Saturday, July 8, 2017

VĂN QUANG * CHO DÂN GIÁM SÁT

 

Cho dân giám sát 4 bãi xử lý rác tại Sài Gòn_Văn Quang – Viết từ Sài Gòn.

E-mail Print
Tại kỳ họp bất thường của Hội Đồng Nhân Dân (HĐND) về công tác bảo vệ môi trường và quản lý chất thải ngày 11/6, Phó chủ tịch UBND TP HCM Lê Văn Khoa cho biết, Bí Thư Thành Ủy đã chỉ đạo trong tháng Bảy chủ đầu tư bốn khu xử lý rác Đa Phước, Vietstar, Tâm Sinh Nghĩa, và Phước Hiệp phải mở cửa định kỳ cho người dân vào giám sát tình hình môi trường.
Ông Khoa nói dẫn chứng khu xử lý rác Đa Phước vừa bị phạt gần 1.6 tỷ đồng (gần $70,000 Mỹ kim) do vi phạm công tác bảo vệ môi trường trong quá trình vận hành vào cuối năm ngoái.

Phó chủ tịch phụ trách khối giao thông - đô thị cho biết, sau khi người dân phản ánh mùi hôi vào giữa năm ngoái, thành phố yêu cầu Công ty Xử lý chất thải rắn Việt Nam (VWS, chủ đầu tư bãi rác Đa Phước) triển khai 10 giải pháp để giảm thiểu mùi hôi, bảo vệ môi trường.

Chính quyền thành phố cũng yêu cầu chủ đầu tư bãi rác Đa Phước đến năm 2020 phải chuyển 1,000-2,000 tấn rác sang công nghệ xử lý hiện đại, số rác còn lại phải tăng cường xử lý tốt.

                                     
                                                Các em này được các đàn anh đàn chị bốc là “thần đồng”!

- Người dân nào dám bén mảng vào bãi rác đó để giám sát? Ai cho phép anh bước vào đó? Giấy phép đâu? Các quan đã báo cho ông chủ công ty “xử lý tốt” rồi, không việc gì tới lượt anh dân mò vào giám sát.
Khi người dân phản ánh mùi hôi vào giữa năm ngoái mà đến năm nay vẫn chưa làm.

Vậy là từ nay đến mãi năm 2020, tính ra còn ba năm nữa. Các quan ở nhà lầu, mặc xác thằng dân sống với mùi hôi thối từ các bãi rác.

Về các khu xử lý chất thải khác, ông Khoa cho biết thêm từ nay đến 31/7, UBND thành phố sẽ rà soát hết các dự án xử lý chất thải, phải có báo cáo nghiệm thu về bảo vệ môi trường để đến cuối năm nay tất cả các dự án bắt buộc phải có nghiệm thu về môi trường. “Sau ngày 31/12 những đơn vị không chấp hành, tùy theo mức độ vi phạm thành phố sẽ phải yêu cầu ngưng hoạt động.”

                                      
                                             Biểu diễn những động tác khêu gợi ngay trước mặt các em nhỏ.

- Các quan đã bắt tay với chủ nhà thầu rồi, chỉ dọa chơi thế thôi, đừng mong nó ngưng hoạt động. Chưa biết chừng nó còn hoạt động rầm rộ hơn.
Mặc bikini nhảy múa ở Đầm Sen được mang ra Quốc Hội
Trong thời gian này mặc bikini nhảy múa ở Đầm Sen làm “nóng” Quốc Hội. Đây là đề tài được đưa ra trước diễn đàn Quốc Hội ngày 14 tháng 6 vừa qua: Trẻ em bị các gameshow khai thác đời tư để câu khách, bị thương mại hóa.

Đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (Phú Yên) cho biết: Hiện nay có tình trạng, các hoạt động văn hóa có những biểu diễn rất phản cảm trước trẻ em, như vụ nhảy múa “phản cảm” ở Đầm Sen.

Ông nói thêm, “Bộ trưởng phải quan tâm hơn về việc quản lý tình trạng xuống cấp đạo đức và văn hóa ứng xử ngay trong chính môi trường văn hóa biểu diễn nghệ thuật mà ngành văn hóa, thể thao, du lịch đang quản lý. Bộ trưởng phải quan tâm hơn về việc quản lý tình trạng xuống cấp đạo đức và văn hóa. Bộ trưởng phải quan tâm hơn về việc quản lý tình trạng xuống cấp đạo đức và văn hóa ứng xử ngay trong chính môi trường văn hóa biểu diễn nghệ thuật mà ngành văn hóa, thể thao, du lịch đang quản lý. Các gameshow này, giá trị giải trí nặng hơn giá trị giáo dục. Hình thức biểu diễn khai thác yếu tố riêng tư của trẻ để câu khách là chính.

Bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện bày tỏ, “Vấn đề đại biểu nêu rất rộng, lớn và cấp bách về đạo đức, văn hoá ứng xử. Ông phải công nhận đúng như đại biểu nói, việc tham gia biểu diễn vì mục đích câu khách, thương mại...
Việc trẻ em bị các gameshow hát nhạc người lớn, diễn xuất khóc- cười trước ống kính như những “ông cụ non, bà cụ non,” nhạc sĩ Phạm Tuyên phải kêu lên, “Gần đây xuất hiện một số chương trình trên truyền hình bắt trẻ con làm người lớn nhiều quá!”

                                     
                                               Bãi rác Đa Phước ở huyện Bình Chánh lớn nhất ở Sài Gòn.

Nhà văn Nguyễn Quang Vinh nói thẳng ra rằng, “Một số trong những nghệ sĩ này nhờ một chút năng khiếu, nhờ chút cơ hội, thêm chút tài năng và sự láu lỉnh của nghề, các em chợt thấy mình ngôi sao, các em chợt thấy mình đỉnh cao, và bất cần dư luận, bất cần văn hóa ứng xử, ngông cuồng, hỗn láo, tự cao tự đại, chảnh chọe là căn bệnh chung.”

                                     
                                          Chương trình nhảy của các vũ công bikini tại Công Viên Nước Đầm Sen

- Không phải đến bây giờ các ông “đại biểu dân” mới nhào ra Quốc Hội kêu toáng lên như thế, chuyện mấy chú nhóc ở VN ti toe mới hát được vài bài đã được các đàn anh đàn chị dạy dỗ cho nhảy ra sân khấu múa may quay cuồng, đầu tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ như những thằng điên để kiếm tiền. Nếu cứ nhìn vào những buổi “đại nhạc hội” được quảng cáo ầm ỹ nào là “thần đồng” - “quái kiệt” sẽ trổ tài ca múa như các sao Hàn Quốc... đã làm các “ông cụ non ca sĩ” ở VN trở nên hư hỏng, bất cần học hành cũng thành “ranh ca.” Đi đâu cũng nói năng “hỗn láo, chãnh chọe” là do các đàn anh đàn chị cả thôi. Không chỉ ở các thành phố lớn mà ngay ở các làng xã các em con nhà nghèo cũng háo hức muốn làm “ranh ca.”

Trở lại vụ các cô gái chân dài ăn mặc hở hang, lắc theo điệu nhạc sôi động và thi nhau uốn éo thể hiện những động tác khêu gợi dục trong khi có rất nhiều trẻ em ngồi xem chương trình.

Ai đã cho phép các chương trình này biểu diễn? Phải chăng đã có sự thỏa thuận ngầm giữa các vị có trách nhiệm về “văn hóa đạo đức”?
Môi trường Sài Gòn rất đáng lo ngại
Trong kỳ họp bất thường về công tác bảo vệ môi trường đô thị, khu dân cư và quản lý chất thải trên địa bàn thành phố sáng 11/6, Chủ tịch HĐND thành phố Nguyễn Thị Quyết Tâm cho rằng chất lượng môi trường trên địa bàn rất đáng lo ngại. Bà nói, “Ô nhiễm ở các mức độ khác nhau trên tất cả các lĩnh vực chưa được cải thiện như nước mặt, nước ngầm, nước thải, không khí, tiếng ồn… đặc biệt là bùn thải chưa được xử lý; tất cả đều vượt chuẩn cho phép. Tình hình ô nhiễm môi trường còn diễn biến phức tạp, gây bất bình trong nhân dân.”
Ông giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi Trường Nguyễn Toàn Thắng, cho biết thên: TP HCM đang chịu áp lực lớn bởi ba tác động môi trường gồm: gần 1.8 triệu m3 nước thải và 8,300 tấn chất thải rắn sinh hoạt thải ra môi trường mỗi ngày; khí thải từ 7.9 triệu phương tiện giao thông và hơn 830 nguồn khí thải công nghiệp và rất nhiều nguồn thải khác.

Về xử lý, trong 8,300 tấn rác thải sinh hoạt của thành phố, hiện bãi rác Đa Phước (Bình Chánh) chôn lấp khoảng 5,500 tấn mỗi ngày, số còn lại được tái chế tại các đơn vị thuộc Khu liên hợp xử lý chất thải rắn Tây Bắc - Củ Chi.

Theo ông Thắng, việc thu gom, xử lý chất thải rắn còn một số bất cập như: thiết bị thu gom rác thải dân lập quá cũ, thô sơ, kết nối giữa thu gom tại nguồn và vận chuyển không đồng bộ.

- Các quan mua toàn thứ hàng quá cũ tính theo giá mới số chênh lệch không biết bao nhiêu tỉ chui vào túi ai? Lại đổ cho dân vận chuyện toát mồ hôi “không đồng bộ.” Các quan đổ thừa cho lớp dân đói nai lưng ra đẩy xe bò từ sáng đến tối chưa xong việc, chưa được cầm bát cơm ăn. Các quan cứ việc ngồi đó chén chú chén anh, nhởn nhơ vui với các em chân dài ở Đầm Sen chui vào cửa sau.
Vậy đừng hỏi tại sao các em nhỏ không “hỗn láo” và các cô gái VN thích đua đòi đi khoe thân để kiếm tiền. Văn hóa đạo đức VN chưa bao giờ xuống cấp như “thời đại anh hùng” này!

Văn Quang (Sài Gòn, ngày 21 tháng 6, 2017)
                                                  -----------------------------------------------------------------------------
                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                       Image result for Viết Thơ
Anh Văn Quang thân mến,
 
Chừng non một tháng, anh viết thư cho tôi có đoạn làm tôi cảm động hết sức "Tôi vẫn viết những gì cần viết, mặc cho những rình rập đe dọa quanh mình, chưa biết nó xảy ra những gì. Tôi vẫn quan niệm rằng ‘đã viết thì đừng sợ, đã sợ thì đừng viết’ và tôi vẫn là người lính, dù không còn cây súng trên vai."
 
Anh ở tù. Ra tù, anh có điều kiện đi HO, nhưng anh vẫn ở lại quê hương và vẫn tiếp tục làm nghĩa vụ NGƯỜI LÍNH VNCH. Tức là vẫn tiếp tục làm nghĩa vụ Người Lính hoạt động trong lòng địch dưới một dạng thức khác. Người bạn trẻ của tôi khen anh là người có võ công cao cường, dùng "củi đậu, nấu đậu" thành thử đối phương tuy thâm hiểm nhưng chưa học được chiêu thức để hóa giải đường kiếm tuyệt chiêu của anh. Người bạn trẻ của tôi muốn khai triển võ công của anh hơn nữa, nhưng sợ nguy hại đến bản thân anh, nên đành thôi. Nhưng anh liền trả lời bạn tôi rằng muốn viết ra hết cảm nghĩ như thế nào đi nữa, anh cũng không sợ. Tôi rất "chịu" cái gan "lính" của anh.
 
"Người Lính già không chết! Họ chỉ phai đi mà thôi". Phai (fade) dần hình bóng vào bóng tối, nhưng danh dự Người Lính của họ vẫn còn. Mầu thời gian làm cho anh phai dần. Rồi đây tôi cũng phai dần như anh. Nhưng nay trời cho còn sức khỏe thì tôi vẫn còn vác súng trên vai như anh đã.
 
Nếu tôi về thăm anh mà bị cộng sản bắn thì tôi không sợ. Tôi chỉ sợ chúng bắt, rồi dùng sự tra tấn tàn bạo mà mình không chịu nổi nhục hình, phải buộc lòng thốt ra những điều hèn hạ để làm bằng lòng dã tâm của chúng thì mất hết cả một đời gìn giữ nhân cách. Cho nên, dù nhớ anh lắm, nhưng tôi không thể về thăm anh. Mong anh thông cảm nhé.
 
Cầu mong anh được Trời Phật che chở.
 
             Bằng Phong Đặng văn Âu
 
                                                             ************
 
                                                          Thư từ giã bạn đọc
                                          Image result for viết thư cảm ơn
                                                                                                                                                                                                                                                                                            
 
Đây là bài sau cùng tôi viết hàng tuần cho các báo ở nước ngoài. Tôi sẽ ngưng viết loạt bài này vì lý do sức khỏe, không vì bất cứ lý do nào khác.
 
Hơn 60 năm cầm bút, tôi không có gì đáng tự hào bởi chỉ như người lính trên đường trường hành quân không biết mình đã bắn được bao nhiêu viên đạn. Tất cả chỉ vì ba lời thề “TỔ QUỐC – DANH DỰ- TRÁCH NHIỆM” mà tôi đã thề trước khi trở thành người lính của Quân Đội VNCH. Tôi còn thua cả những đồng đội của tôi đã vĩnh viễn ra đi hoặc bỏ lại một phần thân thể mình trên chiên trường, trở về với cuộc sống vất vưởng nơi quê nhà.
 
Trong lá thư ngắn hôm nay, trước khi ngừng viết, tôi xin gửi lời cảm tạ đến tất cả bạn bè, các bạn đọc của các báo và các khán thính giả và các cơ quan truyền thông, các đài phát thanh truyền hình đã từng có thời gian dành cho tôi những tình cảm đặc biệt. Bây giờ đầu óc tôi không còn được minh mẫn nữa, khi nhớ khi quên… đã đến lúc phải biết mình nên dừng lại ở đâu.
 
Tôi chắc chắn trong những bài viết của tôi có nhiều khiếm khuyết, mong được sự bao dung thông cảm của các bạn.
 
Văn Quang – Sài Gòn ngày 20 tháng 6 -2017
 
                                                                  ********************

                              Thư Văn Quang - Đặng Mỹ Dung

 
 
                                           Image result for hình nhà văn Văn Quang ở Saigon
Tôi nghe tin này tuởng như mất sợi dây liên lạc, sợi dây thân ái giữa tôi  và quê hương. Văn Quang, người tôi chưa bao giờ gặp mà ông đem quê hương và dân tộc xích lại gần tôi trong khi đó bà con ruột thịt bên nhà không ai dám hé môi. Ai cũng nói : "đời sống cũng như xưa, không có gì thay đổi." Tôi nghe cá chết gọi về hỏi thì  ấy bà con trả lời:" đừng nghe tin đồn rồi lo em, tụi chị ăn cá mỗi ngày có sao đâu?"
 
Hỏi tin dân oan dưới quê lên Saigon kiện nhà nước, bà dì nói:" Bây đừng lo, nhà ai nấy ở , ai cướp nhà ai đâu? Cướp nhà rồi nhà đâu mà người ta ở?" 
 
Gặp người mặc áo gấm về làng trở qua tôi mừng quá hỏi: " những nơi anh đi anh có chụp hình dân xuống đường không? " ông nói: " tui đâu dám tới đám đông, về là rút trong nhà với bà già một tháng kêu bà con lại nhậu chớ đi đâu cho mệt." Đồ khốn kiếp, chứ không phải sợ VC thấy mẹ không dám đi. Nhưng khoe " VN bây giờ thay đổi nhiều, đường xá tốt, toàn là xe hơi, cycle kể như không còn xe ôm đầy đường, nhà lầu mọc như nấm."
 
Nhưng Văn Quang đã kể dài mấy chục năm nay từ chuyện đi tù , mất nước, mất biển, mất rừng đến cổ thụ  bị bứng khỏi lòng đất mẹ đem bán cho Chệt, đem cung cấp cho đại gia cs.làm nhà .
 
Saigon cháy, Saigon chìm trong mưa, Saigon xa hoa, Saigon trong địa ngục, người ngủ trên nhung lụa, người  ngủ dưới hầm cầu, hotel 5 sao, hotel võng ta đã thấy hết qua ngòi viết của Văn Quang.
 
CA đánh đàn bà, nguời già đi thăm con trong đồn CA, vợ vô nhà tù nhận xác chồng, nhạc sĩ vô tù vì yêu nước, nhạc sĩ về trú ngụ với mẹ già Văn Quang kể hết cho mình nghe rồi.
 
Thôi thì để cho ông hu trí, đến lúc ông bỏ cái túi chứa đầy nước   mắt của quê hương. Ông đã làm tròn sứ mạng tuyệt vời của một nhà báo trong cái nhà tù vĩ đại. Ông không đăm sau lưng chiến sỉ, ông không dùng ngòi viết chửi cộng đồng tỵ nạn, ông không giành ăn cũng không đòi quyền lợi và ông cũng không xin làm tướng tá hay thủ tướng gì ráo trọi. Xin mọi nguổi viết thư cám ơn Văn Quang.
 
Tôi xin ngả nón chào ông Văn Quang.
 
Chúc ông thân tâm an lạc.
 
Mặc sức cho ông thức khuya, dậy trễ. Nghe nhạc vàng thả cửa.
 
Đa tạ.
 
Đặng Mỹ Dung
 
© Diễn Đàn Người Dân ViệtNam

No comments: