Sunday, February 13, 2011

KÝ SỰ VIỆT NAM * VỀ QUÊ ĂN TẾT





Về Quê Ăn Tết
Lê Phan

Bất cứ một người Việt nào hiện đang sống ở hải ngoại khi nói đến về quê ăn Tết hẳn lại nghĩ ngay đến quê nhà ở Việt Nam. Hình ảnh ngày Tết quê hương là hình ảnh của ký ức, vô cùng đầm ấm và đẹp đẽ. Nhưng nhiều khi chúng ta bị ký ức đánh lừa.

Thật khó quên những ngày Tết của thời xa xưa cũ. Chỉ những màu sắc cũng đủ làm chúng ta ngây ngất. Tết ở Sài Gòn có thể thiếu cái lạnh nhưng được thay thế bằng những bông mai vàng chen lẫn dưa hấu đỏ. Chợ hoa Nguyễn Huệ xinh đẹp nhưng hiền hòa không hào nhoáng và những hàng bánh mứt của chợ Sài Gòn được bày biện như những tác phẩm nghệ thuật.



Và chính những hình ảnh đó đã khiến nhiều người Việt tìm về quê ăn Tết.

Tôi đã gặp nhiều người tìm về quê ăn Tết và mỗi người đều trở ra với một niềm thất vọng.

Một ông bạn kể lại là mỗi năm đi xem chợ hoa Phước Lộc Thọ lại nhớ đến chợ hoa Nguyễn Huệ. Ông bạn tôi bảo là ở chợ hoa Phước Lộc Thọ những loại cây hoa thật đẹp nhưng vẫn làm cho ông nhớ chợ hoa năm nào vì hoa Cali khác hoa Sài Gòn. Ông thèm cành mai vàng thật sự. Hoa Lan đẹp thật nhưng hoa Lan không thay được cho những chậu cúc đủ loại. Ngay cả đến chậu quất Cali cũng không giống chậu quất quê hương.

Sau nhiều năm ao ước, năm ngoái ông tìm về Sài Gòn ăn Tết và vỡ mộng. Chợ hoa Nguyễn Huệ nay đã trở thành Ðường hoa Nguyễn Huệ. Lòe loẹt, quê mùa, nửa tây nửa ta, phần trưng bày cây cảnh được mệnh danh là đường hoa Nguyễn Huệ làm ông sững sờ. Còn đâu chợ hoa ngày xưa mà ông thèm muốn. Dĩ nhiên Sài Gòn vẫn có chợ hoa, nhưng chợ hoa Nguyễn Huệ mà ông yêu mến đã không còn nữa.

Bà chị chồng tôi kể lại là năm trước cũng đem con cái về ăn Tết ở Việt Nam. Bà đã cố lập chương trình để sao cho đến ngày 30 Tết về đến Hà Nội. Tối Giao Thừa, bà cùng mấy cô con gái và gia đình tìm ra đường tính theo dân Hà Nội đi lễ. Vừa ra đến đường, cảnh rối loạn của một thành phố không biết đến kỷ luật giao thông đã làm bà hoảng sợ. Mấy mẹ con đứng tần ngần mãi không dám qua đường. Sau cùng, một ông đứng tuổi, giọng nói thanh tao của người Hà Nội cũ, thấy thương tình chỉ bảo "Các bà cứ đi, họ sẽ tránh. Còn cứ chờ thì chẳng bao giờ sang đường được đâu."

Ðánh bạo, mấy mẹ con dắt díu nhau qua đường, chờ chực mãi mới đón được một cái taxi để đến chùa Trấn Quốc. Ngôi chùa cổ kính nằm bên hồ Tây không đông khách bằng Phủ Tây Hồ nhưng cũng chật người. Mặc dầu lúc đó vừa quá nửa đêm sang năm mới, vườn cây cảnh của chùa đã bị vặt sạch, trông tiêu điều như mới trải qua một cơn bão. Hỏi ra mới biết khách thập phương đã "hái lộc" trụi hết. Buồn rầu mẹ con trở về khách sạn. Sáng mồng một, đường sá vắng hoe, không người đi lại. Thành phố bẩn thỉu dơ dáy nhưng trống trơn, chỉ có những người phu vệ sinh đang thâu dọn bãi chiến trường. Ði quanh quẩn không tìm được đến một tiệm phở, mẹ con bà chị chồng tôi đành trở về khách sạn. Cái Tết quê hương trở thành một cơn ác mộng. Và ngày Tết lại càng làm cho họ cảm thấy mình chỉ là người khách lạ chứ không phải trở về quê hương.

Một người bạn khác cũng thèm nhớ hàng năm vẫn theo mẹ đi lễ lăng Tả Quân Lê Văn Duyệt. Năm vừa qua bà bạn đã tìm về Sài Gòn để viếng Lăng Ông đêm Giao Thừa. Hồi xưa, người đi lễ 1ã đông, bây giờ người đi lễ còn đông hơn nữa. Hương khói nghi ngút ngập trời, đoàn người như nước lôi cuốn người ta không sao cưỡng được. Ngoài nhang đèn, số người làm ăn kinh doanh còn mang theo nhiều lễ vật hậu hĩnh để cầu tài lộc.

Con heo quay nằm trên mâm xung quanh đầy tiền giấy cúng sao khó coi quá. Chen chúc một hồi, bạn tôi cũng bị đoàn người đẩy vào đến cửa lăng. Ngạc nhiên nhìn cánh cổng sơn phết lại sao màu mè hơn ngày xưa. Vào đến bên trong, đoàn người đi vào nhập vào đoàn người đi ra, mạnh tay mỗi người tha hồ bẻ cây cối. Bên trong lăng, nơi xin xăm người ta đứng vòng trong vòng ngoài, người nọ lạy người kia vái, tiếng xúc xăm ồn ào nhức óc. Xăm xin xong lại phải ra ngoài nhờ thầy giải đoán. Hàng loạt các ông thầy chực sẵn, lăm le chỉ bảo. Sợ quá, bà bạn tôi bỏ ra sau để thắp nén hương trên phần mộ của Tả Quân và Phu nhân rồi vội vã bỏ về.

Một người bạn nữa lại thèm những món ăn ngày Tết ở quê nhà. Ông ta cứ cả quyết là miếng mứt mãng cầu ở Sài Gòn ngon hơn, không ngọt lự như mứt ở Cali. Ông còn khẳng định dưa đỏ thì chỉ có dưa đỏ ở Việt Nam mới ngọt và mát rượi. Ông nhớ đến đòn bánh tét, đĩa dưa lỗ tai heo, miếng củ kiệu và những con tôm ngọt lịm để nhâm nhi ba xị ngày Tết. Ông chê những thứ này ở Cali không ngon bằng. Năm nay ông tìm về Việt Nam ăn Tết. Khám phá đầu tiên của ông là dưa đỏ Việt Nam bây giờ thua dưa đỏ Cali vì bón phân hóa học quá nên xốp mà không ngọt. Dưa tai heo không giòn, củ kiệu có vẻ như có mùi hóa chất còn con tôm khô cho đĩa đồ nhắm giờ đây trông cũng đỏ đẹp như xưa nhưng cắn vào thì lạt nhách.

Trong khi đó hồi năm 2005 tôi có dịp ghé Cali ăn Tết. Bầu không khí nhộn nhịp không thua gì ngày Tết quê hương. Tiếng pháo nổ giòn khác hẳn với sự im lặng của cái Tết Việt Nam vì ngày nay pháo bị cấm. Chợ hoa Phước Lộc Thọ vui vẻ, ồn ào, không khác gì chợ hoa Nguyễn Huệ. Trong khi đang đi ở chợ hoa, tôi gặp một gia đình từ Âu Châu sang Cali ăn Tết. Ông bà này kể lại là sau khi về Việt Nam vỡ mộng quá, bây giờ cứ vài năm lại tìm sang Little Saigon để hưởng cái Tết quê hương. Ông tâm sự "Ðây mới thực là quê hương của chúng mình. Bên đó bây giờ đã trở thành xứ lạ. Từ thức ăn, tiếng nói, đến phong tục tập quán, ngay cả cách chưng diện, lối đối xử, họ khác mình quá rồi, về bển chỉ thêm buồn. Ấy là chưa kể cứ mỗi lần thấy lá cờ đỏ vẫn còn đứng tim."

Quả dúng là vậy.

Lê Phan

"Bỏ" phố về quê ăn Tết
Thu Hường

Hà Nội những ngày Tết, phố xá bỗng vắng vẻ lạ. Chẳng như ngày thường, cứ ra đường là tắc đường, kẹt xe, đâu đâu cũng thấy người, xe chen chúc, nhất là những ngày cuối năm.

Hôm qua đã mùng 5 Tết mà đường phố vẫn vắng hoe, lác đác hàng quán mở cửa khai trương nhưng vẫn thưa vắng khách. Một trong những lý do của sự vắng vẻ ấy là bởi rất nhiều người đã "bỏ" phố về quê ăn Tết.

Ông Trần Thái Tôn ở phố Lương Yên (Hà Nội), rời quê hương mình ở xã Nam Thắng, huyện Tiền Hải, Thái Bình hơn 40 năm nhưng từ nhiều năm nay, khi tuổi càng cao thì ông lại càng thích về quê ăn Tết. Ông khoe: "Từ trước Tết, hai vợ chồng tôi đã về quê để thắp hương các cụ
Đến mùng 3 Tết, tôi lại về quê thêm vài ngày nữa, đến hết Tết (tức là mùng 6, mùng 7) mới lên". "Ngày trẻ còn vướng bận việc chăm sóc con cái, hơn nữa trước đây giao thông, đường sá không thuận lợi nên ít có điều kiện về quê. Nhưng bây giờ, chỉ vài tiếng ngồi ô tô là đã về tận cửa nhà. Về quê ăn Tết, có họ hàng làng xóm vui lắm, cảm nhận được không khí Tết rõ rệt", ông Tôn giải thích về chuyện mình thích về quê như vậy.


Phố phường Hà Nội trong ba ngày Tết trở nên vắng lặng. Ảnh: Nhật Anh – TTXVN

Tuyên bố với các con: "Tết này bố mẹ về quê ăn Tết" từ trước Tết nhưng chỉ vì thời tiết trước Tết quá rét mà vợ chồng bà Nguyễn Thị Rường ở Thanh Lương (Hà Nội) không thực hiện được niềm mong ước "về quê ăn Tết".

Tuy nhiên, từ ngày 30 Tết ấm dần lên nên đến mùng 3 Tết, ông bà lại quyết định gửi hàng xóm trông nhà để về quê ở Nam Định ăn Tết. Ông bà vui hơn nữa vì cả hai vợ chồng người con trai và hai cháu nội cũng về quê ăn Tết cùng.

Tết Tân Mão năm nay, cán bộ công chức nhà nước được nghỉ tới 8 ngày, học sinh, sinh viên còn được nghỉ Tết dài hơn (ngoài 20 Tết nhiều trường đã cho nghỉ Tết). Với thời gian nghỉ Tết dài ngày như vậy, nên về quê ăn Tết là lựa chọn của rất nhiều gia đình.

Về quê cùng bố mẹ chồng ở xã Nghĩa Hưng, Nam Định ăn Tết, chị Nguyễn Thị Vân ở phố Phương Mai (Hà Nội) kể: Từ mùng 2, mùng 3 Tết mà đường làng quê chồng tôi đã thấy rất nhiều xe ô tô biển 29 - 31 (của Hà Nội), biển xe 16 (của Hải Phòng)... Đoạn đường làng chỉ vài trăm mét có đến cả chục ô tô xếp hàng.
Đó toàn là xe của các con cháu, tranh thủ dịp Tết về thăm quê hương, bố mẹ, họ hàng. Bố mẹ chồng tôi có ba người con trai thì Tết này cả ba đều đưa vợ con về quê ăn Tết, người sớm thì về 27, 28 Tết; người muộn thì mùng 2, mùng 3 đã tề tựu đông đủ. Mọi người trong nhà còn hẹn "mùng 7, mùng 8 tháng Giêng đến hội chợ Viềng lại về tập trung".

Ông Đài, cán bộ xã Nghĩa Hưng (Nam Định) cho hay, ngày thường làng quê vắng vẻ lắm. Trong làng, trong xã chỉ toàn người già, phụ nữ, trẻ em... còn đàn ông trở thành "của hiếm". Bởi nhiều người, nhất là đàn ông trong độ tuổi lao động đều đi làm ăn xa. Thanh niên lớn lên cũng đi học ở huyện, ở tỉnh, hay ngoài Hà Nội. "Nhưng cứ vào mỗi dịp Tết Nguyên đán, người làng đi làm ăn xa, người lập nghiệp xa quê, có người ở tận Lâm Đồng, Cà Mau, TP Hồ Chí Minh... cũng chịu khó vượt cả nghìn km để tranh thủ về đoàn tụ với gia đình, vợ con nên làng trên xóm dưới đông vui, nhộn nhịp hẳn lên. Như gia đình ông Mùi, gia đình bà Nhuệ... ngày thường chỉ có hai ông bà già quanh quẩn trong nhà... nhưng dịp Tết này cả 4 người con cùng các cháu đều về quê ăn Tết nên các cụ vui lắm", ông Đài kể...

Đậm đà phong vị Tết quê

Không chỉ những người đã nhiều tuổi mới hoài niệm và thích về quê ăn Tết mà ngay cả giới trẻ cũng vậy. Em Nguyễn Ngọc Mai, học sinh lớp 12 trường THPT Phan Đình Phùng, Hà Nội cũng "thích về quê ăn Tết hơn là ở Hà Nội đi chơi với bạn bè" vì "có về quê mới cảm nhận rõ hơn không khí ngày Tết". "Em rất thích về quê ăn Tết với ông bà ngoại và các bác ở quê.

Chợ quê chẳng sầm uất như ở thành phố nhưng người làng xã ai cũng biết nhau, đi chợ không chỉ để mua sắm mà còn để hỏi thăm xem chuẩn bị Tết đến đâu. Thích nhất là cả nhà cùng quây quần gói bánh chưng rồi cùng thức luộc bánh chưng đêm để kể chuyện "ngày xưa".
Ở thành phố thì đi sắm Tết cũng chẳng khác ngày thường là mấy, chỉ mất vài tiếng đi siêu thị. Cũng chẳng khác mấy nhà còn gói bánh chưng mà quen với việc chạy ù ra phố, mua một cặp bánh chưng về bày biện trên ban thờ", Mai nhận xét.

Cũng theo Mai, Tết quê dù chẳng sung túc như ở thành phố nhưng lại ấm áp tình người. Mai kể, họ hàng ở quê nhiều người còn nghèo lắm, nhưng mọi người sống tình cảm. Đến nhà ai chúc Tết cũng được giữ lại ăn cơm bằng được.
Mừng tuổi các bà, các bác mười nghìn, mọi người còn ngại cầm nhưng khi Mai trở lại thành phố, mọi người còn gửi đủ thứ quà quê, giá trị của những món quà này không nhiều nhưng Mai rất cảm động.

Tết quê cũng cuốn hút lòng người vì vẫn giữ được những nét phong tục tập quán ngày Tết rất riêng và độc đáo. Mai khoe quê nội mình ở làng Đào Khê (xã Nghĩa Hưng, Nam Định) cứ mùng 4 Tết lại có tục nhập làng cho những bé trai được tròn 1 tuổi.


Đứa trẻ dù sinh ra ở đâu nhưng hễ bố là người gốc làng nếu muốn đều có thể làm lễ nhập làng. Cha mẹ sắm sửa lễ gồm xôi, gà dâng lên Thành Hoàng làng và mời các cụ cao niên trong làng. Mỗi gia đình còn nấu một nồi cháo to mời cả làng cùng ăn để chia vui.

Mỗi Tết, thôn Đào Khê có hàng chục bé trai được làm lễ nhập làng theo tục lệ cha ông để lại. Mùng 7 - 8 Tết thì làng lại làm lễ thượng thọ cho các cụ trên 80 tuổi. Mỗi năm cũng có hàng chục cụ được làm lễ, cụ nào cũng được rất đông con cháu về mừng thọ nên làng xóm ngày Tết càng thêm đông vui và nhiều ý nghĩa!


Nữ sinh về quê ăn Tết bị làm nhục trên xe ô tô
Thu Hường


Ngày 28/1 công an huyện Gio Linh phối hợp với Công an tỉnh Quảng Bình đã bắt lái xe Lê Ngọc Hùng để điều tra tố cáo hiếp dâm một nữ sinh viên khi cô này đi nhờ xe tải từ Đà Nẵng về Thanh Hóa ăn Tết. Lái xe Lê Ngọc Hùng, 29 tuổi, trú tại Yên Bái.

Khoảng 19h ngày 27/1, tại Đà Nẵng 2 nữ sinh viên đón ô tô tải để về quê Thanh Hóa, trên xe có 2 tài xế. Đến địa phận thôn Hà Thanh, xã Gio Châu, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, một nữ sinh bị lái xe đẩy xuống đường. Nữ sinh còn lại bị tài xế Hùng giữ lại trong xe để hiếp dâm.


Lái xe Lê Ngọc Hùng, 29 tuổi, trú tại Yên Bái.

Sau khi giở trò đồi bại, Hùng nhẫn tâm đẩy cô gái xuống đường. Nạn nhân được người dân xung quanh giúp đỡ đưa đến Công an huyện Gio Linh trình báo sự việc.

Sáng 28/1, Công an huyện Gio Linh phối hợp với Công an tỉnh Quảng Bình vây bắt được chiếc xe tải trên khi chạy đến thị trấn Hoàn Lão, huyện Bố Trạch, Quảng Bình. Tại cơ quan điều tra, tài xế 29 tuổi đã thừa nhận hành vi hiếp dâm.


Về quê ăn Tết, 2 góa phụ nghèo mất nhà


Bà hỏa bất ngờ viếng thăm 2 ngôi nhà của 2 góa phụ khi họ rủ nhau cùng về quê ăn Tết. Hai góa phụ sống gần nhà, cùng rủ nhau về quê ăn Tết. Nhà cửa đóng khép kín, không có người trông coi nên khi bà hỏa bất ngờ viếng thăm đã bị cháy rụi lúc 15 giờ 45 phút ngày 3/2 (mùng 1 Tết) trước sự bất lực của hàng trăm người dân.

Vụ việc xảy ra tại xóm nghèo có trên 50 nóc nhà tranh vách lá thuộc tổ dân phố 32, khu phố Song Thanh 2, thị trấn Phan Rí Cửa, huyện Tuy Phong, Bình Thuận.



Tuy dập tắt được ngọn lửa, không để lan rộng...






...nhưng lực lượng cứu hỏa không cứu kịp hai ngôi nhà nghèo


Hàng xóm kể ngọn lửa bốc lên từ nhà của hai góa phụ tên Vũ Thị Hương (SN 1979) và chị còn lại tên Hiền (SN 1980). Cả hai cùng làm thuê mưu sinh, nuôi các con đang học tiểu học. Họ về quê ăn Tết mà không có người thân để nhờ trông hộ nhà cửa.

Khi ngọn lửa bất ngờ bốc lên, nhiều người đến chữa cháy nhưng không kịp, một phần vì gió mạnh, phần khác vì nhà vách cót, lá dễ cháy. Hàng chục hộ dân sống gần đó vội bỏ chạy tán loạn, tìm cách di dời tài sản.



Hai ngôi nhà cùng toàn bộ tài sản bị cháy rụi.
Do không biết số điện thoại của lực lượng PCCC nên người dân phải nhờ đến công an Phan Rí Cửa cầu cứu. Đến 16 giờ 30, lực lượng PCCC mới có mặt và ngăn chặn kịp thời đám cháy lây lan trên diện rộng nhưng hai ngôi nhà cùng toàn bộ tài sản đã bị thiêu rụi. Theo NLĐ

Khổ như… về quê ăn Tết
Đinh Liên

Ngồi đợi xe co ro trong giá lạnh, chen chúc trên một chuyến xe, chấp nhận giá vé tăng… là những hình ảnh dễ dàng bắt gặp ở bến xe ngày giáp Tết. Nỗi khổ quê xa.
Vừa kết thúc việc ở cơ quan, chị Linh bắt xe buýt ra thẳng bến xe Giáp Bát, chồng và cô con gái đã đợi sẵn ở đó từ 30 phút trước. Xách trên tay túi quà lớn, nhỏ phải khó khăn lắm chị mới len được vào dòng người hối hả bắt xe buýt ra bến xe.

Vợ chồng chị đều quê ở tỉnh lẻ, nên Tết năm nào cũng dự định về ăn Tết tại một quê, năm nay cả gia đình về Nghệ An – là quê chồng chị: “Biết bắt xe khách vất vả, nên vợ chồng tôi hẹn nhau ra sớm hơn so với giờ xe chạy gần 1 tiếng đồng hồ. Ông xã và con gái đã ra đợi sẵn, chờ xe mở cửa là vào… tranh chỗ”.


Mang nhiều đồ đạc, lại phải chen lấn trên xe khách là cảnh thường thấy ở bến xe ngày Tết (Ảnh: bee.net.vn)

Những ngày giáp Tết, tại những bến xe như Mỹ Đình, Giáp Bát, Pháp Vân, Lương Yên… hối hả dòng người đổ ra bến xe về quê. Thời điểm cận Tết, đa phần là giới công chức, được nghỉ làm muộn hơn, tranh thủ thời gian bắt xe về nhà.

Giống như nhiều gia đình ở tỉnh lẻ về quê ăn Tết, vợ chồng chị Mai đã đợi hơn 3 tiếng mà vẫn chưa có xe. Chuyến xe trước về Nam Định đông quá, phải nhét tới gấp 3, 4 lần so với số ghế xe nên vợ chồng chị… không chen nổi.

Ngồi co ro trong giá lạnh, chị Mai thở dài: “Khổ thật đấy, giờ mới thấy thấm thía cái nỗi khổ có quê xa. Tết nào cũng nhanh chóng làm sao ra bắt xe để được về sớm, được có một chỗ ngồi… nhỏ hẹp thôi cũng là hạnh phúc rồi. Như năm ngoái, cả hai vợ chồng đều phải đứng gần 100 cây số. Còn năm nay thì không có chỗ để đứng nữa kia”.


Hàng trăm người ngồi đợi xe

Anh Hùng kể về câu chuyện bi hài năm ngoái, khi anh cùng vợ đón xe khách về quê. Mặc dù có chỗ ngồi đàng hoàng, nhưng một ghế đôi chủ xe nhét thêm 4 người ngồi cùng, mặc dù chật một tý nhưng vẫn động viên vợ là còn sướng hơn bao nhiêu người khác. Người đông như nêm, chẳng kịp nhìn thấy quà, đồ đạc của mình chủ xe bỏ ở đâu. Dù sao cũng là cái Tết đầu tiên vợ làm dâu nên muốn sắm quà đầy đủ cho nhà chồng. Lúc gần về tới nhà, xe đã vãn khách, tìm hành lý thì ôi thôi, vali quần áo đầy vết giẫm, vết bẩn của giầy, dép. Túi bánh kẹo, và những hộp quà lớn nhỏ, giỏ quà Tết bị bẹp dúm, trông đến thảm hại.
“Được về quê chưa chắc đã sướng!”

Đó là lời khẳng định của chị Hồng khi kể câu chuyện… đau thương của mình dịp Tết năm ngoái. Vợ chồng chị ra bắt xe cũng vào 28 Tết, lượng người khá đông. Vì mới có bầu được 3 tháng nên chị khá mệt mỏi và bị say xe. Cũng may tìm được chỗ ngồi tận cuối xe, chị yên tâm ngồi ngủ. Xe bắt đầu nhét khách đông, phải đi đường vòng xuống Hà Nam để tránh công an: “Người đông, xe lại chạy nhanh mà đường sóc, quả thật có lần sóc đến mức đập đầu vào cả nóc xe. Tôi đau quá đến phát khóc. Cũng may ông xã nhờ được một thanh niên ngôi trên đầu xe cho vợ lên đó ngồi. Sau lần về quê ăn Tết, mình nằm ốm mất mấy ngày”.

Rút kinh nghiệm từ… thảm cảnh năm ngoái, năm nay có con nhỏ, vợ chồng chị bắt taxi về quê. Tuy chịu giá cao một chút, nhưng cả nhà đều có chỗ ngồi thoải mái, không phải chen lấn, xô đẩy gì.


Chấp nhận giá cao gần gấp đôi so với vé ngày thường, lại chỉ mua được cho mình vé đứng… một chân là câu chuyện của anh Hoàng trong lần về quê đón Tết năm trước. “Mặc dù giá tăng, nhưng nếu không lên nhanh thì cũng không còn chỗ. Tâm lý mà, ai cũng chịu đắt một chút để được về nhà sớm hơn. Chứ cứ ngồi vạ vật đợi ở bến xe trong thời tiết này thì ngán lắm”.
Đối với những gia đình ở gần Hà Nội, phương án đi taxi được nhiều gia đình chọn lựa. Vì cũng không quá tốn kém mà đỡ phải chịu cảnh chen chúc trên xe khách.
Vợ chồng chị Hoa cũng dự tính gọi taxi về Bắc Ninh, nên sắm khá nhiều đồ Tết với suy nghĩ: “Đằng nào cũng một chuyến xe, chất nhiều đồ một tý mang về quê vừa ăn, vừa biếu người thân”.


Không đợi được xe khách, nhiều người dự tính bắt taxi
Nhưng đứng đợi từ sáng ở nhà, gọi hành chục cuộc điện thoại tới các hãng mà… vẫn không có chiếc xe nào đến. “Các trung tâm đều nói là hết xe, không có xe, kiểu này chắc hai vợ chồng phải tính đến phương án bỏ bớt đồ đi xe máy hoặc bắt xe đò về quê”.

Anh Sỹ, một người lái taxi cho hay: “Tâm lý của anh em chúng tôi đều không muốn đi những chuyến dài. Vì đi đường dài cũng kiếm thêm được tiền nhưng lại xa, mệt, nhiều khi chở khách về nhà mình phải đi lên trong đêm tối. Nên ai cũng muốn đi loanh quanh đón, chở khách trong thành phố. Vào thời gian cao điểm cuối năm, nhất là rét như thế này thì ngay chạy ở trong thành phố chúng tôi cũng không đủ sức để chạy, nên chẳng ai muốn chạy xe đường xa”.


Dòng người đông nghẹt không thể nhúc nhích trên đường Giải Phóng.


Cận Tết, dòng người hối hả đổ ra bến xe. Hàng nghìn người là hàng nghìn câu chuyện… bi hài khi bắt xe về quê đón Tết. Dù chịu cảnh chen lấn, xô đẩy, hay ngồi đợi hàng giờ chờ có xe... ai cũng muốn được về quê để đón cái Tết sum vầy.



No comments: