Saturday, May 27, 2017

SƠN TRUNG * NHỮNG MÂU THUẪN VÀ PHI LÝ CỦA CUỘC ĐỜI



NHỮNG  MÂU THUẪN VÀ PHI LÝ CỦA CUỘC ĐỜI
SƠN TRUNG




Pascal nói :" Je pense donc je suis." (Tôi suy nghĩ vậy tôi tồn tại).Thật vậy , con người hơn loài vật, người này hơn người kia là do suy nghĩ. Ai cũng biết suy nghĩ chỉ cao thấp khác nhau.

Cuộc đời phức tạp muôn nỗi.Mỗi không gian thời gian đều có quan điểm luân lý, thẩm mỹ, tôn giáo, chính trị... khác nhau. Blaise Pascal nói: “Chân lý ở bên này dãy núi Pyrénées, qua bên kia là sai lầm” (Vérité en deça des Pyrénées, erreur au delà). Bởi vậy mà những cái mà tư bản, quân chủ tôn trọng thì cộng sản đá phá hết, và những cái mà cộng sản tuyên truyền, cổ vũ thì phe tự do coi là tai họa cho nhân loại!

Lại nữa, sự vật phức tạp, to lớn mà con người chúng ta, con mắt chúng ta quá nhỏ. Chúng ta không có cái nhìn tổng thể, chúng ta chỉ có cái nhìn phiến diện đầy chủ quan, thiên lệch tùy theo vị trí của chúng ta. Đừng cười chuyện năm anh mù sờ voi. Năm anh mù đó là chính là chúng ta. Chúng ta nhìn sai, chúng ta nhìn đúng cũng không thành vấn đề vì chính sự vật thay đổi làm cho cái nhìn của chúng ta hôm qua khác với cái nhìn của ta hôm nay. Một số sự kiện phi lý và mâu thuẫn đã tồn tại trong thế giới chúng ta. Chúng tôi xin đưa ra vài sự kiện:


I. DÂN DA ĐEN BỊ BẮT LÀM NÔ LỆ
 Ngày 12 tháng 10 năm 1492, đoàn thám hiểm do Cristoforo Colombo làm trưởng đoàn đã đặt chân đến châu Mỹ. Theo lệnh của vua Fernando và hoàng hậu Isabel xứ Castilla và Aragón, đoàn thám hiểm đã xuất phát từ cảng Palos xứ Andalucía. Trong 2 tháng và 9 ngày sau đó, đoàn đã vượt qua biển Đại Tây Dương và đến một số đảo thuộc lục địa châu Mỹ, cụ thể là các đảo thuộc quần đảo Bahamas hiện nay. Khi trở về, Colombo đã thông báo cho châu Âu biết về sự tồn tại của một Thế giới mới. Trong những thế kỷ tiếp sau đó, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và cả Vương Quốc Anh cũng như Pháp, bên cạnh các cường quốc châu Âu khác, đã ra sức cạnh tranh để khám phá, chinh phục và thực dân hóa châu Mỹ, từ đó dẫn đến sự hình thành của nhiều dân tộc, nhiều nền văn hóa và quốc gia mới.

Sau đó, bọn thực dân xâm chiếm châu Phi.Tốc độ xâm chiếm làm thuộc địa của bọn thực dân phương Tây diễn ra rất mạnh: vào giữa những năm 70 của thế kỉ XIX mới có 10,8% đất đai bị chiếm, nhưng đến đầu thế ki XX con số tăng lên 90,4%. Hầu như toàn bộ châu Phi trở thành thuộc địa, chịu sự thống trị của thực dân phương Tây. Bọn thưc dân bắt dân châu Phi làm nô lệ đem sang châu Mỹ khai thác nông nghiệp.Khu vực săn bắt và buôn bán nô lệ da đen diễn ra chủ yếu từ bờ biển Sénégal đến duyên hải Angola ở Tây Phi.

Việc mua bán lô lệ trong giai đoạn đầu do người Bồ Đào Nha nắm giữ, sau khi thế lực Bồ Đào Nha ở châu Phi suy yếu, việc buôn bán nô lệ chuyển dần sang tay Hà Lan, Anh, Pháp… rồi Anh chiếm ưu thế. Đến năm 1770, một nửa số nô lệ từ châu Phi sang châu Mĩ do tàu thuyền Anh vận chuyển: hàng năm gần 50.000 người (Pháp hàng năm chở được 30.000 và Bồ Đào Nha – khoảng 10.000).

Số nô lệ từ châu Phi sang đến châu Mĩ chỉ còn sống được 1/2 sau khi tới nơi và bắt đầu một cuộc sống vô vàn khổ cực ở các đồn điền, hầm mỏ.Nạn buôn bán nô lệ da đen khiến Nam Phi mất đi khoảng 150 triệu dân.

Tuy vậy  từ thế kỷ XIX,  từ thời thực dân, người châu Phi vẫn tìm cách chạy sang Pháp. Sau đệ nhị thế chiến,  các nước thuộc địa dần dần giành được quy chế độc lập hình thức.Căm thù thực dân châu Âu, dân Phi Châu đã đi theo cộng sản. Cũng như Việt Nam,  họ đã theo Mao Trạch Đông và được Mao nuôi dưỡng.

Châu Phi cũng như châu Á là cái nôi của chiến tranh ý thức hệ, của nội chiến.  Một số dân Phi theo Nga, Trung Cộng nhưng không thấy họ đi du học hay di dân sang Nga và Trung Cộng, trái lại họ tìm cách trốn chạy sang châu Âu  tự do. Nhiều nhất là nươc Pháp.Trong khoảng năm 2000 cho đến nay, hàng trăm nghìn người chạy trốn xung đột, khủng bố ở Trung Đông và châu Phi đang mạo hiểm mạng sống để đến châu Âu, gây ra cuộc khủng hoảng di cư tồi tệ nhất kể từ Thế chiến II.

Theo số liệu của Liên Hợp Quốc, từ đầu năm tới nay, 300.000 người rời Bắc Phi và Trung Đông để vượt biển Địa Trung Hải trên hành trình tới "miền đất hứa" châu Âu. Con số này tăng 40% so với năm ngoái. Mỗi ngày, hàng trăm và có thể hàng nghìn người chọn cách tranh nhau lên tàu hoặc bám vào các thuyền nhỏ để vượt biên. Họ có thể trèo qua hàng rào ở Morocco để tới lãnh thổ Tây Ban Nha hay chen chân trong xe tải từ Thổ Nhĩ Kỳ hoặc lên tàu di chuyển khắp châu Âu.

Phần lớn di dân đến biển Địa Trung Hải bằng những chiếc thuyền cũ kỹ hoặc xuồng cao su. Đầu tiên, họ đến Hy Lạp, vì nước này gần một số nước có nhiều người di cư như Thổ Nhĩ Kỳ và Libya. Italy và đảo Lampedusa cũng là một điểm đến phổ biến.
Khi đến các điểm này, nhiều người di cư cố gắng đi qua tuyến đường bộ Balkan - một cuộc hành trình vượt qua nhiều biên giới. Nhiều người muốn di chuyển về phía Bắc, đến các nước như Đức và Thụy Điển, nơi đơn xin tị nạn có nhiều khả năng được chấp thuận.

Dù thế nào đi nữa, người Phi châu đã bị thực dân châu Âu bắt làm nô lệ đáng lẽ sau khi được tự do, họ phải quay về quê hương xứ sở, nhưng họ vẫn ở lại Âu Mỹ. Còn những người châu Phi tại bản địa, họ phải thù ghét Âu Mỹ, tại sao họ lại từ bỏ quê hương mà chạy đến Âu Mỹ? Một số thich Cộng sản, tại sao không chạy qua Nga hay Trung quốc?

II. DÂN CỘNG SẢN CHẠY SANG TƯ BẢN

1.DÂN LAO ĐỘNG XHCH

Nợ cha con phải trả. Cộng sản cha vay nợ thì cộng sản con và thường dân Việt Nam phải è lưng trả nợ. Sau 1975, Việt Cộng phải trả nợ Liên Xô. Họ đã trả nợ bằng nhiều cách nhưng rõ rệt nhất là xuất cảng hàng hóa sang Liên Xô và xuất khẩu lao động. Không phải ai cũng được vinh dự đi làm nô lệ. Chỉ có con ông cháu cha mới được tuyển làm nô lệ. Đừng bảo nô lệ là khổ. Nô lệ sướng lắm chứ. Cái thứ nhất là được đi ra nước ngoài mở rộng tầm mắt, đặc biệt là được đến nước Nga, kinh đô của thế giới cộng sản. Cái thứ hai là được mua hàng hóa nào quạt điện, xe đạp, xe gắn máy, nồi áp suất gửi về Việt Nam bán lời khẳm! Người động phải nộp khoảng 20% tiền công cho đảng bóc lột và nhiều tiền khác nữa nhưngvẫn còn dư chút đỉnh còn hơn ở trong nước tiền lương mỗi tháng ăn được mười ngày!

Ấy thế mà đùng một cái bức tường Bá Linh sụp đổ, Đông Âu và Liên Xô tan tành, các lao động Việt Nam đua nhau bỏ thiên đường Cộng sản mà chạy sang tư bản. Tại sao con ông cháu cha mà không trở về Việt Nam xây dựng XHCN mà lại chạy theo bọn tư bản? Bọn "ngụy quân ngụy quyền" đã bị Cộng đảng kết tội bán nước chạy theo đế quốc Mỹ đã đành nhưng con em đảng viên cao cấp, tay sai Liên Xô, Trung Quốc sao không chạy sang Liên Xô Trung Quốc mà cũng chạy theo đế quốc?

RFA nhận định:"Làn sóng di dân khác nữa của người Việt trong 4 thập niên mà ngày càng có chiều hướng gia tăng mạnh đó là cuộc trốn chạy xin tị nạn của du học sinh và công nhân xuất khẩu lao động khi khối Cộng sản Đông Âu sụp đổ. Số liệu không chính thức Đài ACTD thu thập được vào thời điểm đầu thập niên 1990 có khoảng 300 ngàn người sống rải rác ở Nga, Ba Lan, Tiệp Khắc, Hungary, Đông và Tây Đức… Số liệu mới nhất cho thấy nhiều gia đình ở các quốc gia này gồm đủ cả 3 thế hệ, trong đó có gia đình lên đến 80 thành viên".
 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/dream-of-residing-abroad-after-vn-war-ended-04072016111841.html

Chạy theo đế quốc và tư bản nhưng cà cuống chết đến đít vẫn còn cay. Bỏ đảng, bỏ bố mẹ, chạy sang tư bản mà vẫn máu lắm,vẫn hoan hô Hồ Chí Minh, vẫn tự hào đảng bách chiến bách thắng, và chửi mắng bọn "ngụy quân ngụy quyền" ở Tây Đức là bọn phản quốc! Tại Đức, đến một lúc chính phủ Đức đòi trả lao động Việt về Việt Nam. Các ông đảng lại được dịp vòi tiền. Họ đòi Đức phải trả tiền thật nhiều thì họ mới đem con họ về! Việt Cộng giống Trung Cộng, trong vụ "nạn kiều", Trung Cộng không chịu đưa dân họ về nước.

Trong khi bố đòi tiền thì con không cam tâm về làm giai cấp công nông lãnh đạo, đã tìm cách ở lại. Họ bày trò chống cộng,tự xưng là nạn nhân cộng sản, không thể về nước, vì về nước là bị bố nó làm thịt... Một số ra báo chống cộng bằng lý luận nửa nạc nửa mỡ "thông tin đa chiều", nghĩa là đi nước đôi, ca tụng cộng sản đã đành mà chửi cộng sản nghe cũng hay! Khi thấy tạm yên, họ đóng cửa báo, ra cái điều bị Việt Cộng phá bĩnh!Cái đám luật sư được chúng cúng tiền, cũng đứng ra xin xỏ. Dân Đức nhìn thấy rõ tim đen bọn này cho nên Trong mắt người Đức, người Việt chỉ là lau nhà, quét dọn, làm quán và tìm mọi thủ đoạn để ở lại
  http://forum.sividuc.org/threads/167/

Tại sao họ không về nước theo  cha anh họ lãnh đạo đảng quang vinh ? Họ về nước cũng ăn trên ngồi trốc chứ đâu nỗi phải làm cu li cu leo đâu mà sợ, thế mà sao họ không về?

2. DÂN TRUNG CỘNG

Theo báo New York Times số ra ngày 18 tháng 12 năm 2011 thì con số các nhà đầu tư với vốn trên 500.000 đô la đã tăng gần gấp bốn lần trong hai năm qua, với trên 3.800 người trong năm tài chính 2011. Con số các nhà đầu tư nạp đơn xin đầu tư tại Mỹ tăng nhanh chóng đến nỗi chính quyền Obama đang tìm cách cải thiện thủ tục cứu xét các đơn đầu tư loại này. Trước đó vào cuối tháng 9 năm 2012, Tổng thống Obama đã ký ban hành luật S.3245 gia hạn chương trình cấp Visa EB-5 cho các Trung tâm Vùng Thí điểm thêm 3 năm nữa sau khi Luật này được hai viện Quốc hội Hoa Kỳ thông qua vào trung tuần tháng 9
http://www.voatiengviet.com/content/cap-the-xanh-cho-nhung-nha-dau-tu-tu-500000-do-la-vao-hoa-ky/1580602.html

Đài BBC cũng loan tin tương tự:
Chiếu khán lao động
Các doanh nhân, dù là nhờ có các mối quan hệ hay chỉ đơn thuần là do tham nhũng, bất kể họ làm giàu bằng cách nào thì cũng đang có những bằng chứng ngày càng nhiều cho thấy giới siêu giàu Trung Quốc nay đang tìm cách thoát đi.

Tại một cuộc hội thảo tổ chức tại một văn phòng sang trọng với tầm bao quát ra thành phố Thượng Hải rất đẹp, các doanh nhân Trung Quốc với mức dự tính chi ra ít nhất là nửa triệu đô la được khuyến khích đầu tư vào kinh tế Hoa Kỳ.
Lượng người Trung Quốc muốn đến Mỹ theo con đường đầu tư ngày càng tăng.
Chương trình chiếu khán EB-5 là chương trình đầu tư-để-định cư, cấp thẻ định cư cho các trường hợp đầu tư tạo việc làm cho ít nhất 10 lao động.

Trong năm 2006, chỉ có 63 visa loại này được cấp cho các công dân Trung Quốc. Năm ngoái, con số này nhảy vọt lên 2.408 và trong năm nay con số này đã vượt quá 3.700.
Điều đó có nghĩa là làn sóng tiền từ Trung Quốc đang đổ vào các dự án cơ sở hạ tầng tại Hoa Kỳ.
Chương trình này cho phép mọi đối tượng đệ đơn, nhưng các nhà đầu tư Trung Quốc nay chiếm tới 75% tổng số hồ sơ được nộp.
Dân Trung Quốc sẵn sàng tốn tiền để bỏ nước ra đi
16/05/2017 14:56 GMT+
TTO - Hơn 100.000 người Trung Quốc đã chi tổng cộng 24 tỉ USD trong 10 năm qua cho các dịch vụ lấy thị thực định cư ở nhiều nước.
 Người có học, có chuyên nghiệp; thân nhân gia đình, con cháu cán bộ đảng viên có quyền, có tiền; những nhà giàu nhờ ‘ăn theo CS’; doanh nhân mang hàng triệu Đô la đi nhập cư đầu tư; phụ nữ gần sanh chạy chọt qua Mỹ sanh; thường dân được gia đình bảo lãnh hay có dịp nhập cư lậu; học sinh du học để mẹ được theo làm bão mẫu, v.v. và v.v. — đang hàng hàng lớp chào Trung Cộng bằng chân, tạo thành phong trào bỏ nước ra đi.[...].Năm năm 2011, đã có 150,000 người đa số là giàu và có trình độ cao rời Trung Quốc. Hoa Kỳ, Canada, Úc hay New Zealand là miền đất hứa họ cố đến.
 http://www.swsdevsite.com/vietthucnew/trung-cong-bo-nuoc-ra-di/

Những người Hoa này là tư sản đỏ, là giai cấp mới ở Trung Quốc, là con cháu các lãnh tụ cộng sản gộc thế sao lại bỏ nước ra đi? Trung Quốc đã lớn mạnh và bản thân họ là triệu phú, tỷ phú USD, sao không ở lại tọa hưởng kỳ thành mà lại bỏ nước, chạy theo bọn đế quốc tư bản, nhất là tư bản Mỹ mà Mao căm thù và toàn khối Cộng sản đã theo Marx mà quyết tâm tiêu diệt?

3.VIỆT CỘNG RA ĐI

Sau 1975, các con em cán bộ cao cấp được vinh hạnh đi xuất khẩu lao dộng.  Và nay một số lớn ra đi hiên ngang dưới sự bảo trợ của đảng quang vinh. Đó là khoảng 15 ngàn-20 ngàn du sinh mỗi năm qua Mỹ, một số con ông cháu cha du học Pháp, Úc, Canada. 
 Đây là một hiện tượng đặc biệt ở phe đại thắng mùa xuân 75. Riêng tại Mỹ, mỗi du sinh mang nửa triệu đô hay một triệu đô thì 20 ngàn du sinh mỗi năm mang bao nhiêu tỉ?Từ 1990 cho đến 2013 là bao nhiêu tỉ?
Tiết mục nộp tiền để nhập cư nhập tịch thì đã có từ lâu. Ở Mỹ hay Canada, cứ có khoảng 200 ngàn là được nhập cư. Số tiền này là tiền mang vào có giấy tờ đàng hoàng, nó vẫn là của chủ nhân nó,  chủ nhân số tiền này làm chủ các công ty đầu tư, nhà nước không tơ hào một xu, người Mỹ không hiên ngang bỏ túi như các đồng chí Việt Cộng. Nhà nước Mỹ, Canada cho nhập cư có điều kiện chứ không phải  bán đất, cướp đất nhân dân như Việt cộng..  


Trong năm 2013, Mỹ cho ra một điều kiện mới, đó là số tiền 500 ngàn và thẻ xanh. Trước kia với 200 hay 300 ngàn là nhập cư được, nhưng phải khoảng mười năm sau mới được thẻ xanh. Nay thì chưng tiền là có liền thẻ xanh cho cả nhà! Mỹ hơn các nước khác là ở chỗ thẻ xanh lập tức. Cái đòn chiêu dụ này rất hay.

Cấp thẻ xanh cho những nhà đầu tư từ 500.000 đôla
Để có thẻ xanh, các nhà đầu tư nước ngoài phải đầu tư ít nhất 500.000 đô la vào một khu vực được nhắm vào, thường là những khu vực có tỷ lệ thất nghiệp cao hay những khu vực nông thôn.
Sau khi Chính phủ Hà Nội áp dụng chính sách “Đổi mới” vào năm 1986 theo cơ chế “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, xã hội Việt Nam thay đổi thông thoáng hơn trong nhiều lãnh vực, đời sống người dân được thoải mái hơn; thế nhưng vẫn còn có nhiều người Việt muốn định cư ở nước ngoài và họ tìm mọi phương cách ra đi hợp pháp.

Một làn sóng di dân đặc biệt gây chú ý trong dư luận hơn 2 thập niên qua phải kể đến trường hợp hàng trăm ngàn phụ nữ Việt lấy chồng ngoại quốc để ra đi có sự đổi đời, nôm na gọi là “Cô dâu Việt”. Và còn một làn sóng di dân âm thầm mà Nhà nước Việt Nam gọi là “hiện tượng chảy máu chất xám” trong các thập niên vẫn là vấn đề nan giải cấp quốc gia như Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa phát biểu trong buổi họp Quốc hội mới đây, vào sáng hôm mùng 1 tháng 4, rằng:
“Hiện nay nhiều trí thức giỏi không về nước làm việc, doanh nhân thành đạt muốn ra đi, một bộ phận cán bộ, công chức về hưu hay đương chức cũng tìm cách cho mình hay con cháu mình định cư ở nước ngoài.”

Tính đến năm 2012, Bộ Giáo Dục & Đào Tạo cho biết có hơn 100 ngàn du học sinh Việt Nam học tập và làm việc ở 49 quốc gia, trong đó có đến 90% du học tự túc và nhiều người trong số họ đã không về nước. Đối với tầng lớp người dân có hoàn cảnh nghèo khó thì được ra nước ngoài dù trong thân phận xuất khẩu lao động, làm ô sin hay cô dâu bất đắc dĩ… vẫn là một giấc mơ đổi đời và họ sẵn sàng chớp lấy một khi có cơ hội dù phải đánh đổi bất chấp thứ gì như những đồng bào của họ từng dám liều chết hơn 40 năm trước đây khi đặt chân lên thuyền hướng ra biển cả.
 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/dream-of-residing-abroad-after-vn-war-ended-04072016111841.html

Mỗi năm, gần 100 nghìn người Việt di cư ra nước ngoài

Theo số liệu của Tổ chức Di cư quốc tế (IMO) lấy từ nguồn dữ liệu của Vụ Liên hiệp quốc về vấn đề kinh tế và xã hội (UN DESA), từ năm 1990 đến năm 2015 có 2.558.678 người Việt Nam di cư ra nước ngoài. Như vậy tính trung bình trong 26 năm, mỗi năm có khoảng gần 100 nghìn người Việt di cư ra nước ngoài.

Hầu hết người Việt Nam di cư đến các nước phát triển, trong đó tập trung đông nhất là ở Mỹ (hơn 1,3 triệu người), Pháp (125,7 nghìn người), Đức (gần 113 nghìn người), Canada (182,8 nghìn người), Úc (227,3 nghìn người), Hàn Quốc (114 nghìn người),...
http://vietnamfinance.vn/tai-chinh-quoc-te/moi-nam-gan-100-nghin-nguoi-viet-di-cu-ra-nuoc-ngoai-20160722095009241.htm

Trung Cộng và Việt Cộng là hai anh em song sinh, cùng tính chất và cùng chung những bệnh trầm kha. Giai cấp tư sản đỏ ở Việt Nam cũng như giai cấp tư sản đỏ Trung Cộng đã bỏ nước ra đi. Tại sao?Tại sao? Họ là giai cấp thống trị, có quyền hành, tài sản lớn chứ phải hạng vô sản đâu, thế sao bỏ nước ra đi?


III. CỘNG SẢN ÁC HƠN THỰC DÂN

Trần Đĩnh kể chuyện anh bạn Ba Lan ra vào Sài Gòn xoành xoạch khi làm việc cho Ủy ban quốc tế giám sát ngừng bắn. Tôi hỏi bọn Mỹ thế nào? Anh bạn nhìn quanh rồi giơ ngón tay cái lên. Tôi đùa: “Mais c’est l’ennemi? Kìa, kẻ thù đấy!.” Anh ta nhún vai: “Chúng tớ thấy họ là người làm từ thiện
(ĐC, 387)

So với cộng sản, quân chủ và thực dân dễ sống hơn.Thi sĩ Hữu Loan viết :
Một loạt các quyền tự do đã tồn tại ngay cả dưới chế độ thuộc địa. Hãy để tôi liệt kê một số điểm đáng nhớ trong Pháp chiếm Việt Nam vẫn còn trong bộ nhớ của nô lệ này: Đầu tiên, tự do bầu cử. Hầu hết các cơ quan hành chính là đối tượng phổ thông đầu phiếu. Các quan chức Pháp tỉnh chỉ đơn giản là đóng vai trọng tài. Khác thấp hơn [Việt Nam] các quan chức không dám nhận hối lộ.Mọi người có thể kiện và thậm chí còn buộc tội các quan chức từ các vị trí của họ. Quan chức tham nhũng đã khinh miệt bởi tất cả mọi người. Tham nhũng dẫn đến thiệt hại cho đời sống, thậm chí còn tồi tệ hơn. Một viên quan ở một huyện ở Huế tham nhũng thì cả nước đều biết.


Điều thứ hai là có tự do báo chí, và quyền phát biểu tư tưởng.
Các cá nhân được phép thành lập báo chí riêng của họ. Họ từ chối chấp nhận trợ cấp của chính phủ. Trong số các tạp chí nổi tiếng nổi tiếng là tờ Nam Phong ( Gió Nam) Tạp chí, Phụ Nữ) Tạp chí, Phụ Nữ Thời Đàm, Tạp chí, Tiếng Dân , Phong Hóa Ngày Nay vv. Trong số những nhà văn có uy tín và các phóng viên là Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Phan Khôi, Thụy An, Huỳnh Thúc Kháng, etc.
Các thí sinh bất kỳ vị trí nào phải tham gia kỳ thi vòng loại. Những người có tài năng sẽ vượt qua. Lương của người lao động đã đủ để trả tiền cho sinh sống và một số tiền tiết kiệm của họ. Một giáo viên của hai lớp sơ đẳng và dự bị, thu được 12 piasters một tháng, tương đương với 2 "chỉ " của vàng ngày hôm nay.

Sinh viên không phải nộp học phí. Chỉ có giáo dục đại học phải nộp một đồng một tháng. Học sinh giỏi đã được trao học bổng, thậm chí học bổng du học ở bên Pháp. Bệnh nhân được cho thuốc tại trạm xá huyện. Bệnh viện tỉnh đã dành khu vực cho bệnh nhân nghèo đã được điều trị và ăn uống miễn phí. Những bệnh viện này đã được biết đến như bệnh viện từ thiện.
Ngày nay, y đức từ lâu đã biến mất. Các bệnh viện ở khắp mọi nơi lấy tiền của bệnh nhân nhưng chắc không có hiệu quả điều trị. Chế độ thực dân Pháp thực sự là khủng khiếp, nhưng nó vẫn là một giấc mơ xa cho người dân dưới các chế độ vỗ ngực khoe khoang của họ về độc lập và quay lại đàn áp người dân của họ. ( TÁC PHẨM HỮU LOAN).

Nguyễn Chí Thiện viết:
Ôi thằng Tây mà trước khi người dân không tiếc máu xương đánh đuổi.
Nay họ xót xa luyến tiếc vô chừng.
Nhờ vuốt nanh của lũ thú rừng.
Mà bàn tay tên cai trị thực dân hóa ra êm ả [1]

Đúng là thực dân tử tế hơn cộng sản bởi vì tư bản, quân chủ còn chút nhân ái, từ bi còn cộng sản chủ trương đấu tranh giai cấp và vô sản chuyên chính cho nên vô cùng tàn độc!
Các nhân vật trong Đèn Cù đã cho ta thấy rõ tính " ưu việt" của chủ nghĩa cộng sản là tàn bạo, dã man hơn thực dân. Khi công an bắt Vũ Đình Huỳnh, ông nói: " - Các đồng chí cho tôi vào hôn mấy cháu bé.

- Thằng phản động, ai đồng chí với mày hả?
Sau ông Huỳnh nói với Trần Đĩnh: - Mật thám Tây đến bắt không vô văn hóa như vậy (ĐC, 338).

Trong Đêm Giữa Ban Ngày, Vũ Thư Hiên ghi lại lời mẹ ông, bà Vũ Đình Huỳnh, người đã có kinh nghiệm với mật thám Pháp đã đưa ra một nhận định để đời: Chúng nó đến, con có tưởng tượng được không, còn tệ hơn cả mật thám Pháp nữa kia! ....Thời Pháp thuộc, mẹ còn chống chọi được, bọn thực dân tiếng thế chứ không đến nỗi ác như bọn này. Bây giờ khó lắm, mọi sự làm ăn đều khó, chúng nó bít kín mọi đường, bắt mọi người muốn sống phải phụ thuộc chúng nó .[2]
 Vũ Thư Hiên cũng so sánh cộng sản với các triều đại trước: Bây giờ tôi đang sống trong một xã hội được gọi là xã hội chủ nghĩa, nhưng nhà cầm quyền của nó xử sự với dân chúng chẳng khác gì những xã hội trước nó, nếu không tồi tệ hơn.(Ch.II)

Nguyễn Đức Thuận cho biết rằng cơm ăn nước uống của tù rất khá. Mỹ cho mỗi tù mỗi ngày một đô - la ăn uống cơ mà. Thuận đã so sánh cụ thể:- Ra đây tôi thấy cơm vụ trưởng không bằng cơm tù chúng tôi những ngày không bị đánh đạp (Đèn Cù, 298 ).
Trần Độ so sánh lực lượng an ninh xã thôn ngày xưa và bộ máy công an cộng sản ngày nay:
Ngày xưa còn bé, ở nhà quê, tôi chỉ thấy làng xã tôi có một trương tuần và 4 anh tuần phiên. Ngày nay tôi thấy ở phường có công an phường có trụ sở, có mấy chục người và chỉ huy là một cấp tá; bây giờ mình nhiều sĩ quan thật!.....Lực lượng Công an nhân dân hiện nay được giới thiệu như một lực lượng của nhân dân, trong nhân dân và vì nhân dân. Nhưng sao mà trong thực tế nó lại hay giống nhưng cái ngày xưa ở ta, và giống các nước tư bản quá. Nhiều người nhìn vào nó, thấy rõ nó tiêu biểu cho một lực lượng đàn áp và khủng bố. Dân sợ nó nhiều hơn và cho đó là một nghề "thất đức" và quả nhiên nó làm cho nhiều người sợ thật:
Nó có một lực lượng cảnh sát chiến đấu trang bị rất sắc bén và hùng hậu. Nó được trang bị tất cả những công cụ khủng bố hiện đại và phong phú hơn cả các lực lượng bảo vệ chế độ cũ (phong kiến và thực dân) như dùi cui, súng, vòi rồng phun nước, hơi cay, khiên và côn, xe phân khối lớn, chó nghiệp vụ v.v...Nó có một hệ thống trụ sở, đồn, nhà giam và nhà tù và đều là những chỗ đáng sợ, ít ai vui vẻ muốn tới đó. Trình độ nghiệp vụ của nó rất cao: thẩm vấn, hỏi cung, theo dõi, điều tra, phong tỏa thư tín, nghe trộm điện thoại v.v... yêu cầu dân và tìm người đưa tin chỉ điểm.

Hỏi cung thì mớm cung, gài bẫy, tạo chứng cớ, bắt nọn và hành hạ người bị hỏi cung rất kịch liệt và dài ngày. Tất cả những điều nói trên đều là những điều mà khi ta chưa có chính quyền thì ta nguyền rủa, chống đối, khinh bỉ. Lúc đó những chữ mật thám, tay sai, chỉ điểm được nhắc đến như những gì xấu xa và lý tưởng của ta là quét sạch nó như quét sạch những rác rưởi ở chợ. Mà ngày nay ta lại sử dụng nó tích cực và ca ngợi, bênh vực nó ghê gớm
MỘT CÁI NHÍN TRỞ LẠI 2
 
Trần Độ kể lại lời chị họ của ông:" Tôi có một bà chị có chồng là tù nhân trong thời đế quốc phong kiến, nay có con rể là tù cách mạng. Chị có kể chuyện về hai cuộc đi thăm tù : trước đi thăm chồng, nay (sau năm 1975) đi thăm con rể. Chị có một ấn tượng rất nặng nề khi phải so sánh hai cuộc đi thăm ấy : tù nhân thời nay cực hơn thời đế quốc (BÚT kÝ * MỘT CÁI NHÌN TRỞ LẠI I, 4)

Trần Độ viết ":Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội chưa tốt đẹp, còn nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ (TRẦN ĐỘ * NHẬT KÝ RỒNG RẮN II, 3)
 
Kể từ năm 1989, nghĩa vụ đặc biệt của Hội đồng Châu Âu là làm tiền vệ cho nhân quyền tại các quốc gia dân chủ hậu cộng sản ở Trung và Đông Âu, giúp đỡ các quốc gia này cải cách chính trị song song với cải cách kinh tế, và trao truyền kiến thức trên các lĩnh vực nhân quyền, dân chủ cơ sở, giáo dục, văn hóa, môi trường.

Nghị quyết số 1481 lên án những tội ác chống nhân loại của các chế độ Cộng sản trên toàn thế giới được thông qua ngày 25.1.2006, với đa số áp đảo 99 phiếu thuận, 42 phiếu chống.
Đặc biệt điều 9 của Nghị quyết xác định rằng : "Các chế độ toàn trị cộng sản vẫn còn hoạt động tại một số quốc gia trên thế giới và vẫn tiếp tục gây tội ác. Quyền lợi quốc gia không thể là cái cớ nhằm phản bác những phê phán thích đáng các chế độ độc tài toàn trị cộng sản hiện nay. Hội đồng Châu Âu cực lực lên án tất cả những vi phạm nhân quyền". 

 
Các tội ác này đến từ đâu ? Điều 3 của Nghị quyết ghi nhận: "Nhân danh chủ trương đấu tranh giai cấp và nguyên tắc chuyên chính vô sản mà các tội ác được biện minh. Sự giải thích hai nguyên tắc này đã hợp thức hóa việc "thủ tiêu" những người bị cho là có hại cho sự xây dựng một xã hội mới, và do đó, bị xem là kẻ thù của các chế độ độc tài toàn trị cộng sản".
Điều 5 còn xác định : "Sự sụp đổ của những chế độ độc tài toàn trị cộng sản tại Trung và Đông Âu không được quốc tế điều tra theo dõi các tội ác gây ra. Hơn nữa, tác giả những tội ác nầy chưa hề bị đưa ra xét xử trước cộng đồng quốc tế, như trường hợp những tội ác khủng khiếp do Đức Quốc xã gây ra trước đây". 
 
Trong thời gian hoạt động tại Strasbourg, Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam và Cơ sở Quê Mẹ đã gặp gỡ các vị Dân biểu và ghi nhận những phát biểu sau đây của các Dân biểu Châu Âu ủng hộ Nghị quyết 1481, mà đa số là các Dân biểu thuộc Trung và Đông Âu, là các quốc gia kinh qua một thời gian dài dưới chế độ độc tài toàn trị Cộng sản.

Cũng như Việt Nam, Trung Cộng từ trước 1945 đã nuôi dưỡng dân Phi châu và huấn luyện họ thành Cộng sản. Trung Cộng viện trợ cho họ rồi từ đó biến họ thành thuộc địa cho chủ nghĩa thực dân mới Trung Cộng.  Một số người Phi châu mê Mao Trạch Đông và đồng nhân dân tệ, cam tâm làm nô lệ Trung Cộng, nhưng một số yêu nước, chống lại Trung Cộng.

Dân Phi châu theo Trung cộng thì cũng là một bản sao Việt Nam nô lệ Trung Cộng.Theo Quyển Sách Đen, chủ nghĩa Marx đã giết  1,7 triệu dân Phi Châu. Sống dướí ách cộng sản, dân Phi châu, mới thấy thực dân tốt hơn
Việc tư sản đỏ Trung quốc và Việt Nam bỏ nước ra đi cũng là một minh chứng tư bản tốt hơn cộng sản  đồng thời cũng là một minh chứng chủ nghĩa Marx là địa ngục chứ không phải thiên đường như Marx cổ võ.Ấy thế mà cũng lắm kẻ ca tụng Marx. Vũ Thư Hiên bị tù rồi đi tìm hiểu Marx.


Ông vẫn còn có ảo tưởng hoặc cố tình tuyên truyền  về một chủ nghĩa Mác nhân bản, chủ nghĩa cộng sản bác áí như Thiên Chúa giáo ( 99) ,Ông cho rằng những người ngu thì không hiểu cộng sản, Những người cộng sản thiếu học không hiểu rằng mục đích cuối cùng của cách mạng vô sản, theo Mác, không phải chỉ nhằm giải phóng thân phận nô lệ của người vô sản, mục đích của Mác  là Đưa con người từ vương quốc tất yếu qua vương quốc tự do ... mục đích của ông đầy tính nhân đạo. .(Ch.XIV, tr.676). Lạ quá! Cộng sản có tự do sao ông vào tù và bỏ chạy?
Cộng sản  bỏ tù bố ông và ông mà ông còn ca tụng Marx nhân bản ư?Ông có ấm đầu không hay ông là một kẻ hai mang?

Ngoại trừ bọn cộng sản và thân cộng, nhân dân thế giới, nhất là nhân dân Việt Nam, Phi châu đều trải nghiệm các chế độ và nhận định Cộng sản ác hơn quân chủ, thực dân, và tư bản.Tại sao cùng giống nòi mà giết nhau dã man hơn thực dân? Tại sao cộng sản hô hào dân chủ, hòa bình và đoàn kết mà lại tàn sát đồng bào? Tại sao cộng sản ác hơn thực dân?

IV. NGƯỜI CHẠY TRỐN CỘNG SẢN GIÚP CỘNG SẢN TỒN TẠI

Trước 1975, Mỹ viện trợ hàng năm 700 triệu Mỹ Kim nhưng trong đó 300 triệu để trả lương cho nhân viên cơ quân tuỳ viên quân sự DAO của Mỹ. (Nguyễn Trọng Đạt.
https://dongsongcu.wordpress.com/2016/03/14/nguyen-nhan-xup-do-viet-nam-cong-hoa-1975/)

Sau đó thì viện trợ bị cắt.Trong :Khi Đồng Minh Tháo Chạy", Nguyễn Tiến Hưng cho biết:
  Nếu là 750 triệu đô-la thì chỉ có thể phòng thủ vài khu vực chọn lọc và khó điều đình được với Bắc Việt; Nếu quân viện dưới 600 triệu đô-la thì chính phủ VNCH chỉ còn giữ được Sài Gòn và vùng châu thổ sông Cửu Long” (Sđd, tr.235)!
Trong khi đó khối Cộng sản viện trợ cho Bắc Việt trong 1974 là 1.tỷ 150 -1tỷ,190USD (Wikipedia)

Ấy thế mà sau 1975, chính đám người tù nhân, thuyền nhân nạn nhân cộng sản lại gửi tiền về nuôi Việt Cộng. Nguyễn Văn Thiệu muốn có 600 triệu viện trợ mà không có, còn Việt Cộng ăn không ngồi rồi, không cần xin xỏ, mỗi năm cũng có vài tỷ đô la kiều hối!

Vào khoảng giữa những năm 1980 của thế kỷ 20, với những thay đổi căn bản trong chính sách về kiều hối, Việt Nam đã tiếp nhận một lượng lớn dòng ngoại tệ từ các kiều bào ở nước ngoài. ... Từ đó cho tới nay, lượng kiều hối chuyển về Việt Nam luôn luôn tăng với tốc độ ngày càng cao. Năm 2000, lượng kiều hối gửi về là 1,75 tỷ USD, đến năm 2005, con số này đã tăng lên là 3,8 tỷ USD (tăng 117% so với năm 2000).

Đến năm 2008, mặc dù khủng hoảng kinh tế toàn cầu xẩy ra, nhưng lượng kiều hối gửi về Việt Nam không những không bị suy giảm mà còn tăng vọt lên ở mức 7,2 tỷ USD. Năm 2010, với đà phục hồi của kinh tế thế giới, Việt Nam tiếp tục nhận được dòng kiều hối với giá trị 8 tỷ USD, tăng 1,7 tỷ so với năm 2009. Cũng trong năm này,Việt Nam được Ngân hàng Thế giới xếp vào vị trí 16/20 nước tiếp nhận nguồn kiều hối lớn nhất thế giới, đứng thứ 2 ở Đông Nam Á, sau Philippines.    (KIều hối ở Việt Nam.   http://vietstock.vn/PrintView.aspx?ArticleID=185265     
   Vẫn biết đồng bào hải ngoại gửi tiền về cho cha mẹ, anh em không phải gửi cho Việt Công nhưng thực tế Việt Cộng nắm nguồn kiều hối này, làm cho họ có sức mạnh để  đàn áp, cướp bóc nhân dân .Oái oăm thay

Tại sao có những chuyện phi lý và mâu thuẫn như thế?  Ai bày trò bãi bể nương dâu?

No comments: