Saturday, October 21, 2017

TRẦN MỘNG TÚ

Thi Sĩ Việt Nam Đầu Tiên
Vào Sách Giáo Khoa Trung Học Mỹ

------------------------------ ----------------

 Nếu quý vị mở cuốn sách giáo khoa dạy văn chương “Glencoe Literature” do nhà xuất bản McGraw Hill ấn hành, quý vị sẽ thấy một bài thơ của một thi sĩ Việt Nam dịch sang tiếng Anh đi song song với bài diễn văn nổi tiếng của Tổng Thống Abraham Lincoln trong thời Nội chiến Mỹ, tại bãi chiến trường Gettysburg. Đó là bài thơ của Trần Mộng Tú, The Gift in Wartime, nhan đề tiếng Việt là “Quà Tặng Trong Chiến Tranh.” Hai tác phẩm trên được đem ra để dạy học sinh môn văn chương Hoa Kỳ.

Trong phần thứ ba của cuốn sách giáo khoa, viết về văn chương thời kỳ nội chiến Nam Bắc ở Mỹ và sau cuộc nội chiến, các nhà soạn sách giáo khoa của công ty Glencoe - McGraw Hill, rất thông dụng trong các trường trung học ở Mỹ đã có sáng kiến đem bài thơ Trần Mộng Tú, qua bản dịch Anh ngữ cho học sinh nghiên cứu song song với bài diễn văn trầm hùng của Abraham Lincoln, so sánh cách dùng chữ, cách chọn hình ảnh, những ý tưởng trong mỗi bài của hai tác giả.

 Đây là một kinh nghiệm văn chương quý báu mà các học sinh Mỹ được hưởng khi tiếp xúc với một thi sĩ ngoại quốc để thấy hậu quả của chiến tranh trên tâm hồn một phụ nữ Việt Nam cũng mang những tính chất nhân bản và sâu sắc không khác gì vị Tổng Thống mà tất cả mọi người Mỹ đều quen thuộc. Có lẽ sau này học sinh Việt Nam khi học về văn chương thời nội chiến Nam Bắc ở thế kỷ 20 cũng sẽ có cơ hội nghiên cứu bài thơ của Trần Mộng Tú

 Bài thơ “Quà Tặng Trong Chiến Tranh” được viết ở Việt Nam, khi thi sĩ còn rất trẻ, từ những xúc động trước cái chết của một chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa, người yêu đầu của cô, sau đó đã được đăng trên các tạp chí khắp nơi ở hải ngoại.

Bài diễn văn do Tổng Thống Lincoln đọc ngày 19 tháng 11 năm 1863 trong dịp khánh thành một nghĩa trang cho các tử sĩ tại chiến trường Gettysburg, tiểu bang Pennsylvania. Trước ông, một chính trị gia và nhà hùng biện nổi tiếng đã nói suốt 2 giờ; đến lượt Lincoln ông chỉ nói trong vòng 2 phút.

Sau buổi lễ, các nhà báo tường thuật không ai nhắc đến những lời Lincoln nói, nhưng dần dần dân tộc Mỹ đã nhận ra đó là một tác phẩm văn chương bất hủ, xuất phát từ tấm lòng của một nhà lãnh đạo vốn rất ghét chiến tranh nhưng phải dẫn đầu nước Mỹ trong một cuộc chiến bất đắc dĩ và đã thành công trong việc bảo vệ một quốc gia thống nhất với những lý tưởng tự do, bình đẳng. Câu nói được cả thế giới ngày nay nhắc lại nhiều lần kết thúc bài diễn văn ca ngợi các chiến sĩ đã hy sinh để một “chính phủ của dân, do dân, và vì dân sẽ không bị hủy diệt trên trái đất.”
Cuốn sách giáo khoa tiếp theo đã giới thiệu thi sĩ Trần Mộng Tú, sinh ở tỉnh Hà Đông,Việt Nam, người phụ nữ có kinh nghiệm chính mình sống với những hậu quả của cuộc chiến tranh trong đó hai triệu người Việt Nam thiệt mạng cũng như 57,000 người Mỹ. Sau khi đọc bài thơ Trần Mộng Tú, học sinh được hướng dẫn với những câu hỏi để khám phá những cảm xúc mà tác giả gợi cho người đọc cũng như tìm hiểu nội dung bài thơ. Cuốn sách giáo khoa cũng gợi ý cho học sinh tìm hiểu về kỹ thuật, học sinh tự hỏi tại sao thi sĩ đã dùng các điệp ngữ và nhắc lại các hình ảnh để gây ấn tượng nợi người đọc. Sau đó, các học sinh được mời so sánh hai áng văn chương cùng viết trong thời nội chiến ở hai quốc gia, hai thế kỷ khác nhau.
 Abraham Lincoln đọc bài diễn văn của ông trước một đám đông, và ông nhắm vào công chúng. Còn Trần Mộng Tú viết một mình, cho mình. Nhưng học sinh có thể tìm thấy những mục đích và cảm xúc giống nhau trong hai tác phẩm ngắn này. Học sinh cũng được dịp tìm hiểu khai phá sự khác biệt giữa hai nền văn hóa của hai tác giả, và thử hỏi một người Mỹ thời nay nếu viết về chiến tranh thì sẽ viết giống tác phẩm nào.
Để quý vị thông cảm với tác giả Trần Mộng Tú, chúng tôi xin đăng lại nguyên văn 2 bài thơ của thi sĩ bằng tiếng Việt dưới đây. Bài Quà Tặng Trong Chiến Tranh (Trong American Literature textbook) và bài Giấc Mơ Hòa Bình (Trong Vision of War, Dream of Peace)
Quà Tặng Trong Chiến Tranh
Em tặng anh hoa hồng
Chôn trong lòng huyệt mới
Em tặng anh áo cưới
Phủ trên nấm mồ xanh
Anh tặng em bội tinh
Kèm với ngôi sao bạc
Chiếc hoa mai màu vàng
Chưa đeo còn sáng bóng
Em tặng anh tuổi ngọc
Của những ngày yêu nhau
Đã chết ngay từ lúc
Em nhận được tin sầu
Anh tặng em mùi máu
Trên áo trận sa trường
Máu anh và máu địch
Xin em cùng xót thương
Em tặng anh mây vương
Mắt em ngày tháng hạ
Em tặng anh đông giá
Giữa tuổi xuân cuộc đời
Anh tặng môi không cười
Anh tặng tay không nắm
Anh tặng mắt không nhìn
Một hình hài bất động
Anh muôn vàn tạ lỗi
Xin hẹn em kiếp sau
Mảnh đạn này em giữ
Làm di vật tìm nhau.
Tháng 7/ 1969
Giấc Mơ Hòa Bình
Em nghe nói hòa bình
Trên những tờ nhật báo
Em nghe nói hòa bình
Trên miệng người lãnh đạo
Em để lòng khờ khạo
Ôm giấc mơ hòa bình
Mong chiến tranh chấm dứt
Anh giã từ đao binh
Tin về từ trận tuyến
Anh chết giữa chiến trường
Ôi giấc mơ khờ khạo
Chỉ còn là đau thương
Từ khi em ra đời
Từ khi có trí khôn
Em thấy toàn chém giết
Em thấy toàn máu xương
Từ khi em biết nghe
Từ khi em biết nói
Toàn những lời giả dối
Toàn những lời hứa suông
Từ khi em biết yêu
Từ khi em biết nhớ
Anh đã dặn đợi chờ
Rồi anh không về nữa
Ôi giấc mơ khờ khạo
Ôi giấc mơ hòa bình
Xây giữa lòng tham bạo
Chết trước khi thành hình
Ôi lòng non bé nhỏ
Như giấy trắng thơm tho
Vết mực đen loang lổ
Làm hoen ố hồn thơ
Em đã biết giận thù
Biết cuộc đời dối trá
Trang nhất nói hòa bình
Trang tư toàn cáo phó
Em không còn bồng bột
Tin những lời đầu môi
Em bắt đầu tỉnh ngộ
Thì đã mất anh rồi
Ôi giấc mơ hòa bình
Anh trả bằng sự sống
Em trả bằng tủi hờn
Bằng một đời đơn độc
Tháng 7/1969
Cao La
( sưu tầm ) 

Ảnh :Nhà thơ nhà văn Trần Mộng Tú (Ảnh:Uyên Nguyên)

CUỘC ĐỜI THĂNG TRẦM CỦA CON GÁI "HÙM THIÊNG YÊN THẾ"

CUỘC ĐỜI THĂNG TRẦM CỦA
CON GÁI "HÙM THIÊNG YÊN THẾ"

Cuộc đời đầy thăng trầm của con gái
Bà Hoàng Thị Thế là con gái của thủ lĩnh nghĩa quân Yên Thế Hoàng Hoa Thám. Ảnh: Omega+

Hoàng Thị Thế, người con gái của vị anh hùng "Hùm thiêng Yên Thế" Hoàng Hoa Thám, có một cuộc đời nhiều thăng trầm mà không phải ai cũng biết.



Cách đây hơn 100 năm, Hoàng Hoa Thám tức Đề Thám, một trong những gương mặt quan trọng nhất của lịch sử Việt Nam, một trong những gương mặt quan trọng nhất của lịch sử Việt Nam trong cuộc xung đột với Pháp, đã qua đời.


Ông để lại một người con gái tên là HOÀNG THỊ THẾ có vận mệnh khác thường, cùng một người con trai sinh năm 1908 là Hoàng Hoa Phồn, còn có tên gọi là Hoàng Bùi Phồn và Hoàng Văn Vi. Người con trai của Đề Thám đã qua đời một cách bi đát năm 1945.


Cuộc đời đầy "biến động" của người con gái Đề Thám – Hoàng Thị Thế


Bài viết dưới đây sẽ chia sẻ về Hoàng Thị Thế, người con gái duy nhất của Hoàng Hoa Thám, có một vận mệnh và một cuộc đời đầy thăng trầm.


Hoàng Thị Thế sinh ngày 31/3/1901 ở Phồn Xương, Yên Thế (Bắc Giang). Mẹ là Đặng Thị Nho, tục gọi là bà Ba Cẩn, người vợ thứ ba đồng thời là cộng sự của của thủ lĩnh nghĩa quân Yên Thế Hoàng Hoa Thám.


Theo như chia sẻ của Hoàng Thị Thế trong cuốn hồi ký "Kỷ niệm thời thơ ấu", bà được hứa hôn với một người con của hoàng đế Trung Hoa lúc lên ba.


Trong cuốn hồi ký viết bằng tiếng Pháp của mình, Hoàng Thị Thế đã chia sẻ những năm tháng thơ ấu không thể nào quên cùng với cuộc đời đầy sóng gió của gia đình vị anh hùng Hoàng Hoa Thám (1858-1913), đánh dấu những giai đoạn đấu tranh và trốn tránh trong núi rừng Yên Thế.


Tại vùng đất "oai hùng" Yên Thế, nơi từng diễn ra những cuộc phục kích liên tục, Hoàng Thị Thế đã bị người Pháp bắt vào tháng 6/1909 sau nhiều lần muốn tiêu diệt cuộc khởi nghĩa của phong trào nông dân Yên Thế và bắt sống thủ lĩnh Đề Thám.




Bà Hoàng Thị Thế và mẹ đẻ. Ảnh chụp năm 1909.


Sau đó, mẹ bà là Đặng Thị Nho cũng bị bắt vào ngày 1/12/1909. Bà Ba Cẩn bị đày sang Guyanne (Pháp) và qua đời ở trại cách ly Alger trên đường đi vào ngày 25-11-1910.


Cha bà, Hoàng Hoa Thám sau đó cũng bị giết ngày 10/2/1913 (tức mồng 5 tháng Giêng Âm lịch).


Về phần Hoàng Thị Thế, sau khi theo học trường Tây ở Bắc Kỳ, bà được đưa sang Pháp vào năm 1917 cùng với gia đình một viên chức nhà Đoan. Bà được Albert Sarraut (Toàn quyền Đông Dương lúc bấy giờ) nhận làm con nuôi và cho bà theo học ở trường nội trú Jeanne D’Arc ở Biarritz (Pháp). Bà lấy tên là Marie Beatrice Destham.


Trở về Bắc Kỳ, bà Hoàng Thị Thế làm thủ thư ở tòa Thống sứ Hà Nội với tư cách là viên chức Pháp. Bà ở đây từ năm 1925 đến năm 1927 và sống một thời gian cùng với người em trai là Hoàng Văn Vi, tức Phồn, tại phố Hàm Long.


Trở lại Pháp, bước chân vào nghệ thuật thứ 7 và những năm tháng "lạ thường"


Trở lại Paris, Albert Sarraut giới thiệu bà như là công chúa. Tổng thống nước Cộng hòa Paul Doumer trở thành người cha đỡ đầu và cấp cho bà một khoản trợ cấp gây nên nhiều tranh cãi.


Vào năm 1930, bà Hoàng Thị Thế bước chân vào con đường nghệ sĩ trong bộ phim của Louis Mercanton, dựa theo một truyện ngắn của William-Somerset Maugham: Lá thư. Bà tự xưng là "công chúa Hoàng Thị Thế" và báo chí gọi bà là "công chúa Trung Hoa".


Bà kết hôn ngày 14/8/1931, ở tòa thị chính Saint Amand ở Caudéran, cùng với Jean Joseph Bernard Robert Bourgès, 24 tuổi, không nghề nghiệp. Người làm chứng là Albert Sarraut, Thượng nghị sĩ toàn quyền các thuộc địa và Đại sứ Pháp.


Cuộc hôn nhân này gây nên phản ứng trên một số tờ báo, vì những dòng chữ ghi trên giấy báo hỉ và danh xưng "công chúa" của bà.


Sau đó, bà sống tại 42, đường Moscou ở Paris. Chồng bà là giám đốc "Xinêma và quảng cáo" ở châu Phi và sống nhiều năm tại Alger. Trong năm đó, bà được quay trong bộ phim thứ hai, do Jack Salvatori thực hiện: La Donna Bianca, cũng được chuyển thể từ truyện của William-Somerset Maugham.


Ngày 6/5/1932, bà là người sơ cứu đầu tiên cho cha đỡ đầu, Paul Doumer, Tổng thống Cộng hòa Pháp, bị một người Nga Gorguloff ám sát ở dinh thự Salomon de Rothschild, 11 đường Berryer ở Paris.


Ngày 12/10/1932, người ta đưa tin bà Hoàng Thị Thế đi Sài Gòn, cùng với người tùy tùng, nữ công tước Nguyễn Thị Ba, trên chiếc tàu thủy Chantilly, trong một chuyến viễn du trên biển do Touring Club của Pháp tổ chức.


Ngày 14/5/1935, bà sinh hạ một con trai, Jean Marie Albert Arthur. Trong năm đó, bà đóng trong phim của Maurice de Canonge, "Bí mật của lục bảo".


Bà ly hôn ngày 19-1-1940 và mấy năm sau đó trở về Hà Nội.

Hồi ký "Kỷ niệm thời thơ ấu" được bà viết ở Hà Bắc năm 1963. Năm 1974, bà về sống tại phòng 31, khu tập thể Văn Chương.


Bà Hoàng Thị Thế qua đời ngày 9/12/1988. Bà được chôn tại Phồn Xương, Yên Thế, Bắc Giang ( tức 1 tháng 11 Âm lịch).





Cuốn hồi ký của bà Hoàng Thị Thế bằng tiếng Pháp do chính nhà thơ Hoàng cầm dịch. Ảnh: Omega+


Bài viết trên được trích rút từ cuốn sách: "Kỷ niệm thời thơ ấu Hoàng Thị Thế" do nhà thơ Hoàng Cầm dịch từ bản tiếng Pháp của cuốn hồi ký do chính bà Hoàng Thị Thế viết.


Cuốn sách mô tả những năm tháng thơ ấu không thể nào quên của Hoàng Thị Thế, con gái của người anh hùng Hoàng Hoa Thám tại quê hương Yên Thế (Bắc Giang) và giai đoạn bà học tập và sinh sống ở Pháp.

"Kỷ niệm thời thơ ấu Hoàng Thị Thế" được công ty CP sách Omega Việt Nam phối hợp với NXB Khoa học xã hội ấn hành.




CÁNH DÙ LỘNG GIÓ * TỘI ÁC CỘNG SẢN

Cộng Sản VN đang phạm những tội gì

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Trong bài này tác giả chỉ muốn tóm tắt nhấn mạnh những tội lỗi nổi bật của HCM và đảng CSVN từ hồi mới thành lập cho đến nay. Từ khi CSVN cướp chính quyền hợp pháp của Trần Trọng Kim thì chúng phạm rất nhiều tội Trời không dung Đất không tha.

01- Tội phản bội đồng đội khi HCM chỉ điểm cho Pháp bắt các nhà hoạt động như cụ Phan Bội Châu người đã cưu mang HCM trong những ngày chân ướt chân ráo.

02- Tội rước Pháp về để có chỗ chống lưng đối phó với quân Phát Xít Nhật sau đó bày ra trận Điện Biên Phủ nướng quân để đuổi Pháp.

03- Tội chống lại nhân loại khi phát động chiến dịch CCRĐ, với Quốc Tế tội này là tội diệt chủng.

04- Tội vi phạm hiệp định ngưng chiến chia đôi lãnh thổ lấy vỹ tuyến 17 làm ranh giới 2 miền Nam Bắc năm 1954 nhưng lại gài người vào đoàn người di cư để sau này làm liên lạc cho cuộc xâm lăng miền Nam.

05- Thành lập MTGPMNVN trang bị vũ khí và đưa người ra Bắc tập kết để sau đó quay lại chống phá chính quyền VNCH.

06- Phát động phong trào đấu tranh du kích khắp miền Nam với mỹ từ chống Mỹ cứu nước giải phóng miền Nam thoát khỏi ách nô lệ va thống nhất đất nước.

07- Khủng bố đồng bào miền quê để cho các cán bộ kinh tài hằng đêm đi thu thuế nuôi quân, ai không đóng thuế thì ghép tội tay sai cho đế quốc Mỹ, hay phản động rồi chặt đầu, mổ bụng, đập đầu bằng búa hay bắn bằng Súng AK.

08- Ném lựu đạn vào chỗ đông người đang tụ tập như chợ búa, trường học, đặt chất nổ những nơi đông người để gây tiếng vang, đặt mìn phá huỷ cầu cống, xe đò, pháo kích vào các làng mạc, tỉnh thành bất kể là nơi đóng quân của QLVNCH hay nhà dân miễn có cháy hay tan nát đổ vỡ là được, bất chấp phân biệt lính hay dân. 

09- Xua bộ đội vào Nam để tiếp sức cho các đơn vị du kích MTDTGPMN gây ra những trận đánh đẫm máu.

10- Tiếp tục vi phạm hiệp định ngưng bắn để đón mừng tết Mậu Thân năm 1968, gây ra cảnh tang tóc chết chóc trong miền Nam, nhất là với cố đô Huế nơi CSVN chiếm đóng lâu nhất, chúng sàng lọc, muốn giết ai thì giết, phương châm của CSVN là thà giết lầm còn hơn bỏ sót.

11- Mùa hè đỏ lửa 1972 chúng tổng động viên toàn bộ thanh niên kể cả thiếu niên tập trung quân số biển người chiếm đóng Quảng Trị, vì sợ CS dã man và tàn ác nên người dân bồng bế nhau chạy loạn trên quốc lộ 1 được mệnh danh là đại lộ Kinh Hoàng nơi đây xác người nằm la liệt từ trẻ em cho tới người lớn vì bị pháo binh của CS Bắc Việt quay nòng bắn trực xạ sau lưng.

12- Xé bỏ hiệp định Paris vừa ký kết để xua quân cưỡng chiếm miền Nam.

13- CSVN giao Hoàng Sa cho Tàu Cộng để trả nợ chiến tranh, Phạm Văn Đồng ký công hàm xác nhận vì thế Tàu Cộng đã đánh chiếm Hoàng Sa mà CSVN ngậm tăm không một tiếng phản đối sau 1975 Tàu Cộng xua quân chiếm luôn Trường Sa. Sau này khối Liên Sô sụp đổ CSVN do Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười sợ mất đảng dây chùm khi CS Đông Âu tan rã nên đã kéo nhau qua Tàu Cộng làm thân và xin thần phục bằng cách ký hiếp ước Thành Đô xin được sát nhập làm một tỉnh tự trị của Tàu Cộng vào năm 2020 như đã dự đoán.

14- Sau năm 1975 CSVN vì lính VNCH quá đông không thể xử hết được phần thì sợ quốc tế theo dõi lên án nên đành gom hết số Quân Dân Cán Chính đem đi các trại tù để đày đoạ khổ sai cho đến chết nếu phía Mỹ không can thiệp. Vi phạm công ước về việc ngược đãi Tù Binh của Quốc Tế.

15- Ra lệnh đổi tiền để cướp tiền của người dân miền Nam.

16- Đánh tư sản mại bản cướp vàng bạc, nhà đất của người dân miền Nam tống hết đi các khu kinh tế mới.

17- Bán các bãi biển cho người dân đi vượt biên ra giữa biển cho nổ tung tàu thuyền chết hết, sau đó cho Ca Nô ra vớt giỏ vàng bạc của người chết chìm.

18- Bắt nhốt hết những người bất đồng chính kiến và những nhà dân chủ, đánh đập tàn nhẫn, đưa ra những bản án nặng nề cho những người đó. Vi phạm nhân quyền trầm trọng.

19- Tù nhân vào đồn côn an trở ra là cái xác không hồn với lý do tự treo cổ.

20- Kiểm soát toàn bộ tôn giáo, cướp đất trắng trợn của các tôn giáo như Công Giáo, và Phật Giáo. Vi phạm quyền tự do tín ngưỡng của các tôn giáo.

21- Mở cửa khẩu cho các loại thực phẩm, các loại hoá chất độc hại, vũ khí, gây ra các vụ cướp bóc, giết người, hiếp dâm.

22- Thanh trừng nội bộ bằng cách cho nhiễm phóng xạ chính những đồng chí của mình.

23- Ra lệnh xả lũ một lúc 9 cửa đập khiến người dân không kịp trở tay gây chết mất xác nhiều.

24- Âm thầm bàn giao từng nấc bằng cách ký cho Tàu Cộng thuê những đặc khu kinh tế và các nơi trọng yếu như đặc khu Quảng Ninh, Formosa Hà Tĩnh Bô Xít Tân Rai Lâm Đồng, đặc khu kinh tế Phú Quốc dài hạn 90 năm.

Đây là một số tội lỗi mà HCM và đảng CSVN của ông ta đã gây ra từ khi thành lập đảng CSVN cho đến giờ, tuy còn nhiều thiếu sót nhưng cũng đã nói lên bộ mặt kinh tởm của đảng CSVN khi hiện nguyên hình là một lũ cướp ngày, một lũ quỷ đỏ khát máu, chuyên đè đầu cỡi cổ, hút máu mủ người dân để tồn tại và để làm giàu cho bản thân.

Ngày 20/10/2017


LÊ BÁ VẬN * HỒ DÊ

Phong cách Hồ Chí Minh - Dê già dân tộc

(Học tập tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh - Bài 2)

Lê Bá Vận (Danlambao) - “Gươm lạc giữa rừng hoa, mặt Hồ đờ nghệch ra.” Thời báo Eo Biển 8/3/1959 đưa tin: “Chủ tịch Hồ được bảo ngừng hôn các gái trẻ (stop kissing girls)”. Bản tin này từ Indonesia kết nối hình từ trong nước: “Lạc bước Thiên thai, Hồ như ngây dại,” thể hiện tình cảm bất thường của HCM dành cho phụ nữ" (1).

Phần 1 – Ma đầu HCM "Dê già dân tộc"

Ở Việt Nam thời chiến tranh trước 1975, hai nguyên thủ quốc gia đối lập chính trị, Chủ tịch Hồ Chí Minh (HCM) miền Bắc, Cọng sản và Tổng thống Ngô Đình Diệm miền Nam, Cộng hòa có điểm tương đồng kỳ lạ, đó là cả 2 ông đều chọn sống độc thân trọn đời.

Ngô Đình Diệm năm 18 tuổi có mối tình duy nhất. Sau khi người con gái đó quyết định vào Nữ tu viện, ông sống độc thân suốt phần đời còn lại.[7]...

Hồ Chí Minh, theo cộng sản Việt Nam (VN) lập luận thì cả đời bôn ba vì nước vì dân, vì cộng sản quốc tế vô gia đình, vô tổ quốc, vô... giữ trai tân trong trắng, hi sinh hạnh phúc. 

Cụ Ngô tình duyên minh bạch, chết thì chôn như mọi người. Bác Hồ bí ẩn, chết xác để lộ thiên khiến đời tư được mạng thông tin toàn cầu Internet bươi móc bới bèo ra bọ, mà đúng. 

I) Đời Tư Hồ Chí Minh. 

1) Theo Truyền Thông Nhà Nước.

Truyền thông cộng thần thánh hóa HCM, tán tụng Hồ không có đời tư, ở vậy, thánh thiện. 

Hồ không phải người thường, mà là thần linh. Cùng lúc, CSVN ngụy tạo nhiều câu chuyện như thật, tung nhiều hình ảnh, vẽ rồng vẽ rắn, tán hươu tán vượn HCM giản dị đến độ dở hơi, đạo đức hết mực, thương yêu mọi người, đặc biệt quan tâm thiếu nhi... phụ nữ.

Một số mẩu chuyện, hình ảnh CS cung cấp lại phản ánh đúng tính nết thật của Hồ. 

Điển hình các tấm hình Hồ hôn các bé gái tưởng hay ho; đặt chung tổng thể thì thấy khác. 


"Đem chuông đi đấm nước người", Thủ pháp Hồ Chí Minh ấu dâm - Indonesia 3-1959. 

* Bước 1: Hồ ôm 1 bé tựa lưng vào lòng, quàng tay phải qua cổ bé, đắm nhìn bé đứng trước mặt.

* Bước 2: Hồ buông bé ngồi, giơ tay phải vít thấp cổ bé đứng, nghiêng mặt qua trái hôn môi bé. 

* Bước 3: Hồ níu mạnh tay, bé gái nhào về phía Hồ. Hồ đổi thế hôn, nghiêng mặt qua phải, tiếp tục nút môi, hai mắt nhắm nghiền tận hưởng. Bé ngồi bị đẩy ra sau, chờ lâu, há hốc mồm ngáp! 

Khiếp! HCM nghiện thuốc lá rất nặng, miệng hôi bẩn quá! Tội nghiệp con bé. Nếu là con em bạn?

2) Theo Truyền Thông Nhân Dân.

Những phụ nữ: Marie Bière (Pháp), Tăng Tuyết Minh (Tàu), Nguyễn Thị Minh Khai (Việt), Nông Thị Xuân (Nùng) được cho là đã đi qua đời của HCM. 

Song Hồ ưa thích nhất là chiếm đoạt trinh tiết thanh nữ. 

“Lần gặp bác Hồ tôi bị mất trinh”. Huỳnh Thị Thanh Xuân, giao liên, người Quảng Nam-Đà Nẵng thuật lại câu chuyện như sau. “Năm 1964, tôi 15 tuổi, được Mặt Trận GP/MN/VN chọn đưa ra miền Bắc học văn hóa... Tôi được chị Nhàng dẫn đi qua một hành lang, và tới phòng ngủ của bác... Khi tôi vào, Bác ôm chầm lấy tôi hôn môi tôi, hai tay bác xoa nắn khắp người tôi, Bác bóp 2 bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp mông tôi, bác bồng tôi lên thiều thào vào trong tai tôi:
– Để bác cấy hạt giống đỏ cho cháu, cháu mang về miền Nam cho bác nhé. Bác bồng tôi lên gường hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi, Bác như một con cọp đói mồi… Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tròng 15 tuổi đã bị bác cướp đi mất cái trong trắng. Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện gì sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói với ai lời nào. Và qua cái chết của con Lành và con Hoà thì những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của mình... Quảng Nam-Đà Nẵng ngày mùng 2 thánh 9 năm 2005. Huỳnh Thị Thanh Xuân. 
(www.geocities.ws/xoathantuong/httx_hatgiongdo.htm)

Những câu chuyện này thực hư mấy phần chưa rõ, chỉ biết CSVN làm ngơ, nín lặng.

3) Theo Truyền Thông Nước Ngoài.

Ngày 26/2/1959, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã có chuyến thăm chính thức Indonesia trong 10 ngày. Ngày 28/2/1959 tại Thủ đô Jakarta, Tổng thống Sukarno, mở tiệc chiêu đãi. Để thể hiện tình bạn thân thiện, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Tổng thống Sukarno đã kết nghĩa anh em. Việt Nam loan tin chuyến công du thành công tốt đẹp.

Hơn nửa thế kỷ sau, Liên hội Nhân Quyền Việt Nam từ Châu Âu tìm lại được số báo loan tin về cuộc thăm viếng ấy và đã phổ biến lại hôm Thứ Tư 20-8-2014 qua một số mạng email.

Đó là bản tin in trên báo The Straits Times (Thời báo Eo Biển) lưu trữ tại thư viện quốc gia (nlb) Singapore, ấn bản ngày 8 tháng 3-1959, ở trang 8. Bản tin tựa đề “President Ho is told to stop kissing girls...” Báo chí tiếng Indonesia thì đều đưa các tin này. Vì là tài liệu lịch sử quan trọng về HCM nên nguyên văn các bản tin tiếng Anh kèm lời dịch được ghi lại như sau:

II) Nội Dung Các Bài Báo. 

The Straits Times, 8 March 1959, Page 8
Page 8 ‘IT’S A VIOLATION OF INDONESIAN CUSTOM’

President Ho is told to stop kissing girls... 

JAKARTA. Sat.-- The 68-year old North Vietnamese President Ho Chi Minh, has been told bluntly to stop kissing Indonesian girls and respect Islamic teachings. 

Indonesian newspapers have already criticised President Ho for his frequent kissing on his 10-day State visit that took him through Java and the resort land of Bali. 

Today Mr. A. N. Firdaus, secretary-general of Indonesia’s All-Muslim Congress, said: “Those kisses are a violation of Muslim laws, in which 90 per cent of the Indonesian people believe.” 

‘Influenced’ "Kissing girls publicly also is a violation of Indonesian customs."

Mr. Fridaus added: "May be President Ho Chi Minh has been influenced so much by Communist propaganda that he thinks Indonesian morals are similar to Communist morals."

The Socialist daily Pedoman, one of Jakarta 'leading newspapers recently alluded to a recent editorial by the Communist party organ Harian Rakjat which criticised hula-hooping as “the latest product of American culture”, and added that President Ho' kissing apparently was “the latest product of Soviet culture.”

‘Solidarity’ The Communist paper jumped to the defence of the North Vietnamese leader and called his kissing “a gesture of solidarity and sympathy, prompted by President Soekarno.” 

Another paper Harian Abadi, said the Foreing Ministry protocol chief “should whisper into the ear of State guests how they should behave.” It added: “We really do not understand where foreign guests get the impression that in our country kissing the wives and daughters of the host constitutes a lofty custom. 

“It is a good thing Uncle Ho is an old man.” 

An Indonesian woman member of Parliament, Mrs. Mawardi Noor, said President Ho’ kissing was regrettable. “I hope Ho’s behaviour will not become a custom here.” 

President Ho arrived back in Jakarta today from Bali. He will leave tomorrow for Medan, Sumatra where he will stay overnight en route to Hanoi - U.P.I

(Bản chép lại nguyên văn bản tin trên tờ Thời báo Eo Biển 8/3/1959)


Article also available on microfilm reel NL2493 [Lee Kong Chian Reference Library - On shelf]

Bài báo này cũng có thể xem trên cuộn micrôphim NL2493 [Thư viện tra cứu Lee Kong Chian- Trên giá]

Lời Dịch: Thời báo Eo Biển, 8 tháng ba 1959, Trang 8 ‘ĐÂY LÀ MỘT VI PHẠM PHONG TỤC INDONESIA’ Chủ Tịch Hồ được bảo chấm dứt hôn các gái trẻ...

JAKARTA. Thứ bảy.- Chủ tịch Bắc Việt Hồ Chí Minh, 68 tuổi, đã được bảo thẳng thừng hãy chấm dứt hôn các cô gái Indonesia và tôn trọng các giáo huấn Hồi giáo.

Báo chí Indonesia vừa rồi đã chỉ trích Chủ tịch Hồ do ông thường xuyên hôn hít trong chuyến công du 10 ngày đã đưa ông qua Java và nơi nghỉ mát Bali. 

Hôm nay ông A. N. Firdaus, Tổng thư ký Đại hội Toàn-Hồi giáo Indonesia, nói: “Những cái hôn đó là một vi phạm luật Hồi giáo, niềm tin của 90% dân chúng Indonesia.”

‘BỊ ẢNH HƯỞNG’ “Hôn gái nơi công cọng cũng là một vi phạm thuần phong mỹ tục Indonesia.” Ông Fridaus nói thêm: “Có lẽ Chủ tịch Hồ Chí Minh bị ảnh hưởng nhiều bởi tuyên truyền cộng sản đến mức ông nghĩ rằng đạo đức của Indonesia thì cũng giống như đạo đức của cộng sản.

Tờ nhật báo Xã hội Pedoman, một trong những nhật báo hàng đầu ở Jakarta vừa qua ám chỉ đến một bài xã luận gần đây của tờ Harian Rakjat cơ quan đảng Cộng sản chỉ trích trò “hula-hoop” như là “sản phẩm mới nhất của văn hóa Mỹ”, và nói thêm rằng Chủ tịch Hồ hôn hít dường như là “sản phẩm mới nhất của văn hóa Sô Viết.”

‘SỰ ĐOÀN KẾT’ Báo cộng sản nhảy vào bênh vực cho nhà lãnh đạo Bắc Việt và gọi ông hôn là “một biểu lộ của đoàn kết và thiện cảm, được Tổng thống Soekarno nhắc nhở.”

Một tờ báo khác Harian Abadi, nói Trưởng ban nghi lễ của Bộ Ngoại giao “nên ghé tai nói nhỏ cho các quốc khách biết cách ứng xử cho phải phép.” Tờ báo nói thêm: “Chúng ta thật sự không hiểu do từ đâu các quốc khách thủ đắc cảm tưởng là trong nước chúng ta hôn hít vợ con gia chủ là một tục lệ cao đẹp. 

”Đó là một điều tốt lành Bác Hồ là một người già.”

Một nữ dân biểu Indonesia, bà Mawardi Noor, nói chuyện hôn hít của Chủ tịch Hồ là điều đáng tiếc. “Tôi hy vọng rằng cách ứng xử của Hồ không trở thành một tục lệ ở đây.”
Chủ tịch Hồ hôm nay sẽ từ Bali trở về Jakarta. Ngày mai ông sẽ đi Medan, Sumatra, ở qua đêm trên đường về Hà Nội - U.P.I 

*

The Straits Times, 17 March 1959, Page 1 


+1) PRESIDENT HO... AND THE KISS THAT STARTED A STORM THIS WAS the kind of affectionate gesture that erupted in a storm of protest over the greying head of Uncle Ho during a state visit to Indonesia recently. "Uncle Ho" is of course Ho Chi Minh, the 68-year-old of Communist Vietnam. 

President Ho kissed this Indonesian girl – as he had many others – and told her: “You are beautiful.” 

Next day, he was attacked in the newspapers for violating Indonesian customs and the Muslim laws.” 


Article also available on microfilm reel NL4020 [Lee Kong Chian Reference Library – On shelf]

+2) NXP1181669(FILES)-9/3/69-HANOI: Ho Chi Minh, “Uncle Ho” to millions of North Vietnamese, died in his sleep 9/3 according to a broadcast by Radio Hanoi. He was 79. Here, Ho is seen dancing with an Indonesian girl during a visit to that country in 1959. UPI TELEPHOTO/FILES jL 

(Bản chép lại nguyên văn bản tin và lời ghi chú dưới hình) 

Lời Dịch: +1) Thời báo Eo Biển, 17 tháng Ba 1959, Trang 1 CHỦ TỊCH HỒ... VÀ CÁI HÔN KHỞI ĐỘNG MỘT TRẬN BÃO ĐÂY LÀ loại cử chỉ trìu mến bột phát thành một cơn bão phản kháng trên chiếc đầu tóc đang bạc của Bác Hồ trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Indonesia vừa qua. 

“Bác Hồ” tức nhiên là Hồ Chí Minh, 68 tuổi của Việt nam Cọng sản. Chủ tịch Hồ hôn thiếu nữ Indonesia này – như ông đã hôn nhiều cô gái khác – và nói với cô: “Em thật đẹp.” 

Ngày hôm sau, ông bị đả kích trên báo chí do vi phạm phong tục Indonesia và luật Hồi giáo.

+2) NXP1181669(FILES)-9/3/69-HANOI : Hồ Chí Minh, “Bác Hồ” đối với hàng triệu nhân dân Bắc Việt, đã tạ thế trong giấc ngủ 9/3 theo đài Hà Nội đưa tin. Ông thọ 79 tuổi. Ở đây, Hồ được trông thấy đang khiêu vũ với một cô gái Indonesia trong chuyến công du quốc gia này năm 1959. UPI

*

III) Nhận Định.

1) Về Các Hình.

* Hình Hồ hôn môi bé gái. “Ai hôn nhi đồng bằng bác HCM?” song giá HCM bớt hút thuốc lá. 

* Hình Hồ nâng cằm thiếu nữ Indonesian hôn và khen nàng đẹp. Khéo tán tỉnh và lẳng lơ! 

Hình này chụp mặt cô gái không rõ để tránh cô bị nhận diện. 

Tuần báo Life 5/8/1957, có một bài viết nhan đề "The Kissingest Communìst – Người cộng sản hôn nhiều nhứt" là để nói về HCM. CS gộc hễ gặp mặt là y như giở trò rối rít ôm nhau hôn hít, thắm thiết tình đồng chí. HCM là bậc thầy. 

* Hình Hồ khiêu vũ (bebop?) với cô gái Indonesia ngoài trời giữa trưa đứng bóng là đẹp mắt. Tay ve vẩy dải lụa, miệng cười tình tứ, Hồ đi dép râu mà nhảy dẻo không ngờ. Tài nghệ chân chính, kể cả hôn môi, nhiều công phu ăn chơi, tập luyện. Bái phục!

Tuy vậy, tổng hợp các hình trên cho thấy chuyện “Lần gặp bác Hồ tôi bị mất trinh.” Huỳnh Thị Thanh Xuân thuật lại, chưa hẳn bịa đặt nếu xét theo phong cách mất nết của HCM.

2) Về Yêu Trẻ. Các lãnh đạo Quốc gia, vị nào cũng rất thương yêu trẻ con, do tình thương thật sự cộng với lý do chính trị bắt buộc chứ không riêng HCM như CSVN làm ta lầm tưởng.
Các Tổng thống Putin (Nga), Trump (Mỹ) được thấy bồng ẵm trẻ nít nhiều lần, đặc biệt cựu Tổng thống Obama (Mỹ) là nhiều nhắt, hơn hẳn HCM. Nhưng ông ta cũng không bày đặt bài hát nhảm nhí: “Ai yêu bác Obama hơn thiếu niên nhi đồng?”
Hôn như tình nhân. Ma đầu HCM cơ hội và láu cá. 

3) Về Công Du. Chuyến viếng thăm Indonesia của HCM được Tổng thống Sukarno (thiên cộng) đón tiếp nhiệt tình, khởi đầu vô cùng tốt đẹp để kết thúc trong sự khinh bỉ và phẫn nộ của quần chúng do Hồ ỷ y vượt quá xa làn ranh thể hiện tình cảm đối với phụ nữ.
Ở Âu, Mỹ nơi công cọng người ta cũng chỉ hôn áp má hoặc nếu dùng môi thì hôn phớt.

HCM hôn dữ dội kéo dài là quá khả ố và vô sỉ:

“President Ho Chi Minh has been told bluntly to stop kissing Indonesian girls.” 

Ôi nhục quốc thể! May là thời đó chưa có Internet, song “kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.”

Từ khai thiên lập địa các nguyên thủ quốc gia đi công du thì chỉ độc nhất HCM ló mòi dê gái. Trong nước Hồ lại là đề tài tốt về dâm cho lối văn chương tiếu lâm, châm biếm:
“Chị em thiếu vải hóa ra lõa lồ Vội vàng cất ảnh Bác Hồ Sợ rằng Bác thấy tô hô Bác thèm.”

Hoặc: "Một năm hai thước vải thô Làm sao che được Bác Hồ, em ơi / ló ra."

4) Nhận định chung. Có 2 sự kiện lịch sử bước ngoặt trên sự nghiệp của Hồ Chí Minh. 

* Sự kiện thứ nhất tạo dựng. Tháng 7/1920 HCM nhặt được bí kíp “Luận Cương Lenin”. 

HCM viết: "Luận cương của V. I Lênin... Tôi vui mừng đến phát khóc lên... đây là con đường giải phóng chúng ta.” (than ôi... để rồi đút đầu vào rọ Trung Quốc!). Thiển cận! hiện tại trên thế giới thì nước nào mà chẳng độc lập? 

* Sự kiện thứ hai hủy diệt. Định mệnh xúi Hồ “giấu đầu hở đuôi”.

Tổ tiên đã phù hộ cho đất nước, xui khiến Hồ qua Indonesia năm 1959 hớ hênh để ló đuôi chồn. Hành động dâm ô của Hồ từ nay có hình ảnh, bằng chứng cụ thể. 

“Con dại cái mang”, nhân dân Việt Nam xin lỗi các bạn Indonesia, xin tiếp thu các phê phán và xin cám ơn. 

Uổng công CSVN tô điểm dâm phạm HCM. Suy ra đảng của Hồ cũng là một đồng một cốt. 

IV) Bảo Vệ & Lột Mặt Nạ HCM.
“Hỡi lũ phản động ngu xuẩn kia! Chúng mày đừng có mà xuyên tạc lung tung, vu khống bậy bạ bôi nhọ Bác Hồ. Người mãi mãi là tấm gương sáng của mọi người dân VN đấy! Chẳng ai tin lũ phản động chúng mày đâu...” Đó là lý luận rập khuôn của đạo quân hùng hậu 80.000 dư luận viên, lực lượng xung kích tuyên giáo đưa ra dùng phản bác mọi vấn nạn về Bác, Đảng bất kể người ta nói có bằng chứng sờ sờ như ở đây.

Người xưa có câu “nước nhà sắp mất thì có những điều quái đản xuất hiện.”

Đây là trường hợp nước Việt Nam của cộng sản hiện nay.

Hiện tượng quái đản thứ nhất là cái xác ướp một tên vấy máu, đồ tể 54 giữa lòng Hà Nội.

Hiện tương quái đản thứ hai là mấy trăm tượng đài ngàn tỷ tên “dê già dân tộc” khắp nước.

Hiện tượng quái đản thứ ba là đoàn quân sủa thuê chửi mướn 80.000 dư luận viên. (2)

Than ôi! Hồ Chí Minh tư tưởng thì ngụy tạo, đạo đức thì giả dối, phong cách thì trắc nết, hành động thì bạo tàn. 

Thật khốn nạn CSVN bắt dân ta tôn thờ tội ác như thần tượng, một kẻ gian hùng, nhân phẩm tồi bại, lại bị thế giới lên án một trong những tên đồ tể khát máu nhất của nhân loại.

Toàn dân học tập HCM ư? sẽ tê liệt vì nọc độc của loài độc xà rắn chúa cực độc.

Hệ quả là CSVN chóng giao nước cho Tàu, hoàn thành sứ mệnh (diệt tộc) lịch sử!

Lột mặt nạ HCM dâm ô, dân tộc VN sẽ thoát nạn cộng sản, tổ tiên còn đó với giang sơn. 

Chú Thích:

(1) LBV “Tác Phong Bác Dạy Khỉ Leo Cây.” (Học tập tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh - Bài 1).

(2)Hiện tượng quái đản thứ tư, “công an bắt cóc viên?”

Yêu trẻ: các Tổng thống:1) Obama (Mỹ) 2) Trump (Mỹ) 3) Putin (Nga) 4) HCM (VNDCCH) Dê Già Dân Tộc.

Góc trên giăng dãy cờ nhỏ là cờ vndcch và Indonesia đỏ trên, trắng dưới. Hồ mặc áo đen. 

HCM mắt nhắm, đứng chùm hum ấu dâm trông phản cảm quá. Dân Indonesia la ó. Hồ thì mặt dày.

Một tên dâm dục khả ố thế này mà CS bắt nhân dân ta học tập đạo đức, tôn thờ là thần tượng ư? 

SƠN TRUNG * ĐÁM CƯỚI TRÊN DU THUYỀN



ĐÁM CƯỚI TRÊN DU THUYỀN

Dương Đình  là sinh viên tốt nghiệp ban Anh Văn đang làm việc tại một công ty ngoại quốc tại Saigon. còn Hoàng Thanh là nữ sinh viên tốt nghiệp ngành Kinh Doanh đang làm việc cho một công ty quốc nội có hạng ở Sài-gòn. Cả hai yêu nhau đã ba năm, nay họ quyết định đi đến hôn nhân. Họ định tổ chức đám cưới tại nhà hàng  Great World đường Lê Lai Sài Gòn là một nhà hàng năm sao nổi tiếng sang trọng  bậc nhất Việt Nam


Ngày thành hôn đã đến, quan khách, bà con hai họ lũ lượt đến Great World tham dự đông đảo. Nhà trai tổ chức tiệc cưới linh đình khoảng 300 mâm. Chủ nhà quen biết rộng cho nên mời cả những viên chức quan trọng trong đảng ủy và hành chánh quận, tỉnh...

Theo tục lệ mới, quan khách khi vào tiệc cưới, được mời chụp hình chung với cô dâu chú rể. Trước đây, sau khi ăn tiệc xong, cô dâu chú rể phải đi chào bàn. Khách đông, phòng chật, cô dâu chú rể phải  luồn lách mới vào các bàn để chào hỏi và nhận tiền mừng cưới.


Nay người ta đơn giản thủ tục, viết lưu niệm, chup hình và tặng tiền bạc, lễ vật  tại bàn  thu nhận lễ vật do các cô em, bà chị chú rể phụ trách.  Người ta thiết kế một khung cửa có hoa lá, rồng phượng để chụp hình. Cũng như mọi thủ tục cưới hỏi, trước hết phụ mẫu hai bên trai gái lên cảm tạ quan khách và họ hàng. Sau đó cô dâu chú rễ trình diện và nói lời cảm tạ họ hàng, bà con. Thiệp mời 6 giờ nhưng mãi đến 9giờ- 10 giờ mới khai mạc, khiến cho ông bà già, trẻ con méo mặt nhất là những ai háu đói và bị tiểu đường.


Dù sớm dù muộn, tiệc cưới cũng đã tiến hành rất thuận lợi. Gia chủ đã thâu được mấy ngàn Mỹ Kim và gần 50 triệu Việt Nam.

 Sau khi quan khách no say, một đoàn gồm mấy người tiến vào phòng cưới xưng là đại diện cô dâu chú rể, nói rằng họ mời quan khách lên du thuyền du lịch một vòng.Nghe nói đi du thuyền không tiền, ai nấy đều vui vẻ nhận lời. Họ cười nói, múa chân tay và chen lấn nhau lên du thuyền. Ai cũng muốn mình đến du thuyền trước nhất kẻo bị thiên hạ chiếm hết chỗ.


Trong đám quan khách, có người được dự đám cưới trên du thuyền của người ngoại quốc cưới vợ Việt Nam. , hoạc nghe nói những đêm thần tiên diễnm ảo trên du thuyền ngoại quốc to hơn cả tòa nhà mấy tầng lầu!

Cô dâu và chú rể mang quốc tịch Australia và đã nhiều lần du lịch tới Việt Nam. Cũng vì những chuyến đi đó mà cả hai quyết định chọn vùng biển Hạ Long là nơi diễn ra tiệc cưới ấm cúng của họ. Bữa tiệc trên du thuyền được thiết kế dành riêng cho những người thân của cô dâu chú rể, còn đám cưới chính của đôi uyên ương vẫn diễn ra tại Australia với những nghi lễ truyền thống. Số lượng khách khá hạn chế, chỉ gồm 13 người nên không khí buổi lễ diễn ra gần gũi, thân thiện.

Màu sắc chính của tiệc cưới là cam và xanh khiến không khí cả du thuyền rực rỡ, nổi bật trên biển. Nghi lễ cưới được diễn ra trên boong tàu và tiệc được tổ chức tại phòng tiệc chung của du thuyền. Mỗi vị khách khi tới tham dự đám cưới đều nhận được một món quà nhỏ là hộp sơn mài, món đồ thủ công truyền thống của Việt Nam.
 Các vị khách còn được thưởng thức những ly cocktail màu cam tuyệt đẹp.

Phòng tiệc nhỏ gọn dành cho 13 người nên mang đến không khí ấm áp.

Phòng tiệc nhỏ gọn dành cho 13 người nên mang đến không khí ấm áp.
Dàn nhạc hòa tấu còn mang đến những giai điệu du dương, làm bữa tiệc trên biển thêm dịu dàng, lãng mạn.

Một phòng tân hôn đẹp cũng được thiết kế dành cho đôi uyên ương nghỉ lại ngay trên du thuyền.

Một phòng tân hôn đẹp cũng được thiết kế dành cho đôi uyên ương nghỉ lại ngay trên du thuyền.
 Họ lên du thuyền và được chở ra khơi bằng mấy thuyền nhỏ. Trên những thuyền nhỏ, những tài công, những nam tiếp viên đều có mặt mày hung ác.


Khi  thuyền nhỏ đi một quảng xa bờ mấy cây số, bọn này bèn khảo đả bố mẹ và cô dâu chú rể. Kết quả tiền mừng cưới bị lột sạch, may mà chúng không xâm phạm cô dâu nhưng bao kim cương ,vòng xuyến đều bị lột sạch.
Còn các quan khách, họ hàng cô dâu chú rể cũng bị bóc lột may mà còn quần lót để trở về!

LÊ ANH HÙNG * ĐÓNG CỬA UNESCO

 LÊ ANH HÙNG 

 ĐÓNG CỬA UNESCO


Đài truyền hình TF1 tối qua 11/10 cho biết "Les USA et Israel claquent la porte de l'UNESCO" (Mỹ và Do thái đóng cửa Unesco). Tôi hoan nghênh và viết bài nầy.
Mọi người đều thừa biết Mỹ luôn luôn là quốc gia hổ trợ Do Thái. Việt Nam Cộng hoà chết cũng vì Do Thái. Vùng Trung âu không ỗn cũng vì Do Thái. Nếu không có Mỹ thì Iran đã nuốt Do Thái từ lâu. Nhưng đó là chuyện chính trị có liên quan đến an ninh cả thế giới. Bài nầy tôi xin giới hạn trong phạm vi Unesco, nói lên cảm quan của tôi khi nhìn vào mục đích Liên Hiệp Quốc trao cho tổ chức nầy là : "Góp sức bảo trì hòa bình thế giới bằng cách mở mang trí tuệ giữa các quốc gia và các sắc tộc bằng giáo dục, khoa học, văn hoá, xã hội và đối thoại".
Tôi được may mắn đi nhiều nơi và thường ghé đến những nơi có đền đài cỗ tích được Unesco bỏ tiền ra bảo quản. Bên cạnh đó, tôi thường tò mò tìm hiểu về văn hoá xứ sở đó. Đặc biệt là đến đâu tôi cũng cố gắng tìm xem xứ sở đó có nhiều hay ít trường học.
Nhìn lại, phần lớn số tiền Unesco bỏ ra đều chi phí cho các cỗ tích đền đài đều nằm trong các nước có đạo Hồi giáo. Ngay những sắc tộc thiểu số theo Hồi giáo cũng đươc ưu tiên giúp đở.

Thật ra điều nầy tôi không thể trách, vì trong tinh thần "dân chủ" nhà chức trách phải theo ý kiến đa số trong tổ chức. Như vậy, trong số 193 quốc gia và 10 cơ quan quốc tế hội viên Unesco, thì số các quốc gia theo đạo Hồi đã chiếm đa số trên 2/3.. Hằng năm Liên Hiệp quốc đã trao cho Unesco một số tiền 653 triệu đôla, để thanh toán lương bổng cho 2300 nhân viên tại Paris và 65 nước trên thế giới bảo trì di tích.
Nhưng thử tìm hiểu trong các quốc gia được Unesco bảo trợ từ ngày 16/11/1945 đến nay, tôi chưa thấy quốc gia nào có một nền giáo dục cao hơn, có một văn hoá cao hơn, trái lại xã hội các quốc gia đó thì rối loạn, việc đối thoại thì như người câm.
Theo báo chí thì số tiền trả cho các viên chức làm việc lớn hơn 46% trong số tiền mà Unesco nhận được do Liên Hiệp quốc chi ra. Trong khi đó, chi phí cho các cỗ tích mà UNESCO đứng ra bảo trì thì chẳng ăn thua gì, bởi lẽ phần lớn các cỗ tích được bảo quản đều nằm trong các xứ nghèo đói, chậm tiến và nhân công rẽ mạt.
Ngay nước Pháp, một thắng cảnh được Unesco bảo trợ cũng nằm tận dảo Nouvelle Calédonie, nơi một vùng biễn phía bắc. Đến đây tôi chẳng thấy một di tích nào, mà là biển cả và đất bằng.. Đất Nouvelle Caledonie là đất của dân tộc Kanak. Toàn đảo, dân Kanak chiếm khoảng 40%. Các sắc tộc như VN, Malaysie, hay người da mầu khác do người Pháp đưa đến đây làm cu ly trong các đồn điền cao su chiếm khoảng 50%, số còn lại khoảng 10% là công chức gia đình người Pháp.

Tổ chức Unesco thường đươc gọi là cơ quan bảo trì văn hoá, nhưng tôi không thấy dân vùng nầy có trường sở mà chỉ thấy khu "ăn chơi" của dân nhà giàu.
Tôi đã đến vùng biễn phía bắc Nouvelle Caledonie, vùng được Unesco bảo trợ và chỉ gặp được một gia đình người Kanak, công chức cao cấp từ Nouméa về đây nghỉ mát và đi săn hươu. Vị nầy cho tôi biết trong vài năm nữa, vùng nầy Unesco sẽ cho thiết lập trường đua ngựa thế giới và sân bóng dồi thế giới. Tôi hỏi thêm vài người Kanak làm nhân công trong hôtel, tuyệt nhiên không ai cho biết có một trường học nào dành cho dân bản xứ và các sắc tộc khác như Việt nam, malaysie hay indonésie.... Thì ra UNESCO lấy tiền LHQ để đi khai sáng các vùng ăn chơi dành cho bọn nhà giàu !!!

Những quyết định của Mỹ rút lui khỏi Unesco đã có mầm móng từ 31/12/1984, dưới thời TT Reagan, với lý do cơ quan Unesco đã nghiêng về tả phái, nếu không nói là thiên về phe cộng sản. Mà thật vậy, sau đệ nhị thế chiến các nước bị trị nỗi lên đòi độc lập, nước Pháp có xu hướng nghiêng về phe xã hội, có lẽ vì vậy đại bản doanh tổ chức Unesco đóng đô tại Paris cũng bị ảnh hưởng nặng. Một thời gian Unesco đã định bỏ tiền xây tượng Hồ Chí Minh tại Paris, nhưng bị phản đối qúa nhiều của người Việt tỵ nạn nên đành thôi. Đến thời TT Georges W. Bush , năm 2003 mới mở cửa cho Unesco trở lại cho đến hôm nay.
Như đã nói, người Mỹ bất cứ dưới chính phủ nào, đều là kẻ bảo trợ cho Israel. Một lẽ dễ hiểu là số chính trị gia nắm quyền tại Mỹ đều là người gốc Do Thái. Hôm nay Unesco lại giúp cho Hamas và Fatah từng là anh em thù địch ký thỏa ước hoà bình lấy vùng Gaza làm bàn đạp tấn công Do Thái. Vì vậy mà sau lời tuyên bố đóng cửa Unesco, thủ tướng Israel cũng lên tiếng rút ra khỏi tổ chức Unesco. Liệu những quốc gia còn lại có đủ ngân khoản cho Unesco tiếp tục ?  Chắc là không.
Đã lâu tôi theo dỏi hoạt động của tổ chức Unesco. Tôi thấy tổ chức nầy ngày càng thiên về tả phái. Theo tôi, nếu con dường nầy cứ tiếp tục, thì ngày một ngày 2, khắp năm châu bốn biển đều có tượng đài Hồ Chí Minh và nhiều nơi giải tri dành cho bọn nhà giàu.
Theo tôi, sắc lệnh của TT Trump cho đóng cửa tổ chức Unesco là hành động cách mạng đáng hoan nghênh.
Lê Hùng Bruxelles.

VIETTUSAIGON * NHỮNG CÁI CHẾT THƯƠNG TÂM

Những cái chết thương tâm!


Phải nói rằng (dù lạnh lùng!) Việt Nam đã trải qua hơn nửa thế kỉ lịch sử với những cái chết thương tâm và vô lý. Đất nước này chưa bao giờ thuyên giảm những cái chết phi lý. Trước 30 tháng 4 năm 1975, những cái chết “bất đắc kỳ tử” do bom nổ, đạn lạc chiến tranh. Sau 30 tháng 4 năm 1975, khi chiến tranh đã im tiếng súng, những tưởng rằng đất nước sẽ giảm thiểu, thậm chí chấm dứt những cái chết thương tâm và phi lý. Nhưng không, có vẻ như cái chết thương tâm ngày càng gia tăng tại Việt Nam!
Những cái chết thương tâm mà tôi muốn nói đến là những cái chết gì? Và do đâu người dân Việt Nam phải gánh chịu sự tan thương, mất mát này?
Thưa, đó là chết trong đồn công an một cách mờ ám; Chết bởi ngồi nhậu, đùng một cái bị trúng đòn, ngã lăn ra trọng thương rồi chết mà không biết vì sao mình chết; Chết vì đến bệnh viện, uống nhầm thuốc giả; Chết vì tai nạn giao thông mặc dù đi đứng cẩn thận, đúng luật; Chết vì lũ quét, vì xả đập… Chết lúc đang ngủ, chết lúc bụng đói, chết lúc đang ăn cơm, chết lúc đang đi học về… Và cả chết dần chết mòn bởi thực phẩm chứa chất độc hại ngấm vào cơ thể từng phút, từng giờ, từng tháng, từng năm… Những cái chết đau thương và bi cảm ấy vẫn cứ quấn lấy đất nước này, dân tộc này.
Vì sao? Vì sao khi đất nước không có tiếng súng chiến tranh mà con người lại chết quá nhiều, chết đau thương, chết nhiều hơn cả thời súng nổ, đạn bay? Bởi vì đất nước này chỉ mới ngưng tiếng súng chiến tranh nhưng tâm hồn chiến tranh, tư duy chiến tranh và tập khí chiến tranh vẫn chưa bao giờ ngưng.
Nói rằng tâm hồn chiến tranh, tư duy chiến tranh và tập khí chiến tranh vẫn chưa bao giờ ngưng bởi vì người ta vẫn chưa bao giờ thôi nghi kị nhau, chưa bao giờ thôi ném cái xấu, cái tệ về phía đối phương và chưa bao giờ giải trừ cái ranh giới bạn – thù. Đất nước đã xóa bỏ lằn ranh địa lý Nam - Bắc ở vĩ tuyến 17 nhưng lại có một vĩ tuyến 17 khác đã hằn sâu trong ký ức tập thể của dân tộc Việt Nam! Người ta vẫn nhìn nhau một cách đầy phân biệt và có phần miệt thị với khái niệm “dân Bắc – dân Nam”, người ta chưa bao giờ thôi nghĩ đến chuyện “con ngụy – con ta”. Và đáng sợ nhất là chủ nghĩa xét lý lịch vẫn tồn tại như một điều hiển nhiên.
Bởi tư duy phân biệt “phe ta – phe địch” nên mọi quyền lợi, trách nhiệm và cả bổn phận với quốc gia, dân tộc cũng được chia thành “của phe ta và của phe địch”. Mọi quyết sách có ảnh hưởng đến dân tộc, quốc gia đều bị qui về “quyền lợi của ta, quyền lợi của đảng”. Và không dừng ở đó, người ta tự kỉ rằng dân tộc là đảng, đảng là dân tộc và mọi lợi ích dân tộc đều thể hiện trên lợi ích của đảng, của nhà nước. Đây cũng là nguyên nhân, giềng mối dẫn đến tình trạng phe nhóm cát cứ càng ngày càng nhiều, càng mạnh thêm và tha hồ tác oai tác quái, phá nát đất nước như vùng đất phi chính phủ, phi nhà nước hiện nay!
Khi các nhóm lợi ích “phe ta” đủ mạnh, đủ chân rết để hình thành cái bẫy lợi ích mà trong đó, bất kì kẻ nào đã nếm miếng mồi của họ đều rơi vào tình cảnh hoặc là tất cả cùng sống, hoặc là chết chùm thì hệ quả của nó sẽ là một quốc gia mà trong đó, những kẻ bất chấp sẽ nắm quyền, sẽ đạp lên lợi ích của những người không có quyền lực để củng cố sức mạnh phe nhóm, để cùng hưởng lợi lộc. Và lợi lộc sẽ thuộc về “phe ta”, những ai không phải của phe ta thì chết sống mặc bây, đã có hàng trăm kịch bản chia sẻ, từ thiện, cứu trợ bày sẵn, khi cần thiết sẽ dùng.
Chưa bao giờ cái câu cửa miệng trong dân gian rằng “trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết” lại ứng với Việt Nam như hiện nay. Thân phận của người dân hiện tại cũng chỉ ngang ngửa với ruồi muỗi và sức mạnh của các nhóm lịch ích là sức mạnh của trâu bò, của thứ bản năng tranh ăn tranh thua, không cần biết đến nhân văn, nhân bản, chỉ cần lợi ích nhóm càng cao, nhóm càng phình to, càng bành trướng thì càng tốt. Cái tâm lý đầy ích kỉ của các nhóm lợi ích cũng như cái tâm lý đầy thủ phận, cam chịu của đại bộ phận nhân dân đã nhanh chóng đẩy dân tộc, đất nước đến một thứ căn tính thủ phận, ích kỉ và đội trên đạp dưới, sống chết mặc bây…
Và chỉ cần bước ra đường, tham gia giao thông không thôi, người ta cũng dễ dàng phân biệt đâu là con nhà quan chức, đâu là thứ dân. Con nhà quan chức có thể đi nghênh ngang, đi trái luật, không cần đội nón bảo hiểm (nếu đi xe máy), vượt làn không cần xin đường, thậm chí vượt đèn đỏ ngay trước mặt cảnh sát giao thông vẫn không hề hấn gì.
Nhưng hạng thứ dân thì khác, chỉ cần đi xe máy ra đường thì có thể đối mặt với vô vàn khó khăn, có thể bị cảnh sát giao thông thổi còi, kêu lại “xin ổ bánh mì” mặc dù không hề bị lỗi nào. Đáng sợ hơn cả là nếu như con nhà quan va chạm với thứ dân, gây ra cái chết cho thứ dân trên đường, thì phần thiệt, phần sai bao giờ cũng thuộc về thứ dân, phần đúng, hợp lý bao giờ cũng thuộc về con nhà quan. Điều này như một tập quán của Việt Nam thời Cộng sản xã hội chủ nghĩa.
Nhưng đáng sợ nhất, chỉ có những kẻ con nhà quyền thế mới dám đứng ra tổ chức những đường dây buôn bán ma túy lớn, bởi họ có đường ra khi va vấp pháp luật. Cũng như các nhóm lợi ích tha hồ phá rừng, tha hồ xây dựng thủy điện, thậm chí tay không đầu tư xây dựng thủy điện (chỉ cần có mối quan hệ tốt trong hệ thống đảng, người ta sẽ dễ dàng xây dựng một dự án thủy điện, thuê pháp nhân có vốn điều lệ, vốn pháp định đứng tên bình phong để thông qua dự án và bắt đầu khai thác gỗ rừng dưới danh nghĩa rừng lòng hồ. Và khai thác gỗ đủ vốn, người ta xây dựng thủy điện, xem như không mất đồng vốn nào mà vẫn có thủy điện, điều này lý giải tại sao tất cả các thủy điện Việt Nam lại nằm ngay khu vực có trữ lượng gỗ quí nhất và khi thủy điện mọc lên thì trữ lượng gỗ quí mất đi hoàn toàn).
Và khi tư duy con người trở nên hoặc là cam chịu, thủ phận hoặc là đạp qua mọi thứ, bất chấp để làm giàu, để trục lợi và củng cố quyền lực, chắn chắn rằng những cái chết thương tâm mà số đông thứ dân phải gánh chịu từ hậu quả làm giàu, trục lợi một cách bất chấp của các nhóm lợi ích là khó tránh khỏi. Và hàng trăm cái chết do xả lũ ở Hòa Bình, những cái chết lạnh, chết đói, chết co ro đầy thương tâm của dân nghèo trôi trong lũ, với một số lượng người chết quá khủng khiếp như vậy mà nhà nước vẫn bình chân như vại, thủy điện chẳng cần tỏ ra hối tiếc, chẳng cần phải xin lỗi nhân dân và chuyện thủy điện đền bù cho nhân dân là chuyện không tưởng…!
Bởi nhân dân đã tự làm quen với cái chết chậm của đời mình bằng cách cam chịu và có phần ích kỉ, xem chuyện người khác không phải là chuyện của mình, chép miệng, xuýt xoa trước nỗi đau của người khác nhưng chẳng cần suy nghĩ gì thêm. Bởi nhà nước, đảng cầm quyền đã lún quá sâu và hệ thống lợi ích nhóm và kẹt cứng trong đám bùng nhùng này nên chẳng thể làm được gì khác!
Và đáng sợ nhất là khi những cái chết thương tâm vẫn diễn ra hằng ngày trên đất nước, chết nhiều gấp đôi, gấp ba lần so với chiến tranh mà người ta vẫn cố tự ru ngủ mình bằng niềm tin bình yên, niềm tin thắng lợi và niềm tin có tiến bộ. Chính cái tâm lý tự ru ngủ này đã đẩy dân tộc này đến những cái chết thương tâm và nó càng ngày càng bội phát bởi Mẹ Thiên Nhiên không còn muốn che chở con người, bởi con người tự ném thuốc độc vào nhau và bởi cổ máy chính trị Việt Nam đã bị méo mó, biến dạng thành một nhóm lợi ích khủng, đạp lên trên sinh mạng dân tộc, sinh mệnh quốc gia. Thật buồn cho những cái chết của những người dân và cái chết của một dân tộc!
 VietTuSaiGon's blog
 http://www.rfavietnam.com/node/4114

NS TUẤN KHANH * ĐINH THẢO

Nhà hoạt động trẻ Đinh Thảo: “Tôi muốn tìm một phiên bản khác của mình”

tuankhanh's picture

------------------------------------------
Những người bạn trẻ quanh tôi / kỳ 1
Phỏng vấn Đinh Thảo, thành viên của nhóm vận động nhân quyền cho Việt Nam, nhân chương trình bán định kỳ / Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát UPR 2017.
------------------------------------------

Ngày 10 tháng 10/2017, là lúc Đinh Thảo cùng các thành viên trong nhóm của mình kết thúc cuộc hành trình vận động cho nhân quyền của Việt Nam. Chuyến đi dài và có vẻ nhiều mệt mỏi.
Người ta nhìn thấy Thảo xuất hiện tại trong một phiên điều trần của Liên Hợp Quốc, đại diện cho người Việt Nam và đọc một bản báo cáo về những gì đang diễn ra ở quê nhà. Có chút căng thẳng trong giọng tường trình của cô gái ra đi từ Hà Nội, với hy vọng làm một cái gì đó khác hơn, nhiều hơn. Thậm chí là dấn thân hơn những ngày cô còn đi vòng bờ hồ biểu tình chống chặt cây xanh hay vận động cho những người không là cộng sản tự ứng cử quốc hội của Việt Nam.
Chính trị ập đến với Thảo bằng hiện thực cuộc sống. Thảo nói rằng khi cô trò chuyện ở một lớp học tiếng Anh, và sốc khi “được nghe về những điều mà lâu nay hoàn toàn không hay biết. Từ đó, tôi ngày ngày lên mạng và ngấu nghiến đọc tất cả những gì có thể đọc được về chính trị xã hội Việt Nam từ truyền thông lề trái”.
Thảo cũng có một công việc và một cuộc đời yên ả ở Hà Nội. Yên ả như cái tên mà bạn bè gọi yêu là Thảo "Gạo", nhưng rồi có cái gì đó thôi thúc khiến cô muốn bước chân hẳn vào các hoạt động vì con người. Và Đinh Thảo đã chọn một cuộc đời khác. “sau khoảng 1 năm hoạt động, tôi nhận thấy rằng thực sự rất khó để có thể cùng lúc hoạt động và lại hoàn thành công việc của mình. Tôi biết mình không thể duy trì tình trạng đó lâu hơn nữa nên tôi đã quyết định rời Việt Nam đi học (2016) về xã hội dân sự để mong mình có nhiều kiến thức và kỹ năng hơn, để khi trở về có thể toàn tâm toàn ý hoạt động cho con người và đất nước mình”.
Thảo nói rằng cô hài lòng vì những điều mình chọn, dẫu nó nhọc nhằn hơn, thậm chí hiểm nguy hơn. Đơn giản vì cô thì thấy mình thật sự sống trong cuộc đời của mình. “tôi tin rằng bất cứ ai nếu được trao cơ hội thì cũng sẽ tìm được phiên bản tốt hơn của chính mình”, Thảo viết vài dòng tâm tình như vậy.

Cuộc vận động cho nhân quyền Việt Nam là chương trình hành động lớn đầu tiên của Thảo, xuyên suốt nhiều quốc gia Châu Âu và kéo dài? Đó là chuyến đi như thế nào?
Vâng, với Thảo thì lần đầu, nhưng từ năm 2014, thì riêng tổ chức VOICE đã từng mở một cuộc vận động UPR như vậy tại Úc, Mỹ và Châu Âu và đã rất thành công. Năm 2017, VOICE lại tiếp tục mở thêm một cuộc vận động nữa để đẩy mạnh sự chú ý của quốc tế nhân giữa kỳ của chương trình Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát UPR (4 năm một lần). Đây là một bước đệm để hướng tới chương trình UPR 2019.
Chuyến vận động năm nay được chuẩn bị khá lâu, và sẽ bắt đầu từ Berlin (15/9) và sau đó sang đến Geneva (Thụy Sỹ), Stockholm (Thụy Điển), Oslo (Na Uy), Brussels (Bỉ), Praha (Cộng hòa Sec)… dự kiến sẽ kết thúc vào ngày 10/10 này.
Thảo tham gia chuyến đi này cùng bao nhiêu người?
Vâng, nhóm của Thảo đi vận động cũng chỉ có 3 người. Đó là Thảo, từ Bỉ và chị Anna Nguyễn (giám đốc chương trình của VOICE, luật sư từ Úc). Có cả chị Lê Thị Minh Hà, vợ của tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Vinh, tức Anh Ba Sàm, từ Việt Nam.
Chuyến đi này, Thảo sẽ có những hoạt động cụ thể như thế nào?
Có 2 phần trong cuộc vận động này. Phần thứ nhất là cập nhật về tình hình của Việt Nam qua chương trình UPR lần trước. Tức là năm 2014, Việt Nam có chấp nhận 182 khuyến nghị từ hơn 100 nước. Dựa trên nhưng điều đó, nhóm vận động sẽ đi gặp nhiều nước và nhiều tổ chức quốc tế để làm rõ Việt Nam đã làm được gì cũng như chưa làm được gì, hoặc có tồi tệ hơn? Còn phần thứ hai, là nhấn mạnh về tình hình nhân quyền ở Việt Nam, cũng như về vấn đề tù nhân lương tâm tại Việt Nam.
Cụ thể hơn, là Thảo sẽ phát đi các qua thư ngỏ, các hồ sơ báo cáo hay chỉ là tổ chức biểu tình để gây sự quan tâm?
Trong chuyến đi này, thì nhóm đã chuẩn bị một hồ sơ báo cáo giữa kỳ UPR, đồng thời cũng có những thông tin mới cập nhật về Việt Nam sẽ được gửi cho những bên mà mình đến gặp. Nhưng chính yếu vẫn là những bài phát biểu mô tả thực trạng hoặc trả lời cho các bên mà mình được quyền trình bày về tình hình nhân quyền Việt Nam. Quan trọng là thông qua các cuộc gặp trực tiếp như vậy, mọi thứ sẽ dễ chia sẻ và cảm thông hơn qua sự trình bày của mình.
Chuyến đi vận động này, có sự có mặt của chị Lê Thị Minh Hà, vợ của tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Vinh. Điều này có nghĩa phần nói về các tù nhân lương tâm sẽ được nhấn mạnh?
Vâng, sự có mặt của chị Hà là một câu chuyện, là một nhân chứng về vấn đề tù nhân lương tâm ở Việt Nam. Tù nhân lương tâm là một vấn đề lớn và bao quát, nhưng với một câu chuyện cụ thể và được mô tả sống động từ chị Hà thì những bên tiếp xúc với nhóm vận động sẽ có sự chia sẻ tốt hơn.
Nhưng cần phải nói là câu chuyện tù nhân lương tâm là phần quan trọng của chuyến đi này.
Chương trình vận động này kéo dài một tháng, tức là một chương trình có hẹn trước với các nơi, và đã được phép gặp mặt phía nhà nước, cá nhân… mà mình định đến?
Dạ, không hẳn là vậy. Một số hoạt động trong chiến dịch thì cần ghi danh xin trước và chờ, hoặc phải được mời. Tuy nhiên cũng có nhiều hoạt động mà mình cần tự tìm đến ngẫu nhiên để gặp. Do vậy thời gian của cuộc vận động là hoàn toàn do mình chủ động. Nói chung là một kế hoạch tổng thể mà mình phải tự hoạch định và ước lượng về tác động có được, mỗi nơi, mỗi người là một nỗ lực khác nhau, cùng phối hợp.
Thảo có thể cho biết lý do Thảo và nhóm vận động lựa chọn 6 nước nói trên để tiếp cận?
Vâng, cả 6 quốc gia mà nhóm chọn đi qua đều có những mối quan tâm khá đặc biệt về tình hình Việt Nam. Chẳng hạn như Đức, là một quốc gia có quan hệ ngoại giao và đối tác kinh tế rất quan trọng với Việt Nam. Nhưng sau vụ Trịnh Xuân Thanh, nước Đức trở nên chú ý hơn về vấn đề pháp quyền ở VN, và coi rằng vấn đề pháp quyền ở Việt Nam là điều đáng báo động. Mà chúng ta có thể thấy thông qua cách mà họ phản ứng trong suốt thời gian qua.
Với tầm vóc của nước Đức, việc đến và xin trao đổi, nói chuyện về tình hình pháp quyền, nhân quyền ở Việt Nam là điều có thể tác động tốt.
Còn ở Thụy Sỹ, là nơi đặt trụ sở của  Liên Hiệp Quốc nên việc mình đến đây đa phần là gặp các cơ quan của Liên Hiệp Quốc.
Thụy Điển và Na Uy là các quốc gia lâu nay vẫn ủng hộ nhân quyền nói chung, một cách mạnh mẽ. Cả hai quốc gia này không chỉ quan tâm và giúp Việt Nam, mà còn giúp cho nhiều quốc gia khác trên thế giới về nhân quyền, về chuyển đổi dân chủ… Các cơ quan, tổ chức chức mà phái đoàn sẽ gặp tại đó chắc chắn sẽ cho cảm giác như đó là những người bạn của những người hoạt động dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam vậy.
Còn ở Bỉ, là nơi đặt trụ sở của liên minh Châu Âu cũng như nhiều tổ chức NGO lớn khác. Liên minh Châu Âu là một trong những đối tác quan trọng bậc nhất với Việt Nam nên vận động ở đó cũng rất quan trọng.
Riêng ở Cộng hòa Sec (Tiệp Khắc cũ), đây là một đất nước từng có một quá khứ cộng sản. Họ đã bước sang một thể chế dân chủ và sau một thời gian ngắn, Cộng hòa Sec được xem là quốc gia có nền kinh tế ổn định và phát triển mạnh. Quốc gia này cũng có nhiều chương trình giúp đỡ cho các nước còn độc tài, độc đoán và xây dựng các phát triển về mặt nhân quyền. Cộng hòa Sec cũng là một trong những quốc gia có nhiều các tổ chức dân sự xã hội đầy kinh nghiệm trong việc hoạt động về chuyển đổi và phát triển xã hội mà nhóm vận động cũng cần học hỏi.
Một điều không thể không nói đến là cả 6 nước này đều đưa ra các khuyến nghị thực tế và quan trọng cho việc thúc đẩy nhân quyền tại Việt Nam trong kỳ kiểm điểm UPR năm 2014.
Với mọi nỗ lực, Thảo cùng với mọi người trong chuyến đi chỉ mong mỏi sẽ có những thay đổi tốt đẹp cho quê hương mình. Hy vọng ngày ấy không xa. Và hy vọng người Việt Nam rồi sẽ không còn cần đến những chuyến đi vận động cho nhân quyền như vầy nữa.
(Ghi lại / tháng 10-2017)

SỔ TAY TƯỞNG NĂNG TIẾN

 Đồ Mặt Thớt


1 mat thot
Một chế độ gồm toàn khuôn mặt thớt.
Phan Huy

“Tôi đã từng rất ngạc nhiên khi được biết quyền tự do đi lại và cư trú, đặc biệt là quyền tự do xuất nhập cảnh dành cho chính công dân Việt là điều kiện tiên quyết mà Chính phủ Việt Nam phải chấp nhận để nhận được các khoản vay từ World Bank.” Tôi nghe thạc sĩ Trần Kiên nói vậy, và cũng “ngạc nhiên” không kém.
Hoá ra tại vì World Bank nên nhiều câu ca dao (mới) của VN đã chóng bị thời thế vượt qua, và sắp chìm vào quên lãng:
Trăm năm trong cõi người ta
Ở đâu cũng được đi ra đi vào
Xa xôi như xứ Bồ Ðào
Người ta cũng được đi vào đi ra
Ðen đủi như An – Go -La
Người ta cũng được đi ra đi vào
Chậm tiến như ở nước Lào
Người ta cũng được đi vào đi ra
Chỉ riêng có ở nước ta
Người ta không được đi ra đi vào
Sau khi được đi đứng lung tung thì lắm kẻ lại sinh tật ăn nói rất linh tinh. Hồi năm 2014 – sau chuyến du lịch Âu Châu – trong một cuộc phỏng vấn dành cho BBC, nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã phát biểu (đôi điều) không mấy tốt đẹp về đất nước:
“Tôi sang châu Âu, tôi quan sát dáng người đi, nét mặt của họ khác dân mình lắm. Bên nhà chúng ta vừa đi vừa nghĩ mưu, thành ra ấn tượng nhất cho tôi là sự tự tin của bước chân, nét mặt người bên đó. Đi thì mới biết mình bị mất những gì.”
Mới đây, diễn viên Hồng Vân cũng thế:
“Người dân Nhật Bản được hưởng chế độ an sinh tuyệt vời nhất… Chỉ thương người dân Việt Nam mình Được hưởng toàn những điều giả dối.”
Chả riêng gì ông nhà văn, hay bà nghệ sĩ, ngay cả mấy cô bán hàng rong cũng ăn nói linh tinh thấy mồ luôn – theo tường trình (“Tâm Tình Của Hai Phụ Nữ Việt Bán Hàng Tại Thái”) của phóng viên Chân Như, RFA, từ Bangkok:
Chính quyền Thái họ đối xử tương đối tốt. Chị có coi trên mạng cảnh nhiều người bán hàng rong ở Việt Nam, thấy phức tạp hơn so với bên đây nhiều, bên này họ nói vậy thôi chứ họ bắt vào thôi rồi họ phạt ít trăm Bath thôi, chứ họ không thu giữ gì cả. Chứ không phải như bên mình đâu, chị coi trên mạng cảm thấy thương người bán hàng rong như chị lắm. Bên này cảm thấy thích hơn, tốt hơn.”
Hễ cứ có dịp bước chân ra nước ngoài là dân Việt đều “biết mình bị mất những gì.” Tổ quốc nhìn từ xa khiến ai cũng ai cũng phải ái ngại – trừ qúi vị lãnh đạo đất nước:
Nguyễn Minh Triết : “Ngày nay, chúng ta ngẩng cao đầu, sánh vai cùng cường quốc…”
Trương Tấn Sang :“Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.”
Nguyễn Thị Kim Ngân: “Đất nước này được như thế này, ngẩng mặt lên nhìn với bạn bè năm châu bốn biển như thế này, vai trò vị thế như thế này đó là do chúng ta duy trì được sự ổn định chính trị và trật tự an toàn trong cả nước.”
Ông nhà văn, bà nghệ sĩ, cô bán hàng rong đều là những nhân vật mà ai cũng có thể nhận diện hay sờ mó được. Chớ “bạn bè bốn biển năm châu” thì thiệt khó biết là thằng cha hay con mẹ (rượt) nào, và “bạn bè quốc tế ngưỡng mộ chúng ta” gồm những ai (e) cũng là điều khó đoán.
May mà có cuộc Bầu Cử Lãnh Đạo UNESCO vào ngày 10 tháng 10 vừa qua. Kết quả, theo BBC:
“Tuy được báo chí truyền thông Việt Nam đánh giá cao sau cuộc phỏng vấn ứng tuyển hồi tháng Tư, Đại sứ Phạm Sanh Châu của Việt Nam chỉ giành được 2 phiếu bầu, thấp nhất cùng hạng với Azerbaijan.”
Cũng BBC, hai ngày sau, buồn bã cho hay: “VN rút khỏi cuộc đua lãnh đạo Unesco.”
Về sự kiện này, Tiến Sĩ Dương Hồng Ân (VOA) có đôi lời bình nghe không được “tử tế” gì cho lắm:
“Nói về phương diện văn hóa, chúng tôi nghĩ là (Việt Nam) không có đủ khả năng nói chuyện văn hóa với các nước trên toàn thế giới. Tôi không bàn đến cá nhân ông ứng cử viên mà tôi chỉ nói là chế độ Cộng sản hiện nay không có đủ tư cách, không có đủ khả năng nói chuyện về văn hóa đối với toàn cầu và thế giới.
Đã thế, trên trang RFA, nhà báo Trương Duy Nhất còn hân hoan ra mặt:
“Mừng. Khi hay tin Phạm Sanh Châu chỉ được vỏn vẹn 2 phiếu, là một trong hai ứng viên ít phiếu nhất cuộc bầu vòng 1 cho chiếc ghế Tổng giám đốc UNESCO.
Có lẽ không chỉ riêng tôi. Nhiều, rất nhiều người Việt không dấu nổi sự vui mừng … ”
Trong số “nhiều người Việt” này, chắc chắn, không có ông qúi vị lãnh đạo CSVN. Có lẽ, họ đều hơi “ngỡ ngàng” khi biết sự thực là bạn bè bốn biển năm châu hay bạn bè quốc tế , té ra, không “ngưỡng mộ chúng ta” gì ráo.
Bằng chứng mới nhất không chỉ ở vỏn vẹn hai phiếu bầu cho ông Phạm Sanh Châu mà còn ở thái độ lạnh nhạt của Ngân Hàng Thế Giới (WB) trước những lời nài nỉ “xin hổ trợ” của ngài Thủ Tướng, vào hôm 20 tháng 9 vừa qua. Thái độ của ông Nguyễn Xuân Phúc tuy có hơi trơ tráo nhưng hoàn toàn không sai lệch, so với cung cách và truyền thống lãnh đạo của giới “chính khách Việt Nam” – theo nhận xét của T.S Nguyễn Văn Tuấn:
“VN cũng là nước chuyên xin xỏ: suốt năm này sang năm khác, quan chức VN ngửa tay xin viện trợ từ rất nhiều nước trên thế giới. Xin nhiều đến nỗi có quan chức nước ngoài phàn nàn nói ‘Sao chúng mày nói là chúng mày rất thông minh và cần cù mà cứ đi xin hoài vậy. Dân xứ tao phải làm lụng vất vã mới có tiền cho chúng mày’. Thật là nhục…”
Bị xỉ vả tới cỡ đó, nói nào ngay, cũng chưa “nhục” mấy. Nhà văn Trần Đĩnh còn dẫn lời của một vị quan chức ngoại giao Ba Lan (nghe) còn nhục nhã hơn nhiều:
“Với chúng mày tốt nhất là đưa chúng mày ra một hòn đảo hẻo lánh giữa Thái Bình Dương rồi thế giới góp tiền nuôi và mọi người nhờ thế mà được yên ổn.”
Chả biết đến khi nào “thế giới” mới thực hiện được giải pháp “một hòn đảo hẻo lánh giữa Thái Bình Dương” cho Việt Nam để “mọi người nhờ thế mà được yên ổn” hơn? Trong khi chờ đợi, tôi xin có một lời đề nghị nhỏ, rất nhỏ và cũng rất dễ thực hiện, là từ nay xin qúi vị lãnh đạo đất nước (làm ơn) nổ nhỏ bớt lại chút xíu – mỏng mỏng thôi – cho nó đỡ kỳ.
Đẩy cả một dân tộc đến bước đường cùng, đến độ phải xin ăn để sống qua ngày mà Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân vẫn thản nhiên “ngẩng mặt lên nhìn bạn bè năm châu bốn biển” thì quả đúng là đồ mặt thớt.
Tưởng Năng Tiến