Monday, February 17, 2014

THƠ

  BẠN GÁI
Từ dạo quen em, anh “đổi mới” tư-duy
Rằng nữ hay nam đều nhất-hướng đồng-quy.
Phải “tôn-trọng” em, nên anh đành đáp-ứng,
Thỏa-mãn nhu-cầu mới xứng nghĩa tương-tri.  
Từ dạo quen em, anh xài dây nịt xịn
Kẻo em chê xoàng khi tháo thắt lưng anh.
Quần-áo bảnh-bao, lót trong đồ mướt mịn:
Thị-giác no đầy, cảm-xúc ngập dâng nhanh.  
Từ dạo quen em, anh tắm rửa nhiều hơn
Ðể sẵn ngọt bùi khi sóng gió lên cơn.
Trái mọng nhụy lành, khiết tinh trong nắng hạ,
Mùi vị ái-tình qua lưỡi họng trôi trơn.  
Từ dạo quen em, anh chuyên-cần tập-luyện:
Tay chống, gối quỳ, hít đất, nhún cong chân.
Leo đỉnh vu-sơn, càng cao càng mãn-nguyện;
Ðộc-chiếm ngai vàng: bắp thịt với luồng gân.  
Từ dạo quen em, anh tẩm bổ nhiều phương:
Lạc-thú cuộc đời trong trạng-thái cường-dương.
Vì nhận và cho phải bền lòng, tận lực,
Không thể yếu xìu hay dở dở ương ương.  
Từ dạo quen em, anh làm người “độc-lập”,
Bất-chấp quanh mình, chỉ biết có riêng em.
Văn-hóa đặc-thù kế thừa thành tục-tập,
Mười tám tuổi rồi là... hết chuyện gia-nghiêm...
                                 *  
Nhưng, từ quen em, anh thấp-thỏm khôn nguôi:
Vén váy dễ-dàng như chỉnh chút son môi!
Viễn-tượng gia-đình mong-manh về giá-trị:
Nghĩa-lý coi thường, chỉ trọng dục-tình thôi!...  
                                             THANH-THANH

                        GIRLFRIEND
 
 
Since then I have undergone a thinking innovation
That both female and male take the same orientation.
To appreciate your feelings, emotional and carnal blend,
I ’ve got to meet your needs to be worth your boyfriend.  
Since then I have been using belts of quality brands
To prevent disappointment when you’re taking off my pants.
Under smart clothes, I have worn smooth, sleek briefs
To satisfy your sights, excite your desire to rise to peaks.  
Since then I have cared  to wash more often all right
To prepare sweet taste for waves and winds to gain height.
Juicy fruit, luscious stamen pure and clean in summer sun
Is the yeast of love past tongue, through throat to run.  
Since then I have done gymnastics, diligently exercising,
On-arms, on-knees, self-supporting, legs-bending applying.
To reach climax in intercourse you need staying power
Not only flex muscles, but strain nerves above all to tower.  
Since then I have taken various nutritious foods, tonics
To be able to enjoy pleasures having in potency frolics.
For giving and receiving must be durable with much clout,
You cannot be worn-out, and weak, or half-in half-out.  
Since then I have played the so-called independent role
In disregard of surroundings, just only to get you whole.
Characteristic habits have become customary affections:
Beyond the age of eighteen is beyond parents’ objections.
                                           *
But, as your boyfriend, I haven’t had assured rests and kips:
To hitch up your skirts is simple as to re-define your lips.
The prospects of family are so dimmed in the value field
As ethic is made light of, only just to carnal desire to yield.  
                                                         THANH-THANH




  LÁ THƯ VỀ HUẾ
                                   gửi Hương Thu  
Ai bảo em còn nhớ đến anh chi
Mà gửi tặng những “Giòng Dư-Lệ” ấy?
Giữa những vần thơ, anh như đọc thấy
Những ảnh-hình kỷ-niệm thuở xa-xưa
Mà anh mang chôn liệm tự bao giờ.
 
Em vẫn nói: “anh hiền và cởi-mở”.
Vâng, anh đã đắn-đo từng nhịp thở,
Sống trong tình thương-mến -- ấy phương-châm.
Thế mà rồi những kẻ ác và thâm
Đã bóp chết cuộc đời thơ-mộng đó.
 
An-Cựu ấm trà, Ngự-Bình mát gió,
Ga Lớn ngọt chè, Cửa Thuận sáng trăng,
Thành-Nội nắng tràn, Bến-Ngự mưa giăng...
Em có nhớ Hội Tao-Đàn xứ Huế:
Những buổi họp sao mà vui đến thế!
 
Hoàng-Hương-Trang (Gia-Định) đã về chưa?
Và Hoài-Tâm (Chợ Lớn) có in thơ?
Anh có gặp Khang-Lang vùng Phát-Diệm;
Và Hữu-Đỗ thì Ninh-Hòa đáo-nhiệm.
Em có nghe tin-tức của Giang-Tuyền*?
 
Nhớ vô-cùng: Tuyết-Lộc nụ cười duyên;
Ý phát-biểu Xuân-Lan nhiều mới lạ;
Tính Xuân-Nghị nhộn như tài phóng-họa;
Tuổi xuân ngời sắc liễu áo Xuân-Như;
Màu hoa chiều Ngọc-Ánh tím tâm-tư...
 
Buồn Muôn Thuở** lòng anh khôn giải nổi:
Đất vốn đỏ nên bụi vào đỏ phổi,
Rừng vốn xanh nên nước ngấm xanh da!
Ôi chiều nay lòng quặn nhớ quê xa,
Cổ đắng nghẹn những “giòng dư-lệ” ấy!
                                  THANH-THANH
                                   Ban Mê Thuột, 1962
                                   Tiểu-Thuyết Tuần-San
                                         số đặc-biệt mùa thu  
* Giang-Tuyền là bút-danh của Tôn Thất Trực.  Trực là một trong bộ tứ học-sinh trung-học – Phi, Cơ, Trực, Thăng – rủ nhau đầu-quân mỗi người vào một binh-chủng khác nhau.  Thiếu-tá Tôn Thất Trực đã tử-trận tại Đà-Nẵng vào cuối thập-niên 1960.
** “Buồn Muôn Thuở” cũng như “Bụi Mù Trời” là biệt-danh của Buôn Ma Thuột (BMT).


 
     DÂN VIỆT TIẾN
 Từ xa đọc tiếng thơ ứa trào rơi lệ !,
 Lòng uất hận khôn lường sao oán trách.
 Nỗi u sầu chia sẻ biết cùng ai...?
 Người biệt xứ, chỉ biết buồn cộng khổ,
 Giống tiên rồng hào kiệt chẳng sai.
 Cứu đất nước quên gia đình thân thuộc,
 Yên lòng nghỉ hưu rửa sạch lương tri.
 Trong cuộc bỉ giải nhiều điều bó buộc...
 Ta đi về thanh thản cõi phiêu diêu ?
 Thế hệ tới tiến hành lời khuyến dụ....
 Non sông Việt sẽ vững tới cường siêu.
 Nguồn hy vọng sau cùng dân tộc tiến.
            PHANNGY
    Westminster, CA. 2014

No comments: