Saturday, April 22, 2017

THANH TRUC * HỖ TRỢ THƯƠNG BINH VNCH

Hỗ trợ Thương Binh Miền Nam Việt Nam 42 năm qua

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2017-04-20
Những thương phế binh VNCH đến chùa Liên Trì tại TPHCM nhận tiền của một tổ chức từ thiện hôm 9/4/2015.
Những thương phế binh VNCH đến chùa Liên Trì tại TPHCM nhận tiền của một tổ chức từ thiện hôm 9/4/2015.
AFP photo
Bốn mươi hai năm kết thúc cuộc chiến, 20.000 thương binh Việt Nam Cộng Hòa với mức độ thương tật nặng nhẹ khác nhau, trong đó số bị tàn phế, cụt tay, cụt chân, mù mắt và mất sức lao động từ 3.000 đến 5.000.
Từ người Việt hải ngoại
Tấm lòng hướng về thương phế binh bên nhà của người Việt hải ngoại hơn bốn thập niên qua được thể hiện dưới nhiều hình thức. Tại Hoa Kỳ, Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh Và Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa với hội trưởng là trung tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, được coi là tổ chức giúp đỡ thương phế binh thành công nhất nhờ sự đóng góp nhiêt tình từ người Mỹ gốc Việt trên khắp nước Mỹ.
Vào 1 giờ 43 phút sáng thứ Ba ngày 18 tháng Tư vừa qua, bà trung tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Founain Valley miền Nam California, hưởng thọ 90 tuổi. Nhạc sĩ Nam Lộc, người sát cánh với nữ trung tá Hạnh Nhơn trong những buổi gây quĩ có tên Cám Ơn Anh bao năm qua, bày tỏ:
Đây là một sự mất mát không chỉ trong cộng đồng người Việt hải ngoại mà cho toàn cộng đồng thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa cũng như quả phụ tử sĩ ở quê nhà đã được bà săn sóc như những người em gần 20 năm qua.
Bà là một phụ nữ hiền từ, được sinh ra để xoa dịu vết thương cho người bất hạnh, đặc biệt cho các chiến hữu không may của mình ở quê nhà. Sự thành công của đại nhạc hội Cám Ơn Anh phần lớn là nhờ uy tín của bà. Ngày đêm bà đi vận động các hội đoàn tham dự, bà làm việc một cách tận tụy. Tuần nào cũng họp, tuần nào cũng cứu xét từng lá đơn, đọc từng lá thư của các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa gởi sang. Làm việc sát cánh bên cạnh bà suốt 11 năm qua, cho đến khi bà nằm xuống tôi mới biết bà có tới chín người con và hàng chục dâu rể nhưng hoàn toàn không được xen vào công việc riêng của bà, tất cả những công việc điều hành đều do các thiện nguyện viên phụ trách. Đối với tôi bà Hạnh Nhơn như một người chị lớn, quả thật đây là một người chị vĩ đại trong đời tôi.
Đối với bác sĩ Võ Đình Hữu, làm việc thân cận với Hội HO Cứu Trợ Thương Binh Và Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa, ngoài tư cách một quân nhân Việt  Nam Cộng Hòa, bà Hạnh Nhơn còn là một trưởng Hướng Đạo với lý tưởng giúp ích nhiệt thành:
Hồi ở Huế bà là một trưởng Hướng Đạo, khi vào Sài Gòn thì bà vào quân lực Việt Nam Cộng Hòa và cấp bậc cuối cùng là trung tá. Bà đi tù 4 năm, sau đó đi theo diện HO. Qua Mỹ xong bà đã liên lạc với hội HO, vài năm sau bà nắm giữ chức chủ tịch Hội HO/Thương Phế Binh ở đây. Bà làm việc phân minh, làm hội trưởng nhiều năm rất thành công. Trung bình mỗi năm hội gây quĩ có thể trên cả triệu Đô La và con số được công bố rõ ràng trên báo chí.
NTHNHON-400.jpg
Bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn. Bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn.
Tháng Tám tới đây, Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa tổ chức đại nhạc hội Cám Ơn Anh lần thứ 11 tại thành phố San Jose, Bắc California, mọi người sẽ không còn thấy bà hội trưởng Nguyễn Thị Hạnh Nhơn tươi cười bằng xương bằng thịt nữa. Tin bà tạ thế được loan truyền rộng rãi từ khuya thứ Ba trên mạng, trên các báo đài của người Việt ở Hoa Kỳ cũng như trên thế giới. Từ huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam, thương phế binh Nguyễn Thanh Kha, không giấu được nỗi xúc động:
Tôi cụt chân phải ngay ống quyển, cô Hạnh Nhơn là là ân nhân của tôi từ 2001 đến bây giờ, cô  giúp người nặng 200 USD một năm, còn người nhẹ như tôi 100 UDS một năm. Nghe tin cô mất tôi gởi lời chia buồn cùng gia đình. Nhờ cô Hạnh Nhơn thì nói chung thương phế binh vùng của tôi đều được nhận của cô hết.
Ông Nguyễn Ngọc Sanh ở Đà Nẵng: 
Mức độ tàn phế của tôi là 100% không có thân nhân, không có người nuôi. Tôi mất một chân trái, gẫy chân phải ngang đùi, Tôi có được bà Hạnh Nhơn giúp đỡ cho tôi thời gian mấy lâu. Hàng năm thường dịp Tết bà gởi quá cho tôi là 200 Đô thì cũng an ủi cho tôi vậy. Nghe tin bà Hạnh Nhơn mất tôi buồn thôi, đó là một sự mất mát lớn lao cho những đứa em ở quê hương.
Ông Nguyễn Thành Trung, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam:
Tối mới nhận được tin trên mạng hồi chiều là bà Hạnh Nhơn mất, chúng tôi rất  đau lòng, coi như không gì hơn là đại diện anh em thương phế binh ở Bình Quế chúng tôi gởi lời chia buồn với gia đình. Bà Hạnh Nhơn rất quan trọng với anh em chúng tôi, bà rất nhiệt tình, người nặng hung bà hỗ trợ 300, người trung bình 200, còn nhẹ như tôi là 100, năm nào cũng có. Nói chung anh em thương phế binh bên này  xem bà như bà chị đỡ đầu, nghĩ chừ bà mất đi rồi thì không ai lo cho anh em mình, anh em nói như vậy đó.
Nhìn lại tập thể thương binh Việt Nam Cộng Hòa trong nước sau 42 năm, không chỉ đơn phương tổ chức của trung tá quá cố Nguyễn Thị Hạnh Nhơn mà đã có rất nhiều những đoàn thể khác tại Hoa Kỳ hay các nước tìm cách giúp những người không may này. Thương phế binh Nguyễn Thanh Kha kể tên một vài tổ chức mà ông có thể nhớ được:
Trước đây tôi có nhận của cô Hạnh Nhơn và cô Hoàng Minh Thúy, bên Pháp là ông Nguyễn Quang Hạnh, bên Canada là của Hội Học Sinh Gia Long.
Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa rất cần được giúp đỡ vì họ là những người bị bạc đãi, bị phân biệt đối xử và không được hưởng một chế độ phúc lợi nào, là khẳng định của hòa thượng Thích Không Tánh, chùa Liên Trì ngày trước:
Phải nói thẳng thương phế binh rất khổ, đã có người phải lê lết đi bán  vé số, đi xin ăn... khổ lắm. Thương phế binh ở Quảng Trị, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Đà Nẵng và mấy vùng sâu rất khổ bởi vì sau 75 thì phần đông người ta phải ẩn lánh ở vùng xa để sống, rất tội nghiệp. Nhà nước không có sự nhân đạo đối với anh em.
Ngay từ những năm xưa, trước khi mời anh em về chùa Liên Trì để phát quà thì tôi có ra ngoài Quảng Trị, vùng xa xôi mà tôi đi cứu trợ bão lụt đó. Ra ngoài đó nhiều anh em thương phế binh họ khổ quá họ cũng đến xin cứu trợ. Bấy giờ tôi đặc biệt dành riêng một số để cứu trợ anh em ở Quảng trị với Thừa Thiên.
Qua những hoạt động giúp đỡ thương phế binh trong nước như trường hợp hòa thượng Thích Không Tánh và chùa Liên Trì, mà không phải lúc nào cũng dễ dàng, Thanh Trúc mới  gặp thêm một số thương phế binh từ các nơi khác đến:
Tôi là Lê Hoàng Ngọc Sinh, bị cụt chân phải lên tới đùi. Anh em tụi tôi giờ đây có làm gì được, vợ phải đi bán phụ, hai vợ chồng già mà thôi.
Tôi là Phan Thế Hùng, bị thương vô đùi phải, ở trên Bến Cát, Bình Dương lận. Từ 75 đến giờ hiện tại tôi vẫn đi làm mướn và ở nhà thuê.
image.jpg
Những thương phế binh VNCH trong một buổi nhận tiền từ thiện tại chùa Liên Trì, TPHCM hôm 9/4/2015. AFP photo
Sau này, khi chùa Liên Trì gặp khó khăn với phương án giải tỏa của nhà nước, năm 2012 chương trình cứu trợ thương phế binh chuyển về nhà thờ  Dòng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng, thành phố Sài Gòn, :
Tôi là Nguyễn Văn Vinh, bị cụt chân phải và vết thương bên cẳng trái nữa. Lần trước thì Dòng Chúa Cứu Thế đã giúp đỗ cho một cái xe lắc để đi bán vé số, nay được báo tin có quà  thì cũng rất mừng, phấn khởi lắm, cũng có được xoay sở qua ngày.
Linh mục Đinh Hữu Thoại, Phòng Công Lý Hòa Bình  Dòng Chúa Cứu Thế, một  trong những người phụ trách chương trình này:
Năm chúng tôi bắt đầu tổ chức  giúp cho chùa Liên Trì là tháng Bảy 2012. Do chúng tôi làm truyền thông thì nhiều người biết tới và con số thương phế binh đến càng ngày càng nhiều. Cho đến thời điểm này thì tôi biết hơn 5.500 thương phế binh hiện đang còn sống. Chương trình chúng tôi giúp đỡ họ là khám sức khỏe, trang bị cho họ những phương tiện trong cuộc sống như bảo hiểm y tế, xe lắc, xe lăn, xe ba bánh hay nạn, gậy, tùy như cầu mà chúng tôi giúp. Rồi thì sửa nhà, xây nhà mới, đi thăm bịnh và khi các ông qua đời thì chúng tôi đi viếng.
Đó là chưa nói đến những buổi phát quà đầu năm hay trong năm mà Dòng Chúa Cứu Thế gọi là Ngày Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa, được thực hiện từ năm 2013 đến giờ với càng lúc càng nhiều người từ xa về hơn:
Như năm vùa rồi chúng tôi phát quà là cũng gần năm ngàn người, là con số những thương phế binh liên lạc với nhà thờ để nhờ giúp đỡ thôi.  Là vì còn rất nhiều thương phế binh tôi biết là họ chưa biết đến những chương trình này. Cũng có một số vì sợ công an địa phương cho nên họ không dám tham gia, chứ con số đầy đủ thì bảo đảm  hơn nhiều.
Ông Huỳnh Công Thuận, cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, tình nguyện viên của chương trình, cho biết giúp đỡ cho thương phế binh là một trách nhiệm:
Tết rồi gọi là quà thì mỗi người một triệu Đồng Việt Nam. Hết thang Ba là chấm  dứt chương trình quà xuân thì thang Tư này bắt đầu chương trình khám sức khỏe tổng quát. Ngày 24 tháng Tư là thứ Hai tuần sau thì chúng tôi có chương trình tấm soát sức khỏe cho 100 anh em thương phế binh. Những  anh em mới đang ký lần đầu và chỉ mới lãnh quà chứ chưa được khám sức khỏe. Nếu người nào đau thì đưa đi chữa trị, cụt tay cụt chân thì làm chân tay giả, mắt yếu thì đi rồi cấp mắt kính cho người ta. Đó là chương trình thường xuyên nhưng mà mỗi một đợt chỉ được khoảng 100 người thôi.
Linh mục Phạm Trung Thành, nguyên giám tĩnh Tỉnh Giòng Dòng Chúa Cứu Thế, người hết lòng ủng hộ chương trình thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa từ những ngày đầu, nói rằng thương phế binh xứng đáng được tuyên dương chứ  không thể bị quên lãng vì họ đã hy sinh tuổi thanh xuân cũng như một phần thân thể của mình cho đất nước:
Tôi hiện diện và đóng góp với anh em linh mục nhóm Công Lý Hòa Bình để nâng đỡ và chia xẻ với anh em thương phế binh. Tưởng tượng bây giờ họ sáu bảy chục tuổi rồi, mù què rồi thân xác cũng tàn tạ hết rồi.
Rất vui mừng vì có dịp để bày tỏ nhận thức của mình về anh em thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, nhận thức tôn trọng, nhận thức yêu thương, nhận thức muốn nâng đỡ và Tri ân anh  em thương phế binh, phục hồi quyền làm người và nhân phẩm của anh em mà trong nhiều năm qua cách này cách khác đã không được tôn trọng, đã không được đối xử đúng mức của nó. 
Thực tế thì trong thời gian gần đây, thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa  cũng đã được hưởng một phần hỗ trợ gọi là trợ cấp khuyết tật. Số tiền 270.000 Đồng Việt Nam một tháng cho một đầu người. Thương binh Nguyễn Thanh Kha :
Tôi là người trễ nhất trong sáu tháng ni cũng có nhận tiền thương tật. Mỗi tháng tôi nhận  được 270.000 tiền Việt. Cái này thuộc về Bộ Lao Động  Thương Binh  Xã  Hội, về tỉnh gọi là Sở Thương Binh Xã Hội, về huyện là Phòng Thương Binh Xã Hội. Mà đồng tiền ít ỏi lắm, không đáng kể.
Liên lạc góp ý với Thanh Trúc  nguyent@rfa.org
 http://www.rfa.org/vietnamese/programs/OverseasVietnamese/assistance-to-south-vn-wounded-n-invalid-soldiers-42-years-after-tt-04202017081759.html
 Người lính miền Bắc nghĩ gì về thương phế binh VNCH?
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-12-31

Ảnh minh họa chụp một sĩ quan QĐNDVN tại Hà Nội hôm 11/10/2013.
AFP

Những mất mát của thân thể không thể thay thế

Sau chiến tranh người thương phế binh VNCH bị phân biệt đối xử một cách công khai bởi những người chiến thắng, tuy nhiên đối với gần như hầu hết bộ đội miền Bắc thì cái nhìn của họ đối với người từng cầm súng phía bên kia chiến tuyến không vô cảm và cục bộ như của chính quyền hiện nay.
Cuộc chiến tranh Việt Nam chấm dứt đã 40 năm nhưng nỗi buồn vẫn đọng lại trên rất nhiều phần thân thể của những người thương phế binh chế độ cũ. Vết thương trên mình có thể lành nhưng mất mát của thân thể không có gì thay thế được.
Trong những cuộc chiến giữa hai quốc gia thì thương phế binh được đất nước của mình chăm sóc kể cả khi thua cuộc nhưng trường hợp Việt Nam thì khác, cả hai phía cùng một quốc gia nên kẻ thắng cuộc cũng là người thua mặc dù chỉ một một nửa dân số, trong đó có hàng chục ngàn thương phế binh của chế độ cũ.
Tôi cho rằng dù sao nữa thì những người thương phế binh mặc dù là họ bên kia chiến tuyến họ chiến đấu cho mục đích của họ nhưng phải thừa nhận rằng họ không đáng chịu chế độ khắc nghiệt như thế.
-Đại tá Phạm Xuân Phương
Những người lính này không ai có trách nhiệm tới. Họ bị chính quyền mới xem như thành phần ngụy quân ngụy quyền, và cuộc sống có khó khăn cách mấy thì cũng phải tự bươn chải chiến đấu với cuộc sống mới.
Đại tá Phạm Xuân Phương, một cán bộ cao cấp của quân đội miền Bắc công tác tại Cục Chính trị trong thời gian chiến tranh nhận xét việc phân biệt, kỳ thị của chính quyền đối với thương phế binh VNCH mà ông gọi là khắc nghiệt như sau:
“Đứng về phương diện nhân đạo của cái khái niệm nhân đạo chung của thế giới thì tôi không ủng hộ cái việc đó đâu. Tôi cho rằng dù sao nữa thì những người thương phế binh mặc dù là họ bên kia chiến tuyến họ chiến đấu cho mục đích của họ nhưng phải thừa nhận rằng họ không đáng chịu chế độ khắc nghiệt như thế. Tôi nghĩ nếu những người thương phế binh của phía bên này nếu mà được hưởng ưu đãi này ưu đãi khác thì phía thương phế binh của phía VNCH có lẽ cũng nên được ăn ở cư xử một cách thỏa đáng hơn chứ không nên có sự phân biệt quá đáng như thế.”
Mới đây một bức thư chung của nhiều vị dân biểu, nghị sĩ Hoa Kỳ gửi cho Bộ Ngoại giao Mỹ đề nghị xem xét và nhận số sĩ quan thương phế binh của VNCH sang Mỹ định cư như đã từng có chương trình HO cách đây hơn 30 năm.
Tin vui này lập tức lan rộng và niềm hy vọng cho người thương binh ở quê nhà thêm vững chắc. Nhiều người tin rằng tuy cuộc vận động nhắm vào cấp sĩ quan nhưng trong hoàn cảnh của những mất mát chung thì vết thương của họ hoàn toàn không thể phân biệt giữa người lính và chỉ huy của họ, vì vậy chương trình khi đi vào thực hiện không ai tin quốc hội Mỹ lại phân biệt những thương binh đã bỏ một phần thân thể của họ trong cuộc chiến mà Hoa Kỳ là đồng minh lớn nhất
.
000_Hkg10174184-400.jpg
Một thương phế binh VNCH sau buổi nhận tiền từ thiện tại chùa Liên Trì, TPHCM hôm 9/4/2015. AFP PHOTO. Photo: RFA
Nhà thơ Bùi Minh Quốc mặc dù không khoác áo bộ đội nhưng ông theo sát người lính miền Bắc qua công tác phóng viên của tạp chí Văn nghệ giải phóng khu V luôn luôn trong tuyến đầu và vì vậy ông quan sát được rất nhiều trận đánh cùng các bi kịch chiến tranh mà cả hai bên chịu đựng. Ông chia sẻ với tin vui này:
“Chính sách của chính quyền Việt Nam lâu nay từ sau 75 tới nay rất tệ. Tức là họ phân biệt đối xử và họ không quan tâm tới cái quyền sống của số anh chị em thương phế binh của phía VNCH này. Cho đến lúc gần đây do những chuyển biến của cục diện, tình hình chính trị thế giới và quốc nội thì họ buộc phải có những chuyển hướng và bây giờ nghe tin chính phủ Mỹ có một chính sách như thế tôi rất mừng rất hoan nghênh.”
Nhà báo Nguyễn Tường Thụy, cũng là một bộ đội của quân đội Bắc Việt cho biết:
“Khi nghe thông tin này tôi rất ủng hộ. Vừa qua tôi có tiếp xúc với anh em thương phế binh VNCH tại nhà thờ 38 Kỳ Đồng tôi đã gặp rất nhiều anh em và đã phỏng vấn họ. Trong trường hợp này nếu có chương trình như vậy thì tôi rất ủng hộ vì thực ra họ là những người lính đã chịu rất nhiều thiệt thòi bởi vì kết cục của cuộc chiến tranh 55-75 là một kết cục hoàn toàn bất lợi cho anh em binh sĩ VNCH và đặc biệt là những người thương phế binh. Họ không được chăm sóc từ phía chính quyền. Họ không được hưởng một điều gì cả.”

Những người xứng đáng được trả công

Chiến tranh đã qua, người thắng trận tuy không phải ai cũng chia sẻ đồng đều quyền lợi an sinh xã hội nhưng dù sao thì những thương phế binh VNCH ngày ngày ngồi một mình trong bóng tối vì không di chuyển được hay đang phải đấu tranh kiếm sống ngoài chợ đời cũng đều chung một ý tưởng bị bạc đãi vì đã cầm súng chống lại phía bên kia. Đề nghị đưa họ sang định cư ở Mỹ có lẽ sẽ làm cho nguồn hy vọng bừng cháy trở lại không phải cho chính bản thân mà là cho con cái của họ, những người xứng đáng được trả công vì đã bỏ một phần thân thể cho đất nước Việt Nam.
Khi mà tôi phát biểu với anh em thương phế binh VNCH thì câu đầu tiên của tôi là tôi muốn gửi đến tình thương mến của tôi đối với anh em, những người đang thiệt thòi trong cuộc sống bởi vì kết cục cuộc chiến tranh nó là như vậy cho nên họ chịu số phận như vậy.
-Nhà báo Nguyễn Tường Thụy
Trong thời gian gần đây, Dòng Chúa Cứu Thế nằm tại nhà thờ đường Kỳ Đồng Saigon đã có những hoạt động từ thiện giúp đỡ cho anh em thương phế binh. Mặc dù sự chia sẻ của xã hội không nhiều nhưng những gói quà ít ỏi lại chứa rất nhiều tình cảm con người với nhau, khả dĩ vơi bớt những đau đớn mà họ và gia đình gặp phải hàng ngày. Thế nhưng những tấm lòng ấy cũng bị săm soi bởi chính quyền vì họ không tin trong những gói quà ấy không chứa đựng mầm mống bất ổn cho chế độ. Nhà báo Nguyễn Tường Thụy kể lại:
“Tôi được biết khi anh em đi nhận quà của chương trình tri ân thương phế binh VNCH thì họ bị cản trở ở các địa phương cho nên họ rất thiệt thòi và tôi đã tiếp xúc rất nhiều với họ rồi. Chương trình này diễn ra trong 10 ngày mỗi ngày có thể tặng quà cho 200 tới 300 người thôi trong khi đó thì danh sách rất nhiều người. Tôi đã thấy những hoàn cảnh mà vợ đưa chồng đi, những người thương phế binh cụt chân cụt tay…
Khi mà tôi phát biểu với anh em thương phế binh VNCH thì câu đầu tiên của tôi là tôi muốn gửi đến tình thương mến của tôi đối với anh em, những người đang thiệt thòi trong cuộc sống bởi vì kết cục cuộc chiến tranh nó là như vậy cho nên họ chịu số phận như vậy. Tôi là một người lính trong quân đội Bắc Việt trước tình cảnh ấy thì tôi cũng phải nói là rất xúc động, xúc động vô cùng.”
Đại tá Phạm Xuân Phương nhận xét về đề nghị cho chương trình định cư của anh em thương phế binh VNCH:
“Tôi cho rằng nếu nhà nước không đảm đương nỗi thì để cho họ đi là tốt chứ có gì đâu.”
Tất cả hy vọng vẫn còn phía trước và không người Việt Nam nào đành lòng nói không với đồng bào mình nhất là khi họ đáng được có đời sống không chật vật như hôm nay bởi những gì họ đã cống hiến từ chính thân thể của họ.

No comments: