Friday, December 30, 2016

BẢO VẬT NHÀ NGUYỄN

Bảo vật hoàng cung triều Nguyễn
Ấn “Quốc gia tín bảo” bằng vàng thời vua Gia Long (1802-1819) dùng cho các văn kiện triệu tập các tướng lĩnh, phát động binh sĩ, trưng binh nhập ngũ và các văn kiện hành chính quan trọng. Ấn có cạnh 11,7x11,7cm, cao 9cm, dày 1,65cm.
Ấn “Quốc gia tín bảo” bằng vàng thời vua Gia Long (1802-1819) dùng cho các văn kiện triệu tập các tướng lĩnh, phát động binh sĩ, trưng binh nhập ngũ và các văn kiện hành chính quan trọng. Ấn có cạnh 11,7x11,7cm, cao 9cm, dày 1,65cm.
Các ấn vàng dành cho Hoàng Thái hậu mẹ vua Tự Đức; ấn vàng mạ bạc dành Hoàng hậu Nam Phương vợ vua Bảo Đại; ấn vàng mạ bạc dành cho Hoàng thái tử Bảo Long con vua Bảo Đại; ấn ngọc đời vua Thiệu Trị dùng cho những bản sắc mệnh ban cho các nước chư hầu, những việc ban bố cho thiên hạ.
Các ấn vàng dành cho Hoàng Thái hậu mẹ vua Tự Đức; ấn vàng mạ bạc dành Hoàng hậu Nam Phương vợ vua Bảo Đại; ấn vàng mạ bạc dành cho Hoàng thái tử Bảo Long con vua Bảo Đại; ấn ngọc đời vua Thiệu Trị dùng cho những bản sắc mệnh ban cho các nước chư hầu, những việc ban bố cho thiên hạ.
Hai cây kiếm gồm cây An dân bảo kiếm (dưới) của vua Khải Định bằng vàng, đồi mồi dài 90cm – là biểu trưng của vương quyền, là trọng khí của quốc gia và cây kiếm bằng vàng, đồi mồi, ngọc phía trên
Hai cây kiếm gồm cây "An dân bảo kiếm" (dưới) của vua Khải Định bằng vàng, đồi mồi dài 90cm – là biểu trưng của vương quyền, là trọng khí của quốc gia và cây kiếm bằng vàng, đồi mồi, ngọc phía trên
https://dantri4.vcmedia.vn/thumb_w/640/8b823cd4eb/2016/12/05/a4-1480954244644.jpg
Cận cảnh nét tinh xảo của phần chuôi 2 thanh kiếm dành cho vua
Cận cảnh nét tinh xảo của phần chuôi 2 thanh kiếm dành cho vua
Mũ bình thiên bằng vàng, đá quý, san hô. Chiếc mũ này được nhà vua đội vào dịp tế Trời – Đất hàng năm ở đàn Nam Giao, cầu cho mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, thiên hạ thái bình
Mũ bình thiên bằng vàng, đá quý, san hô. Chiếc mũ này được nhà vua đội vào dịp tế Trời – Đất hàng năm ở đàn Nam Giao, cầu cho mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, thiên hạ thái bình
https://dantri4.vcmedia.vn/8b823cd4eb/2016/12/05/a7-1480954244719.jpg
Mặt trước và sau Mũ thượng triều bằng vàng, đá quý, san hô, kim sa cao 28,6cm, đường kính 26,6cm. Mũ được nhà vua sử dụng mỗi khi thiết triều, giải quyết các vấn đề lớn của quốc gia, thực hiện các nghi lễ khánh tiết của Nhà nước hoặc yết kiến sứ giả các nước bang giao, thực hiện các nghi lễ tôn miếu, tổ tông
Mặt trước và sau Mũ thượng triều bằng vàng, đá quý, san hô, kim sa cao 28,6cm, đường kính 26,6cm. Mũ được nhà vua sử dụng mỗi khi thiết triều, giải quyết các vấn đề lớn của quốc gia, thực hiện các nghi lễ khánh tiết của Nhà nước hoặc yết kiến sứ giả các nước bang giao, thực hiện các nghi lễ tôn miếu, tổ tông
Những con rồng vàng được gắn vào mũ sống động như thật
Những con rồng vàng được gắn vào mũ sống động như thật
Kim sách Đế hệ thi bằng vàng với 13 tờ vàng, dài 23,2cm, rộng 13,7cm được đúc năm 1823 đời vua Minh Mạng. Sách chép 20 chữ bộ Nhật và bài ngự chế Đế hệ thi do hoàng đế Minh Mạng ban hành năm 1823. Với bài ngự chế này, vua mong muốn thế hệ sau truyền nối ngôi vua tới 20 đời, được 500 năm, nhưng cuối cùng chỉ dừng lại ở chữ Vĩnh tức đời thứ 5, do 11 vua nối tiếp thuộc cả chi khác hoặc thế hệ trước.
Kim sách "Đế hệ thi" bằng vàng với 13 tờ vàng, dài 23,2cm, rộng 13,7cm được đúc năm 1823 đời vua Minh Mạng. Sách chép 20 chữ bộ Nhật và bài ngự chế Đế hệ thi do hoàng đế Minh Mạng ban hành năm 1823. Với bài ngự chế này, vua mong muốn thế hệ sau truyền nối ngôi vua tới 20 đời, được 500 năm, nhưng cuối cùng chỉ dừng lại ở chữ Vĩnh tức đời thứ 5, do 11 vua nối tiếp thuộc cả chi khác hoặc thế hệ trước.
Hốt ngọc của nhà vua (nằm trên, là vật biểu trưng quyền lực của nhà vua, cầm trên tay khi thiết triều) và các thẻ bài Cơ mật đại thần bằng vàng dùng cho đại thần ở Viện Cơ mật – cơ quan đặc trách tham mưu những vấn đề quan trọng nhất của triều đình, đặc biệt là về quân sự thành lập năm 1834; thẻ bài Ngự tiền sắc mệnh bằng ngọc dùng cho quan Nội các ở bên dưới.
Hốt ngọc của nhà vua (nằm trên, là vật biểu trưng quyền lực của nhà vua, cầm trên tay khi thiết triều) và các thẻ bài Cơ mật đại thần bằng vàng dùng cho đại thần ở Viện Cơ mật – cơ quan đặc trách tham mưu những vấn đề quan trọng nhất của triều đình, đặc biệt là về quân sự thành lập năm 1834; thẻ bài Ngự tiền sắc mệnh bằng ngọc dùng cho quan Nội các ở bên dưới.
Đài thờ bằng vàng, ngọc, đá quý, san hô dùng đựng các lễ vật trong nghi lễ tế tự ở hoàng cung
Đài thờ bằng vàng, ngọc, đá quý, san hô dùng đựng các lễ vật trong nghi lễ tế tự ở hoàng cung
Vẻ đẹp tinh xảo của các bảo vật hoàng cung
Vẻ đẹp tinh xảo của các bảo vật hoàng cung
Chậu bằng ngọc bọc vàng, cẩn đá quý cao 10cm, đường kính 29cm dùng trong sinh hoạt của nhà vua
Chậu bằng ngọc bọc vàng, cẩn đá quý cao 10cm, đường kính 29cm dùng trong sinh hoạt của nhà vua
Bộ ấm chén và khay rượu bằng vàng dùng trong hoàng cung
Bộ ấm chén và khay rượu bằng vàng dùng trong hoàng cung
Đỉnh thờ bằng vàng, cao 18cm, đường kính 8cm dùng để đốt trầm
Đỉnh thờ bằng vàng, cao 18cm, đường kính 8cm dùng để đốt trầm
Đỉnh thờ tinh xảo bằng bạc năm Khải Định thứ nhất 1916 dùng để đốt trầm trong các nghi lễ triều đình
Đỉnh thờ tinh xảo bằng bạc năm Khải Định thứ nhất 1916 dùng để đốt trầm trong các nghi lễ triều đình
Nghiên mực bằng ngọc và vàng, dùng để mài mực, mài son trong hoàng cung
Nghiên mực bằng ngọc và vàng, dùng để mài mực, mài son trong hoàng cung
Các bình và lọ ngọc dùng đựng hương liệu
Các bình và lọ ngọc dùng đựng hương liệu
Chân nến bằng vàng cao 25cm đường kính 11 chm dùng trong hoàng cung
Chân nến bằng vàng cao 25cm đường kính 11 chm dùng trong hoàng cung
Bát bằng ngọc bọc vàng và đôi đũa bằng ngọc dùng trong bữa ăn cung đình.
Bát bằng ngọc bọc vàng và đôi đũa bằng ngọc dùng trong bữa ăn cung đình.
Thìa bằng ngọc bọc vàng có cán bằng san hô dài 18,3cm dùng trong bữa ăn hoàng cung triều Nguyễn
Thìa bằng ngọc bọc vàng có cán bằng san hô dài 18,3cm dùng trong bữa ăn hoàng cung triều Nguyễn
Bộ đồ ăn trầu bằng vàng của vua hoặc hoàng hoàng hâu, gồm cối, chày giã, sêu, đinh ba…
Bộ đồ ăn trầu bằng vàng của vua hoặc hoàng hoàng hâu, gồm cối, chày giã, sêu, đinh ba…
Từ trái qua là lồng ấp bằng vàng dùng bỏ than vào sưởi ấm mùa đông, ống nhổ bằng vàng dùng đựng nước thừa và nước cốt trầu và hộp vàng dùng để đựng trầu cau.
Từ trái qua là lồng ấp bằng vàng dùng bỏ than vào sưởi ấm mùa đông, ống nhổ bằng vàng dùng đựng nước thừa và nước cốt trầu và hộp vàng dùng để đựng trầu cau.
Du khách đứng chôn chân trước những báu vật vàng son một thời tại kinh đô Huế
Du khách đứng "chôn chân" trước những báu vật vàng son một thời tại kinh đô Huế.

BÀI THƠ TỪ VIỆN DƯỠNG LÃO

  
 Bài thơ từ viện dưỡng lão được lan truyền khắp nước Úc


English original poem:



When an old man died in the geriatric ward of a nursing home in New South Wales, Australia, it was believed that he had nothing left of any value.

Later, when the nurses were going through his meagre possessions, They found this poem. Its quality and content so impressed the staff that copies were made and distributed to every nurse in the hospital.
One nurse took her copy to Melbourne. The old man’s sole bequest to posterity has since appeared in the Christmas editions of magazines around the country and appearing in mags for Mental Health. A slide presentation has also been made based on his simple, but eloquent, poem.
And this old man, with nothing left to give to the world, is now the author of this ‘anonymous’ poem winging across the Internet.

Cranky Old Man

What do you see nurses? . .  . . .What do you see?
What are you thinking .. . . . . when you’re looking at me?
A cranky old man, . . .  . . .not very wise,
Uncertain of habit .. . . . . . . . with faraway eyes?
Who dribbles his food .. . .. . . . . and makes no reply.
When you say in a loud voice . . .. . .. ‘I do wish you’d try!’
Who seems not to notice . .  . . .the things that you do.
And forever is losing . . . . . . . . . . A sock or shoe?
Who, resisting or not .. . . . . . . . . . . lets you do as you will,
With bathing and feeding  . . . . . .The long day to fill?
Is that what you’re thinking?  . . . . . .  Is that what you see?
Then open your eyes, nurse . . . . . . you’re not looking at me.
I’ll tell you who I am . . . . . . . As I sit here so still,
As I do at your bidding, . . . . . .. as I eat at your will.
I’m a small child of Ten . . . . . . . with a father and mother,
Brothers and sisters .. . . .. . . . . who love one another
A young boy of Sixteen . . . . . with wings on his feet
Dreaming that soon now . . . . .. . .. a lover he’ll meet.
A groom soon at Twenty . . . . . . . my heart gives a leap.
Remembering, the vows .. . . . . . that I promised to keep.
At Twenty-Five, now . . . . . … . . . . I have young of my own.
Who need me to guide . . . . And a secure happy home.
A man of Thirty . . . . . . . . .. My young now grown fast,
Bound to each other . . . .. . .. . With ties that should last.
At Forty, my young sons .. . . . . have grown and are gone,
But my woman is beside me . . . . . . . to see I don’t mourn.
At Fifty, once more, .  . . . . . ..Babies play ’round my knee,
Again, we know children . . . . . . . My loved one and me.
Dark days are upon me .  . . . . .. .   . My wife is now dead.
I look at the future … . . . . . . . . . . . . . I shudder with dread.
For my young are all rearing . . . . . . young of their own.
And I think of the years . . .. . . . . And the love that I’ve known.
I’m now an old man .. . . . . . . . . and nature is cruel.
It’s jest to make old age . . . . . . . look like a fool.
The body, it crumbles .. . . . … . . . . . grace and vigour, depart.
There is now a stone … . . . . .. . where I once had a heart.
But inside this old carcass .  . . .. A young man still dwells,
And now and again . . . .. . . . my battered heart swells
I remember the joys . .. . . . . . . . .. . I remember the pain.
And I’m loving and living . . . . .. . . . . . . . .. life over again.
I think of the years . all too few . . . . . . gone too fast.
And accept the stark fact . . . . . . . . that nothing can last.
So open your eyes, people . . . . . . . . open and see.
Not a cranky old man .   Look closer . . . . see . . . . . .. . ME!!
Remember this poem when you next meet an older person who you might brush
aside without looking at the young soul within . . . . . we will all, one day, be there, too!


 Bài thơ từ viện dưỡng lão được lan truyền khắp nước Úc
Một ông lão ở Úc đã ra đi trong hiu quạnh tại viện dưỡng lão. Nhưng điều ông để lại lấy đi nước mắt của biết bao người.

Nhiều nơi trên thế giới, sự quan tâm của con cái đối với bố mẹ già đơn giản chỉ là gửi họ vào viện dưỡng lão, như làm tròn trách nhiệm và bổn phận của người con. Cuộc sống hiện đại đầy biến động, những người trẻ tuổi bị cuốn theo xu hướng sống nhanh, sống gấp khiến người thân bên cạnh vô tình bị lãng quên. Ông Mak Filiser chính là một trong những người không may như vậy.


del


Bước sang tuổi xế chiều, ông được đưa vào sống ở viện dưỡng lão ở Úc. Không gia tài đồ sộ cũng chẳng con cái đầy đàn, tài sản duy nhất ông có chỉ là tấm thân gầy gò và già nua. Đến cả những cuộc hẹn của người thân ông cũng ít lần được nhận. Ai cũng cho rằng, Mak là người bất hạnh, mảy may không có chút gì để đời, con cái thì hờ hững lãng quên. Thế nhưng, cái ngày ông từ giã cuộc sống ngay chính nơi cô đơn nhất này, người ta mới phát hiện ra một kho báu vô giá. Đó không phải là vàng bạc, đá quý mà chỉ là một tờ giấy nhàu nát với những dòng thơ nguệch ngoạc, được cô y tá vô tình thấy lúc dọn phòng.

Tưởng chừng như những câu chữ của một ông lão sẽ ngắn ngủi và chẳng mấy hay ho. Thế nhưng sau khi các cô y tá đưa bài thơ “Cranky Old Man” của ông lên mạng xã hội, tác phẩm này đã lan truyền khắp nước Úc, đăng trên mọi tạp chí trong lễ Giáng Sinh. Bài thơ nhanh chóng trở thành một hiện tượng toàn cầu không phải bởi nghệ thuật ngôn từ mà cốt là vì trái tim của ông lão ngoài 80 tuổi gửi gắm trong từng con chữ, từng câu thơ. Cảm động hơn cả không phải là những người bạn già khác ở viện dưỡng lão mà chính là những cô y tá, những người đã từng chăm sóc và luôn nghĩ rằng ông lão thật bất hạnh vì chẳng có trong tay thứ gì.


“Ông lão gàn dở


Hỡi những cô y tá, cô thấy gì?
Cô nghĩ điều gì khi nhìn vào tôi?
Một ông lão ốm yếu, già nua và ngớ ngẩn
Tính tình thật kì quặc với đôi mắt xa xăm
Luôn rơi vãi thức ăn, chẳng mấy khi lên tiếng
Khi cô lớn tiếng quát: “Ông hãy cố một lần
Dường như ông không thấy, mọi điều mà tôi làm”


Người luôn mãi bỏ quên... một chiếc giày hay tất?
Chẳng bao giờ lên tiếng, để mặc cô làm việc
Tắm rửa và ăn uống, suốt cho một ngày dài
Đó là điều cô nghĩ, nhìn thấy, có phải không?
Nhìn kĩ hơn cô hỡi, cô chưa thấy tôi đâu
Hãy ngồi đây tôi kể, câu chuyện của đời mình




Khi tôi lên mười tuổi, sống với cha và mẹ
Với anh và với chị, những người yêu thương nhau
Rồi khi lên mười sáu, với đôi cánh trên chân
Luôn mơ mộng mỗi ngày, về tình yêu đích thực
Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy
Sống với lời nguyện thề, trọn đời xin gìn giữ.


Bước vào tuổi hai lăm, nuôi nấng đứa con mình
Luôn cần sự chỉ bảo, bên mái ấm yêu thương
Người đàn ông ba mươi, khi sức trai bùng cháy
Che chở cho mọi người, gắn bó mãi dài lâu
Tuổi bốn mươi ập tới, đàn con cất cánh bay
Người phụ nữ bên tôi, giúp vơi đi nỗi sầu
Năm mươi năm trôi qua, những đứa trẻ lại về
Một lần nữa trong tôi, hạnh phúc lại đong đầy.





Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa
Tôi nhìn vào tương lai, run rẩy và sợ hãi
Những đứa trẻ của tôi, chẳng thể nào gặp chúng
Năm tháng đã trôi qua, cuốn mất đi tình yêu
Giờ đây đã già nua, thiên nhiên thật tàn nhẫn
Tuổi già đến nhanh chóng, cứ ngỡ như trò đùa
Thân xác bỗng suy tàn, sức sống cũng ra đi
Tuy trái tim ngừng đập, chỉ còn là đá lạnh
Nhưng trong thân xác này, nhiệt huyết vẫn bùng cháy






Để rồi một ngày kia, trái tim bừng sống dậy
Tôi nhớ những niềm vui…tôi nhớ những nỗi buồn…
Tôi yêu và tôi sống, bắt đầu một lần nữa
Dù giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi
Người ơi có biết chăng, chẳng có gì vĩnh cữu
Hãy mở mắt và nhìn
Chẳng phải lão già đâu
Hãy lại gần và thấy…một TÔI thật trẻ trung.”






Bài thơ đầu tiên là những lời nhắn nhủ của Mak đến những cô y tá. Đừng chỉ nhìn ông như một lão già ngớ ngẩn và lẩm cẩm, đừng chỉ mãi tất bật chăm lo và quên rằng thứ họ cần hơn là một người bạn tâm sự sẻ chia.
Nếu hời hợt và thoáng qua ta sẽ chỉ thầy bề ngoài khắc khổ và già nua. Phải đến khi thẩm từng câu chữ ta mới thấy được kho báu tâm hồn vô giá nằm ẩn sâu bên trong Mak.

Bài thơ cũng là lời nhắc nhở tới những người trẻ tuổi. Đừng mải chạy theo cuộc sống cơm áo gạo tiền mà quên dành thời gian ở bên cha mẹ. Cứ mỗi ngày lãng phí trôi qua, bạn đã mất đi 24 giờ được ở gần họ. Vì thế, hãy biết trân trọng và chăm sóc bố mẹ khi còn có thể.






Thursday, December 29, 2016

HUY PHƯƠNG * XÃ HỘI VIỆT NAM

Những điều nghịch lý trong xã hội Việt Nam

Huy Phương (Danlambao) - Chủ nghĩa cộng sản chủ trương ủng hộ thiết lập xã hội phi nhà nước, không giai cấp, bình đẳng, dựa trên sự sở hữu chung và điều khiển chung đối với các phương tiện sản xuất. Nhiều người tưởng tượng ra đó là một ngôi nhà lớn, mọi người đều mặc đồng phục, ăn uống và hưởng tiện nghi giống nhau, thức dậy ra đồng (nông) hay vào nhà máy (công) theo tiếng kẻng, buổi tối cùng vào ngôi “nhà nguyện chung” đọc kinh (học tập giáo điều Cộng Sản,) và chỉ được ăn cơm hay đi ngủ khi có tiếng kẻng báo. Trong đó, ai có khả năng thì làm theo khả năng, nhưng được hưởng đủ tiện nghi theo nhu cầu của mình. Đất, nhà là của nhà nước, không ai có của cải tư hữu, con trâu, cái cày... đều là tài sản xã hội chủ nghĩa. Hơn hết, ở đó mọi người đều sống vì mình, và mình cũng sống vì mọi người. Toàn là những chuyện láo toét!

Đó là thiên đường được vẽ ra bởi những người Cộng Sản, và nếu chủ nghĩa này thành công, thì đây quả thực là một thảm hoạ cho loài người, và trái đất thành một nhà tù khổng lồ như trong một trại súc vật (tên một tác phẩm tiếng Anh trong nguyên bản là Animal Farm) của nhà văn Anh sinh tại Ấn Độ tên là George Orwell (1903-1950), mà trong đó con heo Napoleon luôn luôn đúng, nghĩa là chủ nghĩa Cộng Sản và những tên lãnh đạo chóp bu luôn luôn đúng, không bao giờ sai. 

Từ 60 năm nay, vô phúc cho dân tộc Việt Nam đã chịu nạn Cộng Sản và đã thấy rõ hơn một dân tộc nào hết thế nào là chủ nghĩa Cộng Sản và những thứ đã sản sinh ra từ nó. Nó khác xa những gì dân lành Việt Nam đã lầm tưởng vì nghe theo. 

Xã hội Cộng Sản là một xã hội không những bất bình đẳng, mà trong đó cảnh người bóc lột người được coi như chuyện thường ngày. 

Trong xã hội Việt Nam, ngay cả từ thời Pháp thuộc, bạn cũng công nhận người chết mà phải bó chiếu mang đi ngoài đường, chỉ có thể là những kẻ khốn cùng, những người ăn mày, chết nằm ngoài đường, coi như kẻ vô thừa nhận mới lâm cảnh bần cùng như thế. Bá Kiến chết đi còn có hòm chứ Chí Phèo thì có mà bó chiếu, không nhà không cửa, không thân thích họ hàng, không nghề không nghiệp, không một đồng xu dính túi. 

Nhưng vào cái thời đại “đang lên” của cái xứ sở còn ôm lá cờ búa liềm và chân dung Hồ Chí Minh này, một đất nước “chưa bao giờ đẹp như hôm nay,” “uy tín lên cao như hôm nay” lại còn cảnh người chết không hòm, không xe, phải bó chiếu mang về nhà. Một ở Sơn La được chở trên xe gắn máy, xác chết lòi cả chân ra, một ở Hoà Bình được hai người khiêng tòn teng chạy bộ về nhà. 

Sau khi quanh quẩn giải thích và đổ trách nhiệm cho gia đình người chết, giám đốc bệnh viện Lạc Sơn, Hoà Bình còn giải thích thêm là, vì, rằng, bởi “...việc cuộn chiếu và khiêng thi thể được người dân vùng cao Hòa Bình áp dụng nhiều năm qua, gần đây phương tiện, đường sá tốt hơn, hình ảnh này cũng ít dần.” 

Riêng tại Sơn La, nổi tiếng từ đầu với hình ảnh xác chết bó chiếu chở sau yên xe gắn máy, đã là nơi “Hội đồng Nhân dân tỉnh Sơn La vừa ra nghị quyết thông qua đề án xây dựng tượng đài "Bác Hồ với đồng bào các dân tộc Tây Bắc," tổng đầu tư đến 1.400 tỷ đồng (khoảng 70 triệu đô la.) Đây là công trình đặt tại quảng trường Tây Bắc trung tâm thành phố Sơn La, diện tích khoảng 10-15 hecta, theo báo trong nước. Tượng đài gồm có đền thờ Hồ Chí Minh với một bức tượng cao từ 5-8 m; đài tưởng niệm anh hùng liệt sỹ; bảo tàng; khu điều hành và đón tiếp; khuôn viên cây xanh, quảng trường có sức chứa 20.000 người... Câu hỏi là dân Sơn La được hưởng lợi gì qua việc xây lên một bức tượng như thế? 

Trong dân chúng thì đói nghèo, chết không hòm chôn, mà các cấp lãnh đạo Cộng Sản chủ trương “có làm có ăn” nêu những lý do dựng lại hình tượng rệu rã, lấy lý do đó là do lòng dân mong muốn:“Công trình tượng đài Bác Hồ với đồng bào các dân tộc Tây Bắc nhằm đáp ứng nguyện vọng và tình cảm biết ơn sâu sắc của đồng bào các dân tộc Tây Bắc nói chung và nhân dân các dân tộc tỉnh Sơn La nói riêng đối với Bác Hồ kính yêu". 

Theo thống kê của Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch, hiện nay cả nước có 101 tượng đài Hồ Chí Minh được xây trong khuôn viên, trụ sở cơ quan, đơn vị; 31 tượng ở trung tâm hành chính, chính trị. Ngoài ra bây giờ cho đến năm 2030 Việt Nam có đề án xây thêm 14 tượng đài ở các tỉnh, trong đó có tượng đài “Bác Hồ với thanh niên xung phong ở tỉnh Bắc Kạn;” “tượng đài Bác Hồ với nông dân ở Thái Bình;” “tượng Nguyễn Tất Thành và cụ Nguyễn Sinh Sắc tại Bình Định...” Trong đó có 14 địa phương đưa tay xin xây tượng đài Hồ Chí Minh gồm có: Bắc Kạn, Bắc Ninh, Bình Định, Đà Nẵng, Điện Biên, Hải Phòng, Hải Dương, Kiên Giang, Quảng Bình, Quảng Trị, Sơn La, Thái Bình, Thái Nguyên, Vĩnh Phúc... Thật là khốn nạn cho cái đất nước khốn khổ này!

Một tượng đài như Sơn La ước tính ngốn khoảng 70 triệu đô la, trong khi đó theo số liệu thống kê mới nhất từ Tổng cục thống kê, trong tháng 9 năm 2016, cả nước có hơn 251.000 gia đình thiếu đói, tăng 15,6% so với cùng kỳ năm 2015. Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến tình trạng thiếu đói tăng so với cùng kỳ năm trước là do ảnh hưởng của thiên tai, hạn hán và tình trạng xâm nhập mặn nghiêm trọng tại một số khu vực, đặc biệt là ở các tỉnh vùng trung du và miền núi phía Bắc, Bắc Trung Phần và Duyên hải miền Trung, Tây Nguyên. Nếu tính đến giai đoạn 2016-2020 thì tỷ lệ gia đình nghèo ước tính chiếm khoảng 10,4%. 

Trong khi có khoảng 17 triệu lao động Việt Nam có thu nhập dưới 150.00 đô la một tháng, thì không ít quan chức nhà nước, hoặc tuồn tài sản đứng tên con, bằng đồng lương công chức Nhà nước lại xây được biệt thự hàng chục tỷ đồng. Trong cái xã hội đó, có người mò trong đống rác, nhặt bao ny-lông để đổi từng lon gạo, có kẻ tổ chức đám cưới con, thuê bao ca sĩ hát cả mấy nghìn đô la, đúng là kẻ ăn không hết, người làm không ra. 

Trong khi lương một giáo viên khoảng ba triệu đồng VN một tháng, mà bà mẹ một ca sĩ bạc nợ nần lên đến 22 tỷ, rồi một ca sĩ khác hứng chịu trả nợ cho số tiền 22 tỷ này. Câu hỏi là ca sĩ dù là “siêu sao” đi nữa, mỗi tuần họ kiếm được bao nhiêu, tiêu bao nhiêu tiền, và còn phải trả nợ cho bà mẹ bao nhiêu nữa. Sao người Việt Nam, hôm nay đang sống dưới chế độ này thừa dư tiền bạc đến thế, trong khi có những con người nghèo kiết xác? 

Quốc tang tại Việt Nam là nghi thức tang lễ cao nhất ở Việt Nam, được hiểu là cả nước để tang. Nghi lễ quốc tang là đặc biệt được quy định trong văn bản pháp lý của nhà nước. Hiện nay, Nghị định số 105/2012/NĐ-CP ngày 17/12/2012 của Chính phủ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam quy định tổ chức lễ tang cán bộ công viên chức và một số văn bản nhà nước khác có quy định về quốc tang. 

Cũng theo nghị định này, cán bộ đang giữ hoặc thôi giữ một trong các chức vụ sau đây khi từ trần được tổ chức lễ quốc tang: Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Thủ tướng Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam;- Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Trong khi bầy đàn 4 vị trên đây chưa chết, Việt Nam lại hô hào “để tang đồng chí Fidel Castro với nghi thức quốc tang” cho một anh bá vơ tận Cuba, không liên quan gì đến nhân dân Việt Nam mà chỉ liên hệ đến đảng Cộng Sản Việt Nam qua một vài lần thăm viếng và bán máu tử tù lấy tiền trong thời gian xâm lược Miền Nam. 

Năm 2015, Tổng thống Pháp Francois Hollande tuyên bố ngày quốc tang, và treo cờ rủ trong ba ngày tới để tưởng nhớ 12 nạn nhân thiệt mạng trong vụ tấn công khủng bố một tòa tạp chí biếm họa. Tháng 6- 2016, Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố quốc tang sau vụ tấn công khủng bố tại sân bay Ataturk tại thành phố Istanbul, làm ít nhất 41 người thiệt mạng và hơn 140 người khác bị thương. Tháng 11-2016, Tổng thống Brazil Michel Temer vừa tuyên bố, nước này sẽ tổ chức quốc tang 3 ngày để tưởng niệm các nạn nhân trong vụ máy bay rơi tại Colombia. 

Còn 100 người bị chết trong các trận lụt và xả lũ mới đây tại Việt Nam, họ không phải là con người của đất nước này hay sao? “Con người là vốn quý,” nhưng trong xã hội này, mạng người dân đảng xem như cỏ rác! Đừng quên là Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam cũng có chủ trương "Đồng ý tổ chức lễ quốc tang trong trường hợp thiên tai, thảm hoạ đặc biệt nghiêm trọng gây thiệt hại lớn tính mạng, của cải của nhân dân. Chính phủ ban hành văn bản quy định cụ thể về các trường hợp này." 

Trong một xã hội mệnh danh là một xã hội bình đẳng, không có cảnh người bóc lột người, nhưng có cảnh bệnh viện một giường nằm ba bệnh nhân, trong khi mỗi tỉnh đều có cơ quan gọi là Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Tỉnh Uỷ, Thành ủy để chăm lo sức khoẻ cho cán bộ đảng cấp cao. 

Cũng trong xã hội này cán bộ đảng cấp cao như Vũ Huy Hoàng ẵm cả tỉ đô nhưng chỉ bị cảnh cáo suông, khi hai thanh niêncướp bánh mì trị giá 45.000 đồng, đối diện 10 năm tù! 

Pháp luật chỉ dành riêng cho lũ dân đen, cán bộ đảng viên có luật pháp riêng. Dân thường giết người vào tù, công an giết người vô tội. 

Bài báo này chỉ có tính cách tiêu biểu, sơ lược, bức tranh xã hội dưới chế độ Cộng sản có muôn vàn điều nghịch lý bất công, trầm trọng khác.

29.12.2016

TRẦN THẢO * VIỆT NAM ĐI VỀ ĐÂU ?

Việt Nam đi về đâu

Trần Thảo (Danlambao) - Theo dõi tình hình chính trị trong nước cho tới gần cuối năm 2016, tôi thấy có nhiều chuyển động đáng lưu ý. Xin nói thẳng ra, những chuyển động này không mang một ý nghĩa tích cực nào cho ước mơ tự do dân chủ của toàn dân Việt Nam, mà qua đó, chỉ thấy sự bế tắc của đảng CSVN, đang ra sức tìm đường ra, nhưng càng cựa quậy thì càng giống chân gà mắc tóc.

Nguyễn Phú Trọng, trong nhiều năm, nhưng bận rộn nhất là trong năm 2016, đã tả xung hữu đột lo chỉnh đốn đảng, quyết tâm cứu vớt sinh mạng của đảng khi nó đang tuột dốc như chiếc xe đứt thắng.
Ông Trọng trong những lễ lạc hay hội nghị của đảng, ra sức phổ biến chủ trương chống "tự diễn biến, tự chuyển hoá" trong nội bộ đảng. Ông Trọng đã dùng vũ khí nào cho cuộc chiến chống hủ hóa, lệch lạc tư tưởng của đảng viên lúc này?

NPT đã không có một vũ khí nào coi cho ra hồn ngoài cái gọi là tư tưởng và phong cách đạo đức của Hồ Chí Minh, cái vũ khí cũ mèm và lỗi thời mà bọn tà lọt của NPT như chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân và bộ trưởng 4 T kiêm phó trưởng ban tuyên giáo trung ương Trương Minh Tuấn đang ra sức bắt nhịp với NPT để ráng kêu gào cán bộ đảng viên quay lại kỷ cương, nếu không thì chỉ có chết trước giờ xổ số!

Trước đây, khi truyền thông mạng còn là phương tiện nối kết chỉ có trong giấc mơ của con người, thì số đông người dân Việt Nam, nhất là người dân miền bắc Việt Nam, cứ cắm đầu tin vào những huyền thoại, những vẽ vời của chế độ CSVN về Hồ Chí Minh, coi tên già ó đâm này như thần thánh, cái gì của tên già này "thật sự" hay "giả tạo" phun ra đều là lời vàng ý ngọc, là kim chỉ nam cho toàn đảng, toàn dân kính cẩn noi theo. Nhưng đảng CSVN không bao giờ có thể ngờ là truyền thông mạng được phát triển rộng và đều khắp một cách ghê gớm vào cuối thế kỷ 20 như thế. Người dân VN bây giờ chỉ cần nhắp chuột là mọi ngõ ngách cuộc đời của Hồ Chí Minh đều hiện ra lồ lộ. Từ bản chất tàn bạo khi ra lịnh giết ân nhân của đảng là bà Nguyễn Thị Năm, ra lịnh tàn sát người dân trong cải cách ruộng đất rồi giả vờ sửa sai, khóc lóc, cho đến thành tích dâm đảng tồi bại, tất cả đã lột cái mặt nạ "cha già dân tộc" của HCM, phơi bày cái chân diện mục của một tên tội phạm dân tộc, một tên cuồng dâm.

Với bộ mặt thê thảm như thế, thì tư tưởng và phong cách đạo đức của nó có gì để học tập, để noi theo mà hết NPT, tới NTKN và TMT cứ khản giọng kêu gào?

Đây là điều cực kỳ thảm hại cho tập đoàn CSVN nói chung và cho NPT nói riêng, bởi vì họ đã không còn một hệ tư tưởng nào để có thể dựa vào mà tiếp tục lừa gạt dân tộc Việt. Bây giờ mà gân cổ lên tuyên truyền rằng chế độ CSVN là chế độ của dân, do dân, vì dân, tranh đấu cho quyền lợi của nhân dân thì lại càng hài hước. Tranh đấu cho nhân dân ư? Thực tế bao năm qua cho thấy người dân càng ngày càng nghèo mạt, mọi tự do căn bản của con người đều bị tước đoạt không một chút tiếc thương. Còn chiêu bài độc lập dân tộc thì lại càng khốn nạn, bị thằng Tàu lấn hiếp một cách hung bạo, thâm hiểm mà cứ mãi cúi đầu, láp nháp mấy câu vô nghĩa 4 tốt 16 chữ vàng.

Trong lúc tang gia của đảng CSVN đang bối rối như thế thì người dân VN mới có dịp nhìn thấy những chiêu thức ngô nghê, ngốc nghếch của NPT. Cũng giống như người bị bịnh sắp ngủm rồi, ai mách thuốc gì cũng uống đại cầu may.

Nguyễn Phú Trọng bổ nhiệm Trương Minh Tuấn, ngoài chức bộ trưởng 4T còn kiêm nhiệm Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương. Trương Minh Tuấn gần đây đã tỏ ra là một tay sai đắc lực của NPT, dùng quyền uy của một bộ trưởng Thông Tin Tuyên Truyền để dằn mặt, uy hiếp những tiếng nói "lạc lối" trong nội bộ đảng, trong ngành thông tin báo chí. Cụ thể như trong ngành báo chí, trước đây trong mỗi lần giao ban, tuyên giáo trung ương luôn có những chỉ thị "cái này được đăng và đăng ở mức độ nào, cái kia thì tuyệt đối không," Nhưng bây giờ thì không như thế nữa. TGTƯ thi thoảng gọi điện thoại trực tiếp cho Tổng Biên Tập, hay nhắn nhủ đại khái gì đó. Trong khi đó thì TMT hết giáng chức người này tới khóa mõ người kia, biểu lộ quyền uy. Trương Minh Tuấn cố ý treo lưỡi dao vô hình lơ lững trên đầu của người viết báo, tạo cho họ nỗi lo sợ một ngày nào đó lưỡi dao của Trương Minh Tuấn sẽ chém xuống cái cổ của mình, nỗi lo sợ bị khủng bố ghé thăm.

Điều oái oăm là Trương Minh Tuấn chả phải làm việc đó để phục vụ sự sống còn của đảng, hay vì lợi ích của Nguyễn Phú Trọng! Trương Minh Tuấn là tên đầu cơ chính trị thuộc loại ma đầu, hắn chỉ là một loại Tư Mã Chiêu của thời đại CSVN, xây dựng uy vũ riêng của mình để một ngày nào đó cờ đến tay lại lật nhào Tào Mao, Tào Hoán (Nguyễn Phú Trọng) để xây dựng triều đại nhà Tấn của mình.

Nhưng Trương Minh Tuấn chỉ là học mót cái láu cá của dòng họ Tư Mã, chứ bản thân hắn thì chưa đáng xách dép cho mấy thằng ma đầu thời xưa. Hắn, TMT, chưa làm hoàng đế mà đã không chịu nổi ngứa ngáy, vội vã đưa hồn ma của phụ thân lên làm thái thượng hoàng. Đúng là không có cái dại nào giống cái dại nào! Lấy uy quyền của mình để bày ra "Hội Thảo về Nhạc Sĩ, Nhà Viết Kịch Trương Minh Phương" và cùng với những tên nịnh tặc ca ngợi một tên tuổi "vĩ đại" chưa hề ai biết tới. Lúc đầu, tôi cứ tưởng chỉ là một buổi tưởng niệm, ai ngờ lại là một buổi hội thảo với nhiều cán gộc đảng viên tới tham dự, và nghe những lời khăm khẳm thối không chịu nổi của những Nguyễn Thụy Kha, Đỗ Hồng Quân, Hữu Ước (Kẻ từng tuyên bố: Chửi hủ hóa, tham nhũng thì được, nhưng tuyệt đối không được đụng tới đảng của ông), và đủ mặt giáo sư, tiến sĩ, nghệ sĩ nhân dân v.v... ôi thôi hầm bà lằng, toàn là những tên có ăn mà không có học, nâng bi thổi ống đu đủ cho một hồn ma vô danh trở thành một nghệ sĩ vĩ nhân, để lại cho đời những tác phẩm đầy sáng tạo, đầy trí tuệ, tiêu biểu cho văn học cách mạng VN cuối thế kỷ 20,đầu thế kỷ 21. Đọc những lời thối hoắc của mấy cha này, tôi thực sự tò mò, không biết hồn ma Trương Minh Phương nghe xong thì nở lỗ mũi toang hoác hay đỏ mặt chửi đùa thằng con mất dạy, lôi cổ hồn ma của cha nó ra cho thiên hạ chửi chắc?

Thế nên có thể nói, Nguyễn Phú Trọng đã trao duyên lầm cho tướng cướp, đưa thượng phương bảo kiếm cho cái đứa chả ra gì, nó có giúp cho NPT được cái gì đâu, ngoại trừ góp thêm tiếng chửi của dân càng ngày càng xối xả vào mặt đảng.

Nhưng cái hạn sao quả tạ của NPT vẫn chưa ngừng ở đó, cuối năm 2016 người dân Việt Nam lại còn thấy thêm hoạt cảnh "Giậu đổ bìm leo" cực kỳ thú vị!

Nguyễn Đăng Quang, một cựu đại tá công an về hưu, cái loa rè của một thế lực nào đó hiện vẫn còn đang giấu giếm cái mặt mo, ở đâu lại nhảy ra thách thức quyền lực của Nguyễn Phú Trọng.

Nguyễn Đăng Quang phát biểu (Xin trích ý) rằng từ năm 1946 già Hồ đã từng trao cờ luân lưu "Trung với nước, Hiếu với dân" cho QĐNDVN, tới khi dự thảo sửa đổi hiến pháp VN năm 2013, cái câu dụ hoặc, lừa đảo đó đã biến thành "Trung với đảng, hiếu với dân". Nguyễn Đăng Quang cho rằng QĐNDVN được nhân dân nuôi dưỡng và thương yêu, quân đội chỉ trung thành với tổ quốc và hiếu với nhân dân, chứ không trung thành với bất cứ đảng phái hay tổ chức chính trị nào.

Bài viết của Nguyễn Đăng Quang đã dụ hoặc không ít người trong và ngoài nước, bởi vì nghe ra có vẻ thuận lòng dân, khi đả phá chủ trương quân đội phải tuyệt đối phục tùng sự lãnh đạo của đảng CSVN như lời kêu gào của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc, nhưng Nguyễn Đăng Quang cũng chỉ là cái loa rè, vụng về của một thế lực đối trọng với quyền lực của NPT và phe nhóm. Nguyễn Đăng Quang vụng về vì đã không chặt đứt được cái đuôi cộng sản của mình khi muốn biến hình thành người của phía nhân dân, của chính nghĩa dân tộc. NĐQ vẫn coi già Hồ như ông thánh, như cha già dân tộc, lời nói hay câu cú của HCM đối với NĐQ vẫn là kinh điển, là kim chỉ nam, trong khi người dân VN ngày nay đã ngấy lên tận cổ cái lũ khốn nạn CS, từ HCM cho tới Nguyễn Phú Trọng v.v. Nguyễn Đăng Quang chỉ là đánh lận con đen, mập mờ đứng lẫn vào nhân dân, tuyên truyền cho phe nhóm của mình, đối trọng với phe Nguyễn Phú Trọng.

Điều này cho thấy khi cái ÁC đã dơ dáng dị hình thì mọi nỗ lực lấp liếm, gian dối sẽ không còn đất để sinh sôi nẩy nở.

Như tôi đã viết ở phần trên, từ đầu năm 2016 đến nay, Nguyễn Phú Trọng và tay chân đã nỗ lực bứt phá, tìm một lối thoát cho đảng, ngăn bánh xe của đảng lăn ào ào xuống vực thẳm, nhưng tất cả những cố gắng của NPT đều là vô vọng.

Cơ chế CSVN bây giờ lộn tùng phèo, tuy nhiên nhờ vào lực lượng công an ăn chịu với đảng, còn đảng còn mình, ngang nhiên dùng bạo lực đàn áp tất cả những tiếng kêu đòi tự do dân chủ bằng giết chóc, thủ tiêu, tù ngục v.v.... nên nhìn chung tình hình chính trị VN vẫn chưa có điểm sáng nào cho lực lượng dân chủ còn non yếu. Điều hy vọng của toàn dân Việt Nam yêu tự do, dân chủ, thiết tha với tiền đồ tổ quốc đang trong hiểm họa bị xâm lăng bởi Tàu cộng, là những phe nhóm CSVN cắn xé nhau càng nhiều càng tốt, trong hoàn cảnh đó sẽ sinh ra những cơ hội hiếm quý cho tiền đồ tổ quốc, cho sinh mệnh tương lai của dân tộc. Mong rằng trong năm mới 2017, người dân Việt Nam sẽ thấy được chút ánh sáng của niềm tin, để có thể xác quyết một điều: Việt Nam sẽ đi về đâu.