Friday, April 16, 2010

TS.NGUYỄN PHÚC LIÊN * KINH TẾ CHÍNH TRỊ

*

HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG 12 CSVN:

TIẾP TỤC KINH TẾ

TẬP QUYỀN NHÓM ĐẢNG

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

UNICODE: http://viettudan.net

Geneva, 15.04.2009

Năm 2009, chúng tôi xuất bản cuốn sách DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN ĐỂ PHÁT TRIỂN bởi cái Cơ Chế này chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Khi hai cái quyền ấy xậm xụi cấu kết với nhau, thì THAM NHŨNG và LÃNG PHÍ lan tràn làm bại họai việc PHÁT TRIỂN KINH TẾ.

Đã từ mấy năm nay, chúng tôi không kêu gọi việc Dân chủ hóa Chính trị nữa, mà chỉ yêu cầu việc Dân chủ hóa Kinh tế, nghĩa là Kinh tế phải vì Dân và cho Dân. Dưới chủ đề DÂN CHỦ HÓA KINH TẾ, chúng tôi mới đưa ra so sánh hướng phát triển Kinh tế của Aán Độ do Dân và cho Dân và chủ trương Kinh tế tập quyền của Trung quốc do nhóm đảng và cho nhóm đảng. Chủ trương Kinh tế tập quyền này có cái đuôi là “định hướng XHCN” nhưng chính là “định hướng bóc lột Xã hội Dân sự” cho cá nhân nhóm đảng.

Chính Oâng Gia Bảo biết rõ và lo sợ những hậu quả của chủ trương Kinh tế tập quyền nhóm đảng này. Oâng tuyên bố:

“L’inflation, plus une redistribution inéquitable des revenus et la corruption pourraient affecter la stabilité sociale et même la stabilité du gouvernement” (Lạm phát, thêm vào đó là một sự phân phối không đồng đều những thu nhập và tham nhũng có thể tác hại đến sự ổn định xã hội và ngay cả đến sự ổn định nhà nước” (Le Monde 16.03.2010, trang 16).

Hội Nghị Trung Ương 12 CSVN sửa sọan cho Đại Hội đảng năm 2011 đã không tháo gỡ cho nền Kinh tế Việt Nam theo hướng Dân chủ hóa Kinh tế, mà ngược lại còn tiếp tục trói buộc nền Kinh tế trong quyền lực độc tài độc đảng Chính trị. Thực vậy, Dự thảo Cương lĩnh từ Hội Nghị Trung Ương 12 đã viết rõ rệt: “Kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”.

Đại Hội đảng kỳ trước đã quyết định cho phép đảng viên làm Kinh tế. Khi mà đảng viên giữa quyền độc tài Chính trị từ Trung ương đến Tỉnh, Quận..., thì khi có quyền làm Kinh tế, những đảng viên này giữ ưu tiên làm ăn cho cá nhân mình hay gia đình mình.

Một đàng thì Nhà Nước đưa ra và tài trợ những Công ty, Tổng Công ty nhà nước để nắm chủ đạo nền Kinh tế với quyền lực độc đảng, một đàng thì những cá nhân đảng viên , với quyền Chính trị trong tay, nắm những họat động kinh tế gọi là tư doanh, nhưng với quyền thao túng chính trị độc đóan quyết định đặc quyền đối với những tư doanh không phải là đảng viên CSVN. Đảng và Nhà Nước CSVN còn nắm trọn trong tay Đất đai và những tài nguyên Quốc gia (Ressources naturelles) và nguồn nhân lực (Ressources humaines).

Như vậy, cả một hệ thống xử dụng quyền lực Chính trị độc tài để nắm trọn nền Kinh tế Quốc gia:

=> Hệ thống Công ty, Tổng Công ty, dưới danh nghĩa Tập đòan Kinh tế Nhà Nước, có quyền chủ đạo Kinh tế, nghĩa là những Tập đòan tư doanh không gồm đảng viên CSVN phải tùy thuộc những Tập đòan Kinh tế nhà nước gọi là chủ đạo.

=> Những cá nhân đảng viên CSVN, với quyền Chính trị độc đóan từ Trung ương đến Địa phương, tất nhiên dành những ưu tiên làm Kinh tế đối với những cá nhân tư doanh không phải là đảng viên CSVN.

Một hệ thống Kinh tế như vậy, do quyền lực Chính trị độc tài thống trị, từ cá nhân đảng viên đến những tập đòan dưới danh nghĩa nhà nước, mang đến những yếu kém, nếu không nói là phá họai, được tóm tắt ở những điểm sau đây:

* Thiếu hiệu năng bởi vì những tác nhân Kinh tế thiếu khả năng hay thiếu cố gắng sáng tạo, mà chỉ dùng quyền lực nắm những ưu tiên Kinh tế thu lợi cho cá nhân.

* Thiếu tính tóan căn cơ Tài chánh trong họat động kinh tế để có kết quả tương xứng. Nếu thua lỗ, thì có Tài chánh nhà nước bù đắp.

* Lãng phí ngân sách vì đây là tiêu tiền rồi tính sổ cho nhà nước chịu. Mà tiền nhà nước lại là tiền từ dân.

* Lợi dụng quyền lực Chính trị và quyền chủ đạo Kinh tế để ăn hối lộ, làm tham nhũng. Vì là độc đảng, nên hối lộ, tham nhũng được đảng che chở cho nhau.

Những điểm tóm tắt về những yếu kém hay phá họai Kinh tế trên đây được chứng minh bằng những gương Lịch sử để dẫn đến kết luận rằng phải tản quyền Kinh tế nếu muốn phát triển trong bền vững và lâu bền. Chúng tôi khai triển những phương diện sau đây:

@ Hai quan điểm về sở hữu nền tảng cho hai hệ thống Kinh tế

@ Cấu trúc lạm quyền và sự thất bại của nền Kinh tế tập quyền chỉ huy

@ Hậu quả nào cho Kinh tế Tự do Thị trường nhóm đảng “định hướng XHCN”

@ Sự bền vững phát triển của nền Kinh tế tản quyền: Dân chủ hóa Kinh tế

Hai quan điểm về sở hữu

nền tảng cho hai hệ thống Kinh tế

Sự phân biệt hai hệ thống quản trị phát triển Kinh tế mà chúng ta thấy ngày nay lấy nền tảng từ quyền SỞ HỮU (propríeté) những phương tiện sản xuất (production) và những hiệu quả của sản xuất dành cho tiêu thụ (consommation). Sở hữu được hiểu theo hai quan điểm: (i) TƯ HỮU (propriété privée) và (ii) CÔNG HỮU (propriété collective).

(i) TƯ HỮU

Tư hữu được coi là quyền tự nhiên bởi lẽ thân xác và trí tuệ là của riêng của mỗi cá nhân được sinh ra ở đời. Để nuôi sống thân xác và phát triển trí tuệ, mỗi cá nhân có quyền sở hữu những phương tiện làm ăn nuôi xác và mở mang trí tuệ. Sức lao động bắp thịt tăng cường bởi hiểu biết là tư hữu tuyệt đối. Việc chuyển nhượng tư hữu lao động chỉ có ở dưới thời nô lệ khi mà người có quyền không coi người khác giống mình. Khi nói đến Tư hữu thì phải chấp nhận việc Tự do xử đụng tư hữu nếu không tư hữu không còn ý nghĩa nữa. Khi những cá nhân bỏ chung tư hữu với nhau để lập thành Công ty, Tập đòan, thì Tư hữu vẫn giữ tính cách cá nhân và sự Tự do xử dụng. Cái quyền lực điều hành trong Công ty, Tập đòan vẫn dựa trên tầm quan trọng sở hữu của mỗi cá nhân.

Quan điểm TƯ HỮU này là nền tảng xây dựng hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường trong đó sự cạnh tranh giữa những Cá nhân, những Công ty, những Tập đòan là động lực thúc đẩy sự kiện tòan phát triển sinh họat Kinh tế. Dựa trên Tư hữu, hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường không thể lọai bỏ nguyên tắc DÂN CHỦ làm phương tiện giải quyết những tranh chấp giữa những CÁ NHÂN tạo thành Tập thể hay Xã hội. Kinh tế Tự do và Thị trường phải được phát triển trong một Môi trường Chính trị—Luật pháp Dân chủ phù hợp (Environnement Politico-Juridique Démocratique adéquat).

(ii) CÔNG HỮU

Xin phân biệt ngay từ đầu sự khác biệt giữa CÔNG HỮU (propriété COLLECTIVE) và SỞ HỮU NHÀ NƯỚC (propriété ETATIQUE). Công hữu là Sở hữu thuộc về Tòan Dân bao gồm mọi Cá nhân thành phần. Sở hữu Nhà nước là Sở hữu mà Nhà nước lấy Ngân qũy Nhà nước mua tậu hay do Tập thể Cá nhân hoặc Nước khác tặng nhượng. Nhà nuớc có quyền xử dụng Sở hữu Nhà nước nhưng Nhà nước không có tòan quyền xử dụng CÔNG HỮU vì nó thuộc về Tòan Dân, thì phải có sự quyết định của Tòan Dân.

Nếu hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường cạnh tranh là Hệ luận tất nhiên của quyền Tư hữu, thì hệ thống Kinh tế tập quyền chỉ huy là sự cấu trúc lạm quyền từ quan điểm CÔNG HỮU lẫn lộn với SỞ HỮU NHÀ NƯỚC. Chúng tôi sẽ nói lại Lịch sử cấu trúc lạm quyền này khi khai triển hệ thống Kinh tế tập quyền chỉ huy. Vì sự cấu trúc lạm quyền của hệ thống Kinh tế tập quyền chỉ huy, nên hệ thống này từ chối Môi trường Chính trị—Luật pháp Dân chủ (Environnement Politico-Juridique Démocratique) hay nói đúng hơn cần một Môi trường Chính tri-Luật pháp Độc tài biện minh (Environnement Politico-Juridique Dictatorial justificatif)

Cấu trúc lạm quyền và sự thất bại

của nền Kinh tế tập quyền chỉ huy

Nền Kinh tế tập quyền chỉ huy chỉ là cấu trúc lạm quyền và ảo tưởng từ sự lẫn lộn giữa CÔNG HỮU và SỞ HỮU NHÀ NƯỚC. Nếu TƯ HỮU và hệ luận là Kinh tế Tự do và Thị trường có tính cách tự nhiên, thì hệ thống Kinh tế tập quyền và chỉ huy có một Lịch sử cấu thành lầm lẫn và từ những mơ mộng ảo tưởng (utopique). Chúng tôi nói đến Lịch sử hình thành hệ thống Kinh tế này trước khi nêu ra những thất bại của hệ thống.

Vài nét Lịch sử hình thành quan điểm về Sở hữu

và ảo tưởng về Xã hội thiên đàng

Việc cấu trúc chủ trương Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy đã được thuyết lý dựa trên những quan niệm mang tính cách triết học xa với thực tế và mang tính mơ mộng ảo tưởng (utopique).

Các lý thuyết gia của chủ trương này đã chạy ngược lên mãi thời Triết gia PLATON. Thực vậy, trong những cuốn “La République“, “Les Lois“, Platon đã nói đến “La Cité Communiste“ trong đó những người trách nhiệm làm Luật không được có gia đình và do đó không cần tư hữu cho con cháu.

Thời Trung Cổ Aâu châu, phía Thiên Chúa Giáo đã khai triển những Dòng Tu được coi là những Cộng đồng Cộng sản về Kinh tế.

Nhưng phải đợi đến đầu Thế kỷ thứ XVI, với Thomas MOORE (1477-1553), thì lý thuyết về một Chủ thuyết Xã Hội Kinh tế mới được phát triển có hệ thống. Thomas MOORE là người tôn sùng đạo Thiên Chúa. Được Vua HENRI VIII Anh quốc trọng dụng, nhưng vì cương trực phản đối lại Vua về vấn đề rắc rối vợ con, nên Oâng đã bị hành quyết. Năm 1516, cuốn sách Utopie ra đời và ông chủ trương Nhà Nước Utopie (Etat d’Utopie). Bắt đầu từ Thế kỷ XVI, Xã hội Tây phương có những xáo trộn về mọi phương diện: Tôn giáo, Tư duy, Nghệ thuật, Kinh tế, Xã hội... Oâng tìm kiếm một Thể chế có trật tự mà mẫu Cộng đồng trật tự nhất là các Dòng Tu. Giáo sư Sử học Kinh tế Jean-Marie VALARCHE đã viết: “Il (Thomas MOORE) prévoit un dirigisme absolu de l’Etat“ (Oâng (Thomas MOORE) dự trù một chủ thuyết Chỉ huy tuyệt đối của Nhà Nước).

Chúng tôi nhắc đến tác giả này vì muốn lấy ra những điểm mà Karl MARX đã chịu ảnh hưởng: ảnh hưởng của một Dòng Tu làm việc theo chỉ thị của người đứng đầu, cộng chung những sản phẩm, tiêu thụ theo nhu cầu từng người, chỉ có hệ thống phân phối giữa cung và cầu mà không có thương mại.

Từ đây, bắt đầu những cấu trúc Xã Hội Chủ Nghĩa qua những tác giả khác cho đến thời Karl MARX.

Karl Heinrich MARX sinh ngày 5 tháng 5 năm 1818 vùng Rhénanie, Đức, trong một gia đình gốc Do thái. Cha là Luật sư, nên Marx học Luật, sau chuyển sang Triết học theo HEGEL. Oâng chỉ làm quen và suy tư về những vấn đề Xã Hội, Kinh tế, Đấu tranh khi phải di chuyển sống ở nhiều nơi và viết báo. Sống ở một thời đại hậu bán Thế kỷ XIX có nhiều những cực đoan: Kỹ nghệ hóa vượt mức, Giới Tư sản nắm quyền hành, Cách xa Giới Chủ và Giới Thợ, Tình trạng thất nghiệp và đói nghèo, Cách Mạng 1848, những Ý tưởng Quốc gia cực đoan phát sinh. Trong sự hỗn loạn của những cực đoan ấy, Oâng lưu ý khai triển những vấn đề sau đây:

=> Chủ thuyết Duy vật Lịch sử.

Với Chủ thuyết này, Oâng nhấn mạnh đến sự vong thân tôn giáo để kết luận rằng:“Tôn giáo là cái bông ghê tởm mọc trên đống phân tư bản. Bởi vậy nếu hốt đống phân đi, thì hoa cũng tàn...“ Cũng trong Chủ thuyết này, tương quan Xã hội được chính yếu nhấn mạnh vào hạ tầng cơ sở quyết định thượng tầng kiến thiết. Hạ tầng cơ sở gồm những tương quan sản xuất vật chất, thượng tầng kiến thiết gồm những phương diện Luật pháp, Chính trị quy định Xã hội.

=> Giai cấp Xã hội và Đấu tranh Giai cấp.

Cái nguyên nhân tạo ra những Giai cấp Xã hội là sự đấu tranh chiếm hữu. Oâng nhìn thấy hiện tượng vô sản hóa Giai cấp Thợ thuyền. Xã hội phân chia ra hai Giai cấp chính: Giai cấp chiếm hữu và nắm quyền, Gai cấp Thợ thuyền bị khai thác và bị bóc lột. Oâng thuyết giải về tính cách Vong thân Lao động, nghĩa là một mặt đối với chính mình, người Lao động sản xuất, nhưng bị tước đoạt sản phẩm; mặt khác đối với tương giao xã hội trước người khác, người lao động biến thành cái máy làm theo quyết định của chủ bóc lột chứ không có sáng kiến tự mình.

=> Ảnh hưởng bởi Lý thuyết của David RICARDO.

Theo David RICARDO, Giá trị sản phẩm được đo lường bằng chính Giá trị Lao động hàm ngụ trong sản phẩm. Tư sản cũng chỉ là sự tích lũy Giá trị sản phẩm từ Giá trị Lao động. Oâng chủ trương Đấu tranh Giai cấp và hệ luận là Giai cấp Lao động phải dành lấy quyền làm chủ sản phẩm của mình. Cần một cuộc nổi dậy Cách Mạng dù bằng bạo động và Giai cấp Vô sản phải nắm trọn quyền hành độc tài tổ chức Xã hội.

Lénine lạm quyền cấu trúc hệ thống Kinh tế tập quyền chỉ huy

Nếu Karl MARX cấu trúc hệ thống mang đậm tính cách lý luận do ảnh hưởng Triết học và Lý tưởng xã hội đậm hình thức tổ chức Cộng đồng Dòng Tu theo kiểu Thomas MOORE, thì LENINE, một người Chính trị, đã lấy những ý tưởng của MARX để đấu tranh chiếm quyền hành và tổ chức cai trị xã hội.

LENINE sinh năm 1870 vùng Simbirsk, giữa Oural và Moscou. Người anh cả của Oâng thuộc một tổ chức Khủng bố, đã muốn ám sát Nga Hoàng, nhưng bị bại lộ và người anh này đã bị treo cổ. Lúc ấy Lénine mới có 17 tuổi và đã bị đi lưu đầy và sống lần lượt tại Anh, Thụy sĩ và Pháp. Năm 1905, sau khi Nga bại trận đối với Nhật, nhóm của Lénine đã phát động nổi dậy, nhưng thất bại.

Năm 1917, Nga lại thất trận đối với Đức. Nhờ tài hùng biện của Lénine và tài chiến thuật của TROTSKY, cuộc CÁCH MẠNG VÔ SẢN tháng 10 đã thành công. LENINE trở thành Nguyên Thủ Quốc gia cho đến năm 1924, năm Oâng chết.

Tổ chức cai trị Xã hội được tiếp tục và trở thành khuôn khổ độc đoán dưới thời STALINE.

Xã hội Cộng sản được tổ chức thực hiện những chủ trương của MARX:

=> Cuộc đấu tranh đẫm máu thanh trừng Giai cấp tiếp tục khắt khe và vô nhân đạo dưới thời Staline. Giai cấp Tôn giáo, Trí thức và Tư bản bị tiêu diệt.

=> Truất hữu toàn vẹn những tư hữu. Tất cả trở thành CÔNG HỮU;

=> Giai cấp VÔ SẢN nắm quyền độc tài, mà đại diện Giai cấp này là Đảng Cộng sản duy nhất, nghĩa là quyền hành cai trị Xã hội và quản trị CÔNG HỮU thuộc về Đảng Cộng sản lãnh đạo Giai cấp vô sản.

=> Vì những phương tiện sản xuất là CÔNG HỮU, nên chỉ có Nhà Nước (Đảng Cộng sản) có quyền điều hành để sản xuất Kinh tế. Không còn Kinh tế tư nhân nữa mà chỉ còn Kinh tế do Nhà Nước hoạch định qua những Kế Hoạch (Ngũ niên);

=> Thực hiện một Xã hội bình đảng, không giai cấp, nên cá nhân được bao cấp tiêu thụ theo nhu cầu;

=> Một cuộc Cải Cách Ruộng Đất được thực hiện. Không còn tư hữu đất đai. Những đất nông nghiệp được chia ra làm hai loại canh tác: Kolkhoz và Soukhoz. Dù canh tác thuộc loại nào chăng nữa, nông dân trở thành những Công nhân (Ouvriers agricoles)

=> Thương mại không những không được coi là sản xuất giá trị, mà còn bị coi là ăn bám sản xuất, nên bị bỏ đi. Thay vào đó, Nhà Nước tổ chức những Hợp tác xã để phân phối hàng hóa giữa sản xuất và tiêu thụ.

=> Dưới thời Staline, Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản được phát động để mang Cách Mạng Vô sản đến những nước khác. Theo đúng chủ trương đấu tranh giai cấp bằng bạo động của Karl Marx, Nga cung cấp vũ khí để làm bất ổn tại những Quốc gia khác để tạo cơ hội chiếm quyền hành.

Những lý do thất bại của hệ thống Kinh tế tập quyền chỉ huy

Khi lên nắm quyền năm 1985, Gorbatchev đứng trước một tình trạng Kinh tế tập quyền chỉ huy hòan tòan thiếu thốn thực sự kéo theo một tình trạng xã hội hòan tòan đồi tệ.

Oâng Andrei GRETCHEV, cố vấn Chính trị của Gorbatchev đã phải tuyên bố rằng tình trạng suy thóai tận cùng Kinh tế, sự đồi trụy của xã hội và tình trạng ươn hèn của đảng viên đã buộc Gorbatchev phải phất cờ trắng xin hàng với Thế giới Tự do trong cuộc Chiến tranh Lạnh. Nga không còn phương tiện giữ 500'000 lính canh chừng chế độ tại những nước chư hầu Đông Au và không thể tài trợ để giữ những cơ sở Ngọai giao và nuôi những nhân viên vừa ngọai giao vừa gián điệp khắp Thế giới.

Giới công nhân trong guồng máy Kinh tế Tập quyền Chỉ huy đã lưu truyền câu nói: “Ils font semblant de nous payer, on fait semblant de travailler“ (Chúng (nhà nước) làm giống như trả tiền lương, người ta cũng làm giống như có làm việc), nghĩa là họ không trả tiền thì mình cũng không làm việc.

David KINGS, trong cuốn MIKHAIL S.GORBATCHEV do Tác giả David KINGS, xuất bản năm 1988 do Time Incorporated N.York, được dịch ra Pháp ngữ dưới tựa đề MIKHAIL GORBATCHEV, BIOGRAPHIE INTIME, đã tả tình trạng bại họai của những công chức nhà nước như sau: Tất cả mọi người, từ ngưới gác cổng đến Bộ trưởng, đều phải ăn hối lộ nhỏ lớn. Ngay cả những Huy chương cũng đem ra đổi lấy một lượng xúc xích (saucisses) để ăn. (Même les décorations de guerre pouvaient s’échanger contre la quantité de saucisses (Ngay cả những Huy chương chiến chanh cũng có thể đem ra đổi lấy một số lượng xúc xích để ăn) (Sách đã trích dẫn MIKHAIL GORBATCHEV, trang 154)

Tình trạng thê thảm Kinh tế này càng đẩy mạnh mọi người vào say sưa Vodka, vào ma túy, vào ly dị, đĩ điếm. Một câu khuyên rằng nếu muốn kêu thợ đến sửa điện, thì đừng kêu họ đến lúc sau trưa vì họ có thể làm cháy nhà vì đã say khướt rượu từ buổi sáng rồi.

Sau khi Bức tường Bá Linh sụp đổ, chính bản thân tôi đã sang Mạc Tư Khoa và chứng kiến tận mắt cảnh nghèo khó Kinh tế của Thủ đô quyền lực độc tài này. Tôi đã đến và ăn Phở trong chính Đôm 5 cũ, Tòa nhà Viện Hàn Lâm Khoa học, ngày nay vì nghèo quá, những phòng được phá thủng để bán chạp phô, mở tiệm phở. Tôi đã thăm Đôm 5 mới, tại đây tôi đã được ăn thịt chó (chó Berger KGB) lần đầu tiên từ khi rời Việt Nam năm 1965.

Tình trạng tồi tàn Kinh tế, bại họai xã hội, hòan tòan xười ra của cán bộ và tham nhũng đến những hớp Vodka là một ĐỊNH MỆNH làm sụp đổ chế độ. Tình trạng giống như trái cây đã chín rữa và sắp tự động rơi xuống đất để thối ra. Nếu lấy dây cột treo nó vào cành, thì may ra nó chưa rụng ngay. Cuộc Cải Cách mà GORBATCHEV tuyên bố chỉ là tìm những sợi dây hy vọng cột lại phần nào cho trái cây chín rũa sắp rơi khỏi cành.

Năm 1989, Liên Xô và những nước chư hầu Cộng sản Đông Aâu lần lượt sụp đổ mà lý do chính yếu là đời sống Dân chúng quá đói nghèo, nghĩa là sự thất bại của hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy.

Hãy thử tìm hiểu những lý do thất bại của hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy này.

=> Nỗ lực sản xuất Kinh tế không nhằm về phát triển Kinh tế, mà nhằm củng cố cho Đảng Cộng sản và Chính trị của Đảng. Khả năng phát triển Kinh tế Quốc gia đã bị tiêu dùng cho mục đích Chính trị. Trong suốt những năm sản xuất, Liên xô sản xuất vũ khí nhiều hơn việc sản xuất những hàng thường dùng của người lao động. Lấy một vài tỉ dụ hiện giờ : Trung Cộng tiêu tốn gần 50 tỉ Mỹ Kim cho sự vẻ vang Chế độ Chính trị của mình, hơn là phục vụ đời sống thực của Dân chúng; một số những xây cất ở Việt Nam cũng nhằm phục vụ cho Đảng và thể chế Chính trị, chứ không nhằm mục đích Kinh tế cho người Dân nghèo.

=> Khi Nhà Nước nắm giữ những chi tiêu và điều hành những Tập đoàn sản xuất công, thì việc chi tiêu chắc chắn không được căn cơ cho có hiệu lực. Câu nói “Chi tiêu tiền chùa“ hay “Cha chung không ai khóc“ cho thấy thực trạng lãng phí ắt phải xẩy ra, đó là chưa kể đến chủ tâm cắt xén của chung làm của riêng. Đây là một điều tự nhiên. Câu ngạn ngữ Kinh tế tư bản:“Làm ra tiền đã khó, nhưng chi tiêu tiền bạc còn khó hơn“. Đối với Kinh tế tư bản, khi chi tiêu, đã phải tính mình thu vào bao nhiêu lợi nhuận, nghĩa là tính cuyện làm sinh lời Kinh tế thực sự trước khi bỏ một đồng ra tiêu. Chỉ có tiền tư hữu riêng của mỗi người, thì người đó mới căn cớ tính toán để chi tiêu cho đúng.

=> Nói về việc tiêu thụ, người lao động cũng dễ lười biếng khi thấy rằng mình cố gắng làm việc mà chỉ được hưởng đồng đều như người không chịu khó làm việc. Chính việc tư hữu những sản phẩm làm ra và được tiêu thụ là động lực kích thích sự chịu khó làm việc. Người ta nói rằng con gái Nga đẹp, nhưng thiếu nụ cười, bởi vì nụ cười của người con gái trong Kinh tế tự do có tư hữu được thưởng công, trong khi đó người con gái của Kinh tế chỉ huy có cười cả ngày cũng chỉ lĩnh được phần tiêu thụ đồng đều như người không cười. Vậy thì cười làm gì để trại quai hàm.

=> Về sản xuất tại những Soukhoz, Kolkhoz, chính hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy cũng đã phải sửa sai. Hiệu năng nông nghiệp của Soukhoz và Kolkhoz thấp xuống, Nhà Nước đã phải cấp cho mỗi Gia đình một khoảng đất tư để trồng trọt riêng cho Gia đình. Thửa đất tư có rau cỏ mọc tươi tốt, nhưng thửa ruộng công thì cây cỏ dễ khô héo. Cũng vậy con bò tư thì to béo và nhiều sữa, nhưng con bò nhà nước thì gầy còm, chỉ nhỏ giọt sữa.

=> Một tình trạng làm nản cố gắng sản xuất nữa, đó là những người cố gắng sản xuất, sản phẩm không những chỉ được bao cấp đồng đều mà còn bị chính cán bộ đảng không chân lấm tay bùn, có quyền chia cho mình phần lớn hơn để tiêu xài phung phí. Giảm cố gắng vì thấy người ngồi mát ăn bát vàng tham nhũng, hối lộ.

=> Những sinh hoạt Kinh tế quốc gia Cung, Cầu được hoạch định bằng những Kế Hoạch Ngũ Niên không được chính xác vì những người làm Kế hoạch thiên về Chính trị hơn là chuyên môn Kinh tế và vì sự phù hợp giữa Cung và Cầu có tính cách sinh động cập nhật ngắn hạn chứ không cứng nhắc dài hạn.

Hậu quả nào cho Kinh tế Tự do Thị trường

Mafia nhóm đảng “định hướng XHCN”

Chiếm được Miền Nam Việt Nam năm 1975, CSVN vẫn áp dụng Kinh tế tập quyền chỉ huy để đi từ thất bại những vùng Kinh tế mới đến dân đồng bằng sông Cửu Long vựa lúa phải ăn bo bo. Năm 1989, Thế giới Cộng sản sụp đổ, không còn viện trợ nữa, dân chúng sống trong cảnh nghèo đói cùng cực.

CSVN buộc phải mở cửa chấp nhận hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường để cứu vãn Kinh tế. Bề mặt tuyên bố chấp nhận hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường nhưng thêm vào mấy chữ “định hướng XHCN” để che đậy cho một nội dung vẫn là Kinh tế tập quyền chỉ huy. Đây là việc vá víu che đậy.

Chúng tôi thường ví việc vá víu này như việc CSVN đi vá VÁY ĐỤP của những bà nhà quê Miền Bắc thời nghèo khó Pháp thuộc. Marx-Lénine vẽ mẫu và may cho XHCH một chiếc VÁY lý tưởng bắt Dân mặc. Dân mặc không được vì chiếc váy không hợp, còn dầy vò thắt bụng dân đến đau đớn. Váy đã cũ kỹ không mặc được nữa. Dân Nga và Đông Aâu cởi phăng nó ra vất đi để tự mình đi kiếm may váy mới. Nhưng vì chiếc váy được vẽ mẫu bởi Marx-Lénine và còn đeo tòng teng nhãn hiệu Xã Hội Chủ Nghĩa, nên CSVN đã gọi chiếc VÁY ĐỤP ấy là Kinh tế Tự do Thị trường Định hướng XHCN.

Dù có tuyên bố mấy đi nữa về việc chấp nhận hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường thì người ta vẫn thấy cái bản chất cũ của cái váy là Tập quyền và Chỉ huy qua những sự việc sau đây:

=> Vẫn giữ độc đảng và độc tài để thiết lập một Môi trường Chính trị-Luật pháp độc tài cho Kinh tế, nói cách khác phủ nhận một Môi trường Chính trị—Luật pháp Dân chủ phù hợp đòi hỏi bởi một hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường đích thực.

=> Xử dụng hệ thống Công ty, Tổng Công ty, dưới danh nghĩa Tập đòan Kinh tế Nhà Nước, có quyền chủ đạo Kinh tế, nghĩa là những Tập đòan tư doanh không gồm đảng viên CSVN phải tùy thuộc những Tập đòan Kinh tế nhà nước gọi là chủ đạo.

=> Đại Hội đảng kỳ trước đã quyết định cho phép đảng viên làm Kinh tế. Khi mà đảng viên giữa quyền độc tài Chính trị từ Trung ương đến Tỉnh, Quận..., thì khi có quyền làm Kinh tế, thì những đảng viên này giữ ưu tiên làm ăn cho cá nhân mình hay gia đình mình. Những cá nhân đảng viên CSVN, với quyền Chính trị độc đóan từ Trung ương đến Địa phương, tất nhiên dành những ưu tiên làm Kinh tế đối với những cá nhân tư doanh không phải là đảng viên CSVN.

=> Đảng và Nhà nước CSVN vẫn nắm trọn trong tay Đất đai và những tài nguyên Quốc gia (Ressources naturelles) và nguồn nhân lực (Ressources humaines) là SỞ HỮU NHÀ NƯỚC hay đúng hơn là SỞ HỮU ĐẢNG. Họ có tòan quyền bán hay phân phối sở hữu này cho dân hay cho tài phiệt nước ngòai. Việc nhượng đất đầu nguồn 50 năm cho Tầu mới đây là tỉ dụ điển hình. Nếu CSVN còn coi Đất đai, Tài nguyên là CÔNG HỮU, nghĩa là thuộc về Tòan Dân, thì họ buộc phải hỏi ý kiến Dân. Điều tồi tệ hơn cả là họ coi người Việt Nam như dưới thời Nô lệ để họ bán sức lao động cho tài phiệt nước ngòai, thậm chí bán phụ nữ phục vụ tình dục.

=> Vì chủ trương sản xuất cấp bách những hàng thô sơ phục vụ cho Thị trường nước ngòai, nhất là Tây phương, để ăn xổi ở thì cho thu nhập của nhóm đảng Mafia, nên CSVN đã hầu như bỏ quên việc phát triển Nông nghiệp, nền tảng tự nhiên của Kinh tế quần chúng Việt Nam. Thậm chí họ còn cướp đất nông nghiệp để phục vụ cho chế xuất ngọai lai. Phong trào Dân Oan đang đứng lên chống lại sự bất công này.

=> Nếu trong thời hệ thống Kinh tế tập quyền chỉ huy còn dựa trên một Ý thức hệ Mác-Lê ảo mộng (Marxisme-Leninisme utopique) với hai chữ BAO CẤP gắn liền cho hữu lý, thì Cơ Chế Kinh tế tập quyền chỉ huy của CSVN hiện nay, mặc dầu mang “định hướng XHCH”, nhưng gạt ra ngòai hai chữ BAO CẤP, nghĩa là họ không còn trách nhiệm đối với dân nghèo nữa mà chỉ biết vơ vét của chung thành của riêng cho nhóm đảng Mafia độc tài.

Đứng về mặt kỹ thuật làm ăn trong một thế giới cạnh tranh mà họ đã Mở cửa, vào APEC, vào WTO, thì Cơ Chế Kinh tế Mafia tập quyền chỉ huy của CSVN hiện nay sẽ mang Kinh tế Việt Nam đến tụt hậu sánh với những nền Kinh tế trong vùng, bởi những tệ hại thực tiễn sau đây:

* Thiếu hiệu năng bởi vì những tác nhân Kinh tế thiếu khả năng hay thiếu cố gắng sáng tạo, mà chỉ dùng quyền lực nắm những ưu tiên Kinh tế thu lợi cho cá nhân.

* Thiếu tính tóan căn cơ Tài chánh trong họat động kinh tế để có kết quả tương xứng. Nếu thua lỗ, thì có Tài chánh nhà nước bù đắp.

* Lãng phí ngân sách vì đây là tiêu tiền rồi tính sổ cho nhà nước chịu. Mà tiền nhà nước lại là tiền từ dân.

* Lợi dụng quyền lực Chính trị và quyền chủ đạo Kinh tế để ăn hối lộ, làm tham nhũng. Vì là độc đảng, nên hối lộ, tham nhũng được đảng che chở cho nhau.

Hiện nay, nhóm đảng Mafia CSVN không quan tâm đến tương lai phát triển Kinh tế bền vững Đất nước, mà chỉ chú tâm đến những sinh họat Kinh tế ăn xổi ở thì thu vào túi riêng cho đảng và những cá nhân đảng viên.

Cơ chế Kinh tế tập quyền chỉ huy nhóm đảng này cũng giống như Cơ chế tại Trung quốc. Hai Cơ chế trong một thời gian, bóc lột sức lao động quốc nội để sản xuất những hàng hóa thô sơ phục vụ nước ngòai, đã có những kết quả trong việc thu nhập nhất thời cho một nhóm người chứ không nhằm tạo mãi lực quần chúng để bảo đảm tính cách độc lập của một nền Kinh tế. Một Cơ chế Kinh tế như vậy không thể nói là sự phát triển bền vững lâu dài cho đại đa số quần chúng.

Chúng tôi thấy Tờ Financial Times ngày 09.03.2010, trang 10, viết tóm gọn và xác thực về Kinh tế/ Thương mại tập quyền chỉ huy nhóm đảng ở Trung quốc cũng như ở Việt Nam như sau:

“It is absurd that a poor country (national income per capita was some $3,000 las year) should be devoting its human and physical resources to producing gadgets for the enjoyment of consumers elsewhere when ordinary Chinese are not reaping the fruits from this effort. A large part of proceeds is instead saved and recycled into lending to rich western countries” (Thật là phi lý một nước nghèo (thu nhập quốc gia theo vốn là khỏang $3,000 năm ngóai) đã hy sinh nguồn nhân lực và vật chất để sản xuất những lọai hàng nhất thời mua vui cho những khách tiêu thụ nơi khác trong khi ấy những người Trung quốc bình thường không được hưởng những thành quả từ sự cố gắng ấy. Một số lớn những thu nhập được tiết kiệm và chuyển thành những vốn cho những nước giầu Tây phương vay).

Chính nhóm đảng chủ trương Cơ chế Kinh tế như vậy đang lo sợ những bạo lọan có thể xẩy ra cho chính Chế độ Chính trị.

Tại Việt Nam, những Cố vấn, những Chuyên viên, những Giáo sư Kinh tế đã lên tiếng cảnh cáo cho sự bấp bênh và tình trạng đi xuống của Kinh tế. Chúng tôi đã đăng tải nhiều lần về tình trạng này và không cần lập lại ở đây. Gần nhất, ngày 13.04.2010, Thông tấn AFP, từ Hà Nội, đánh đi bản tin:

“La stabilité macro-économique plus que la croissance rapide est nécessaire au développement durable du Vietnam, a estimé la Banque Asiatique de Développement (BAD) dans un rapport publié mardi” (Sự vững bền của nền Kinh tế tổng thể hơn là đà phát triển nhanh chóng là cần thiết cho việc phát triển lâu dài của Việt Nam, Ngân Hàng Phát triển Á châu thẩm định như vậy trong bản phúc trình tuyên bố ngày thứ ba)

Tại Trung cộng, chính Thủ tướng Oân Gia Bảo đã phát biểu ngày 14.03.2010 trước Quốc Hội Nhân Dân nỗi lo lắng về thực trạng của nền Kinh tế tập quyền chỉ huy của nhóm đảng Mafia:

“L’inflation, plus une redistribution inéquitable des revenus et la corruption pourraient affecter la stabilité sociale et même la stabilité du gouvernement” (Lạm phát, thêm vào đó là một sự phân phối không đồng đều những thu nhập và tham nhũng có thể tác hại đến sự ổn định xã hội và ngay cả đến sự ổn định nhà nước” (Le Monde 16.03.2010, trang 16)

Chính nhật báo Le Monde cũng tả hố sâu nghèo nàn của quần chúng nông thôn và thiểu số giầu nứt khố của nhóm đảng Mafia như sau:

“La Chine est alarmée par le fait que le fossé ville-campagne va continuer à se creuser dans la mesure òu le pays se focalise sur le développement urbain et pas du monde rural.” (Trung quốc bị báo động bởi sự việc là hố sâu thành phố—nhà quê sẽ tiếp tục tự đào sâu thêm ở mức độ nước này đặt tiêu điểm phát triển thành thị và không phải là lãnh vực nông thôn)

Cách đây 6 năm, số người giầu từ 150 triệu Đo-la, liên hệ với đảng CSTQ, là 100 người. Ngày nay con số đó đã tăng lên 1’000 người (Le Monde 16.03.2010, p.16).

Thú nhận những điểm như trên đây rồi, chính Ôn Gia Bảo tuyên bố một điều làm cho những ai thường ca tụng “cường quốc Kinh tế Trung quốc” phải ngạc nhiên:

“Cela prendra cent ans, même plus pour que la Chine devienne un pays moderne” (Điều đó còn cần 100 năm, ngay cả lâu hơn nữa, để Trung quốc trở thành một nước tân tiến) (Le Monde 16.03.2010, trang 16).

Với chủ trương Kinh tế tập quyền chỉ huy nhóm đảng Mafia, chắc Việt Nam phải nói là trên 100 năm nữa, Việt Nam mới có một nền Kinh tế tân tiến.

Sự bền vững phát triển của nền Kinh tế

tản quyền: Dân chủ hóa Kinh tế

Hội Nghị Trung Ương 12 CSVN sửa sọan cho Đại Hội Đảng năm 2011 đã viết rõ rệt: “Kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”, nghĩa là nhóm Mafia CSVN vẫn tiếp tục chủ trương Kinh tế tập quyền chỉ huy cho nhóm đảng. Trước tình trạng quần chúng nghèo và ngay cả giới trí thức phản đối về những bất công, bóc lột của Cơ chế Kinh tế như vậy, dường như nhóm đảng Mafia CSVN đang tìm những mánh khóe tuyên truyền lừa đảo để an dân, tỉ dụ:

=> Cần sự ổn định xã hội để phát triển.

Tuyên truyền điều này, họ nhằm bịt miệng tất cả những ai muốn đứng lên chống lại những bất công từ Cơ chế Kinh tế tập quyền chỉ huy bóc lột cho nhóm đảng mà họ đang chủ trương. Thực ra ổn định xã hội không phải là sự câm nín trước bạo lực mà họ đang dùng để bịt miệng tòan dân trong một nhà tù lớn. Oån định xã hội phải là một tình trạng hài hòa, công lý được tôn trọng đồng đều. Tỉ dụ họ bịt miệng Lm NGUYỄN VĂN LÝ để nhốt Ngài vào tù là có ổn định được Cha Lý. Chỉ có sự ổn định trong con người của Cha Lý khi Ngài thấy rằng việc bất công nhốt tù Ngài không còn nữa. Một nước ao tù, bình lặng bề mặt, mà bên dưới đầy trùng độc, thì không thể gọi là nước ao yên lành. Để xã hội có ổn định, quyền lợi của từng cá nhân phải được tôn trọng đồng đều. Không có CÔNG LÝ, thì không có HÒA BÌNH, nghĩa là không có xã hội ổn định.

=> Nêu ra Ý thức hệ Mác-Lê và tư tưởng Hồ chí Minh.

Ca ngợi cái Ý thức hệ Mác-Lê và tư tưởng Hồ chí Minh để họ lấy cái cớ mà giữ lại cái Cơ chế Chính trị độc tài nắm trọn độc quyền Kinh tế. Cái Ý thức hệ Mác-Lê chỉ là ảo tưởng và đã bị chôn vùi từ 1989. Trước đây Cộng sản đã dùng Ý thức hệ ảo tưởng ấy để nắm độc tài Chính trị và tước đọat TƯ HỮU, một quyền tự nhiên gắn liền với con người. Súc vật với nhau, chúng cũng biết tôn trọng vùng săn mồi mà con vật khác đã dùng dấu hiệu ghi quyền tư hữu của mình. Chính CSVN hiện nay, miệng nói là theo Ý thức hệ Mác-Lê, nhưng chúng đã giết chính Ý thức hệ này để trở thành tư bản đỏ, bóc lột tàn nhẫn dân nghèo vô sản. Hãy tôn trọng nhân phẩm và CÔNG LÝ giữa người với người, đó là Ý thức hệ muôn thuở.

=> Nêu ra chiêu bài Hòa Giải Hòa Hợp để dụ dỗ

Chiêu bài này thường được CSVN nêu ra nhằm mục đích dụ dỗ những thành phần ham chia phần bánh vẽ với CSVN. Việc Hòa Giải Hòa Hợp giữa những thành phần giữ quyền hành điều hành Quốc gia để vẫn giữ độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế, thì đó chỉ là việc dàn xếp để những thành phần điều hành chia nhau miếng ăn bóc lột được. Chúng tôi cũng kêu gọi Hòa Giải Hòa Hợp, nhưng đó là việc Hòa Giải Hòa Hợp giữa quyền lực độc tài hiện hành với người Dân quốc nội đang bị đàn áp và bóc lột bất công do CSVN nắm trọn quyền hành gây ra. Tỉ dụ lập ra một đảng thứ hai để hai đảng ngồi chung chia quyền hành trị nước, đây không phải là Hòa Giải Hòa Hợp mà chỉ là mưu mô xảo quyệt để hai đảng cùng đè nén, bốc lột Dân nữa.

=> Nới rộng Dân chủ

Trước việc đòi hỏi Dân chủ, CSVN có thể tuyên bố tham khảo ý kiến quần chúng như là nới rộng Dân chủ. Dân chủ không phải là sự ban phát từ những người có quyền. DÂN CHỦ là một nguyên tắc do chính những cá nhân quy định với nhau để giải quyết những tranh chấp khi những cá nhân ấy sống chung với nhau, để cùng tuyển chọn những người điều hành công việc chung. Như vậy, Dân chủ cũng là phương tiện để giữ sự ổn định xã hội.

Chúng tôi đã viết về hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường mà Aán độ đang áp dụng để phát triển bền vững và lâu dài Đất nước của họ. Đây là bài học DÂN CHỦ HÓA KINH TẾ.

Khi chúng tôi kêu gọi DỨT KHÓAT PHẾ BỎ CƠ CHẾ CSVN HIỆN HÀNH ĐỂ PHÁT TRIỂN, không phải là chúng tôi kêu gọi đấu tranh Chính trị cực đoan hay phản đối Ý thức hệ Mác-Lê đã chết từ lâu. Chúng tôi hòan tòan đứng ở phương diện quyền lợi Kinh tế của Đất Nước mà kêu gọi. Phải chấm dứt cái Cơ chế chủ trương Độc tài Chính trị NẮM Độc quyền Kinh tế và thực hiện việc DÂN CHỦ HÓA KINH TẾ nghĩa là một nền Kinh tế phải vì Dân và cho Dân.

Việc tản quyền Kinh tế đến mọi người Dân là việc giữ thăng bằng phát triển Kinh tế trong lâu dài và bền vững.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 15.04.2010

Tran trong/Best Regards/Respectueusement

Prof.Dr.NGUYEN PHUC LIEN, Economist

=> Weekdays: 22 Rue du Prieure, CH-1202 GENEVA, Switzerland

Tel: 0041 22 7318266. Fax: 0041 22 7382808. Mobile: 0041 79 766 65 83

E-Mail: wimimpactdrlien@yahoo.com

=> Weekends: 40 Lischenweg, CH-2503 BIEL/BIENNE, Switzerland

Tel: 0041 32 3652449. Fax: 0041 32 3652449. Mobile: 0041 79 766 65 72

E-Mail: drlienwimimpact@yahoo.com

No comments: