Wednesday, May 31, 2017

HIẾU ĐỆ * CON CHUỘT CẦN THƠ



Con Chuột Cần Thơ
HIẾU ĐỆ

hững năm đi dạy học ở Cần Thơ, tôi thường theo mấy em học sinh rủ về quê hưởng cái thú đốt đồng. Có nghĩa là sau mùa gặt hái xong, người ta đốt ruộng để lấy phân tro. Trong khi đốt đồng, người ta đặt lưới đuổi chim, đuổi chuột rất vui. Con chuột lông vàng vào tháng đốt đồng trông có vẻ béo tốt hơn mọi ngày. Nó trở thành một món nai đồng quê hay cầy tơ ở Sài Gòn. Vào mùa này, những ai đi qua cầu bắc Mỹ Thuận mà quên mua về thành phố một xâu chuột Cần Thơ thì quả là một sự thiếu sót, nhứt là đối với bợm nhậu. Trong buổi đốt đồng reo hò theo ngọn lửa để đuổi chim, đuổi chuột, có lúc chúng tôi cũng thường bị rắn hổ và con chuột cống nhum thứ lớn tấn công trở lại mình. Do đó phải có cái cây có chán hai để đè cổ con rắn.




Con cống nhum thường ở dưới hang với cả chục con chuột cái nên nó phải nổi máu anh hùng trước cả chục người đẹp, đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân. Hơn nữa, nó lớn gấp ba lần con chuột đồng. Người ta nói ở đường Thoại Ngọc Hầu nổi tiếng với món cháy cạnh nhưng thật ra chuột đồng ướp nướng và rắn hổ cháy cạnh còn ngon hơn nhiều. Nhưng các món này chỉ xuất hiện có vài tháng vào mùa đốt đồng thôi, còn quanh năm làm gì có. Khi hết mùa này, chúng tôi quay sang giở chà và câu cá, câu tôm. Nhưng đùng một cái có em học sinh chạy vào trường cho tôi hay trò Khải bị Bảo An bắn chết đêm qua vì đang đêm nó làm du kích Việt cộng. Hôm sau thì trò Lộc bỏ đi chiến khu. Ở xóm Cái Răng - Cái Tắc, người ta rải truyền đơn và phát động bản Cương lĩnh thành lập Mặt trận Giải phóng miền Nam. Đúng là:


Tình chỉ đẹp khi còn dang dở".
"Đời hết vui khi chưa vẹn câu thề,




Tôi về trường lại nhận sự vụ lịnh bị đổi đi Huế. Nghe người ta bảo là tôi bị cái tội chơi với Việt cộng nên bị đày một ngàn cây số. Nhưng Tái Ông mất mã đi Huế ra dạy ở trường Đồng Khánh, chưa nằm ngủ cũng đã thấy được giấc mơ đẹp rồi. Các em Đồng Khánh lửng thửng đi về trên đường Cổ Ngư, hai hàng cây long não thắp nến trên vai gầy giữa buổi chiều nắng quái vàng rực lên. Cậu Cẩn dù có dữ cách mấy, tôi nhịn cậu ta một chút cũng chẳng sao. Trở lại mối duyên với con chuột vàng, một lần sau cùng, tôi gặp lại con chuột này trên rừng Trường Sơn ở trại cải tạo Phước Long, rừng Bù Gia Mập.

Con chuột Trường Sơn lớn gấp ba lần con chuột vàng ở Cần Thơ. Lông nó óng ánh như con nai, con mển và mắt nó to và sáng hở. Tôi thấy nó chạy có bầy. Cộng sản khai thác lý thuyết của Báp Lốp, dùng thực phẩm để tiêu diệt quân thù. Ở đô thị, chúng phát động chánh sách ngăn sông cắt chợ để trị dân, bắt phải độn cao lương củ mì. Tù cải tạo dĩ nhiên phải bị bỏ đói. Quanh năm, chúng tôi không thấy mặt miếng thịt heo là gì. Do đó, chúng tôi làm chừng chục cái bẫy sập cũng có chim, có chuột ăn mệt nghỉ. Chỉ chịu khó thay phiên nhau xách đèn đi quanh rẫy bắp, rẫy lúa để giải tỏa mấy cái bẫy cho con khác chui vào. Thật sướng như đàn bà đi chợ, khiến bọn vệ binh và cán bộ cũng phải bắt chước làm theo. Thì ra mình lại cải tạo bọn Cộng sản.

Ông Trời thật bất công, đã sanh con chuột lại còn sanh thêm cái đuôi. Người ta dùng cái đuôi lôi nó lên bếp lửa để thui lông. Khi cháy hết lông chuột rồi, chúng tôi cắt bỏ bốn cái chân, dùng dao rạch một đường từ cổ xuống rún, như kéo đường dây "fermeture". Cắt miếng da ngoài sau ót rồi lột bộ áo da của nó như người ta lột bộ áo của anh chàng hiệp sĩ Batman trong phim ảnh. Người sành điệu làm thịt chuột thường cắt bỏ bốn cái hạch ở trong nách, nơi bốn cái chân con chuột. 

Mổ bụng rửa sạch sẽ rồi ướp hành, tiêu, tỏi, ớt... đem nướng lên thơm phức. Đi làm lao động về nghe cái mùi thịt ướp nướng với khói bốc lên thơm ngát khiến có đứa lại thèm một xị đế. Nhưng ở giữa rừng bát ngát mênh mông như thế này làm gì kiếm ra một xị rượu đế. Thế mà một ngày chúa nhựt hôm nọ, anh chàng Thuận lại xách về trại đến cả một lít. Hỏi ra mới biết anh ta cởi chiếc áo montagu đem vào sóc Thượng đổi lấy lít rượu đem về chiêu đãi cho cả đại đội, khiến mỗi đứa chỉ được không đầy nửa cái xây chừng. Có đứa cười lăn ra nói:


- Cũng có hơn bốn năm rồi mới nhắp được ngụm rượu thật thần tiên vô cùng. Lý Bạch xưa kia đâu được thưởng thức mùi rượu đế như thế này. Vì ổng uống nhiều quá, vả lại uống say rồi đâu có thấy rượu quí như vàng. Vừa uống vừa thèm kiểu này mới thấy rõ rượu ngon với lại bạn hiền.
Đến một hôm nọ có đợt thăm nuôi, vợ của anh chàng Thuận mới hỏi chồng:


- Anh à! Em đi ngoài bìa rừng thấy một đoàn người Thượng, sao có anh chàng Thượng già mặc cái áo montagu màu tím giống cái áo kỷ niệm quà sinh nhựt em tặng cho anh ngày anh về phép năm xưa. Cả phố Nguyễn Huệ em lựa được có mỗi cái áo đó là vừa ý thôi?
Biết không thể nào giấu vợ được, Thuận đành phải khai đầu đuôi sự thật là anh đã đổi lấy lít rượu rồi:

- Ở tù bởi Việt cộng thì còn biết ngày nào ra. Nay đổi trại này, mai đổi trại khác, anh em đồng cảnh đâu biết ngày nào gặp lại nhau. Chúng anh vui với nhau được bữa nào hay bữa nấy. Lít rượu đó là một kỷ niệm để đời. Có thương bọn anh thì xin em đừng buồn...

Ngừng một vài giây, chàng ta nói tiếp như để thuyết phục vợ:

- Không có gì đẹp bằng tình đồng đội trong đời lính cũng như trong đời của người cải tạo.



Lũ chuột ở rừng Trường Sơn dường như chỉ có một đợt trong vòng một hai tháng thôi, nhứt là vào tháng tư tháng năm, trời bắt đầu mưa. Có lẽ loại chuột nầy ăn cỏ non hay rễ cây như thỏ. Đội tôi chỉ có năm cái bẫy sập thôi mà thực phẩm có hoài, ăn không hết, có khi đem biếu cho những đội bạn. Đang đêm chỉ cần giải tỏa mấy cái bẫy để con khác có chỗ mà chui vào thôi. Món chuột cũng khá phong phú. Khi thì ướp nướng, khi thì kho xã ớt, khi thì xào lăn... Thường thì anh em chúng tôi cắt bỏ dái của con chuột đực. Lão già Xuân ra cái điều rành đông y lại đi nhặt nhạnh cái món nầy. Lão nói:

- Con dê là ông thầy, dái của con dê kêu bằng ngọc dương. Con chuột cũng là bậc thầy không kém con dê. Nơi một hang chuột đực, người ta bắt được hai ba chục con chuột cái. Món ngọc dương của con chuột là đại bổ. Ngâm rượu thì ông uống bà khen, đúng là cường dương đại bổ.


Mà bị nhốt trong trại cải tạo ở Bù Gia Mập - Bù Đăng - Bù Đốp này không có bóng dáng phụ nữ thì bà ở đâu mà khen. Chỉ có mấy thằng cán bộ chuyên môn xách hạch anh em chưởi lên chưởi xuống... thôi chán bỏ xừ.
Dũng và Sơn trốn trại vượt biên giới sang Campuchia gặp quân Pôn Pốt bắt, chuẩn bị báo cáo cấp trên, rồi đem ra giết. Thấy ngán quá, hai đứa khiếp vía lại trốn trại một lần nữa, quay ngược trở lộn về xin đầu thú. Cả hai bị biệt giam vào Connex và bị bỏ đói. Anh em lén lút tiếp tế cho hai đứa. Đến khi thả về, chúng nó cười bảo là nhờ chuột Trường Sơn nuôi chúng nó.

Dũng kể lại đời sống trong hàng ngủ Cộng sản Pôn Pốt còn khiếp vía hơn nữa. Lính tráng không một ai được nấu bếp riêng, không một ai được tăng gia riêng, nếu sơ sẩy là bị khép vào tội phản động và bị giết ngay. Dĩ nhiên là không ai được làm bẫy chuột để kiếm thêm lương thực kiểu tụi này. Dũng và Sơn bị bắt ở Tam Biên nơi một đồn biên giới được hơn một tuần. Thừa lúc chúng kéo nhau đi ăn Tết tháng tư và liên hoan ngày lễ lớn, chỉ để lại một tên coi trại, Dũng giựt súng và chạy trốn. Về đến trại, anh ta vất súng, cởi bỏ bộ đồ bà ba đen của lính Miên và xin đầu thú, chịu tù trở lại với Cộng sản Việt Nam.


Chúng tôi thường gặp nhau ở chợ Sài Gòn và nhứt là công viên Thống Nhứt (nay được mang tên là đường Lê Duẩn) ở trước mặt sở Ngoại vụ. Nơi đây thường được coi là Câu Lạc Bộ Xuất Cảnh. Anh em diện H.O. thường tùng tam tụ ngũ tán láo ở đây chờ ngày ra đi. Tôi và Dũng kéo nhau lên quán Nai Đồng Quê ở đường Thoại Ngọc Hầu ôn lại những kỷ niệm xưa. Dũng nói:

- Bây giờ thì không có nhậu thịt chó thịt chuột gì nữa cả. Nhậu tức là mình ủy lạo, mình vui mừng về cái thân xác của mình còn lại. Mình không đãi nó cái món thật quí thật sang thì chớ, nhất định tớ không ăn ba cái vớ vẩn này nữa. Chỉ tội nghiệp cho cái thân xác của mình!


Hiếu Đệ

No comments: