Tuesday, December 24, 2013

MỸ DƯƠNG * TÌNH HOUSTON



 TÌNH HOUSTON
   MỸ DƯƠNG 


 
 
 

  Houston là mt thành ph ln nht thuc tiu banh Texas là thành ph ln th tư ca Hoa-Kỳ. Thành ph này nm ti trung tâm khu đô-th: Houston, Sugar Land và Daytown. Houston còn là khu văn-hoá, kinh-tế ln nht ca vùng vnh Mexico, đô th ln th 7 vi dân s khong 5.3 triu. Houston ni tiếng v năng-lượng ( du ha), k ngh không-gian và kênh đào cho thuyn bè qua li; cng Houston ln hàng th 6 trên thế-giới.
Theo thống kê số người Việt khoảng 32280 người đứng hàng thứ ba sau Orange county và San José. Có trung tâm y-khoa lớn hơn bất cứ nơi nào trên thế giới: Transplant, ung thư..trung tâm phi thuyền Nasa, hàng không. 

 Nhóm bạn (53-60) ở nhiều vùng họp mặt tại Houston.


Houston nóng, ẩm gần giống khí hậu nhiệt đới, giá nhà cửa rẻ, công việc dễ kiếm nên dân Việt tiếp tục di chuyển đến khá nhiều. Ở California có Bolsa thì Houston có Bellaire, khi vào hai khu phố trên, chúng ta tưởng như đi trên đường Lê-Lợi, Nguyễn Huệ, Tự-Do, Công-Lý của Sài Gòn năm xưa. Dân bản xứ như người ngoại quốc, thiểu số, họ bị đồng hoá bởi các món ăn hấp dẫn và tự điển Mỹ có thêm chữ Phở, bánh mỳ, chả giò, gỏi cuốn….

Hai núm ruột một trai và một gái lập nghiệp ở tiểu bang rộng lớn này vì thế Texas cũng có thể gọi là “Home state”. Mỗi năm vài lần sang thăm con cháu nhưng cũng để tìm nguồn vui với bạn bè.
Nhóm bạn cùng niên khoá (53-60) với 7 năm dưới mái trường Trưng-Vương từ Bắc vào Nam, thời gian đủ biết để thương yêu nhau hơn. Năm lớp khoảng 250 học-sinh nay tản mát khắp nơi, kẻ đi người ở, danh sách sưu tầm địa chỉ của 215 bạn. 

Lúc còn đi học chung lớp chung trường, với tuổi thơ ngây chỉ biết học, chơi cùng các bạn, rời trường mỗi người theo ngành nghề khác nhau. Vào đời bổn phận làm vợ, làm mẹ nhất là thời kỳ chiến tranh ít có thì giờ gặp nhau.

Nhóm bạn (53-60) ở nhiều vùng họp mặt tại Houston.
 
Năm 1975, vận nước đổi thay chúng tôi bị cuốn vào trận cuồng phong.                

“ Quê mẹ đấy, ưu phiền nhiều quá lắm,
Hàng cau già, mo thương bẹ quắt-queo.”
 ( Nguyễn đình Toàn)

 Dân Việt tản mát khắp nơi trên thế-giới.
 “Trôi dạt từ đông sang cõi bắc.
Hành trình trơ một gánh ưu-tư.” (
Thanh Nam).

Khi còn trẻ ở ngay trong nước nào ai nghĩ tới tuổi gìa, cô đơn, trống vắng hay lìa bỏ quê hương ???.Đời sống tạo dựng bao năm vụt mất từ vật chất đến tinh thần. Rất nhiều người đã đánh đổi cả mạng sống! Sự hoảng loạn , bơ vơ của lớp người chạy giặc, mất quê hương đè nặng tâm tư.
                     
“ Muốn rơi nước mắt khi tàn mộng,
Nghĩ đắt vô cùng giá tự-do”
( Thanh Nam ).

    Các bạn vùng nam, bắc Californi

 Cuộc sống dần ổn định, đã  có thì giờ nghĩ đến mình nhiều hơn. Người gìa hay gậm nhấm nhìn lại dĩ vãng, còn gì chứng mình rõ ràng bằng :“ những ngày xưa thân ái ”. Các bạn hồi niên thiếu, thời mà bây giờ gọi là tuổi thần thánh, tươi đẹp nhất của thời con gái. Để nhớ lại chính mình, chúng tôi đến với nhau; ôi bao kỷ niệm khơi lại, kể cho nhau. 

   Các bạn vùng nam, bắc Californi
 
Tuổi mới lớn với bao nghịch ngợm quấy phá. Tuổi đôi tám của các cô gái xinh đẹp, tràn đầy nhựa sống, những kỷ niệm làm hành trang cho cuộc đời. Sau gần nửa thế-kỷ  xa cách gặp lại biết bao chuyện buồn vui, chia sẻ cuộc sống về chiều!
                    
Ôi hỡi quê-hương, bè bạn cũ
Những ai còn mất giữa sa-mù
”. ( Thanh Nam)

Khi trước gia-đình tôi ở tiểu bang Lousiana hàng xóm của Texas, mấy lần muốn sang Houston lập nghiệp vì ở đó đám bạn cũ nhiều hơn, hấp dẫn, nhưng duyên chưa tới. Bây giờ Trời định cho cơ hội gặp các cô bạn thương yêu thuở nào.
Cô bạn Châu-Hà nhí-nhảnh, giọng nói như chim hót, hiếu khách, đã từng là “láng-giềng” ( khu Nguyễn tri Phương) thuở mới di cư từ Bắc vào Nam (1954).
 Rời bỏ nơi chôn rau cắt rốn mấy ai quên được chốn cũ quê xưa. Lòng khắc khoải nhớ làng, nhớ quê chưa vơi.
                     
Lòng quê dờn-dợn vời con nước,
Không khói hoàng-hôn cũng nhớ nhà
(Huy Cận)
Hay:                
                              
“ Ai quên cho được mái tranh nâu,
Luống đất, bờ ao với nhịp cầu;
Mồ-mả ông bà nằm giữa đất,
Lòng người, lòng đất, cảm thông nhau.
  ( Kiên Giang)

Sự hoảng loạn cô đơn năm 1975 khiến chúng tôi tìm đến nương tựa nhau, khu chúng cư Oakridge thuộc tiểu bang Iowa một lần nữa gia-đình anh chị Phạm huy- Cường & Châu Hà cũng có mặt. Tình bạn học, tình láng giềng, tình quê-hương đã gom chúng tôi lại và rồi những người liên hệ chồng con thân thiết như anh em trong nhà. Nhớ những ngày mới gặp nhau tại xứ lạ mấy gia-đình chúng tôi đã có những đêm không ngủ, tâm sự cho vơi bớt những đau đớn của kẻ mất quê-hương. Lo lắng cho tương lai, bàn bạc thích ứng với xã-hội mới. Để giảm bớt những áp lực thì giấc mơ dĩ vãng trở về
Kỷ niệm đẹp thời xa xưa như hiển hiện quanh đây.
                      
Ngây-thơ nào biết em xinh đẹp,
Cùng trẻ bên đường đánh chắt chơi
  ( J. Leiba).
Hay:

“ Gió thổi sân trường, chiều chủ-nhật,
Ôi! Thời thơ-bé, tuổi mười lăm
  ( Huy Cận)


Kim-Long học-sinh giỏi, đẹp người đẹp nết. Thời gian là kẻ thù nhưng với chị hầu như bị thua vì càng ngày vóc giáng, vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà hơn.
                       
“Khi mới lớn, tuổi mười lăm, mười bẩy,
Làm học-trò, mắt sáng với môi tươi “
   ( Đinh-Hùng)
                                                                                   
          Anh chị Vũ Toản & Kim-Long cũng chọn Texas làm quê-hương thứ hai, mỗi lần sang chơi anh chị tiếp đón tận tình nào chuyên chở cho ăn tại tiệm, tại nhà. Cám ơn anh chị.
Tiểu bang này còn nổi tiếng về nhóm 5 con mèo, họ gắn bó với nhau vì cùng mang tuổi của 12 con giáp: tuổi mão (Tuổi mèo chỉ có trong lịch Việt-Nam chứ lịch Tầu là con thỏ).

Đứng đầu của nhóm là chị hai Bùi Huệ-Hương, đảm đang, nấu ăn ngon, lái xe giỏi, nhà  thường là nơi hội họp của bạn bè. Cuộc đời gập gềnh nhưng chị can đảm chống đỡ và kết quả tốt đẹp. 

        “ Đắng cay chia với ngọt ngào,
Rồi tình thơ dại, đi vào lãng quên”
. ( Nhất Tuấn )

Huệ-Hương là người mẹ tốt lo cho các con yên phận rồi mới ra đi. Bạn về chốn bình yên nhưng gia-đình và bạn bè luôn nhớ thương! 

Con mèo Bùi Hồi-Hương (em họ) là người đẹp TV  hiền lành dễ thương, nhưng ông Trời ghen với hạnh phúc nên đã cất người hùng khỏi cuộc đời để chị phải gánh cả“ giang sơn” nhà chồng.
                      
“ Dải lúa cô trồng, nay đã tươi,
Gió xuân ý-nhị vít bông cười….”
      ( Hồ Dzếnh )

Nguyễn thị Tuyết vui tinh, dễ dãi, chiều bạn và nụ cười luôn nở trên môi. Có thể vì vẻ duyên dáng đó mà anh Tần Quang Ích đến xỏ mũi mang đi sớm.
     “ Ngày mai, trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…”
   ( Hàn Mặc Tử).


Lê Bích-Nguyệt, một con mèo dễ thương tề gia, nội trợ : nấu nướng, làm bánh nổi tiếng. Nhà chị có những 5 tủ lạnh chất đầy đồ ăn, nếu có mưa gió bão bùng cả tháng cũng không bị đói!

“ Vậy đó! Bỗng nhiên mà họ lớn,
Tuổi hai mươi đến đó ai ngờ”
 ( Huy Cận)


Bích Nguyệt khéo ăn nói đã làm cho chàng phi công Trần trọng Ngọc hào hoa đắm say đón về làm nội tướng. Anh Ngọc lái máy bay nên điều khiển xe hơi đáng gì ??? Anh đưa đón lũ bạn vợ, cho ăn uống lúc nào cũng vui vẻ. Cám ơn anh chị thật nhiều.
Phạm Tuyết Mai, con mèo này thích ứng với môi trường mới: nói tiếng Mỹ hay, đã được tuyển vào làm trong Nasa cơ quan không gian Hoa-Kỳ. Con cái thành đạt, về hưu chị dùng thì giờ cho tha nhân, ngợi khen lòng từ thiện!

Đỗ Dương Chi, người đẹp nổi tiếng với nước da trắng ngần.
                  
“ Xuân sang, mộng nở, lòng thêm tuổi,
Em đẹp hơn lên, đẹp mỹ miều”
    ( Cao Tiêu)
Dương-Chi cùng tôi theo nghề giáo nhưng chị  đã nhìn xa chọn Anh ngữ; còn tôi với vốn liếng “ chi, hồ, giả gĩa”; đến đất mới  học nói mờ người. Cụ Phạm Quỳnh  khẳng định
 “ truyện Kiều còn, tiếng nước ta còn” không còn hữu hiệu ở xứ này! Anh chị Hưng Thịnh & Dương Chi nay hành nghề tại gia là làm thầy của đám cháu nội.

Nguyễn thị Hoa, dịu dàng, thương mến bạn, chúng tôi có nhiều cơ hội gặp nhau, đi ăn đi chơi để nhớ lại những ngày “ ăn qùa là bốn” nhưng không “trốn việc” vì nhà chị rất ngăn nắp sạch sẽ. Anh Tiết hiền Phẩm quốc gia hành chánh đã chọn đúng người về nâng khăn sửa túi
                             
“ Mừng xuân em thấy tim hồi hộp,
Nhìn cái xuân sang khác mọi lần”
.   (J. Leiba)
Trần thị Hanh, rất thích vui tuy ở xa nhưng có họp đám bạn cũ là chị tới ngay.
                     
“ Em nhớ năm em, mới lên mười,
Tóc em buông xõa, chấm ngang vai.
  ( Huy Cận)

Bây giờ tóc không còn xanh mà mầu bạch kim thay thế nhưng dáng đi vẫn như tuổi đôi mươi. Anh chị Lê Khánh & Trần thị Hanh thích du ngoạn, thường dùng xe hơi rong ruổi để ngắm cảnh thiên nhiên, hít thở không khí trong lành.


Phạm kim-Dung, cô ký điệu, quần áo lúc nào cũng tươm tất, ăn nói dịu dàng đã làm chàng sĩ quan đẹp trai như tài tử đón về chiều chuộng.
                  
“ Nắng hoa rải nhạt hoa trên đất,
Đời dịu vừa như nguyệt trước rằm
”.  ( Huy Cận)
  
Các con thành đạt đã cho anh chị niềm vui tuổi gìa. Mừng gia đình bạn hạnh-phúc.
Trương hoàng Yến hàng xóm của ngày xửa ngày xưa, chị định cư ở Texas trước khi chúng tôi chạy giặc nên cuộc sống vững vàng. Chị là một hiền phụ chăm sóc chồng con hết mình, nhiệm vụ làm vợ xong, nay lại trả hiếu mẹ gìa.
                       
“ Cô gái Việt-Nam ơi!
Nếu chữ hy-sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực,
Cho lòng cô gái Việt-Nam tươi”.
  ( Hồ Dzếnh).

Đoan-Dung lớp sau nhưng là cái chân thay thế chị hai để Hồi hương vẫn nối kết bạn hữu, tội nghiệp trái tim làm khó nhưng chị vẫn cố gắng để chúng tôi có ngày vui. Cám ơn Đoan Dung, chúc sức khẻo để chúng mình cùng kéo dài buổi chiều tà !
Cô Sửu chủ nhân của nhà hàng Phố Xưa luôn hợp tác trong các buổi tiền và hậu đại hội của nhóm ( 53-60). Cô còn trẻ năng động việc nhà, việc sở rất bận nhưng vẫn không quên giúp các bà chị tìm niềm vui. Cám ơn cô em nhé.

Mai thanh Phong ở thành phố Alorado xa Houston vài giờ lái xe, luôn hết lòng với bạn, hễ có họp mặt là chị đến ngay. Cuộc đời làm khó nhưng chị nhưng vẫn vui làm việc hầu giúp cho gia-đình các anh chị em và các cháu nữa.
                        
Cô gái Việt-Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi .
Thế hệ huy-hoàng không đủ xoá,
Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi.
      ( Hồ Dzếnh)

Ngô Kim Nhụy, cô bạn nam kỳ thật thà, dễ thương luôn sát cánh với đám bạn, chị đóng góp và hiện diện rất nhiều trong những ngày lễ Trưng-Vương.
Rất thương vì sức khỏe giảm cũng như đường đời không bằng phẳng làm chị không vui. Thăm và chúc bạn thân tâm an lạc… 
                        
“ Mây bạc lưng trời bay lững thững,
Chim trời tan-tác bóng hoàng-hôn”
.  ( Thái Can)
Phạm thị Chiên mới thật là “ bỏ cuộc chơi” sớm vì nàng xinh đẹp, có duyên nên bị  chàng không quân cao lớn đẹp trai bắt cóc khi còn là cô nữ-sinh bé bỏng. Nay nàng cũng cô đơn, lẻ loi một mình đi nốt đoạn đường trần.
                      
“Đàn xưa ai dứt dây đàn,
Đứt dây từ đấy, chứa chan mạch sầu!
   ( Tương Phố)
Vũ Ngọc Ly, đẹp gái, lý-lắc, cuộc đời hạnh phúc được cả chồng lẫn con. Chắc Trời Phật, bà mẹ thân yêu đã phù hộ cho bạn tôi, bù lại những bất hạnh từ tấm bé. Tuổi gìa thể lực giảm nhưng tình thương yêu của gia-đình, chồng con, đã tiếp sức cho chị được bình yên. 
Anh Trần đình Thủy ngoài tình thương yêu vợ con, anh còn dành cho đám bạn vợ một chỗ đứng trong trái tim. Cám ơn những tình cảm của anh chị đã dành cho chúng tôi.  
   
                                                      
Nhà tâm-lý học Thomas Fuller đã nhận định “ Tình bạn nhân đôi niềm vui và chia xẻ nỗi buồn” hoặc “ Không ai có thể hạnh-phúc mà không có bạn bè”.
Cuộc sống thật đa dạng, ta cần có nhiều bạn, gặp nhau nói ra những điều phiền muộn; chúng ta chỉ sảng khoái khi có bạn tâm giao, kể lại những kỷ-niệm đẹp trong quá khứ.

Seneque:  “Tình bạn xoa dịu đi mọi lo lắng, xua tan mọi buồn phiền và khuyên nhủ khi ta gặp bất hạnh”. Trong kinh Thánh: “ Lúc nào người bạn cũng thương ta và trong nghịch cảnh người bạn trở thành anh em ruột.”

Vj.Nemtro with Dantsbenke “Trong đời có những giây phút thật gay go, khi đó sự cô-độc là nỗi bất hạnh lớn và ta cần có bạn.

Cám ơn các bạn Houston đã cho niềm vui, vực lại tinh thần khi tôi ngã qụy. Mỗi lần nghĩ đến vùng Houston là thấy trẻ lại vì ở đó có đám bạn bè thương quí dẫn dắt trở về quá khư của nửa thế kỳ trước’. Cả một khung trời đẹp của tuổi thơ, tuổi đôi tám, đời mầu xanh và mầu hồng chờ đón.


  “ Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng.”
( Huy Cận).
               Nh các bn Houston, ngày mưa lnh bui chiu Đông 12/2013
                                                                        M-Dương
                                            

No comments: