Wednesday, July 10, 2013

LÊ XUÂN NHUẬN * "LIỆT SĨ" HUỲNH THỊ HIỀN

"LIỆT SĨ" HUỲNH THỊ HIỀN
KHI xe chúng tôi chạy ngang qua Quận Hoài-Nhơn (Tỉnh Bình-Định) thì tôi nhìn thấy trong số khẩu-hiệu giăng ngang qua đường cũng như treo trước các loại trụ-sở có một khẩu-hiệu:
Tinh thần bất khuất của liệt sĩ Huỳnh Thị Hiền bất diệt!
Quả đúng người con-gái ấy là cán-bộ cộng-sản thật.
Cái tên của thị gợi tôi nhớ lại câu chuyện ngày xưa.
*
HUỲNH Thị Hiền là dân Bồng-Sơn, Quận-lỵ của Quận Hoài-Nhơn, Tỉnh Bình-Ðịnh.
Việt-Cộng hoạt-động rất mạnh ở miền quê của nhiều Quận thuộc vùng ấy; và đã có cán-bộ xâm-nhập vào, cũng như đảng-viên và cơ-sở nằm vùng tại nội-thành.
Hiền là một trong số các phần-tử Việt-Cộng nói trên bị Cảnh-Sát Ðặc-Biệt phát-hiện, bắt giam để điều-tra.
Nhân-viên Ðặc-Cảnh Quận Hoài-Nhơn phụ-trách hỏi cung Hiền đã quá tay khiến thị từ-trần.
Xác thị được đưa vào bệnh-xá Quận sở-tại để bác-sĩ khám-nghiệm lập y-chứng-thư.
Ðúng theo nguyên-tắc, Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Tỉnh liền phái viên-chức Cảnh-Sát Tư-Pháp đến nơi lập biên-bản để chuyển trình hồ-sơ nội-vụ qua Toà Án Sơ-Thẩm hữu-quyền để tùy nơi đây xét xử các nhân-viên liên-quan; trong lúc đó các nhân-viên liên-quan đã được rút ra khỏi Quận đưa về chờ lệnh tại Bộ Chỉ-Huy Tỉnh.
NHƯNG, vì Huỳnh Thị Hiền là một Phật-Tử - Phật-Tử dưới chế-độ tự-do của Việt-Nam Cộng-Hòa - nên một tình-trạng bất-thường đã diễn ra.
Quận-Trưởng Quận Hoài-Nhơn đã hứa sẽ thỏa-mãn các yêu-sách của phe “tranh-đấu”, nhưng họ không chịu, đòi được trực-diện với các cấp cao hơn.
Ở cấp Tỉnh, họ cũng nhân vụ này gây áp-lực với Chính-Quyền, nhất là với Tỉnh-Trưởng, tại Thị-Xã Quy-Nhơn.
*
HỒI đó, tôi nghe nhiều người kể chuyện với lòng mến-phục đối với viên đại-tá Tỉnh-Trưởng sở-tại, nhờ ông đã giải-quyết ổn-thỏa một cuộc xuống đường của cả Phật-Tử lẫn các thành-phần dân-chúng khác, trong vụ một quân-nhân Hoa-Kỳ không biết vì lý-do gì đã nổ súng bắn chết một em bé Việt-Nam trên đường phố Quy-Nhơn.
Những người cầm đầu cuộc biểu-tình đã hướng-dẫn và hậu-thuẫn cho thân-phụ của em bé xấu số cứ giữ xác chết của con giữa đường, dưới ánh nắng hè gắt-gay, không chịu tự mình hoặc để cho bất-cứ ai mang đi, dù đến bệnh-viện hay là về nhà, để kéo dài tình-trạng khẩn-trương hầu gây căng-thẳng trong mối quan-hệ giữa người mình với người lính Ðồng-Minh.
Viên đại-tá Tỉnh-Trưởng đã dẫn viên đại-tá cố-vấn Hoa-Kỳ của mình cùng đi với mình.
Ðến nơi, viên đại-diện Chính-Quyền Việt-Nam vừa nhảy xuống xe, vừa chạy nhanh đến, vừa la lớn lên với giọng nghẹn-ngào:
- Ðâu rồi, đâu rồi? cháu tôi đâu rồi?
Rồi không đợi ai có phản-ứng gì, ông đã ngồi thụp xuống đất, dang hai tay ra ôm lấy xác chết của em bé mà hôn, và phân-bua với mọi người:
- Trời ơi, tôi cũng có một cháu bé ở nhà, cũng lứa tuổi này, cũng dễ thương như thế này; nếu cháu mà bị người ta giết chết oan-ức thế này thì tôi làm sao mà sống nổi đây!
Xong ông quay lại hỏi người đang níu cái xác trong tay:
- Bác là gì của cháu đây?
- Tôi là cha nó.
Thế là viên Tỉnh-Trưởng đưa một bàn tay ra nắm lấy cánh tay của người đàn ông:
- Bác ơi, tôi thương cháu vô cùng, cho nên tôi thông-cảm với bác vô cùng về nỗi mất-mát lớn-lao này. Và tôi đã bắt ông đại-tá Mỹ Cố-Vấn của Tỉnh cùng đến đây với tôi, để bác bắt ông ấy nhận chịu trách-nhiệm về cái chết của cháu, và để bác bắt ông ấy phải làm sáng tỏ vụ này. Ðây, ông đại-tá Mỹ đây.
Người cha của em bé quay lại theo hướng mắt nhìn của viên Tỉnh-Trưởng thì thấy viên đại-tá Mỹ cũng đang ngồi bên cạnh mình.
Người Mỹ ấy nói, với giọng thành-khẩn, qua thông-dịch-viên, là rất hối tiếc về việc đã lỡ xảy ra, xin chia buồn với tất cả gia-đình em bé, xin bồi-thường cho song-thân nạn-nhân, đồng-thời hứa chắc là sẽ bắt đưa thủ-phạm ra trước pháp-luật để nghiêm-trị kẻ đã gây nên tai-nạn đau lòng này.
Viên Tỉnh-Trưởng nói dồn vào:
- Ðấy, phía Hoa-Kỳ họ đã biết-điều như thế đấy, họ có bao che gì cho cấp dưới đâu mà lo. Phần tôi, tôi phải bảo-vệ đồng-bào mình chứ. Tôi sẽ đích-thân theo dõi vụ này cho bác và gia-đình.
Tiếp theo, viên Tỉnh-Trưởng rút bớt một tay ra, lấy khăn-tay lau mồ-hôi trên trán và nước mắt trên má cho người cha của em bé, rồi lau cả mồ-hôi trên mặt và tay của chính mình, đồng-thời ngước mắt nhìn trời, lắc đầu mà nói thêm:
- Trời nóng như thiêu như đốt thế này, chúng ta không thể để cho cháu cứ tiếp-tục dang nắng mãi hoài, tội-nghiệp cho linh-hồn cháu; chúng ta phải đưa cháu vào chỗ im, đưa đến bệnh-viện hay về nhà bác là tùy ý bác, nhưng điều trước hết là phải lo cho cháu được mát-mẻ cái hình-hài...
Viên Tỉnh-Trưởng vừa nói vừa đứng dậy, ôm trọn xác chết của em bé trong tay mình, chủ-động kéo người cha của em bé cùng rảo bước theo, tiến đến và leo lên chiếc xe cứu-thương vốn đã đợi sẵn bên đường.
Xe cứu-thương mở máy, rú còi, chở các nhân-vật chủ-chốt trong cuộc rời khỏi hiện-trường.
Và đám biểu-tình tự-nhiên giải-tán vì không còn có chuyện gì để xúm tụm với nhau giữa đường...
*
THẾ nhưng, trong vụ Huỳnh Thị Hiền này, hẳn là không biết cách nào khác hơn, nên chính viên Tỉnh-Trưởng ấy đã nhờ cấp Vùng và Trung-Ương lo giùm.
Trung-Tướng Tư-Lệnh Vùng II Chiến-Thuật ủy cho Bộ Chỉ-Huy CSQG Vùng II giải-quyết vụ này.
*
GIÁO-HỘI Phật-Giáo Việt-Nam Thống-Nhất địa-phương đỡ đầu cho các tổ-chức Thanh-Niên, Sinh-Viên & Học-Sinh, Gia-Ðình Phật-Tử, và các Khuôn-Hội gần+xa, xuống đường tranh-đấu bằng cách không cho khâm-liệm thi-hài nạn-nhân, thiết-lập bàn thờ ngay tại nhà-xác, bố-trí nam+nữ Phật-Tử túc-trực và tuyệt-thực tại nhà-xác và nằm phục-tang trên đường từ đó đến Quận-Ðường và trụ-sở Chi-Khu.
Họ giăng treo biểu-ngữ & bích-chương từ nhà-xác ra khắp các nẻo đường trong Quận và xuống đến một số Làng+Thôn xung quanh, dùng loa phóng-thanh liên-tục "tố-cáo tội ác" của cơ-quan an-ninh Chính-Quyền Việt-Nam Cộng-Hòa, đòi hỏi các cấp cao hơn phải đứng ra nhận trách-nhiệm và phải trừng-trị tối-đa những kẻ phạm tội, bồi-thường thỏa-đáng cho gia-đình nạn-nhân, v.v...
Cuộc xuống đường đã gây nên cản-trở không những cho sự lưu-thông của các giới dân thường mà còn cho cả hoạt-động cuả các cơ-quan Chính-quyền cũng như cho các cuộc hành-quân của Chi-Khu. Riêng với Cảnh-Sát Quốc-Gia, họ đã bao vây trụ-sở Bộ Chỉ-Huy Cảnh-Lực Quận, không cho một nhân-viên nào ra ngoài.
*
TÔI thấy một số Tỉnh-Trưởng & Thị-Trưởng quá sợ các giáo-hội và các chính-đảng.
Trong vụ Phật-Giáo này ở Bồng-Sơn, Chính-Quyền Tỉnh cũng có thái-độ giống như trong vụ Cao-Ðài trước đó ở Tuy-Hoà (Tỉnh Phú-Yên).
TÔI cùng với Đại-Tá Cao Xuân Hồng, Chỉ-Huy-Trưởng Cảnh-Lực Vùng II, đáp phi-cơ Air America xuống sân bay Quy-Nhơn thì được viên Phó Tỉnh-Trưởng Tỉnh Bình-Ðịnh, đại-diện Tỉnh-Trưởng, và Thiếu-Tá Phan Quang Nghiệp, Chánh Sở Ðặc-Cảnh Tỉnh sở-tại, đón và dẫn đến một chiếc phi-cơ trực-thăng của Tiểu-Khu sở-tại mà đại-tá Tỉnh-Trưởng đã dành sẵn cho Phái-Ðoàn chúng tôi sử-dụng trong ngày.
Thế là chúng tôi bay tiếp đến Quận Hoài-Nhơn ngay.
Hẳn đã biết trước thế nào cũng có Phái-Ðoàn đến đây nên phe biểu-tình đã giăng biểu-ngữ ngay tại sân bay.
Viên Phó Quận-Trưởng, đại-diện Chính-Quyền Quận sở-tại, đón và mời chúng tôi lên một chiếc xe Jeep, và đi trước dẫn đường cho chúng tôi đến thẳng bệnh-xá là trung-tâm của cuộc phản-kháng kéo dài đã mấy ngày.
Ðám đông Phật-Tử đứng+ngồi giữa đường, hẳn đã biết tin có chúng tôi đến nên dãn ra hai bên đường, mắt nhìn gườm-gườm và tay dợm-dợm gậy-gộc, tạo thành hàng rào chờ đón chúng tôi, nhưng như chờ đón sứ-giả của kẻ tử-thù.
Viên Phó Quận-Trưởng nhìn vào số người có mặt bên trong nhà-xác, đúng hơn là một căn phòng nhỏ hẹp, nói lớn:
- Ðây là các vị lãnh-đạo Cảnh-Lực Vùng II từ Nha-Trang ra, bà-con thân-nhân của cô Hiền có thỉnh-nguyện gì thì cứ trực-tiếp đạo-đạt lên với họ, Ðịa-Phương chúng tôi đã làm hết nhiệm-vụ rồi.
*
CHÚNG tôi tiến vào bên trong.
Mọi người lặng yên.
Giữa phòng là một quan-tài đã đậy nắp xong.
Tuy làm ra vẻ không chú ý nhiều nhưng chúng tôi vẫn liếc nhìn thật kỹ để thấy rõ là họ đã tẩm-liệm thi-hài ấy rồi. Chắc họ nhượng-bộ bước này vì xác đã bắt đầu bốc mùi.
Phiá trong là một bàn thờ, tầng trên là tượng Ðức Phật và ảnh Ðức Quán-Thế-Âm, tầng dưới là bàn thờ của nạn-nhân.
Chúng tôi rất đỗi sửng-sốt đến lặng cả người khi thấy bức ảnh phóng lớn chụp rõ chân-dung của người con gái đang nằm ngửa mặt, không biết trên giường trong phòng tạm-giam, hay tại bệnh-xá, hay trong nhà-xác, chỉ thấy cả một khối lớn chất bọt xà-phòng lẫn với nước miếng, nước đờm đùn lên thành một bong-bóng che thấu nửa trán, lấp mũi, hai bên má, cằm, và xuống dưới cổ cô-ta.
Chắc là chết rồi mà còn sủi ra.
Nhìn bức ảnh này, ai mà không thấy thương xót cho người trong ảnh, đồng-thời căm-tức kẻ đã khảo-tra cô-ta.
Chừng thấy chúng tôi quả đã xúc-động trước bức ảnh ấy, nhiều người liền oà lên khóc vật-vã quanh nắp quan-tài.
Rồi có một tiếng hô lớn: “Ðả-đảo ác-ôn giết hại dân lành!” Và tiếng đám đông hô theo “Ðả-đảo!”
Rồi nhiều khẩu-hiệu khác nữa, giọng đầy phẫn-nộ, căm-thù. Không-khí sôi sục hẳn lên.
ÐẠI-TÁ Hồng chưa biết xử-trí ra sao thì tôi đã nghĩ đến việc đánh vào tâm-lý đồng-thông tín-ngưỡng của họ, lặng-lẽ tiến đến bàn thờ, rút lấy mười hai cây nhang, châm vào ngọn nến thắp lên, đưa cho đại-tá Hồng sáu cây, rồi đưa tay ra hiệu cho mọi người chú ý, nói lớn cho mọi người đều nghe:
- Mời đại-tá đại-diện Vùng II dâng hương trước bàn thờ Phật.

Đại-Tá Hồng làm theo tôi, đưa nhang lên trán, lâm-râm cầu-nguyện, vái ba vái dài, xong cắm một nửa lên bàn thờ Ðức Thích-Ca.
Mọi người tự-nhiên im lặng và đều hướng về bàn thờ, quan-sát hành-động của chúng tôi.
Xong tôi nói nhỏ với Đại-Tá Hồng, và kéo ông ra phía trước quan-tài:
- Mình hãy đứng trước áo-quan mà vái, đại-tá cầu-nguyện vài lời để chinh-phục thiện-cảm của mọi người, xong sẽ nói chuyện với cha+mẹ của cô ta.
Và khi chúng tôi đã đứng trước hòm, tôi nói lớn: “Chúng tôi đã lễ Phật xong, bây giờ chúng tôi thắp nhang cho cô Huỳnh Thị Hiền”, rồi nói với mấy thiếu-niên chít khăn tang, áng chừng là em của cô-ta:
- Thôi, các cháu khỏi phải lạy trả!
Tôi thấy mấy em nhìn nhau, rồi nhìn mấy người lớn tuổi, và mấy người này nhìn qua một ông có vẻ là vai bác trong Khuôn-Hội hay Quận Giáo-Hội, nhưng không thấy họ nói gì.
Chúng tôi đưa nhang lên cao.
Ðại-tá Hồng nói lớn, đại-ý chúng tôi là cấp chỉ-huy Cảnh-Sát Quốc-Gia và Cảnh-Sát Ðặc-Biệt tại Vùng, đại-diện Trung-Ương, và nhân-danh Vùng, đến đây đáp-ứng nguyện-vọng của đồng-bào. Nhưng việc trước hết là chúng tôi xin nghiêng mình trước linh-cữu của người đã khuất, xin hứa với vong-hồn cô Huỳnh Thị Hiền là chúng tôi sẽ đưa những ai có hành-động sai+trái ra trước pháp-luật, và xin cầu-nguyện cho hương-linh của cô sớm được tiêu-diêu nơi miền cực-lạc...
Chúng tôi vái dài mấy cái thì thấy các em thiếu-niên, rồi cả một số người lớn, vái trả chúng tôi.
Tôi liếc qua Đại-Tá Hồng thì ông cũng liếc qua tôi, thấy được thuận-lợi rõ-ràng.
Lên cắm nhang vào lư hương của cô-ta xong, tôi hỏi ai là song-thân của cô Hiền, xin mời tiếp chuyện với đại-tá Vùng.

Ðứng trước bàn thờ và cạnh quan-tài, người cha cùng với một số thân-nhân cũng như đạo-hữu của cô-ta, lúc này đối-đáp có vẻ hòa-dịu hơn, mặc dù lời-lẽ đứt quãng vì những cơn nấc, nước mắt nước mũi đầm-đìa.
Ðại-tá Hồng ngỏ lời chia buồn với tang-gia, nhắc lại các lời đã hứa, và rút trong túi áo ra một phong bì dày, đặt lên bàn thờ, nói là để góp một phần nhang khói cho cô-ta, xong tỏ ý tiếc là phải về ngay nên không dự được đám tang.
Tôi liền hỏi tiếp tang-lễ cử-hành vào ngày+giờ nào.
Họ tính với nhau và nói hẳn ngày và giờ đưa ma.
*
THẾ là chúng tôi đã đạt kết-quả.
Chôn cất tức là chấm dứt triển-lãm bức hình oan-nghiệt; và ngay liền đây, khi đã biết chắc là sẽ chôn cất thì còn tụ tập biểu-tình làm gì.
Trật-tự đương-nhiên sẽ được vãn-hồi.
Trên đường trở ra sân bay, chúng tôi không còn bắt gặp ánh mắt đầy ác-cảm như trước đó của đám đông đã bắt đầu tản-mác dần.


No comments: