Tuesday, October 19, 2010

PHỎNG VẤN GS PHẠM TOÀN

GS Phạm Toàn – đại lễ là vớ vẩn

DCVOnlinephỏng vấn

DCVOnline: Mười ngày “đại lễ nghìn năm Flying Dragon” rồi cũng xong.

Có lẽ hiếm có một đại lễ nào lại lắm chuyện khôi hài đến thế. Từ chuyện ra công văn hỏa tốc cấm nói tục chửi bậy trong những ngày lễ đến chuyện tờ Hà Nội Mới giật cái tít “Họ đã xúc phạm niềm tự hào dân tộc của người dân Việt Nam” để mắng sa sả những ai dám có thái độ không tung hô đại lễ. Chuyện hủy đốt pháo hoa đồng loạt ở 28 điểm vì nguyên nhân cháy nổ ở sân vận động Mỹ Đình, nhưng lại bảo là để lấy tiền cứu trợ dân miền Trung đang gặp bão lụt. Chuyện các “Unprofessional singers” nhưng lại “Very multi talent” của BSP Entertainment góp mặt với đại lễ bằng một CD “You inside me” đến chuyện đồng chí Sáu Phong tiếp tục chém gió rằng “Thánh Gióng… đánh giặc xong là thanh thản về trời, để sống một cuộc đời vui thú điền viên”. Ôi thôi, kể ra không hết.

Ông Phạm Toàn, người đạt tiêu chuẩn “xúc phạm niềm tự hào dân tộc…” của báo Hà Nội Mới, một trong những người thành lập và điều hành trang mạng Bauxit Việt Nam đã nói với DCVOnline về ngày đại lễ như sau…


GS Phạm Toàn
Nguồn: nxbtrithuc
Phạm Toàn: Tôi thấy đáng nhẽ ra số tiền đấy để xây bệnh viện và xây trường học. Phải làm thế nào để cho trẻ con nước ta đi học không mất tiền, người lớn đi chữa bệnh không mất tiền chứ. Đấy mới là cái quan trọng, chứ 1000 năm mà dân nằm bệnh viện khổ quá, trẻ con đi học khổ quá, không có tiền nộp cho con đi học thì chả để làm gì cả.

Nhưng bây giờ khó lắm, người ta có quyền thì người ta thích làm những cái cho nó vênh vang. Cái đó vớ vẩn, tôi có tham gia gì đâu, tôi bảo kệ xác họ và tôi không đi đâu cả. Với các bạn làm việc với tôi tôi cũng khuyên họ chúng mình ngồi trong phòng làm việc chứ đừng đi ra đường.

DCVOnline: Vậy là từ lúc bắt đầu đến nay ông hoàn toàn không đi đến khu vực lễ hội?

Phạm Toàn: Trước đó tôi cũng không thèm nhìn chứ nói gì sau này. Một lần đi qua tôi nhìn cái tượng Lý Thái Tổ tôi thấy như cái ông vớ vẩn nào đấy đầu đội mũ như mũ Khuất Nguyên, nó chả ra làm sao cả. Tất cả một nền văn hóa đã bị phá nát hết rồi, còn gì nữa đâu.

Bây giờ lại còn đúc tim bằng đồng cho vào trong ngực của Thánh Gióng và ngực ngựa của Thánh Gióng nữa. Ba lăng nhăng không. Nhìn bề ngoài (của tượng) là biểu hiện được nội lực rồi, việc gì phải khoe có tim bằng đồng nữa thì ngu ơi là ngu.

Một xã hội với bọn người bẩn thỉu không đáng cho mình nghĩ nữa. Tôi khinh họ đến mức có bảo chửi họ tôi cũng chẳng muốn chửi nữa cơ.

DCVOnline: 10 ngày đại lễ mà ông không chấm được một chương trình nào, dù nhỏ, sao?

Phạm Toàn: Có cái gì nhỉ, có cái tắc đường à? Phố cổ thì bẩn ơi là bẩn. Giá bao nhiêu tiền đấy để làm lại cống ở phố cổ, làm lại nhà toilette ở phố cổ đi, vớ vẩn. Một nền văn hóa vớ vẩn, nói chỉ phí lời. Để cho họ tan đi thì thế hệ sau nó dựng lại. Họ rồi cũng tan đấy mà.

DCVOnline: Những người Hà Nội mà ông tiếp xúc họ nói sao?

Phạm Toàn: Họ cười khẩy, những người có đầu óc người ta cười khẩy, người ta có vỗ tay đâu. Những người đi chơi phố vì không có việc gì để làm, và thanh niên, mà thanh niên thì chỗ nào chả chơi. Thanh niên thì có lý tưởng gì đâu tại vì người ta làm cho thanh niên không có lý tưởng bằng những cái chơi vô bổ. Đáng nhẽ ra thì đoàn Thanh niên phải tổ chức cho thanh niên những việc làm có ích, cắm trại, nghiên cứu lịch sử, nghiên cứu những địa danh, nhưng cuối cùng có làm gì đâu, ngoài cái việc là đi tổ chức thi hoa hậu. Hoa hậu cái đầu ngắn ngủn, nói những câu lăng nhăng lô nhô, khi được hỏi bikini là gì thì trả lời bikini là một món súp của Nga!

Bây giờ tôi tập trung cùng một số bạn làm sách Giáo khoa, chúng tôi vừa tổ chức chương trình chào lớp Một. Mối quan tâm của tôi hiện nay là phải chữa lại về giáo dục, chữa lại bậc tiểu học chứ không phải đại học. Đại học chỉ cần tự do và tự chủ thôi, không cần phải chữa gì cả là họ khắc có một nền đại học tốt. Chứ không thể trong vòng 20 năm là có một nền đại học tầm cỡ quốc tế bằng cách đổ tiền vào vớ vẩn, đó chỉ là nghĩ cách tiêu tiền thôi.

Chúng tôi phải cụ thể là làm thành một bộ sách mới, cách dạy mới đưa cho xã hội xem, ghanh đua với Bộ Giáo dục để buộc họ phải đổi mới. Mối quan tâm của tôi trong nhiều năm nay là thế.

DCVOnline: Những bộ sách giáo khoa mới cũng như phương pháp giáo khoa mới của nhóm ông, ai sẽ là người nghe và áp dụng, liệu nhà nước có hỗ trợ những cái mới này không?

Phạm Toàn: Cho đến nay họ không hỗ trợ mà họ còn dọa chúng tôi chứ, họ bảo là các anh làm sách ngoài luồng, mà “ngoài luồng” ở Việt Nam có thể là “phản động” mà phản động thì sẽ bị cấm. Thế nhưng tôi đã tuyên bố giữa cuộc hội thảo là sách chúng tôi không gửi cho bộ duyệt, chúng tôi gửi thẳng cho phụ huynh học sinh, cho xã hội, cho giáo viên, người ta thẩm định bằng cách người ta dạy cho trẻ em. Nói một cách cực đoan là có thể dạy ở từng gia đình và từng gia đình phải cứu con em mình trước khi xã hội cứu các cháu bằng một cuộc cải cách giáo dục xứng tầm một dân tộc văn minh và thông minh.

DCVOnline: Có một hiện tượng xã hội, ví vụ như các bloggers, nhiều bạn trẻ 8x, 9x đã nhận thức đúng thực trạng xã hội hiện nay và cũng đã có những ý kiến, bài viết phê phán trên các trang blog cá nhân. Nhưng sao trong một xã hội mà có rất nhiều người, nhất là giới trẻ nhận thức được và đã bày tỏ nhận thức của mình như thế mà xã hội cũng ko thay đổi gì?

Phạm Toàn: Chỉ có một câu trả lời thôi, đó là chế độ kìm kẹp quá mạnh, hệ thống stasi quá mạnh. Đó là régime policier. Trong một Régime policier thì anh rất khó làm, nó có thể theo dõi một cuộc nói chuyện của anh tận đẩu tận đâu rồi dàn dựng cho anh vào tù được. Hai nữa là thanh niên cứ phát biểu thế thôi chứ thanh niên thì không có hệ thống. Tất cả những anh 9x, 8x phải có một hệ thống thì anh mới mạnh được.

Hệ thống đó là hệ thống tư tưởng, ý tưởng, hệ thống triết học, hệ thống hành động, hệ thống tổ chức, mà anh thì không có những cái hệ thống ấy. Anh chỉ cần 5 người ngồi lại với nhau thì nó có thể cho anh vào tù rồi. Để cho vào tù thì người ta có rất nhiều cách, như tội trốn thuế chẳng hạn, rất là đại vớ vẩn như đối với anh blogger Điếu Cày.

Ai cũng biết blogger Hải phạm tội trốn thuế là vì một cái khác chứ không phải chính tội đó, nhưng mà bây giờ nó như thế, một cái régime rất cynique, trâng tráo, không biết hổ thẹn là gì cả, nó chỉ cần thắng thôi. Thế thì thanh niên chả ăn thua gì cả.

Anh muốn thắng thì anh phải có một hệ thống hơn người ta, anh phải hơn nó một cái đầu về tư tưởng, vật chất, chiến thuật, chiến lược, cái gì anh cũng phải hơn nó. Đằng này thanh niên thì không hơn, chỉ hơn mỗi cái là trẻ hơn, nhưng bọn nó là con voi già.

DCVOnline: Như vậy chả nhẽ ta thua?

Phạm Toàn: Tuy nhiên, sẽ đến một lúc mà sự bất ngờ sẽ đến với họ và lúc ấy sẽ nhục nhã. Đáng nhẽ anh phải tỉnh táo để tổ chức những cuộc thay đổi. Cũng giống như anh tổ chức một cuộc đẻ nhưng không bị đau mà vẫn có đứa con lành mạnh, khỏe khoắn. Đấy mới là một người có đầu óc.

Thế nhưng bây giờ có bao nhiêu người có đầu óc, bao nhiêu người tỉnh táo để cho quyền lợi nó không làm cho mắt lòa đi? Cứ nói đến việc một ông thủ tướng mà nói ngọng “hội nghị ô béc, hoan nghêng thủ tướng xing ga bô”, ta thử tưởng tượng thủ tướng Thái Lan mà nói như thế trước dân của họ thì dân ở đấy người ta tống cổ đi. Vì sao? Vì dân trình độ cao còn dân của mình thì không biết gì cả, phải chạy theo từng đồng xu để kiếm sống. Tôi có nói oan cho họ không? Hoàn toàn không nhé!

DCVOnline: Thế là tại “Police partout, justice nulle part” sao, hay là tại chính mình?

Phạm Toàn: Tại cả hai, tức là tại phía mình thực chất là văn hóa kém. Người nông dân bây giờ không biết pháp luật là gì cả, chỉ biết cáu thôi. Thanh niên thành thị không biết pháp luật là gì cả, tức thì chỉ biết là đi phóng xe thi cho nó đỡ tức. Thế là người ta cứ việc đàn áp. Đàn áp cộng với ngu dân thì cái xấu nó sẽ trường tồn, thế thôi.

Như cái đại lễ này, ai là người tổng chỉ huy của cái cuộc vui này? Không có! Đáng lẽ phải có một tổng đạo diễn chứ, ai? Không có. Không có một cái địa chỉ để chịu trách nhiệm. Họ đã làm cho “tout le monde a sa part”, tất cả mọi người đều tham gia. Nó tồn tại là vì như thế.

Úi, chúng ta đã đi xa rồi đấy, cái này không khéo là nó bắt tôi đấy (cười).

DCVOnline: Ấy, nhưng ông chỉ là tiếng nói đại diện cho suy nghĩ nhiều người…

Phạm Toàn: Ừ, thì cứ cho là như thế, nhưng lúc hỏi thế người khác có nghĩ không thì họ lại bảo là không ạ, cái này thì chỉ có mỗi cái lão gàn này nó nghĩ thế thôi. Đề nghị nhà nước cho nó ăn… bikini mấy hôm.

DCVOnline: Cảm ơn ông đã trò chuyện với DCVOnline.

_________________________________________________________________________

Hai bài báo đáng chú ý

Đăng bởi bvnpost on 12/10/2010


(Còn tại sao chúng đáng chú ý, xin nhường cho các bạn đọc sáng suốt)
Bài 1
Lưu Hiểu Ba, Ôn Gia Bảo: Hai gương mặt nước Trung Hoa

Le Monde (Paris) ngày 09.10.2010
Phạm Toàn chọn và dịch
image

gười ta chỉ biết tới Lưu Hiểu Ba, người nhận Giải Nobel Hòa bình năm 2010 như một gương mặt trí thức có nụ cười e lệ đọng lại ở vài kiểu ảnh, mấy tấm ảnh lặp đi lặp lại, in đi in lai để phổ biến ra khắp thế giới. Lại có một gương mặt Trung Hoa khác, đó là ông thủ tướng Ôn Gia Bảo, được nằm kín trang bìa tạp chí Time Magazine, đúng vào cái tuần có công bố cái quyết định dũng cảm của Ủy ban Nobel Oslo: cái bộ mặt này lộ ra một vẻ tự tin, một sự bình tĩnh mà từ lâu chẳng ai bắt gặp trên gương mặt một nhà lãnh đạo Trung Hoa nào.

Trong một cuộc trò chuyện công bố trên tờ tạp chí Mỹ và được đài CNN quảng bá rộng rãi, ông Ôn Gia Bảo công khai tuyên bố về "quyền tự do diễn đạt (chính kiến), cần thiết cho mọi quốc gia". Ông nêu lên sự cần thiết phải có những “cải cách chính trị" và giải thích rằng một trong những lý tưởng chính trị của ông là làm sao cho "mỗi con người có thể sống một cuộc đời hạnh húc và xứng với phẩm chất con người" – lời tuyên bố không được các cơ quan truyền thông trong nước đăng lại.
Ấy thế nhưng, cuộc đời của Lưu Hiểu Ba, một người bị kết án tháng mười hai năm 2009 vì đã tham gia vào việc cho lưu hành một văn bản kêu gọi dân chủ hóa nước Trung Hoa – Hiến chương 08 – cuộc đời đó lại chẳng xứng với phẩm chất con người và cũng chẳng hạnh phúc. Trừ phi có một phép lạ mầu nhiệm nào đó, còn thì ông Lưu chắc là sẽ không thể đi nhận giải ở Oslo. Chính phủ Trung Hoa đã gọi sự lựa chọn của Ủy ban Nobel là “điều tục tĩu” và đã triệu tập đại sứ Na-Uy ở Bắc Kinh để bày tỏ sự tức giận của họ.
Ngay sau khi công bố giải thưởng vào ngày thứ sáu mồng 8 tháng mười, những kẻ làm công việc kiểm duyệt trên Internet đã lao vào việc để chặn mọi phong trào đoàn kết trên mạng với Lưu Hiểu Ba.
Chính quyền ở Trung Hoa rất ngại điều lựa chọn này của Ủy ban giải thưởng Oslo. Hồi tháng chín, họ thậm chí đã cấp tốc cử thứ trưởng ngoại giao Phó Oánh tới Oslo để cảnh bào người Na-Uy về những suy thoái trong quan hệ song phương Hoa Na-Uy nếu Ủy ban giải thưởng Nobel chọn Lưu Hiểu Ba. Không riêng Ủy ban giải thưởng Nobel tỏ ra không bận lòng gì tới những dậm dọa ấy, mà cách thức tuyên ngôn để lý giải quyết định của Ủy ban cũng sáng tỏ lạ lùng: đúng thế, Trung Hoa đã có được những bước tiến về kinh tế chưa từng có; đúng thế, "phạm vi cho công chúng tham gia về chính trị cũng đã được mở rộng". Song chính vì thế mà "thể chế mới của nước Trung Hoa cũng phải kéo theo những trách nhiệm ngày càng gia tăng".
Bởi vì nước Trung Hoa đang khát khao được quốc tế kính nể nên nó cũng không thể cứ chơi mãi cái trò con bài nào họ cũng “đúng”. Một quốc gia không thể cứ mãi mãi đi tới thể chế siêu cường bằng các phương pháp của một Nhà nước-lưu manh (nguyên văn: Etat-voyou – ND). Đã tới lúc cần nhận rõ rằng cái khuôn mẫu một chủ nghĩa tư bản chuyên chế phớt lờ Nhà nước pháp quyền là một ảo tưởng. Một người đã nhận giải thưởng Nobel Hòa bình người Tiệp Khắc, ông Vaclav Havel, người đã dũng cảm khởi xướng ra bản Hiến chương 77, đã ủng hộ việc chọn trao giải này cho ông Lưu Hiểu Ba.
Nhưng, hoàn toàn không giống như nước Tiệp Khắc của những năm 1980, xã hội Trung Hoa của năm 2010 đang chuyển mình và ngày lại ngày nó lại càng buộc chính quyền Trung Hoa phải nhường cho nó một không gian. Trong hàng ngũ các nhà trí thức, người ta đã thảo luận về những “giá trị phổ quát”. Đây không phải là chuyện bị sức ép nên phải hành động, các nhà lãnh đạo Trung Hoa hẳn sẽ rạng ngời vinh quang nếu các vị đó đi trước một bước trong việc thực thi những điều đẹp đẽ cao sang ông Ôn Gia Bảo từng tuyên bố.
Bắt đầu với việc trả tự do cho ông Lưu Hiểu Ba.


Bài 2
Ông Thủ tướng Trung Hoa bị kiểm duyệt ở bên Trung Quốc
Libération (Paris) ngày 10.10.2010
Phạm Toàn dịch

Liberation
Bài của PHILIPPE GRANGEREAU phóng viên của báo Libération (Paris) tại Bắc Kinh
clip_image002
Ôn Gia Bảo ngày 6 tháng 10 năm 2010 (ảnh REUTERS/Yves Herman)
Có phải là ông Thủ tướng Trung Hoa bắt đầu thành nhà bất đồng chính kiến? Những tuyên bố lạ tai của ông trả lời đài CNN hôm chủ nhật có thể khiến ta nghĩ như vậy. Ông công khai kêu gọi tự do ngôn luận, kêu gọi từ bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, và ông cũng úp mở nói tới đa nguyên đa đảng.
Hệ quả của một chuyện vẻ đâu như là một sự liều lĩnh chưa từng có, các phát ngôn của ông Thủ tướng đã hoàn toàn bị kiểm duyệt bỏ ở Trung Hoa. Kể từ hôm chủ nhật tới nay, không một tờ báo nào, cũng chẳng có một diễn đàn chính thức nào nhắc nhỏm gì tới các ý kiến của ông. Ngược lại, trên vài ba trang mạng hiếm hoi thoát được sự kiểm duyệt, người ta chỉ nói tới những chuyện đó thôi.
“Nếu ông Thủ tướng mà làm được cái việc thúc đẩy các cải cách chính trị, thì ông sẽ trở thành con người vĩ đại đầu tiên của thế kỷ hai mươi mốt”, một bạn net nói. Các bạn net khác tỏ ra hoài nghi hơn. “Nhà mình đừng có mà ngây thơ đó nha [...] các bạn thực bụng nghĩ là họ đang tự đào hố chôn họ sao?”.
Mùa hè năm nay, ông Thủ tướng Trung Hoa nổi bật lên vì đã kêu gọi “cải cách chính trị – mặc dù vẫn chưa nói ra rõ ràng đó là cải cách những gì.

«Không gì cưỡng lại được nhu cầu dân chủ của người dân Trung Hoa»

Hôm chủ nhật, ông đã đi xa hơn: “Tôi tin rằng tự do ngôn luận là điều cần thiết cho mọi quốc gia, cả những nước đã phát triển cũng như các nước đang phát triển. Vả chăng, tự do ngôn luận là điều đã được ghi trong hiến pháp nước Trung Hoa [...] không gì cưỡng lại được nguyện vọng và nhu cầu dân chủ của người dân Trung Hoa”, ông đã nói như vậy để đáp lại câu hỏi của nhà báo Fareed Zakaria của đài CNN, ông này đã nêu câu hỏi xin ông Thủ tướng họ Ôn hãy nói rõ hơn quan niệm của ông về “cải cách chính trị”. “Tôi đã suy nghĩ chín về vấn đề này, ông Ôn Gia Bảo thanh thản đáp lại nhà báo của CNN. Quan niệm của tôi là một chính đảng khi đã cầm quyền thì nó phải khác với cái thời kỳ đảng đó còn đấu tranh giành chính quyền. Sự khác biệt chủ yếu là ở chỗ cái đảng ấy cần cư xử sao cho phù hợp với hiến pháp và pháp luật.”
Ông Ôn Gia Bảo còn tiếp tục tiên báo việc tan hòa Đảng cộng sản vào bên trong Nhà nước. “Các chính sách và các đề xuất của đảng này có thể phải được hòa tan trong hiến pháp và trong các văn bản luật thông qua các tiến trình thích hợp nhất.”

Xét lại vấn đề “Toàn quyền lãnh đạo của Đảng”

Nói như vậy tức là ông Ôn Gia Bảo đã xét lại một vấn đề thiêng liêng sống còn là “toàn quyền lãnh đạo của Đảng” – ông cũng nói giống như một trong những người tiền nhiệm là ông Thủ tướng Triệu Tử Dương từ hai mươi năm trước, ông này đã bị thanh trừng sau vụ đàn áp phong trào đấu tranh tại quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Bằng cách gợi ý rằng đa nguyên đa đảng là một mục tiêu để đạt tới, ông Ôn Gia Bảo nói thêm: “Tất cả các chính đảng, tất cả các tổ chức, và tất cả mọi người không trừ ai, đều phải tuân theo hiến pháp và các luật lệ đang có hiệu lực. Theo quan niệm của tôi, đó chính là bản chất của một hệ thống chính trị hiện đại.”
Kinh ngạc hơn nữa, ông Ôn Gia Bảo còn phá vỡ một trong những nguyên tắc cơ bản của Đảng cộng sản của ông – “nguyên tắc tập trung dân chủ” bằng cách nói rõ ra những sự chia rẽ trong nội bộ Bộ Chính trị của Đảng về vấn đề cải cách chính trị. “Mặc cho vẫn còn có tranh chấp về quan điểm, và mặc cho vẫn còn có người cưỡng lại, tôi sẽ hành động theo lý tưởng của mình, hành động không ngừng nghỉ để thúc đẩy cải cách chính trị trong phạm vi các khả năng của mình.”

“Tôi sẽ không nhụt chí trước sức mạnh của bão tuyết”

Hoàn toàn biết rõ là ông có thể gặp nguy cơ to lớn, ông Ôn Gia Bảo tỏ ra là một thánh tử vì đạo tiềm năng của chính nghĩa. “Tôi muốn nói với ông để nhấn mạnh thêm vào những điều tôi vừa nói, rằng tôi sẽ không nhụt chí trước sức mạnh của bão tuyết mưa sa, và tôi sẽ kiên cường cho tới ngày cuối cùng của đời mình.”
Trong đoạn cuối hùng hồn chẳng thua gì chính khách Mirabeau (thời Đại Cách mạng Pháp 1789), ông giáng mạnh: “Không thể ngăn chặn được ý nguyện của nhân dân. Thắng lợi thuộc về những ai bơi xuôi dòng, và thất bại sẽ thuộc về những ai lội ngược.”
“Thật nghịch lý, nhà Trung Quốc học người Úc Geremie Barmé nhận xét, lời lẽ của ông Ôn Gia Bảo không khác lắm với những lời lẽ đã đem lại mười một năm tù cho nhà bất đồng chính kiến đấu tranh cho dân chủ Lưu Hiểu Ba…”

No comments: