Saturday, May 27, 2017

HỒI KÝ TẠ QUANG KHÔI



CHUYỆN NGÀY XƯA
TẠ QUANG KHÔI

Tôi nghĩ rằng nhưng người bằng tuổi tôi, ít người biết nhiều chuyện bằng tôi.


Năm tôi mới 17 cái xuân, kháng chiến chống Pháp bùng nổ. Tôi bèn thóat ly gia đình để gia nhập bộ đội. Tỉnh Nam Định của tôi có trung đòan 34, tự nnhận là trung đòan Tất Thắng. Sau mấy lần ra trận, tôi bị thương ở đùi trái. Đạn xuyên qua đùi mà không thấy đau. Khi rút quân, tôi thấy chân ướt, thò tay xuống xem thì tay đầy máu. Bấy giờ mới biết mình bị thương, vội tìm gặp y tá của đơn vị để băng bó cho cầm máu.


Trong khi được nghỉ để dưỡng thương, tôi được ông trưởng ban tình báo của trung đòan cho gia nhập ban tình báo. Đúng vào dịp đó, ban tình báo của Liên Khu 3 mở lớp huấn luyện cho các tình báo viên. Ông trưởng ban cho tôi và một người bạn nữa lên Sơn Tây dự lớp huấn luyện.


Nhưng khi chúng tôi lên đến Tông (tức chùa Thông, người Pháp đọc là Tông) thì được biết lớp huấn luyện tạm ngưng, vì quân Pháp từ Hà Đông sắp tiến lên Sơn Tây. Hai tỉnh chỉ cách nhau hơn 40 cây số. Nhưng chúng tôi được ban tình báo lie^n khu 3 giữ lại họat động dưới quyền ông Tạ Đình Đề.


Một hôm, tôi sửa sọan đi công tác thì có lệnh tất cả mọi người phải vào phòng họp để gặp hai người đặc biệt. Chúng tôi ngơ ngác và thắc mắc không hiểu hai ngưoi đặc biệt đó là ai. Khi phòng họp đã đầy, hai người đặc biệt xuất hiện : đó là ông Hồ Chí Minh và ông Võ Nguyên Giáp. Lúc đó, chúng tôi gọi là Bác Hồ và Anh Văn.


Sau này, khi di cư vào Nam, tôi làm phóng viên cho đài phát thanh Saigon. Một hôm, tôi và một anh bạn cũng phóng viên được xuống Cần Thơ để làm phóng sự cuộc xử tử Ba Cụt. Vì chúng tôi là người nhà nước nên được vào tận khám xem các cảnh sát dẫn giải ra pháp trường. Khi cảnh sát còng tay Ba Cụt, ông ta nói lớn cho các bạn đồng tù nghe :”Tao đi chết đây, chúng bay ơi !”.


Ra tới pháp trường, Ba Cụt thấy máy chem. Của ông Đội Phước thì đứng dừng lại, nói lớn :”Tôi là tướng (thiếu tướng Lê Quang Vinh) thì xử bắn, chớ sao lại chem. ?” Mấy cảnh sát viên hộ tống bèn đẩy mạnh lưng Ba Cụt làm ông ta té xấp xuống máy chem.. Ông Dội Phước liền bấm nút điện. Đầu Ba Cụt văng xuống đất, máu phun xối xả vào thùng mạt cưa. Thấy cảnh đầu rơi, máu chẩy, tôi sợ quá. Về Saigon, tôi bị lên cơn sốt hai ngày.


Khi tổng thống Ngô Đình Diệm cùng ông Hùynh Văn Điểm họp báo ở căn biệt thự nghỉ mát của cựu hòang Bào Đại, tôi cũng được đài phát thanh Saigon cử đi. Sau cuộc họp báo, ông Diệm đãi ăn các nhà báo. Tôi tình cờ được ngồi chung bàn với tổng thống. Ông Diệm nhìn tôi đăm đăm, rồi hoi bằng tiếng Pháp :”Ông làm cho báo nào ?” Ông thấy tôi đen xì, tưởng tôi là người ngọai quốc. Tôi trả lời bằng tiếng Việt :”Thưa tổng thống con là phóng viên của đài phát thanh Saigon.” Sở dĩ tôi xưng con với ông vì ông bằng tuổi bố tôi.


Về khám Chí Hòa, tôi cũng đã từng được vào đó. Trong một khóa thi Tú Tài 1, tôi và một ông giáo nữa được cử vào coi thi. Một ông quản ngục tiếp đón chúng tôi rất niềm nở. Ông mời chúng tôi uống bia và ăn bánh ngọt trước giờ thi.


Phòng thi là một phòng họp của khám. Tổng số thí sinh chỉ có 6 người. Các thí sinh cóp nhau, quay phim lia lịa. Ông giám thị kia định xuống bắt. Tôi vội cản lại vì nghĩ rằng các tù nhân đáng thương, chứ không như các thí sinh ngòai đời thương.

Kết quả, chỉ có một người đậu.
Già rồi, chả biết làm gì cho hết ngày giờ, cứ nghĩ lại chuyện ngày xưa.

TQK

No comments: