Saturday, July 15, 2017

GS.DAVID TRAN * THỜI MẠT ĐẢNG

Thời "mạt đảng"
GS David Tran


 - Với nét văn hóa chính trị VN thì lúc này nói đúng hơn là thời "đảng mạt". Thời mạt vận của một thể chế chính trị hầu như từ ngàn xưa đến nay của mọi quốc gia trên thế giới đều diễn biến theo hướng biến thiên và có tính liên hoàn. Bắt nối từ sự kiện này đến sự kiện khác, từ sự cố nhỏ đến sự cố lớn. Có những sự kiện tuy diễn ra trong khoảnh khắc nhưng để lại dấu ấn đậm nét và là khởi điểm cho những sự kiện tiếp theo đôi khi khác hình thức nhưng cùng sắc màu.

Một chế độ, một thể chế chính trị nào đang trên đà suy thoái đều có những diễn biến tuần tự từng bước, chính những cái diễn biến ban đầu mà những thành phần cốt cán trong nội bộ nhà cầm quyền, đảng cầm quyền đã thấy, biết nhận ra vấn đề và ra sức ngăn chặn hô hào trong nội bộ giới cầm quyền chống lại sự diễn biến đó hòng bảo vệ chế độ của mình. Nhưng khổ thay cái tố chất để tạo nên sự kiện diễn biến nó có và xuất phát từ trong nội bộ, trong cội rễ của thể chế đó.

Cụ thể ở VN là trong từng đảng viên cộng sản từ cao cấp xuống buôn làng hầu như đã thay nhóm máu. Tuy rằng cái vỏ bọc màu đỏ bên ngoài với chiếc thẻ cầm tay, chiếc áo Mác-Lê, miệng tung hô chủ nghĩa vô địch nhưng thời gian trôi từng ngày và đã qua rồi chiếc gậy Trường Sơn với mũ cối dép râu để thay vào đó là cảnh nhà lầu, biệt thự xe hơi bóng lộn... Thay vì xài tiền Hồ bé nhỏ để chật túi đầy ví thì nó là đồng Đô với màu xanh quyến rủ và hy vọng. Tất cả những thứ đó có được là kết quả của quyền và máu. Quyền của kẻ mạnh là bạo quyền và máu của kẻ yếu là tầng lớp bị trị, là dân đen.

Điểm lại cái ban đầu của sự diễn biến trong xã hội của đảng cầm quyền VN từ chiến tranh ra hòa bình. Từ hòa bình ở đây chỉ hiểu trong hạn hẹp là im tiếng súng. Đảng CSVN hô hào chống diễn biến hòa bình, cái diễn biến hòa bình mà đảng CSVN thấy, sợ và hô hào trong nội bộ đảng phải quyết tâm chống thể hiện qua các nghị quyết mà cụ thể trước đây là nghị quyết T.Ư 4 và qua các nghị quyết sau là thực hiện nghị quyết đi trước nhằm chống suy thoái, củng cố chỉnh đốn đảng bảo vệ chế độ.

Có một điều là cái ám ảnh "diễn biến hòa bình" mà đảng CSVN thấy được và ra sức hô hào chống lại mới chỉ là ảnh ảo được phản chiếu lại từ ảnh thật nằm ngay trong hậu trường chế độ. Từ đó đảng CSVN từ T.Ư Bộ chính trị đến từng chi bộ đảng địa phương đều "quán triệt" chống diễn biến hòa bình và cứ thế mà lao ra chộp cái bóng ảo của diễn biến như thi sĩ Lý Bạch đời thịnh Đường nhảy xuống sông mà ôm lấy chị Hằng.

Về phía nhân dân và xã hội VN hiện tại cũng đang diễn biến từng ngày. Song song với đảng CS thì nhân dân VN cũng đang diễn biến với chiều ngược lại và với tốc độ chóng mặt, con đường đấu tranh đòi lại nhân quyền, dân chủ, độc lập, tự do mà hàng bao thập kỷ qua đã bị tước đoạt nay đã đến thời kỳ quá độ.

Nơi đây ta nhìn vào sự diễn biến về mặt văn hóa chính trị của VN nó có hai lĩnh vực đó là lĩnh vực của nhà cầm quyền CSVN và lĩnh vực của nhân dân VN.

Con đường của nhân dân VN hiện tại đang đi là con đường đấu tranh chính nghĩa mà nhân loại văn minh trên thế giới đều ủng hộ. Là con đường được xây dựng trên nền tảng ý chí của toàn dân với triệu triệu trái tim và cả dòng máu của mọi tầng lớp, thế hệ của dân tộc VN. Một điều minh bạch, tất yếu và cao cả là nhân dân đứng lên đòi quyền sống, quyền ắt có của mọi con người khi mới sinh ra. Do đó cái chính danh, chính nghĩa là hiển nhiên. Thời điểm hiện nay là thời kỳ quá độ, thời kỳ bưng mủ của cái ung nhọt, cái bờ đê rò rỉ và xiêu vẹo không thể nào ngăn được dòng lũ đang ồ ạt đổ về từ đầu nguồn. Những hành động chống trả, che bịt chỉ là gượng gạo, lúng túng và càng phơi bày cái yếu, nghịch lại chính danh là phi nghĩa, đúng hơn là ngụy.

Về lĩnh vực của đảng cộng sản, nhà cầm quyền CSVN. Trên mặt khách quan mà nói rằng đảng CSVN đang trên đà diệt vong không lối thoát. Bởi như đã nói ở trên rằng đảng viên CSVN từ trung ương đến bản làng đã thay nhóm máu. Loại máu Mác-Lê-Mao đã bị loại ra khỏi huyết quản của mỗi đảng viên, bên ngoài khoát bộ áo công sản chỉ là giả hiệu mà thôi. Như chúng ta ai cũng biết kinh tế là máu nuôi cơ thể toàn dân, mà trong một quốc gia nền kinh tế lại được định hướng bởi thể chế chính trị. Điều đó đã được minh định trên toàn thế giới với hai bức tranh kinh tế xã hội, cuộc sống của người dân dưới hai chế độ CSCN và Tư Bản Chủ Nghiã (TBCN) như thế nào mà nơi đây ta không cần phân tích và sự tồn tại hay diệt vong của chế độ nào, học thuyết nào ta cũng không cần bàn cãi.

Tuy nhiên nơi đây tôi chỉ điểm sơ qua cái gam màu văn hóa chính trị của VN thời CS đang trên đà lao dốc và rơi xuống vực thẳm…đã đến giờ chạm đáy.

Đảng CSVN hiện tại là đảng cầm quyền duy nhứt, ngồi trên đầu nhân dân, hiến pháp và pháp luật. Nhưng có một điều bất biến trong thế giới loài người là mọi sự việc khi đi quá cái có thể sẽ trở thành không thể. Sự cùng tắc biến-biến tắc thông. Nó đã trở thành qui luật. Hoàn cảnh chính trị VN thời hiện đại nó đang ở trong trạng thái này.

Hơn 3/4 thế kỷ qua nhân dân VN như một đàn cừu được sự chăn dắt bởi một bầy sói. Mỗi ngày bầy sói thịt một vài con cừu non và cứ thế... cứ thế... Khi những đàn cừu không còn là cừu non nữa và đã biết mài sừng thế là sự thịt của bầy sói đã bị đối kháng và đã trở thành không thể.

Nhìn vào bầy sói bằng một lăng kính có màu sắc đa dạng, vĩ mô thì ta thấy trong bầy sói đó lại cũng có những con cừu. Cái thời mà sói chúa hăm he thế nào thì sói con (cừu trong bầy sói) răm rắp nghe theo nay không còn nữa. Đó chính là cái diễn biến trong đảng CSVN, là cái ảnh chính, ảnh thật của "diễn biến hòa bình" mà đảng CSVN từ trước giờ không thấy và bắt được mà suốt thời gian qua chỉ đi bắt bóng đuổi hình... bắt cái ảnh ảo được phản chiếu từ ảnh thực nằm ngay trong cung thất Ba Đình. Tiếng súng Yên Bái là minh chứng cho hình ảnh “những con cừu non trong đảng” nay đã trưởng thành, đủ can đảm, bản lĩnh từ những cặp sừng đã được mài bén ngót…

Đó là cái thời mà cả tập đoàn Hồ Chí Minh, Lê Duẫn, Trường Chinh, Lê Đức Thọ... và gần đây hơn là dưới triều Đỗ Mười thì nhất cử nhất động của mọi đảng viên các cấp đều răm rắp nhịp theo chiếc đũa của người nhạc trưởng. Những việc làm của các con đại sói kể trên đều hoàn toàn bí mật, toàn quyền mà không một ai có thể biết hay chi phối vào. Do đó nhân dân VN hiện nay phải gánh chịu mọi hậu quả và hệ lụy có thể di hại đến nhiều đời sau bởi những việc đi đêm bí mật bán nước, bán non sông biển đảo và phản bội xương máu của tiền nhân và cả dân tộc trong mọi chặng đường lịch sử.

Cái thời quá độ đã đến. Trong nội bộ đảng CSVN thì qua các hội nghị T.Ư 4, 5, 6 và cụ thể là T.Ư 7 của khóa 11 đã chứng tỏ từng bước của sự nát vụn bên trong đảng chứ không còn gọi là rạn nứt nữa. Thậm chí trong thời gian qua các phe phái trong đảng đã công khai quần thảo nhau như các đấu sĩ trên võ đài đến nỗi giày mũ te tua... áo quần tuột luốt để lộ ra những hình xăm của giới giang hồ, những vết sẹo trên thân thể 

No comments: