Sunday, April 21, 2013

TIÊU NHƠN LẠC * MỘT KỶ NIỆM KHÓ QUÊN ĐÊM 30/4/1975

MỘT KỶ NIỆM KHÓ QUÊN ĐÊM 30/4/1975

Hồi Ký của Tiêu Nhơn Lạc (MĐC67)



Tôi và bà xã đang ăn cơm, lúc đó khoảng 7 giờ tối ngày 30/4/75, thì có một toán VC mặc đồ đen,dép râu, nón tai bèo, mang súng AK và M16, cổ quấn khăn rằn màu TQLC.

Tôi nghe bước chân họ nện trên sàn cement, vừa đi vừa nói chuyện lung tung (sau khi đã "tiếp thu" xong thị xã An Xuyên Cà Mau vào buổi trưa), đi ngang qua nhà tôi đang trú ngụ (Tôi mướn nhà của thương phế binh VNCH). Tôi vội ngừng đũa và ngẩng mặt nhìn ra phía cửa, vừa lúc đó một anh "giải phóng quân" nhìn ngoái lại phía tôi, rồi vội vã bước vào trong nhà tôị. Anh ta mỉm cười thật tươi, như mừng rỡ khi gặp lại người thân quen, anh ta ấp úng:

- Ông... Thiếu úy Lạc phải hông? Tôi thoáng chút ái ngại và đề phòng thận trọng.

- Dạ, phải! Tôi đây. (Người này không biết tôi đã thăng cấp bậc Trung úy từ năm 1972 rồi)

- Thiếu úy không nhận ra em hả? Em là Hấu ở Đại đội 473 năm Th/úy làm Đại đội phó đó

Tôi lấy lại chút bình tĩnh khi nghe người "giải phóng quân" tự xưng là em. Tôi liền cho bộ não của tôi "phản hồi" dòng ký ức thật nhanh về những ngày tháng cũ khi tôi làm ÐĐP/ÐĐ473 thuộc CK/ Hải Yến Cà Mau. Tôi tự tin khi nhớ chính xác ra ngay tên Lê văn Hấu là một âm thoại viên thuộc Trung đội 1 của Chuẩn úy Khánh đã đào ngũ trong một phiên gác đêm tại tiền đồn ở CK/ Hải Yến cách nay đã 3,4 năm rồi... Đêm hôm đó, vị trí Hấu từng gác mỗi đêm bị bỏ trống khi anh Trung Sĩ Nhu đi tuần tra phát hiện được. Lục lọi, hỏi han trong trung đội chẳng thấy bóng dáng Hấu đâu, thì ra Hấu đã "chuồn" ra khỏi trung đội qua lối cửa hậu (không có gài lựu đạn và trái sáng) mà không ai hay biết Hấu đã ra đi từ lúc nào trong phiên gác của Hấụ. Kiểm điểm lại thì thấy máy PRC25 vẫn còn nằm phía trên giường ngủ của Hấu và của Ch/úy Khánh, chỉ mất một M16 với 2 cấp số đạn cùng vàì trái lựu đạn cá nhân của Hấu mang thôi.

Trước măt tôi bây giờ, Hấu vẫn còn mang dáng nét của một người lính nông dân, mộc mạc, thật thà. Hấu lại mỉm cười lần nữa như muốn nhắc nhở tôi một sự việc đã xảy ra cách nay vài năm, trong lúc tôi vừa nhận ra Hấu trong tức khắc.

À! Tôi nhận ra Hấu rồi... Tôi dã lã bước tới vỗ vai Hấu, ỡm ờ như thân thich. Liền khi dó, hai người "giải phóng quân" trẻ khác từ ngoài sân bước vào trong nhà tôi, nhỉn thấy cảnh 2 người tôi như thân mật. Họ gật đầu chào tôi. Lúc này, tôi đang mặc bộ đồ bà ba đen của Xây Dựng Nông Thôn trông cũng giống đồ lính giải phóng quân lắm, tôi gật đầu chào lại. Họ mà trong lòng quá ư hồi hộp vì không biết việc gì sẽ đến với tôi đêm nay. Thình lình, Hấu quay qua 2 người giải phóng quân giới thiệu tôi:

- Ông.. Thiếu úy Lạc, đai đội phó đại đội 473 của tao hồi trước đó. Nghe qua lời giới thiệu của Hấu xong, tôi thoáng "lạnh xương sống". Phải chi, giữa ba quân của ta mà được giới thiệu như vậy thì cũng không có gì để nóí; đàng này, ngay giữa đêm 30/4/75 trong lúc "trắng đen, vàng thau" lẫn lộn, mình lại là kẻ "sa cơ" mà nghe qua lời giới thiệu thật "rùng mình", cơ hồ như mồ hồi đang "rịn" ra . Tôi còn nhớ, lúc đó tôi nhăn nhó khó chịu lắm và cảm thấy không chút thiện cảm, ân cần nào khi bỗng nhiên phải giáp mặt với những người anh, em phía bên kia; trong lúc tôi chưa kịp chuẩn bị tinh thần để đối phó. Màn giới thiệu của Hấu xong, Hấu giục tôi đừng ăn cơm nữa, "đi chơi" với Hấu đêm nay, vừa nói với tôi mà cũng vừa nói để bà xã tôi nghe. Tôi nhìn qua thấy bà xã tôi đứng thẫn thờ như kẻ mất hồn mà không mở miệng được lời nàọ. Tôi quay bước định vào buồng trong lấy ít tiền đem theo, Hấu nhanh nhẩu lên tiếng:

- Thiếu úy đừng lấy gì theo hết, em có tiền mà...! Tôi đành quay phắt trở lại và nói với bà xã tôi vài lời trước khi theo mấy anh, em phía bên kia "đi chơi".

Vừa đi song song với Hấu qua các dãy phố đêm trong thị xã Cà Mau dưới ánh đèn điện vàng nhạt không đủ sáng,sau lưng là 2 anh lính giải phóng quân; tôi ngỡ như mình đang bị "áp tải" đến một cơ quan nào trong đêm nay vậy. Tôi đi như người bị "mộng du". Thật ra, tôi cũng chưa biết được ý định của Hấu như thế nào đối với tôi - một cấp chỉ huy cũ - khác chiến tuyến với Hấu. Trong lúc nàỵ tôi tự xét lòng mình thấy không có gì "phiền phức, buồn lòng" với người anh em phía bên kia khi tôi còn là ĐÐP/ĐÐ473; giữa 2 chúng tôi khi xưa cũng không xảy ra chuyện gì để phải lưu tâm, hận thù. Tôi yên chí đi bên Hấu, nhưng cũng không làm sao "trấn an" được lòng mình. Hấu dẫn tôi cùng 2 người bạn phía bên kia đi lòng vòng qua nhiều khu phố mà đêm nay nhộn nhịp như hội chợ. Các hàng quán còn bán buôn "ỳ xèo" như cùng mừng "trong ngày vui đại thắng". Tôi cũng không dám hỏi Hấu nguyên nhân tại sao Hấu bỏ đơn vị ra đi theo phía bên kia, ngược lại, Hấu hỏi han tôi rất nhiều về các anh, em trong ĐÐ473 và Hấu nói cũng dã từng theo dõi "bước hành quân" của ĐÐ473. Hấu nói nhiều như để lấp đầy khoảng trống "ngột ngạt" của buổi tao ngộ bất đắc dĩ này... Tôi được Hấu đưa đi ăn uống no nê mà Hấu cứ giục tôi ăn thêm gì nữa đi: Thiếu úy đừng lo, em có tiền mà!! Cứ mỗi câu nói: Thiếu úy đừng lo, em có tiền mà ... làm tôi thêm "ngượng ngùng". Dần dà, tôi lấy lại được chút bình tĩnh, khi tôi tạm đánh giá đêm hội ngộ này là không có vấn đề "ân oán", mà tôi luôn nhủ rằng Hấu là "bạn" của tôi xa nhau lâu ngày mới gặp lại. Hấu đưa tôi vào một tiệm chụp hình. Tôi hết sức lưỡng lự mà không sao từ chối được. Tiệm chụp hình đêm nay cũng "hốt bạc", vì người anh em phía bên kia vào, ra chụp hình như đi trẩy hội...

Vào khoảng gần 12 giờ đêm, Hấu đưa tôi trở về nhà. Tội nghiệp bà xã tôi ở nhà trông đợi mỏi mòn, lòng bà xã như lửa đốt, đứng, ngồi không yên. Thấy tôi trở về an toàn với Hấu, bà xã lặng thinh rướm nước mắt.

- Thiếu úy ở nhà nghỉ. Đừng đi ra ngoài nghe. Sợ nhóm khác tụi nó làm ẩu

Nghe qua lời căn dặn ân cần của Hấu, thực tình tôi biết ơn tấm lòng của Hấu lắm. Nghĩ cho cùng ,Hấu đối với tôi đêm nay rất chân tình như huynh đê chi binh... Lời dặn dò của Hấu như muốn bảo vệ, che chở cho tôi trong cái "quyền hữu hạn" của một người lính giải phóng quân hèn mọn trong ngày "tiếp thu" thị xã Cà Mau còn biết thương, yêu một cấp chỉ huy cũ của mình nay đã "xuống ngựa". Bắt tay tôi từ giã Hấu nói thòng thêm một câu:" Nếu ngày mai em còn ở lại thị xã, em ghé qua thăm Thiếu úy lần nữa."

Tôi quay trở vào trong nhà mà lòng nghe bối rối, tôi bàn với bà xã là sáng sớm ngày mai (1/5/75), Tôi phải tức tốc rời khỏi thị xã Cà Mau về quê quán của tôi là Trà Vinh trước, bà xã tôi ở lại lo thu xếp đồ đạc gởi nhà bà con bên vợ tại Cà Mau rồi về Trà Vinh sau. Vài ngày sau bà xã tôi về đến Trà Vinh với gương mặt hốc hác như người bị bịnh lâu ngàỵ. Tôi đươc biết, từ sau ngày tôi rời Thị xã Cà Mau, thì Hấu cũng không đến nữa; trong khi đó ban quân quản ra lệnh đuổi tất cả những gia đình trú ngụ trong các dãy nhà thương phế binh trong vòng 1 tuần lễ, nên bà xã tôi tất tả "di tản" bỏ lại tài sản của tôi tại dãy nhà TPB cho "kách mạng".

TIÊU NHƠN LẠC

Cuu SVSQ K6/68/TB/TD

Newyork City

No comments: