Saturday, January 14, 2017

SƠN TRUNG * VIỆT CỘNG, TRUNG CỘNG CẶP SONG SINH XÂU XÍ




VIỆT CỘNG, TRUNG CỘNG CẶP SONG SINH XÂU XÍ

SƠN TRUNG 


Hồ Chí Minh ca tụng mối tình Việt Hoa:
Mối tình thắm thiết Việt Hoa,
Vừa là đồng chí vừa là anh em.






Quyển " Người Trung Quốc Xấu Xí " , bản dịch tiếng Anh là The Ugly Chinaman and the Crisis of Chinese Culture (Chouloude Zhongguoren 醜陋的中國人) của  Po-Yang và  Jing Qing, người Trung Quốc ,  . Sách này vốn là bản thuyết trình của ông tại đại học  Iowa University, vào ngày  24 -9- 1984 , Don  Cohn dịch ra Anh văn, sau được  Hong Kong Pai-shing Fortnightly (Baixing banyuekan 百姓半月刊)- Bách Tính Bán Nguyệt San  xuất bản, rồi  Viễn Lưu , Đài Loan xuất bản 2009 (Yuanliu chuban 遠流出版). Sách này cũng đưoợc xuất bản tại Úc, vào tháng 12 -1992 do Allen & Unwin Australia
 Tác giả  Bá Dương 柏楊 ( Po Yang) cho ta thấy rõ Việt Cộng và Trung Cộng quả là hai anh em song sinh, có nhiều điểm xấu xí giống nhau.
Bá Dương  tên thật là Guo Yidong (1920–2008), là nhà văn  Đài Loan , quê Hồ Nam, sang Đài Loan trong thập kỷ 40 . Trong tác phẩm này ông kể rất nhiều khuyết điểm của Trung Quốc, ở đây chúng tôi chỉ nêu vài điểm quan trọng.

I. CHỦ NGHĨA MARX VÀ MAO LÀ TAI HỌA

Các cuộc cách mạng, các lãnh tụ Trung Quốc đều gây tai họa cho Trung Quốc :

-Thế kỷ thứ XIX, quần đảo Nam Dương - thời nay tức là Đông Nam Á, (thật ra Đông Nam Á
còn rộng hơn ý ông Bá Dương muốn nói - ND) - còn là thuộc địa của Anh và Hà Lan, có một
chuyên viên Anh đóng ở Ma-lai-xi-a nói rằng: "Làm người Trung Quốc ở thế kỷ thứ XIX là
một tai họa". Bởi vì ông này đã thấy cộng đồng người Hoa sống ở quần đảo Nam Dương
giống một lũ lợn, vô tri vô thức, tự sinh tự diệt, tùy thời còn có thể bị sát hại hàng loạt. Thế mà
tôi thấy người Hoa ở thế kỷ XX so với người Hoa ở thế kỷ XIX tai họa của họ còn lớn hơn.
Điều làm chúng ta đau khổ nhất là bao mong đợi của người Hoa từ một trăm năm nay cơ hồ
như đã bị tiêu tan toàn bộ. Cứ mỗi lần có một mong chờ trở lại, hứa hẹn nước nhà một tương
lai sáng sủa hơn, thì kết quả lại càng làm cho chúng ta thất vọng và tình hình lại càng trở nên
tệ hại hơn. Một mong chờ khác lại đến, để rồi lại đem về những ảo vọng, thất vọng, những tồi
tệ liên miên vô tận...... Tại Trung Quốc đại lục rộng lớn, sau thời Phản hữu (Phong trào chống phe hữu năm 1958), tiếptheo lại là Đại Cách Mạng Văn Hóa long trời lở đất. Từ ngày loài người có lịch sử đến nay chưa bao giờ thấy được một tai họa do con người làm ra to lớn đến như vậy. Chẳng nói đến tổn thất sinh mạng, cái tổn thương lớn lao nhất là sự chà đạp nhân tính, dầy xéo lên phẩm hạnh
cao quý. Con người nếu rời bỏ nhân tính và những đức hạnh cao quý thì sánh với cầm thú có
(Bá Dương, Lời nói đầu.Người Trung Quốc Xấu Xí, tr.10)


Bá Dương kết tội nền giáo dục Trung Cộng đã làm băng hoại bao lớp trẻ con ở Trung Quốc lục địa, từ nhỏ đã phải học đánh đấu nhau, lừa dối bịp bợm nhau, lại luyện tập cách lừa bạn, phản đồng chí, lại phải học cách bốc phét, bịa đặt. Một nền giáo dục đáng sợ thay! Một thế hệ nữa những đứa trẻ này lớn lên sẽ như thế nào?(tr.12)


Liên Xô, Trung Quốc truyền bá chủ nghĩa Cộng sản sang Việt Nam gây ra nhiều tai họa cho dân Việt Nam. Mao Trạch Đông muốn mở đường Nam tiến nên đã thúc đẩy Việt Cộng gây chiến tranh. Trung Cộng dùng Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp là những tay sai đắc lực gây ra bao tội ác. Vụ Ôn Như hầu, tàn sát Cao Đài, Hòa Hảo, Thiên Chúa Giáo, Phật giáo, CCRĐ, Chỉnh Đốn đảng, Mậu thân và xâm lược miền Nam ...đã khiến hơn hai triệu người chết choc, tù tội. Ngoài chiến tranh, Việt Cộng còn tàn phá núi rừng, cướp đoạt tài nguyên quốc gia, chiếm nhà cửa, ruộng đất tư nhân và các giáo hội. Chúng còn bán nước, hai dân, gây ra sự đồi trụy đạo đức trong xã hội Việt Nam. Bao lớp trẻ đã sinh và lớn lên trong địa ngục đã trở thành ác quỷ gian dối, trộm cắp, lừa thầy phản bạn.



II. KHÔNG NHẬN LỖI


Cái lúng túng lớn nhất của người Trung Quốc khi mới đến Mỹ là gặp quá nhiều loại lễ nghi
phức tạp của người Mỹ. Ngoài đường nhỡ vô tình chạm vai vào một người khác, dù chạm thật
nhẹ cơ hồ như không chắc có chạm không, là người kia đều nói: "Xin lỗi!" Nếu như đụng thật,
da thịt đôi bên đều cảm thấy, thì cái câu xin lỗi ấy sẽ rất là ai oán. Còn nếu đụng mạnh vào
nhau một cái rầm thì cái câu xin lỗi này sẽ trở thành liên hồi, liên thanh khó mà chống đỡ
được.
Tại Trung Quốc nếu hai người đụng nhau trên đường thì lại hoàn toàn khác. Phản ứng của đôi
bên sẽ nhanh như chớp, mắt long lên, trợn trừng nhìn nhau như sắp biểu diễn một màn nhẩy
cao. Câu đầu tiên dùng để nói với nhau sẽ là kiểu: "Mắt mù à?" Đối thủ cũng lập tức nhảy cỡn
lên phản công: "Ái dà! Ai mà cố ý! Đi đụng vào người ta mà lại còn không biết điều! " Người
kia lại gân cổ to tiếng hơn: "Đụng vào người ta mà lại còn già mồm, không biết được giáo dục
kiểu gì?" Đối thủ mồm cũng không kém: "Đụng vào thì đã chết chưa? Chắc muốn người ta
quỳ xuống lậy mình chắc? Bảo người ta đụng mình à? Thế mình lại không đụng vào người
khác đấy? Chính mình đi đụng vào người ta mà lại còn muốn đổ vấy cho người!". Sự tình đến
đây, người có vẻ yếu thế hơn sẽ bỏ đi, mồm lẩm bẩm chửi rủa, trong khi đó cái người có vẻ
cứng mạnh hơn dơ chân múa tay, giọng điệu đe dọa khiến cho cả đám đông kéo nhau đến như
thể sắp xem một đám đánh lộn.
Nếu độc giả chú ý, từ lúc đụng nhau cho đến lúc rã đám, chúng ta không hề nghe được một
câu "xin lỗi". Cái môn "đến chết cũng không nhận lỗi" rất tinh thông này của người Trung Quốc (tr.. 54)

Cái loại triết học xâu xé nhau đó lại đẻ ra nơi chúng ta một hành vi đặc thù khác: "Chết cũng
không chịu nhận lỗi". Có ai nghe thấy người Trung Quốc nhận lỗi bao giờ chưa? Giả sử anh
nghe một người Trung Quốc nói: "Việc này tôi đã sai lầm rồi!" Lúc đó anh phải vì chúng tôi
mà uống rượu chúc mừng....[...]. Người Trung Quốc không quen nhận lỗi và có thể đưa ra hàng vạn lý do để che dấu cái sai trái của mình. Có một câu tục ngữ: "Đóng cửa suy gẫm lỗi lầm" (Bế môn tư quá). Nghĩ về lỗi của ai ? Dĩ nhiên của đối phương.(tr.16)


Tính xấu này của người Trung Quốc mà cũng là của người Việt Nam. Có vài nguyên do:

(1). Sợ xấu hổ, mất mặt, mất địa vị.

(2). Cộng sản đề ra phê và tự phê nhưng tự phê chỉ dùng cho cấp dưới. Đó là thủ tục làm kiểm điểm ở quân đội, đảng, trường học, công sở. Nhưng phê thì coi chừng bị kết tội phản động, bôi lọ lãnh đạo.

(3). Chủ trương "sùng bái cá nhân" của Stalin đã tạo ra sự nịnh hót trong đảng và quần chúng. Hồ Chí Minh biết dân chống đối CCRD nên bày ra việc sửa sai. Ông không đứng ra nhận lỗi hoặc khóc lóc như bọn ninh thần nói. Ông đẩy gánh ô nhục cho Võ Nguyên Giáp đứng ra nhận lỗi, sau đó ông hạ Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp luôn! Trường Chinh cũng không nhân lỗi. Vì nhận lỗi là tự mình sa thải mình, tự kéo mình xuống đất đen cho nên không tên cộng sản nào nhận lỗi.
Ngày nay, Việt Cộng bao che cho Trung Cộng thải chất độc làm biển chết, cá chết, dân biển đói khổ nhưng không một ai lãnh trách nhiệm. Chúng chối tôi, đổ quanh, thậm gì còn giở trò dối trá như đi tắm biển, ăn cá, và nói ba láp rằng biển đã sạch trở lại, và cá chết là chuyện tự nhiên. Chúng không nhận tội lỗi vì nhận tội tức là tố cáo Trung Cộng gây ra ô nhiễm môi trường, hủy hoại đời sống  Việt Nam, và cộng nhận bọn chúng vì sợ Trung Quốc vì ăn hối lộ của Trung Quốc như Nguyễn Phú Trọng được Formosa tặng hình lão Cáo bằng vàng nặng 50 ký loại 999.

III. BUÔN BÁN CẠNH TRANH VÀ THIẾU THÀNH THẬT

Người Trung Quốc mà buôn bán thì tính cách xấu xa tức thì lộ ra bên ngoài . Có nhiều cách cạnh tranh nhưng thường theo kiểu: Nếu anh bán 50 tôi sẽ bán 40. Anh bán 30 tôi chỉ bán 20....(tr.14).

Người Việt Nam ta cũng vậy. Người ta bán tô phở 5 đô, mình bán 4 đô, người ta bán 4 đô mình hạ xuống 3 đô. Cạnh tranh nhau cho đến khi một trong hai bên gục mới thôi. Trung Quốc và Việt Nam còn có trò loan tin thất thiệt, nào phở nấu thịt người, bánh bao nhân thịt chuột, hoặc thuê du đãng quấy phá...

Ngày nay, Mỹ đánh thuế hàng Trung Cộng từ 4% đến 4,6%, còn Trung Cộng đánh thuế hàng Mỹ từ 49% cho đến97%. Họ còn chơi trò hạ giá đồng quan kim, bảo hộ mậu dịch cho nên hàng rẻ, hằng năm thu lãi trên 300 triệu Mỹ kim.

Nay Trump đòi Trung Cộng phải buôn bán thành thật thì làm sao Trung Cộng chịu! Cái gian lận, mánh lới đã ăn sâu và từng giòng máu, thớ thịt Trung Quốc, sao mà họ bỏ đi!


Bá Dương còn kể sự thành thật của người Mỹ đồng thời nói lên tính gian manh, hung hãn của người Trung Quốc:

Lúc chúng tôi ở Las Vegas vợ tôi có đến một cửa hiệu nhỏ tìm mua một cái áo khách [một loại áo
cánh dầy và dài - jacket]. Trong tiệm có một cái đề giá là 12 đô. Tiền đã trả xong, chỉ còn chờ
gói hàng, lúc ấy vợ tôi mới chợt thấy dưới cánh tay áo bên phải hình như có một vết đen bé
bằng hạt gạo, liền nói: "Ái dà, cái gì thế này?"
Bà già bán hàng cầm lên xem rất kỹ, và nói như xin lỗi: "Thực ra vết bẩn này có thể giặt sạch,
nhưng cũng có thể không. Nếu bà vẫn đồng ý mua, tôi đi hỏi chủ tiệm xem có thể bớt được ít
tiền không?" Nói xong lật đật lên lầu, rồi lại lật đật chạy xuống bảo có thể bớt cho vợ tôi 2
đôla. Nghe vợ tôi kể lại chuyện này tôi hơi choáng váng. Vốn bị người bán hàng ngược đãi đã thành thói quen, bây giờ như bỗng có một ngọn gió xuân đến làm rơi mưa xuống, tôi thật tình chỉ muốn đến mà hôn vào mồm bà bán hàng ấy một cái. (tr. 53)

Nếu chuyện này mà xảy ra ở Đài Bắc hay Hồng Kông, có lẽ nó sẽ là một tiết mục đấu súng
giữa cảnh sát và ăn cướp. Nhất định sẽ ầm ĩ lên như kiểu này: nếu bà khách chết tiệt kia dám
cả gan bới lông tìm vết, người bán hàng tất phải phùng mang trợn má sấn sổ ngay:
"Cái gì? Nói thế nào? Đen à? Buồn cười thật! Bộ người ta không có mắt hay sao? Dù có đen
nữa đi mà ở dưới nách thì có hề hấn gì. Chẳng lẽ lúc nào cũng cứ dơ nách lên cho người ta
xem à?
Muốn bới móc thì cứ nói thẳng ra. Người mua cũng còn khối kẻ thật thà chán! Bây giờ đã ngả
giá rồi còn định trả hàng lại đấy chắc? Giảm giá à? Giời mà hiểu được! Lần sau có đi mua
hàng thì cứ phải đếm trước hầu bao đi cái đã. Tiền không có mà cứ làm bộ như ta đây giầu
lắm! Cái gì? Còn không đúng ấy à?
Người ta là con người của một nước lễ nghĩa, văn hóa truyền thống 5.000 năm, đối với khách
như đối với kẻ về nhà, chẳng lẽ không thấy được điều ấy hay sao mà còn lậu bà lậu bậu như
kiểu bị người ta lừa mình đấy!
Cửa hàng của người ta to thế này mà cứ trông mong vào mấy đồng xu của các người thì có mà
chết đói! Mấy cái đồ ngoại quốc nhà quê, văn hóa nông choẹt. Chẳng bõ công cho người ta đi
kêu cảnh sát.
Cứ nói huỵch toẹt ra! Mua không nổi chứ gì? Thôi! Quên đi! Đưa đây!"(tr.54)


Người Việt Nam ta cũng vậy như vụ con ruồi Hiệp phát, tư sản đỏ kết hợp tham quan ô lại hãm hai người tố giác. Và vụ Formosa, rành rành Trung Cộng đổ chất độc tiêu diệt môi trường Việt Nam nhưng bọn đầu gấu tìm cách biện hộ rất ấu trĩ! Họ dùng thủ đoạn " cả vú lấp miệng em" và "lấy tay che kín mặt trời"!


IV. NGƯỜI MỸ CƯỜI

Các vị chắc chắn có thể thấy người Trung Quốc rất ít cười. Phải chăng vì quá nhiều hoạn nạn,
đau khổ, sầu não quá lâu làm cho họ không thể cười nổi nữa? Cho nên tôi mới thấy dân Mỹ
thật là rất vui sướng, ít nhất đó là nước Mỹ mà tôi gặp, tôi tiếp xúc. Một nước rất hạnh phúc,
lương thiện, hay giúp đỡ người khác. So sánh với người Mỹ thì người Trung Quốc lúc nào
cũng lo âu, lòng đầy những ý tưởng hận thù, chỉ sợ người khác làm cho mình thiệt hại. Trong
cuộc sống lúc nào cũng lo ngay ngáy, đôi mắt để tự vệ lúc nào cũng sẵn sàng long lên sòng
sọc.(tr. 40)


Điều này rất rõ ràng. Trước 1975, xã hội miền Nam được an bình dù cho Việt Cộng quấy phá. Ở đâu ta cũng thấy có nụ cười và những lời nói và cử chỉ thân thiện.Sau 1975, bọn Bắc Việt hung hãn và thô bỉ đã làm cho bộ mặt cả nước xấu xí. Từ Cán bọ tỉnh huyện cho đến các cô mâu dịch đều gắt gỏng cau có.Cái phương thức thương mại có một không hai ấy có lẽ đã hằn vào đời sống người thủ đô từ thời bao cấp. Khi đó, cả người bán và người mua cùng quen với “văn hóa mậu dịch”. Người bán thì trịnh thượng, bề trên, ban phát. Người mua thì nhờ vả, xin xỏ. Và đương nhiên không cảm thấy bị xúc phạm trước thái độ kẻ cả của người bán. Phải chăng họ lộ bản bản chất vô sản vô học và cũng vì họ bị đè nén, bóc lột, mắng chửi cho nên khuôn mặt của họ biến tướng thành cây xương rồng!


V. BẮT NẠT NGƯỜI LẠ

Tôi đã từng đi khắp các tỉnh Trung Quốc và thấy rằng, ngoài Bắc Kinh, không có nơi nào
 không có hiện tượng "bắt nạt người lạ".


Con người là một loại động vật biết cười. Nhưng những cô y tá, những cô bán vé xe người
Trung Quốc lại là một ngoại lệ. Về việc này hơn 10 năm nay mọi người đều than vãn nhưng
cái bộ phận quản lý xe buýt và nhà thương quá bận về việc ăn tiền để có thể chú ý đến nó. Cứ
xem tình hình này, trừ phi vứt tiền vào mặt họ, thì ngay cả ông trời cũng chẳng có thể cậy
mồm họ ra cho họ cười được.

Thực ra gương mặt những cô bán hàng bây giờ hầu như cũng có khá lên đôi chút. Ngay lúc
anh bước vào cửa hàng, giống như con mèo thấy con chuột vào ổ của mình, đôi mắt nhỏ của
các cô nhìn về phía anh chứa đầy những dò xét như đối với một địch thủ. Các cô bắt đầu bằng
việc đánh giá áo quần của anh, và nói một câu gì đó kiểu: "Ấy, cái này đắt lắm đấy!" Nếu anh
hỏi: "Còn thứ gì tốt hơn nữa không?" thì sẽ được trả lời: "Còn đắt hơn nữa đấy!". (tr.52)



Điều này cũng rất phổ biến. Dân Bắc thấy dân Huế hay dân Nam đều chặt đẹp, nhất là đối với Việt kiều và người ngoại quốc.




Việt Cộng và Trung Cộng đồng bệnh vì cùng môi trường:
-Việt Cộng và Trung Cộng cùng theo Marx, Lenin, Stalin là những bạo chúa độc tài và hoang tưởng nếu không là ngu ngốc vì đã đưa ra những chính sách phản dân, hại nước và phản khoa học.

-Chủ nghĩa Marx, Lenin và Mao chú trọng cai trị dân bằng bàn tay sắt. Đó là chủ trương "vô sản chuyên chính". Chính vì lý do này, và cũng vì bị các đồng chí cộng sản phe Martov và các tầng lớp nhân dân chống đối, Lenin,Stalin phải dùng bọn côn đồ giết người và phá hoại quốc gia. Vì vậy mà cộng sản đưa bọn vô sản lưu manh, vô học, vô đức lên cầm quyền. Chính bọn Marx, Lenin, Satalin, Mao, Hồ và bọn côn đồ cai trị xã hội tạo ra những tệ đoan như thế.

-Cộng sản chú trọng cướp chính quyền và tài sản nhân dân. Giáo dục của họ là loại bỏ nhân nghĩa lễ trí tín mà theo chủ trương tàn sát, vu khống của chính sách đấu tố điêu, con tố cha, vợ tố chồng, học trò theo dõi thầy đã tạo ra một xã hội băng hoại đạo đức, một xã hội trộm căp và dối trá làm quốc sách.






No comments: