Friday, March 28, 2014

VĂN HÓA VIỆT NAM


  Ngày 8 tháng 3 với phụ nữ miền Tây

Nhóm phóng viên tường trình từ VN
2014-03-10 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
banhoa-cantho-305.jpg
Một người phụ nữ bán hoa bên góc phố Ninh Kiều, Cần Thơ.
RFA photo


Ngày quốc tế phụ nữ mồng 8 tháng 3 là ngày mà cả thế giới đều dành riêng sự ưu ái đối với phụ nữ, vai trò cũng như phẩm hạnh của người phụ nữ được nhắc nhớ, đề cao nhằm tôn vinh họ và giữ tinh thần bình đẳng giới xuyên suốt những ngày khác trong năm. Tuy nhiên, đối với những phụ nữ miền Tây Nam Bộ Việt Nam nói riêng và phụ nữ Việt Nam nói chung, ngày quốc tế phụ nữ lại trở thành ngày múa lửa lắc vòng của các hội, đoàn, trong khi đó, nhiều chị em phụ nữ chìm đắm trong đau khổ, bất công và không nhìn thấy tia hy vọng nào cho dù đó là tia hy vọng lóe lên trong ngày quốc tế phụ nữ.

Khắp nơi nhảy múa hội đồng

Một phụ nữ tên Thục ở huyện Cai Lậy, Tiền Giang, chia sẻ, có lẽ ít có ngày quốc tế phụ nữ ở xứ nào giống Việt Nam và ít có quốc gia nào trên thế giới này lại làm cho ngày quốc tế phụ nữ trở nên ầm ĩ như Việt Nam. Và kẻ chủ trương làm ầm ĩ, náo hoạt ngày 8 tháng 3 không có ai khác ngoài hội phụ nữ Việt Nam mà trên nó nữa chính là đảng Cộng sản Việt Nam.
Theo chị Thục đánh giá:“Thứ nhất là họ định kiến, thứ hai là họ không có học thức, thứ ba là họ nghèo, thứ tư là khổ. Bởi họ ở vùng xa, rồi nỗi sợ hãi này nọ nên nhiều khi người ta không dám lên tiếng”.


Rất tiếc là việc làm ầm ĩ, náo hoạt này chẳng mang lại chút lợi ích nào cho người phụ nữ nếu không nói là nó có xu hướng làm cho người phụ nữ trở nên trơ trẽn hơn và lẳng lơ hơn. Để chứng minh nhận định của mình là đúng, chị Thục nói rằng hầu như trên khắp cả nước, cứ đến ngày quốc tế phụ nữ thì cờ giăng khắp lối, khẩu hiệu đầy đường và mỗi nhà đều bị bắt buộc phải treo cờ. Riêng các chương trình văn nghệ “mừng đảng, mừng ngày quốc tế phụ nữ” thì diễn ra khắp các hang cùng ngõ hẻm. Nội dung chương trình sẽ xoay quanh vấn đề người phụ nữ xã hội chủ nghĩa dưới ngọn đuốc thiên tài của đảng. Cứ như thế mà hát tới, nhảy tới và vui tới!


Đó là chuyện trên các sân khấu, ở dưới mặt đất, các nhóm chị em phụ nữ lại rủ nhau ăn nhậu, nhảy múa theo sự điều hợp, dẫn dắt của chi hội trưởng chi hội phụ nữ cấp xã, thôn và xóm. Và để có những bữa ăn nhậu, nhảy múa như vậy, phần các chi hội trưởng phụ nữ một mặt đi vận động, kêu gọi đóng góp từ nhân dân, mặt khác lại xin kinh phí cấp trên rồi trích ngân quĩ, nói chung là bằng nhiều hướng, miễn sao có cái để chấm mút chút đỉnh trong quá trình tổ chức.

Về phía chị em phụ nữ, khi có bia rượu vào người, cơn say bốc lên, lại nhảy múa, hát hò và lắc lư chẳng khác nào thanh niên trai trẻ, chơi cho đến lúc hết làm chủ được bản thân, hò hét lung tung, cuộc chơi mới chịu dừng. Đó là chưa muốn nói đến một số nơi, trong những cuộc chơi đậm tính bản năng này lại xảy ra những tia chớp ái tình giữa ông cán bộ và cô nội trợ hoặc giữa anh cán bộ đoàn, anh công an xã với chị chủ trại chăn nuôi. Sau bữa nhậu, hát hò, quàng vai bá cổ là những cuộc hẹn ngấm ngầm, những buổi ngoại tình làm cho gia đình tan nát, hạnh phúc tan vỡ. Chuyện này không phải hiếm.

Những người phụ nữ thiệt thòi
Tuy nhà nước tổ chức nhảy múa khắp nơi, ăn nhậu ê hề như vậy, nhưng nhìn kĩ, số phận người phụ nữ Việt Nam nói chung và người phụ nữ Tây Nam Bộ nói riêng vẫn còn nhiều người lây lất đau khổ, không lối thoát. Và con số này không phải là hiếm.
Một người phụ nữ tên Bé Năm ở huyện Gò Công Đông, Tiền Giang, buồn bả nói: “Cái tỉ lệ, trường hợp mà người ta lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc rất nhiều, nếu người ta có học thức một chút thì quen được người cũng được chút xíu, tức là không đến nỗi bên đó quá nghèo khổ. Còn người mà người ta chỉ thấy tiền trước mắt thì người ta muốn gia đình có một số tiền để nở mày nở mặt. Ở dưới khu dưới em thì cũng có một số người họ đi làm massage, mà dưới đó đi massage có nghĩa là đi làm gái hoặc dạng giống giống vậy đó, có nghĩa là sẽ khó giữ mình, là cái gì đó nó gân guốc lắm!”

Theo chị Bé Năm, số lượng phụ nữ ở quê chị phải xuất khẩu sang nước ngoài theo con đường có chồng Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Quốc và nhiều nước trong khu vực nhằm cứu vãn sự nghèo khổ của gia đình không phải là ít. Thường thì con gái đến tuổi có chồng, gia đình sẽ nghĩ kế hoạch gả bán cho một gia đình khác giàu có, nếu không chọn được chồng giàu có, các cô gái phải thân chinh đến các trung tâm giới thiệu, mai mối để tìm chồng giàu có. Thường thì các cô thất vọng và gặp rủi ro rất nhiều khi có chồng ngoại quốc mà không biết một chữ tiếng Anh bỏ túi ngoài câu “I love you” và câu “I want you, my husband”.
Đó là chưa muốn nhắc đến hàng loạt các cô gái phải đi bán dâm, đi làm tiếp thị, massage, xông hơi và làm osin trá hình ở khắp mọi miền đất nước. Tất cả các cô gái miền Tây này đều có điều kiện gia đình na ná giống nhau, cũng nghèo khổ và có cha ham mê rượu chè, mẹ phải làm quần quật suốt ngày để nuôi con và khi con cái lớn lên, khát vọng đổi đời lại bế tắc vì sự học hành của chúng không tới đâu nên phải chọn con đường gả cho nước ngoài. Nghiệt nỗi không phải gia đình nào cũng đủ tiền để nộp lệ phí kết hôn xuyên quốc gia, cuối cùng, các cô gái nhà nghèo này phải chọn những lối đi riêng đầy nước mắt để cứu gia đình.

Chị Bé Năm nói rằng với thâm niên hơn ba năm làm trong hội phụ nữ và sau đó phải bỏ việc vì bất mãn, chị cay đắng nhận ra rằng tất cả các cô gái điếm miền Tây đều rất hiếu thảo và tốt bụng. Chính cuộc sống kinh tế gia đình quá túng quẩn và bế tắc đã khiến các cô gái liều lĩnh nhắm mắt bước chân vào đời mà không hề suy trước nghĩ sau, bất chấp đau khổ và cạm bẫy.

Thường thì những cô gái miền Tây đi làm nghề bán dâm khắp mọi nơi trên đất nước và hằng tháng luôn gởi tiền về quê giúp cha mẹ, em út, luôn khoe với cha mẹ rằng mình đang làm một công việc gì đó rất vinh dự, danh giá và mỗi tháng được nhận khoản tiền lương hậu hĩ. Riêng đau khổ thì các cô gái tự ôm lấy và gửi gắm nó vào thuốc lá, cần sa, xì ke và những đêm hoang lạc không có điểm dừng để rồi cái đích cuối cùng là bệnh tật ghé đến, căn bệnh thế kỉ. Chị Bé năm khẳng định là không có xứ sở nào có nhiều cô gái nhiễm HIV/AISD nhiều hơn miền Tây Nam Bộ Việt Nam.
Và, trong ngày quốc tế phụ nữ, ở các ngóc ngách thôn quê Tây Nam Bộ, không thiếu những tiếng thở dài sườn sượt, những tiếng khóc lầm than của nhiều chị em phụ nữ!
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

NGUOI SAIGON

nơi gửi VIETNAM
Khong rieng gi mien Tay Nam bo,mien Bac XHCN cang te hai hon voi nan di diem tai Ha Noi va cac tinh lan can.Dang CSVN da lam cho nguoi phu nu bien thanh tro choi cho ca the gioi.Cac quan chuc cua che do nay da tiep tay voi bon xau de xuat khau phu nu ra nuoc ngoai.Do la toi ac cua Ho chi Minh va dang CSVN qua bao nam cai tri lam cho nhan dan ngeo doi va ngu dot.
De nghi dai ACTD(Nhom phong vien tuong trinh tu VN)lam 1 phong su ve nguoi phu nu tai mien Bac.Co le con toi te hon nhieu duoi che do XHCN.
Ca dao ve Can Tho:"Can tho co ben Ninh Kieu.Duoi chan tuong Bac,di(gai diem) nhieu hon dan"
11/03/2014 07:22

  Người Việt và TQ phạm tội kỷ lục ở Nhật

Cập nhật: 15:13 GMT - thứ năm, 27 tháng 3, 2014
Siêu thị ở Nhật
Người Việt đứng đầu về trộm đồ siêu thị và trộm đồ theo nhóm
Các vụ phạm tội của người Việt Nam và Trung Quốc khiến số vụ phạm tội của người nước ngoài ở Nhật tăng lần đầu tiên trong 9 năm, theo truyền thông Nhật Bản.
Trang Japan Today hôm 27/3 dẫn số liệu của Cục Cảnh sát Quốc gia nói trong số 9.884 vụ bắt giữ người nước ngoài trong năm 2013, 4.047 liên quan tới người Trung Quốc, 1.118 là người Việt Nam và 936 người Hàn Quốc.
Tổng số vụ tăng 8% so với năm 2012 và đây là lần đầu tiên số vụ phạm tội của người nước ngoài tăng ở Nhật trong gần 10 năm qua.
Trang Jiji Press còn nói thêm người Việt Nam đứng đầu danh sách các vụ trộm đồ bị bắt tại các cửa hàng.
Và người Việt cũng có số vụ bị bắt vì trộm đồ theo nhóm nhiều hơn bất kỳ người từ các quốc gia nào khác.
Vẫn theo trang này, số vụ phạm tội của người Việt Nam ở Nhật Bản đã tăng gần 60% trong 9 năm qua, từ 713 người bị bắt hồi năm 2004 lên 1.118 người năm 2013.

Xử lý nghiêm

Mới hôm 26/03, truyền thông Nhật đưa tin về vụ văn phòng của hãng hàng không quốc gia Việt Nam tại Tokyo bị cảnh sát Nhật lục soát, và nữ tiếp viên Nguyễn Bích Ngọc bị nghi ngờ chuyển quần áo ăn cắp trị giá 125.000 Yen.
Cảnh sát Tokyo còn nghi ngờ khoảng 20 nhân viên khác của Vietnam Airlines có liên quan việc buôn lậu.
Trả lời BBC Tiếng Việt từ Hà Nội hôm 27/03, Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Việt Nam nói sẽ xử lý nghiêm và ‘không dung túng’ vụ nhân viên hãng hàng không quốc gia bị bắt ở Nhật.
Ông Phạm Quý Tiêu cho biết phía Bộ đã nắm được thông tin và chỉ đạo tổng công ty hàng không xử lý.
Thứ trưởng Việt Nam nói: “Trước đây cũng đã có một vụ việc xảy ra và chúng tôi yêu cầu xử lý rồi. Bộ không dung túng gì chuyện này cả.” 
 http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/03/140327_japan_foreign_crimes.shtml

 

Câu chuyện những chiếc cầu ở Đà Nẵng

Nhóm phóng viên tường trình từ VN
2014-03-26
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
cau-rong-dn-305.jpg
Cầu Rồng ở Đà Nẵng nhìn từ xa.
RFA


Nói về thành phố Đà Nẵng, nếu như những năm đầu thập niên 1980, người ta hay nhắc về những cuộc vượt biển trên biển Thanh Khê, Thanh Bình cùng mùi cá kho dưa cải tỏa ra khắp các con phố, mùi xăng thơm và da thuộc tỏa ra từ những hiệu giày trên đường Hùng Vương… Thì hiện tại, người ta nói về Đà Nẵng là đang nói về thành phố của những chiếc cầu. Những chiếc cầu có lắm chuyện để nói.

Từ những chiếc cầu mang nét xưa

Một người dân Đà Nẵng tên Úc chia sẻ cảm xúc của ông:“Cái sông Hàn, cái cảng Đà Nẵng đó, nó có từ lâu đời rồi, mà có cái cầu thì mất đi cái cảng, không đi tàu lớn vào được Đà Nẵng nữa. Trước đây mấy tàu lớn vào được, giờ hết rồi. Cầu Vồng trước đây là cây cầu thời Pháp, nó rất là đẹp, nó cheo leo, từ cầu Vồng có thể nhìn thấy sân vận động, dưới cầu Vồng là một quy hoạch tổng thể của Đà Nẵng ngày xưa. Đà Nẵng nó đã thay đổi rồi, nó không còn nguyên vẹn nữa.”
Theo ông Úc, thành phố Đà Nẵng những năm trước 1997, khi mà thành phố chưa tách ra khỏi tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng, cả thành phố chỉ có duy nhất bốn chiếc cầu, đó là cầu Nguyễn Văn Trỗi, tức cầu Trịnh Minh Thế, còn gọi là cầu Dallat và Trần Thị Lý nằm song song với nhau, phía Tây có cầu Cẩm Lệ, cầu Đỏ.
Cầu Nguyễn Văn Trỗi thay tên Trịnh Minh Thế sau 30 tháng Tư năm 1975, có thể nói đây là chiếc cầu công vụ do người Mỹ bổ sung xây dựng đẹp vào hàng nhất nhì miền Trung bởi kết cấu khá đặc biệt, thành cầu làm bằng ống sắt cỡ lớn, đường kính lên đến 1,2m và thân cầu cũng làm bằng sắt nhưng lại có hình dáng mô phỏng cầu Tràng Tiền ở Huế.
Và nếu như cầu Tràng Tiền bắc qua hai bờ lịch sử, bắc từ phía Thành Nội sang đường Lê Lợi, từ một vương triều phong kiến sang bờ hiện đại, sang một kỉ nguyên mới cho những người dân Huế vốn lam lũ, khổ cực thì cầu Trịnh Minh Thế cũng na ná như vậy. Đây là chiếc cầu bắc từ An Hải với các doanh trại quân đội của Mỹ cùng đời sống dân cư heo hút sang một thành phố tương đối lớn của miền Trung.
Cầu Cẩm Lệ và Cầu Đỏ cũng là những công trình được thừa kế từ chính quyền cũ. Chỉ những năm 1997 về sau, thành phố Đà Nẵng mới xây dựng hàng loạt chiếc cầu khác như cầu quay Sông Hàn, cầu vượt biển Thuận Phước, cầu Tuyên Sơn, cầu Rồng, cầu Nguyễn Tri Phương và một số cầu đang còn nằm trong dự án. Đây cũng là thời gian mà người Đà Nẵng cảm nhận hệ lụy từ những chiếc cầu.

cau-tran-thi-ly-250.jpg
Cầu Trần Thị Lý, bắc qua sông Hàn, Đà Nẵng. RFA PHOTO.
Một người dân Đà Nẵng khác tên Vi, cho biết: “Cầu Đà Nẵng nếu hỏi một người sống theo xu hướng bây giờ thì họ rất hoan nghênh, thì tiện lợi cho người dân, những chiếc cầu làm cho dòng sông lung linh, sang trọng thêm, phương tiện qua lại rất thuận tiện, là điểm hút để người ta đến Đà Nẵng, những chiếc cầu là dấu nhấn. Người ta có thể khoe rằng Đà Nẵng có cầu Rồng, cầu quay, cầu bắc qua biển… cửu cầu đó. Nhưng riêng tôi thì cái gì có khoảng trống mênh mông thì tâm thức nó cũng mênh mông, như một dòng sông nó chạy dài nó không vướng gì cả thì tâm hồn nó cũng ngút ngát như vậy. Giá như không có những cây cầu thì buổi chiều những chiếc đò nó đi ngang qua ngang lại, ai đó đi xa thì cũng nhớ về những chiếc thuyền, những con đò.”
Theo bà Vi, hệ lụy đầu tiên có thể nói đến là cầu quay Sông Hàn, đây là cây cầu khá đẹp, sự hiện diện của nó xóa bỏ ngay bến phà Sông Hàn, còn gọi là phà An Hải, hàng loạt chuyến phà chỉ còn trong ký ức người dân Đà Nẵng. Đồng thời, đường nối từ cầu Sông Hàn sang trung tâm thành phố Đà Nẵng lại xóa sổ luôn chiếc cầu vượt đường tàu lửa có tên cầu Vồng, đây là chiếc cầu mà với người dân Đà Nẵng, nó đã thành một phần không thể thiếu, nó giống như một biểu tượng văn hóa.
Và cũng trong vụ xây dựng cầu Sông Hàn, nhà thầu Phạm Minh Thông bị bắt ngay trong ngày khánh thành cầu vì đã dùng trục quay Trung Quốc thay thế cho trục quay của châu Âu sản xuất theo thiết kế ban đầu. Mãi gần mười năm sau, ông Phạm Minh Thông được giải oan bằng một khoản tiền đền bù danh dự. Bà Vi nói rằng mọi thông tin có liên quan đến cầu sông Hàn bà nắm rất kĩ vì nó đã phá mất chiếc cầu Vồng thân yêu của bà, chính vì thế, bà phải theo dõi sự hình thành của nó cho dù không để làm gì cả!

Đến những chiếc cầu hiện đại và tai tiếng

Cũng theo bà Vi, sau cầu vượt biển Thuận Phước, cầu Rồng được khởi công với hai cú chấn động khá mạnh trong dư luận; Vụ kĩ sư Phạm Thành Sơn tự thiêu và vụ xóa bỏ trường trung học Trần Phú, tức là trường Sao Mai của những năm trước 1975.

Những ống xilanh đang gắn chi chít khắp thân cầu Rồng, Đà nẵng. RFA PHOTO.
cau-rong-dn-2-250.jpgVề vụ kĩ sư Phạm Thành Sơn tự thiêu ngay trước ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng vì phản đối nhà cầm quyền không đền bù đất đai thỏa đáng cho gia đình anh trong vấn đề giải tỏa đường dẫn từ cầu Rồng sang phía bờ biển Đà Nẵng là một vụ chấn động dư luận quốc tế nhưng sau đó được sắp xếp để chìm xuồng, đến bây giờ, cầu Rồng hầu như xóa sạch dấu vết của vụ này.
Đến vụ xóa sổ trường Sao Mai, một trong những biểu tượng văn hóa của Đà Nẵng, đây là ngôi trường xây dựng mô phỏng kiến trúc Gothitche với mái nhà cao, tường dày, cửa sổ thông thoáng và những mái vòm cong uy nghi, nằm đối diện với Viện cổ Chàm. Bên này đường là viện cổ Chàm lưu giữ những vết dấu quá khứ của nền văn minh Chăm Pa rực rỡ, một bên là mái trường của những mái đầu xanh đang dung nạp tri thức nhân loại để tiếp tục xây dựng những giá trị văn minh tương lai. Hai công trình mang chung một nghệ thuật kiến trúc này như một cặp đăng đối giữa quá khứ và tương lai giữa miền Trung Việt Nam mà người Pháp đã để lại. Thế nhưng khi cầu Rồng khánh thành, trường Sao Mai thành một bãi đất trống.
Và hiện tại, với mức kinh phí xây dựng lên đến một ngàn năm trăm tỉ đồng, sau chưa đầy một năm đi vào hoạt động, cầu Rồng lại tạo thêm một cú tai tiếng mới với sức xuống cấp trầm trọng, mặt đường lổ chổ vết lồi lõm, phần bê tông bị tiêm ống xilanh chi chít để chữa phần bê tông đang rạn nứt bên trong. Và đặc biệt là mang tên cầu Rồng nhưng con vật nằm trên cầu hoàn toàn không phải là con Rồng, một con rắn với chi chít vảy trên mình và không có bất kì một cái chân hay móng vuốt nào, chỉ có cái đầu dữ tợn với răng tua tủa và một cái đuôi vẫy về phía thành phố với loi hoi vi vẩy. Nói khác đi nó là con thuồng luồng. Nhưng báo chí trong nước vẫn khăn khăn đây là con rồng lớn nhất thế giới.
Chuyện cầu Rồng còn dài lắm, và chuyện những chiếc cầu bắc qua giáo phận Cồn Dầu cũng mang nhiều hệ lụy không nhỏ cho người dân. Nhưng dẫu sao, với thành phố có diện tích không lớn lắm và chỉ có một con sông duy nhất chảy qua thành phố này mà nó phải cõng trên mình nó đến 9 chiếc cầu, đương nhiên, Đà Nẵng được quyền xếp vào diện thành phố có mật độ cầu dày nhất Việt Nam.
Và hình như, mỗi chiếc cầu trên thành phố Đà Nẵng được xây dựng sau 30 tháng Tư năm 1975 đều mang trên mình nó nhiều tiếng thở dài và nỗi bất bình của dân lao động nghèo bởi chế độ giải tỏa, đền bù bất minh, không thỏa đáng!
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

No comments: