Tuesday, March 21, 2017

DAO LE * DU TỬ LÊ - NGƯỜI BỘI PHẢN - KẺ TRỞ CỜ


DU TỬ LÊ - 
NGƯỜI BỘI PHẢN -
KẺ TRỞ CỜ 
          Xem để biết rõ mặt thật của DU TỬ LÊ mà từ lâu ai ngờ?
 
 
   Dao Le

DU TỬ LÊ (bút hiệu của Dê Tử Lu, một con dê xồm chết đã lâu trong lu mà không ai biết, bây giờ tự nó khui cái lu ra, mọi người mới bật ngửa vì nghe mùi thây ma mục rữa, ai cũng muốn ói !!!)

Dê tử Lu đã muối mặt nâng bi 30 tháng Tư/ 1975 như sau:
 
Ai nhớ ngàn năm một nỗi mừng 

Tháng tư đã đến rừng chưa thức 
Mưa vẫn chờ tôi ở cuối đường 
Có môi, không nói lời ly biệt 
Và mắt chưa buồn như mộ bia
 
Tháng tư nao nức chiều quên tắt 
Chim bảo cây cành hãy lắng nghe 
Bước chân giải phóng từng khu phố 
Và tiếng chân người như suối reo
 
Tháng tư khao khát, ngày vô tận 
Tôi với người riêng một góc trời 
Làm sao ngưòi biết trời đang sáng 
Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi
 
Tháng tư sum họp người đâu biết 
Cảnh tượng hồn tôi: một bóng cờ 
Với bao chiêng, trống, bao cờ xí 
Tôi đón anh về tự mỗi nơi
 
Tháng tư binh mã về ngang phố 
Đôi mắt nhìn theo một nỗi mừng 
Đêm ai tóc phủ mềm da lụa 
Tôi với người chung một bóng cờ
 
Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa 
Riêng đoá hoàng lan trong mắt tôi 
Làm sao anh biết khi xa bạn 
Tôi cũng như người: Một nỗi vui
 
Tháng tư chăn gối nồng son, phấn 
Đêm với ngày trong một tấm gương 
Thịt, xương đã trả hờn sông, núi 
Tôi với người, ai mang vết thương?
 
Tháng tư rồi sẽ ngàn năm nhớ 
Rừng sẽ vì tôi nức nở hoài 
Mắt ai ngu sẽ như bia mộ 
Ngựa có về qua cũng thiếu đôi
 
Tháng tư nhắc nhở ngàn năm nữa! 
Cảnh tượng hồn tôi những miếu đền
Trống, chiêng, cờ, xí như cơn mộng 
Mưa đã chờ tôi. Mưa... đã... mưa
 
Mai kia sống với vầng sao ấy 
người có còn thương một bóng ai 
Góc phố còn treo ngời lãnh tụ 
Ai nhớ ngàn năm một bóng ai?


Posted by: Mkhach <mktr707@yahoo.com>


TRỞ CỜ

Bôi mặt trở cờ chẳng có ta
Hỏi phường sâu bọ thẹn thân già
Sá chi một chút, ham danh lợi
Mà phải lòn trôn, nhục tộc gia
Đất nước ngã nghiêng dân khốn khổ
Sao đành cúi mặt giả mù lòa
Cùng loài khác giống, quân hèn mọn
Uốn bút cầu vinh, hổ Mẹ Cha !

Quả thật không ngờ trong chúng ta
Lại có một tên khốn nạn già
Mặt trơ, trán bóng,nhơ giòng tộc
Miệng chó, răng lừa, nhục thế gia
Chính nó một thời lâm khốn khổ
Toàn dân khắp chốn bị phong ba
Bây giờ lộ diện là xác chết
Hôi thối tông đường hổ Ông Cha.
NTT.

No comments: