Thursday, December 22, 2016

TUYẾT XỨ THI CÁC

 

Sinh-NhẬt Em, Mùa Noel

 
Trời se lạnh và bầu trời trở xám   
Thoáng mưa phùn như mưa của Huế xưa 
Trong không khí có chút gì gợi nhớ   
Năm gần tàn, hay xuân sắp về qua            
 
Mùa Noel đã bao lần rồi nhỉ          
Nếu em còn mình chắc sẽ ăn mừng 
Sinh nhật em chị sẽ làm chiếc bánh               
Rất ngọt ngào với tất cả tình thương    
 
Chị sẽ làm nhân bằng vòng tay thân ái    
Sẽ trộn thêm ngàn lời nói ngọt ngào
Sẽ vẽ lên mặt bao lời chúc tụng
Sẽ cười vang lên, hạnh phúc biết bao         
 
Chị sẽ không cần cân đo rắc rối        
Bánh yêu thương có ai chỉ được đâu        
Chị sẽ viền quanh bằng sợi dây kỷ niệm               
Gói ghém theo hạt thương nhớ muôn mầu
 
Chị sẽ thắp nến, bao nhiêu cây em nhỉ ?
Ðếm làm chi năm tháng vốn vô cùng          
Chị chỉ mong nến lung linh soi sáng          
Ðường em đi trong cõi mông lung
 
Sinh nhật em chị làm bài thơ nhỏ                   
Ðốt cho em vào lúc Chúa ra đời                      
Nơi nào đó em sẽ cao giọng đọc 
Và sẽ nhâm nhi chiếc bánh chị mời         
 
Chị sẽ ngăn không cho dòng lệ chảy            
Ðể bên kia không lưu luyến bên này          
Nhưng mà em, sao bỗng dưng má ướt  
Hình như mưa nhỏ xuống chị không hay.
 
                  ĐẶNG LỆ KHÁNH 

Your Birthday, Christmastide

                
The sky has turned grey and the weather cold,
It mildly drizzles like the kind of rain in Hue of old.
There is something to cause longings in the air:
The year is going to end or the spring to begin fair.
 
How many times since the last Christmas fête?
Were you still alive, we would surely celebrate.
For your birthday I would, with special complexion,
Make a cake quite sweet with all my affection.
 
I would mix the stuffing with my warm feeling,
Dress it with thousand mellifluous words appealing,
Adorn the surface with letters of congratulatory glee
And laugh resoundingly how happy should we be!
 
It is needless to weigh or measure in order to bake,
Whoever can instruct how to create a love cake?
I would add an edge line as a thread of souvenir
To encompass the multicolored seeds for my dear.
 
I would light the candles how many pieces, well?
But what’s counting for, since time is in the sequel!
I only wish that the candles would spark to lighten
Your way in the misty world, salvation to heighten.
 
On your birthday I would write a small poem
And burn it for you on God’s descent as a proem
So that at such a distant place you read it loudly
Gnawing at the cake I prepared for you so proudly.
 
I would try to prevent my hot tears from falling
So you’re not too attached to the earth on recalling,
But, my cheeks suddenly got wet from nowhere:
It seems the rain is dripping, I am not even aware.
 
              Translation by THANH-THANH  

ĐỜI CHAN HÒA
         NHỮNG TIN YÊU
Có một gia tài của tôi – đâu đó
Trần gian còn giữ hộ chưa trao
Sống yên tâm – tôi tin tôi giàu có
Không gì lo – khốn khó ở chiêm bao.

Có khối chân tình xẻ chia ẩn khuất
Vẫn ân cần theo dõi suốt ngày đêm
Vẫn vỗ về đêm đêm tôi ngoan giấc
Không gì lo – hạnh phúc ở kề bên.

Có một người yêu tôi – tôi yêu sẽ đến
Sẽ đi cùng – tận cuối nẻo đường kia
Rất dịu dàng trao tôi ngàn thương mến
Không gì lo – cơn ác mộng phân lìa.

Có những an thần vị tôi ngự trấn
Những tai ương dừng lại,chẳng gieo điều
Tôi vẹn nguyên–không ai người gây hấn
Đời chan hòa đây đó ngợp tin yêu.
                                           LÊ MAI
LIFE IS BATHED IN
                  TRUST AND LOVE

There is an inheritance for me – somewhere,
The world has kept, of it for me to take care.
Sensing secure, I believe I am wealthy wholly;
Nothing to worry – Poverty is in dreams only.
There is a lot of hidden feelings true and right
To share and kindly follow me day and night,
And still comfort me in every sound sleep;
No anxiety – happiness is close by and deep.
There, the one who loves me, I love, will come, 
Accompanying me on that far way as a chum,
Sweetly giving me thousands of fondness fair;
Nothing to fear – the separation nightmare!
There are peace angels for me who do reign
To stop disasters from sowing seeds of pain.
I remain intact – no hawk, everyone is a dove:
My life everywhere is bathed in trust and love.
Translation by THANH-THANH

Biến-Loạn Miền Trung


NhỚ Ơi
nơi nào là chỗ tận cùng 
cho lòng ngưng lại điệp trùng nhớ ơi!
từ sâu mái rạ ru đời 
từ trong dòng sữa mớm lời nuôi thân 
từ em ướm lụa bên sông          
từ trăng vàng rực cánh đồng lúa thơm   
từ Buôn lửa hội bập bùng          
từ chiêng trống dậy núi rừng Tây Nguyên
từ nguồn cội tới hồn thiêng                           
muôn ngàn mạch chảy qua miền nhớ tôi
không bao giờ nỗi nhớ vơi                       
về quê hương mẹ suốt thời lưu vong   

không nơi nào, chỗ tận cùng              
để lòng ngưng lại điệp trùng nhớ ơi!
      
                          Cao Nguyên
elegy
Where is the terminal end
For my heart to stop nostalgia that would extend?
From Mom under the thatch roof who lulled me;
From her breasts that fed my body in glee;
From the girl on the riverside who tried silk yield;
From the yellow moon over the fragrant rice-field;
From the highland hamlet fest with flickering fire,
Gongs and drums' echoes from forests that aspire;
From the somatic source to the sacred soul
With thousands of streams thro my nostalgic hole.
Never will ever cease my longing for
My dear motherland deep in all my exile's life core.

There is nowhere the terminal end
For my heart to stop nostalgia that would extend!
Translation by THANH-THANH

CÁNH BUỒM TRẮNG
SƠN TRUNG


Tình trăm năm vẫn còn ngắn ngủi,
Duyên nghìn đời vẫn đến buổi chia tay.
Bên bến Tiêu Tương hiu hắt vầng trăng lạnh,
Trên đỉnh Tuyết sơn trắng xóa mây ngừng bay.

Anh vẫn ngồi đây
Tháng ngày
Ôm cô quạnh.
Em đi rồi
Anh mất hướng tương lai,
Chỉ còn lại
Nơi đây
Những tấm cựu y ngát hương người ngọc.
Có những đêm khuya trằn trọc
Ruột gan quặn thắt
Em đâu rồi
Em còn ở bên cạnh anh
Hay em đã về cõi trời Đâu Suất?

Cuộc đời
Được mất
Buồn vui
Buổi chiều lạnh ngắt
Một chiếc thuyền con đi trên biển khơi
Cánh buồm trắng 

Hưóng về chân trời
Để rồi đi  vào quá khứ xa xôi.
Trên bãi cát vắng
Ai còn đứng trông ai?



                 
XÓM CŨ TRUNG HÒA
Nguyễn Khôi
(Tặng Bùi)
                     


"Xóm cũ Trung Hòa, anh chưa lại
Em đi hương khói , mái nhà rêu
Bờ hồ còn mãi trăng mười sáu
Tóc mẹ hình như bạc đã nhiều"
Trích "Trai Đình Bảng" -1975


***

Xóm cũ Trung Hòa - làng Đình Bảng
Lối "ao Làn" sóng biếc mênh mang
Trưa tan học về Cây đa/ bến nước
Xuống bến chao chân cùng mấy cô Nàng...
Xưa là Làng ngõ ngang, ngõ dọc
Qua nhà em tất phải đi vòng
Mấy chục năm đạn bom tàn khốc
Em phương trời...qua ngõ trống không...
Giờ Làng đã lên phường, lên phố
"Cây đa/ bến nước" đã về Trời
là Thị xã của người tứ xứ
Về Làng toàn người lạ cả thôi .(1)


*

Người Đình Bảng mừng thời "mở cửa"
Sang Nga, sang Mỹ buôn bán hàng Tàu...
Vô tích sự là đứa đi "buôn gió"
để cho Làng thấm những nỗi đau.
Xóm cũ Trung Hòa, nay qua chừng đã "biến"
Lạ cảnh, lạ người...chẳng biết tìm ai ?
Mình như kẻ lạc loài...không ai đón
Giữa Làng mình mà như khách vãng lai.


                 Quê Đình Bảng 15-12-2016
                               Nguyễn Khôi

 

    LỜI TỐNG BIỆT
(họa thơ Văn Quang (1933) :"Lời tiễn biệt",
 đăng trên trang Web "Tản mạn văn chương"
 của Nhà văn Thế Phong )
                  ------
"Tiễn biệt hôm nay chừng vĩnh biệt ?
Tình sử đôi ta khép lại thôi !"- Sài Gòn 4-4-2000
                      *
"Tống biệt hành" xưa chẳng còn ai
Nay "lời tiễn biệt" suốt đêm dài
Tống biệt hôm nay là hủy diệt
Tình đời bạc bẽo thế cả thôi.
                      *
Mắt đã mờ đau, " (cơ) cực" đã thừa
Tình yêu đã chết, nhớ chi xưa
Bảy mươi năm trải mùi dâu bể
Còn gì đâu nữa để đón đưa ?
                      *
Đất nước chia đôi... "hợp" chửa đầy
Lòng người đôi ngả mãi hôm nay
Ngày mai xa ngái...em xa mãi
Một mình độc ẩm chén chua cay.
                      *
Tứ tán người đi mọi ngả đời
Đều là ảo vọng vậy cả thôi
Ta về bó gối trong chiều tối
Vọng em đếm lá mãi phương trời.
                     *
Thôi, chẳng hẹn chờ chi nữa em
Còn chút tình thơ tựa bên thềm
Trái tim hóa đá...lơ mơ mộng
Để hồn thơ thẩn lạc trong đêm.
        Hà Nôi 23-12-2013

          NGUYỄN KHÔI

 Thơ khuya

BS. Trần Xuân Ninh
Ai ngồi quạnh quẽ ngắm trăng trong?
Ai đốt đèn khuya đợi nắng hồng?
Nước đã phiêu du miền biển bắc
Non còn ngơ ngác rõi trời đông
Thu đi cúc trải vàng sân nhỏ
Đông lại cành trơ tuyết trắng đồng
Một giấc Nam kha bừng tỉnh mắt
Vẫy vùng, được mất, thẩy đều không.

(Thiên Ân ngày 13 tháng 11/2016)






LỜI TRĂN TRỐI.


Thanh Mai


Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke,
Liệt toàn thân không cử động, nói năng.
Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn
Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi.


Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới.
Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha.
Coi như tôi đang du lịch phương xa,
Đang bay bỗng với mây xanh, gió mát.


Tôi không muốn bị người ta mổ xác,
Banh bụng ra moi gan ruột người ơi.
Khỏi nhà quàng, khỏi hòm hiếc lôi thôi,
Đem thẳng tới lò thiêu cho rẻ khỏe.


Và nhớ thiêu I-phone luôn đấy nhé.
Nó bây giờ là vật bất ly thân,
Là món ăn đặc biệt của tinh thần
Là cầu nối của trần gian lắm chuyện.


Xin đừng thả tro tàn tôi xuống biển,
Rãi xung quanh bồn hoa đẹp trước sân.
Để cho tôi cát bụi vẫn được gần,
Nhà có sẵn ...wi-fi và facebook.


Nhớ đừng mời thầy tụng kinh về cúng,
Nghe ê a thật quá chán mớ đời.
Bạn bè thương thì hãy hát nhạc vui
Hoặc kể chuyện tiếu lâm nào mới lạ.


Cứ tưởng tượng tôi đang cười ha hả,
Tươi như hoa thưởng thức với mọi người.
Tiếc là không ăn được chỉ ngửi thôi,
Nhưng cũng tốt, coi như là giữ dáng.


Đừng cầu chúc tôi lên miền cực lạc,
Có thần tiên, có đức Phật, Chúa Trời.
Chốn tu hành tôi không hợp người ơi,
Cứ để mặc tôi lãng du theo hứng.


Sao đi chết mà xem chừng cũng sướng.
Vậy bây giờ tạm biệt nhé tôi bay.
Nhớ đến tôi thì cứ việc lên “phây”,
Sẽ thấy mặt cười như con khỉ đột!


Minnesota

Oct 30th, 2015





Hân-hạnh giới-thiệu
tuyển-tập thơ tiếng Anh
 
TRÊN CÁNH THIÊN THẦN
77 ngôi-sao-thơ sáng-chói nhất
(trong đó có Thanh-Thanh)
qua 95 thi phẩm
được Hội Thơ ấn-hành cuối năm 2016
Địa-chỉ:
PoetryFest
 PO Box 3561 * Ashland, OR 97520




No comments: