Saturday, June 17, 2017

TUYÊT XỨ THI CÁC

 LẦU THƠ XỨ TUYẾT

 NỖI BUỒN CỦA BA
 



Tưởng nhớ ba tôi
Nhân mùa báo hiếu từ phụ


Bao người háo hức tìm vui bên đó!
Tôi cũng muốn về thăm lại cố hương
Thời thanh xuân, ôi đẹp tợ thiên đường
Nhưng cay đắng, vẫn như hình với bóng!

Mẹ qua đời giặc tràn vào giải phóng
Lần đổi tiền đánh tư sản đợt đầu
Bị cướp nhà, chia ruộng đất, bắt trâu
Còn mang bản án cường hào ác bá!

Ở trong tù ba bị đày nghiệt ngã
Tội góp công, tiếp sức giúp “ngụy quyền”
Đào tạo nên người, thế hệ thanh niên
Tuổi lục tuần, còn gặp phường độc ác

Anh tôi cải tạo bỏ thây đất Bắc!
Vì ngày xưa làm “lính Mỹ đánh thuê”
Trả nợ máu nên chẳng có ngày về...
Bởi tốt nghiệp từ trường Quân Y sĩ!

Dùng thủ đoạn giặc trả thù vị kỷ
Không chút lý tình, luật lệ, nghĩa nhân
Cha mẹ tôi đã cứu giúp bao lần
Khi nhà họ gặp quẫn cùng, khốn khó

Họ là học trò ba tôi thuở nọ!
Mà bây giờ lấy oán trả ơn thầy
Ba không buồn cho thế sự đổi thay
Nhưng đau đớn, cõi lòng như dao cắt!


Ba bịnh hoạn trong lao tù của giặc
Bảo lãnh mấy lần chúng chẳng thả về
Ngày qua ngày, bịnh trầm trọng não nề
Khi phóng thích, ngã qụy vì kiệt sức!

Ba suốt đời nêu sáng gương mẫu mực
Dạy học trò, nay tẩu tán bốn phương...
Theo chánh nghĩa, làm rạng rỡ tông đường
Cũng có kẻ phản đồ theo giặc đỏ!


Trước khi qua đời ba tôi nhắc nhở:
... Hoàn cảnh nào cũng phải giữ sắt son
Cha âu lo nhân nghĩa sẽ không còn!
Trên đất nước mấy ngàn năm Văn Hiến...

Dư Thị Diễm Buồn

 


NHỚ NGÀY QUÂN LỰC

                            DTDB
 Hoa phượng nở, ve gọi hè réo rắc
Ngày xưa ơi, áo trắng đẹp sân trường
Anh lính Hậu Giang, An Lộc, Liên Khương
Từ các nẻo... trên Bốn Vùng Chiến Thuật
  
Ánh hồng lên sáng ngời Ngày Quân Lực
Từng đoàn người lũ lượt kéo đi nhanh
Vẳng từ xa, loa náo nhiệt phóng thanh
Các đoàn thể, xếp thành hàng thứ tự...

Nắng ban mai chói chan rừng biểu ngữ
Nhạc Quốc Ca vang dội trong không gian
Dân, Quân, Cán, Chánh... lần lượt diễn hành

Xây Dựng,.Bảo An, Trưng Vương, Vĩnh Ký

 Biệt Động, Người Nhái, Chiến Tranh Chánh Trị

Cảnh Sát, Đà Lạt, Hành Chánh Quốc Gia

Quốc kỳ vàng ba sọc đỏ, chiên sĩ Cộng Hòa
Gió lồng lộng, quân kỳ bay phấp phới...

Sư đoàn Mười Tám, Pháo Binh tiến tới
Nghĩa Quân, Biệt Chính, đoàn Nữ Quân Nhân

Thủ Đức, Công Binh, Dù, Thiếu Sinh Quân

Biệt Kích, Hải Quân, Sư Đoàn Hai Mốt...

Đại Bàng uốn mình, khói tuôn từng cột
Dệt cờ vàng ba sọc đỏ trên không
Rộn niềm vui, niềm kiêu hãnh ngập lòng
Đoàn quân Nam ta hào hùng, tài, đức...

Cô nữ sinh, dự lễ Ngày Quân Lực
Niềm hân hoan bên bè bạn thầy cô
Mái tóc thề trong vành nón bài thơ
Vòng hoa chiến thắng, choàng lên lính trận

Bình minh reo vui sáng màu hồng phấn
Chong sách đèn dệt mộng đẹp tương lai
Niềm tin yêu hứa hẹn một ngày mai
Dâng dất nước những gì học, hiểu, biết...

Nhưng trường đời lắm oan khiên cay nghiệt
Và tình người thật tráo trở gian ngoa
Giặc tràn vào gây tan cửa hại nhà
Tài hoa diệt, lũ ác... tâm nhỏ hẹp

Đau thương chất chồng, vỡ tan mộng đẹp
Lặng thở dài, ngày ấy đã qua rồi!
Nay chỉ còn âm vọng đáy tim tôi
Khi Miền Nam rơi vào tay quỉ đỏ...

Phút mặc niệm, mắt rưng rưng lệ nhỏ
Tâm tư chùng lặng, thương xót bâng khuâng
Còn đâu nữa Ngày Quân Lực tưng bừng
Còn đâu nữa thời tuổi xanh dệt mộng

Có còn chăng, đây nỗi lòng trầm thống!
Của người di tản buồn... khắp Năm Châu
Cố hương nay đã tan nát héo sầu...
Bởi Việt gian bán nước cho Tàu Cộng

Quốc kỳ vàng tung bay trong gió lộng...
Vẫn hiên ngang phấp phới dưới nắng trời
Dù dân Nam đang nương náu xứ người...
Vẫn nuôi chí một ngày về phục quốc

Hậu duệ Việt, thừa trí tài, kiến thức...
Tiếp nối cha ông... trở lại diệt thù
Đánh đuổi Cộng nô dựng nghiệp thiên thu
Xây nước Việt Nam tự do, hạnh phúc...


DƯ THỊ DIỄM BUỒN

ĐT: (530) 822 5622
Email: dtdbuon@hotmail.com


 




LỜI CUỐI CHO CON - 

Thơ Ngô Đức Diễm



Tóc cha đã đổi màu
Từng sợi buồn rơi mau
Thương con mưa nặng hạt
Mi ướt đời bể dâu


Mắt cha đã mờ hoen
Sữa mẹ chưa nguôi quên
Thương con đời lưu lạc
Đất tổ thoáng non tiên


Tay cha mười ngón mỏi
Lần đếm từng oan khiên
Thương con môi tuổi ngọc
Sớm khẽ nhấp muộn phiền


Chân cha lấm bụi hồng
Giăng trải mộng núi sông
Thương con xa nguồn cội
Đành lỡ gót tang bồng


Vai cha sờn sương nắng
Nâng nhẹ gót phù vân
Thương con tròn mơ ước
Hoa nở thắm đường trần


Tim cha mãi còn nóng
Gõ nhịp bước kình ngư
Thương con trời biển rộng
Khua sóng dậy ngàn thu

Ngô Đức Diễm
TÌNH KHÔNG CÒN TRẺ NỮA
Tình không còn trẻ nữa
Để tung tăng ngoài phố chiều mưa
Tình không còn trẻ nữa 
Để nghe tâm sự xa xưa
Tình không còn trẻ nữa
Để thấy chân trời cuối đời xa
Tình không còn trẻ nữa
Hạnh phúc cành khô trổ hoa
Ta đã đi trong mênh mông chiều
Phố lên đèn bóng dài đổ xiêu
Đôi bóng đi trong hoàng hôn tắt
Bờ môi còn vị ngọt trăng khuya?
Ta không ước ao chiều mưa trở lại
Trên con đường nhặt từng tuổi rơi
Cơn gió mang thật xa không thấy
Đóa hoa tàn bên con bướm chết khô
Tình không còn trẻ nữa
Cùng hoang vu và hẹn kiếp sau
Tình không còn trẻ nữa
Thì hãy yêu nhau như lần khởi đầu!
NGHIÊU MINH





 

BÓNG ĐỔ TRÒN VO

Lưng còng nhập bóng tròn vo
Tiễn con Ba khóc, sao lo quá chừng!
Nào đâu vượt núi, xuyên rừng
Mà con không thể tạm dừng bên Ba
Thương Ba bóng chiếc thật thà
Tròn, vo tâm trẻ, lệ nhòa ăn năn
                       *
Chào nhau, lệ chửa kịp ngăn
Đã quay trở lại, tim oằn đại tang.
                       *
Đường về: bóng đổ, lệ hàng
Từ nay đôi bóng, đôi đàng âm dương.
Từ nay không có Ba thương
Ai yêu con trẻ? Ai tường khổ đau?
Còn ai lẽo đẽo theo sau
Nghe Ba kể chuyện chống Tàu, dẹp Tây?
Từ nay chân lấm bùn lầy
Còn ai dạy dỗ con đây làm người?
                       *
Ba ơi! Con gọi Ba ơi
Khóc hoài vẫn mặn! Lệ rơi đời đời!

                           Ý Nga
YOUR SHADOW WAS SO ROUND
      
Your bent back made your shadow so round;
You cried when seeing me off, spirit so downed.
It was not mountains to cross, jungles to go thru,
Too hard that I could not come back to visit you!
I deplored you, Dad being lonely, simple, sincere,
So heart-whole that I felt repenting in tears blear.
                                    *
But, alas, after that farewell, not yet less sad,
I had to return, heart-broken to mourn for Dad!
                    *                         
Staggering home, on slanting shadow, in tears sea:
From now on, death has separated Dad from me!
From this day forth, I have no more the father dear
Who will for this young care, up this child cheer!
No more for any kid to stick to you along behind
For against-Chinese, anti-French tales you remind.
Hence, into toil and moil I have to myself bring,
Who will lovingly educate me into a good thing?
                    *                                                         
Oh Dad! I am calling you, Dear Dad, Dad mine!
So long I have wept the tears are still salted, brine.                                

Translation by  THANH-THANH     

LINH HỒN GIAO HƯỞNG
  
Trở lại nơi, ngày ba đưa con đến
Gần hai năm mà tưởng mới hôm qua
Gió hiu hắt, nắng nhuộm vàng trên mộ
Hàng bia buồn nghiêng ngả bóng phôi pha
 
Bên gốc cây ánh chiều rơi lỗ trỗ
Con nằm im, an phận chiếc quan tài
Nghe thổn thức tiếng nấc ngưng ngang cổ
Nuốt vào tim giọt nước mắt ngắn dài
 
Cửa lò thiêu đưa con vào vĩnh cửu
Chặng đường cùng thánh giá vác trên vai
Ba theo sau thân người như lá rũ
Vợ con con, tan tác mảnh hình hài
 
Ðây là chỗ ba đưa tay tiễn biệt
Nơi cuối cùng con nhận mấy bông hoa
Hoa nhiều sắc nhưng riêng ba màu tím
Tím trong lòng và tím cả ngoài da
 
Ðây lò thiêu với tầng cao điện thế
Năm ngàn volt, ngọn lửa trắng lập lòa
Nóng như thế mà con đành chấp nhận
Tro bụi rồi, ôi giọt máu của ba!
 
Nay đứng đây gọi hồn con vất vưởng
Theo gió mây hãy về đậu vai này
Hai cha con, hai linh hồn giao hưởng
Ðể ba tìm hạnh phúc một vài giây...
                          ĐÔNG ANH  

         Souls' Harmony
I have now returned here where I saw you away 
Nearly two years ago but it seems just yesterday. 
The wind blows gently, the sun sheds yellow light 
On the row of lopsided tombstones – what a blight! 
 
The evening sun fell on every spotted tree root, 
You were resting resigned in the coffin deaf mute. 
Relatives couldn't help you being forever to depart, 
Swallowed their choked sobbings into their heart. 
 
Thru the crematory as to eternity a passport holder 
At last stage you carried the cross on your shoulder. 
I followed you, hanging down like a stooping leaf;  
Your wife and children sank in inconsolable grief. 
 
Here is the place I waved my hand in mind so sour 
The last location you received each farewell flower: 
The flowers were multicolored, but in such a dole 
They were purple, grey, livid, dark inside my soul. 
 
This is the crematorium with high-tension potential  
Five thousand volts, to integrate with the essential 
That to it even so hot, you were to yourself resign 
Into dust, back to dust, oh this dear scion of mine. 
 
I am standing here to invoke your wandering spirit 
Relying on wind and clouds onto my shoulder to sit 
So that father and son, our two souls harmonize, 
I find happiness though in a jiff ceasing to agonize. 
 
                      translation by THANH-THANH 


 
 
 Đng b em mt mình  
Đừng bỏ em một mình   
Khi trăng về lạnh lẽo             
Khi chuông chùa u minh        
Chậm rãi tiếng cầu kinh
       
Đừng bỏ em một mình   
Khi mưa chiều rào rạt           
Lũ chim buồn xơ xác              
Tìm nhau gục vào mình 
Đừng bỏ em một mình   
Trời đất đang làm kinh  
Rừng xa quằn quại gió  
Thu buốt vết hồ tinh                               
Đừng bỏ em một mình   
Đừng bắt em làm thinh  
Cho em gào nức nở        
Hòa đại dương mông mênh   
Đừng bỏ em một mình   
Biển đêm vời vợi quá             
Bước chân đời nghiêng ngả   
Vũ trụ vàng thênh thênh
Đừng bỏ em một mình   
Môi vệ thần không linh  
Tiếng thời gian rền rĩ             
Đường nghĩatrang gậpghềnh
                                                               
Đừng bỏ em một mình           
Bắt em nghe tiếng búa           
Tiếng búa nện vào đinh 
Hòa trong tiếng u minh  
Đừng bỏ em một mình   
Bóng thuyền ma lênh đênh    
Vòng hoa tang héo úa            
Yêu quái vẫn vô tình              
Đừng bỏ em một mình   
Cho côn trùng rúc rỉa            
Cỏ dại phủ mộ trinh               
Cho bão tố bấp bênh             
Đừng bỏ em một mình   
Mấy ngàn năm sau nữa 
Ai mái tóc còn xinh        
Đừng bỏ em một mình   
Minh Đức Hoài Trinh
            don’t leave me alone
Don’t leave me alone
While the cold moon is shown
The pagoda’s bell for the dead      
Slowly mingles with the Sutra said
       
Don’t leave me forlorn
While the dusk rain is painfully borne
The bare birds with wet feather
To seek for warmth huddle together
Don’t leave me forsaken
While the sky and earth are shaken
The jungles are writhing with hurricane
Autumn is biting as a bane            
Don’t leave me desolate
And forcibly forbid me to state
Let me shout out loud my emotion
To mix with the vast ocean
Don’t leave me solitary
In the night sea so scary
Worldly steps wobbler immerse
In the immense golden universe
Don’t leave me deserted
As guardian angel’s power not asserted
Time’s moaning groan grumpy
The path to the cemetery is bumpy
                                                               
Don’t leave me destitute
And have me hear the hammer brute
That drives the nails on the coffin lid
Mixing with prayers, farewell to bid.
Don’t leave me isolated
As a ghost boat undifferentiated
The funeral wreaths will fade
Demons are still heartless to the shade
Don’t leave me estranged
By insects snapped, torn, deranged
Wild grass covers the virginal grave
And storms uncertainly rave
Don’t leave me outcast
Thousands of years from now on at last
Whose youth will not retrograde
Don’t leave me betrayed
Translation by thanh-thanh

No comments: