với dân gần như tuyệt đối. Đảng gắn bó máu thịt với dân, dân rất tin Đảng.


Nhà tan cửa nát cũng ừ,
Thắng giặc Mỹ, ta sẽ được chừ, sứớng sao !

Có những gia đình như gia đình mẹ Thứ, chồng và con gần cả chục người hy sinh. Có những người mẹ lần lượt tiễn những người con cuối cùng mình rứt ruột đẻ ra để tham gia chiến đấu chiến thắng Mỹ.

Nhưng sau giải phóng miền Nam 1975, phải nói rằng những người cộng sản Việt Nam quá say sưa với chiến thắng, cứ tưởng mình thắng Mỹ là nhất rồi. Không có gì khó hơn thắng Mỹ mà còn làm được thì các thứ khác cũng làm được. Bắt đầu chủ quan, bắt đầu duy ý chí. Các đ/c nhớ lại Quỳnh lưu Nghệ an không? Thay trời đổi đất sắp đặt lại giang sơn. Mo cơm cùng với mắm cà quyết tâm xây dựng chủ nghĩa xã hội. Mắm cà với mo cơm mà xây dựng cái gì?


Rồi bắt đầu nhập các tỉnh lại. Úi chu choa! Nhập các tỉnh Bình Trị Thiên. Dân mà đi ở dưới lên tỉnh phải đi hai ngày đường. À, Bình Trị Thiên hay là Thiên Trị Bình? Rồi các tỉnh trong này, Nghĩa Bình, Phú Khánh… rồi nhập hết. Người ta có câu ca:

Tỉnh dài huyện rộng xã to
Tỉnh lo phần tỉnh, dân lo phần mình.



Rứa cũng không nghe, cứ nhập dzô. Sau này phải chia tách ra như các đ/c biết. Mơ mơ màng màng !
Hồi nớ còn nhớ đ/c Phạm Tuân đi tàu vũ trụ với Go-rơ-bát-cô đó. Tất nhiên mình cũng vinh dự là người Việt Nam đầu tiên lên vũ trụ. Thế nhưng ở Hà nội lập tức xuất hiện câu ca liền:


Nước này còn lắm gian truân
Việc gì phải phóng Phạm Tuân lên trời?


Vậy là có thơ liền!
Và do say sưa chiến thắng, Đảng bắt đầu buông lỏng sự lãnh đạo, chính quyền bắt đầu buông lỏng sự quản lý nhà nước và cán bộ đảng viên bắt đầu thoái hóa biến chất. Những điều trước kia không bình thường thì dần dần bắt đầu bình thường.


Phải nói cái đường lối ngoại giao của chúng ta chưa thật khéo cho nên ta phải vướng vào hai cuộc chiến tranh : Biên giới phía Bắc, Biên giới Tây Nam. Chúng ta phải đụng độ với ông bạn khổng lồ phương Bắc. Trung Quốc xua hàng mấy chục sư đoàn kể cả xe tăng tràn sang 6 tỉnh phía Bắc, hướng Hà nội mà tiến. Lúc đó những lời hịch của cha ông ngày xưa, của Lý Thường Kiệt lại vang lên. Mở đài phát thanh ra là nghe :


Nam Quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư !



Rồi những lời hịch của Quang Trung lại vang lên :
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam Quốc sơn hà chi hữu chủ !



Liên tục trên đài phát thanh ! Và những con em chúng ta lại lên đường ra trận bảo vệ biên cương. Cùng một lúc trị cái đám Pôn Pốt – Iêng Sary, cứu họa diệt chủng Cam-pu-chia , đồng thời bảo vệ nhân dân mình. Cứ tối tối tràn sang giết hàng chục người vứt xuống sông. Đám Pôn Pốt tàn ác như thế nào các đ/c biết rồi. Một mặt phải đối phó với phương Bắc vô cùng vất vả.


Các đ/c nhớ rằng,tất nhiên tôi xét lại lịch sử theo quan điểm cá nhân tôi là như thế. Nếu Bác Hồ còn sống thì chưa chắc xảy ra hai cuộc chiến tranh này đâu. Với cái đường lối ngoại giao khéo léo tài tình, Bác Hồ sẽ tránh được hết !


Có những chi tiết báo chí không nêu đó thôi. Chứ thực chất năm 1951, Bác Hồ từ Việt Nam qua Trung quốc. Ổng nói làm sao, ổng rủ rê làm sao mà Mao Trạch Đông đi cùng Bác Hồ qua tít Mát-xcơ-va để gặp Xít-ta-lin. Gặp Xít-ta-lin rồi, Xít-ta-lin thì có biết Mao Trạch Đông của cách mạng Trung Quốc, nhưng Việt Nam hồi đó chưa có tên tuổi chi hết. Bác Hồ mới bảo là : ông chưa biết tui, ông này thì ổng biết tui, thôi thì ông viện trợ qua cho ông này rồi giúp cho tui để tui về chiến đấu với thực dân Pháp, tui giành độc lập. Xít-ta-lin đồng ý.


Cho nên giai đoạn một số vũ khí của Liên Xô cộng một số vũ khí Trung Quốc đã giúp ta trong kháng chiến chống Pháp là bắt đầu từ cuộc đi đó. Một nước lớn như thế, Trung Quốc là nước lớn chứ không phải nhỏ. Nhưng mà Bác Hồ qua, ổng thuyết phục sao đó mà ảnh (tức là Mao Trạch Đông) xách cặp đi cùng với Bác. Lôi xềnh xệch nó đi qua tới Mát-xcơ-va ! Giỏi như thế đó !

Còn mình chừ mình nói loạng quạng, loạng quạng...


 http://ygiao.blogspot.ca/2013/02/ong-nguyen-ba-thanh-bac-ho-tung-loi.html





LỜI BÀN CỦA VẠN MỘC CƯ SĨ


Ông Nguyễn Bá Thanh đã nói chuyện vào ngày 25 -2-2013 với 4500 cán bộ Đà Nẵng và được tạp chí điện tử Y Giáo ghi lại. Buổi nói chuyện đã hơn một năm rồi, nhưng nay  người viết vô tình tìm được cho nên xin ghi lại cảm tưởng của mình.

1. NỊNH HÓT

Ông Nguyễn Bá Thanh vừa được ơn mưa móc, ra Hà Nội lãnh ấn tiên phong để phanh thây uống máu quân thù. Thanh thế oai phong lẫm liệt, nay áo gấm về quê tất hả hê vui sướng. Bản thân như thế, cơ hội như thế và sống trong xã hội cộng sản muốn tồn tại, muốn lên cao tất phải bò, phải cúi, phải lạy và phải nịnh. Đó là quy luật trong xã hội chủ nghĩa.

Viết một quyển sách, một bài báo,  tác giả phải theo chỉ thị của cấp trên đã đành mà còn phải nói vài câu vài chữ về Mác Dao ,Mao Hồ thì bản thân mới an toàn.. Bởi vậy mà ở đầu, ông Nguyễn Bá Thanh phải ca:"những tên tuổi như Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh…, góp phần vào trong chiến thắng chống Mỹ. Phải nói uy tín của Đảng đối với dân gần như tuyệt đối. Đảng gắn bó máu thịt với dân, dân rất tin Đảng."

2. GIẢ DANH TIẾN BỘ, MẠNH DẠN PHÊ PHÁN CỘNG ĐẢNG

Làm cán bộ thì tất nhiên phải nịnh, nhưng nịnh mãi, nịnh nhiều thì cũng tự thấy xấu hổ cho nên phải nói gì đó để tỏ mình cứng rắn, trung trực chống thoái hóa, tham nhũng, sai lầm và vô đạo đức. Vì vậy mà trong các báo cáo đại hội đảng, bên cạnh những lời ca tụng, ninh hót, người ta cũng phải nói đôi hàng về khuyết điểm theo tinh thần phê và tự phê.. Thực tế ai dám phê bình lãnh tụ, phê bình đảng? Cho nên các đảng viên, cán bộ phải khôn  khéo. Như trong một cuộc họp cơ quan, thủ trưởng đứng ra tự phê:" Tính tôi nóng nảy, không thích ai phê bình. Ai phê bình tôi là chết với tôi"! Một nhân viên đến lượt phải phát biểu, đã nói như sau:" Tôi thấy thủ trưởng có nhiều khuyết điểm mà khuyết điểm lớn nhất là làm việc quá say mê , quên ăn uống, nghỉ ngơi. Xin thủ trưởng bảo trọng sức khoẻ để đưa đất nước tiến nhanh tiến mạnh lên XHCN. Nguyễn Bá Thanh  cũng theo đường lối đó. Ông đem những cái sai lầm nhẹ hều ra nói để tỏ ra mình can trường, anh dũng, không phải thằng hèn.

Ông đem cái quyết tâm xây dựng xã hội chủ nghĩa bằng Mo cơm cùng với mắm cà của dân Nghệ Tĩnh ra cười cợt. Ông chỉ trích việc trung ương của ông nhập tỉnh rồi lại xuất tỉnh. Nhưng khi mấy ông tổ của ông làm thế ông có lên tiếng chống đối hay im lặng? Nếu ông anh hùng sao hồi đó ông không chỉ trích? Hồi Phạm Tuân lên vũ trụ, nhân dân ta cười cợt, còn ông thì sao? Ông cho rằng hồi 79, đường lối ngoại giao của cộng đảng chưa thật khéo cho nên phải vướng vào hai cuộc chiến tranh : Biên giới phía Bắc, Biên giới Tây Nam. Hồi đó ông có lên tiếng phê bình Lê Duẩn, Lê Đức Anh không? Toàn là chuyện đã qua, bây giờ ông vuốt đuôi. Tôi chắc chắn trăm phần trăm ông hoan hô đảng lãnh đạo, cương quyết thi hành và hưởng ứng mọi chính sách của cộng đảng. Nếu ông chống đối hay tỏ vẻ lạnh nhạt thì bây giờ ông đã mục xương, đâu có dịp được quan trên cất nhắc!

Cái bản chất nịnh là xuyên suốt các ông cộng sản từ Âu sang Á. Con người Nguyễn Bá Thanh cũng nhờ nịnh mà lên cao.Ông cũng như bao người cho rằng bây giờ khó khăn là do bọn nhỏ sau này làm bậy, còn đường lối đảng và ông Hồ là đúng trăm phần trăm. Nguyễn Bá Thanh nói:" Với cái đường lối ngoại giao khéo léo tài tình, Bác Hồ sẽ tránh được hết !"

Ngày xưa người ta bị cộng đảng lừa bịp, nay thì ai cũng biết những bậc lãnh đạo mà ông gọi là tài đức như  Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng,  Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp  là tay sai của Trung Quốc nhận mệnh lệnh Stalin và Mao Trạch Động, họ đã bán nước cho Trung Cộng. Sau khi Đông Âu và Liên xô sụp đổ, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đã sang Thành Đô xin Trung cộng bảo hộ. Đầu hàng Trung Cộng, bán nước cho Trung Cộng , cúi đầu làm tay sai cho Trung cộng là đường lối ngoại giao khéo léo ư?

Nếu ông quả thực có tâm huyết với nước nhà, có lẽ ông nên đau khổ hơn là vui vẻ, hả hê như thái độ của ông trong buổi nói chuyện. Nếu ông quả thực có tiến bộ thì ông nên tiến thêm bước nữa trong suy tư và hành động . Nếu ông đã nhận thức trong 25 năm Đại Hàn đã đi từ một nước nông nghiệp lạc hậu tiến lên một nước kỹ nghệ, còn ta càng ngày càng suy sụp thì ông tính sao? Ông cứ theo cộng sản hay bỏ cộng sản để xây dựng một Việt Nam dân chủ và hùng mạnh? Nếu ông nhận thức xã hội người trọng tài năng, trọng phẩm chất, còn Việt nam bằng giả, người giả, nền giáo dục lạc hậu, cả nước chỉ chú trọng số lượng, vậy thì ông có nghĩ như thế nào, nguyên do tại đâu? và phải làm sao ? Lẽ nào đi theo cộng sản để đưa cả nước xuống hố? Nếu  nước người có văn hóa từ chức, còn ta cứ bám lấy chức vụ, không những thế mà còn đem anh em, thê thiếp, con cái vào  trong mọi cơ quan quyền lực, vậy  thì phải làm sao?   Xin thưa tất cả là do lý thuyết cộng sản, giáo dục cộng sản tàn ác, phi nhân. Ta phải từ bỏ nó, phải tiêu diệt nó để xây dựng một Việt nam dân chủ, tự do. Nếu ông không từ bỏ cộng sản, ông chỉ là tội đồ của dân tộc, sớm muộn sẽ bị nhân dân xử tội.


3. DỐI TRÁ, LỪA BỊP

 Đặc điểm của cộng sản là dối trá, lừa bịp. Nguyễn Bá Thanh cũng không ngoại lệ. Ông nói:"năm 1951, Bác Hồ từ Việt Nam qua Trung quốc. Ổng nói làm sao, ổng rủ rê làm sao mà Mao Trạch Đông đi cùng Bác Hồ qua tít Mát-xcơ-va để gặp Xít-ta-lin. Gặp Xít-ta-lin rồi, Xít-ta-lin thì có biết Mao Trạch Đông của cách mạng Trung Quốc, nhưng Việt Nam hồi đó chưa có tên tuổi chi hết. Bác Hồ mới bảo là : ông chưa biết tui, ông này thì ổng biết tui, thôi thì ông viện trợ qua cho ông này rồi giúp cho tui để tui về chiến đấu với thực dân Pháp, tui giành độc lập. Xít-ta-lin đồng ý....Một nước lớn như thế, Trung Quốc là nước lớn chứ không phải nhỏ. Nhưng mà Bác Hồ qua, ổng thuyết phục sao đó mà ảnh (tức là Mao Trạch Đông) xách cặp đi cùng với Bác. Lôi xềnh xệch nó đi qua tới Mát-xcơ-va ! Giỏi như thế đó !

Ông Nguyễn Bá Thanh bịa đặt làm như ông Hồ sai bảo Mao Trạch Đông lẫn Stalin, như ông Hồ là cha chú của hai đứa trẻ lên năm, lên mười. Theo nhật ký Hoàng Tùng và nhiều tài liệu khác, Mao sang Mạc Tư Khoa gặp Stalin rồi gọi ông Hồ qua Nga sai bảo.

Sang Trung Quốc, Mao đưa Bác vào quỹ đạo của Mao. Sang tới Liên Xô, Stalin lại đưa Bác vào quỹ đạo của Stalin (3). Chuyến đi Trung quốc và Liên xô năm 1950 của Bác là chuyến đi gian khổ. Khi đó Stalin nói : Bây giờ cách mạng Trung quốc thành công rồi, Trung quốc có trách nhiệm giúp đỡ các nước phương Đông, cũng như Liên xô có trách nhiệm giúp đỡ các nước châu Âu và châu Mỹ. Trung quốc cho như thế là Quốc tế cộng sản đă phân công Trung quốc phụ trách châu Á. Bám vào y' kiến ấy, sau này Trung Quốc coi như là người đỡ đầu ta....Sau Đại hội ta không nói gi` đến cải cách ruộng đất, chỉ thấy nói đến lí thuyết ba giai đoạn, vi` thế nên mùa hè năm 1952 Mao Trạch Đông và Stalin gọi Bác sang, nhất định bắt phải thực hiện cải cách ruộng đất.
HOÀNG TÙNG * HỒI KÝ (1)

Nguyễn Minh Cần viết: Xuất phát từ đâu mà trận bão táp ghê rợn đó đã tràn đến cái xứ sở đau thương này? Số là trong chuyến đi bí mật của ông Hồ Chí Minh từ chiến khu Việt Bắc (hồi cuối năm 1950) đến Moskva (đầu năm 1951), ông đã gặp Stalin và Mao Trạch Ðông (lúc đó đang có mặt tại Moskva). Hai ông này đã nhận xét là Ðảng Việt Nam coi nhẹ nhiệm vụ phản phong (ý nói hữu khuynh), và chỉ thị phải tiến hành cách mạng phản phong để “bồi dưỡng động lực cách mạng là nông dân lao động”, nói cụ thể là phải làm CCRÐ ở các vùng gọi là “giải phóng”
(Xin đừng quên bài học Cải Cách Ruộng Ðất nửa thế kỷ trước)

Nguyễn Văn Trấn viết:" Năm 1950, Hồ Chí Minh qua Nga, yết kiến Staline với sự hiện diện của Mao-trạch-đông. Staline chỉ ông 2 cái ghế và nói “đây là ghế địa chủ, đây là ghế nông dân. Ông chọn ngồi vào ghế nào?”
http://motgoctroi.com/StLichsu/LSCandai/CCRDat/CCRD_CCDDia.htm

Theo Vũ Ngự Chiêu, do Mao đề nghị, vài ngày sau khi Hồ tới Mat-scơ-va, Stalin tiếp Hồ tại văn phòng với sự hiện diện của Geogii M. Malenkov, Vyacheslav M. Molotov, Nikolai A. Bulgarin, Wang Jiaxiang (Vương Gia Tường), Ðại sứ Trung Cộng tại Nga, và Trần Ðăng Ninh. Stalin hỏi về lý do giải tán Ðảng Cộng Sản, và chính sách trong tương lai. Stalin cũng muốn Hồ đứng về phía nhân dân, thực hiện ngay “cách mạng thổ địa.”
Chuyến Ði Cầu Viện Bí Mật Năm 1950 Của Hồ (phần 2 Của 2)Vũ Ngự Chiêu, Ph.D., J.D. Thứ Hai, Ngày 4 tháng 1-2010. http://xeom.wordpress.com/hochiminh/cauvien2/

Theo các tài liệu trên, và theo thư của ông Hồ viết cho Stalin xin súng đạn như sau:

——————————————————— (Ký tên tiếng Tàu)
Thư thứ hai:
Đồng chí Stalin kính mến
Tôi đã bắt đầu soạn thảo đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam, và sẽ giới thiệu với đồng chí trong thời gian tới.
- Tôi gửi tới đồng chí một số yêu cầu, và hi vọng sẽ nhận được chỉ thị của đồng chí về những vấn đề này.
1. Cử một hoặc 2 đồng chí Liên Xô tới Việt Nam để làm quen và tìm hiểu thực trạng ở đó. Nếu như các đồng chí đó biết tiếng Pháp đủ để có thể giao tiếp với nhiều người. Từ Bắc Kinh tới chỗ chúng tôi đi đường mất khoảng 10 ngày.
2. Chúng tôi muốn gửi tới Liên Xô 50-100 du học sinh, với trình độ văn hóa lớp 9 ở Việt Nam, trong số họ có người là Đảng viên và cũng có ngừơi chưa phải là Đảng viên, độ tuổi của họ từ 17-22. Đồng chí nhất trí về vấn đề này chứ.
3. Chúng tôi muốn nhận từ phía các đồng chí 10 tấn thuốc kí ninh ( thuốc sốt rét) cho quân đội và dân thường, có nghĩa rằng 5 tấn trong nửa năm
4. Chúng tôi cần những loại vũ khí sau
(a) Pháo cao xạ 37 li cho 4 trung đoàn, tất cả là 144 khẩu và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu pháo.
(b) Pháo trận địa 76,2 li cho 2 trung đoàn, tất cả là 72 khẩu và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu
(c) 200 khẩu súng phòng không 12,7 li và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu
Sau khi nhận chỉ thị của đồng chí về những vấn đề trên, tôi dự định vào ngày mùng 8 hoặc là mùng 9 tháng 11 sẽ rời khỏi Moscow.
Gửi tới đồng chí lời chào cộng sản và lời chúc tốt đẹp nhất
Hồ Chí Minh
30-10-1952
đã ký 


Ông Hồ khôn lanh, chơi trội, xin Stalin chứ không xin Mao vì muốn đứng gần chủ hơn là đứng cạnh thằng đầy tớ dù là đầy tớ thượng cấp của mình, và ông muốn nhận vũ khí của Nga vì vũ khí Nga tốt hơn vũ khí Trung Cộng. Ông xin Stalin mà Stalin không cho đẩy cho Mao, thế mà Nguyễn Bá Thanh lại bảo ông Hồ ra lệnh cho Stalin gửi súng đạn cho ông qua Mao! Oai dữ ta! Ăn mày mà hống hách với chủ nhà, xưa nay sự lạ!
 
Nói tóm lại, Nguyễn Bá Thanh đề cao ông Hồ coi như là bậc anh hùng chẳng sợ chi ai, nhưng thực tế, ông Hồ là kẻ ăn mày, thái độ của ông lúc ấy chắc cũng khúm núm như cái cúi mình kính cẩn của Trương Tấn Sang trước hàng quân Trung quốc trong dịp y sang triếu kiến Hồ Cẩm Đào tháng 9 năm 2012.

4. BA HOA, KHOÁC LÁC

Ông Nguyễn Bá Thanh lên tiếng chỉ trích đảng, sự thực ông chỉ nói theo bản báo cáo của đảng chứ không phải ý kiến riêng ông.  Sau 1975,  Đảng bắt đầu buông lỏng sự lãnh đạo, chính quyền bắt đầu buông lỏng sự quản lý nhà nước và cán bộ đảng viên bắt đầu thoái hóa biến chất. Những điều trước kia không bình thường thì dần dần bắt đầu bình thường... Năm nhiệm kỳ, 25 năm qua đảng đã ra bao nghị quyết về xây dựng đảng, nhưng càng nhiều nghị quyết thì tình hình xấu thêm, phức tạp thêm. Đại hội XI, trung ương 4  cũng đặt ra vấn đề cấp bách xây dựng đảng, nhưng kết quả vẫn là  công tác yếu kém, một bộ phận không lớn các đảng viên, cả những lãnh đạo cao cấp suy thoái đạo đức, biến chất, phai nhạt lý tưởng, làm giảm lòng tin của nhân dân...


Ông nói mà không ngượng miệng. Ông nói chỉ để tỏ ra ta đây trung cang, thẳng thắn nhưng những lời nói của ông là vô nghĩa, bất lực. Thứ nhất là ông chẳng có vai vế quyền hành gì, chỉ là tay sai của người . Thứ hai là ông chẳng đề ra phương pháp gì để cứu vãn tình thế.

Trước tình thế Trung cộng xâm lược, ông có biện pháp gì? Ông có đồng ý việc cho công an đánh đập người biểu tình chống Trung cộng không? Ông nghĩ sao việc  đền bù, tái định cư cho nạn kiều  và việc Trung Cộng  chiếm Hoàng Sa, Trường sa, xâm chiếm Tây nguyên, Quảng trị, Bình Dưong, Hà Tĩnh? Năm đại hội, 25 năm vẫn thối nát  thì ông có kế sách gì hay rồi ông cũng bó tay?  Thôi đi ông ơi,  nửa thế kỷ trôi qua, nhà càng xuống cấp thê thảm, thì cái đảng đó,  ngôi nhà  đó mục nát lắm rồi, phải dở đi, đập phá đi để xây nhà khác. Ông và bọn ông chỉ nói mà không làm gì được. Căn bệnh trầm trọng như thế, không thể sửa chữa gì được.   Nên chuẩn bị làm tang lễ cho đảng cộng sản là vừa.  Boris Yeltsin đã nhận định :"Cộng Sản không thể nào sửa chửa, mà cần phải xóa bỏ đi (Communists are incurable, they must be eradicated).
Ông Nguyễn Bá Thanh tin tưởng đại hội XI sẽ có kết quả, diệt trừ đ/c X và đưa ông lên làm thủ tướng vì đại hội này có hai việc làm mới:
-làm từ trên xuống
-trước khi tự phê, đảng sẽ góp ý, gợi ý, nếu không thấy sai lầm, đảng sẽ chỉ rõ những sai lầm.

Ông đã lầm vì cái mà ông cho là mới, là tốt mà kết quả vẫn là số không, vì thế đồng chí X rất mạnh. Ông phê bình nó, nó chửi lại ông, ông hăm dọa nó, nó cầm súng nhắm vào ông thì ông làm cái gì? Ông Nguyễn Bá Thanh chỉ là tay sai, đâu có uy quyền mạnh mẽ hơn đồng chí X. Lại nữa, trừ gian phi thì phải có tòa án nghiêm minh, vua quan trong sạch, còn ăn cướp mà làm chánh án , làm công an đi bắt quân gian thì chỉ là trò cười của lịch sử cộng đảng!



5. MÂU THUẪN

Vì dối trá, khoác lác, Nguyễn Bá Thanh ăn nói mâu thuẫn, câu sau chửi câu trước. Câu trên ông ca cẩm Lê Duẩn tài đức nhưng đoạn dưới ông cho  Lê Duẩn  sai lầm gây ra hai cuộc chiến tranh phía bắc và tây nam. Vậy Lê Duẩn có tài đức hay chỉ là một anh nhà quê kiêu căng, tự phụ đẩy nhân dân ta vào cảnh chết choc ,lầm than ?

Ông Nguyễn Bá Thanh cũng chỉ là hạng đầu voi đuôi chuột. Vai trò của ông là trừ tham nhũng nhưng trong cuộc họp này ông ra mặt bênh vực cho đám thủ hạ của ông, dù tham nhũng, bất tài, quần chúng bất phục mà vẫn được giữ chức này chức kia. Ông cũng tỏ vẻ bao dung che chở cho những cán bộ xấu, chỉ thuyên chuyển  loanh quanh it lâu và cho rằng đó là những lỗi lầm nhỏ, không đáng gì . Ông vin vào câu:" dụng nhân như dụng mộc" nghĩa là ông dùng củi mục xây nhà cửa  cầu cống, lâu đài , ông  tin dùng những kẻ tham nhũng, bất tài, vô đạo đức. Nhự vậy, ông nói sao với đồng chí X dù ông ấy là gỗ mục, là sâu bọ, là rắn rết? Ông bao che cho đàn em của ông, Trương Tấn Sang bao che cho đàn em của Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng cũng thế thì làm sao bài trừ tham nhũng , xây dựng đảng, chấn chỉnh tổ chức  hở trời?


Ông khoác lác ghê lắm. Trong khi ông cho rằng đa số cán bộ suy thoái., biến chất, xã hội băng hoại, đâu cũng vì tiền mà ông lại bảo Đà Nẵng của ông tốt lắm, không thể thăng tiến bằng tiền bạc, ai có tài là được trọng dụng! Ông khoác lác và  mâu thuẫn vì trước đó chính ông đã nói nhiều về các cán bộ Đà Nẵng tham tiền, và chính ông cũng tỏ ra hống hách với nhân dân khi có người đến nộp đơn xin đất. Không lẽ  Đà Nẵng của ông hơn Hà Nội ư? Và ông hơn Lê Duẩn, Đỗ Mười,Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh ư?


Nói tóm lại, ông Nguyễn Bá Thanh chỉ là một con người cộng sản khoác lac, dối trá và nịnh trên đạp dưới, ông chỉ là tay sai của người nhưng lại tưởng ông ghê gớm lắm, thực ra ông cũng chỉ là dòi bọ, trâu ngựa  như các  bọn khác trong cộng đảng thôi! Nếu ông đừng theo cộng đảng, làm một danh  hài kể chuyện tiếu lâm thì rất hay vì giọng nói to, rõ ràng, tự nhiên và có vẻ vui nhộn   có lẽ sẽ được quần chúng ưa thích.



No comments: