Friday, August 15, 2008

Nguyên Hoàng Bảo Việt * Niềm Tin của chúng ta

Niềm Tin của chúng ta *

Nguyên Hoàng Bảo Việt

Đôi lời của Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ :

Ngày 8 tháng Giêng 1985… Nhớ lại Ước Mơ củ a Anh em , Ước Mơ của những người Việt Nam yêu Nước đã ngã xuống chỉ có vài năm trước khi tan rã Khối Liên Sô và Đông Âu, thành trì phe xã hội chủ nghĩa của Cộng sản Việt Nam.

Bất hạnh thay cho Dân tộc Việt Nam ! Hơn một phần tư thế kỷ sau, nhóm lãnh tụ của chế độ độc tài áp bức rập mẫu Staline và pho tượng Lénine - Đồng trụ Giao Chỉ vẫn ngự trị tại Hà Nội, thủ đô CHXHCNVN. Không chỉ có thế hệ miề n Nam tranh đấu cho Dân Tộc và Nhân Quyền như nhà thơ Vũ Đình Thụy, mà còn những lớp người trẻ miền Bắc đã dũng cảm cổ xúy và yêu sách Tự Do Dân Chủ , Công Bằng Xã Hội và đề cao Tình Nghĩa Đồng Bào như Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, kế tiếp Lê Chí Quang , v.v. Tất cả những người yêu Nước đối kháng độc tài áp bức đó đang bị giam nhốt bất công và đày đọa cực kỳ vô nhân đạo. Nhưng ‘khủng bố đỏ’ chẳng làm nao núng Niềm Tin củ a Anh em và những người thân cùng bạn hữu của họ. Dù Ước Mơ củ a nhi ều Người đã vĩnh viễn ra đi chưa đơm bông kết trái.

Hôm nay, Ngày 8 Tháng Giêng 2006, thắp Nén Hương Lòng Tưởng Nhớ Hồn Thiêng Núi Sông, xin được giới thiệu cùng quý vị, quý bạn và quý diễn đàn bài thơ của Nguyên Hoàng Bảo Việt :

Niềm Tin của chúng ta *

Sáng nay dậy sớm
Được tin Anh em
Vừa ngã xuống
Trên quê hương
Yêu quý hơn đời mình
Đứng sát lại
Bạn bè năm châu
Chung một niềm đau
Đồng bào trong ngoài nước
Không đủ lời phẫn uất
Đọc lên tên từng người.



Sài Gòn của chúng ta
Nặng chĩu những vầng mây tang
Dưới vòm trời Yên Bái
Nửa thế kỷ sắt máu trôi qua
Từ Thực dân đến Cộng sản
Bè đảng bạo quyền Hà Nội
Đem nòng súng Liên Sô
Thay cho máy chém
Ám sát hành hình
Công khai man rợ
Tôn thờ Staline
Quên hết tình nghĩa đồng bào.
Nhắm bắn Anh em
Việt cộng nhắm bắn
Trái tim linh hồn
Miề n Nam
Việt Nam bất khuất
Giặc bao giờ hiểu được vì sao
Khủng bố chẳng làm nao núng
Niềm Tin của chúng ta
Ở ngày mai
Ở tương lai đất nước.



Hai bên bờ Tiền Giang Hậu Giang
Bà Mẹ quê ầu ơ tiếng võng
Nấu nung tinh thần Đồ Chiểu
Cờ bay giữa tấm lòng
Bay cao như sáo diều
Anh em yêu nước
Anh em quốc gia
Anh em cộng hòa
Sống sót và vượt thoát
Những trại tù tập trung
Tiếp sức khai mở đường
Cho Đông Tiến Tây Tiến.
Anh bỏ Paris trở về
Vì 'Việt Nam Tự Do' không thể mất
Chia tay Tokyo từ biệt Darwin
Kẻ vượt biển người leo núi
Đầu đội mây cao nguyên
Mưa thác lũ vùng ba biên giới
Chị lên Tây Ninh
Rời Bình Dương ngược đèo Bảo Lộc
Tìm hướng đi giữa những chòm sao
Nhờ bà con đùm bọc
Di chuyển xuống miền Sa Đéc Long Xuyên
Nước chảy xiết lúc trăng tàn
Kết bè chuối trôi xuôi qua Vàm Cống
Chú bé chăn trâu ơi!
Bám đất làm giao liên
Cho anh em được gặp gỡ
Giữa rừng U Minh
Trong bưng Đồng Tháp
Ngày đêm cùng nếm mật nằm gai
Khơi dậy tiếp ngọn lửa hồng Nhựt Tảo
Noi gương hào khí liệt sĩ Kiên Giang.



Chúng ta không chiến đấu lẻ loi
Ở chung một trận tuyến
Anh em Việt Miên Lào
Cùng uống nước Cửu Long
Lập quốc trên những bãi phù sa
Nhìn đời qua tâm Phật
Cớ sao bị thảm sát
Bị cưỡng bức nô lệ cúi đầu
Có Bi có Trí có thêm Dũng
Đứng dậy kề vai kết Nghĩa lớn
Nhân lên vô hạn tiềm lực sinh tồn.
Chúng ta còn A Phú Hãn
Ở đầu sóng ngọn gió
Trên đất nước bất hạnh này
Thế chiến đã bùng nổ
Kìa những đau thương
Như moi gan xé ruột
Kìa những tổn thất
Như tay rụng chân rời
Chúng ta còn Đông Âu
Ba Lan Hung Tiệp Lỗ
Chịu đựng mãi được sao
Cảnh lầm than niềm tủi nhục
Kiếp người nào khác ngựa trâu
Sẽ tước lấy búa liềm
Hạ cây cờ đảng
Búa để đập nát bức màn sắt
Liềm để cắt đứt xích xiềng
Cây cờ đảng đẽo thành cán bút
Dây thép gai mài giũa làm ngòi
Lá cờ đảng tẩy ra màu giấy trắng
Mai sau con em cắp sách đến trường
Học lại Tình tự Quê hương Lịch sử
Chúng ta còn bằng hữu
Đông đảo như muôn trùng sao
Ý thức lấy đà nâng cao hy vọng
Gom góp từng tia sáng
Chấp nối từng cánh tay
Nhen nhúm từng hơi thở
Đội đá đi vá trời
Kháng chiến biết gian khổ
Hy sinh trong âm thầm.



Một ngày một tháng năm nào
Sẽ đến phải đến
Từ Trường Sơn ngó ra biển Đông
Ngân Hà còn lấp lánh
Hồn thiêng núi sông
Mãi mãi thao thức
Giọng ai vừa ngâm nga
Bài thơ Nguyễn Du
Như xâu chuỗi ngọc
Bàn tay ai nâng niu
Dưới làn mưa bụi sương
Đang nhún nhảy
Trên từng lá cỏ
Trên từng sợi tóc
Trên từng mi mắt
Anh em Phục Quốc
Nằm im gởi trái tim
Theo nhịp trống đồng giữa lòng đất
Lời hịch xưa xa vọng về
Báo hiệu mùa Xuân
Rồng bay ngang thành Cổ Loa
Từ chóp đỉnh ngọn trời xanh Tiền Sử
Bát ngát Thái Bình Dương
Dòng suối Lạc Việt
Không ngừng đổ xuống
Cuốn trôi cuốn phăng đi
Những tượng đồng bạo chúa
Những lăng tẩm hung thần
Cả guồng máy áp bức
Cả tập đoàn phi nhân...



Trần Văn Bá
Lê Quốc Quân
Hồ Thái Bạch
Và anh em đồng đội
Vô danh
Vừa tuẫn tiết
'Việt Nam Muôn Năm'
Những tiếng hô sau chót
Dù máu tươi thuốc súng đã quánh khô
Ngực cháy bỏng lửa đạn
Vẫn còn âm vang
Át hẳn tiếng tru của bầy lang sói
Tiếng vỗ tay ngụy hòa phản bội.



Ước mơ của Anh em
Đẩy lùi tội ác
Soi thấu đêm đen
Đang phủ trùm thiên đường chết
Quê hương tù ngục lưu đày
Biết bao oán thù chờ cởi bỏ
Biết bao vết thương sâu chưa khâu vá
Ước mơ của Anh em
Nhổ bật rễ bất công
Vun bón mầm Nhân Ái
Tâm sự không còn dây leo sợ hãi
Cây Hòa bình thơm nức trái Tự do.



Cho Bình minh của chúng ta
Hân hoan xòe cánh
Cho bầy bồ câu trắng
Đến đậu bờ vai đàn trẻ thơ
Khoan thai gõ nhịp
Cho đôi chim sơn ca
Thôi rụt rè cất tiếng hót
Cho những búp sen thanh khiết
Vươn lên từ đầm lầy
Giữa ngút ngàn điệp trùng bông lúa
Nở rộ thành những gương mặt Người.

Nguyên Hoàng Bảo Việt (8.1.1985)

******************************


* Trích từ " Ba Mươi Năm , Niềm Đau Còn Đó" Thi Ca Lưu Vong (1975-2005) , Tuyển Tập Thơ (34 tác giả)
do nhà Văn Võ Đức Trung biên soạn và Nhóm chủ trương Văn Hóa Pháp Việt xuất bản tháng 1 năm 2006
(France Vietnam Culture, 1 Allée des Peupliers 59320 Hallennes Lez Haubourdin France - vojl72@aol.com) -
Lời vào sách : Giáo sư Võ Thu Tịnh - Tranh bià "Quê Hương Ngàn Trùng" : Họa sĩ Vĩnh Đỗ (Trúc
Phụ bản : Họa sĩ Hiếu Đệ & Trần Minh Tâm - Trình bày : Anh Vũ .

No comments: