Tuesday, December 24, 2013

THICH QUẢNG ĐỘ * THANH THANH

 

NHẮN  NHỦ  KHỔ  ĐAU
 
Khổ đau ơi !                                        
thôi đừng hù ta nữa                    
 
ta biết mi lắm rồi                                      
ta đã gặp mi trên khắp nẻo đường đời    
và mỗi lần gặp mi                                       
ta đều mỉm miệng cười                      
và nhìn thẳng mặt mi không hề sợ sệt                    
mi thực sự đáng sợ hơn sự chết                  
nhưng với ta cũng chẳng là chi hết     
đừng mơ tưởng vì sợ mi                         
ta sẽ đổi dời khí tiết                            
để cúi đầu trước bạo lực phi nhân                    
cứ đày đoạ ta đi cho thoả tính hung thần              
ta đã nguyện chẳng tiếc gì chiếc thân mộng huyễn.         
 
Khổ đau ơi !                                        
mi có nghe giữa dòng đời lưu chuyển        
sóng vô thường đang cuồn cuộn thét vang               
đừng tự hào đã đắc thắng vinh quang  
trên xác chết của loài người bất hạnh                     
vì ngu si                                              
mi chẳng biết gì ngoài sức mạnh    
rồi cười vui trên đổ nát điêu tàn                                     
nhạc mi nghe là những tiếng khóc than
 
trà mi nhắp là những giọt lệ tràn
 
và rượu mi say là máu đào tươi thắm
 
màn trướng mi buông là những vành khăn trắng   
của muôn dân đang quằn quại dưới chân mi           
 
nghèo đói theo sau mỗi bước mi đi  
gông cùm xiết chặt nơi nào mi tới   
ánh bình minh trở thành bóng tối
phủ mịt mù mọi lối tương lai                
 
những hài nhi vô tội trong thai              
mi bóp chết dưới chiêu bài nhân mãn.                     
 
Khổ đau ơi !                                        
mi có nghe những tiếng hờn than oán   
 
đang vang lên từ phố thị làng quê 
từ hải đảo đến sơn khê
và tự đáy mồ những oan hồn vưởng vất
                     
 
 
mi biết không ?                                     
chẳng có nơi nào trên mặt đất              
trong hư không hay dưới biển sâu    
sẽ tìm ra chỗ trú ẩn dài lâu              
để mi trốn khi trái sầu đã chín
                     
mà ngày ấy quyết định rồi sẽ đến    
khi loài người bừng tỉnh khỏi cơn mê.                           
          Vũ Đoài đêm Phật Đản Nhâm Tuất
                                                                  (1982)
 
                           THÍCH QUẢNG ĐỘ


 
 
MESSAGE TO MISERY
 
from the Venerable Thích Quảng Độ
 
Hey! Pain!
Do not menace me again!
 
I have known you too well! enough!
I have met you on all my life's roads rough;
and each time I meet you anywhere,
I always smile a smile so fair
and look you straight in the face without dread.
 
Although you really are more awesome than Death,
with me, you are nothing at all.
Do not fancy it, that I fear you, to befall
so that I should damp my righteous zest
to lower my head before you, inhuman pest!
Do continue to persecute me to carry out your plan:
I have pledged not to regret my illusionary life span.
 
Oh, Distress!
Do you hear among the world's moving stream
the swift waves of impermanence's scream?
 
Do not pride yourself being unduly victorious
on the corpses of humans unfortunate but meritorious!
For, grossly stupid and coarse,
you know nothing besides your force,
and then you laugh at devastation and ruin.
 
The music you listen to is lament, bewail, chagrin!
the tea you taste teardrops of the wretch,
 
the wine you sip fresh blood of your victims' fetch,
each curtain you hang like many a mourning headband
of writhing people you trample down and brand!
 
 
Poverty and starvation follow each of your steps,
chains and shackles where you come it schleps;
sunshine becomes obscurity
to cover with darkness all paths to futurity;
 
the naive fetuses, unborn babies, cherubs,
get aborted by you using overpopulation as cover-ups.
 
Oh, Agony!
Do you hear the complaints against your savagery
that are resounding from cities to the countryside,
from islands to mountainous areas nationwide,
and from graves by souls of victims of gross injustice?
 
Are you aware? that on the earth's surface
there will be nowhere
in the deep sea as well as in the thin air
for you to find a long-term shelter thither to scoot
to escape, when is duly ripe every fruit!
 
And that day will definitely come as in a daze
when humanity awakes from this current maze.
 
                  Vũ Đoài Village, on the Buddha's Birthday
                                                   in 1982
            Translation by THANH-THANH
                              (trong “Vietnamese Choice Poems”)
 


 

No comments: