Sunday, April 14, 2013

CHUYỆN CƯỜI XHCN

TÔN GIÁO

Một giáo viên Bắc than phiền :
_Miền Nam sùng đạo, lấy tên thánh đặt cho cả trường học.Như cái trường Marie Curie ấỵ
Giáo viên Nam giải thích:
_Marie Curie là tên bà bác học người Balan chứ có phải tên đạo giáo nào đâụ
_Thế chả còn những đạo công chúa ,đạo cao lành là gì?
_Không phải đạo công chúa mà là đạo công giáo thờ Chúa,đạo Cao Lành có lẽ là Cao Đài
và Tin Lành.Chắc các anh hay nói tắt cho gọn đấy! Cũng như điều tra và nghiên cứu cá anh
nói là điều nghiên,thương thuyết thảo luận là thương thảọThật là giản tiện. Giá muôn vàn
kính yêu nói rút đi làm "muôn yêu" có phải tuyệt vời không nào ?

Lắm khi lại cao hứng dùng ngoại ngữ: thay vì nói luân lý, họ nói logic, quốc gia cực đoan
gọi là xô-vanh. Nhà chính trị đọc Genève la Giơ-ne-vờ, Vence là Ven-xờ, cô tiếp viên hàng
không gọi bagage là ba-ga-giờ, anh bộ đội mua đồ ở chợ trời hay đòi đồ origine mà anh nói
là a-la-din .

Trong một phiên họp, anh phường trưởng nói chuyện chính trị, đề cập đến tình hình Iran, Irak
nhân thể đề cao Illych Leninẹ Mà anh gọi là xứ Một-răng, Một-rắc và ông Một-lít Lê-nin. Thì
ra chữ I hoa ở đầu tên anh tưởng là số 1 La mã. Bảo Mỹ là sen đầm quốc tế anh đọc là con đầm
quốc tế .

DELUX - Anh cán nào đi mua radio hay máy ảnh, tủ lạnh cũng đòi cho được thứ phải có nhãn
hiệu mà anh đọc là gie-lu-xẹ

CHEQUE - Anh cán coi kế toán trong một xí nghiệp nói với khách hàng :
_Hóa đơn này tôi sẽ thanh toán bằng chè-koe .
Thấy khách hàng ra vẻ ngớ ngẩn, anh giải thích:
_Chè-koe là giấy lĩnh tiền ở ngân hàng .
Khách mỉm cười :
_À thì ra là cái xéc .
_Phải rồi, miền Bắc quen gọi là chè-koe, mình dùng tiếng mình mà! Hay gì cái thói dùng
ngoại ngữ!

CƠM KHÁCH SẠN -Một cầu thủ được nhà nước ưu đãi cho ăn cơm khách sạn. Anh ta khoe :
_Chúng tôi ăn uống đúng quy-lắt lắm (ý chừng muốn nói đúng quy tắc).
_Thế anh thường ăn món gì?
_Tôi thích ăn nhất món trứng bít-tết (nghe giải thích mới hiểu đó là món ốp lết, omelette).
Biết anh này cũng thộc loại "phó tiến sĩ hữu nghị" bèn chỉ cái nĩa (fourchette) hỏi :
_Thế cái này anh gọi là cái gì ?
_À đấy là cái dùi ...

PHÓ TIẾN SĨ -Nghe nói các sinh viên du học ở Nga, Đông Đức hay Ba Lan đều học qua
thông dịch viên, không cần học ngoại ngữ nên tiếng Anh, Pháp, hay Đức, cả tiếng Nga nữa
cũng mù tịt, anh nào chịu khó học thì thi đỗ phó-tiến-sĩ, anh nào cán mai, học không vô cũng
được phát cho một cấp bằng phó-tiến-sĩ-hữu-nghị (những phó tiến sĩ này lại bở hơn thứ thiệt,
vì mỗi năm về thăm nhà lại được mua kính, hồ, đài, đạp về bán chợ đen).

Một chuyến xe buýt không biết tài xế lái thế nào mà bị anh cảnh sát công lộ huýt còi phải
dừng lại, trình giấy tờ. Cảnh sát xem giấy tờ lâu, lấy bút ra biên phạt loay hoay mãi không xong,
chị phát vé sốt ruột, nói to cho mọi người nghe:
_Anh cảnh sát này chắc là đỗ phó tiến sĩ bình dân học vụ.
Cử tọa đều cười, chỉ có hàng ghế bộ đội là lặng im, mắt nhìn xuống sàn xe ...


 Không thể xây dựng được chủ nghĩa cộng sản
Có lần Leonid Brezhnev dạo chơi trên Quảng trường Đỏ, một bà người Zigan tiến lại gần và xin bói cho ông một quẻ. Breznhev chìa bàn tay. Xem xong bà phán: “Ông ném xuống biển Đen 3 đồng Lenin (Đồng tiền xu mệnh giá 1 ruble có hình Lenin-Kichbu). Có quý nhân sẽ mách bảo ông”.
Breznhev ném đồng Lenin thứ nhất. Nga hoàng Pyotr Đại Đế từ dưới biển hiện lên và nói : “Xưa ta đã tiến hành cải cách mạnh mẻ đất nước, mà vẫn chưa xây dựng được đất nước Nga vĩ đại thì nay nhà người cũng không thể làm gì được”.
Breznhev ném đồng xu thứ hai. Ekaterina II xuất hiện. Bà phán: “Ta đã từng thâu tóm hết mọi quyền bính trong tay mà không xây dựng được nước Nga hùng cường thì nay mi cũng không làm gì được”.
Breznhev ném đồng thứ ba. Vladimir Ilyich Lenin hiện hình và nói: “Trước đây ta biến những phú nông (culak) thành những người cộng sản, còn bây giờ ngươi lại biến những người cộng sản thành những hào phú, ông sẽ không thể xây dựng được chủ nghĩa cộng sản”.

BÀI LUẬN HỌC SINH XHCN

Đề: Em hãy phân tích câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”.
Câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn cho ta thấy nước ta có nguồn nước rất dồi dào.
Nước rất quan trọng trong đời sống chúng ta: cây cối cũng cần nước, ví dụ: đậu bắp, động vật cũng cần nước, ví dụ: trâu, bò, gà, vịt… Không có nước thì con người sẽ chết. Câu tục ngữ uống nước nhớ nguồn làm em liên tưởng đến câu tục ngữ “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” nghĩa là ăn quả rồi phải nhớ giữ lại hạt để trồng cây mới.
Đề: Bình luận câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”.
Uống nước nhớ nguồn là khuyên chúng ta phải nên tiết kiệm nước,
khi tắm phải từ từ, không được xối ào ào…
Đề: Hãy đặt câu có từ “đỡ đần”.
Vì em chăm học nên em đỡ đần.
Đề: Tả một loại cây mà em biết.
Hàng ngày chúng em vui đùa dưới bóng cây khoai lang.
Đề: Em hãy kể lại câu truyện “Thánh Gióng”.
Ngày xửa ngày xưa, đất nước ta sinh ra được một cậu bé Thánh Gióng trông rất là quái nhân vì đã 3 tuổi mà vẫn không biết nói biết cười. Đột nhiên một hôm giặc tới, Thánh Gióng nhảy tót lên mình ngựa, sau  khi đã ăn một bữa cơm khủng khiếp với hàng thúng cà muối mặn mà vẫn không khát nước. Thánh Gióng đánh giặc xong không biết đường về nhà vì chưa ra khỏi nhà lần nào. Thánh Gióng không biết đi đâu về đâu nên đành phải bay lên trời.
Đề: Tả mái đình.
Hôm nay cô giáo cho chúng em về làng quê chơi, đầu làng có cái mái đình cong cong, khi chúng em đến mái đình rung rinh chào đón chúng em.
Đề: Tả vườn rau muống.
Nhà em có một vườn rau muống. Chiều chiều mẹ em lại bắc thang lên hái lá về nấu canh.
Đề: Tả chú bộ đội.
Cạnh nhà em có một chú là bộ đội. Năm nay chú đã 20 tuổi đời. Chú luôn đeo súng ngắn bên mình, mỗi khi ngồi xuống, khẩu súng của chú lại chìa ra trông rất oai hùng.
Đề: Em hãy giải thích câu tục ngữ “Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh”.
Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ. Câu tục ngữ trên nhằm kêu gọi nhân dân đánh đuổi quân giặc xâm lược.
Đề: Hãy phân tích bài ca dao: “Trên đồng cạn, dưới đồng sâu. Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa”.
Đây là cảnh làm nông của một gia đình khá giả. Họ có ít nhất ba thửa ruộng.
Một thửa ruộng do chồng cày, một thửa thì vợ đang cấy và một thửa ruộng đang bừa.
Họ có ít nhất hai con trâu. Một con đi cày, một con đi bừa.
Đề: Tả chú thương binh.
Gần nhà em có một chú thương binh, chú đã bị thương 2 lần. Một lần ở Buôn Mê Thuột và một lần ở đùi.
Đề: Tả cây hoa hướng dương.
Hôm nay em đi học về nhặt được một hạt hướng dương. Em cho nó vào chậu, sau nó mọc một cây như chiếc đũa. Em chăm bón nó và nó nở một bông hoa như cái nắp ấm.
Sau đó hoa rụng hết cánh, em lấy hạt vào rang ăn.
Đề: Tả cây đàn bầu.
Đàn bầu là đàn có một dây. Dây bầu nằm trong ruột bầu, ruột bầu để mẹ em nấu canh chua.
Đề: Tả con đường làng.
Xa xa con đường có bác nông dân tay dắt cày, vai vác trâu đang từ từ tiến về đầu làng.
Đề: Tả ông nội.
Nhà em có nuôi một ông nội. Năm nay ông 70 tuổi. Ông nội em ăn rất khoẻ, lại còn biết trông nhà.
Đề: Tả bác hàng xóm.
Bên cạnh nhà em có bác tên là Sẵn, ngày ngày bác ra đồng đi cày ruộng, con trâu đi trước bác đi theo sau.
Mỗi lần bác kêu tắc tắc là con trâu lại đi qua bên phải qua bên trái trông thật vui mắt. Khi bác đưa cây roi lên đánh vào mông chú trâu thì ếch nhái hai bên bờ ruộng kêu inh ỏi.
Đề: Tả công viên.
Gần nhà em có một cái công viên. Buổi sáng hay có các cụ già đi bộ tập thể dục.
Buổi trưa hay có các bác xe ôm đỗ xe ngủ. Buổi tối hay có các cô chú ngồi ôm nhau.
Đề: Tả một loại cây mà em biết.
Nhà bà ngoại em có trồng một cây dưa hấu. Lá cây xanh thẫm diệu kỳ. Thân cây rất to, 5 người ôm không xuể.
Đề: Tả chú gà trống.
Nhà em có nuôi một chú gà trống. Chú khoác trên mình bộ váy sặc sỡ. Sáng nào chú cũng dậy sớm chạy ra sân và kêu cục ta cục tác để dụ đám gà mái. Em rất yêu quý chú vì hàng ngày chú đều đẻ trứng cho mẹ em đi chợ bán.
BaoMai (blogspot)

No comments: