Wednesday, December 21, 2016

MÓN QUÀ GIÁNG SINH


MÓN QUÀ GIÁNG SINH

Truyện ngắn


Truyện kể rằng có một cặp vợ chồng trẻ nọ rất nghèo, người chồng đi làm cho một chỗ nọ với đồng lương ít ỏi, còn người vợ thì không có việc làm. Cả hai sống trong một căn phòng nhỏ với tiền thuê là 8 đô-la một tuần. Dù nghèo nhưng hai vợ chồng rất yêu thương nhau. Gần đến ngày Giáng Sinh, suốt nhiều tháng trường, người vợ không biết làm gì có tiền để mua cho người chồng yêu quý của mình một món quà. Mỗi lần đi chợ, người vợ phải cố gắng kỳ kèo trả giá với những người bán hàng để có thể tiết kiệm một hai xu. Mặc dù hơi xấu hổ vì phải trả giá từng xu nhưng người vợ không ngại. Sau nhiều tháng kiên trì như vậy, cô để dành được 1 đô-la và 87 xu. Tuy nhiên, số tiền ấy quá nhỏ không đủ để người vợ mua được một món quà đáng giá cho chồng.

Người chồng cũng vậy. Anh rất yêu thương vợ. Anh cảm thông với nỗi buồn của vợ vì không có việc làm, phải thui thủi sống ở nhà một mình. Anh thương vợ vì nàng chấp nhận chia sẻ cuộc sống cực khổ với anh. Trong hoàn cảnh khó khăn, anh không thể kiếm được việc làm tốt hơn để lo cho gia đình. Gần đến ngày Giáng Sinh người chồng muốn vợ có được niềm vui. Anh dự định mua cho cô một món quà đặc biệt nhưng vẫn không biết làm gì có tiền để mua được món quà đó.

Trong gia đình chỉ còn hai vật giá trị mà cả hai vợ chồng rất hãnh diện. Vật thứ nhất đó là chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng. Ðây là vật gia bảo đã truyền qua nhiều thế hệ của gia đình bên chồng. Tuy nhiên, đã lâu người chồng không đeo chiếc đồng hồ này vì sợi dây chuyền để gắn đồng hồ vào thắt lưng không còn. Có lẽ hai vợ chồng đã bán sợi dây đó để có phương tiện sinh sống trong lúc khó khăn. Ðiều thứ hai mà hai vợ chồng rất hãnh diện đó là mái tóc của người vợ. Người vợ có mái tóc rất đẹp, mà họ cho rằng, Nữ hoàng Sheba ngày xưa, cũng phải ganh tị.

Ngày mai là lễ Giáng Sinh. Người vợ biết rằng không thể chần chờ được nữa; nàng phải mua quà cho chồng hôm nay. Nàng muốn trao món quà ấy cho chồng trong đêm Giáng Sinh. Sau nhiều tháng suy nghĩ, nàng dự định mua cho chồng một sợi dây đồng hồ bằng bạch kim để gắn vào chiếc đồng hồ của chồng. Tuy nhiên,1 đô-la 87xu không mua được điều nàng mong ước. Suy nghĩ đắn đo cuối cùng người vợ quyết định bán mái tóc xinh đẹp của mình. Cô đến tiệm làm tóc giả, hỏi họ có muốn mua mái tóc của cô hay không. Người chủ tiệm trả giá 20 đô-la. Cô đồng ý bán ngay lập tức. Khi mái tóc dài rơi xuống, nhìn trong gương cô vợ trẻ thấy mình giống như những cô gái trong hý viện.

Nhận tiền của người chủ tiệm, người vợ vội vàng chạy đến vài tiệm kim hoàn trong thành phố. Cuối cùng, cô tìm được một chỗ có bán một sợi dây đồng hồ bằng bạch kim. Sợi dây vừa sang trọng, vừa thanh nhã, và thật tuyệt vời như được làm riêng cho chiếc đồng hồ của chồng cô, và cũng phù hợp với nhân cách của anh. Họ bán cho cô với giá 21 đô-la. Cô mua không chút ngần ngại. Người vợ trở về với 87 xu và món quà trong túi. Cô dọn bàn, chuẩn bị bữa ăn tối trong đêm Giáng Sinh. Cô hồi hộp chờ chồng trở về.

Chồng cô không bao giờ về trễ. Ðúng 7 giờ, người chồng về nhà. Mở cửa bước vào, thấy vợ với mái tóc cắt ngắn, anh nhìn chăm chăm không nói một lời. Cái nhìn của người chồng rất lạ làm người vợ lo lắng. Cái nhìn đó không phải giận giữ, không phải ngỡ ngàng, không phải từ chối, cũng không phải kinh hoàng như những điều cô dự đoán.

Người vợ đến bên chồng nói: “Anh! Ðừng nhìn em như vậy. Ðêm nay là đêm Giáng Sinh. Hãy vui đi anh. Hãy chúc mừng Giáng Sinh. Em không muốn dự Giáng Sinh mà không có quà cho anh nên em đã bán mái tóc để mua quà cho anh. Tóc em mọc mau lắm! Nó sẽ dài trở lại thôi!”

Người chồng hỏi lại cách thửng thờ, như chưa nhận ra sự thật: “Em cắt tóc?” Người vợ trả lời:“Phải em đã cắt và bán rồi. Anh không yêu em sao? Em vẫn là vợ của anh, chỉ khác là không có mái tóc dài mà thôi.”

Người chồng nhìn quanh căn phòng và lại hỏi: “Tóc em không còn nữa?” Người vợ trả lời: “Phải em đã cắt tóc và bán rồi. Anh ơi! Có lẽ người ta đã đếm từng sợi tóc của em nhưng không ai đếm được tình yêu của em dành cho anh.”

Người chồng ôm vợ và nói: “Em ơi! Ðừng hiểu lầm! Ðừng nghĩ rằng anh không yêu em vì chuyện tóc dài hay tóc ngắn. Anh có quà cho em đây. Em mở quà ra thì em sẽ hiểu vì sao anh sững sờ.”

Người chồng rút trong túi ra một gói nhỏ và trao cho vợ. Trong gói quà đó là một bộ lược bằng đồi mồi cẩn ngọc rất đẹp. Ðây là những chiếc lược mà cô đã ngắm một cách thèm thuồng mỗi khi hai vợ chồng đi ngang qua Broadway. Những chiếc lược này rất đắt tiền. Người vợ không bao giờ nghĩ rằng nàng sẽ có được.

Cô vợ ôm mấy chiếc lược vào ngực với ánh mắt sung sướng và nói với chồng: “Anh ơi! Tóc em sẽ mọc lại rất nhanh!” Và cô nói tiếp: “Anh hãy xem quà em mua cho anh đây!” Cô rút trong túi ra một sợi dây chuyền sáng lấp lánh, như niềm vui đang rạng rỡ trong mắt của cô. Cô nói với chồng:“Ðồng hồ của anh đâu để em gắn vào cho! Bây giờ mỗi ngày anh phải xem giờ cả trăm lần nghe không.” Người chồng ôn tồn trả lời. “Em ơi! Hãy để mấy món quà Giáng Sinh qua một bên và giữ chúng một thời gian. Mấy món quà ấy thật tuyệt nhưng mình không dùng được bây giờ. Anh đã bán chiếc đồng hồ để mua quà cho em. Bây giờ mình lo ăn tối đi em.”

No comments: