Saturday, July 15, 2017

SƠN TRUNG * BẢN LAI DIỆN MỤC HỒ CHÍ MINH I


 
BẢN LAI DIỆN MỤC HỒ CHÍ MINH I

SƠN TRUNG 


 Con người Hồ Chí Minh muôn mặt. Đã thế lại có nhiều Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc là Nguyễn Tất Thành người Việt Nam, và Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương.. Và sau Hồ Tập Chương còn có nhiều người Trung Cộng đóng vai Hồ Chí Minh. Người đầu tiên bật mí gốc rễ Hồ Chí Minh giả là Hồ Tuấn Hùng, giáo sư người Đài Loan. Trong cuốn Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo,ông tố cáo Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương, người Khách gia Đài Loan, cũng là thân thuộc trong họ hàng ông. Người khởi đầu gây phong ba là Hồ Tuấn Hùng.
Hồ Tuấn Hùng cho biết có hai Hồ Chí Minh:

1- Hồ Chí Minh thời kỳ (1890–1932) là Nguyễn Ái Quốc của Việt Nam.
2- Hồ Chí Minh thời kỳ (1933–1969) là Hồ Tập Chương của Đài Loan.

Nói cách khác, truyền kỳ về Chủ tịch nước Việt nam Hồ Chí Minh, nửa đời trước là lãnh tụ Cộng sản Việt Nam Nguyễn Ái Quốc, nửa đời sau là nhân sĩ Quốc tế Cộng sản Hồ Tập Chương đến từ Đài Loan. Hai người cùng có quá trình sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam, cùng đạt được những thành tựu trong cuộc đời hoạt động.Nguyễn Ái Quốc là lãnh tụ sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam, cũng là đại biểu Quốc tế Cộng sản. Do đảng viên Cộng sản Pháp Joseph Ducroix, bí thư Công hội Thái Bình Dương, Quốc tế Cộng sản bị bắt tại Singapore, sau khi truy vấn, cảnh sát đã bắt được hai phái viên của Cục Viễn Đông Quốc tế Cộng sản là Hilaire Noulens ở Thượng Hải và Nguyễn Ái Quốc ở Hương Cảng. Không may, vào mùa thu năm 1932, Nguyễn Ái Quốc trên đường trốn chạy từ Hương Cảng đến Thượng Hải bị mắc bệnh lao phổi qua đời.Mùa hè năm 1929, Hồ Tập Chương từ Đài Loan đến Thượng Hải, được Cục Viễn Đông phái đến làm việc tại “Liên minh Mậu dịch Thái Bình Dương”. Cũng bởi có liên quan đến vụ án Hilaire Noulens, ông phải trốn đến Quảng Châu rồi lại chạy sang Quảng Tây, Xiêm La, cuối cùng về Hạ Môn. Đầu năm 1933, Hồ Tập Chương từ Hạ Môn đến Thượng Hải để đi Mạc Tư Khoa.

p11
Lúc nầy, chủ quản bộ phận Việt Nam Quốc tế Cộng sản là Vera Vasilieva đặt kế hoạch cho Hồ Tập Chương 5 năm học tập cải tạo để biến thành Nguyễn Ái Quốc, nhằm phủ định sự thật Nguyễn Ái Quốc đã chết, thay thế ông nầy, bước lên vũ đài lịch sử, diễn vở kịch truyền kỳ Hồ Chí Minh “thật giả kiếp người”.
Hồ Chí Minh nửa đời về sau (1933–1969) là Hồ Tập Chương, người Đài Loan. Tuy nhiên, sự kiện động trời nầy chưa từng được lịch sử biết đến,
Hồ Tuấn Hùng cho biết lý lịch Hồ Tập Chương như sau:
- Sinh năm 1901 (Minh Trị năm thứ 34).
- Cha là Hồ Dần Lượng vốn là tú tài (sinh đồ), mở nhà dạy học kiêm nghề bốc thuốc chữa bệnh cứu người. Dân địa phương phục tài xưng là "Thánh nhân" và mẹ là Lý Thị.
- Là người con thứ 7 trong số 10 anh chị em (người anh thứ 3 tên là Hồ Tập Phỉ, người em út là Hồ Tập Dưỡng).
- Tốt nghiệp Đại học Công nghiệp số 1 Đài Bắc vào năm 1921 trong thời Nhật chiếm đóng Đài Loan.
- Trong khoảng thời gian 1922--1928, ông ta trở về vùng Miêu Lật và mở xưởng nấu rượu và tiệm thuốc Bắc cùng người anh trưởng.
- Kết hôn vào năm 1926 với người địa phương tên là Lâm Quế.
- Có đứa con gái đầu lòng tên là Hồ Tố Mai vào năm 1928 và đứa con trai trưởng là Hồ Thự Quang vào năm 1930 (tính đến năm 2013 là 83 tuổi).
- Tham gia "Tổ chức Lao động Thái Bình Dương" của Cộng sản Quốc tế với bí danh là Hồ Quang vào năm 1929.
- Bị bắt ở Quảng Châu vào năm 1931 và được giải cứu.
- Từ năm 1932--1933, ông ta đến vùng núi Quảng Tây khai thác quặng mỏ và qua Xiêm La hoạt động và mất liên lạc với gia đình.
Và khoảng thời gian quan trọng là thời kỳ sau năm 1933 được tác giả cho biết như sau:
- Khoảng cuối năm 1938 (tháng 11 và 12) làm thông dịch cho quân đội Nhật.
- Khoảng đầu năm 1939, gia nhập Bát lộ Quân và từ đó không liên lạc gì với gia đình.
 Cùng một mục đích "trả lại sự thật cho lịch sử," Ngô Trọc Lưu vốn là người từng được vinh danh là "Người cha của nền văn nghệ Đài Loan" vào năm 1946 (theo trang p51) cho xuất bản cuốn sách bằng tiếng Nhật với tựa đề "Hồ Chí Minh" được chuyển qua Trung văn là "Đứa con côi châu Á," từng nói: "Cần phải xem việc lẩn tránh sự thật chính là xuyên tạc lịch sử."
Nơi trang 51 cho biết thêm là "Trước đây, Ngô Trọc Lưu và Hồ Tập Chương rất quen biết nhau, sau nầy ông cùng với em trai Hồ Tập Chương là Hồ Tập Dưỡng, cháu rể Hồ Tập Chương là La Lộc Xuân có mối quan hệ rất thân mật." Ông ta cũng thừa nhận là:
"Hồ Chí Minh xuất thân là người thuộc sắc tộc Khách Gia (Hakka, người Việt gọi là Hẹ) tại huyện Miêu Lật, địa khu Đồng La, Đài Loan" -trang 05).(Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo)



Rất nhiều tài liệu chống lại Hồ Tuấn Hùng, họ cho Hồ Tuấn Hùng bịa. 


(1). Họ cho rằng nhân vật Hồ Chí Minh có phải là Nguyễn Tất Thành hay không thì chỉ cần so sánh chữ viết trong đơn xin học Trường Thuộc địa vào năm 1911 với di chúc của Hồ Chủ tịch thì cũng đủ xác định được Nguyễn Tất Thành, Paul Tất Thành, Nguyễn Ái Kvak, Trần Vương, Lý Thụy, Mai Pín Thầu, Tống Văn Sơ, Hồ Quang, Hồ Chí Minh…cũng chỉ là một người ( Thủ bút của Nguyễn Tất Thành còn lưu lại trong hồ sơ lưu trữ Quốc gia Pháp, Hồ sơ lưu trữ Mạc Tư Khoa, và hồ sơ lưu trữ Quốc gia Hoa Kỳ ).

 Ai có khả năng nhận chữ viết?Ai xác định các chữ viết là một người? Không thấy phe bào chữa nêu tên tuổi và cơ quan người thẩm định chữ ký.
Nhiều người Việt Nam xem hình ảnh và chữ ký của Hồ Chí Minh thì thấy có nhiều tự dạng và nhân dạng khác nhau. Hơn nữa, nếu chúng ta nhận thức Công sản dối trá, lưu manh thì những chuyện giả mạo không phải là không có. Huỳnh Tâm cho biết hồ sơ ông Hồ có những tự dạng khác nhau
(Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo - Kỳ 2)


(3). Họ căn cứ vào tài liệu anh ninh Pháp, nhưng an ninh Pháp cũng có thể sai lầm. LM.Cao Văn Luận, và Hoàng Văn Chí cũng nói tình báo Pháp xác nhận Hồ Chí Minh và Nguyễn Ái Quốc là một vì cái tai giống nhau. Có thể Trung Cộng chọn một người có tai giống Nguyễn Ái Quốc.

(4). Họ cho  ông Hồ Tập Chương cho tới 30 tuổi chưa viết được chữ La Tinh thì làm sao giả cho giống hệt chữ La Tinh của NTT ?  Người bắt đầu tập viết chữ ABC vào năm ngoài 30 tuổi thì tay đã cứng, không thể nào nhái chữ ( ABC ) của người khác được.  Ngoài ra đã hơn 30 tuổi thì không thề nào học nói tiếng Việt cho chuẩn được bởi vì lưỡi đã cứng.  Huống hồ giả giọng Nghệ An thì không thể nào giả nổi. Có hằng vạn “anh ba Tàu” nói tiếng Việt rất sỏi, nhưng không có anh nào nói được giọng Nghệ An.

Cái này thì không vững. Dân ta học chữ quốc ngữ vào lúc lớn tuổi và viết cũng thành thạo. Hơn nữa, đã là một điệp viên, việc tập viết chữ quốc ngữ, chữ Pháp, chữ Nga thì có gì khó! Việc giả tiếng Nghệ cũng không khó. Hơn nữa giọng ông Hồ đâu giống  Nghê An! Phùng Cung trong truyện "Ván cờ khai xuân" mang tính cách ẩn dụ. Không gian của truyện là làng Việt, ngụ ý là đất nước Việt Nam. Nhân vật chính trong truyện là ông Ba, là hình ảnh của Hồ Chí Minh :
Ông Ba dạt đi từ bao giờ, làm gì, ở đâu, chẳng ai biết. Người làng Việt chỉ thấy ông Ba bỗng nhiên xuất hiện ở làng từ trước ngày Nhật đảo chính Pháp. ..Khi ấy ông ba đã bước sang tuổi già, nhưng còn tráng kiện lắm.! Giọng nói của ông hơi lơ lớ hạ phang hoặc mán, Thổ . . ( Phùng Cung Truyện và Thơ “- tháng 12-2003 .tr. 68)



(5). Họ nói  năm 1932 tổ chức Cọng sản Trung Quốc chỉ là một nhóm kháng chiến chống lại Tưởng Giới Thạch, hoàn toàn chưa có ý đồ dòm ngó tới hoạt động chính trị của các nước khác.Mãi cho tới sau khi chiếm được nước Trung Hoa năm 1949 thì Mao Trạch Đông mới bắt đầu để mắt nhìn ra nước ngoài. Do đó giả thuyết về đặc tình Trung Quốc vào năm 1933  của giáo sư Hồ Tuấn Hùng chỉ là tưởng tượng bởi vì hiện nay các sử gia quốc tế và cả sử gia TQ chưa hề ghi nhận được một tài liệu nào nói rằng vào năm 1933 tình báo của Mao Trạch Đông đã vươn tay ra nước ngoài.

Chuyện âm mưu và hoạt động tình báo là chuyện bí mật nên it ai hay không ai biết nhưng không phải không có. Nhưng từ 1924, Nga, Lý Thụy và Mao có mối liên hệ. Nguyễn Ái Quốc tức Lý Thụy được cử về Trung Quốc ở dưới trướng Borodin.Lúc này Nga, Mỹ liên minh, bắt buộc Tưởng Giới Thạch và Mao hợp tác. Như vậy là từ 1924, Đảng Cộng sản Trung quốc hoạt động công khai song song với Tưởng Giới Thạch.

Tháng 10, 1924, Nguyễn Tất Thành được chỉ định về làm việc tại phái bộ Borodin trong trường võ bị Hoàng Phố tại thành phố Quảng Châu tỉnh Quảng Đông. Ngày 11-11, ông đến Quảng Châu, lấy tên là Lý Thụy, giữ nhiệm vụ làm phiên dịch cho cơ quan dịch vụ viễn thông Nga tại Trung Hoa (tiền thân của Thông tấn xã Tass), làm việc dưới quyền của Trưởng Chi nhánh Viễn thông là Votinsky.

Chính quyền Mao hoạt động công khai từ 1924. Năm 1928, nhờ Chu Đưc, Mao xây dựng một căn cứ tại  vùng núi tỉnh Cương Sơn, nơi giáp giới giữa hai tỉnh Hồ Nam và Giang Tây. Chính tại nơi đây từ 1931 đến 1934, nhà nước Cộng hòa Xô-viết Trung Hoa được lập ra và Mao được bầu làm Chủ tịch Chính phủ Trung ương lâm thời. Tháng 10 năm 1934 Tưởng Giới Thạch trực tiếp chỉ huy 50 vạn quân bao vây tấn công khu Xô-viết trung ương, buộc Hồng quân phải mở đường máu rời bỏ nơi đây, tiến hành cuộc Vạn lý trường chinh cực kỳ gian khổ, vượt 9.600 km trong suốt một năm trời để đến tỉnh Thiểm Tây xây dựng căn cứ mới.
Từ căn cứ mới ở Diên An, Mao đã lãnh đạo những người cộng sản tiến hành cuộc kháng chiến chống Nhật (1937–1945) thông qua hợp tác Quốc–Cộng lần thứ hai.  Xem đó, ta thấy Trung Cộng rất mạnh chứ không phải im lặng.


Lý Thụy là gạch nối giữa Liên Xô và Trung Cộng. Những người Cộng sản Việt Nam lúc này cũng đóng vai yếu nhân của Quốc Dân Đảng, hoặc ẩn nấp dưới mái nhà những nhà cách mạng quốc gia như bọn Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Văn Hoan ẩn nấp tại nhà Hồ Học Lãm.  hoc tập tại trường Võ bị Hoàng Phố.Trường quân sự này đã đào tạo ra nhiều danh nhân quân sự cho cả quân đội Trung Hoa Dân quốc lẫn quân đội của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và họ tham gia các cuộc chiến Bắc phạt (1926-1927), Nội chiến Trung Quốc, cũng như cùng nhau chống lại quân Nhật Bản trong Chiến tranh Trung - Nhật. Nhiều nhà cách mạng, tướng lĩnh của Việt Nam cũng từng học hoặc giảng dạy tại Trường quân sự Hoàng Phố.Tôn Trung Sơn bổ nhiệm Tưởng Giới Thạch của Trung Hoa Quốc Dân Đảng làm hiệu trưởng đầu tiên của trường. Chu Ân Lai của Trung Quốc Cộng sản Đảng, Hồ Hán Dân (胡漢民) và Uông Tinh Vệ (汪精衛) của Quốc Dân Đảng phụ trách khoa chính trị. Hà Ứng Khâm (何應欽) của Quốc Dân Đảng và Diệp Kiếm Anh của Cộng sản Đảng là những giảng viên quân sự đầu tiên. Liên Xô đã cử một số giảng viên sang công tác tại trường như A.S. Bubnov, G.I. Gilev, M.I. Dratvin, S.N. Naumov, I. Vasilevich (Janovsky), N. Korneev, M. Nefedov, F. Kotov (Katyushin), P. Lunev, V. Akimov. Galina Kolchugina.

Chúng ta thấy rõ Việt Nam là vệ tinh của Trung Cộng nhìn từ Hoàng Phố. Tại trường Hoàng Phố có lẽ cũng có nhiều người Á Phi.  Rõ rệt nhất là Triều tiên có Kim Nhật Thành (Kim Il-sung, 1912 -1994).Ông gia nhập nhóm du kích chống Nhật ở bắc Trung Hoa, và gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc năm 1931. Lúc đó, không riêng Việt Nam, những nước Á Phi khác cũng hướng về Trung Cộng. Và Trung Cộng đã tiếp thu họ như tiếp thu và lãnh đạo Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Hoàng Văn Hoan.
Huỳnh Tâm cho biết khoảng 1930, Hoa Nam đã có tổ chưc gián điệp quốc tế (1)

Ai bảo đảm Trung cộng không có ý đồ xâm lược Á Phi và thế giới? Chúng ta nên biết thế lực Trung Cộng rất mạnh. Trên thế giới chỗ nào cũng có đạo quân thứ năm của Trung Cộng.

Sau 1949, Trung Cộng đem quân qua Triều Tiên, Việt Nam, chiếm Tây Tạng, Mông Cổ là thực hiện mộng bá chủ của Tần Thủy hoàng. Mao, Tập Cận Bình cũng là những Tần Thủy hoàng của Trung Quốc,.Ai bảo Trung Cộng, Việt Nam là đồng chí, anh em? Là môi hở răng lạnh, là núi liền núi, sông liền sông?  Cộng sản, nhất là Trung Cộng, Việt Cộng nổi danh lưu manh,tàn ác.Làm sao mà tin bọn đại bợm?  Và những kẻ bênh vực đại bợm cũng là tay sai  đai bợm! Chính Trung Cộng đã đưa Trần Bình, người Hoa làm lãnh tụ Cộng sản Malaysia (2)(3)(4), Pol Pot (5), Lon Nol (6) cũng là người  Miên gốc Hoa  lãnh đạo Cambodge.Tuy nhiên cũng có người nói hai ông Miên Đỏ này là người của Việt Nam.


Bùi Tín đã vừa cười vừa nói trên đài phát thanh BBC rằng : Chuyện ông Hồ Chí Minh giả thì không nên bàn đến nữa, các sử gia quốc tếhọ đã nói rằng đây là chuyện bịa”Tôi tin vào phán đoán của các sử gia quốc tế bởi vì họ có đầy đủ tài liệu và đầy đủ phương pháp truy tìm sự thật của lịch sử.

Ngày 25-9-2013 BBC đăng bài viết của ông Vũ Thư Hiên với những nhận xét và lý luận của ông : Cái đề tài này rõ là tầm phào”.  Cuối cùng ông kết luận : “Theo tôi nghĩ, chuyện Hồ Chí Minh là một người Tàu tên Hồ Tập Chương của học giả Hồ Tuấn Hùng là một tưởng tượng tồi”.

Cũng như bao chuyện khác, Bùi Tín và Vũ Thư Hiên nói dựng đứng theo kiểu Việt Cộng nói mà chẳng cần chứng minh. Riêng Bùi Tín lại giở trò trẻ con. Ông viết: "Theo tôi đây là một chuyện dựng đứng, bịa đặt, hoang tưởng, không có gì là nghiên cứu khoa học nghiêm chỉnh cả.
Tôi đưa ra vài dẫn chứng : sau khi ông Hồ về ở Hànội tháng 8-1945, bà Thanh chị ruột ông Hồ ra gặp ông, 2 người lập tức nhận ra nhau, và ông Hồ trở lại nói hoàn toàn giọng Nghệ An, với âm sắc riêng của vùng Thanh Chương - Nam Đàn, hỏi thăm rất nhiều người trong họ đã chết và còn sống.

Bà Thanh còn nhìn 2 tai ông , mũi và cằm ông, nói :" đúng là 2 tai, mũi và cằm của thằng Coong thời trẻ".
Rồi năm 1957, khi ông Hồ về thăm quê cũ ở Kim Liên, ông đi ngay vào ngõ bên trái nhà ông khi xưa, không đi vào cổng mới làm sau này, sau đó tự ông sang lò rèn phía trái để hỏi thăm các cụ ở lò rèn xa xưa, nơi ông thường qua lại khi còn bé.

Làm sao một người Tàu quê ở đảo Đài Loan lại có thể nói tiếng Nghệ An, lại theo thổ âm Nam Đàn, và nhập vai trọn vẹn là em ruột bà Thanh, và về quê Kim Liên xa lạ, lại am hiểu địa hình và nhân vật làng quê cũ xa xưa thuần thục đến như vậy !
Xin giáo sư Hồ Tuấn Hùng lý giải cho tôi được thông suốt.. (
Bùi Tín : "Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo" của Hồ Tuấn Hùng.Đăng ngày: 18:26 02-04-2009) .

Bài của ông được nhiều độc giả góp ý trong đó có bác sĩ Trần Văn Tich. Đọc bài “đáp lễ” của cụ Bùi Tín, ngày 29.3.2009, BS Trần Văn Tích lại viết bài “Lịch sử và Dật sự” để “phản hồi các phản hồi” như sau: nay được đọc dật sự về chuyện hai tai, hai mắt và cằm của chú bé hồi nhỏ tên Coong với nhiều chi tiết mới thì tôi chuyển sang tin dật sự liên hệ hơn trước chút chút. Nhưng chuyện ông Hồ nói tiếng Nghệ An theo đúng thổ âm Nam Đàn thì tôi lại vẫn chưa có thể tin ông Bùi Tín nhiều hơn. Với những thủ đoạn độc đáo của các cơ quan phản gián, khi có một thời gian dài hàng chục năm, kế hoạch đào tạo ra một người nói đặc giọng Nghệ An không phải là bất khả thi. Nếu người Tàu bắt cóc vài ba thanh niên thanh nữ Nam Đàn rồi đem về cho ‘tam cùng’ với nhân vật được chỉ định đóng vai ông Hồ thì người lên ngôi Chủ tịch nước Việt Nam sau này có thể nói đặc giọng Nghê An lắm. Cựu Thủ tướng nước Đức Gerhard Schroder có người chị họ tên Renate G. sinh sống trong vùng Đông Đức cũ và được cơ quan Stasi (Mật vụ Đông Đức) tuyển làm nhân viên Toán 26, Ban 5, qui tụ mười bốn điệp viên. Chỉ cần hai năm, Stasi rèn luyện chu đáo, huấn nghệ kỹ lưỡng để bà trở thành một mật báo viên đắc lực nói lưu loát tiếng Anh đúng giọng Oxford của giới ngoại giao. Phản gián Bắc Hàn từng bắt cóc nhiều người Nhật Bản để các điệp viên của họ thực tập sống theo cách Nhật. Đến đây lại phải xin nhắc thêm là lập luận thế này không có nghĩa là tôi tin tác giả sách Hồ Chí Minh sinh bình khảo.” http://vn.360plus.yahoo.com/Hot-New/arti


Theo tôi, ông Bùi Tín thuộc con nhà danh gia vọng tộc đi theo cộng sản lâu năm cho nên quên mất văn hóa Việt Nam mà lại chịu ảnh hưởng thói dối trá của Cộng sản. Ông làm như một tiểu thuyết gia chuyên phịa.
Năm 1945, bố ông ra hàng Hồ Chí Minh, còn ông lúc đó làm sao mà ở cạnh Hồ Chí Minh để nghe hai người nói chuyện với nhau? Trong văn hóa Việt Nam, không bao giờ hai người trên 50 lại xưng mày tao. Làm sao một người, dù là chị, cũng không thể gọi chủ tịch nước là thằng và gọi tên cúng cơm của nó ra! "Thằng Coong"!
Hơn nữa, chị em gặp nhau, có ai kiểm tra đúng hay sai, giả hay thật? Có đời ai người Việt Nam lớn tuổi gặp nhau mà vuốt ve, sờ soạng như thế à?Tại vì cái tâm Bùi Tín muốn bào chữa nên tưởng tượng ra đó  thôi!  Hơn nữa theo đại tá  Phạm quế Dương, chúng nó bịa ra chứ ông Hồ không tiếp bà Thanh khi bà Thanh ra Hà Nội. Và ông Hồ khi về Kim Liên chẳng đi thăm mộ mẹ! (Lâm Văn Bé. Từ cậu Ba Thành đến chú ba Tàu". http://vietnet.ca/article1.php?&QRY=S&L=vi&M=8&CID=152&ORGID=0&TID=20918  )Trần Đưc Thảo viết về tình cảm gia đình của ông Hồ.:
"Về mặt đời tư thì chẳng hề thấy tư liệu nào dám đề cập tới một cách trung thực, thấu đáo. Bới về mặt tình cảm, gia đình thì đã có nhiều điều bị che giấu!
- Thật ra thì ông cụ luôn luôn chứng tỏ một bề ngoài khô khan, sắt thép, nặng lý trí đến vô cảm. Một cán bộ từng phục vụ gần cụ Hồ kể rằng “ông cụ” rất xa cách, lạnh nhạt với gia đình họ hàng thân thích, không mấy khi nhắc tới nơi chôn rau, cắt rốn của mình, muốn giấu kỹ gốc gác, chỉ vì cái gốc của ông cụ không phải là họ Nguyễn…. Lúc đã thành danh, “ông cụ” cũng không tỏ ra thiết tha với những ràng buộc thân thiết với ông anh Nguyễn Sinh Khiêm và bà chị Nguyễn nhị Thanh… “ông cụ” chỉ miễn cưỡng vài lần chính thức về thăm lại quê cũ. Những lần gặp lại ông anh và bà chị cũng chỉ diễn ra kín đáo, rất ngắn ngủi như gặp những người dưng.(Tri Vũ. Ch.XI)
Lời của Trần Đức Thảo cho thấy ông Hồ 1945 không phải là người Nghệ An, dòng họ Nguyễn Sinh Sắc, chẳng có dây mơ rễ mái gì với bà Nguyễn Thị Thanh và ông Nguyễn Sanh Khiêm. Năm 1950, ông Khiêm chết! Biết đâu ông chết vì tội biết quá nhiều!
 
Còn chuyện năm 1957, ông Hồ về đúng nhà cũ thì dễ thôi. Có nhiều cách. Ông đại tá Bùi Tín lẽ nào không rành các mánh khoé gián điệp? Trước đó vài ngày, họ dẫn Hồ giả về Kim Liên, một lần, hai lần là Hồ giả biết thôi! Dễ ợt đại tá ạ! Còn nhại giọng có khó gì! Ông không nghe các ca sĩ ngoại quốc hát tiếng Việt ư? Tố Hữu đã nói :"Giả mà như thiệt khó chi mô!" Thật ra ông Hồ giả nói tiếng Nghệ không đúng mà là giống âm Thổ ,Mán hay Xạ Phang như Phùng Cung nhận định!
Tuy hăng hái biện hộ cho Hồ Chí Minh, ông cũng đau lòng lắm lắm khi thấy Việt Cộng gộc im re!
Bùi Tín viết  :" Theo báo chí Hoa Nam đây là một thành tích “lịch sử, kỳ diệu, có một không hai” của Cục tình báo Hoa Nam. Nhà tình báo thiên tài Hồ Tập Chương đã đóng trọn vẹn vai trò đội lốt Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh , kể từ khi về hang Pác Bó, rồi dự hội nghị Tân Trào tháng 8/1945, rồi về Hà Nội sau đó, làm Chủ tịch đảng, Chủ tịch Nước suốt 24 năm - từ 1945 đến 1969 - mà sự thật này không hề bị tiết lộ.
Cuốn sách cũng khẳng định trong lăng Hồ Chí Minh là xác của nhà tình báo Trung Hoa Hồ Tập Chương. Báo chí Trung Quốc khoe cuốn sách này là trước tác chân thực của học giả có tên tuổi Hồ Tuấn Hùng, cháu họ của nhà tình báo Hồ Tập Chương. Sách in đẹp, công phu, rất nhiều ảnh và tư liệu, được phát hành rộng rãi khắp Trung Quốc.
Điều rất lạ, lạ đến kỳ quặc là người Việt trong nước xôn xao về cuốn sách giật gân này hơn một năm nay, nhưng cả Bộ Chính trị im re, cả bộ máy tuyên huấn câm như hến, cả bộ máy 4T thông tin tuyên truyền ngậm tăm, bộ máy an ninh đồ sộ đang bận lo đàn áp người yêu nước, coi đây là chuyện vặt.
 https://vi-vn.facebook.com/SuThatVietNam/posts/429683417114060


Có nhiều bài viết về Hồ thật, Hồ giả:

-Ngô Nhân Dụng. Hồ thật, Hồ giả. http://www.geocities.ws/xoathantuong/nnd_hothathogia.htm.-BBC- Thu Hiền phỏng vấn. Hồ chí minh thật và giả.
-Thu Hien .Có bao nhiêu ông Hồ Chí Minh ? Xác Hồ Chí Minh trong lăng có phải là xác giả ?
https://itunes.apple.com/.../có...hồ-chí-minh...hồ-chí-minh.../id870
-NHÃ THANH SỬ.SỰ THẬT HỒ CHÍ MINH. https://danchuvietnam.wordpress.com/su-that-hcm/

Huỳnh Tâm tố cáo Hồ Chí Minh là người Trung Quốc, người của tình báo Hoa Nam cài vào đảng Cộng sản Việt Nam. Ông viết:

 Tháng 10 năm 1924. Hồ Quang (胡光) khởi đầu gia nhập hoạt động đoàn Thanh niên Cộng sản, có khả năng chính trị tốt, ông giao thiệp nhiều thành viên Nữ đảng.
 "Trung Cộng tiến hành chiến lược thôn tính Việt Nam, mượn con đường phụ nữ và mạng lưới tình báo Hoa Nam hỗ trợ, dưới sự lãnh đạo của nhóm bí mật Long Đàm (龙潭). Sổ tay bà Lâm Y Lan, ghi chú:
Năm 1939. Quân ủy Trung ương Trung Cộng (CPC), bí mật đề cử Hồ Quang (胡光) tham gia hoạt động Đảng Cộng sản ở nước ngoài, gọi tắt (Đông Dương). Cùng năm, nhóm tình báo Long Đàm (龙潭), bí mật tung ra con người Hồ Quang (胡光), một tiểu sử mới trùng hợp với Nguyễn Tất Thành bị bắt giữ bởi chính quyền Anh, và đã chết tại Hồng Kông vào năm 1933. Long Đàm dựng lên một Nguyễn Ái Quốc hoàn toàn mới, bắt đầu tráo đổi Hồ Quang, đến Hồ Tập Chương và cuối cùng sử dụng cái tên Hồ Chí Minh đi vào lịch sử Trung Cộng. Trên danh nghĩa một phóng viên của báo đảng Cộng sản Trung Quốc.
Đầu năm 1940. Hồ Chí Minh cùng nhóm tình báo Long Đàm (龙潭) đến Việt Nam để điều nghiên tình hình Việt Nam và thiết lập những căn cứ chiến lược, gần biên giới bên này khu tự trị người dân tộc "Choong" Quảng Tây, Vân Nam, Quảng Đông và các tỉnh Quý Châu. Phía Bắc của núi Pắc Bó bên kia tỉnh Cao Bằng. [2]

Tháng 8/1940. Hồ Chí Minh trở về Quảng Tây, theo chỉ thị của Trung Cộng đi Liễu Châu liên lạc các tướng của Quốc Dân Đảng Chương Khôi (章魁), Tiêu Văn (萧文) vào giai đoạn chống Nhật. Trung Cộng phải hợp tác lần thứ hai với Quốc Dân Đảng, do đó, tướng Tiêu Văn (萧文) cùng các tổ chức cách mạng khác nhau tại Việt Nam hợp tác với Liên minh Cách mạng Việt Nam (Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội) của Hồ Quang, nhân dịp liên minh trá hình này cùng Quốc Dân Đảng Việt Nam mở thêm liên hệ và tuyên truyền Cộng sản đến với nhân dân Việt Nam.[...].
 
Bà Lâm Y Lan (林依兰) không viết, nhưng phát biểu về sự thật của chồng bà: "Hồ Chí Minh không phải người Việt Nam" (表面的理由是胡志明说过越南不). Trong cuốn sách nhỏ bí mật nhất của Lâm Y Lan ghi chú: "những người đàn bà khác của Hồ Chí Minh có những ai..." (在胡志明农德孟和母亲的女人谁) và"Hồ đã lăng líu qua mình những đàn bà bí mật nào" (在胡志明市的女人). Thực ra không ai ở không để ý tìm hiểu hạnh phúc của người khác. Tuy nhiên "Bác" là lãnh tụ thần thánh "cha già dân tộc" bắt buộc tín đồ phải chú ý. "Bác" cũng là một trong những pho sách bí mật của đảng ta, nhân dân cần thảo luận đó cũng là điều tự nhiên tìm định nghĩa của nhiều điều sự thật về "Bác". Nhất là đời tư lãnh tụ cộng sản Việt Nam do Hoa Nam xây tượng bằng bê-tông cốt sắt để cho những "phật tử" trung thành đảng "Bác" muôn năm và tôn vinh "cha già dân tộc". Gần đây tâng bốc "Bác" thêm một phát "quốc phụ dân tộc", đủ làm cơ sở đời sau phê phán "Bác". Nhìn lại, nhân dân Việt Nam ít để ý và tím hiểu về những tình nhân bí ẩn liên quan sự nghiệp của Hồ Chí Minh. Trong khi đó lịch sử nhân loại ghi rằng: "Anh hùng không qua ải mỹ nhân" (tinh tế biên cương anh hùng đích quá khứ-精细边疆英雄的过去).

Cũng may có nữ điệp viên Lâm Y Lan người vợ "hoành tráng" (可歌可泣) của "Hồ", đặt vấn đề sự thật của "Bác". Cho phép những người như tác giả bài viết này tự do khám phá một lúc đến năm (5) nhân vật bí mật như Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Hồ Quang, Hồ Tập Chương và Hồ Chí Minh, cũng như điệp viên Lâm Y Lan khẳng định "Năm (5) nhân vật này đều do Hoa Nam tạo ra lý lịch, đã là việc giả như thực, chỉ có Trung Cộng mới bạo phổi như thế, đối với Trung Cộng cái gì là thực-giả khó phân biệt, chính tôi cũng đã nhiều lần bị nhầm lẫn ôm vào lòng Hồ thực Hồ giả". (五(5)字符由中国南方创建未能恢复, 因为真正的作者是中国唯一的新润肺这种暴力行为, 对于什么是真正的中国伪别无二致, 在我也有很多次被混淆抱嗬嗬实际作者).(Huỳnh Tâm. Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo - Kỳ 10 )


Chuyện rất lạ là khi quyển Hồ Chí Minh Sinh Bình Khảo ra đời, Trung Cộng và Việt Cộng không phản kháng.

Năm 2013, báo chí Trung Quốc bỗng nói đến cuốn sách “Hồ Chí Minh sinh bình khảo” của học giả Hồ Tuấn Hùng, giáo sư chính trị Trường Đại học quốc lập Đài Loan ở Đài Bắc, cháu họ nhân viên tình báo Trung Cộng Hồ Tập Chương. Bắc Kinh không hề lên tiếng bác bỏ.

Vẻ như ganh với giáo sư Hồ Tuấn Hùng, China Org. com, một cổng thông tin điện tử của chinh phủ Trung Quốc có bài đánh giá mười công trình kiến trúc xấu nhất thế giới. Đã chọn Lăng Hồ Chí Minh. Nhận xét giống như nhà xí công cộng thời La Mã!(ĐC. II,Ch.55)

Nhưng đến khi Huỳnh Tâm cho ra mt hai loạt bài về Hồ Chí minh thì trời yên bể lặng, Trung Cộng và Việt Cộng đều im thin thít, và cũng  không còn tiếng  ruồi nhặng vo ve nữa. Vì  bên cạnh Hồ Tuấn Hùng,  Huỳnh Tâm còn có báo chí Hoa Nam làm ầm lên việc Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương! Thế mà đảng Việt Cộng im thin thit như"gái ngồi phải cọc"!

 Đại tá Phạm Quế Dương vô cùng "bưc xúc" lên tiếng : "Không thể im lặng một cách rất tội lỗi như vậy được nữa, tôi đề nghị các cơ quan thông tấn ,báo chí của Đảng ta, nhất là báo Nhân Dân – cơ quan trung ương của Đảng Cộng Sản Việt Nam ,tiếng nói của Đảng,Nhà nước và Nhân dân Việt Nam – hãy làm sáng tỏ vụ việc này và công khai cho nhân dân ta biết." (Phạm Quế Dương. Việt Nam sẽ là Quốc gia tự trị hay là một tỉnh của Trung Quốc?
https://hoquang.org/2015/05/26/viet-nam-se-la-quoc-gia-tu-tri-hay-la-mot-tinh-cua-trung-quoc/ )
Phạm Quế Dương đặt câu hỏi nhưng ông cũng hé lộ niềm tin vào Hồ Tuấn Hùng.

Đã thế lại có nhiều tin bất lợi cho Việt Cộng. Từ trước đến nay, nhiều tài liệu  khác nhau viết về giờ cuối của HCM.  Trước tiên là báo Việt Nam nói về phút cuối của HCM. Họ đề cao HCM yêu dân ca, yêu nước Việt Nam . Nghệ sĩ ưu tú Quỳnh Hoa (?) viết rất "chân thành sâu sắc" trong bài"Tình yêu Bác Hồ giành cho những khúc dân ca".
Đã có nhiều công trình nghiên cứu, nhiều bài báo, lời ca, câu truyện… ngợi ca vẻ đẹp con nguời Hồ Chí Minh - đó là vẻ đẹp của sự hoàn mỹ nhưng không xa lạ, vĩ đại mà gần gũi thân thương, toả sáng mà ấm áp hiền hoà. Bản thân Người, cuộc đời của Người là nguồn đề tài bất tận cho tất thảy những ai khao khát mong muốn cái đẹp “gieo mầm cho sự sống”.. . Và trước muôn vàn câu truyện kể về Người, trái tim tôi lại trào lên xúc cảm trước những phút giây cuối cùng trong cuộc đời Bác – đó là câu truyện về tình yêu của Người dành cho những khúc hát dân ca. Vào buổi sáng ngày 2/9/1969, đây là buổi sáng cuối cùng trong cuộc đời 79 mùa xuân của Bác. Bởi sau 9 giờ sáng hôm ấy Người thực sự bước vào “ cuộc trường chinh nhẹ cánh bay”, để lại cho nhân dân Việt Nam và nhân dân thế giới một niềm đau thương, mất mát không thể nào diễn tả nổi bằng mọi ngôn từ.

Không gian của câu truyện cũng chỉ thu nhỏ trong căn nhà A67. Căn phòng này cách ngôi nhà sàn của Bác chỉ vài chục bước chân. Trước đó, theo lời đề nghị của bác sỹ, để tiện cho việc theo dõi, chăm sóc sức khoẻ của Người, ngày 18/8/1969, các đồng chí trong Bộ Chính trị và những đồng chí trực tiếp chăm sóc Bác đã chuyển Bác xuống ở căn phòng này.

Sau gần 20 ngày chống chọi với bệnh tật, Bác đã yếu lắm. Nhưng hễ tỉnh lại là ngay lập tức, Người hỏi thăm tình hình chiến đấu ở miền Nam, tình hình lũ lụt ở miền Bắc. Người còn dặn các đồng chí trong Bộ Chính trị phải làm sao tổ chức ngày lễ Quốc khánh thật long trọng để nhân dân vui, phải bắn pháo hoa cho nhân dân phấn khởi. Trong những giây phút cuối cùng, đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, đối diện với quy luật nghiệt ngã của sự tồn vong Bác vẫn luôn nghĩ cho đồng bào, cho đất nước mà “ nâng niu tất cả chỉ quên mình”. Nằm trên giường bệnh, sáng 2/9, lúc này Người đã rất mệt, mong muốn cuối cùng của Người là được gặp và thăm đồng bào miền Nam không thực hiện được, hơi thở của người mỗi lúc một yếu dần. Các đồng chí trong Bộ Chính trị và các bác sỹ không ai nỡ rời xa Người dù chỉ là một phút. Lần đầu tiên tỉnh lại sau cơn đau, Người nhìn xung quanh rồi hỏi:
- Trong các chú có ai biết hò Huế không?

Mọi người lúng túng nhìn nhau, quả là một tình huống không ai chuẩn bị trước. Thường ngày, Người vẫn thường nói “ miền Nam luôn ở trong trái tim tôi”, thêm vào đó Huế vốn là mảnh đất gắn bó cùng Người suốt một thời gian dài tuổi thơ. Giờ đây, trong những phút cuối cùng, có lẽ Người mong muốn mang hình ảnh miền Nam yêu thương, hình ảnh núi Ngự, sông Hương với những kỷ niệm buồn đau theo mình vào cõi vĩnh hằng bất tử. Nỗi niềm ấy của người dường như ai cũng thấu hiểu, nhưng tìm nghệ sỹ hò Huế lúc này thật khó.

Lần thứ hai tỉnh lại, Người lại hỏi. Lúc này giọng người đã yếu hơn nhiều:
- Trong các chú, ai có thể hát cho Bác nghe một làn điệu ví dặm Nghệ Tĩnh được không?
Thêm một lần nữa sự im lặng và bối rối bao trùm căn phòng. Câu ví dặm câu hát dân ca xứ Nghệ đã bao bọc và nuôi dưỡng tâm hồn Người từ thủa lọt lòng. Ngươì lớn lên và đi ra thế giới từ chiếc nội văn hoá quê hương mặn mòi tình nghĩa ấy. Trước giây phút sắp biệt ly Người khao khát được nghe, được sống trong hơi ấm quê hương.

Lần thứ ba tỉnh lại, Người ngỏ ý muốn nghe một khúc dân ca quan họ Bắc Ninh, lần này thật may mắn khi cô y tá bé nhỏ Ngô Thị Oanh tiến lại gần Bác: “Thưa Bác, cháu xin hát cho Bác nghe ạ”. Với chất giọng trong trẻo của người con gái Vĩnh Phúc, chị cất lời hát “ Ngươì ở đừng về”.. Căn phòng nhỏ chìm trong tiếng hát. tiếng hát hay tiếng lòng! Không ai phân biệt được. Chỉ biết rằng lời quan họ sâu lắng, tha thiết quá. “ Người ơi, người ở đừng về. Mà người ơi, người ở đừng về” đã nói hộ lòng người. Cô y tá càng hát càng ngẹn ngào, những người xung quanh không ai cầm được nước mắt. 9 giờ 47 phút ngày 2/9/1969 trái tim vĩ đại của Bác Hồ đã ngừng đập, để lại muôm vàn tình thưong yêu cho đồng bào cả nước. Sinh ra và lớn lên từ trong câu hát dân ca, từ điệu ví dặm ầu ơ ngọt ngào đằm thắm của mẹ, cuối cùng Ngươì thanh thản nhẹ nhàng bước vào cuộc trường sinh bằng âm hưởng tiếng hát dân ca.

Sau này, trong một bài báo tôi còn đựơc biết chị Ngô Thị Oanh, cô y tá viện quân y 108, người hát khúc hát dân ca “ Ngươì ở đừng về” vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời Bác kể lại: Sau khi chị hát xong, Bác Hồ nhìn chị, chị cảm giác như Bác đang mỉm cười. Người còn bảo lấy bông hoa hồng bạch trên bàn mang tặng chị. Cử chỉ nhỏ mà ý nghĩa thật to lớn. Cho đến phút cuối đời, quên cả nỗi đau đang vò xé, Người vẫn giành trọn niềm yêu thương, sự quan tâm đặc biệt cho mỗi người, đặc biệt là phụ nữ. Và bông hoa hồng nhỏ bé ấy chị đã ép khô để luôn giữ và xem nó là vật kỷ niệm thiêng liêng theo chị suốt cả cuộc đời. (HCM, XXIV)
Cũng viết về giờ phút cuối của HCM, báo Trung Quốc trong bài "CỰU ĐẠI SỨ TQ TỪNG NHƯ THƯ KÝ RIÊNG VÀ Ở BÊN HỒ CHÍ MINH ĐẾN CUỐI ĐỜI". (Bài này được báo Quân Đội Nhân Dân Việt Nam dịch và đăng lên  báo, chắc chắn là nguồn tin của đảng  ta chứ chẳng phải Mỹ ngụy xuyên tạc)
Người đó là Trương Đức Duy,phiên dịch tiếng Việt có thâm niên của nước ta, sinh năm 1930 ở Quảng Đông, từng là Hoa kiều học tập tại Việt Nam.Năm 1954, tham gia thành lập Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, phụ trách phần phiên dịch và điều tra nghiên cứu, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Trung Quốc tại Việt Nam.

Năm 1967, Hồ Chí Minh bị bệnh đến Trung Quốc nghỉ dưỡng, Trương Đức Duy làm phiên dịch theo suốt cả thời gian này. Trong khoảng thời gian 2 năm sau đó, Trương Đức Duy luôn ở bên Hồ Chí Minh cho đến khi Hồ Chí Minh qua đời.   ...

Trị liệu được hơn 2 tháng, hiệu quả chữa trị rõ, Hồ Chí Minh rất hài lòng, vì nhớ đến cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước của Việt Nam, nên ngày 1 tháng 7 năm 1967 đã rời Quảng Châu quay về Hà Nội."
It lâu, HCM bị bệnh, lại được đưa qua Trung Quốc, nằm tại Nhà điều dưỡng Trung ương Ngọc Tuyền Sơn ở Bắc Kinh dưỡng bệnh trong hơn nửa năm.

Trong khoảng thời gian 2 năm tiếp đó, Tổ chăm sóc y tế còn từng 3 lần đến Hà Nội chữa bệnh cho Hồ Chí Minh. Mùa hè năm 1969, Hồ Chí Minh muốn để cho Tổ chăm sóc y tế được về Trung Quốc nghỉ phép 1 tháng, tiện thể nhờ Trương Đức Duy mang thư đến cho Thủ tướng Chu Ân Lai luôn.  

 Vào trung tuần tháng 8 năm đó, Hồ Chí Minh ra ngoài đi thị sát đột nhiên bị cảm, dẫn đến viêm phế quản cấp, từng bị choáng mất một lúc. Cả bệnh tim và bệnh mạch máu não cùng phát, tiếp đến viêm phế quản chuyển thành viêm phổi cấp.
Bắt đầu từ ngày 25 tháng 8, Bắc Kinh điều sang thêm liên tiếp 2 tốp chuyên gia và đội chăm sóc y tế Đông, Tây y…, mang theo các loại thuốc cấp cứu và dụng cụ đáp chuyên cơ tới Hà Nội. Các thầy thuốc Trung Quốc thay phiên túc trực ngày đêm bên giường bệnh Hồ Chí Minh, đã dùng một loạt các biện pháp trị liệu, nhưng đều không thấy có hiệu quả.

“Tôi còn nhớ rất rõ, trong những ngày tháng cuối cùng ấy, ông cụ tỏ ra rất yên lặng”. Trương Đức Duy nói, ông luôn ở trước giường Hồ Chí Minh, có lần Hồ Chí Minh bị hôn mê khi tỉnh lại, nhìn thấy hộ lý Trung Quốc đứng bên giường còn yêu cầu các cô hát.
Hai cô hộ lý liền khẽ hát bài hát “Ca ngợi xã hội chủ nghĩa” đã quen thuộc với mọi người.


Hồ Chí Minh nghe xong mỉm cười gật đầu, mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.
Rạng sáng ngày 2 tháng 9, Hồ Chí Minh đã không còn tự chủ được hơi thở, tim ngừng đập hoàn toàn. Các bác sĩ Trung Quốc đã sử dụng mọi loại thiết bị, nhưng cuối cùng vẫn không thể hồi phục được nhịp tim cho ông cụ.
Ba tốp chuyên gia chăm sóc y tế do Chu Ân Lai lệnh điều thêm vào ngày hôm đó còn chưa kịp tới Hà Nội thì tử thần đã cướp đi mất sinh mạng của Hồ Chí Minh. Đồng hồ điểm đúng 9 giờ 47 phút ngày 2 tháng 9 năm 1969, Hồ Chí Minh đã không vượt qua nổi cái mốc 79 tuổi. (Nguồn: “Báo Pháp chế buổi chiều”) (HCM, XXIII )

Gần đây, một người lớn lên trong thiên đàng XHCN đã viết cảm xúc của mình trong ngày " bác đi xa" . Đó là Mẹ Nấm trong bài "Đâu Mới Là Sự Thật?"

Trong năm học cuối cấp 2, mình có một buổi ngoại khóa tìm hiểu về dân ca - ca dao Việt Nam, cô giáo mình đã hát và giới thiệu bài hát "Lời Bác dặn trước lúc đi xa" - của nhạc sỹ Trần Hoàn - để làm ví dụ minh họa cho giá trị tinh thần vô giá của kho tàng ca dao - tục ngữ - dân ca Việt Nam.

Khi Internet xuất hiện, mình có đọc ở đâu đó bản tin về việc "nghe nhạc trên giường bệnh của Hồ Chí Minh, nó hoàn toàn trái ngược với những gì mình được nghe, được học. Mình nhớ là mình có đem việc này trao đổi với vài người lớn và họ bảo mình thật là vớ vẩn khi đi tin vào mấy tờ báo "phản động".

Khi search trên Google sự ra đời của nhạc phẩm "Lời Bác dặn trước lúc đi xa" nó ra thế này:
“Chuyện kể rằng trước lúc Người đi xa... Bác muốn nghe một đôi làn quan họ. Ôi may sao bỗng có em gái nhỏ... Rồi căn phòng xao động trong nước mắt. Những lời ca nức nở tái tê, rằng Người ơi Người ở đừng về...” - Những ca từ trong bài hát: “Lời Bác dặn trước lúc đi xa” của nhạc sỹ Trần Hoàn mỗi khi cất lên đã làm lay động hồn người bao thế hệ kể từ khi Bác Hồ đi xa mãi mãi. Nhưng hẳn nhiều người còn chưa rõ, nhân vật “em gái nhỏ” ngoài đời đó là ai?...

Hạnh phúc bất ngờ
Chúng ta đều biết rằng, ngày 2-9-1969, Bác Hồ - vị Cha già của dân tộc đã vĩnh biệt đồng bào, đồng chí, mãi mãi đi vào cõi vĩnh hằng. Những giây phút cuối cùng bên giường bệnh của Người là một câu chuyện thật giàu chất nhân văn, mỗi lần nghe đến, ai cũng thấy nao lòng. Một trong những câu chuyện lịch sử thật cảm động này là nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ Trần Hoàn sáng tác ca khúc “Lời Bác dặn trước lúc đi xa”. Trong ca khúc của Trần Hoàn có nhân vật “em gái nhỏ” đã hát khúc dân ca trong một hoàn cảnh đặc biệt, chính là chị Ngô Thị Oanh, quê ở vùng đất bãi Yên Lạc - Vĩnh Phúc, nguyên y tá Viện Quân y 108 (nay là Bệnh viện Trung ương Quân đội 108).

Về những giờ phút cuối cùng bên Người, chị Ngô Thị Oanh kể, năm đó, chị vừa tròn 20 tuổi, là y tá công tác tại khoa phòng mổ Bệnh viện 108. Ngày 22-8-1969, Chính uỷ Viện 108, Lê Đình Lý gọi 4 người, gồm có bác sĩ chủ nhiệm khoa Nguyễn Xuân Bích, bác sĩ Lê Phúc và 2 y tá Trần Thị Quý và Ngô Thị Oanh chuẩn bị đi làm nhiệm vụ đặc biệt. Khoảng 18 giờ ngày 23-8, cả đoàn lên chiếc xe hồng thập tự đi làm nhiệm vụ mà không biết đi đâu. Vào đến Phủ Chủ tịch, mọi người mới biết được vinh dự vào chăm sóc sức khoẻ Bác. Một lát sau, đồng chí Vũ Kỳ, thư ký của Bác Hồ đến nói với mọi người trong tổ công tác: “Mấy hôm nay Bác mệt, cấp trên yêu cầu các cô, các chú đến chăm sóc sức khoẻ Bác”.

Nghe đồng chí Vũ Kỳ phổ biến về nhiệm vụ chăm sóc sức khoẻ Bác Hồ thì chị Oanh và mọi người... run lên vì hạnh phúc đến quá bất ngờ. Đêm đầu tiên tại Phủ Chủ tịch, mọi người không ai ngủ được vì niềm hạnh phúc sắp được ở bên người Cha kính yêu của dân tộc. Sáng hôm sau, đồng chí Vũ Kỳ đưa đoàn vào gặp Bác. Bác mệt, nằm trên chiếc giường gỗ. Đồng chí Vũ Kỳ vẫy hai chị em gồm Oanh và Quý đến bên giường, giới thiệu với Bác: “Đây là hai y tá của Bệnh viện Quân đội 108 vào chăm sóc sức khoẻ Bác”.

Bác xua tay nói: “Chú đừng làm phiền đến các cháu. Còn chiến tranh, để các cháu phục vụ thương bệnh binh. Sức khoẻ Bác chưa đến nỗi...”. Nhưng hai nữ y tá Oanh, Quý vẫn được ở lại phục vụ Bác thường xuyên, cho đến ngày Người ra đi...

“Những lời ca nức nở, tái tê...”
Chị Oanh còn nhớ, sáng sớm 2-9, Đại tướng Võ Nguyên Giáp vào thăm Bác. Bác hỏi: “Sáng nay các chú tổ chức đồng bào mít-tinh thế nào?” Một lần, Bác đang hỏi chuyện về vùng quê Yên Lạc, Vĩnh Phúc của chị thì đồng chí Vũ Kỳ đi vào. Là người giúp việc Bác từ những ngày đầu cách mạng, nên đồng chí Vũ Kỳ hiểu được tâm nguyện của Bác lúc này. Ông nói với chị Oanh: “Cô có biết hát thì hát Bác nghe?” Tuy chưa bao giờ hát đơn ca, chỉ thỉnh thoảng tham gia văn nghệ quần chúng ở đơn vị, nên chị Oanh có vẻ ngập ngừng. Thấy vậy đồng chí Vũ Kỳ động viên: “Cô cứ mạnh dạn lên”.

Chị Oanh thoáng nghĩ điều hạnh phúc được vào phục vụ Bác, giờ lại được hát cho Bác nghe, hạnh phúc càng được nhân lên. Chị mạnh dạn xin phép Bác hát bài: “Chiến sĩ quân y làm theo lời Bác” của nhạc sỹ Đỗ Niệm. Hát xong, đồng chí Vũ Kỳ động viên: “Cô có thuộc bài dân ca nào thì hát tiếp đi nhé!...”. Lần này, mạnh dạn hơn, chị Oanh hát bài dân ca quan họ Bắc Ninh: “Người ơi, người ở đừng về”. Trong tâm trạng bùi ngùi, lo lắng trước sức khoẻ của Người, chị Oanh chẳng thể hát trọn khúc dân ca, nhưng vẫn được Bác động viên, vỗ tay và bảo đồng chí Vũ Kỳ lấy bông hồng đang cắm trong lọ tặng chị. Được Bác tặng hoa, chị Oanh sung sướng và hạnh phúc vô cùng, cứ đứng ngây ra, ấp úng mãi mới nói được nên lời cảm ơn Bác...

Sau này, trong một lần nhạc sĩ Trần Hoàn được nghe đồng chí Vũ Kỳ kể câu chuyện về cô y tá hát dâng Bác khúc dân ca quan họ “Người ơi người ở đừng về”, tâm hồn người nghệ sĩ bỗng dâng trào cảm hứng sáng tác. Không lâu sau đó bài hát “Lời Bác dặn trước lúc đi xa” ra đời với những cảm xúc thiết tha, lay động lòng người. Điều đáng nói là dù giai điệu mà hầu như người dân nước Việt nào cũng thuộc lòng: “Bác muốn nghe một đôi làn quan họ. Ôi may sao bỗng có em gái nhỏ... Rồi căn phòng xao động trong nước mắt. Những lời ca nức nở tái tê, rằng Người ơi Người ở đừng về...” mà Nhạc sĩ Trần Hoàn sáng tác ra khi mới chỉ nghe kể về cô gái, chưa một lần gặp mặt. Một thời gian sau, ông quyết định đi tìm cô gái để thoả mãn lòng mong mỏi của khán thính giả nghe nhạc. Và nhạc sĩ đã gặp cô tại Viện Quân y 108 trong trang phục nữ chiến sĩ áo trắng...

Bông hồng trắng buổi ấy cùng một vài kỷ vật khác trong những ngày cuối cùng bên Bác, chị Ngô Thị Oanh giữ gìn như báu vật. Cho đến tận bây giờ, mỗi lần nghe ca khúc của nhạc sĩ Trần Hoàn, chị lại chan chứa nước mắt..."

http://bbp.bienphong.com.vn/nd5/detail/trang-nhat/ho-so-tu-lieu/chuyen-ke-rang-truoc-luc-nguoi-di-xa/36888.001055.html

Hôm qua, được đọc một bài báo cũng nói về "hoàn cảnh nghe nhạc" trước lúc ra đi của Hồ Chí Minh, trên trang Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, mình thấy phân vân quá.

Ba lần Bác cười trước lúc đi xa
QĐND - Thứ Hai, 25/01/2010, 20:33 (GMT+7)

“...Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu đã rời xa chúng ta, nhưng hình ảnh ba lần nhìn thấy nụ cười hiền hậu của Người mãi khắc sâu trong tôi. Sự nhẹ nhàng thanh thoát, những ngôn ngữ, cử chỉ thân thiết của Người, tôi luôn mang theo suốt cuộc đời...”.

Là y tá trưởng của Bệnh viện Bắc Kinh, từ những năm 60 của thế kỉ trước, tôi làm công tác chăm sóc sức khỏe bên cạnh Thủ tướng Chu Ân Lai. Tiếp nhận chỉ thị của Thủ tướng Chu Ân Lai, tôi được phân công vào đội ngũ chăm sóc sức khỏe Chủ tịch Hồ Chí Minh.


Ngày 24-8-1969, trời Bắc Kinh oi nồng, không một chút gió. Đêm xuống, tôi giội ào một cái cho mát, chuẩn bị lên giường đi ngủ. Đột nhiên nghe tiếng gõ cửa dồn dập. Tôi vội dậy mở cửa. Thì ra là người của bệnh viện tới, nói rằng: “Có việc khẩn, lập tức lên đường”.
.......


Bác mỉm cười sau khúc hát của tôi
Ngày 31-8-1969, bệnh tình của Bác đột nhiên tăng lên. Hôn mê không tỉnh. Các chuyên gia bình tĩnh, kịp thời đưa ra biện pháp cấp cứu phù hợp. Bác sĩ Hồ Húc Đông xuyên kim vào tim Bác để bơm thuốc trợ lực tim. Thành công rồi! Chủ tịch Hồ Chí Minh từ từ tỉnh lại, Bác mở mắt ra, nhìn khắp một lượt các y, bác sĩ trong phòng. Mọi người cảm động không nói nên lời. Tổ trưởng Trương Hiếu lại gần bên Bác, khẽ gọi: "Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh, Người thấy trong mình hiện giờ thế nào? Còn chỗ nào chưa thấy thoải mái?". Bác khẽ lắc đầu, một lúc sau Bác ra hiệu muốn ăn một chút.

Chiều hôm đó sức khỏe của Bác đã có chuyển biến tốt lên một chút, Bác nói muốn nghe một câu hát Trung Quốc. Các đồng chí đề nghị tôi hát. Tôi nói thật là hát cũng không tốt lắm, nhưng để vui lòng Bác, vì tình hữu nghị Trung-Việt, tôi đã hát một bài hát mà nhiều người thuộc và hát được, bài hát có nội dung chính là ra khơi xa phải vững tay chèo. Bác nghe xong rất vui, Bác nở nụ cười hiền từ. Bác nắm nhẹ tay tôi, tặng tôi một bông hoa biểu thị cảm ơn. Đó là lần thứ ba tôi thấy Bác cười. Và đó cũng là nụ cười cuối cùng của Người.

Sáng ngày 2-9-1969, trái tim Chủ tịch Hồ Chí Minh ngừng đập. Người đã vĩnh viễn đi xa. Chúng tôi không cầm được nỗi buồn, nước mắt tuôn trào. Đứng bên giường bệnh của Người, vô cùng buồn thương… và từ biệt Người. Ngày 9-9-1969, toàn bộ tổ chữa trị đã cùng lãnh đạo và nhân dân Việt Nam tham gia lễ truy điệu được cử hành tại Hội trường Ba Đình. Hai ngày sau chúng tôi rời Hà Nội về nước. Để ghi nhận công lao của các bác sĩ, y tá trong các tổ y tế đã tham gia chữa trị cho Bác Hồ, Chính phủ Việt Nam đã tặng nhiều huân chương cao quý cho thành viên trong tổ y tế.

* Vương Tinh Minh, y tá trưởng Bệnh viện Bắc Kinh, thành viên Tổ bác sĩ Trung Quốc sang Việt Nam chữa bệnh cho Bác Hồ, tháng 8-1969.
NGUYỄN HÒA biên dịch
http://www.qdnd.vn/QDNDSite/vi-VN/61/43/242/242/242/101538/Default.aspx
(HCM, XXV)

Qua các tài liệu trên, chúng ta sẽ thấy vô cùng phức tạp. HCM giờ cuối nghe nhạc Việt hay nhạc Tàu? Tại sao người Trung Quốc "săn sóc" HCM cho đến phút cuối? Điều này cho ta biết Hồ Chí Minh là người Trung Quốc cho nên luôn luôn được Trung Quốc, săn sóc, bảo vệ để khỏi tiết lộ bí mật. Vì ông Hồ là người Trung Quốc cho nên Vũ Kỳ cũng là người Trung Quốc. Quân Trung Quốc , người Trung Quốc bao vây xung quanh Hồ Chí Minh rất chặt chẽ nhất là giờ phút cuối.  Bác sĩ Việt Nam ư?Y tá Việt Nam ư?Đừng có sờ vào cái móng chân ông Hồ. Ai cho phép bọn nô lệ Việt Nam lại gần?  BS Tôn Thất Tùng, Dương Bạch Mai,.. chỉ là những con bù nhìn.  Có thể sau khi ông Hồ từ trần, các xác của ông đã được đem về Trung Quốc. Các xác ở Ba Đình không biết là của ai. Tại sao Việt Nam lại nói khác?Vì họ cũng phải giấu diếm. Việt Nam ta lúc này sống trong lãnh đạo tập thể, làm ăn tập thể cho nên nói dối cũng là tập thể! Cả một tập thể dối trá từ HCM, Trần Hoàn, Vũ Kỳ cũng như Trường Chinh, Tố Hữu,  Sơn Tùng,  Chế Lan Viên, đều là những bon gian manh, dối trá, mà  Quỳnh Hoa,Ngô Thị Oanh cũng chỉ là những con ma, những người giả việc giả.Họ nói dối để che đây hành vị bán nước của họ. Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Tố Hữu, Trần Hòan.. lẽ nào không biết từ lâu chúng đã tôn một người Trung Cộng lãnh đạo nước ta?Họ đã đồng mưu với Hồ Chí Minh dâng đất cho Trung Quốc và cam phận nô lệ, phản bội công lao tiền nhân.

Cuối cùng là tin Đài Loan: Cháu Nội Hồ Chí Minh Thăm Đài Bắc Đăng ngày: 04:52 24-01-2010

TAIPEI (VB, Trần Đông Đức) Hồ Chí Minh có vợ con, không phải là chuyện bí mật đối với các sở tình báo Trung Quốc, Đài Loan, Liên Xô. Điều này đã được viết trong nhiều sách và tài liệu, mặc dù còn bị bưng bít ở VN. "Cháu nội của Hồ Chí Minh thăm viếng Đài Loan" là bản tin đặc biệt của nhà văn Trần Đông Đức, dịch từ công báo Đài Bắc Huyện Phủ, Trung Ương Xã Đài Loan. Toàn văn bản tin như sau.

Lời giới thiệu: Trong lúc dân Việt Nam trong nước chưa được quyền bàn tới những bí ẩn về chuyện Tổng bí thư ĐCS Việt Nam Nông Đức Mạnh là con của Hồ Chí Minh, thì tại Đài Loan - Nhân chuyến viếng thăm của Trần Phương, con ruột của Nông Đức Mạnh hiện đang làm trưởng uỷ hội dân tộc thiểu số, xử lý thường vụ quốc tế được báo chí Đài Loan đưa tin "Trần Phương, cháu nội của lãnh tụ Hồ Chí Minh" một cách rất bình thản.

Thông tin này coi cá nhân của Trần Phương như là một yếu nhân của Việt Nam đã đến Đài Loan hai lần và người đó là con của Nông Đức Mạnh.

Có dư luận cho rằng Nông Đức Mạnh cũng đã từng để báo chí ngoại quốc "bắn tiếng" giùm có quan hệ cha con với Hồ Chí Minh và sử dụng lá bài huyền thoại tinh thần để đạt được mục tiêu chính trị. Đến đời con cháu cũng làm tương tự.

Báo chí Đài Loan không để ý hoặc cố ý nhấn mạnh chuyện Nông Đức Mạnh là con ngoại hôn của Hồ Chí Minh. Chúng tôi xin dịch bản tin này lưu trữ lại trong website của huyện phủ Đài Loan từ tháng trước. Mọi suy đoán về nhân vật Trần Phương, dụng ý và tham vọng của cha con Nông - Trần xin giành cho độc giả. Chúng tôi hy vọng có nhiều nhân sĩ trong nước sẽ kiểm chứng được thông tin về con cái của Nông Đức Mạnh và chức vụ họ đang nắm tại Việt Nam.

Khi dịch bản tin chúng tôi không có tư liệu để rà soát tên chính xác của bộ phận cơ quan và chức vụ mà Trần Phương đang nắm giữ, chỉ mô phỏng địa vị theo bản tin Hoa Ngữ.
Bản tin của Trung Ương Xã, do ký giả Hoàng Húc Thăng tại Đài Bắc Huyện Phủ báo đề ngày 24/09/2004.


Cháu nội của Hồ Chí Minh, Trần Phương tới thăm Huyện Phủ Đài Bắc quan sát sự phát triển thành thị.

Trần Phương, xử lý trưởng uỷ ban dân tộc thiểu số, xử lý thường vụ quốc tế của Việt Nam hôm nay (09/24/2004) đã tới thăm huyện phủ Đài Bắc. Phó huyện trưởng Tăng Tham Bảo tiếp đón và giới thiệu kinh nghiệm phát triển của huyện Đài Bắc. Trần Phương là con của hiện nhiệm tổng bí thư Nông Đức Mạnh, là nhân viên tiếp ban chính trị góp ý trợ giúp cho phụ thân của mình. Ông nội của Trần Phương là Hồ Chí Minh, lãnh tụ tinh thần của Việt Nam. [Tha đích tổ phụ thị Việt Nam tinh thần lãnh tụ Hồ Chí Minh].

Trần Phương nói rằng vài năm gần đây, người ngoại quốc đầu tư tại Việt Nam như thương nhân Đài Loan tỉ lệ rất cao. Ông ta nói rằng chính phủ Việt Nam đặc biệt chú ý đến ba hạng sản nghiệp như cơ giới, điện tử và nông nghiệp. Đối với hoàn cảnh đầu tư tại Việt Nam, cần nhà cầm quyền tại Đài Loan có lòng tin, và Trần Phương còn có ý muốn mời thủ trưởng huyện phủ Đài Bắc đến viếng thăm Việt Nam.

Trần Phương đến Đài Loan lần này là lần thứ hai. Ông ta nói: làng thôn Việt Nam còn quá bần cùng, so với sự giàu có của nông dân Đài Loan. Cho nên đặc biệt tới đất này để quan sát tận mắt.
Tăng Tham Bảo kể rằng, trước kia còn làm trong bộ kinh tế, ông ta đã từng tới Việt Nam, đối với hoàn cảnh đầu tư ổn định (tại Việt Nam), trước mắt (Đài Loan) đã có nhiều dự án rất thành công.


Qua những lời giới thiệu, Trần Phương hiểu rõ khái lược về huyện phủ Đài Bắc, chuyến đi này theo ông là tới Đài Loan cốt để học hỏi. Sau khi về nước, sẽ dự tính tuyển chọn một thành thị nào đó học tập theo hướng đi của Đài Bắc huyện phủ.

***Ghi chú của người dịch: Huyện Phủ Đài Bắc bao gồm cả thành phố Đài Bắc, thủ đô của Trung Hoa Dân Quốc tại Đài Loan. Việt Nam cũng như nhiều nước không có ngoại giao với Đài Loan mà thừa nhận Đài Loan là bộ phân của Trung Quốc theo sức ép của Trung Cộng
http://vn.360plus.yahoo.com/theodore-roosevelt/article?mid=26&fid=-1

SBTN: Đài Loan Loan Tin Cháu Nội Hồ Chí Minh Thăm Đài Bắc

Date: Aug 05,2010 06:20 pm

Tin Đài Bắc - Hồ Chí Minh có vợ con, không phải là chuyện bí mật đối với các sở tình báo Trung Cộng, Đài Loan, Liên Xô. Điều này đã được viết trong nhiều sách và tài liệu, mặc dù còn bị bưng bít ở Việt Nam. Trong tuần qua tờ Công báo Đài Bắc đã loan một tin cho biết cháu nội của Hồ Chí Minh thăm viếng Đài Loan, khi cho rằng Trần Phương là con ruột của Nông Đức Mạnh hiện đang làm trưởng uỷ hội dân tộc thiểu số, xử lý thường vụ quốc tế đã đến thăm đảo quốc này, mà báo chí Đài Loan gọi họ Trần là cháu nội của lãnh tụ Hồ Chí Minh một cách rất bình thản.

Báo chí Đài Loan không để ý hoặc cố ý nhấn mạnh chuyện Nông Đức Mạnh là con ngoại hôn của Hồ Chí Minh, chỉ nói Trần Phương tới thăm Huyện Phủ Đài Bắc quan sát sự phát triển thành thị, và đã được Phó huyện trưởng Tăng Tham Bảo tiếp đón và giới thiệu kinh nghiệm phát triển của huyện Đài Bắc. Bài báo viết rõ ông nội của họ Trần là Hồ Chí Minh, lãnh tụ của đảng Cộng sản Việt Nam. Họ Trần tuyên bố vài năm gần đây, người ngoại quốc đầu tư tại Việt Nam như thương nhân Đài Loan tỉ lệ rất cao, và nói nhà cầm quyền Việt Nam đặc biệt chú ý đến ba hạng sản nghiệp như cơ giới, điện tử và nông nghiệp.

Đối với hoàn cảnh đầu tư tại Việt Nam, cần chính phủ Đài Loan có lòng tin, và Trần Phương còn có ý muốn mời thủ trưởng huyện phủ Đài Bắc đến viếng thăm Việt Nam. Trần Phương đến Đài Loan lần này là lần thứ hai. Mới đây một người con khác của Nông Đức Mạnh là Nông Quốc Tuấn đã được đưa lên làm Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Bắc Giang, phụ trách công tác xây dựng Đảng. Đây là khu vực đã diễn ra cuộc biểu tình của hàng chục ngàn người chống lại Công an, khi chúng lợi dụng quyền lực đã đánh chết một thanh niên tại địa phương chỉ vì lái xe không đội nón an toàn. (HCM, XXXVI )


Hồ Chí Minh là người Tàu cho nên được người Tàu bảo vệ. Không đời nào một đại sứ Trung cộng lại làm thư ký, làm đầu bếp cho một tên Việt Nam. Hơn nữa giờ chót, ông Hồ rõ là thích nghe điệu ca tiếng Hoa chứ không yêu điều hò Huế, hay dân ca Thanh Nghệ Tĩnh... Báo chí Trung Quốc,. kể cả tin tức Đài Loan tất nhiên đáng tin cậy hơn là những tay gian nịnh, bợ đỡ  như Trần Hoàn,Nghệ sĩ Quỳnh Hoa..
Điều này là bí mật của cộng sản nhưng Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Trần Độ, Nguyễn Kiến Giang, Bủi Tín... đều không dám tiết lộ. Nhưng bàn tay không che nổi mặt trời..
Tin này đã được đài SBTN và các blog loan báo, trong khi đảng Cộng sản Việt Nam im lặng. Năm 2008, Hồ Tuấn Hùng tiết lộ rằng Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương người Miêu lật Đài Loan được Trung Cộng  đưa về làm lãnh tụ đảng Cộng sản để tiện bề thôn tính VIệt Nam. Việt cộng lúc đó cũng im lậng. Nếu thiên hạ nói sai thì bọn họ mồm năm miệng mười chửi bới um sùm. Cũng như lần trước, GS Lê Hữu Mục tố cáo bác "cầm nhẩm" Ngục Trung Nhật Ký của một ai đó mà họ im lặng rất lâu.Cổ nhân nói " Danh bất chính tắc ngôn bất thuận". Dối trá nhưng khi bể mánh thì rất ngượng ngùng, khó nói.....

Tại sao đảng Cộng sản Trung Quốc đưa tin này? Có lẽ đến lúc Trung Quốc ra tay thâu tóm Việt Nam nên họ nói ra đề tuyên truyền  cho dân chúng Việt Nam:
- Chính người Trung Quốc (Hồ Tập Chương) đã lãnh đạo đảng Cộng sản  Việt Nam
-Chính đảng Cộng sản Trung Quốc đã đưa quân đội, vũ khí đánh Pháp và đánh Mỹ. Việt Cộng chỉ là bọn vô tich sự, bọn ăn cháo đá bát, lũ côn đồ mất dạy!
-Việt cộng mặc nợ Trung Quốc
-Phạm Văn Đồng đã ký văn bản công nhân biển Đông là của Trung Quốc
 Và điều họ chưa nói thẳng ra là Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đã bán tống bán tháo Việt Nam cho Trung quốc tại hội nghị Thành Đô!


Trich Nguyễn Thiên Thụ
HỒ CHÍ MINH HUYỀN THOẠI VÀ MẶT NẠ
 HỒ CHÍ MINH MYTHS AND MASKS,

Sau đây là bản tin của đài phát thanh Trung quốc nói về Phạm Văn Đồng đã bán nước cho Trung Cộng.

___

CHÚ THÍCH

(1). Năm 1930. Bộ trưởng Bộ Công an Thiếu tướng La Chí Tường (罗瑞卿), người từng lãnh đạo Hồng quân, Giám đốc Cục an ninh chính trị, phó chủ tịch Đại học Hồng quân (CMC) lấy quyết nghị bổ nhiệm thành viên tình báo vào hoạt động trong Văn phòng Chính trị của Bộ Ngoại giao, Tổng thư ký Ủy ban Quân sự Trung ương, Tổng tham Mưu an ninh Công cộng. Tháng 5 năm 1938, Đảng Cộng sản Trung Quốc thành lập "Lực lượng Cảnh sát nhân dân" tại thành phố Diên An.Khi người ta chú ý đến tình báo MSS của đảng Cộng sản Mao đã muộn màng, bởi nó quá nguy hiểm, quỉ quyệt khiếp đảm, tàn nhẫn phi thường, mưu đồ bá đạo, khủng bố táo bạo, lừa đảo bất lương..[...].Mao Trạch Đông chọn đất Diên An lập nghiệp đảng, quan tâm trước tiên là lập đơn vị tình báo của Trung ương được gọi là Bộ xã hội Trung Ương. Khang Sanh (Kang Sheng-康生) làm Bộ trưởng thời này lúc. Mao đứng đầu lãnh đạo cơ chế chính trị và quân sự của đảng, còn lại các bộ phận khác do những đồng đảng phụ trách, công việc điều phối tình báo do tướng Lý Khắc Nông (Li) chủ động và dưới sự bảo trợ của Chu Ân Lai chịu trách nhiệm trực tiếp đối với các khu vực Quốc Dân Đảng, và vùng lãnh thổ Nhật Bản chiếm đóng. Ngoài ra nhiệm vụ của tình báo thu thập tin từ phía Hoa Kỳ, Liên Xô và các quốc gia khác, đối chiếu thông tin và tư vấn cho lãnh đạo trung ương ra quyết định phản công. Sau một đặc vụ tình báo viết bản tường trình dựa trên hiện trường, phân tích tình hình sự kiện vào thời điểm đó và kết luận. Sau khi thành lập Bộ Xã hội Trung Ương chia thành ba cơ quan hoạt động, gồm Bộ Công an chịu trách nhiệm bảo vệ, Bộ Nội vụ xã hội trở thành Hội đồng quản trị tình báo nước ngoài. Cục tình báo Hoa Nam, Ủy ban Quân sự vụ tình báo Trung ương thuộc BCT/TW. Tướng Lý Khắc Nông (Li) lãnh đạo Hội đồng kỹ thuật và Cục Tình báo Quân ủy Trung ương. Những gián điệp thượng thừa trực thuộc các cơ quan nghiên cứu chính trị, quân sự, nhân văn, xã hội của quốc gia muốn làm việc, tìm sơ hở của đối phương xâm nhập, trinh sát, gián điệp và phản gián v.v..(Huỳnh Tâm. Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo (Kỳ 13)

(2).Đảng Cộng sản Malaya dưới quyền lãnh đạo của Trần Bình triệt thoái đến các khu vực nông thôn, và thành lập Quân Giải phóng Dân tộc Malaya.Chiến lược đầu tiên của chính phủ chủ yếu là nhằm bảo vệ các mục tiêu quan trọng, chẳng hạn các mỏ và đồn điền. Sau đó, người chỉ huy các chiến dịch của Quân đội Anh tại Malaya là Harold Briggs phát triển một chiến lược tổng thể mang tên Kế hoạch Briggs.Kế hoạch Briggs là đa phương diện, một khía cạnh đặc biệt nổi tiếng: di dời bắt buộc 500.000 người Malaya ở nông thôn, trong đó có 400.000 người Hoa, từ các cộng đồng rìa rừng đến các trại được bảo vệ gọi là "Tân Thôn". Những thôn này hầu hết đều mới được xây dựng, bao quanh thôn là dây thép gai, đồn cảnh sát và các khu vực rọi đèn pha, mục đích là tách biệt dân cư và lực lượng du kích.
Năm 1951, một số đơn vị vũ trang Anh bắt đầu một "chiến dịch trái tim và khối óc" bằng cách trợ giúp y tế và lương thực cho người Mã Lai và các bộ lạc bản địa. Vào đương thời, họ đặt áp lực lên Quân Giải phóng Dân tộc Malaya bằng cách đi tuần tra trong rừng. Quân du kích Quân Giải phóng Dân tộc Malaya bị đẩy sâu hơn vào rừng và gặp khó khăn về nguồn lực. MRLA lấy lương thực từ bộ lạc Sakai và khiến họ trở nên thù địch, nhiều binh sĩ du kích bị bắt đã thay đổi phe chiến đấu.
Chung cuộc, xung đột có sự tham dự của tối đa 40.000 binh sĩ Anh và Thịnh vượng chung, chống lại lượng lượng du kích cộng sản có khoảng 7-8.000 người vào lúc cao nhất.
Trong tháng 7 năm 1957, một vài tuần trước khi Malaya độc lập, Đảng Cộng sản Malaya tiến hành nỗ lực khác nhằm đàm phản hòa bình, biểu thị các điều kiện thương lượng hòa bình:

  • Các thành viên phải được hưởng quyền công dân
  • Một đảm bảo rằng các thành viên chính trị cũng như vũ trang của Đảng Cộng sản Malaya sẽ không bị trừng phạt.
Tuy nhiên, Tunku Abdul Rahman không phúc đáp các đề xuất của Đảng Cộng sản Malaya, và cuộc nổi dậy mất căn cứ chiến tranh giải phóng thuộc địa khi Malaya độc lập từ ngày 31 tháng 8 năm 1957. Sự kháng cự đáng kể cuối cùng của các du kích MRLA kết thúc bằng một cuộc đầu hàng tại khu vực đầm lầy Telok Anson vào năm 1958. Lực lượng MRLA còn lại rút đến biên giới với Thái Lan và xa hơn về phía đông. Ngày 31 tháng 7 năm 1960, chính phủ Malaya tuyên bố tình trạng khẩn cấp kết thúc, và Trần Bình dời từ miền nam Thái Lan đến Bắc Kinh, được Ban Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc sắp xếp cư trú. (Tình trạng khẩn cấp Malaya.Wikipedia)
(3).Tổng bí thư Đảng cộng sản Thái Lan là người Việt thì cũng ná như Trần Bình người Hoa làm Tổng bí thư đảng cộng sản Mã Lai đấy nhỉ? (Trần Đĩnh .Đèn Cù I. Ch. XVII)

(4).Cùng những năm 1947, một người Hoa có tên Trần Bình (陈平) Tổng bí thư đảng cộng sản Malaysia. Sau này người ta khám phá Trung Cộng chủ trương "Lan rộng chủ nghĩa cộng sản" (共产主义蔓延). Do đó những gián điệp tiên phong, đặc nhiệm đi khắp Đông Nam Á gầy dựng cơ sở chư hầu trong đó có Hồ Chí Minh.(Huỳnh Tâm,Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo - Kỳ 9)

(5)Wikipedia
(6).Wikipedia

No comments: