Tuesday, June 18, 2013

SƠN TRUNG * CHÍNH LUẬN 21

THƯỢNG ĐỈNH VÀ  THƯỢNG ĐẲNG

Cuộc họp mặt giữa Obama và Tâp Cận Bình đã diễn ra vào hai ngày 7 và 8 tháng 6 năm 2013 tại khu an dưỡng Sunnylands ở phía đông nam bang California, Mỹ. Một số nhà bình luận lạc quan cho rằng "các nhà lãnh đạo Mỹ và Trung Quốc đã làm việc với nhau gần 8 giờ đàm phán trong bầu không khí được cho là khá thoải mái và cởi mở với một số lượng ít các thành phần tham dự. Hai nhà lãnh đạo đã nói với các phóng viên rằng Mỹ và Trung Quốc thống nhất xây dựng các mối quan hệ mới dựa trên lợi ích chung và tôn trọng lẫn nhau. Cố vấn An ninh Quốc gia Tom Donilon nhận định, các cuộc gặp nói trên là “đáng chú ý, tích cực và xây dựng”.


Một số nhà bình luận viết rằng hai bên đã giải quyết một số vấn đề:

-Hai bên sẽ làm việc cùng nhau để tạo ra các quy chế về an ninh mạng.
-Hai bên sẽ thúc đẩy trao đổi song phương ở tất cả các cấp, bao gồm cả hoạt động quân sự.
-Trong ngày làm việc thứ hai, hai nhà lãnh đạo đã thảo luận về quan hệ kinh tế giữa hai nước, đặc biệt các “ấm ức” lâu nay của Mỹ về việc Trung Quốc vi phạm bản quyền và định giá đồng nhân dân tệ quá thấp khiến kinh tế Mỹ thiệt hại hàng trăm tỷ đô la và cán cân buôn bán của Mỹ với Trung Quốc bị thâm hụt.

-Tuy hai nhà lãnh đạo không công khai nhắc đến vấn đề biển Hoa Đông và Biển Đông sau hội đàm, nhưng Cố vấn An ninh quốc gia Tom Donilon cho biết bên lề là Tổng thống Obama đã nhắc ông Tập rằng Trung Quốc cần tìm kiếm giải pháp hạ nhiệt khu vực trên thông qua kênh ngoại giao.

Ngược lại, theo lời cựu Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì, người có mặt trong buổi làm việc giữa hai nguyên thủ, ông Tập Cận Bình đã lập tức trả lời ông Obama rằng Trung Quốc sẽ “kiên quyết bảo vệ sự toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ của mình”.

Sau ngày đầu tiên, hai nhà lãnh đạo đã cho các phóng viên biết, Mỹ và Trung Quốc thống nhất xây dựng các mối quan hệ mới dựa trên lợi ích chung và tôn trọng lẫn nhau. Hai bên nhất trí cần gây thêm áp lực để buộc Triều Tiên từ bỏ tham vọng hạt nhân, không công nhận Triều Tiên là nhà nước vũ trang hạt nhân.

Tuy nhiên một số bi quan, cho rằng giữa hai bên còn có nhiều cách biệt. Giới quan sát tỏ ra hoài nghi : Liệu những biểu hiện bề ngoài vui vẻ, thoải mái giữa tổng thống Barack Obama và chủ tịch Tập Cận Bình có giúp hai bên vượt qua những hố sâu bất đồng trên nhiều vấn đề quan trọng hay không ? Dân biểu Chris Smith, thuộc đảng Cộng hòa, ở New Jersey, chủ tịch tiểu ban nhân quyền Hạ Viện lại thất vọng về cuộc gặp thượng đỉnh không chính thức Mỹ-Trung. Tuy có nêu vấn đề nhân quyền ngay trong phần đầu bài diễn văn, nhưng lẽ ra, tổng thống Obama nên mở đầu mối quan hệ với chủ tịch Tập Cận Bình bằng việc đòi trả tự do cho các nhà ly khai Trung Quốc đang bị cầm tù, trong đó có giải Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba. Theo thiển kiến, ông Obama nói sơ lược thế là đủ, người quân tử phải có cung cách tế nhị trong buổi sơ ngộ, không nên yêu cầu thế này, đòi hỏi thế nọ như mấy anh vô văn hóa mà ở địa vị cao.

Mai Vân của RFI bình luận rằng quan hệ Mỹ-Trung là vỏ hòa dịu bọc những cái gai (1)

Lẽ tất nhiên trong các cuộc ngoại giao, dù căng thẳng, bất đồng, ngôn ngữ lịch sự bao giờ cũng là cuộc họp diễn tiến trong không khí hòa dịu, hai bên đạt nhiều kết quả tốt đẹp.
Trung Cộng và Mỹ là đối thủ. Từ lâu, Từ thời Mao Trạch Đông, Trung Cộng đã muốn tiêu diệt đế quốc Mỹ để Trung Cộng trở thành đế quốc mới ngồi vào cái ghế "sen đầm quốc tế" của Hoa Kỳ. Nhất là từ thời Hồ Cẩm Đào, Trung Cộng lộ rõ bộ mặt hiếu chiến,  chiếm biển đông, nghĩa là chiếm Thái Bình Dương, đoạt các đảo của nhiều quốc gia Á châu và ngăn cản sự lưu thông của Mỹ trên Thái Bình Dương. Chiếm biển Đông, tuyên bố chủ quyền biển Đông, nghĩa là Trung Cộng chiếm Á Châu và  đe dọa Mỹ. Tất nhiên, Mỹ khó tha thứ.

Đầu năm 2013, Tập Cận Bình đi Nga trong khi đó các vị tiền nhiệm của ông ta thường là đi Mỹ như Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào. Tại Mạc Tư KHoa, Tập Cận Bình hung hăng chỉ trích Mỹ. Thế mà nay ông lại đi Mỹ, như vậy cuộc Mỹ du của ông có mục đich gì?


Như trên đã trình bày, trong hội nghị thượng đỉnh kỳ này, hai bên hứa hẹn sẽ giải quyết những vấn đề nổi cộm trong quan hệ song phương, song những vấn đề đó đem ra trên bàn ngoại giao thì cũng vài năm chưa xong, mà kết thúc tốt đẹp là phải dùng cú đấm. Trong 8 giờ cũng chỉ đi vòng vo, cũng chỉ là hứa hẹn tương lai. Thực chất phải là vấn đề khác.

Phải chăng trước khi đấu võ, người ta cũng dùng đấu văn, hoặc thăm dò tình hình và thái độ kẻ thù và đồng minh kẻ thù. Tập Cận Bình muốn nuốt các nước Á châu nên đến Mỹ để thăm dò thái độ của Mỹ. Nếu Mỹ tỏ ra hèn yếu, sợ hãi thì Trung Cộng sẽ mạnh mẽ xông lên" phanh thây uống máu quân thù".Điều này Đặng Tiểu Bình đã làm trước khi đánh Việt Nam. Trong cuộc họp thượng đỉnh này, Obama bảo Tập Cận Bình phải xuống thang ở Biển Đông. Lời nói nhẹ nhàng nhưng rất là kẻ cả, và như thế, Obama đã tỏ thái độ chống việc Trung Cộng xâm chiếm  biển Đông và tấn công  các  nước Á Châu. Tập Cận Bình và bọn thủ hạ của ông phải hiểu thế.

Có thể Tập Cận Bình có mục đích khác rất quan trọng. Sống thời Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình đã thấy cái tệ hại của cộng sản là ngồi lỳ và nắm nhiều quyền hành. Vì vậy mà ông phân chia các chức vụ trọng yếu cho nhiều nhân vật khác nhau và định kỳ các chức vụ. Việc này cũng có mục đich tránh sự tranh giành, chém giết nhau trong đảng.Thế mà nay, đảng Cộng sản Trung Quốc lại gạt bỏ nguyên tắc phân nhiệm và định kỳ do Đặng Tiểu Bình đặt ra mà trao cho Tập Cận Bình toàn quyền như Mao Trạch Đông. Thế là đảng Cộng sản Trung Quốc đã trao thanh kiếm lệnh và Tập Cận Bình đã đăng đàn bái tướng. Qua việc này, chúng ta thấy đảng Cộng sản Trung Quốc đã trao quyền tướng soái cho Tập Cận Bình để ông có sức mạnh đối nội và đối ngoại, nhất là đối ngoại, nghĩa là xâm chiếm Á châu và đánh Mỹ




Người Trung Quốc cao ngạo, cho mình là trung tâm vũ trụ. Các tiểu quốc phải chầu thiên tử chứ thiên tử không bao giờ hạ cố đến các tiểu quốc. Mao Trạch Đông không bao giờ rời ngai vàng trung tâm vũ trụ của ông. Chỉ có bọn đàn em của ông vì tình thế bắt buộc mà phải sang Mỹ. Bây giờ, quyền uy là thế, khí thế  ngất trời như thế mà Tập Cận Bình phải sang Mỹ? Tại sao ?

Các báo Việt Nam như Đất Việt  (2), Tin 247 (3) đều cho rằng Tập Cận BÌnh phải ’uống chén đắng’ khi sang Mỹ. Chén đắng đó là Tập Cân Bình yêu cầu Mỹ Nhật ngưng tập trận nhưng Mỹ Nhật vẫn làm ngơ. Ngoài ra, ta thấy Tập Cận Bình phải uống nhiều chén đắng chứ không phải một. Tập Cận Bình không được tiếp tại tòa Bạch ốc.Thế là tư thế của Tập Cận Bình coi bộ yếu kém, phải xuống nước, phải  chịu cảnh hạ phong chứ không được cái ưu thế thượng đẳng.  Nhưng vì cần thiết mà phải nhịn nhục như Hàn Tín lòn trôn!


Việc cần thiết cho Trung Cộng là gì? Đó là vấn đề kinh tế.Nhiều báo chí trên thế giới đã nói nhiều vệ sự suy thoái kinh tế của Trung Cộng.Tú Anh của RFI trong bài "Kinh tế Trung Quốc mất đà" có đoạn :"Hàng loạt chỉ số về sản xuất, thương mại được Bắc Kinh công bố cuối tuần qua xác định cường quốc kinh tế thứ hai thế giới đang bị mất trớn. Các thông tin thất vọng này gây ra những tin đồn giảm lãi suất tín dụng với những hệ quả không hay.(4)


Hiện nay, Hoa Kỳ đang cùng các nước đồng minh thảo luận về Hiệp định Hợp  tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TTP).. Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, Việt Nam và chín quốc gia khác như Nhật Bản, Brunei, Chile, New Zealand, Singapore , Australia, Malaysia, Peru, Mexico ..đang trên bàn đàm phán về tự do thương mại cấp cao, đề cập tới những vấn đề thương mại mới và những thử thách của thế kỷ 21. Hiệp định Đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương là cơ hội dành cho tất cả các nền kinh tế lớn phát triển nhanh trong khu vực châu Á Thái Bình Dương - các nước phát triển và đang phát triển - hợp nhất thành một khối kinh tế đại diện cho khoảng 30% GDP toàn cầu. Sự thành công của Hiệp định Đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương sẽ đẩy mạnh sự phát triển của nền kinh tế, xóa tan rào cản về thương mại và đầu tư, tăng xuất khẩu và tạo thêm các cơ hội việc làm cho mọi người.


Bộ Công thương và Cơ quan phát triển quốc tế Hoa Kỳ vừa tổ chức hội thảo khoa học "Hiệp định hợp tác kinh tế xuyên Thái Bình dương (TPP), ý nghĩa và tác động đối với nền kinh tế Việt Nam”. Hiện tại, TPP đã đi được 16 vòng đàm phán và dự kiến kết thúc vào cuối năm 2013. TPP được kỳ vọng là sẽ tạo ra chuỗi giá trị gia tăng toàn cầu, trong đó Việt Nam là quốc gia được hưởng lợi nhiều. Tuy nhiên, hội thảo cũng đặt ra cho doanh nghiệp Việt những thách thức cần vượt qua để hòa nhập sân chơi mới này. Không biết Việt cộng suy nghĩ như thế nào. Nhiều người thấy ham vì được chơi với tư bản Mỹ nhưng lại sợ khó mà chơi trò ma quỷ gian lận với thế giới, và nhất là sợ Trung Quốc không cho phép bỏ ngũ!


Trước cuộc Hợp tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương này, Trung Cộng cũng nóng mặt muốn chọi lại Mỹ cho nên Trung Cộng cũng mở ra một cuộc chơi khác do Trung Cộng làm chủ. Đó là tổ chức HƠP TÁC KINH TẾ TOÀN DIỆN KHU VỰC- viết tắt là  RCEP (Regional Comprehensive Economic Partnership)

Được bàn thảo từ 2006, nay RCEP bao gồm 16 quốc gia trong khu vực châu Á–Thái Bình Dương
Các thành viên gồm 10 quốc gia ASEAN (Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore, Thái Lan, Brunei, Việt Nam, Lào, Miến Điện, Campuchia), Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc, New Zealand và Úc (gọi tắt là ASEAN+6) . RCEP không có sự hiện diện của Hoa Kỳ


Theo Trung Cộng, mục đích của RCEP là củng cố thêm hiệp định tự do Thương mại trong khối ASEAN lẫn các quốc gia không nằm trong khối nhằm cân bằng và tạo thêm sức ảnh hưởng lên các hiệp định thương mại này .RCEP có thể giúp thúc đẩy thương mại Việt Nam vượt xuyên ra khu vực châu Á–Thái Bình Dương. Nói văn hoa kiểu tuyên truyền là vậy, nhưng thực chất là  tổ chức này có mục đich  cạnh tranh với Mỹ và kéo các tiểu quốc theo Trung Cộng, tôn Trung Cộng làm minh chủ.


Tuy nhiên, thời gian gần đây Hà Nội thường xuyên có những mối lo ngại lớn hơn về mặt chiến lược đối với sự áp đảo ngày càng gia tăng của Trung Quốc, đặc biệt các vụ tranh chấp quanh quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ở Biển Đông. Gần đây Hà Nội đã hoan nghênh tiếp nhận những lời đề nghị mang tính hợp tác từ phía Hoa Kỳ, nhưng những bước tiến này vẫn chưa đủ mạnh đến mức có thể làm Trung Quốc phiền lòng.

Nếu không có sự đối trọng đến từ Hoa Kỳ, Việt Nam có thể sẽ mắc phải sự chi phối kinh tế từ Bắc Kinh, đặc biệt khi Việt Nam vẫn là nước tiêu thụ lượng hàng nhập khẩu rất lớn từ Trung Quốc.


Xem danh sách thì hai bên có khoảng 10 nước tham dự, lực lượng Trung cộng đông hơn. Nhưng thực tế một số nước đứng hai chân như Việt Nam, Lào, Campuchia... Một số là đồng minh của Mỹ. Và một số là kẻ thù của Trung Cộng như Philippines,  Nhật, Ấn Độ...Trung Cộng mời Nhật, Ấn vì lịch sự mà họ đồng ý chứ một khi anh đem quân cướp của, đe đọa tài sản người ta thi đời nào  người ta chịu đồng minh với anh ?

Trong buôn bán phải có sự hòa bình, thân thiện. Trung Quốc có câu:" Hòa khí sinh tài." Việt Nam, Lào, Miên có thể cúi mặt làm y công hay làm công tác giữ nhà, nhưng Nhật Bản, Ấn Độ thì không đời nào giao thương với với quân gian manh và cướp giựt.  Giả sử Trung Cộng không lộ bộ mặt ăn cướp, cách buôn bán gian manh, ăn cắp công trình sáng tạo của người ta, chế tạo hàng giả, hàng độc hại cũng đủ cho người ta chạy làng. Hơn nữa, Trung Cộng thực chất là lạc hậu, nghèo hèn mặc dầu nay mới vươn lên nhưng cung cách của Trung Cộng là cung cách của anh trọc phú ngu dốt  tàn bạo. Cổ nhân ta có câu " Thà làm đầy tớ thằng khôn hơn làm bạn với  thằng dốt" Trung Cộng quả là nghèo hèn, tàn ác và vô văn hóa. Chẳng ai thích làm bạn với những thứ đó.

Thiếu Nhật Bản, Ân Độ, Mỹ thì cái lực lượng này chỉ lả con số không to tướng. Muốn giao thuơng với Nhật, Ấn và các nước Á châu, sao Trung Cộng không giữ thái độ hòa bình , buôn bán thành thật?. Ai dám chơi với bọn ăn cướp cầm dao, cầm súng. Trung Quôc là quê hưong của Tôn Tử,  Khổng Minh, nhưng ai đã bày mưu cho Trung Cộng vừa giơ đao, vừa kêu gọi hiệp tác với Nhật, Ấn?

 Họ tưởng như thế là khôn ngoan sao? Cái ông quân sư nào mà bày ra cái  RCEP quả là đầy tự ái và ngu ngốc vì một khi họ hăm dọa Nhật Bản và Ấn Độ thì hai nước này làm sao mà " công xy" với Trung Cộng?  Công ty lớn, muốn cạnh tranh với Mỹ mà không có Nhật Ân thì làm sao mà cạnh tranh với Mỹ. Thiếu Nhật, Ấn, Mỹ, công ty của Đại Hán trở thành công ty con chuột nhắt. Im lặng thì thôi, còn bày đặt ra chỉ thêm xấu hổ.  Thôi, ông Tập Cận Bình ơi, hai đường phải chọn một. Thương gia phải biết tính toán, giữ chữ tín và thành thật. Còn làm ăn cướp thì phồng mang trợn mắt, hua đao phóng kiếm, hung hãn tàn bạo.  Ăn cướp mà làm thương gia chắc là không thành! Hoặc là ông phải buông đao xuống, cạo trọc đầu và ăn chay vài năm thì may ra gia đạo ông bình an, đất nước ông dù nghèo nhưng không đến nổi máu chảy thành sông, xương chất thành núi.

Một số dân ta chống Mỹ, chê Mỹ, kể cả các quan lớn VNCH nay ngã theo Việt Cộng chống Mỹ cứu nước. Các ông tiến sĩ kinh tế Pháp và Mỹ ơi, dù Mỹ gian ác, nhưng đồng đô la Mỹ thơm lắm, chính các ông đã làm tay sai cho đế quốc Mỹ, và nay các ông đang sống ở Mỹ và Pháp, trên đất tư bản bóc lột, khi các ông dạy học trò cũng là dạy kinh tế tư bản, và  các ông chống Mỹ  nhưng cũng hiểu  thực tế trên đường kinh doanh thương mại, không có Mỹ thì không được. Buôn bán lợi lộc là nhờ dân Mỹ tiêu thụ. Không xuất cảng hàng hóa sang Mỹ và châu Âu thì chẳng nên cơm cháo gì đâu. Hợp tác mà thiếu Nhật Mỹ Ấn coi như bất thành.  Mỹ là khách sộp. Còn bọn Việt Nam, Lào Campuchia, Bắc Hàn, bụng nhỏ, túi không tiền, tiêu thụ có là bao? Malaysia, Philippines, Miến Điện cũng vậy.


Có lẽ thấy thất bại, cho nên Tập Cận Bình sang Mỹ để xin xỏ kiều ăn mày không bị gậy. Ở thôn quê ta, thấy nhà người có đám giỗ mà họ không mời mình, chàng ta liền sang tìm con gà, con chó hay mượn con dao, xin tí lửa để người ta nhìn thấy mình mà mời ăn cỗ... Nguyễn Tất Thành cũng vậy. Câu Ba làm đơn xin học trường Thuộc Địa, thực dân không cho, cậu bèn gửi thư cho Toàn Quyền, cho Khâm sứ Pháp nhờ gừi tiền cho cha cậu, hoặc hỏi thăm tin tức cha cậu..

 Tại sao phải gửi thư cho Khâm sứ Pháp trong khi Nguyễn Tất Khiêm cũng làm việc tại tòa Khâm sứ Pháp tại Huế? .. Đó chẳng qua là cách nhắc khéo Toàn quyền Pháp về cái đơn xin học của cậu , may ra Pháp nhớ lại mà cho cậu vào trường  thuộc địa làm tay sai cho Pháp để tìm đường cứu nước như cậu và bọn đàn em thổi phồng! Cậu Ba chuyên mơ ước viễn vông. Sức học của cậu chỉ lớp ba trường làng, chưa đổ tiểu học, viết cái đơn bằng tiếng Pháp không thông, Anh văn, Pháp văn đều là ngôn ngữ bồi thì làm sao mà vào trường thuộc địa? Muốn làm tay sai cho Pháp cũng phải cử nhân Hán học, Tú tài Pháp Việt như Bùi Kỷ, Trần Trọng Kim chứ cái thứ bồi như cậu Ba mà đòi ăn xôi gấc sao?

Tập Cận Bình cũng vậy. Đang lúc Mỹ hội nghị về TTP, ông ghé vào xem thử Mỹ có mời ông tham gia TTP hay không. Lần đầu,  họ Tập nói trời nói đất, kỳ tới sẽ vào thẳng xin gia nhập TTP.


Thiên hạ vào TTP mà gạt Trung Cộng ra rìa thật là một điều bất lợi cho Trung Cộng. Vấn đề này là sinh tử của Trung Cộng cho nên Việt Long của RFA đã thấy rõ khi ông đặt nhan đề cho bài phỏng vấn của ông : Hiệp định TPP và Thượng đỉnh Hoa Kỳ – Trung Quốc , và ông đã đặt cậu hỏi:


Trở lại hồ sơ Xuyên Thái Bình Dương, chúng ta biết là có bốn nước nguyên thủy là Brunei, Chile, New Zealand; rồi thêm Hoa Kỳ, Úc, Peru, Việt Nam từ năm 2008; sau đó có Malaysia, Mexico và Canada rồi mới đến Nhật và sau này sẽ còn vài xứ Thái Bình Dương khác. Nhưng cho đến nay, Trung Quốc chưa được mời tham gia. Liệu trong thượng đỉnh lần này giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, đôi bên có thể thỏa thuận về việc đó không? (5)

Lê Thành trong Tuần Việt Nam viết như sau
Muốn khẳng định chỗ đứng và vai trò "minh chủ" của mình tại Châu Á - Thái Bình Dương, dù là Washington hay Bắc Kinh cũng đều cần xây dựng một thể chế kinh tế chung đặt dưới sự lãnh đạo của mình và có những luật chơi do mình viết nên. Đánh vào lợi ích kinh tế luôn là một nước cờ vô cùng cần thiết cho những toan tính lâu dài của hai siêu cường. Vậy nên bên cạnh chiến lược củng cố đồng minh quân sự và mở rộng các cam kết hợp tác quốc phòng, yếu tố kinh tế chính là thành tố quan trọng thứ hai đối với chiến lược "trở lại châu Á" của Hoa Kỳ. Và cũng bởi lý do đó, Hiệp định đối tác chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP) đang thu hút sự chú ý không phải của riêng các nhà hoạch định Hoa Kỳ, mà từ cả giới lãnh đạo Trung Quốc.


Ta khó có thể trách các học giả Trung Quốc khi đa số đều có quan điểm Hiệp định TPP chính là một phần công cụ mà Hoa Kỳ sử dụng trong chiến lược kiềm chế sự trỗi dậy của "con rồng châu Á". Một hiệp định nối liền hai bờ Thái Bình Dương, nối liền Châu Mỹ với khu vực kinh tế Đông Á giàu tiềm năng, mà lại do Hoa Kỳ dẫn đầu thì chắc chắn phải khiến cho người Trung Quốc dè chừng và có phần lo sợ.(6)


Trung Quốc lỡ bộ rồi. Muốn buôn bán thì phải giữ hòa khí. Còn làm ăn cướp thì không ai chơi với mình. Tập Cận Bình phải xuống thang Biển Đông, rút lại bản đồ lưỡi bò, và phải cam chịu sự kiểm soát của quốc tế, từ bỏ gian lận thì mới vào được  gia nhập TTP. Nhưng không gian lận thì làm sao có lời? Đi ăn cướp là làm nghề không vốn thì nhẹ nhàng và mau giàu nhất. Có lẽ con cháu Lã Bất Vy hiểu rõ hơn ai hết lời dạy của tổ tông họ: "Vi nhân bất phú, vi phú bất nhân"..Có lẽ đó là con đường mà Trung Cộng đã vạch sẵn và dễ đi nhất, dễ làm giàu nhanh chóng nhất! Nhưng than ôi đó cũng là con đường bất đắc kỳ tử của Tập Cận Bình và Trung Cộng vì " ba đánh một không chột cũng què" !


________

(1). http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20130610-quan-he-my-trung-vo-hoa-diu-boc-nhung-cai-gai
(2).http://www.baodatviet.vn/the-gioi/binh-luan/201306/ong-tap-can-binh-phai-uong-chen-dang-khi-sang-my-2348247/
(3).http://www.tin247.com/d4ng_tap_can_binh_phai_1463buong_chen_dang1463b_khi_sang_my-2-22297604.html
(4). http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130610-kinh-te-trung-quoc-mat-da
(5). . ww.rfa.org/vietnamese/in_depth/tpp-n-sino-us-summit-nxn-06052013122742.html
(6). http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2013-06-09-cau-noi-giua-hai-sieu-cuong-

No comments: