Sunday, May 14, 2017

TUYẾT XỨ THI CÁC


 
 BÌNH DỊ MẸ                                  
          Trắng da vì bởi phấn dồi                                                  
          Đen da vì bởi em ngồi chợ trưa                                       
                             (ca dao)                                                                                                          
“Trắng da vì bởi phấn dồi”                       
Ca dao con hát thuộc lời nghêu ngao               
Ai ngăn nắng đổ mưa rào                                  
Cho vai áo mẹ đỡ màu pha sương            
Tháng năm bình dị đời thường                          
Gánh vui, buôn cả con đường con đi                
Nỗi niềm riêng chẳng nói gì                     
Đen da ai hiểu mấy thì xuân xanh            
Cho con mộng ước nguyên lành                        
Mơ con khôn lớn công thành mai sau              
Đôi khi giữa cuộc cơ cầu                                   
Thoáng ngang trán mẹ nét nhàu thời gian        
Rạng ngời những lúc con ngoan                        
Lặng trầm những lúc con hoang nghịch nhiều  
Gánh đời nghiêng bóng liêu xiêu             
Măng tre mong uốn nên điều thảo ngay   
Chắt chiu đôi cánh tay gầy                       
Mẹ: cây cao tỏa bóng dày về con               
                                          LÊ MAI              
           MY SIMPLE MOM
Your complexion owing to face powder is bright
Mine tanned because till noon market
I am exposed to the sunlight (folk-song)
 “Your complexion owing to face powder is bright”
Those folk-songs are familiar to me to croon or recite.
Who shields Mom from the sun, shelters her from the rain
To slow down her blouses to fade, wear out or stain.
She has lived an ordinary and simple life through time
Carrying pleasure, also dealing in my line since my prime.
My personal innermost feelings: unknown to peers.
Tanned skin? who understands how many green years.
My Mom wanted my aspirations to remain entire
And dreamed of her daughter’s future success to acquire.
Sometimes in the unfortunate situation we had to engage
I caught sight of Her forehead’s wrinkles of age.
Her facial appearance was cheerful when I was correct
And quiet when her beloved’s wrong made her object.
Her liability for my lot saddled her till her elderly days
Only to straighten me as a young bamboo off my craze.
With her skinny hands, little and thrift she has nursed me.
Mom: a tall tree to cast a shadow over this person to be.
Translation by THANH-THANH
Biến-Loạn Miền Trung             
Vietnamese Choice Poems
 

ANH VỀ ĐÂY
 
Anh đã về
Sau hơn ba mươi năm xa quê 
Mẹ vắng bóng, con đường xưa mất hút
Cô bé xóm Kên      
Mắt mờ tóc bạc                                    
Chuyện chúng mình                             
Nhớ nhớ quên quên                     

Anh đã về                                             
Con đường cũ thay tên                         
Cầm tay em                                          
Như ngày xưa hò hẹn                          
Bàn tay run                                          
Thuở ấy vì tình bây giờ vì lạnh                   
Nắng hoàng hôn không ấm nỗi sương chiều
 
Quê hương mình                                  
Mẹ và em                                               
Đều thay đổi quá nhiều                        
Duy chỉ có                                            
Chiếc loa đầu đường                            
Thì vẫn thế                                     
Sau gần bốn mươi năm                        
Loa loa loa; mồm loa mép dãi                     
Vẫn phát hoài                               
Tiếng nói Việt Nam                             
Dân chủ, Tự do                                     
Chỉ nói không làm                               
Anh đã về                                             
Như cây gỗ gió xoang trầm                  
Chút võ vẽ những mảnh trời khai phóng   
Em nghe anh…                                    
Mỉm cười trông ngóng:                        
Làm được gì ngoài bán mộng tay không   
 
Dân chủ - Tự do                                   
Đả đảo hoan hô                                     
Hàng quốc cấm                                    
Chỉ được nhìn ngắm                            
Không được sờ, không được đụng      
Giở nón chào ca tụng bâng quơ                   
Muốn độc lập                               
Phải có tự do                                
Muốn tự do                                          
Phải có dân chủ                                     
Muốn dân chủ                              
Phải hóa sinh thân xác cũ                             
Chờ bao năm                                 
Xác ướp có linh hồn                            

Anh về đây em                                     
Đường tự tình quê hương yêu dấu       
Chí lớn mang về chẳng từ Mỹ từ Âu           
Trong tim em                                
Khát vọng dấy từ lâu                           
Như giông bão                             
Đang nằm sâu trong đất                        

Chờ đợi bao năm nên em cúi mặt         
Ngước lên nhìn!                                    
Triệu ánh mắt:                             
Tìm nhau                                      
Đừng đợi mãi bên cầu                               
      
                         Trần Kiêm Đoàn
 
 
HERE I HAVE COME BACK
 
Back here I have come  
After over thirty years home away from.
Mom absent, the old way lost in the whirl.
The once Ken Hamlet girl
With dim eyes and grey hair,
About her personal affair
Remembered and forgot in confusion.

Back here I have come. No illusion.
The former street has changed its name.
I held your hands all the same
Like I did those days we were on a date;
Your hands shook blate
In the past by love but now by cold, true,
The setting sun couldn’t warm the dusk dew.
 
Our fatherland land:
Have had too many changes to stand    
Mother and sister.
Except that the blister
The street corner’s loud speaker
Is the same as always a squeaker.
After nearly forty years
Garrulous, loquacious, verbose to all ears,
Still broadcast forever, never calm,
The Voice of Vietnam.
Democracy, Liberty: none!
Only said never done.
I have come back to make good.
As an old tree catching wind of agarwood
Dabbling a little in bits of liberated life
You listened to me while evil is rife
Smiled, looking forward with a gleam…
Empty-handed to act: to sell one’s dream!
 
Democracy! Liberty!  (blah)
Down with! Long live! Hurrah!
Forbidden merchandise
Only to look, contemplate, for one’s eyes
Not allowed to touch let alone to hold.
Hats off for a salutation vague and cold.
Independent to be
You must be free.
To be free (not hypocrisy)
There must be democracy.
To be democrat
You must renovate the old life flat.
How many years to expect in whole
For a mummified body to have a soul?

Back here I have come
With deep feelings for our country glum.
Just cause is not from US or Europe smart,
But it does exist in your very heart.
Aspiration so far arisen urging to perform
Like a storm
Has been lying in the earth profound.

So long in wait to stoop you were bound.
Now, raise your head, look up to see
Millions of eyes in glee
Are seeking one another in a world wider:
Start off! No longer remain an outsider!
           
Translation by THANH-THANH
 
 
 
 
 

Trang Thi-Văn
Chủ đề: Mẹ Tác giả: Dư Thị Diễm Buồn

Vu Lan Nhớ Mẹ



Mùa Báo Hiếu.
Kính tặng những ai có diễm phúc còn mẹ
Con hỏi mẹ: "Sao cài hoa màu trắng?
Vào những ngày báo hiếu lễ Vu Lan?
Sao không cài hoa hồng thắm cao sang?"
Mẹ khẽ bảo: "
Mẹ không còn có mẹ!"

Trong vũ trụ muôn loài đều có mẹ
Kẻ vô phần nên mẹ sớm ra đi
Thân cút côi sống lặng lẽ sầu bi
Đời đâu có tình nào hơn tình mẹ!


Thương thân mẹ, mất bà từ thuở bé
Thiếu tình thân yêu, âu yếm thiêng liêng
Thiếu vắng vòng tay trìu mến dịu hiền
Thiếu hơi ấm, ấp lòng khi giá lạnh

Thiếu hình bóng bên đèn chong đêm quạnh
Lời ngọt ngào khuyên dỗ lúc ốm đau
Chạy rong chơi vấp ngã té cầu ao
Về phụng phịu: "Mẹ ơi, con đau đớn..."


Thương yêu con, mẹ quên con đã lớn
Gió trở mùa, cây thay lá vàng thu
Đợi cổng trường khi đem nón, đem dù
Che mưa nắng, cho con phòng cảm mạo

Có những hôm trời lên cơn dông bão
Gió lạnh căm căm, thời tiết đổi thay
Đường về nhà trơn trợt tuyết mưa bay
Đội giá buốt, đem con giầy cao ống


Hết cấp ba, con vào trường Đại học
Sống xa nhà, mẹ lo sợ đắn đo...
Luôn nhắc con: "Trở gió dễ cảm ho
Nhớ mặc áo, choàng khăn cho đủ ấm"

Trước nhập học, tự tay mẹ mua sắm
Từ chiếc khăn, đôi vớ, thỏi xà phòng
Cây kim may, cuộn chỉ với mền bông
Chai dầu gió, phòng hờ khi cảm lạnh!


Nơi gác trọ những đêm dài hiu quạnh
Buồn bâng quơ hay chợt đến bất ngờ
Tình thơ ngây vụng dại tuổi học trò
Thương nhớ mẹ, vội vàng ra đi hết

Những ngày lễ, thứ bảy hay chủ nhật
Đến thăm con, mẹ chỉ dạy khuyên răn
Đem cho con, giỏ đầy ắp thức ăn
Và ánh mắt, ôi dịu dàng trìu mến


“Mẹ mới có tình thương vô bờ bến
Con hơn người, vì có mẹ bên con
Con hơn người vì có mẹ chu toàn
Con hạnh phúc, cài hoa hồng lên áo!”
Dư Thị Diễm Buồn

No comments: