Monday, February 11, 2019

SƠN TRUNG NAM NỮ, TÌNH BẠN , TÌNH YÊU VÀ ĐỜI SỐNG

SƠN TRUNG NAM NỮ, TÌNH BẠN , TÌNH YÊU VÀ ĐỜI SỐNG



SƠN TRUNG
NAM NỮ, TÌNH BẠN , TÌNH YÊU VÀ ĐỜI SỐNG
Vạn vật đều có nam nữ và có mối liên hệ.
Trước tiên là tình bạn.Con người cô đơn, khao khát có người tri kỷ:
-Một vũng nước trong,mười giòng nước đục
Một trăm người tục mới được một người thanh.
Biết ai tâm sự như mình,
Mua vôi quét lấy tượng Bình Nguyên Quân!
Con người ta cũng là giống hữu tình. Có yêu, có nhớ thưong và có sầu khổ.
Chưa sống với nhau, con người tìm nhau để kết hợp:
-Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước, đi tìm người thương.
-Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ bạn chín chiều ruột đau.
-Chiều chiêu ra hứng gió đông
Nhớ nguời con gái bên sông nên buồn.
 Tình xưa như đã xa nguồn ,
Chạnh lòng ai nhớ nỗi buồn năm xưa
-Chiều chiếu nhớ xóm nhớ làng,
 Nhớ gốc đa, nhớ chùa làng nhớ em
-Chiều chiều đứng bến Vân Lâu,
 Trông về Vỹ Dạ, ruột đau chín chiều.
 Chiều chiều ai đứng hàng ba,
 Quần đen áo trắng nết na dịu dàng.
Chiều chiều bước xuống ghe buôn,
Sóng bao nhiêu gợn, dạ em buồn bấy nhiêu. Cánh buồm gió thổi hiu hiu,
Nước mắt ra chầm chậm, múi dây lưng điều không khô.
Chiều chiều bắt bướm đang bay,
Bâng khuâng nhớ bạn, bạn rày có nhớ ta? -Chiều chiều bóng ngả về tây,
 Hỡi cô bán củi bên đầy bên vơi
Cô còn hái nữa hay thôi Cho tôi hái đỡ làm đôi vợ chồng.
-Cô kia cắt cỏ một mình,
Cho anh cắt với chung tình làm đôi.
Cô còn cắt nữa hay thôi?
Cho tôi cắt với làm đôi vợ chồng!
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều,
 Nhớ người quân tử khăn điều vắt vai,
 Chiều chiều mang giỏ hái dâu
 Hái dâu không hái hái câu ân tình .
Chiều chiều ra đứng bờ ao,
 Nước kia không khát, khát khao duyên nàng -Chiều chiều ra đứng bờ biền,
 Nhện giăng tơ đóng cảm phiền thương em. -Chiều chiều vãn cảnh vườn đào
Hỏi thăm hoa lý rơi vào tay ai?
Chiều chiều vịt lội bàu sen
Để anh lên xuống làm quen ít ngày
Chiều chiều vịt lội sang sông
Trời gầm đá nẻ thiếp không bỏ chàng
Chiều chiều vác đó đi đơm ,
Nhớ cô em gái sớm hôm chăn tằm. ...
Trong tình yêu, chữ tình nặng hơn tiền tài:
-Cầm vàng mà lội qua sông,
Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng.
Sau khi đã lấy chồng, người con gái phải xa cha mẹ:
-Thuyền buồm trở lái về đông,
Con gái theo chồng bỏ mặc mẹ cha.
Bỏ mẹ cha theo chồng đi xứ xa, người con gái luôn nhớ cha mẹ:
-Chiều chiều ra đứng ngõ sau ,
Trông về quê mẹ, ruột đau chín chiều
-


Đa số người Việt giữ luân lý, đạo đức. Nguyễn Đình Chiểu đã viết:
“Trai thì trung hiếu làm đầu,
Gái thì tiết hạnh làm câu trau mình”.
Tuy nhiên một số coi thường trinh tiết:
“Lẳng lơ thì cũng chẳng mòn,
Chính chuyên cũng chẳng sơn son để thờ.
Người ta còn coi thường cái chết, có thể họ là người đạo cao đức trọng, coi “vạn sự giai không”:
-Trăm năm nào có gì đâu,
Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì!
-Một đời mặc gấm thêu hoa,
Một đời ỉa trịn cũng qua một đời.
-Vua Ngô băm sáu tán vàng,
Chết xuống âm phủ chẳng mang được gì!



No comments: