Thursday, December 12, 2013

TÚ ANH * STALIN


Stalin, bạo chúa khát máu hay anh hùng dân tộc?

Tú Anh ( RFI ) - Liên Xô thời Stalin ngự trị là một chế độ khủng bố bắt giết lưu đày tùy tiện. Hàng chục triệu người Nga, người Trung Á chết trong các quần đảo ngục tù hoặc bị hành quyết. 60 năm sau ngày nhà lãnh tụ Liên Xô Stalin qua đời 05/03/1953, công luận Nga vẫn có thái độ mù mờ nhất là từ khi Putin lên nắm quyền.

(Xem thêm: Một mẩu chuyện khó tin về Stalin - Báo cáo mật về tội ác Stalin: Tệ sùng bái cá nhân và những hậu quả của nó - Năm ngày hấp hối của Stalin (1)&(2) - Nga kỷ niệm 60 năm ngày Stalin từ trần)


Một chiếc xe mini-bus dán chân dung Josef Stalin trên đường phố St.Petersbourg.
Ảnh chụp ngày 2/2/2013-REUTERS/Alexander Demianchuk

Vào cuối thập niên 1980, nhờ chính sách perestroika của Michail Gorbachev và tiếp theo đó là sự sụp đổ của Liên Xô, các tội ác của Stalin mới được phơi bày. Nhưng kể từ giữa thập niên 1990 thì hình ảnh bạo chúa bắt đầu được chăm sóc. Theo nhận định của nhà xã hội học Nga Lev Gudkov thuộc viện nghiên cứu Lavada thì hệ quả khó khăn của chính sách tự do hóa kinh tế của cố tổng thống Boris Yelsin tạo ra tâm lý hoài niệm trong một bộ phận dân chúng.

Đến khi Putin lên cầm quyền thì một số người đã công khai bảo vệ nhà độc tài Stalin và tiến trình phục hồi uy tín một cách âm thầm cho nhà độc tài này đã lên đến điểm cao vào những năm 2004-2005 với lễ kỷ niệm 60 năm chiến thắng Đức Quốc xã.

Thái độ của cặp bài trùng Putin và Medvedev cũng đã góp phần tái tạo hình ảnh Stalin : không làm gì để giúp cho hậu thế biết rõ tội ác của bạo chúa, gây nhiều kho khăn cho các sử gia muốn nghiên cứu tài liệu lịch sử thời Stalin. Tuy cả hai nhà lãnh đạo đương thời lên án tội ác Stalin nhưng mộ ông ta vẫn chễm chệ trước điện Kremli. Putin và Medvedev đều tránh phân tích nguyên nhân cội nguồn các tội ác này vì chế độ hiện nay cai trị theo nền tảng cũ : tập trung quyền lực dựa vào mật vụ và một bộ phận nhân dân không dám ngẩng đầu.

Một thăm dò ý kiến do viện Levada thực hiện vào năm 2012 cho thấy 37% người Nga hoàn toàn không biết hay biết rất ít về chính sách đàn áp của Stalin. 47% còn nghĩ rằng Stalin là một nhà lãnh đạo sáng suốt đưa Liên bang Sô viết thành một đại cường phồn thịnh.

Theo chuyên gia chính trị Maria Lipman thì một chế độ cai trị theo đường lối độc đoán như Putin hiện nay thì không có lý do gì họ phơi bày tội ác của Stalin.

Một mẩu chuyện khó tin về Stalin
NguyễnVănTuấn - Xin giới thiệu các bạn một bài viết về nhân vật Stalin. Hồi còn ở VN, khoảng 1976, tôi hay đọc sách báo tìm hiểu về ông này, và ấn tượng của tôi lúc đó thì ông là một vị tướng đại tài của Hồng quân Liên Xô. Đọc những bài ca tụng ông tôi kính phục ông lắm. Hình như Tố Hữu còn có bài thơ ca ngợi ông rằng "Mắt ông hiền hậu miệng ông mỉm cười / yêu biết mấy nghe con tập nói / tiếng đầu lòng con gọi Stalin" (*). Nhưng sau này, có dịp đọc sách báo tôi mới biết ông này là một hung thần máu lạnh, một tên giết người hàng loạt, giết người không gớm tay. Chẳng phải sách báo của bọn "phản động" nào cả, mà chính sử và sách báo của Nga viết như thế. Bài sau đây trên báo Nhịp cầu Thế giới cho chúng ta một cái nhìn khác về Stalin: ông ta chẳng những ác ôn mà còn ... nhát nữa. Xin giới thiệu cùng các bạn.

Trần Lê giới thiệu, chuyễn ngữ và chú giải.

(NCTG) 65 năm trước, vào một ngày giữa hè 1941, phát-xít Đức đã ồ ạt tấn công Liên Xô, đẩy cuộc Thế chiến khởi đầu từ năm 1939 vào một giai đoạn quyết liệt chưa từng có.

Nhà độc tài Stalin, người từng được xưng tụng là "đại nguyên soái",
"thiên tài quân sự", "người cha của các dân tộc"...

Cho đến nay, thái độ "bình chân như vại" của Stalin trước cuộc chiến của Đức vẫn là một bài toán khó hiểu đối với mọi sử gia. Ngay từ đầu năm 1941, đã có vô số dấu hiệu cho thấy phát-xít Đức sẽ tấn công Liên Xô vào giữa mùa hè. Các nước Anh, Pháp... cũng từng cảnh báo Liên Xô về điều đó. Vài tuần trước ngày 21-6, siêu điệp viên Richard Sorge đã thông báo trước ngày giờ chính xác của cuộc tấn công Liên Xô. Vậy mà nhà độc tài Stalin vẫn bình thản tuyên bố "chớ có mắc mưu khiêu khích của địch, gây mất hòa khí!" Cuối tháng 6-1941, đến khi Đức đồng loạt thả bom nhiều thành phố Liên Xô, vị tổng bí thư còn hạ lệnh cho quân đội Xô-viết "chỉ được cử trinh thám đột nhập vào đất địch 60 km" thôi, ngoài ra vẫn phải "án binh bất động". Thái độ "điếc không sợ súng" đó của Stalin đã khiến quân và dân Liên Xô phải trả một giá rất đắt trong thời gian đầu của cuộc chiến.

Trái với những quan niệm cho rằng Stalin bị bất ngờ trước cuộc tấn công của Đức, hoặc Stalin đã biết trước, nhưng vẫn làm ra vẻ không biết để kéo dài thời gian chuẩn bị, để đánh lạc hướng đối phương..., hồi ký của các tướng lĩnh, các lãnh tụ Liên Xô, kể cả của con gái Stalin, đều viết rằng "thiên tài quân sự" Stalin đã bị chấn động thực sự trước cuộc chiến: ông hoảng hốt đến mức trốn bặt về nhà nghỉ tại Kuntsevo (ngoại ô Moscow) trong hơn một tuần. Theo lời kể sau này của tổng bí thư Khrushchev, Stalin còn bi quan đến mức trót buột miệng: "Chúng ta đã dìm đảng của Lenin vào hố phân!"

Mãi đến ngày 30-6, sau khi các thành viên Bộ Chính trị đến Kuntsevo van vỉ (thoạt đầu, nhà độc tài tưởng họ đến để bắt ông!), Stalin mới chịu về lại thủ đô. Trong bài phát biểu trên làn sóng điện ngày 3-7-1941, ông cất giọng cầu khẩn "Các anh, các chị của tôi..." (trước và sau đó, không lần nào Stalin dùng giọng điệu "lễ phép" như thế với các "thần dân"!), báo tin quân Đức đã tiến sâu vào lãnh thổ Liên Xô. Trước đó, vào ngày 22-6-1941, Stalin đã khôn khéo nhường cho Molotov - lúc đó là ngoại trưởng kiêm phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng - tuyên bố trên đài phát thanh tin nước Đức tấn công Liên bang Xô-viết (có lẽ Stalin tính toán như sau: đứng về mặt danh chính ngôn thuận thì Molotov là người ký hiệp định hòa bình với Đức, vậy để ông ta lộ mặt hứng sự bất bình của dân chúng là "đắc sách" nhất).

Tuy nhiên, những sự kiện trên không hề được đưa vào sử sách chính thống của Liên Xô. Trong các thước phim tài liệu cũng như trong "Tiểu sử giản yếu" của Stalin, chúng ta chỉ thấy hình ảnh một vị thủ lĩnh quả cảm, anh minh, không rời nhân dân một bước. Đặc biệt, nhiều người nhớ đến hình ảnh Stalin đứng trên bục của lăng Lenin, dùng những lời lẽ bất hủ để cổ vũ tinh thần binh sĩ trong cuộc diễu binh độc nhất vô nhị, được tổ chức vào ngày 7-11-1941 tại Hồng trường; sau buổi lễ, các đơn vị quân đội đã đi thẳng từ đó ra chiến trận với tiếng thét trên cửa miệng "Vì Tổ quốc, vì Stalin"!

Dưới thời XHCN, có lẽ không mấy ai ở Liên Xô và các nước trong khối cộng sản không biết đến buổi diễu binh lừng danh đó. Khi ấy, quân Đức đã tiến đến gần thủ đô Moscow, thậm chí đã có thể nhìn qua ống nhòm rõ mồn một những đỉnh tháp điện Kremlin. Hồng quân Liên Xô, hoàn toàn bị động trước sức mạnh quân sự khủng khiếp của phát-xít Đức, đã thua hết trận này đến trận khác và phải trải qua những giờ phút kinh hoàng nhất, khi quân Đức có thể chiếm được Moscow vào bất cứ lúc nào.

Mẩu chuyện sau đây, dĩ nhiên cũng không được đưa vào chính sử, rút từ bộ sưu tầm của Yulian Semyonov, một nhà văn nổi tiếng với thể loại "tiểu thuyết tư liệu" ở Nga. Dựa vào hồi tưởng của một đồng nghiệp - nhà văn Aleksandr Voynov -, Semyonov đã thuật lại một câu chuyện khó tưởng tượng liên quan đến Stalin và buổi diễu binh lừng danh kể trên.

Xem tiếp theo link trên: HƠI THỞ CỦA LÃNH TỤ BIẾN ĐÂU?

Ông Medvedev nói về 'tội ác của Stalin' - Kỷ niệm 65 năm chiến thắng chống phát xít, Tổng thống Nga nói ‘tội ác của Stalin là không thể biện minh được' và cho rằng thắng lợi là nhờ hy sinh to lớn của nhân dân.

No comments: