Wednesday, February 19, 2014

SƠN TRUNG * TƯ TƯỞNG TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN


TƯ TƯỞNG TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM

VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN
 Chủ nghĩa cộng sản chính thức ra đời với bản Tuyên Ngôn Cộng sản do Karl Marx và Engels soạn thảo năm 1848, và đặt nền móng tại Nga vào năm 1917 khi Lênin cướp chính quyền của chính phủ dân chủ Nga. Tại Việt Nam, chủ nghĩa cộng sản khởi phát năm 1930 với phong trào Sô Viết Nghệ Tĩnh . Ấy thế mà từ lâu, nhân dân Việt Nam đã tỏ thái độ chống  đối cộng sản qua nhiều câu ca dao, tục ngữ vốn truyền tụng lâu đời trong quần chúng nhân dân.

Tại sao vậy? 
Trước tiên, chủ nghĩa cộng sản đã có lâu đời từ thời hồng hoang, đó là thời cộng sản nguyên thủy, con người sống tập thể, tức là sống thành đàn, ăn chung ở chung, con cái chung, vô chồng chung.  Đời sống cộng sản đó đã được mô tả qua thuyết Đại Đồng của Khổng tử hay các triết gia Hy Lạp. Chủ nghĩa cộng sản đó cũng đã được thực hiện một khoảnh khăc nào đó của việc cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo của Lương Sơn Bạc, Chu Nguyên Chương và anh em Tây Sơn. Cái thế giới đó đã được phê bình nhận xét, truyền tụng đời đời trong dân gian.

Lâu rồi về sau,  không ai còn thấy, còn nghe về cộng sản nguyên thủy kể từ khi con người từ giã rừng xanh núi đỏ tiến về đồng bẳng trồng lúa, chèo thuyền, làm nhà, nuôi trâu bò chó ngựa. Nhưng trong cuộc sống riêng tư vẫn có những sinh hoạt công cộng. Chính lúc sinh hoạt tập thể như làm đường, làm cầu, đắp đê chống bão lụt, tế lễ, hội hè, người ta đã nhận thấy khuyết điểm của chủ nghĩa tập thể mặc dầu  xã hội là một tập thể gồm nhiều cá nhân , con người sống tự do, con người theo chủ nghĩa cá nhân nhưng đôi khi phải làm việc với tập thể, với xã hội. Từ đó người ta lại phát biểu, phê bình...tạo thành một dòng tư tưởng yêu tự do, chống tập thể.

Chủ nghĩa cộng sản xuất hiện từ lâu trên thế giới. Lúc loài người còn ăn lông ở lỗ, sống với nhau thành từng bầy, thiên nhiên cung cấp cho họ rau, cỏ, cây, trái, củ, cá, chim.. Các triết gia như Plato, Pythagore, Aristote đều chủ trương bãi bỏ tư hữu và thiết lập công hữu. Khổng tử cũng mơ về một thế giới đại đồng. Dù tư tưởng khác nhau, những triết gia và tiểu thuyết gia trên đều có một vài điểm giống nhau. Họ lý luận rằng còn của riêng thì con người chỉ biết lo cho mình.  Muốn xã hội công bằng thì hủy bỏ tư hữu, lập tài sản chung cho mọi người. Ý niệm này cũng đã được nói đến trong Tân Ước, và các tu viện cũng như một vài cộng đồng đã thực hiện cuộc sống tập thể và hủy bỏ tư hữu. Nhà văn Anh Thomas More đã viết tác phẩm Utopia bằng Latin để trình bày một xã hội lý tưởng, trong đó mọi người sống tập thể, nhà nuớc lo hết mọi thứ như thực phẩm, y tế, giáo dục v. v.., không còn phải lo về sinh kế, không phải để dành của riêng. 

Sau ông, một số triết gia và văn gia đều viết về một xã hội lý tưởng theo kiểu Utopia. Nhưng những người trước Marx đều là những kẻ mộng mơ về một xã hội lý tường để cứu nhân loại khỏi nghèo khổ ,áp bức. Họ là những nhà xã hội học nhưng không phải là cộng sản vì tư tưởng của họ dựa trên  theo tinh thần Thiên chúa giáo, hoặc tinh thần nhân bản, xây dựng một cộng đồng của toàn dân chứ không riêng một giai cấp nào.  

 Ban đầu xã hội loài người như xã hội loài vật, ăn chung ở chung , nhiều người cho đó là hạnh phúc. Cho đến nay, loài vật vẫn sống tập thể, ăn chung, ở chung, tuy rằng một đôi loài có đời sống riêng tư, tách khỏi tập thể. Có những loài chim sống thành đàn, nhưng có những loài chim sống riêng rẽ, con cái lớn lên bay đi đến những phương trời xa. Trong khi đó loài người từ bỏ xã hội cộng sản. Tuy cùng sống trong một bộ lạc, một quốc gia, các nam nữ đã lập thành tổ ấm riêng.

Ban đầu, con người cộng sản nguyên thủy chưa có ý thức tư hữu nhưng rồi triệu năm thực tế dạy cho họ phải thay đổi. Dần dần loài người sinh sản đông, và thực phẩm không còn dồi dào như trước. Trước đây lúc nào đói thì họ đi tìm thực phẩm. Ăn xong là nằm ngủ hoặc đi chơi. Nay trước tình thế mới, họ nhận ra rằng phải tìm nhiều thực phẩm để dành lúc khó khăn. Vì thế mà kinh nghiệm này đuợc truyền bá trong dân chúng: ' Ăn khi no, lo khi đói', 'Tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn'( để dành gạo khi đói, trử áo khi lạnh).


 Lúc này, con người bắt đầu có ý thức tư hữu. Họ để dành thức ăn cho riêng họ, họ giấu thức ăn, họ bảo vệ tài sản riêng của họ. Họ ý thức tài sản chung và tài sản cá nhân. Cái hang là nơi ở chung, cái suối là nguồn nước chung, còn vũ khí trong tay tôi là của tôi, con dao, cái búa do tôi làm ra là của tôi. Con nai này do tôi săn được, anh không được đụng tới. Cái chỗ này tôi nằm từ lâu, anh hãy đi chỗ khác, đừng chiếm chỗ của tôi. Nếu anh không đi, tôi sẽ giết anh!


Từ óc tư hữu, con người tiến đến chiếm hữu. Kẻ mạnh hiếp kẻ yếu. Tên nọ thấy thằng kia có nhiều trái ngon, thịt béo thì cướp lấy mà ăn. Và kẻ khác thấy cậu nọ có vợ đẹp bèn chiếm làm vợ mình. Trong xã hội sự cướp bóc xảy ra thường xuyên. Một nhóm kia chiếm đất, chiếm núi, chiếm sông làm của riêng mình. Họ cũng thường tổ chức đi cướp các khu lân cận để mở mang lãnh thổ, cướp trâu bò, hươu, dê hoặc bắt đàn ông con trai về làm nô lệ, bắt phụ nữ về làm thê thiếp. Trước đây các bộ lạc Mông Cổ thường làm vậy, và hiện này âm mưu chiếm đất, cướp của, gây chiến tranh vẫn còn tồn tại trong một số quốc gia, từ quốc gia lạc hậu đến quốc gia văn minh tiên tiến. Những người như đại đế César, Thành Cát Tư Hãn được coi là anh hùng nhưng thật sự họ là những tên xâm lược, những tội phạm quốc tế về tội diệt chủng

I. Cuôc sống chung đưa đến nhiều nhận thức và cải tổ mới.

1. Cần một chính quyền lãnh đạo xã hội.
Chính cuộc sống chung đã đưa đến va chạm, cãi cọ, tranh giành.Muốn khỏi tranh giành, cộng đồng hay những vị lãnh đạo của bộ lạc đã phải đứng ra phân xử, lấy núi, sông, cục mốc, hàng rào làm biên giới quốc gia, phân định làng xóm, ruộng vườn, nhà cửa. Chúng ta đừng qua bên kia núi, bên kia sông vì đó là đất đai của bộ lạc K.  Đất này có  cặm nêu, có cắm dùi rồi, mình đi nơi khác. Thêm vào đó phải có giấy chứng nhận, hoặc một hợp đồng vô văn tự. Do đó mà có hôn thú, giấy khai sinh, tên tuổi, họ hàng để xác nhận đây là sở hữu của tôi, đó là sở hữu của anh.

2. Tinh thần cộng đồng phát triển để bảo vệ tư hữu.

Trước hết những cuộc sống chung làm nổi bật các lãnh đạo. Họ là những người có sức mạnh chống lại thú dữ, chống lại bọn cướp để bảo vệ độc lập, tự do của cộng đồng.Họ là những người lao động giỏi, có trí tuệ cao, biết lãnh đạo cộng đồng cho nên được cộng đồng tin tưởng. Từ đó mà sinh ra các tù trưởng, vua chúa. Tù trưởng, vua chúa bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ dân, và làm quan tòa phân xử các cuộc tranh chấp. Do đó mà có quy tắc, luật pháp, hiệu lệnh để mọi người tuân thủ.

3. Xã hội và cá nhân có liên quan mật thiết. Phải quân bình mối tương quan giữa cá nhân và xã hội.

Cuộc sống chung nảy sinh những nhu cầu chung. Cả làng phải đắp đê, làm đường, làm cầu vì việc này quá lớn, một cá nhân khó làm nổi, cần sự cộng tác của tập thể. Các cá nhân phải làm vì đó là nhu cầu của các cá nhân và xã hội vì làm cầu đường là để cho mọi người đi lại dễ dàng. Sống phải có tình, có nghĩa, có đi có lại. Tình nghĩa đó cho xã hội mà cũng cho cá nhân. Khi nhà hàng xóm cháy, ta chạy sang cứu thì khi ta bị cháy nhà, làng xóm mới chạy đến giúp ta. Người ta té xuống sông, mình nhày xuống cứu thì lúc mình bị tai nạn, anh em, họ hàng, làng xóm mới chạy đến giúp mình. 

4. Các cá nhân phải có ý thức tự giác.
  Ngoài giấy tờ, luật lệ, ý thức con người cũng là một yếu tố xác nhận quyền tư hữu. Miếng đất này tổ tiên ông A đã khai phá, cái nhà này là của ông B, ta không nên xâm phạm. Muốn không ai xâm phạm tài sản của mình thì mình cũng đừng xâm phạm tư hữu của ai. Vì vậy mà có lời dạy vàng ngọc: "Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân". 


Nói chung, trong xã hội xưa, tập thể là bảo vệ cá nhân, quốc gia là  thành lũy của nhân dân. Xã hội đem lại lợi ich cho cá nhân. Trái lại chủ nghĩa cộng sản độc tài, tước đoạt mọi quyền lợi cá nhân. khủng bố, đàn áp nhân dân bằng chủ trương vô sản chuyên chính và dân chủ tập trung..


II. PHÊ BÌNH XÃ HỘI CÔNG



Tổ tiên ta đã rút từ những kinh nghiệm trong cuộc sống xã hội, làng xóm, gia đình mà truyền lại đời sau. Những tư tưởng đó đã nung đúc và thể hiện thành ca dao, tục ngữ.
Tổ tiên ta đã tỏ thái độ chống đối ý niệm cộng sản cũng như chủ nghĩa cộng sản. Cộng sản là một thất bại. Con người ai cũng có óc tư hữu. Hãy xem đứa bé vài tháng hay một hai tuổi, khi bú, miệng nó ngậm vú rất chặt, còn một tay thì giữ lấycái vú bên kia của mẹ,  dường như nó muốn giữ lấy, không cho ai sờ vào hay tranh đoạt. Hành động này do vô thức sai khiến chứng tỏ óc tư hữu cũng là một bản năng như bản năng sinh tồn của con người và loài vật! 

Từ cuộc sống tập thể từ thời cộng sản nguyên thuỷ, cho đến cuộc sống chung trong đại gia đình hay trong làng xã, người ta thấy rằng con người không bao giờ giống nhau. Có kẻ khôn ngưòi dại, có mạnh người yếu, kẻ lười người chăm. Nếu làm chung thì người khôn phải nuôi kẻ dại, người mạnh phải hầu kẻ yếu, người siêng làm mệt xác mà người lười thì sướng thân,. Vậy thì tội gì mà ta phải gắng công, làm cho kẻ khác hưởng. Do đó, việc làm tập thể đã hủy hoại tinh thần trách nhiệm . Tổ tiên ta đã nhận thấy chủ nghĩa cộng sản là một thất bại:
' Cha chung không ai khóc'
' Lắm thầy thối ma,
  Lắm cha con khó lấy chồng!'
' Lắm sãi không ai đóng cửa chùa'!

Trong khi chống  việc chung chạ, sống tập thể, người Việt Nam đã mạnh dạn đề cao chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa tự do. Bản tính con người là dị biệt, đa dạng, không thể bắt theo một khuôn khổ, mặc một thứ y phục, tung hô những lời giống nhau như trong trại lính. Chim bay, cá lội là tự do, cho nên người VIệt Nam nói:
"Sống mỗi người một nết
Chết mỗi người một mồ"

Vườn rộng chớ trồng tre ngà,
Nhà rộng chớ để người ta ở cùng! 

Ở chung, sống chung thì dễ va chạm sinh ra mất đoàn kết rồi thù hận nhau. Câu chuyện nhà kia mấy đời ông bà cha mẹ ở chung (tứ đại đồng đường) là chuyện dị thường. Còn trong cuộc sống Việt Nam, trừ nhà nghèo, không đất đai ruộng nương mà phải chung chạ, còn khi con cái đã lập gia đình thì cha mẹ cho ra riêng, nghĩa là có nhà riêng, ruông nương riêng, tài sản riêng, vốn liếng riêng. Lẽ tất nhiên con người Việt Nam có lòng từ ái, cho người hoạn nạn tá túc một thời gian như thời chiến tranh, dân thành phố bỏ nhà lên mạn ngược tản cư, được đồng bào san sẻ cho ở chung. Đó là trường hợp đặc biệt. Người Việt Nam theo đạo trung dung, biết quân bình cá nhân với tập thể mặc dầu cá nhân là trường kỳ và quan trọng. Ta thích tự do cá nhân nhưng không ích kỷ. Trước hết ta phải sống với tập thể nhỏ, xã hội nhỏ đó là gia đình, gồm cha mẹ, vợ con, anh em, họ hàng. Ta thường xuyên sống với tập thể nhỏ này;
Trên đồng cạn, dưới đồng sâu, 
Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa.

Chủ nghĩa cộng sản diệt tư hữu để lập công hữu,  diệt cá nhân đề cao tập thể như cộng sản là một chủ nghĩa cực đoan và sai lầm. XÃ hội ta là một xã hội quân bình, nhân dân ta có công có tư : 
Trên vì nước, dưới vì nhà
Môt là đắc hiếu hai là đắc trung.

Trai thì trung hiếu làm đầu..

Trung và hiếu chính là hòa hợp công và tư, nối kết gia đình và tổ quốc.Ông Hồ nói"Trung với đảng, hiếu với dân" tức là ông muốn bỏ gia đình để sống kiểu cộng sản nguyên thủy " cộng thê", cộng sản!

 Ngoài gia đình, con người còn có quốc gia và thế giới để phục vụ và yêu thương. Vũ trụ có những khoảng cho mọi người tung bay. Không gian là của chung của nhân loại.
Ở đời muôn sự của chung
Hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi!


Người nông phu, anh thợ mộc, thợ nề kiếm thóc lúa, tiền bạc nuôi thân, nuôi gia đình nhưng cũng là đóng góp vào công cuộc xây dựng xã hội. Một số người chuyên về công tác quốc gia, xã hội như quan lại, chiến sĩ. Không cần phải đảng lãnh đạo, không cần học Mác Lê, xã hội xưa đã biết quân bình quyền lợi cá nhân và quyền lợi tập thể. Nước ta sống trong kinh tế nông nghiệp, đất đai là sự sống của nhân dân. Nhân dân có quyền khai phá đất hoang, mua bán ruộng đất . tổ tiên ta đã phân biệt công và tư. trong khi đề cao tư hữu, xã hội vẫn có phần công hữu cho mọi người. Ta cày cấy trong ruộng đát tư của ta, nhưng mọi người có thể ra sông câu cá, ra biển đánh cá, lên rừng hái củi hay săn bắn. Triều đình và xã hội vẫn chú ý đến dân nghèo nên đã lập ra những công điền, công thổ cấp cho toàn thể nhân dân, cứ ba năm một lần . Cộng sản thực tế là tài sản quốc gia vào một vài người, người vô sản vẫn là kẻ bị trị, bị bóc lột.

Chủ trương tập thể của cộng sản cũng tiêu diệt ý chí làm việc của con người bởi vì như đã nói con ngườI ai cũng có óc tư hữu, nếu phải làm những việc không ích lợi cho bản thân thì không ai làm cho mệt. Sở dĩ ta cố gắng học hành và làm việc ngày đêm là vì muốn cho bản thân sung sướng, vợ con được hạnh phúc, còn làm nô lệ không công thì làm gì cho mệt. Đó là tâm trạng các nô lệ, các tù nhân. Họ phải làm việc vì bắt buộc, vì sợ roi vọt hay sợ kỷ luật.
          Ngoài ra chủ trương lập tài sản chung, hủy tài sản riêng gây ra nhiều tệ trạng. Thứ nhất là kẻ cầm quyền sẽ lợi dụng của công mà xài hoang phí. Cổ nhân nói:
          ' Đồng tiền liền khúc ruột'
             „' Con có đẻ có đau,
           Của có tạo có tiếc!'
Sự thật nảy đã rõ ràng, cộng sản nắm tài sản công, mậc sức thao túng, trộm cướp và phung phí.
Cộng sản tiêu diệt tư hữu nhưng tư hữu là bản chât, bản năng con người. Con người phài ăn, uống, phục vụ cho bản năng sinh tồn mà tư hữu chính là  đầu não của sinh tồn. Muốn có trái cây, thịt, cá thì phải chiếm hữu, phải lao động để có sở hữu mà ăn, uống.. Những ai nói tư hữu là ăn cắp là nói sai. Diệt tư hữu chính là sản sinh ra ăn cắp như ta đã thấy mấy ông cộng sản chửi tư sản thì mấy ông thành tư sản đỏ, chửi bóc lột thì cộng sản  bóc lột dữ tợn, ngang nhiên cướp nhà cướp đất nhân dân, chống đế quốc thì cộng sản cũng thành  đế quốc, thực dân xâm lược. Ta làm chủ đời ta, thắng lợi hay thất bại thì ta chịu còn hơn làm nô lệ cộng sản để mãi mãi sống trong tù đày và đói khổ.

Tâm lý chung con người là quý trọng của riêng mình, bao giờ cũng tính toán kỹ lưỡng từng xu nếu là tiền của mình. Trái lại những người này lại tỏ ra hào phúng khi xài của công. Các vị lãnh đạo, các bộ trưởng các nước khi đi công tác xa thường tiêu xài hoang phí như có vị tổng thống thuê riêng một mình một chiếc máy bay sang trọng, hoặc các bộ trưởng, các dân biểu khi đi họp xa đã thuê phòng 6,7 trăm đô một ngày! Người đời nay gọi là ' xài tiền chùa'!  Còn người xưa  có nhiều câu để nói việc này:
             -  'Của mình thì để lên tra (gác),
               Của người thì tha cho mòn'
              -'Của người Bồ Tát,
               Của mình lạt buộc'    
                      
Ngoài ra tệ nạn ăn cắp của công cũng phổ biến bởi vì ai cũng có óc tư hữu, muốn chiếm công vi tư. Nếu ta có của riêng, ai ăn cắp mặc ai, ta không lo, nhưng khi tư hữu bị hủy diệt, chỉ còn công hữu, mà công hữu bị cướp bóc thì đời sống dân chúng bị ảnh hưởng trực tiếp. Cổ nhân đã gọi bọn quan lại là bọn đạo tặc là vì lý do này:
Con ơi con nhớ câu này.
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan!
Ngày xưa là quan, còn nay là cán bộ! Chính vì chủ trương cộng sản bắt dân vào Hợp tác xã, dân làm một ngày không đươc hai lon gạo, trong kho bọn cán bộ ăn cắp của công mà ăn mặcsung sướng. Do đó dân chúng không tha thiết làm việc.
Một người làm việc bằng hai,
Để cho cán bộ mua đài sắm xe.
Một người làm việc bằng ba,
Để cho cán bộ mua nhà tậu xe!
 Ngoài ra cũng còn do óc quan liêu, thói hống hách, người nắm quyền lãnh đạo muốn tỏ ra có quyền sinh sát, ban phát ân huệ. Họ vốn là nông dân, là bần cố nông, nay lên làm chủ tịch, bí thư, thủ kho thì lại tỏ ra hống hách gấp năm gấp mười các ông lý trưởng, chánh tổng, tri huyện ngày xưa. Do đó mà nạn phe đảng, tệ trạng hối lộ sinh ra. Người đời nay có câu: 'Thủ kho to hơn thủ trưởng' là thế! Hơn nữa người lãnh đạo vì ngu dốt, tính toán sai lầm sẽ làm cho tập thể khốn đốn. Ngoài ra, chủ trương công hữu là một chủ trương phi pháp và tàn ác:
- Giết và bỏ tù những người vô tội để cướp tài sản của họ
- Bắt buộc nhân dân phải làm nô lệ cho nhà nước, đó là một hình thức nhà nước độc tài.          
Và đó cũng là một chủ trương làm mất tự do con người.  Tôi muốn làm chủ đời tôi, tôi không muốn ai lãnh đạo đời tôi, nhất là những kẻ ngu si tàn ác lại đòi quản lý đời tôí.
Hơn nữa, đó là một chủ trương hư ảo, không thực tế. Malthus đã nói: 'Nhân số ngày càng tăng, thực phẩm ngày càng thiếu'. Làm sao nhà nước nuôi dân? làm sao nhà nước cung cấp mọi thứ cho dân? Trung cộng ngày xưa đã thiết lập những họp tác xã lớn, nhà nuớc nuôi mọi người, cung cấp ăn uống, y phục, giáo dục và tang ma, cưới hỏi, nhưng cuối cùng chịu không nổi nên lại cho mỗi gia đình sống riêng, tự lo liệu mọi việc tang hôn, tuy nhiên họ vẫn phải làm việc cho hợp tác xã và do đảng lãnh đạo.   

Nói như thế, không phải là con người không có tinh thần tập thể. Ông cha ta đã  dung hòa quyền lợi  cá nhân và tập thể, phân biệt công hữu và tư hữu ( ruộng công, ruộng tư), và đánh thắng quân giặc, xây dựng đất nước là kết hợp công tư ( Công tư vẹn cả đôi bề- Kiều). Đôi khi vì quyền lợi chung, tổ tiên ta đã hy sinh bản thân, nhưng đó là do tình nguyện và trong trường hợp đặc biệt. Người làm việc quan là lo việc công, nhưng lại lãnh lương nuôi vợ con, thế là công tư trọn vẹn. Cộng sản bắt ta hy sinh cá nhân cho đến bốn thế hệ để cho bọn chúng xây biệt thự, gửi tiền ra nước ngoài, nghĩa là nói một đàng làm một nẻo.

Cộng sản hô hào đặt quyền lợi tập thể trên quyền lợi cá nhân là để bắt đảng viên và nhân dân hy sinh bản thân phục vụ vụ đảng, phục vụ một nhóm thiểu số cầm quyền. Cộng sản nói đặt quyền lợi đoàn thể lên trên cá nhân là nói láo vì chính cộng sản sinh ra tệ sùng bái cá nhân, và trắng trợn theo tục cha truyền con nối của quân chủ mà họ từng chỉ trich.  Càng tiêu diệt tư hữu thì óc tư hữu trong con người cộng sản càng quẫy lên mạnh mẽ, do đó họ ăn hối lộ nhiều hơn, cướp của công trắng trợn. Với chủ trương trung dung, công tư vẹn toàn, tình lý phân minh cho nên xã hội cũ rõ ràng là khá hơn cộng sản.

Chủ nghĩa cộng sản còn áp dụng đường lối vô sản chuyên chính là một sai lầm. Chuyên chính nghĩa là đàn áp thẳng tay. Trường Chinh ra lệnh ' giết lầm hơn bỏ sót' cho nên cộng sản đàn em ra tay chém giết mà không cần điều tra, xét xử. Nguyễn Trãi nói' Lãy chí nhân thay cường bạo' còn cộng sản lại dùng nghĩa là chuyên chính vô sản nghĩa là dùng cường bạo. Vô sản chuyên chính là chỉ dùng những người phe ta. Đó là chủ trương ' hồng hơn chuyên' nghĩa là chỉ dùng người ngu dốt, gạt bỏ trí thức.  Ca dao cho rằng khi người ngu cầm quyền là lúc thiên địa đảo điên:
          Trời làm một trận gió trăng,
          Ông lộn xuống thằng, thằng trở nên ông!
Kinh Dịch đã nói đến việc vô sản nắm quyền là một tai họa. Quẻ Bi nói rằng 'nội tiểu nhân nhi ngoại quân tử' là lúc thiên địa đảo lộn.Thật vậy khi trí thức phải đi kinh tế mới, còn hạng ngu dốt lên cầm quyền thì tất nhiên xã hội tan rã! Cộng sản thường bào chữa là họ ' vừa học vừa làm', chỉ tội nghiệp cho nhân dân ta thua những con chuột bạch, vì chuột bạch được các bác học dùng thí nghiệm, còn nhân dân ta bị những kẻ ngu dốt đưa ra thí nghiệm!

 Marx và Engels mới thật là những người cộng sản chính thức với chủ trưong đãu tranh giai cấp, tiêu diệt tư bản và tư hữu. Đến khi Marx và Engels cho ra đời tuyên ngôn đảng cộng sản (1848) và thành lập đảng cộng sản, thì cộng sản thực sự ra đời. Năm 1917, cách mạng vô sản Nga thành công, đưa Nga lên lãnh đạo khối cộng sản thế giới, thế lực lớn lao, chiếm gần một nửa thế giới và một nửa nhân loại. Trước đây một số người mơ ước thiên đường cộng sản, nay thì họ đã thấy thực sự thiên đường cộng sản ! Những người André Gide trước đó ca tụng cộng sản hết lời nhưng khi đến Liên Xô liền bật ngữa người ra vì thấy bao sự thực phũ phàng, cho nên sau khi đi Liên Xô về  đã viết cuốn Retour de L'USS (1936) để tố cáo cộng sản. Trước đây, một số tác giả đã viết ' Hồ Sơ Đen về Chủ Nghĩa Cộng Sản' đã vạch trần chủ nghĩa cộng sản, thế nhưng một số người vẫn mê muội tin theo cộng sản. 

Cho đến khi cộng sãn xâm chiếm miền Nam, mọi người mới 'sáng mắt sáng lòng'! Và sau khi Liên Xô và Đông Âu tan rã, mọi người mới thấy sự thực phơi bày rõ ràng. Và nay thì Giang Trạch Dân thay Đặng Tiểu Bình vẫn nối tiếp con đường đổi mới, hữu sản hóa, mở cửa cho tư bản, và đưa ra thuyết ba đại diện (công nông và tư sản) là một điều hoàn toàn trái ngược chủ nghĩa cộng sản. Những sự kiện trên chứng tỏ chủ nghĩa cộng sản là một chủ nghĩa tàn ác, là một thất bại lớn lao trong lý thuyết cũng như trong thực hành. Cộng sản  chỉ làm cho dân khổ, nước nghèo, là một tai họa cho nhân loại, nhất là các nước Á Phi, đã nghèo khổ lại gặp chủ nghĩa cộng sản tàn phá!
Ngày nay cộng sản Trung quốc và Việt nam vẫn dùng cờ đỏ, danh hiệu đảng cộng sản nhưng mục tiêu tranh đấu cho vô sản, xóa bất công xã hội thì không còn nữa. một khi họ đã từ bỏ kinh tế chỉ huy theo kinh tế thị trường, mở cửa buôn bán với tư bản, giai cấp tư sản chiếm lĩnh quốc hội và chính phủ và bộ chính trị nghĩa là họ đã công nhận chủ nghĩa cộng sản đã thất bại.

          Tóm lại chủ nghĩa cộng sản là một sai lầm ghê gớm cho nhân loại. Trong các bậc tiền bối làm cách mạng, chỉ có Phan Bội Châu là sáng suốt, không theo cộng sản, không chịu làm tay sai cho Nga Tàu cho nên đã bị Hồ Chí Minh bán cho thực dân Pháp. Làm việc này, họ Hồ đã rõ là một tên phản thầy, bán nước. Âm mưu của họ Hồ và bè lũ cộng sản là muốn tiêu diệt phe quốc gia đồng thời có một số tiền! Nhưng tất cả công trình của cộng sản cũng chỉ đem lại đau khổ cho dân chúng và điêu tàn cho đất nước. Lịch sử đã, đang và sẽ phê phán tội ác của cộng sản.


No comments: